Chương 148: Vẫn còn sớm
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~21 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Tôi nhíu mày trước câu hỏi không rõ ẩn ý của điều tra viên tự giới thiệu là Tera Ernington.
Tuy nhiên, gạt bỏ thắc mắc của mình sang một bên, vì đối phương là điều tra viên mang theo thư của Quốc vương nên tôi buộc phải trả lời.
"Vâng. Dù chỉ là chạm mặt thoáng qua, nhưng tôi có gặp."
"Ra là vậy. Trước khi hỏi thêm vài điều, vì đây là việc liên quan đến điều tra nên tôi muốn ghi chép lại cuộc đối thoại này, giáo sư thấy sao?"
"Được thôi. Tuy nhiên, như tôi đã nói, tôi đang có việc gấp nên mong anh kết thúc nhanh cho."
"Vì giáo sư rất hợp tác nên chắc chỉ mất khoảng 10 phút thôi."
Anh ta nói đoạn lấy một cuốn sổ nhỏ trong túi áo ra bắt đầu ghi chép gì đó.
Sau khi ghi chép xong, anh ta khẽ gật đầu rồi tiếp tục câu chuyện.
"Kể từ khi học sinh Charlotte La Rochelle nhập học vào Học Viện, giáo sư có thể cho biết con bé đã sinh hoạt tại Học Viện như thế nào không?"
"Với tư cách là giáo sư, tôi chỉ có thể trả lời rằng Charlotte là một học sinh vô cùng ưu tú."
"Ưu tú sao.... Cụ thể giáo sư dựa vào điểm nào mà nghĩ như vậy?"
Anh ta vừa liên tục ghi chép vào sổ vừa tiếp tục đặt câu hỏi.
Mà khoan đã, tại sao bảo là điều tra vụ việc ở lễ hội mùa xuân mà anh ta lại chỉ toàn điều tra về cháu mình thế này.
Đứa trẻ có tâm hồn mong manh đó thì có liên quan gì đến vụ việc kinh khủng đó chứ. Nếu không phải vì bức thư tay của Quốc vương, tôi đã chẳng thèm trả lời những câu hỏi này đâu....
"Cũng chẳng cần gì cụ thể cả. Vì con bé là một học sinh xuất sắc về mọi mặt mà. Về tài năng thì ngay từ kỳ thi nhập học con bé đã sử dụng được ma pháp vô niệm mà không ai dạy, lại còn sử dụng thành thạo các loại vũ khí lạnh như Halberd, kiếm, khiên, nên con bé đã được mệnh danh là thiên tài của thế kỷ, tài năng là điều không cần bàn cãi."
"Ra là vậy."
Nghe tôi nói, anh ta đang viết vào sổ bỗng dừng lại, đưa tay day day thái dương.
"Ngoài ra còn có Độc dược học, Tinh linh học, Luật pháp, Lễ nghi, khiêu vũ, nhạc cụ, vân vân. Con bé đạt điểm tối đa ở tất cả các môn. Và.... Nếu một học sinh phá vỡ mọi kỷ lục của Học Viện như thế mà không được gọi là ưu tú, thì trên đời này còn ai xứng đáng với từ đó nữa chứ."
Mải mê khen ngợi cháu mình, tôi nhận ra mình đã nói hơi nhiều.
Sực tỉnh, tôi vội vàng kết thúc câu chuyện và im lặng, anh ta sau khi ghi chép xong xuôi liền đặt bút xuống, nắm chặt rồi lại buông tay ra, khẽ gật đầu.
"Đúng vậy. Tóm lại là học sinh Charlotte là một học sinh xuất sắc, bộc lộ tài năng ở mọi lĩnh vực. Đúng không ạ?"
"Vâng. Đúng là như vậy."
"Hừm.... Ngoài ra còn có điểm gì đặc biệt không? Như là quan hệ bạn bè, hay là―― người đặc biệt thân thiết chẳng hạn."
Người đặc biệt thân thiết sao....?
"―――...."
"――■■ đấy."
Thật tình cờ nhỉ.
Ban đêm, quán cà phê, Charlotte, những ký ức hiện lên rời rạc xen lẫn những khoảng trống không rõ ràng.
Chắc chắn là đã có cái gì đó, hay ai đó ở đó. Nhưng giống như có một làn sương mù bao phủ, tôi không thể nhớ ra nổi.
Tuy nhiên, cũng chẳng có gì lạ cả. Không có gì bất thường cả. Việc quên đi những chuyện trong quá khứ là điều đương nhiên mà.
"Người thân thiết sao.... Tôi cũng không rõ nữa. Charlotte tiểu thư vốn là một nhân vật khá nổi tiếng trong giới xã giao mà. Con bé có mối quan hệ rộng rãi với mọi người nên chắc không có ai đặc biệt thân thiết đâu."
"Mối quan hệ rộng rãi nên không có ai đặc biệt thân thiết sao...."
Anh ta lặp lại lời tôi nói trong khi lấp đầy cuốn sổ, khẽ day thái dương và nheo mắt lại.
Chắc hẳn có chuyện gì đó không suôn sẻ chăng. Mà thôi, đó không phải việc tôi cần bận tâm.
Tôi im lặng nhìn anh ta, anh ta thở dài một hơi dài rồi đóng cuốn sổ lại, cất vào túi áo.
"Cảm ơn giáo sư đã dành thời gian quý báu để hợp tác điều tra. Vậy thì―― tôi xin phép đi đây, giáo sư cứ tiếp tục công việc đi ạ."
Ngay khi xong việc, anh ta quay lại với thái độ lả lơi, vừa gãi gáy vừa quay lưng đi.
Nhìn dáng vẻ đó một lúc, tôi gọi anh ta lại khi anh ta định bước ra khỏi phòng nghiên cứu.
"Chờ một chút."
"Hửm? Có chuyện gì sao?"
Người đàn ông trông có vẻ mệt mỏi đó quay lại nhìn tôi với khuôn mặt lờ đờ, tôi hỏi điều mình thắc mắc nãy giờ.
"Nếu là điều tra vụ việc ở lễ hội mùa xuân, chắc hẳn anh còn nhiều điều phải hỏi hơn chứ?"
"Aaa.... Hàaa...."
Anh ta vuốt ngược tóc mái lên rồi ngáp một cái thật dài, nhìn tôi và nói.
"Giáo sư muốn hỏi là "tại sao tôi chỉ điều tra về học sinh Charlotte" đúng không?"
"Anh hiểu nhanh đấy."
Nghe vậy, anh ta lặng lẽ nhìn tôi, rồi lại lấy cuốn sổ vừa cất vào túi áo ra, bắt đầu lật từng trang.
"Vì đây là cuộc điều tra liên quan đến quý tộc, nên nếu không phải là điều tra viên cùng cấp thì tôi không thể tiết lộ nội dung điều tra chính xác được."
Anh ta nói đoạn rồi im lặng. Ý bảo tôi đừng hỏi thêm nữa.
Dù có hàng tá điều muốn nói với gã điều tra viên đang ám chỉ cháu mình là thủ phạm kia, nhưng việc chống đối một điều tra viên mang theo thư tay của Quốc vương cũng đồng nghĩa với việc phản đối quyết định của Quốc vương, nên tôi buộc phải im lặng.
Thấy tôi im lặng, anh ta đang lật sổ bỗng đóng sầm cuốn sổ lại một tiếng "tạch" rồi nhìn tôi.
"Nhưng tôi sẽ nói cho giáo sư điều này. Ký ức của con người là thứ không có hình hài nên rất dễ bị lãng quên và biến chất."
Anh ta vừa nói vừa đóng cuốn sổ lại khiến tôi nhíu mày.
"Anh đang bảo tôi đừng quá tin vào ký ức của chính mình sao?"
"Tôi đang bảo giáo sư hãy chuẩn bị thứ gì đó có thể kiểm chứng chéo với ký ức của mình đấy."
Anh ta vừa nói vừa vẫy vẫy cuốn sổ rồi lại cất nó vào túi áo, quay lưng đi hẳn.
"Thôi, tôi chỉ có thể nói đến đây thôi, bây giờ tôi thực sự phải đi đây. Ngửi mùi rượu vang nhiều quá làm tôi đau đầu quá."
Chào giáo sư nhé.
Anh ta vừa nói vừa day day thái dương rồi bước ra khỏi phòng nghiên cứu, tôi thầm nghiền ngẫm câu nói cuối cùng của anh ta.
"Thứ gì đó có thể kiểm chứng chéo với ký ức của mình sao...."
Nhật ký.... Không, vì sợ sẽ gợi nhớ lại những kỷ niệm với chị nên tôi không hề viết nhật ký. Nhật ký nghiên cứu? Không, cái đó chẳng liên quan gì đến ký ức cả.
Tranh vẽ....? Cái này cũng không hẳn là――
"Ư...."
Cơn đau đầu như bị đá đè khiến tôi theo phản xạ nhíu mày, đưa tay day day thái dương.
"Ư.... Đau đầu quá...."
Chắc là do thiếu ngủ, hoặc cũng có thể giống như người đàn ông lúc nãy, do ngửi mùi rượu quá lâu. Cơn đau đầu đột ngột kéo đến khá lâu.
Sau một hồi xoa bóp thái dương, tôi nhìn thấy bức thư của chị đang nằm dưới đất, sực nhớ ra công việc mình đã tạm gác lại vì cuộc đối thoại với điều tra viên.
"Không phải lúc để thế này...."
Tôi khẽ nhắm mắt, cảm nhận cơn đau đầu đã dịu đi đôi chút rồi chậm rãi mở mắt bắt đầu hành động trở lại.
Không có thời gian để chần chừ nữa. Phải nhanh chóng cứu chị khỏi tay gã đàn ông đó. Những chuyện khác để sau tính cũng chưa muộn.
Vì trong lúc này, chắc chắn chị vẫn đang phải chịu đựng sự đau đớn dưới nanh vuốt của tên đó.
"Hãy đợi em một chút thôi."
Bước vào phòng chuẩn bị, tôi bắt đầu gỡ từng bức tranh của chị xuống.
Sau khi gỡ tổng cộng 58 bức tranh khỏi tường, bức tường thực sự phía sau đã lộ diện.
Phủ kín một mặt tường chính là công thức điều chế của một loại dược phẩm.
"Em sẽ cứu chị ngay thôi."
Tôi bắt đầu tiếp tục công việc nghiên cứu đã tạm dừng để hoàn thiện công thức vẫn còn dang dở.
"...."
Bên trong căn phòng ký túc xá vắng lặng.
Ngồi trên ghế trong căn phòng không một bóng người, tôi mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mặt trời đang lặn.
"... Mình cứ tự hỏi khi nào họ mới hành động chứ."
Hóa ra là hành động sớm hơn mình tưởng.
Tôi lờ đờ chớp mắt, chậm rãi đứng dậy bước lại gần cửa sổ.
Nhìn lên bầu trời vẫn chưa tắt hẳn nắng, tôi khẽ thở dài rồi cúi đầu xuống.
Với dáng vẻ như một thiếu nữ đang mang tâm sự, tôi thẫn thờ nhìn xuống dưới, mái tóc xõa xuống che khuất khuôn mặt tôi.
"Người phụ nữ đang đứng ở bồn hoa tưới nước, khác với người hôm qua nhỉ. Lại thêm một gã đàn ông đang nấp sau cái cây quan sát nữa.... Ánh mắt cảm nhận được từ phía trên, là từ sân thượng Học Viện sao?"
Chỉ riêng ánh mắt cảm nhận được ngay lúc này đã là ba. Ánh mắt cảm nhận được một cách mờ nhạt là từ sau cái cây và sân thượng. Người phụ nữ đang đứng ở bồn hoa liếc nhìn về phía này một cách lộ liễu chắc là cái bẫy để thu hút sự chú ý của mình rồi.
Có vẻ họ đang hành động với sự khẳng định chắc chắn rằng mình là thủ phạm. Lý do là.... Quả nhiên là sự thiếu hụt bằng chứng ngoại phạm phát sinh khi mình cắt đứt quan hệ với Hermel, hoặc là lỗi kiểm chứng chéo. Một trong hai.
À không, cả hai đều cùng một ý nghĩa nên coi là một cũng chẳng sao.
"Hàaa...."
Kẻ có đủ quyền lực để cắt cử người giám sát mình, một tiểu thư Công tước, chỉ dựa trên sự nghi ngờ thì không có nhiều.
Cùng là Công tước thì có chết cũng không thể làm được, Đại Công tước? Không, người đó thậm chí còn chẳng biết mặt mình. Thu hẹp lại thì chỉ còn tổng cộng ba người.
Mẹ, Thái tử, và.... chính Quốc vương, hoặc là một bên thứ ba mượn uy quyền của Quốc vương.
"Lạnh quá...."
Tôi lẩm bẩm như vậy rồi xoa xoa cánh tay, thu mình lại khỏi cửa sổ.
Đóng cánh cửa sổ đang mở, tôi kéo rèm lại rồi quay lưng đi.
"Vẫn còn sớm."
Bây giờ chưa phải lúc.
Thế nên, cứ thử cố gắng mà tìm kiếm đi.
Tôi sẽ dốc toàn lực để ẩn mình cho các người xem.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn