Chương 18: Chương 17
[Anh Hùng Giả Mạo Trở Thành Hàng Thật]~Chuyển sinh thành anh hùng ngạo mạn trong thế giới game trầm cảm, tôi dùng kiến thức nguyên tác và cày cấp để vô song với tư cách "Cựu anh hùng", ai dè trở thành nhân vật siêu nổi tiếng ở thế giới thực~ · Kirito51 · 27 chương · ~22 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Phần 1 - Sự dẫn lối của Lam Tinh (Đang tiến hành) Đã một tuần trôi qua kể từ khi công cuộc huấn luyện của Lara bắt đầu. Cả sức mạnh cơ bắp lẫn ma lực của cô ấy đều đang tăng trưởng đều đều.
Cô ấy rõ ràng đang mạnh lên một cách chắc chắn.... Cơ mà, bản thân chính chủ chắc vẫn chưa thể tự mình cảm nhận rõ rệt được điều đó.
Nếu được thì tôi cũng muốn cho cô ấy thực chiến với một đối thủ vừa tầm nào đó để tích lũy thêm sự tự tin... Khổ nỗi Lara vốn dĩ đã mạnh sẵn rồi, nếu cho đấu với mấy đối thủ nửa mùa tép riu thì cũng chẳng giúp cô ấy tự tin lên được bao nhiêu.
Đang phân vân không biết tính sao, nhưng tôi nhận ra cái tính hay lo chuyện bao đồng, thích hầu hạ quá đà của Lara dạo này đã giảm bớt. Cứ ngỡ là do cô ấy bị bào mòn mệt mỏi sau các buổi huấn luyện, nhưng xem ra không phải vậy. Nghe đâu dạo này tần suất gặp ác mộng của cô ấy cũng ít đi hẳn.
Tinh thần của cô nàng tự động phục hồi từ lúc nào không hay. Chẳng biết đường đâu mà lần... Tâm tình của con gái con lứa vốn dĩ thất thường như thời tiết thế mà, có bận tâm suy nghĩ cũng bằng thừa.
À mà nhắc mới nhớ, hôm trước tôi vừa mở mồm bảo "Thế thì từ giờ không cần ngủ chung giường nữa nhỉ" một cái là cô nàng liền dỗi ngay lập tức. Thành ra, kết quả là cứ cách vài ngày tôi vẫn phải tiếp tục duy trì chế độ ngủ chung giường với cô ấy.
Nhờ phúc của cái trò đó mà nội bộ gia nhân trong dinh thự giờ đã mặc định cái tư tưởng "Lara đang nhận được sự sủng ái đặc biệt từ Elmika-sama". Dù vậy, đám gia thần dưới trướng của tôi tuyệt đối không có kẻ nào thuộc dạng miệng một gang ba tấc chuyên đi rêu rao tin tức ra bên ngoài cả (tuy có hơi lo ngại cái tính hậu đậu hay lỡ mồm của Lily-chan một chút).
Tin tức không lọt ra ngoài thì không sợ thành scandal, thế nên chắc chẳng vấn đề gì. Với lại cái mác này xem chừng còn có thể tận dụng làm cái cớ hoàn hảo để trì hoãn mấy vụ hôn nhân chính trị phiền phức sau này, tính ra đâu phải toàn thiệt thòi đâu.
Cái đáng lo duy nhất ở đây chỉ có danh dự của Lara và liệu cô ấy có cảm thấy khó chịu với cái tin đồn đó hay không mà thôi... Cơ mà nhìn biểu cảm thì cô nàng có vẻ cũng khá là ưng cái bụng chứ chẳng ghét bỏ gì.
Nhưng nói thế không có nghĩa là tôi sẽ ngu ngốc đến mức hoang tưởng tự luyến rằng cô ấy đã đem lòng yêu thích tôi đâu nhé. Chắc cô nàng chỉ đang tính toán rằng việc bị người ngoài gắn mác "người tình của Dũng sĩ" sẽ giúp nâng cao đáng kể địa vị của bản thân cô ấy lẫn em gái trong phủ mà thôi. Đúng là một cô nàng sắc sảo đầy khôn ngoan.
Tóm lại, rắc rối liên quan đến Lara coi như đã được dứt điểm gọn gàng. Đống giấy tờ sổ sách hành chính cũng chuẩn bị đi vào giai đoạn tạm ổn, đã đến lúc tôi phải bước ra ngoài đi vi hành làm chút việc công vụ rồi. Thế là sau một thời gian dài xa cách, tôi liền chủ động mò đến chỗ của Faltina... Cơ mà.
"Cậu mò đến đây có việc gì thế ạ?"
Faltina đang dỗi. Cái cô nàng này xem chừng thuộc tuýp người cực kỳ sợ cô đơn, cứ hễ tôi lặn mất tăm không vác mặt đến gặp một thời gian ngắn là y như rằng sẽ giở trò hờn dỗi ngay. Dẫu biết cô ấy đang phải sống cô độc ở một vùng đất ngoại bang xa lạ nên dễ nảy sinh cảm giác cô đơn trống trải thật, cơ mà...
"Tôi đến đây là để hẹn hò với cô đấy."
"Hửm, hẹn hò cơ à."
Đây vốn dĩ chỉ là một câu nịnh đầm đầu môi chót lưỡi để giúp cô ấy nguôi giận thôi, thế mà tông giọng của Faltina nghe vẫn lạnh tanh. Lạ nha. Nhớ lần trước chỉ cần tung chiêu này là cô nàng tự động hết dỗi ngay rồi cơ mà.
"Thế lần này địa điểm là ở đâu đây ạ? Nghĩa địa sao? Hay là một cái ngôi làng hoang phế nào đó nữa?"
Số là sau khi phát hiện ra Thần Thánh Ma Pháp của Faltina sở hữu uy lực hủy diệt tối thượng tương đương với nước cường toan, thế là vào một tháng trước, tôi đã lôi cô ấy đi khắp nơi để dọn dẹp sạch bách đống nhiệm vụ liên quan đến undead tồn đọng bấy lâu nay dưới danh nghĩa mỹ miều là "đi hẹn hò". Coi bộ cô nàng vẫn còn thù dai găm hận vụ đó dữ lắm.
"Vụ lần trước là lỗi của tôi.... Do tôi đã quá vô tình."
"Kiểu người thật lòng biết lỗi thì sẽ không trơ trẽn mở mồm ra để tiếp tục thốt ra mấy lời nói dối tương tự thế này đâu ạ."
"Lần này là đi hẹn hò thật sự 100% luôn đấy."
"Cậu cứ bốc phét. Đằng nào chẳng lại là một chuyến đi làm công vụ chứ gì?"
"À, thì... ừm, đúng là như vậy, nhưng mà..."
Đúng là mang danh hẹn hò thật, cơ mà đời nào tôi lại rảnh rỗi dắt cô ấy đi chơi bời lãng mạn thuần túy đâu chứ. Cốt lõi của vấn đề vẫn chỉ là một phần nằm trong chuỗi công việc công vụ mà thôi.
"Cậu cứ yên tâm đi. Nếu đã là yêu cầu công việc thì tôi sẵn sàng vui vẻ đón nhận thôi."
"Cô nói được thế thì tốt quá, cảm ơn cô nhé."
"Chứ nói thật, tôi cũng chẳng thèm đi hẹn hò với cái loại đàn ông lăng nhăng đào hoa sát gái như cậu đâu. Ai mà biết được tôi sẽ bị cậu giở trò đồi bại gì chứ."
Faltina ngoảnh mặt quay đi đầy đỏng đảnh. Xem chừng cô ấy cũng không phải là thực sự nổi giận lôi đình gì cho cam. Cái cô nàng này một khi đã nghiêm túc thì hoàn toàn có thể cư xử vô cùng chín chắn trưởng thành như một người phụ nữ đích thực. Việc cô ấy chịu trưng ra cái bộ dạng trẻ con này trước mặt tôi chứng tỏ cô ấy đã phần nào chịu mở lòng và tin tưởng tôi rồi đấy.... Dẫu sự thật là cô nàng vẫn đang dỗi thì không thể chối cãi được.
"Thế rốt cuộc công việc lần này là cái gì vậy ạ?"
"Đi dự tiệc khiêu vũ."
"Dạ?"
Nghe thấy câu trả lời của tôi, Faltina trợn tròn mắt đầy kinh ngạc. Cô ấy trầm ngâm suy nghĩ một hồi, rồi lại dùng ánh mắt đầy khó chịu lườm xéo tôi một phát.
"Cậu lại đang dùng tiếng lóng để ám chỉ việc đi đồ sát Ma Vương quân đấy phỏng? Tôi đã bảo cậu bao nhiêu lần là đừng có dùng mấy cái thuật ngữ mập mờ mang tính trêu đùa phụ nữ như thế nữa rồi cơ mà?"
"Không, lần này là tiệc khiêu vũ theo đúng nghĩa đen thông thường của xã hội loài người luôn ấy."
"……Nghĩa là sao ạ?"
"Sắp tới sẽ có một buổi dạ tiệc giao lưu xã hội quy tụ đông đảo giới quý tộc thuộc Liên minh thành phố. Nên tôi muốn cô đóng vai trò là bạn nhảy của tôi, cùng nhau sánh bước tham dự buổi tiệc khiêu vũ đó."
Vì buổi tiệc lần này cũng kiêm luôn vai trò là tiệc mừng công sau chiến dịch tiễn gã Necros lên đường, nên nếu được thì tôi rất muốn Faltina có mặt tham dự. Làm vậy vừa giúp cô ấy mở rộng mạng lưới quan hệ, làm quen với đám quý tộc thuộc Liên minh thành phố, xét theo góc độ lợi ích lâu dài thì đây là một cơ hội ngàn vàng vô cùng béo bở đối với cô ấy, tôi đã nghĩ như thế đấy, thế nhưng...
"C-Cái đó... nghĩa là, nói tóm lại... đây thực sự là một buổi hẹn hò chính hiệu đúng không ạ?!"
"Thì ngay từ đầu tôi đã khẳng định như đinh đóng cột là đi hẹn hò rồi còn gì nữa."
Quy định bất di bất dịch của các buổi tiệc khiêu vũ chính là khách tham dự bắt buộc phải đi theo cặp nam nữ một tổ đội. Phần lớn đám quý tộc đều sẽ dắt theo vợ chồng hoặc vị hôn thê của mình đến dự tiệc. Dù nói thế, nhưng thực tế bạn nhảy đi cùng chỉ cần là người khác giới là được rồi, dắt theo em gái ruột hay chị em họ hàng thân thích đến cũng chẳng ai bắt bẻ làm gì. Cho nên việc tôi dùng từ "hẹn hò" để miêu tả chuyến đi lần này tính ra cũng tương đối chuẩn xác chứ đâu có sai.
"Nhưng mà thôi, nếu cô đã ghét việc đi hẹn hò với tôi đến mức đó thì cứ coi như tôi chưa nói gì đi. Để tôi đi tìm người khác rủ đi cùng là được."
Đây đâu phải là lần đầu tiên tôi vác mặt đi tham dự mấy buổi tiệc khiêu vũ kiểu này đâu. Số lượng các ứng cử viên nữ tiềm năng mà tôi có thể mở lời rủ đi cùng đếm sơ sơ cũng được cả tá, chưa kể đám con gái luôn khao khát được sánh bước dự tiệc cùng tôi cũng xếp thành hàng dài rồi. Thế nhưng lý do cốt lõi khiến tôi gạt bỏ toàn bộ đống lựa chọn đó để chủ động đến đây rủ rê Faltina, chẳng qua là vì cô ấy là đồng đội chung một party, là người mà tôi có thể đặt trọn niềm tin mà thôi.
Với vị thế là một "Dũng sĩ", tôi bắt buộc phải luôn giữ vững lập trường trung lập về mặt chính trị. Mấy hành vi dây dưa tạo cơ hội cho một thế lực quý tộc cụ thể nào đó mang ơn hay mắc nợ mình, nếu có thể né được thì tôi quyết phải né cho bằng sạch.
"Tôi đi!"
"Ơ, nhưng cô đã không thích thì..."
"Tôi đã bảo là mình không thích từ bao giờ hả trời!"
Ủa kìa, rõ ràng hồi nãy chính miệng cô vừa thốt lên cái câu ghét đi hẹn hò với tôi cơ mà... Chắc là do cô nàng nhận thức được cái tầm quan trọng mang tính chất công việc công vụ của chuyến đi lần này nên mới bấm bụng đồng ý chấp nhận yêu cầu của tôi chứ gì.
"Mà nhắc mới nhớ, cô đã có sẵn bộ váy dạ hội nào chưa?"
"Dạ chưa, tôi làm gì có món đó đâu.... Mặc nguyên bộ trang phục tư tế này đi dự tiệc không được sao ạ?"
"Xem chừng không ổn chút nào đâu."
Nếu diện nguyên cái bộ cánh đó đến tiệc thì chẳng khác nào đang cố tình phô trương thanh thế, đậm đặc cái mùi màu cờ sắc áo của bên Thần Thánh Giáo Quốc ra cả. Cái nhân vật mà tôi muốn dắt theo sánh bước tham dự buổi tiệc lần này tuyệt đối không phải là vị Tư tế Faltina của Thần Thánh Giáo Quốc, mà phải là vị Thánh nữ Faltina thuộc tổ đội Dũng sĩ cơ.
"Thế thì quyết định vậy đi, trước tiên hai ta phải đi may đo thiết kế một bộ váy dạ hội mới tinh cái đã. Tiện thể sắm sửa thêm chút trang sức đi kèm cho đồng bộ luôn."
Dù sau thì sau này chuỗi hoạt động ngoại giao kiểu này kiểu gì chẳng phải lặp đi lặp lại nhiều lần, sắm sửa từ bây giờ cũng không lo lãng phí công sức đâu. Vừa nghe tôi đưa ra lời đề xuất như vậy... Faltina lập tức lấy hai tay áp chặt vào hai bên má.
"C-Cái đó... nghĩa là, nói tóm lại... đây rõ ràng là một buổi hẹn hò chính hiệu 100% rồi còn gì nữa ạ!"
Thì ngay từ đầu tôi đã bảo đi hẹn hò rồi còn gì nữa cái cô nàng này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn