Chương 20: Chương 19
[Anh Hùng Giả Mạo Trở Thành Hàng Thật]~Chuyển sinh thành anh hùng ngạo mạn trong thế giới game trầm cảm, tôi dùng kiến thức nguyên tác và cày cấp để vô song với tư cách "Cựu anh hùng", ai dè trở thành nhân vật siêu nổi tiếng ở thế giới thực~ · Kirito51 · 27 chương · ~73 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Phần 1 - Sự dẫn lối của Lam Tinh (Đang tiến hành) Điều kiện và định nghĩa để trở thành một quý tộc là cái gì vậy cà?
Nói ra thì hơi thừa, nhưng ở cái thế giới này làm gì có cái văn bản pháp luật cụ thể nào quy định rõ ràng cái trò đó đâu. Cứ hễ mọi người xung quanh mặc định coi ông là quý tộc thì ông là quý tộc, còn nếu bị cả xã hội xem là không phải thì coi như vứt.
Tuy nhiên, nếu hội tụ đủ bốn điều kiện: "là chủ đất", "sở hữu gia thần và thần dân dưới trướng", "dòng dõi quý tộc ba đời liên tiếp", và "được trang bị đầy đủ học thức giáo dưỡng xứng tầm quý tộc", thì đố ai dám hé răng nửa lời phản đối khi bạn tự xưng là quý tộc đấy. Ít nhất thì trong người cũng phải gom đủ ba trên bốn cái điều kiện kể trên thì mới tạm ổn.
Bản chất của giới quý tộc vốn dĩ là "chủ đất", thành ra bọn họ tôn sùng chủ nghĩa địa phương cực đoan. Thêm nữa, lũ này chúa ghét trò bị kẻ khác đè đầu cưỡi cổ hay chỉ tay năm ngón ra lệnh. Và thế là, lũ quý tộc thích tự do tự tại đó đã liên minh lại với nhau để dựng nên hai quốc gia: Thần Thánh Giáo Quốc Ebrum và Liên minh thành phố Marius.
Trong đó, Thần Thánh Giáo Quốc được thành lập với cốt lõi là Thần Thánh Giáo hội đứng ra gom đống quý tộc lại (tóm lại Giáo hội và Giáo quốc là hai tổ chức hoàn toàn độc lập với nhau nha). Còn Liên minh thành phố Marius lại là một khối liên kết ngang lỏng lẻo giữa các đại hội bang hội rộng khắp như Hội mạo hiểm giả, một số thành phố sở hữu quyền tự trị, và giới quý tộc địa phương.
Nghĩa là cả hai quốc gia này xét tận gốc rễ thì chẳng giống một nhà nước chính thống cho lắm, mà chính xác phải gọi là một liên minh, khối đồng minh giữa các tổ chức với nhau, và hoàn toàn không tồn tại một nguyên thủ quốc gia cụ thể nào cả. Bên phía Giáo quốc nhờ có cờ hiệu mang tên Giáo hội làm chỗ dựa nên nhìn chung có vẻ mang hơi hướng trung ương tập quyền hơn chút. Cơ mà, ngay chính bản thân cái Giáo hội đó thực chất cũng chỉ là một bộ máy đầu sỏ được thao túng bởi đám giáo sĩ cấp cao mà thôi.
Ngoài ra, cả hai quốc gia này còn có một điểm chung nữa là đều được dựng nên từ 500 năm trước bởi các thành viên trong tổ đội của vị Dũng sĩ tiền nhiệm (hàng thật giá real).
Ở một diễn biến khác, Thánh Vương Quốc — Thánh Vương Quốc Amative lại đi theo con đường hoàn toàn khác biệt so với hai quốc gia kể trên.
Theo như các truyền thuyết từ thời thần thoại để lại, Thánh Vương Quốc đã tồn tại hiên ngang từ trước cái mốc 500 năm kia rất lâu rồi, vận hành theo thể chế quân chủ chuyên chế với Nhà vua ngồi ở đỉnh tháp quyền lực. So với hai quốc gia còn lại, nơi đây mang đậm tính chất trung ương tập quyền hơn hẳn, sở hữu mật độ dân số đông đúc cùng vựa lúa mì lớn nhất toàn lục địa.
Nếu chỉ xét thuần túy về mặt quốc lực, Thánh Vương Quốc rõ ràng là ao trình hoàn toàn so với Liên minh thành phố lẫn Giáo quốc. Một siêu cường bá đạo như vậy mà tại sao đến giờ vẫn chưa chịu thống nhất toàn lục địa? Câu trả lời chính là vì đường lối ngoại giao đóng cửa cài then hướng nội của tụi nó. Bọn họ tuyệt đối không chủ động vác quân đi xâm lược ai, cơ mà đến lúc phe ta cần chi viện để đập nhau với Ma Vương quân thì có cạy miệng bọn họ cũng quyết không thèm nhỏ giọt một binh một chốt nào cứu viện cả.
Cơ mà lũ này hãm lờ ở chỗ: Chi viện thì quyết không thèm ra một cắc, thế mà ở một xó xỉnh khuất mắt nào đó lại tự động giở trò lăn đùng ra diệt vong, kéo theo một đống hệ lụy gián tiếp giáng đòn chí mạng cho phe ta, đúng là cái lũ báo hại.
Chưa kể, trong nguyên tác game, gần như toàn bộ lũ thảo khấu trộm cướp cùng đám tội phạm sừng sỏ bất lương nhất thế giới đều sở hữu cái hộ khẩu xuất thân từ Thánh Vương Quốc mà ra cả. Chính vì cái dớp đó nên ấn tượng của cộng đồng game thủ đối với quốc gia này phải gọi là nát bét, tụi nó còn bị người chơi ưu ái đặt cho biệt danh cúng cơm là "Quân đoàn Ma Vương danh dự" nữa chứ.
Lý do là vì lũ dân tị nạn báo đời này đã gián tiếp hủy diệt cả Liên minh thành phố — thứ mà ngay cả bản thân Ma Vương dốc lực bao năm còn chẳng làm nổi.
Cơ mà thôi, ngẫm đi thì cũng phải nghĩ lại, rơi vào thảm cảnh mất nước nhà tan biến thành dân tị nạn đói khổ đầu đường xẻ góc thì việc bọn họ phải dấn thân vào con đường phạm tội để sinh tồn tính ra cũng là điều dễ hiểu. Với lại, dẫu biết phần lớn đám tội phạm đều có gốc gác từ Thánh Vương Quốc thật, nhưng đồng thời lũ nô lệ bị áp bức bóc lột dã man nhất thế giới cũng xuất thân từ cái nôi này mà ra, xét cho cùng thì bọn họ vừa đáng trách lại vừa đáng thương.
Tuy nhiên, dẫu có tính toán thêm yếu tố hoàn cảnh đáng thương đó vào đi chăng nữa, thì bản thân tôi vẫn chúa ghét lũ Thánh Vương Quốc này.
Tôi và gã Tam hoàng tử Krushna của cái quốc gia Thánh Vương Quốc hãm lờ đó quen biết nhau từ hồi khoảng hai năm trước, tức là vào năm tôi tròn 13 tuổi. Chính là thời điểm tôi vừa mới hoàn thành xong chuỗi ngày huấn luyện địa ngục và bắt đầu bước chân vào con đường hoạt động hành tẩu giang hồ với tư cách Dũng sĩ.
Đợt đó tôi nhận được thư mời tham dự dạ tiệc mừng sinh nhật tròn 12 tuổi kiêm màn ra mắt giới thượng lưu của Krushna. Thánh Vương Quốc tuy bế quan tỏa cảng cô lập thật đấy, cơ mà khổ nỗi gia tộc Simeon của tôi và gia tộc hoàng thất Thánh Vương Quốc lại có mối quan hệ họ hàng dây mơ rễ má xa bắn đại bác không tới, thành ra hai bên vẫn duy trì một chút giao hảo xã giao, nhờ ké cái fame đó nên tôi mới có được một suất thư mời dự tiệc.
Thế nhưng, cái địa điểm chứng kiến màn gặp gỡ định mệnh đầu đời giữa hai đứa lại hoàn toàn không phải là chốn cung điện hoàng gia xa hoa tráng lệ kia, mà là ở ngay trên chuyến hành trình lộ trình di chuyển đến đó.
Số là trên đường đi, phát hiện một ngôi làng nọ đang bị lũ Ma tộc bao vây đồ sát, tôi liền cải trang che giấu thân phận thật rồi lao vào ứng cứu. Lý do phải ngụy trang che giấu danh tính chẳng qua là vì tôi sợ sau này nhỡ đâu lại đẻ ra mấy vụ rắc rối tranh chấp ngoại giao phiền phức thôi.
"Ngươi là mạo hiểm giả phương nào đến đây? Ta xin ghi nhận lòng tốt và gửi lời cảm tạ... thế nhưng đây là lãnh thổ thuộc Thánh Vương Quốc. Bất kỳ kẻ nào chưa được cấp giấy phép mà dám ngang nhiên mang theo vũ khí bên mình đều bị coi là phạm pháp. Khôn hồn thì mau lột cái mặt nạ đó ra và khai báo danh tính ngay!"
Vừa mới tự tay tiễn sạch sành sanh cái lũ Ma tộc lên đường xong xuôi, một tông giọng có phần hơi khàn khàn bỗng chốc vang lên ngay sau lưng, kèm theo đó là một mũi kiếm sắc lẹm đang găm chặt dí sát vào lưng tôi. Tôi quay mặt lại nhìn thì đập vào mắt chính là cu cậu Krushna chứ ai vào đây nữa.
Trong cốt truyện nguyên tác game, Krushna sẽ bay màu tử vong vào năm tròn 14 tuổi, thành ra phiên bản Krushna đứng trước mặt tôi lúc bấy giờ trông có vẻ non nớt và nhỏ con hơn hai tuổi so với tạo hình trong game, cơ mà tôi vẫn có thể dễ dàng nhận ra cu cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Bản tính và nhân cách của Krushna ra sao thì tôi đã sớm nằm lòng từ trước rồi. Cái trò dí kiếm vào lưng gặng hỏi kia chắc chắn chẳng qua chỉ là vì cu cậu thực sự tò mò muốn biết dung nhan và tên tuổi của ân nhân mà thôi. Cho dù tôi có là một thằng mạo hiểm giả vô danh tiểu tốt đầu đường xẻ góc nào đi chăng nữa, thì kiểu gì cu cậu cũng sẽ mở mồm buông mấy câu kiểu: "Đa tạ ngươi đã đứng ra bảo vệ thần dân nước ta. Tuy nhiên Thánh Vương Quốc là một quốc gia vô cùng bài ngoại.
Ta khuyên ngươi tốt nhất nên hạn chế gây chú ý và mau chóng rời khỏi đây đi", rồi tự động giả mù coi như chưa từng nhìn thấy gì cho mà xem.
Huống hồ chi danh tính thật của tôi lại là Elmika của gia tộc Simeon cơ chứ (chưa kể tôi còn sở hữu sẵn giấy phép mang theo vũ khí hợp pháp nữa chứ bộ). Thế nhưng, ngay vào cái giây phút định mệnh đó, ma xui quỷ khiến thế nào cái đầu tôi bỗng chốc nảy số đẻ ra một ý nghĩ điên rồ: Tôi muốn được giao thủ chiến đấu thử một trận với Krushna xem sao.
Như tôi đã giới thiệu từ trước, Krushna chính là thực thể sở hữu chỉ số thuộc tính bá đạo nhất toàn bộ tựa game nguyên tác này. Theo như đống thông số lý thuyết trên giấy tờ, một khi toàn bộ sức mạnh ẩn giấu bên trong cơ thể được giải phóng hoàn toàn, cu cậu hoàn toàn dư sức một chiêu tiễn thẳng Ma Vương bay màu ngay lập tức (tuy nhiên kịch bản giải phóng sức mạnh đó lại đồng nghĩa với việc kích hoạt Bad Ending chí mạng cho tôi, nên có cho tiền tôi cũng quyết không bao giờ để nó xảy ra thật đâu).
Tôi muốn kiểm tra xem ở thời điểm hiện tại, giữa tôi và cu cậu ai mới là kẻ mạnh hơn. Với lại tôi cũng đang thèm khát điểm kinh nghiệm nữa. Cùng lắm thì nếu có lỡ thua trận đi chăng nữa, dẫu sao tôi cũng mang cái mác người của gia tộc Simeon, bọn họ đời nào dám thẳng tay xuống sát thủ lấy mạng tôi cơ chứ. Nghĩ bụng như vậy, tôi liền...
"Muốn biết danh tính của ta đến thế cơ à? Thế thì thử dùng thực lực mà ép ta mở mồm xem nào!"
Tôi vừa dứt lời liền lập tức vung thanh Thánh Kiếm của Dũng sĩ (vẫn nguyên trong bao kiếm) định bổ thẳng một cú vào người Krushna. Thế nhưng, cái ý định đó đã hoàn toàn phá sản ngay từ trong trứng nước. Tốc độ ra đòn của Krushna phải gọi là kinh hoàng, thanh kiếm của tôi lập tức bị đánh bật văng ra một bên. Ngay sau đó, mũi kiếm sắc lẹm của cu cậu đã chuẩn xác dí chặt sát vào cổ họng tôi rồi.
"Mau khai báo thân phận thật ra mau. Ta sẽ không mở mồm nhắc lại lần thứ ba đâu."
"Thanh kiếm trên tay ngươi chỉ để làm kiểng thôi à? Ta cũng chẳng rảnh hơi thốt ra câu đó lần thứ ba đâu nhé."
Lần này tôi quyết không thèm chủ quan khinh địch nữa. Tôi lập tức tháo bỏ sạch sành sanh đống tạ xích sắt cùng đống trang bị debuff trên người ra, rồi chính thức bung toàn lực lao vào combat với Krushna.
Thế nhưng, kể cả khi đã bung lụa hết nấc như vậy rồi, tốc độ phản xạ của Krushna vẫn cứ gọi là nhanh hơn tôi một bậc. Trình độ kiếm thuật và kỹ năng của cu cậu rõ ràng ao trình tôi hoàn toàn. Tuy nhiên, ngoại trừ khoản tốc độ và kiếm kỹ ra thì toàn bộ các chỉ số thuộc tính còn lại của tôi đều đè bẹp cu cậu hoàn toàn. Tôi quyết định sử dụng chiến thuật lấy thịt đè người, dùng cơ bắp cuồn cuộn và lượng máu trâu bò để cưỡng ép kéo đối phương sa vào một cuộc chiến tiêu hao sinh lực, từng bước dồn ép Krushna vào thế bí.
"Hự!"
Keng!
Kèm theo một tiếng va chạm kim loại thanh mảnh vang lên, thanh kiếm của Krushna lập tức bị đánh văng, vẽ nên một đường cong hoàn hảo trên không trung.
Tôi thắng chắc rồi! Trong đầu vừa mới đinh ninh ăn mừng như vậy, thế mà Krushna lại bất ngờ siết chặt nắm đấm, điên cuồng lao vào đấm đá đấm thẳng vào mặt tôi một cách bất chấp.
"Ê ê! Trận đấu ngã ngũ rõ ràng rồi mà! Buông ra mau!!"
"Quyết không buông! Cái loại đàn ông lai lịch bất minh, khả nghi như ngươi, ta tuyệt đối không thể để ngươi nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật được!"
Và thế là hai đứa cứ thế dắt nhau ngã nhào, ôm vật lộn nhau một cục ngay trên nền đất. Cơ mà xét về khoản đánh giáp lá cà, vật lộn tay đôi thế này thì cái thằng sở hữu cơ bắp cuồn cuộn trội hơn hẳn như tôi kiểu gì chẳng nắm chắc phần thắng trong tay.
"Hự, cái tên này..."
Tôi lập tức lật người leo lên ngồi cưỡi lên người cu cậu (tư thế cưỡi ngựa), rồi ra sức đè chặt khóa cứng hai cánh tay của Krushna xuống đất. Krushna dùng ánh mắt đầy tức tối và uất ức lườm xéo tôi một phát.... Thôi thì nhân cơ hội này giở trò trêu chọc cu cậu một chút cho vui cửa vui nhà vậy.
"Nhìn kỹ lại mới thấy, đường đường là đấng nam nhi đại trượng phu mà gương mặt nhìn lại đáng yêu, thanh tú thế nhở."
"…Hả!?"
Đôi mắt của Krushna trợn tròn xoe đầy kinh ngạc. Rồi gương mặt bỗng chốc tái mét đi vì sốc. Tôi liền từ từ cúi đầu xuống, chậm rãi áp sát mặt mình vào sát sạt gương mặt của cu cậu.
"Ê-Ê cái tên kia! M-Mau dừng lại ngay!! T-Tôi là con trai đại trượng phu đấy..."
Tôi liền ghé sát bờ môi vào ngay bên cạnh vành tai của Krushna rồi thì thầm:
"Tạm biệt nhé, Krushna."
"T-Tại sao ngươi lại biết được tên của ta?!"
Quyết không thèm hé răng trả lời câu hỏi đó, tôi lập tức dùng lực bật người nhảy phóc ra xa khỏi người Krushna. Rồi nhanh tay nhặt lấy cái món công cụ tập tạ (thanh Thánh Kiếm) đang nằm lăn lóc dưới đất, cắm đầu cắm cổ vắt chân lên cổ chạy trốn mất hút với tốc độ bàn thờ.
Đó chính là toàn bộ diễn biến của cái màn gặp gỡ định mệnh đầu đời giữa tôi và Krushna đấy.
Nói ra thì hơi thừa, nhưng cái trò dám cả gan solo tay đôi với Hoàng tử của một quốc gia rồi lại còn đè ngửa người ta ra đất như thế, xét dưới góc độ chính trị thì nó vượt xa cái tầm của một vụ bê bối scandal thông thường rồi, phạm thượng đại nghịch bất đạo luôn ấy chứ. Chính vì lý do nhạy cảm đó nên đến tận bây giờ, tôi vẫn quyết giữ kín như bưng cái bí mật về gã đeo mặt nạ khả nghi năm xưa chính là tôi.
Thành thử ra, xét về mặt giấy tờ công văn chính thức thì màn gặp gỡ đầu tiên giữa hai đứa lại được ghi nhận là tại buổi dạ tiệc giao lưu thượng lưu diễn ra ở cung điện hoàng gia Thánh Vương Quốc.
À mà nói thêm, vài ngày sau vụ việc chấn động đó, cái gã "đàn ông đeo mặt nạ khả nghi" đã lập tức bị hoàng thất liệt vào danh sách truy nã đặc biệt toàn quốc vì tội đại nghịch bất đạo. Nghe đâu chính miệng Krushna còn dõng dạc tuyên bố thép: "Ta thề sẽ tự tay băm vằn cái tên khốn đó bằng chính đôi bàn tay này mới hả dạ". Ôi giời, danh sách đống bí mật bắt buộc phải mang xuống mồ của tôi lại tự động được cộng thêm một dòng nữa rồi, nghĩ đến mà phát oải.
Trong lúc cái đầu tôi còn đang mải mê hồi tưởng lại cái màn gặp gỡ định mệnh năm xưa với Krushna, thì bỗng nhiên...
"Ê-Ê cái tên kia, mặt sát rạt gần quá rồi đấy! Mau tránh ra xa giùm cái coi!!"
Krushna với một khuôn mặt đỏ bừng lên như gấc chín, ra sức lấy hai tay đẩy mạnh vào ngực tôi. Chẳng hiểu cái kiểu gì nữa, dẫu biết rõ hai đứa đều là đấng nam nhi đại trượng phu thẳng băng với nhau, thế mà cứ hễ tôi chủ động rút ngắn khoảng cách cự ly tiếp cận là cu cậu lại lập tức giở cái trò thẹn thùng xấu hổ đỏ mặt tía tai hà. Ui da, rốt cuộc là tại làm sao ấy nhỉ...
"Cái gã này, dám cả gan vứt bỏ tình nghĩa huynh đệ chí cốt với tôi để ưu tiên chạy theo tiếng gọi ái tình của đống con gái ngoài kia à. Đúng là cái đồ đàn ông lăng nhăng đào hoa sát gái."
"Cái gì cơ! Nhìn cái hiện trạng bãi chiến trường này là biết ngay tôi đang rơi vào cái tình cảnh dở khóc dở cười thế nào rồi còn gì nữa hả trời! Đến cả tôi cũng đang..."
Bị làm phiền vãi chưởng ra đây này. Chắc là cu cậu đang tính mở mồm buông lời than vãn oán trách như vậy đấy. Thế nhưng có vẻ như để giữ thể diện và né tránh gây tổn thương cho đám tiểu thư quý tộc xung quanh, cu cậu lại thông minh lựa chọn ngậm miệng nuốt ngược lời vào trong.
"Nhưng sự thật phũ phàng là cậu đã nhẫn tâm bùng kèo, ưu tiên cái đống đó hơn là lời hẹn ước với tôi là không thể chối cãi được đúng không?"
"Ch-Chuyện đó thì xét về mặt kết quả đúng là như vậy thật, nhưng mà..."
Coi bộ lập luận bốc phét vô căn cứ của tôi nghe qua cũng có phần hợp lý dữ lắm nên cu cậu mới chịu ngậm bồ hòn làm ngọt gật đầu đồng ý đấy. Cái tính khí ngây thơ thuần khiết như tờ giấy trắng này của cu cậu nhiều lúc làm tôi thấy lo giùm luôn ấy chứ.
"Thế thì lát nữa nhớ chuẩn bị tinh thần đứng ra làm chút chuyện để 'tạ lỗi' với tôi đi nhé."
Tôi liền ghé sát tai Krushna thì thầm một câu đầy bí hiểm. Vừa nghe xong, Krushna lập tức lộ rõ vẻ dao động hoang mang cực độ, đôi mắt trợn tròn xoe kinh ngạc.
"T-Tạ lỗi á?! Ý-Ý cậu là bắt tôi phải bỏ tiền túi ra đền bù thiệt hại hay sao chứ?!"
"Đống tiền thuế thu được từ Thánh Vương Quốc của các người dâng lên có cho tôi cũng chẳng thèm gánh thêm phiền phức vào người đâu.... Việc tạ lỗi này là một thứ mà chính bản thân Krushna hoàn toàn dư sức tự tay thực hiện được."
"…T-Thôi được rồi. Nếu đó là một việc chỉ cần một mình cá nhân tôi đứng ra giải quyết dứt điểm được. Và nếu làm vậy có thể giúp cậu nguôi giận đền bù thỏa đáng, thì t-tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì... cơ mà, quyết không được giở mấy trò tàn nhẫn độc ác gì đâu đấy nhé?"
Krushna khẽ ngước khuôn mặt vẫn còn thoáng ửng hồng lên, dùng đôi mắt lim dim đầy e thẹn nhìn chằm chằm vào tôi theo kiểu ngước nhìn từ dưới lên... Thôi xin đừng nghiêm túc hóa mấy cái lời đùa cợt đầu môi chót lưỡi đó giùm. Màn diễn kịch đóng vai nhập vai theo kịch bản của mấy cuốn BL doujinshi rẻ tiền đến đây là hạ màn kết thúc được rồi đấy.
"Tạm thời dẹp mấy chuyện tào lao đó sang một bên đi, tôi có một nhân vật tầm cỡ muốn giới thiệu cho cậu làm quen, tiện thể bàn bạc chút chính sự luôn. Mau đi theo tôi nào."
"A, ừm..."
Tôi khẽ nắm lấy cổ tay dắt Krushna đi. Rồi ngay sau đó quay ngoắt người lại đối diện với bầy tiểu thư quý tộc đang bao vây xung quanh hai đứa từ nãy đến giờ.
"Thành thật xin lỗi các cô em xinh đẹp vì đã vô tình xen ngang vào buổi hẹn hò hẹn ước lãng mạn giữa các cô và Krushna nhé."
"D-Dạ không có chi đâu ạ, làm gì có chuyện đó..."
"Ngược lại tụi em mới là người đang đóng vai kỳ đà cản mũi ở đây mới đúng chứ..."
Đám tiểu thư quý tộc bỗng chốc đỏ mặt tía tai, thẹn thùng đánh mắt quay ngoắt mặt nhìn hướng khác. Tôi liền nở một nụ cười tỏa nắng chuẩn thương hiệu Dũng sĩ dành tặng cho các nàng.
"Sau khi giải quyết xong xuôi chút công chuyện này, tôi sẽ lập tức hoàn trả nguyên vẹn cu cậu lại cho các cô em ngay thôi mà. Với lại... để coi như là một lời xin lỗi chân thành đền bù thiệt hại, lát nữa nếu các cô em có thời gian rảnh rỗi, hai ta cùng nhau khiêu vũ một điệu nhảy nhé."
Tôi vừa mỉm cười vừa tinh nghịch nháy mắt một phát thần sầu. Rồi dứt khoát dắt Krushna sải bước đi xuyên qua hàng dài đám tiểu thư quý tộc vẫn còn đang đứng đực mặt ra hóa đá vì đứng hình mất năm giây tại chỗ. Phải đợi đến khi bóng dáng hai đứa đi khuất được một đoạn khá xa rồi, từ phía sau lưng mới bỗng chốc bùng nổ lên đống tiếng rú hét hò reo đầy phấn khích vang dội cả hội trường.
"…Đồ đàn ông lăng nhăng đào hoa sát gái chính hiệu rõ ràng là cậu mới đúng chứ ai vào đây nữa."
Krushna khẽ bĩu môi hờn dỗi lẩm bẩm oán trách đầy bất mãn.
Tôi dắt theo một Krushna chẳng biết vì lý do hãm lờ gì bỗng dưng lại giở trò hờn dỗi kia quay trở lại vị trí của Faltina. Lúc hai đứa tôi vừa mò về tới nơi thì thấy Faltina đang mải mê trò chuyện vô cùng rôm rả với một vị quý tộc thuộc Liên minh thành phố, cơ mà vừa thấy bóng dáng chúng tôi xuất hiện là vị quý tộc đó đã vô cùng tinh tế và lịch thiệp chủ động cúi đầu chào rồi lui ra chỗ khác ngay.
"Thành thật xin lỗi vì đã vô tình ngắt quãng cuộc trò chuyện của cô nhé."
"Dạ không sao đâu ạ, dù sao câu chuyện cũng vừa vặn đi đến hồi kết thúc rồi mà."
Vị quý tộc biết nhìn xa trông rộng, biết đọc vị bầu không khí chuẩn chỉ thế này lát nữa tôi nhất định phải chủ động qua hỏi thăm làm vài bài follow-up bồi đắp quan hệ mới được. Năng lực biết nhìn trước ngó sau, cư xử tinh tế này chính là chìa khóa vàng quyết định trực tiếp đến sự thành bại của mối quan hệ nhân mạch trong giới thượng lưu mà lị.
"Để tôi giới thiệu cho hai người làm quen nhé."
Tôi chủ động đứng ra làm cầu nối kéo Faltina và Krushna lại gần nhau để giới thiệu danh tính. Krushna coi bộ đã sớm nắm được nguồn tin Faltina cũng sẽ góp mặt tham dự buổi tiệc từ trước rồi, thế nhưng ngược lại Faltina có nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới người quen đại danh đỉnh đỉnh mà tôi nhắc tới lại chính là Krushna. Khuôn mặt cô nàng hiện rõ một vẻ kinh ngạc.
"Thật vô cùng vinh hạnh cho tôi khi có cơ hội được diện kiến vị Hiệp sĩ trưởng của Đoàn hiệp sĩ Hắc Hồng Ngọc lẫy lừng danh tiếng thuộc Thánh Vương Quốc."
"Tôi cũng vậy. Bản thân tôi từ lâu đã luôn khao khát được gặp mặt cô rồi, Tư tế cấp 4 Faltina... À xin thất lễ, hiện tại phải gọi là Tư tế cấp 3 Faltina mới đúng chứ nhỉ."
Faltina và Krushna lịch thiệp đưa tay bắt tay giao hảo với nhau. Màn chạm trán đầu tiên diễn ra khá là suôn sẻ mượt mà chứ không đến mức căng thẳng, làm tôi cũng trút bỏ được phần nào gánh nặng lo âu trong lòng.
Số là mối quan hệ ngoại giao giữa Giáo quốc và Thánh Vương Quốc từ trước đến nay vốn dĩ đã nổi tiếng là cơm chẳng lành canh chẳng ngọt, nát tươm rồi. Chỉ cần nhìn vào trò cả hai quốc gia đều cố đấm ăn xôi nhét bằng được chữ "Thánh" vào trong tên nước là các bạn đủ hiểu cái tôi to đùng và cuồng tín ngưỡng của cả hai bên nó kinh hoàng đến mức nào rồi đấy.
Bên phía Giáo quốc thì tôn sùng độc thần giáo là Ebrum giáo làm quốc giáo. Trong khi đó, Thánh Vương Quốc lại tôn sùng đa thần giáo mang tên Amative giáo làm quốc giáo, và gia tộc hoàng thất Thánh Vương Quốc tự xưng chính là dòng dõi con cháu chính thống của Mẫu đất thần Amative.
Giáo lý của hai bên phải gọi là như nước với lửa, xung đột chan chát. Mà nói trắng ra thì ngay từ khi được khai sinh, bản chất của cái Ebrum giáo kia vốn dĩ đã được thiết lập để làm một tôn giáo anti-Amative giáo rồi, nên hai bên dắt nhau đi găm hận thù hằn là chuyện hiển nhiên. Nói thế thì mang tiếng phân biệt đối xử thật, cơ mà gạt cái Amative giáo sang một bên thì thực thể vị thần Amative có thật ngoài đời ở thế giới này lại là một vị thần rác rưởi, hãm lờ đếch chịu được.
Xét dưới góc độ đó thì vị Thần sáng thế của Ebrum giáo dẫu chỉ là một thực thể ảo ma được dựng nên trên đống thiết lập giấy tờ chứ hoàn toàn không tồn tại thật ngoài đời xem ra vẫn còn tiến bộ và văn minh chán. Không tồn tại thật thì đồng nghĩa với việc chỉ số sát hại của vị thần đó mặc định bằng không chứ gì nữa.
"Còn người đứng đằng kia là..."
"Lát nữa tôi sẽ giới thiệu sau."
"Ra vậy."
Krushna khẽ đánh mắt lướt qua nhìn Lara trong tích tắc rồi buông lời dò hỏi, tôi liền lên tiếng cắt ngang như vậy. Cái vụ liên quan đến Lara thì trước đó tôi đã làm bài phổ cập kiến thức giải thích trước cho cu cậu rồi. Xét dưới góc độ thân phận Hoàng tử cao quý, cu cậu đời nào có thể tự hạ mình chủ động bắt chuyện xã giao với một đứa gia nhân hầu cận tép riu được, cơ mà hành động đó chính là cách Krushna tinh tế thể hiện rằng mình hoàn toàn không có ý xem thường hay phớt lờ sự hiện diện của cô ấy mà thôi.
Thông điệp đó xem chừng cũng đã được truyền tải thành công đến đối phương, bằng chứng là Lara đã khẽ cúi đầu nhẹ gật đầu đáp lễ.
"Cơ mà ngẫm lại thì xung quanh cậu toàn là con gái không hà.... Thế mà lúc nãy còn dám mở mồm trêu chọc bảo tôi là kẻ lăng nhăng đào hoa sát gái, chứ đồ lăng nhăng đào hoa sát gái chính hiệu rõ ràng là cậu mới đúng."
A, cái thằng này lỡ mồm tự vạch áo cho người xem lưng rồi nha.... Thôi thì vờ như điếc không nghe thấy gì vậy.
"Xung quanh tôi toàn là con gái á? Tôi thấy tính ra tỷ lệ nam nữ chia đều một nửa đấy chứ bộ."
Faltina khẽ nghiêng đầu đầy ẩn ý, trưng ra điệu bộ giả nai. Quả đúng như tôi dự đoán, Faltina đã ngay lập tức đánh hơi phát hiện ra điểm bất thường rồi. À không, phải nói là cô nàng đã sớm nhìn thấu chân tướng sự thật từ trước rồi mới đúng chứ.
"Hả? À... ý tôi là không tính bản thân tôi vào ấy mà."
"Ra là vậy. Thật đắc tội quá, xin lỗi ngài nhé."
Faltina nở một nụ cười đầy ẩn ý rồi khẽ gật đầu cái rụp. Krushna cứ đinh ninh đắc ý nghĩ rằng cái màn chống chế vụng về của mình đã đánh lừa được đối phương thành công, khẽ thở phào nhẹ nhõm một cái.
"…Cơ mà cái khoản khẳng định tên Elmika này là một gã đàn ông lăng nhăng đào hoa sát gái thì tôi hoàn toàn đồng tình với ngài 100% luôn ạ."
"…Elmika á...?"
Krushna khẽ lý nhí lẩm bẩm đầy nghi hoặc.
"Thì đợt cậu ta đến mở mồm rủ rê tôi làm bạn nhảy dự tiệc khiêu vũ ấy, cậu ta còn dõng dạc tuyên bố tuyên bố thẳng thừng là nếu tôi không thèm đi thì thiếu gì bánh xe dự phòng khác để thay thế chứ."
"Ấy khoan, tôi làm gì có dùng cái từ ngữ văn phong hãm lờ đó đâu hả trời!"
Đúng là tôi có bảo nếu Faltina không thích đi hẹn hò với tôi thì để tôi đi tìm người khác rủ đi cùng thật, cơ mà...
"Ủa vậy hả ta?"
"Tôi chỉ là đang tinh tế thăm dò, sợ Faltina cảm thấy khó chịu hay ghét bỏ khi đi cùng tôi nên mới nói tránh đi như vậy thôi mà.... Chớ nói thật hôm nay có cô đi cùng cứu cánh là tôi mừng lắm luôn ấy, trên đời này làm gì có ai đủ trình độ để thay thế vị trí của cô được chứ."
"Ra là vậy sao? Thế thì tốt quá rồi."
Faltina nở một nụ cười đầy mãn nguyện, rồi tinh nghịch lấy cùi chỏ hích nhẹ vào cánh tay tôi một phát. Hóa ra nãy giờ cô nàng chỉ đang giở trò trêu chọc tôi cho vui thôi. Thật là... lạy cô cô làm ơn bớt buông mấy cái lời dễ gây hiểu lầm tai hại ngay trước mặt Krushna giùm tôi cái đi nha.
"Thói đào hoa sát gái của tên Elmika này thì từ xưa đến nay vẫn chứng nào tật nấy chẳng sửa được đâu. Ngay từ hồi xưa, cu cậu đã có tiền sử sẵn sàng lao vào hiểm nguy bất chấp tính mạng chỉ vì con gái, mở mồm ra là buông lời tán tỉnh đong đưa ngay. Khẳng định là từ xưa đến nay luôn nhé."
"Tôi xin đính chính là bản thân từ trước đến nay đối xử bình đẳng như nhau, hoàn toàn không có khái niệm phân biệt giới tính tuổi tác giữa nam nữ, trẻ nhỏ hay người già đâu nhá."
Lão chú thợ rèn năm xưa tôi cứu mạng rõ ràng là đấng nam nhi thẳng băng chứ làm gì có cú cua bẻ lái đi vào lòng đất theo kiểu thực chất lão lại là một cô gái giả dạng như mấy bộ truyện tranh đâu hả trời. Chẳng qua vì nguyên tác game vốn dĩ là một eroge, nên cái tỷ lệ các nhân vật cốt lõi nắm giữ vai trò quan trọng mang giới tính nữ chiếm số lượng áp đảo mà thôi, tôi hoàn toàn vô tội nhé.
Mặc dù tôi cũng tự nhận thức được gương mặt đẹp mã thanh tú vô dụng này của mình sở hữu u lực sát thương đối với phái nữ vượt trội hơn hẳn so với phái nam thật. Để có thể tiếp cận, thiết lập mối quan hệ làm quen với đống lão già chính trị gia máu mặt, chiêu bài đa số tôi hay lạm dụng chính là chủ động đi tiếp cận, lấy lòng đám phụ nữ xung quanh các lão trước.
Thành thử nếu bảo tôi đã từng buông lời tán tỉnh đong đưa vô số phụ nữ thì cũng chẳng có gì sai, cơ mà xét cho cùng thì số lượng lão già trung niên mà tôi từng dùng cái bài lưỡi không xương để thuyết phục tán tỉnh cũng nhiều vô số kể, tính ra tỉ lệ cân bằng giới tính nam nữ vẫn chuẩn chỉ chứ đâu có bị lệch đi đâu.
"Ồ, từ xưa đến nay cơ à?"
"Thì là nhờ mối quan hệ giao hảo thế hệ giữa hai gia tộc ấy mà. Nói theo thuật ngữ thông thường thì hai đứa tụi tôi chính là thanh mai trúc mã của nhau đấy."
Thanh mai trúc mã...? Ôi trời, cái mối quan hệ vừa mới chạm mặt quen biết nhau từ năm tròn 12 tuổi (tức là cách đây mới có vỏn vẹn 2 năm) mà cũng mặt dày dám mang cái mác thanh mai trúc mã ra để khè nhau được à? Nếu chơi logic hãm lờ đó thì chả lẽ cái lũ học sinh cùng lứa học chung cái trường sơ trung công lập dưới quê đều tự động biến thành thanh mai trúc mã của nhau hết chắc?
Xét theo quy chuẩn thông thường, ít nhất hai đứa cũng phải biết mặt nhau từ trước mốc bước chân vào cổng trường tiểu học thì mới may ra được gọi là thanh mai trúc mã chứ lị. Còn nếu xét theo góc độ của một kẻ theo chủ nghĩa nguyên thủy cực đoan như tôi, thì mối quan hệ bắt buộc phải được thiết lập từ trước cái thời điểm đi học mẫu giáo thì mới đủ tư cách nhận cái danh đó nha.
Thậm chí nếu đẩy lên cái tầm cực đoan chính thống hơn, tôi còn chuộng cái kiểu hai đứa phải được sinh ra cùng một bệnh viện, nằm chung hai giường sát vách nhau từ hộ sinh cơ.
"Với lại chắc cô cũng thừa biết rồi đúng không, tôi và Elmika đã từng có không ít lần kề vai sát cánh chiến đấu cùng nhau rồi đấy."
Số là đợt đi triệt hạ một tên trong Thất Ma Tướng ở bên lãnh thổ Thánh Vương Quốc, Krushna cũng đã trực tiếp tham chiến, vào sinh ra tử chiến đấu cùng tôi.
"…Mối quan hệ giữa hai người phải gọi là vô cùng khăng khít nhỉ?"
"Tất nhiên rồi."
Krushna vỗ ngực tự hào đắc ý tuyên bố đầy dõng dạc. Faltina chăm chú dán chặt mắt nhìn vào bờ ngực đang vỗ lên kia của Krushna trong tích tắc, rồi khẽ nở một nụ cười đầy ẩn ý.
"À mà nhắc mới nhớ, vị Thánh nữ tiền nhiệm Nadia vốn dĩ cũng xuất thân từ dòng dõi Hoàng dõit Thánh Vương Quốc Amative mà ra cơ mà. Giờ tôi mới hoàn toàn thấu hiểu ngọn ngành câu chuyện đấy."
Sử sách có ghi chép lại rõ ràng, vị Dũng sĩ tiền nhiệm (hàng thật) và vị Thánh nữ tiền nhiệm Nadia năm xưa vốn là một cặp thanh mai trúc mã tình trong như đã mặt ngoài còn e, hai người dắt nhau đi lập gia đình rồi sinh hạ được hai người con. Người con trai sau này chính là vị thủy tổ khai sinh ra gia tộc Simeon của tôi, còn người con gái thì lại kế thừa đại thống trở thành người đứng đầu Hoàng thất Thánh Vương Quốc.
Nói thêm chút, cả vị Dũng sĩ lẫn Thánh nữ tiền nhiệm năm xưa đều được phía Ebrum giáo tôn sùng kính trọng như những vị Thánh tối cao, trong khi đó ở bên phía Thánh Vương Quốc thì bọn họ lại được nâng tầm lên thành các vị Thần linh để thờ phụng cúng bái luôn. Cái trò bất đồng quan điểm thiết lập này cũng chính là một trong số những ngọn nguồn đẻ ra vụ tranh chấp thù hằn tôn giáo nhức đầu sau này đấy.
"Dẫu biết bản thân vẫn còn nhiều điều non nớt và bất kính, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn được người đời ưu ái phong cho danh xưng Thánh nữ đấy ạ."
À nói thêm cái chuyện bên lề chút, đống quý tộc cùng giới tăng lữ ở cái thế giới này thường có cái xu hướng chúa ghét cái trò mở mồm gọi tôi hay Faltina bằng mấy tước hiệu danh giá kiểu như "Dũng sĩ" hay "Thánh nữ". Bọn họ dẫu có thừa nhận cái công trạng anh hùng cứu thế của hai đứa thật đấy, cơ mà cái lòng tự tôn quý tộc thượng lưu của bọn họ kiểu gì chẳng nhảy số nhắc nhở: "Dẫu có là anh hùng đi chăng nữa thì xét cho cùng cũng chỉ là tầng lớp quý tộc kiêm giáo sĩ đồng cấp với bọn ta mà thôi đúng không?".
Hoặc giả là trò cúng bái sùng bái này chỉ được kích hoạt sau khi phe ta đã thăng thiên mà thôi. Thì đúng rồi, ngày nào còn sống sờ sờ ra đó thì ngày đó con người ta vẫn có tỉ lệ dở chứng đi làm mấy chuyện đồi bại xấu xa được mà, trò tung hô thổi phồng một người đang sống sờ sờ lên làm Thánh nhân là điều tối kỵ nghiêm ngặt. Huống hồ chi bản thân tôi lại còn là Dũng sĩ pha-ke nữa chứ.
"Bản thân tôi tự biết lượng sức mình, đời nào dám mơ tưởng có thể đứng ngang hàng sánh vai cùng vị Thánh nữ tiền nhiệm Nadia vĩ đại được cơ chứ. Thế nhưng, tôi vẫn đang ngày đêm nỗ lực, cố gắng hết sức mình để có thể chạm tới một phần nhỏ nhoi cái bóng vĩ đại của Nadia-sama."
"Một tư tưởng vô cùng tuyệt vời và đáng khen ngợi."
Krushna khẽ gật đầu cái rụp tỏ vẻ vô cùng tán thưởng.
"Vậy là ngay tại thời điểm này, những người thừa kế huyết thống của Dũng sĩ và Thánh nữ tiền nhiệm, cùng với bộ óc trí tuệ đỉnh cao của vị Hiền giả năm xưa đã chính thức tề tựu đông đủ tại đây rồi nhỉ."
Số là cái Ebrum giáo này vốn dĩ được sáng lập bởi một thành viên trong tổ đội Dũng sĩ tiền nhiệm (hàng thật) — Hiền giả Ebrum. Nghĩ đến đống thiết lập lịch sử này bỗng dưng tôi lại ngửi thấy mùi drama lục đục nội bộ nồng nặc giữa các thành viên trong tổ đội năm xưa truyền lại.
"Cứ đà này thì viễn cảnh tiêu diệt Ma Vương cứu thế chắc chắn không còn là giấc mơ xa vời nữa rồi. Hai ta cùng nhau cố gắng nhé."
"Vâng, xin được ngài chỉ giáo giúp đỡ thêm ạ... Cơ mà nhắc mới nhớ..."
"Hửm?"
"Bộ trang phục dạ hội ngài đang khoác trên người kia chính là trang phục truyền thống dành cho nam giới của Thánh Vương Quốc đúng không ạ? Trông phong cách và quy cách thiết kế có hơi khác biệt so với bên Liên minh thành phố tụi tôi khá nhiều nhỉ."
"À, ừm. Nghe đâu cái này đang là trend thịnh hành nhất bên nước tôi hiện tại đấy... Bản thân tôi thì chẳng có mấy hứng thú với khoản váy áo nên cũng không rõ thực hư lắm."
"Diện lên người ngài trông vô cùng hợp và bảnh bao lắm ạ."
Faltina hai tay đan chặt vào nhau, nở một nụ cười tươi tắn hết nấc.
"A-À... ừm, cảm ơn cô."
Krushna thẹn thùng đánh mắt né tránh ánh nhìn của cô ấy. Rồi ngay sau đó quay ngoắt người lại đối diện với tôi lần nữa.
"Tôi cũng chuẩn bị xin phép cáo lui trước đây.... Đợi sau khi buổi dạ tiệc này hạ màn kết thúc, hai ta sẽ tìm một chỗ kín đáo nói chuyện kỹ hơn nhé."
"Ờ. Đang lúc bận rộn ngập đầu mà lại cất công qua đây theo lời gọi của tôi thế này, làm phiền cậu quá."
"Cậu cứ nói khách khí làm vẹo gì, đã là lời thỉnh cầu của đích thân cậu thì đời nào tôi lại từ chối cơ chứ!"
Krushna dứt lời liền lập tức sải những bước chân nhanh chóng rời khỏi khu vực đó. Dán mắt nhìn theo cái bóng lưng đang dần đi xa của cậu, tôi liền lên tiếng hỏi khẽ Faltina:
"Cô phát hiện ra cái điểm bất thường rồi đúng không?"
"…Quả đúng như tôi dự đoán sao? Thế nhưng tại sao cậu ta lại phải làm trò đó làm gì..."
"Bởi vì chính chủ cứ đinh ninh nghĩ rằng bí mật động trời đó của mình chưa bị ai phát hiện ra cả đâu. Nên cô cứ giả vờ không biết gì giùm tôi nhé."
"Ra là vậy à. Tôi hiểu rồi."
Nhận thức vấn đề nhanh gọn lẹ thế này có phải đỡ tốn hơi không chứ.... Mà khoan, ánh mắt kỳ quái của cô là có ý gì thế hả Faltina?
"Hai người chỉ đơn thuần là mối quan hệ bằng hữu chí cốt bạn bè bình thường thôi đúng không ạ?"
"Tất nhiên rồi."
"Hửm, thế cơ à."
Vừa nghe câu trả lời khẳng định của tôi xong, Faltina liền bĩu môi hờn dỗi đầy vẻ bất mãn. Rồi cô nàng khẽ lý nhí lẩm bẩm một câu nhỏ xíu trong miệng:
"Cái đồ đàn ông lăng nhăng đào hoa sát gái."
Ủa, mắc vẹo gì mà tôi lại bị chửi nữa rồi hả trời?!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn