Chương 65: Chương 31
[Anh Hùng Giả Mạo Trở Thành Hàng Thật]~Chuyển sinh thành anh hùng ngạo mạn trong thế giới game trầm cảm, tôi dùng kiến thức nguyên tác và cày cấp để vô song với tư cách "Cựu anh hùng", ai dè trở thành nhân vật siêu nổi tiếng ở thế giới thực~ · Kirito51 · 76 chương · ~18 phút đọc · Tạo 01/09/2026
Phần 2 - Lời thì thầm của Hồng Tinh (Đang tiến hành) Ngày hôm đó cuối cùng cũng là buổi dạy học của tôi — Anh Hùng giả mạo Elmika.
Nơi được chọn làm địa điểm giảng dạy là sân vận động rộng lớn nhất của Học viện Kirenaks. Trong phần tóm tắt môn học, tôi đã ghi rõ "Dạy những điều cơ bản nhất về chiến đấu" và "Mặc trang phục dễ vận động".
Có lẽ vì thế mà những người tập hợp ở đây hầu hết đều là nam sinh. Thế nhưng có chút bất ngờ là thi thoảng vẫn có vài con em gia đình quý tộc lẫn vào. Tôi cứ tưởng nơi này sẽ chỉ toàn là "nhóm thi tuyển" bao gồm các mạo hiểm giả cơ đấy.
Mấy gương mặt quen thuộc mà tôi biết bao gồm Leonard, Jiabol, và Liese. Còn lại là vài cậu ấm cô chiêu nhà quý tộc...
Nhân tiện thì không có Lili ở đây. Tôi đã bảo với cô nàng rằng: "So với em thì cấp độ ở đây quá thấp nên không cần đến đâu". Dù sao thì ngay từ đầu tôi đã trực tiếp huấn luyện cho Lili rồi, nên có tham gia cũng chẳng mang lại nhiều ý nghĩa.
"Cảm ơn các em đã tập hợp đông đủ. Được rồi, vấn đề là nên dạy cái gì đây... thực ra tôi vẫn chưa quyết định nữa."
Chẳng hạn như rèn luyện cho Leonard, hay rèn luyện cho Jiabol. Nếu là huấn luyện 1-1 cho từng cá nhân thì có vô số cách.
Nhưng đã là một buổi học tập thể thì câu chuyện lại hoàn toàn khác. Không thể suy nghĩ theo phương pháp hiệu quả nhất cho từng cá nhân, mà phải tính đến phương pháp hiệu quả nhất cho cả một tập thể.
Vì vậy cho nên...
"Trước hết, tôi muốn kiểm tra thực lực của các em cái đã."
"Nghĩa là chúng em sẽ được chiến đấu với anh Elmika-san sao!"
"Chờ chút đã, Leonard..."
"Chính xác."
"""Hả!?"""
Bầu không khí lập tức trở nên xôn xao. Trước thực tế sắp được chiến đấu với tôi, có vẻ như cảm giác lo lắng chiếm đến bảy phần, còn ba phần là kỳ vọng.
"Tốt nhất các em nên một lần nhìn thấy đỉnh cao... nơi mà các em cần phải hướng tới."
Không phải tự phụ đâu, nhưng tôi nghĩ mình đã chạm tới ngưỡng tiệm cận mạnh nhất thế giới này rồi. Ngang hàng với tôi thì có Kurshna. Kẻ mạnh hơn tôi thì có Ma Vương, Long Vương và... ơ kìa? Tính ra cũng nhiều phết nhỉ?
"Nhưng mà, đấu với anh Elmika-san thì làm sao thắng nổi cơ chứ..."
Jiabol thì thầm. Thế này thì làm sao gọi là một trận chiến được? — Đó là thắc mắc hoàn toàn tự nhiên.
"Yên tâm đi. Tôi sẽ chiến đấu bằng tay không."
Đây chắc chắn là điều kiện tiên quyết rồi. Vốn dĩ nếu tôi mà nghiêm túc thì đến một hạt bụi cũng chẳng còn sót lại đâu.
"Ngoài ra, không nhất thiết phải 1 đấu 1, tất cả các em cùng xông vào thử sức cũng không sao."
"... Hả?"
"Nghĩa là em với Leonard hai người cùng hợp sức cũng được sao ạ?"
Trước câu hỏi của Leonard và Jiabol, tôi lắc đầu nguậy nguậy.
"Tôi đã nói rồi mà. Là tất cả mọi người. Mọi người có mặt ở đây... cứ gom lại xông lên cùng một lúc cũng chẳng sao."
"""...!"""
Cảm giác lo lắng giảm đi, sự kỳ vọng tăng lên. Và đi kèm với đó là một chút giận dữ lẫn tủi hổ.
... Xem ra cả Leonard lẫn Jiabol đều đang sôi máu với suy nghĩ "khinh người vừa thôi chứ". Thế lại càng hay.
"À đúng rồi, điều kiện chiến thắng là... trúng được tôi một đòn. Như thế tôi sẽ tính cho các em thắng."
"""..."""
Không không, thế này thì rõ ràng là coi thường người ta quá đáng rồi đấy. Bầu không khí ấy bắt đầu lan tỏa. Tôi tiếp tục dội thêm một gáo nước lạnh nữa.
"Ai giáng được một đòn trúng tôi, tôi sẽ cho qua môn luôn. Từ buổi sau không cần đi học nữa đâu."
"Hồ... anh nói thế mà được sao ạ?"
"Ừ, vì điều đó là bất khả thi đối với các em mà."
Đối diện với Leonard đang mỉm cười kiêu hãnh, tôi đáp trả bằng một lời khiêu khích. Đến cả Leonard nghe xong cũng phải bực mình.
... Nó tưởng thật sự có thể ra đòn trúng mình chắc? Nếu thế thì vẫn còn non và xanh lắm.
"Điều kiện chiến thắng của tôi là đánh ngất toàn bộ các em mà không nhận bất kỳ đòn nào.... Nếu tôi thắng thì, xem nào. Lara, cô có ý tưởng gì hay không?"
Tôi hỏi Lara — người đi theo với tư cách trợ lý. Lara khẽ cúi đầu chào rồi trả lời.
"Vậy thì cho chạy bộ hết sức cho đến khi buổi học kết thúc thì sao ạ? Thể lực dù có nhiều bao nhiêu cũng không bao giờ là thừa cả."
"Hừm... ý đó hay đấy. Thế việc giám sát chạy bộ tôi giao lại cho cô nhé?"
"Tôi không ngại, nhưng ngài có lịch trình gì sao?"
"Có chút chuyện, tôi đang để một người phải chờ."
"... Đồ hám gái."
"Làm gì có chuyện đó."
Đối phương đúng là phụ nữ thật. Dù có đợi đến khi buổi học kết thúc thì vẫn thừa thời gian để đến chỗ hẹn, nhưng mà...
Mình sẽ đến sớm một chút để làm Medicia ngạc nhiên chơi.
"""..."""
Trước thái độ coi khinh học viên đến tận cùng của tôi và Lara, đến cả bọn họ cũng phải bốc hỏa. Khí thế chiến đấu đã dâng cao ngùn ngụt.
"Lara, ra hiệu lệnh nhờ cô nhé."
"Tôi hiểu rồi.... Vậy thì, xin mạn phép. Chuẩn bị..."
Đám học viên đồng loạt thủ thế. Còn tôi thì buông thõng hai tay, thả lỏng tự nhiên. Chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt đâu, nhưng đứng thế này trông ngầu lòi chuẩn phong cách cao thủ hơn.
"Bắt đầu."
Ngay khi lệnh của Lara vang lên, tôi lập tức dịch chuyển sang bên cạnh Liese. Và trước khi bọn Leonard kịp phản ứng, trước khi Liese nhận ra, tôi đã chạm tay vào cổ cô bé.
Truyền ma lực vào, đánh ngất cô bé trong chớp mắt. Dù chỉ là vạn nhất nhưng nếu nhỡ Liese bị thương hay bỏ mạng ở đây thì không hay chút nào.
"Hả?"
"Nếu đây là thực chiến thì thanh mai trúc mã của em đã đi đời nhà ma rồi đấy."
Tôi bảo với Leonard như thế rồi tiện tay ném Liese đang ngất xỉu về phía Lara. Lara dùng ma pháp đỡ lấy cô bé một cách điệu nghệ.
"Lara, nhờ cô bảo vệ đám học viên nhé."
"Tôi rõ rồi."
"T-Tên khốn này!!"
Đòn tấn công của Leonard. Tôi gạt nó đi rồi dùng kỹ thuật nhu thuật quật ngã cậu ta. Cậu ta văng ra rồi tông thẳng vào Jiabol — kẻ đang chực lao tới chỗ tôi — khiến cả hai bắn văng đi.
Hai đứa này thực lực khá cao, để xử lý sau vậy.
"Bao vây lại! Vây lại mà dập hắn đi!!"
Một học viên xuất thân mạo hiểm giả — mà lại là người lớn tuổi nhất — gào lên. Đám học viên đồng loạt tung đòn tấn công về phía tôi. Tôi né tránh, đỡ đòn và hóa giải tất cả bọn chúng.
"N-Nhanh quá!"
"Tại sao lại không trúng chứ!?"
Ùm, trình độ thấp hơn mình tưởng tượng đấy. Thế này chắc phải bắt đầu từ việc rèn luyện thể lực cơ bản thôi sao? Đang mải suy nghĩ thì...
"Uốốố!!"
Jiabol gầm lớn, vung chiếc chùy giáng xuống tôi. Và tôi nhận ra từ phía sau, Leonard đang âm thầm áp sát.
Tôi dùng ngón tay phải kẹp lấy chiếc chùy. Rồi chẳng cần quay đầu lại, dùng các ngón tay trái kẹp chặt thanh kiếm của Leonard.
"Không thể nào!"
"Chẳng lẽ là... Tiên Tri!?"
Làm quái gì có chuyện đó. Tôi truyền ma lực từ đầu ngón tay bộc phát, hất văng cả Leonard lẫn Jiabol ra xa.
"Chỉ là dự đoán thôi."
Đã đến lúc phản công rồi nhỉ. Tôi tiến lại gần Jiabol, giáng một cú đấm thẳng vào bụng cậu ta. Dù sao cũng là con trai, chắc không sao đâu.
"Chuyển động của cơ bắp."
"Khự...!"
Rồi đối với Leonard đang lao tới định cứu Jiabol, tôi tung một cú đá hậu. Trúng ngay giữa mặt.
"Luồng chuyển động của không khí."
Ngay lúc đó, một cơn mưa ma pháp từ xung quanh dội tới tôi. Chẳng những ma pháp, mà còn có cả đá sỏi nữa. Chà, dù sao tôi cũng đâu có bảo là cấm làm thế.
"Và trên hết là sự biến đổi của ma lực."
Mấy thứ đó làm sao có tác dụng với tôi. Tôi bộc phát ma lực, triệt hạ hoàn toàn tất cả.
"Chỉ cần chú ý đến mọi chuyển biến xung quanh thì việc dự đoán tương lai trước vài khoảnh khắc là điều hoàn toàn làm được. Đây là kỹ năng có thể rèn luyện bằng sự nỗ lực. Mặc dù..."
Nhìn lại thì toàn bộ học viên đã nằm la liệt trên mặt đất. Cả lũ bị đánh ngất hết rồi sao. À không...
"N-nguy rồi... Phải mau báo cho Aermet-sama..."
"Trốn học giữa chừng là không tốt đâu nhé."
Tôi đánh ngất tên cuối cùng đang định chuồn đi.
"Thế nhưng nhìn chung thao tác ma lực của cả lũ vẫn còn thô quá."
Dạy kỹ thuật thao tác ma lực. Có vẻ đó sẽ là mục tiêu cho các buổi học tiếp theo của tôi rồi. Ngoài ra chắc phải rèn luyện thể lực nữa. Bộ lũ này thiếu vận động hay sao ấy nhỉ?
"Lara, phần còn lại nhờ cô nhé."
"... Rõ ràng đây là buổi dạy của Elmika-sama cơ mà."
Lara lộ vẻ bất mãn. Cũng phải thôi.
"Lát nữa tôi sẽ bù đắp cho cô sau."
"Xin chúc ngài thượng lộ bình an."
Lara cúi chào tiễn tôi đi. Nào, vì đã kết thúc buổi học sớm hơn so với dự kiến...
Phải tới làm cho Medicia một phen hết hồn mới được!!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn