Chương 30: Chương 29
[Anh Hùng Giả Mạo Trở Thành Hàng Thật]~Chuyển sinh thành anh hùng ngạo mạn trong thế giới game trầm cảm, tôi dùng kiến thức nguyên tác và cày cấp để vô song với tư cách "Cựu anh hùng", ai dè trở thành nhân vật siêu nổi tiếng ở thế giới thực~ · Kirito51 · 90 chương · ~27 phút đọc · Tạo 28/07/2026
Phần 1 - Sự dẫn lối của Lam Tinh (Đã hoàn thành) ――Đau quá, khổ sở quá.
Hôm nay tôi lại nằm dưới lòng đất sâu, chịu đựng sự đau đớn của địa ngục. Lạ thật. Tại sao lại ra nông nỗi này?
Rõ ràng tôi đã được Elmika cứu rồi cơ mà……
Hửm?
À, phải rồi. Tôi đã được Elmika cứu rỗi.
Thế nên việc tôi ở một nơi như thế này là vô lý. Nói cách khác, đây chỉ là một giấc mơ.
Ngay khoảnh khắc nhận ra điều đó, cơn đau hoàn toàn biến mất. Tôi đang quan sát "chính mình".
Tôi nhìn thấy một tôi đang đau đớn khổ sở, sám hối về tội lỗi mình đã gây ra và gào khóc thảm thiết.
Ra là vậy. Đây là một ký ức.
Một tương lai có thể đã xảy ra. Hoặc là một quá khứ từng diễn ra ở đâu đó. Hoặc cũng có thể là hiện tại đang xảy ra ở một nơi nào đó. Hoặc là trải nghiệm trong quá khứ của chính tôi.
Đó là ký ức về chuyện ấy.
Ít nhất, đây không phải là tôi của hiện tại. Vì vậy……
『ĐỂ TA CỨU NGƯƠI NHÉ? 』 Một giọng nói cất lên. Tôi ngước nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Trên mặt đất, ở một nơi xa xăm phía trên. Trên bầu trời bao la, tận cùng của vũ trụ. Phía bên kia vực thẫm. Trong khoảng không tĩnh lặng và tối đen như đáy biển sâu. Một ngôi sao đỏ rực rỡ tỏa sáng――Không.
Một đôi mắt đỏ.
NÓ ở đó. NÓ đang nhìn xuống tôi.
『ĐỂ TA CỨU NGƯƠI NHÉ? 』 NÓ lại cất lời hỏi tôi.
Ra là vậy. Ngươi không thể đặt chân xuống hành tinh này trừ khi có ai đó cầu xin ngươi sao?
Thế nên ngươi mới cất lời hỏi ta như vậy đúng không?
『ĐỂ TA CỨU NGƯƠI NHÉ? 』 Tiếc cho ngươi rồi, ta đã được Elmika cứu rỗi. Ta không cần sự giúp đỡ của ngươi nữa. Hãy đi tìm kẻ khác đi.
『TA BIẾT RỒI……』
Giọng nói đó nghe thật buồn thảm.
"Xin… Xin Ngài, xin Ngài, xin Ngài, xin Ngài, xin Ngài!!!!! Xin đừng than thở! Xin đừng đau buồn! Xin đừng rơi lệ!"
"Chủ nhân, Chủ nhân, Chủ nhân của chúng con! Đấng Thân phụ của chúng con! Đấng cai trị chân chính duy nhất của chúng con!"
"Vị chủ nhân dõi theo chúng con từ phía bên ngoài!! Ngôi Sao Đỏ, Đôi Mắt Đỏ.
'Ngài Sắc Đỏ'!!!"
"Sự đau buồn của Ngài là sự đau buồn của chúng con! Cơn giận của Ngài là cơn giận của chúng con! Nguyện vọng của Ngài là nguyện vọng của chúng con!"
"Cầu mong cho đôi chân dũng mãnh của Ngài có thể giẫm lên mặt đất này. Cầu mong cho bàn tay nhân từ của Ngài có thể xoa đầu chúng con. Cầu mong cho giọng nói thanh khiết của Ngài có thể vang đến tai của toàn bộ lũ Tsumari. Cầu mong cho hình bóng mỹ lệ của Ngài có thể hiện hữu trong mắt toàn bộ lũ Akazu."
"Chúng con xin nguyện dốc hết sức lực, đập xương tan thịt vì Ngài…… Vậy nên, xin Ngài, xin Ngài!!"
……Hãy lắng nghe đây!! Toàn thể đồng chí!!
Hiện tại, kế hoạch cao quý của chúng ta đang xuất hiện sự hỗn loạn.
Faltina. Kẻ vốn dĩ phải trở thành đồng chí của chúng ta. Thiên tài xuất sắc nhất kể từ khi Giáo hội Ebrum thành lập. Kẻ gánh vác sứ mệnh Phong Thần mà tên Ebrum đáng hận đã mưu tính. Người thừa kế chân chính tri thức của Ebrum.
Lara Sirius. Hậu duệ của Tinh linh Tổng hợp. Mảnh ghép cuối cùng còn sống sót nhớ về chúng ta. Kết tinh từ huyết thống và sự chấp niệm tri thức của lũ phản bội. Sự luân hồi của Chìa Khóa Đầu Tiên, đồng thời là Chìa Khóa Cuối Cùng. Người kế thừa Chìa khóa Bạch kim.
Và trên hết, Nữ hiến tế Krushna! Vật chứa có thể sánh ngang với Nadia đáng hận. Con út của Lục Tinh. Đứa con của hành tinh đang hấp hối, là sự giãy giụa vô vọng. Trụ cột người của pháo đài cuối cùng cản bước Chủ nhân.
Kẻ đáng lẽ ra phải đồng quy vu tận với đám Archon đáng hận kia, hiện tại vẫn còn sống trên mặt đất này. Cứ đà này, kịch bản của 500 năm trước sẽ tái diễn mất.
Kẻ đáng chết lại đang sống. Kẻ đáng sống lại đã chết.
Sự hỗn loạn to lớn của vận mệnh. Tất cả nguyên do đều bắt nguồn từ một gã đàn ông duy nhất.
Dũng sĩ giả mạo Elmika!
Sứ giả của "Lam Tinh" đáng hận! Kẻ sở hữu "Bích Nhãn" tà ác. Không rõ hắn dùng phương thức gì, nhưng hắn biết rõ dòng chảy vận mệnh mà chúng ta tạo ra và liên tục đập tan nó!!
Nếu bỏ lỡ cơ hội này, phải chờ 500 năm nữa các vì sao mới lại hội tụ. Không thể bắt Chủ nhân phải chờ đợi thêm được nữa.
Vì vậy, cần phải loại bỏ hắn khỏi hành tinh này.
Nữ hiến tế đầu tiên, Amatia. Ma vương Simeon.
Xếp ngang hàng với hai kẻ đó, hắn chính là chướng ngại của chúng ta. Liệt hắn vào danh sách Điểm kỳ dị Cấp Một!
Đừng lo lắng. Vận mệnh là dòng chảy của thế giới được tạo ra từ ý chí tuyệt đối. Tuy chúng mạnh mẽ, nhưng cũng chỉ là những cá thể đơn lẻ. Ý chí ngàn năm của chúng ta tuyệt đối không thể thất bại.
Nào, các đồng chí! Hãy cầu nguyện, hãy tán dương, hãy vây quanh và gửi gắm hy vọng! Cho đến khi Thúy Tinh này được nhuộm trọn trong giấc mơ sắc đỏ!!
"Ôi, ôi, Chủ nhân! Đấng Thân phụ của chúng con! Xin hãy tha thứ cho chúng con!!!... Nói rồi gã tự đập đầu vào tường đến chết luôn kìa."
"Tóm lại là không có manh mối gì hết."
Tôi thở dài trước lời giải thích của Krushna. Vụ án Long Vương tấn công lần này, chính là 'Thảm kịch Thánh Vương Quốc' trong nguyên tác. Khởi nguồn của nó là do
"Đại thần điện Amatia lén lút chế tạo Elixir".
Tuy nhiên, ở đây có một điểm khiến tôi băn khoăn: Làm thế nào mà Đại thần điện Amatia lại nắm được cách chế tạo Elixir?
Bản chất của Elixir là bí dược được lưu truyền của tộc Elf. Không loại trừ khả năng họ tự mò ra công thức... nhưng khả năng có tàn dư của tộc Elf can thiệp vào thì nghe tự nhiên hơn nhiều.
Trong nguyên tác, cả Thánh Vương Quốc bị thổi bay sạch bách nên ngọn ngành vụ việc không bao giờ được làm rõ... May mắn là nhờ sự thể hiện của Đệ nhất và Đệ nhị Hoàng tử, những kẻ sản xuất Elixir đã bị bắt giữ.
Sự thật không được hé lộ trong nguyên tác... nghe kích thích tò mò đúng không?
Thế nên tôi mới nhờ Krushna báo lại nếu lấy được lời khai từ buổi thẩm vấn. Bình thường thì quý tộc nước khác làm sao được tiết lộ những chuyện này, nhưng vụ án được giải quyết sớm lần này là nhờ thông tin tôi cung cấp. Tôi có quyền được biết điều đó.
Vì vậy tôi đã rất mong chờ sự thật được phơi bày...
Kết luận lại là "kẻ chế tạo đã tự tử mất rồi", một kết cục thật chán ngắt. Hàaa, tụt hết cả cảm xúc.
"Nhưng mà tự tử bằng cách đập đầu sao..."
Con người có bản năng sinh tồn nên bình thường khi gặp đau đớn hay nguy hiểm tính mạng sẽ có cơ chế tự hãm lại. Tự tử bằng cách đập đầu là chuyện cực kỳ khó. Không có quyết tâm phi thường thì không thể làm nổi.
"'Chủ nhân của chúng ta'... sao? Là giáo phái dị đoan của Giáo hội Ebrum hay gì à?"
"Ai mà biết được.... Có vẻ gã đó bị ngáo Elixir rồi. Mấy lời của kẻ điên thì tốt nhất đừng nên tin hoàn toàn."
Krushna nhún vai bảo chẳng có ý nghĩa gì đâu. Bổ sung thêm là gã vừa chết cũng chẳng phải tộc Elf gì cho cam, chỉ là một con người bình thường. Tôi cứ đinh ninh gã phải là tàn dư tộc Elf cơ đấy.
Đoán sai bét rồi.
Chẳng lẽ đây là kiểu trường hợp "Tác giả gốc còn chẳng nghĩ nhiều đến thế đâu"?
… Mà nói mới nhớ, tác giả gốc rốt cuộc là ai nhỉ?
Thế giới này chắc chắn là thế giới của 『Viridistella Quest』. Nhưng đây rõ ràng là thực tế, là đời thực.
Điều khiến tôi băn khoăn ở đây là vấn đề con gà hay quả trứng có trước: Thế giới này được tạo ra dựa trên 『Viridistella Quest』, hay 『Viridistella Quest』 được tạo ra dựa trên thế giới này?
Khá là tò mò đấy. Dù sao thì ít nhất cũng phải hiểu được lý do mình chuyển sinh chứ, nếu không thì chết cũng không nhắm mắt nổi.
Tất nhiên, cũng có thể tất cả chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên. Giống như chuyện một con khỉ gõ phím ngẫu nhiên lại viết ra tác phẩm của Shakespeare, biết đâu tác giả gốc bằng cách nào đó đã tạo ra một trò chơi giống hệt thế giới này thì sao. Rồi tôi lại vô tình chuyển sinh vào thế giới này.
... Không đời nào lại có chuyện phi lý như thế đúng không?
Thế thì khả năng cao nhất là tất cả những thứ này chỉ là một giấc mơ do tôi mơ thấy. Cái gọi là "kết thúc bằng một giấc mơ" (Dream Ending)...
"G-Gì thế? Sao lại nhìn chằm chằm vào mặt tớ thế..."
Krushna đang mặc một bộ đồ khá trung tính gồm áo jacket và quần short. Thoạt nhìn thì có vẻ giống giả nam, nhưng hàng cúc áo jacket lại nằm bên trái, còn chiếc quần short để lộ đôi đùi táo bạo thì lại vô cùng nữ tính. Và trên hết, bộ ngực cùng vòng ba vốn bị chèn ép bấy lâu nay giờ lại hiện rõ mồn một qua lớp quần áo.
... Mấy hồi trước làm cách nào mà cô ấy giấu được hay thế nhỉ? Ngực thì dùng băng quấn còn giải quyết được, chứ cái vòng ba này thì bó bó thế nào được cơ chứ.
Chuyện này còn đáng bận tâm hơn cả chuyện giấc mơ nữa đấy.
"N-Nhìn chằm chằm như thế làm tớ xấu hổ đấy... Cậu còn điều gì muốn nói nữa không?"
"À, xin lỗi."
Krushna ngượng ngùng cựa quậy. Đây rõ ràng là một con người bằng xương bằng thịt. Tuyệt đối không phải giấc mơ, tôi có thể khẳng định chắc chắn.
Mà nhắc đến giấc mơ...
"Hôm nay sắc mặt cậu tốt đấy chứ. Không còn mơ thấy mấy giấc mơ kỳ lạ kia nữa à?"
"Hả? À... ừm, đúng thế. Dạo này tớ không thấy nữa."
"Rốt cuộc đó là giấc mơ thế nào thế?"
"Hừm... Mơ thấy mình chết? Thật ra tớ cũng không nhớ rõ lắm. Nhưng cảm giác có điều gì đó vướng bận..."
Krushna nhíu mày nói. Tôi nghĩ cũng không cần cố nhớ lại làm gì.
"Dù sao thì tớ cũng rất cảm ơn cậu, Elmika.... Mọi chuyện chắc chắn là nhờ có cậu. Tớ có cảm giác như vậy. Chỉ điều đó là tớ chắc chắn."
"Nói chuyện giấc mơ với tớ thì tớ chịu đấy."
Giấc mơ sao... Ở kiếp trước tôi thuộc phe bài trừ tâm linh huyền bí, nên tôi rất muốn nói "Mấy giấc mơ làm gì có ý nghĩa gì". Nhưng thể loại của thế giới này lại là fantasy mà.
"Không chỉ mỗi giấc mơ đâu.... Tớ nợ cậu quá nhiều ơn nghĩa rồi."
"Hạ được Long Vương cũng có công của Krushna mà..."
"Cảm ơn cậu vì đã ngăn tớ trở thành Nữ hiến tế."
"Nghĩa là cậu không còn ý định trở thành Nữ hiến tế nữa đúng không?"
Trước câu hỏi của tôi, Krushna không chút do dự gật đầu:
"Đến tớ còn thấy sợ sự vĩnh hằng mà.... Nữ hiến tế là một hủ tục. Tớ sẽ biến mẫu thân tớ thành người cuối cùng."
"Thế sao."
Có vẻ như phụ vương và hoàng huynh đã giải thích chi tiết cho cậu ấy về cơ chế của Nữ hiến tế. Nhưng giá như họ nói ngay từ đầu thì tốt biết mấy.... À không, nếu biết ngay từ đầu, có khi Krushna lại tự nguyện làm Nữ hiến tế để cứu mẹ mình không chừng. Với tính cách của Krushna trước đây thì cậu ấy hoàn toàn có thể làm thế.
"Với lại, Elmika. Tớ có một chuyện muốn nhờ cậu."
"Nhờ tớ sao?"
"Tớ muốn cứu Mẫu thân... à không, ngài Nadia, cùng với các Nữ hiến tế qua từng thời đại."
Một khi đã hòa làm một với Thần Amatia thì không bao giờ có thể thoát ra được nữa. Dù có thể đùn đẩy sự đau đớn cho Nữ hiến tế tiếp theo, nhưng linh hồn đã hòa tan vào nhau thì không thể trở lại như cũ. Điều đó đồng nghĩa với việc họ vĩnh viễn không thể trở lại vòng xoay luân hồi.
"Một khi đã từ chối trở thành Nữ hiến tế, trách nhiệm của tớ là phải cứu những người đã trở thành Nữ hiến tế. Tớ không có phương pháp hay manh mối gì... nhưng xin cậu hãy giúp tớ."
Trong nguyên tác, sau khi chia tay Phân linh Krushna trong êm đẹp, phải một thời gian sau nhóm nhân vật chính mới biết được sự thật về Nữ hiến tế. Đến hầm ngục ẩn sâu dưới lòng núi Kuru, người chơi có thể nhìn thấy Krushna đang gào thét đau đớn.
Thế nhưng nhóm nhân vật chính lại chẳng thể làm được gì. Bởi muốn giải thoát cho Krushna đã hòa làm một với Thần Amatia, ngoại trừ việc hủy diệt thế giới ra thì không còn cách nào khác.
Trong nguyên tác, không hề có phương pháp nào được đưa ra để cứu các Nữ hiến tế. Cũng chẳng có manh mối nào được hé lộ. Họ khẳng định chắc chắn rằng tuyệt đối không thể cứu được. Đó là lý do các tình tiết liên quan đến Krushna trong game bị coi là cực kỳ ức chế và đau lòng.
Thế nhưng, điều đó không có nghĩa là phương pháp thực sự không tồn tại. Hoàn toàn có khả năng tác giả gốc chỉ đơn giản là không biết mà thôi.... Dĩ nhiên, điều đó dựa trên tiền đề là tác giả gốc dựa vào thực tế của thế giới này để làm ra trò chơi.
Dù sao đi nữa, việc trò chơi không có không phải là lý do để từ bỏ. Với lại để lại hậu vị đắng ngắt thế này khó chịu lắm. Ai lại đành lòng nhìn mẹ của đồng đội quan trọng bị giam cầm vĩnh viễn cơ chứ.
"Nếu Krushna không nói thì tớ cũng định đề nghị đấy."
"Thế thì..."
"Nhất định chúng ta sẽ cứu Mẹ ra."
Khi tôi trả lời như vậy, mắt Krushna mở to kinh ngạc. Sau đó cậu ấy áp hai tay lên má đỏ bừng:
"N-Nhưng mà... xưng Mẹ... t-thì đường đột quá đấy..."
(Không, tớ đâu có ý định làm con rể ngay đâu chứ...)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn