Chương 147: Con đường dẫn đến địa ngục được lát bằng những ý định tốt đẹp
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~21 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương 3 giờ chiều ngày hôm sau.
Tôi đã thức trắng đêm, thậm chí hủy bỏ cả tiết dạy Độc dược học và Thảo dược học ở tiết 2 và tiết 4 để tập trung vào việc kiểm tra nội dung chai rượu vang.
Vì không thông báo trước mà đến tận ngày dạy mới hủy tiết nên một vài học sinh đã tìm đến phòng nghiên cứu để phản đối, nhưng việc hủy tiết một hai ngày là quyền hạn của giáo sư nên tôi đã phớt lờ mọi lời phản đối của họ.
Tôi đã kiểm tra chai rượu chị gửi rất nhiều lần, so sánh nó với những loại rượu khác đang bán trên thị trường. Hết lần này đến lần khác. Liên tục như vậy.
Công việc bắt đầu từ tối qua đã kéo dài suốt 19 tiếng đồng hồ mới có thể đưa ra kết luận cuối cùng.
"Rượu vang bình thường...."
Chai rượu chị gửi hoàn toàn giống với những loại rượu vang bình thường có ở khắp nơi.
Không chỉ một chai. Tôi đã dùng tổng cộng 17 chai rượu vang đỏ để kiểm chứng chéo, từ giống nho, vùng trồng nho, ngày ủ, cho đến các điều kiện khác.
Màu sắc, độ ngọt, độ chua, vị chát, độ đậm đà, vân vân. Dù có những sự khác biệt nhỏ về hương vị và mùi thơm, nhưng chai rượu chị gửi không hề chứa bất kỳ chất phụ gia nào.
Điều đó có nghĩa là loại ma túy mà chị lo lắng hoàn toàn không có trong đó.
"Aaa...."
Nói cách khác, gã đàn ông đó đã mượn rượu và cơn giận nhất thời để thượng cẳng chân hạ cẳng tay với chị.
Y hệt như cha ngày đó.
"Đồ vô dụng! Chết đi, chết đi!! Một đứa như mày lẽ ra không nên được sinh ra trên đời này!!"
Chỉ là nhớ lại thôi mà tôi cảm thấy vết thương ngày đó như đang nhói đau.
Nghĩ đến việc chị đang phải chịu đựng chuyện kinh khủng đó, nỗi sợ hãi đến mức không thở nổi, tôi cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị nghiền nát, nội tạng nát bấy như muốn trào ra ngoài.
Cơn chóng mặt dữ dội ập đến cùng cảm giác buồn nôn, tôi đưa hai tay chống lên bàn.
"Oẹ...!"
Cảm giác như trái tim đang rơi xuống vực thẳm. Nếu không chống tay lên bàn, tôi thậm chí không thể đứng vững vì cơ thể run rẩy quá mức.
Ngày đó, tôi đã từ bỏ việc bày tỏ nỗi lòng mình khi nhìn thấy dáng vẻ chị hạnh phúc chỉ vì được ở bên gã đàn ông đó.
Dù không thể từ bỏ tình cảm nên nó đã biến thành chấp niệm, nhưng cả lúc đó và bây giờ, tôi vẫn định giấu kín sự chấp niệm méo mó này để sống tiếp nếu chị thấy hạnh phúc.
"Chị ơi...."
Nhưng, nếu chuyện này xảy ra.... Vậy thì việc tôi từ bỏ chị, vì một người chị đã chọn sống bên gã đàn ông đó, tôi trở thành cái gì chứ?
Nếu chị hạnh phúc thì tôi đã thấy đủ rồi. Dù tôi suýt chút nữa đã nảy sinh tình cảm lệch lạc với con gái chị, nhưng tôi cũng đã cố gắng kìm nén được rồi mà.
Vậy mà, tôi đã từ bỏ mọi thứ chỉ mong chị được hạnh phúc. Nếu chị không hạnh phúc, thì trái tim tôi đã kìm nén bấy lâu nay trở thành cái gì? Thời gian tôi một mình khổ sở xóa bỏ tình cảm dành cho chị trở thành cái gì chứ?
"Hức.... Hức...."
Tôi thấy uất ức và cay đắng đến phát khóc. Tôi thấy xót xa và tội nghiệp cho chị đến mức lệ rơi.
Không.... Đó là lỗi của tôi vì đã không thể dứt bỏ tình cảm dành cho chị, là lỗi của tôi vì đã không thể bày tỏ nỗi lòng mình với chị, chị không hề có lỗi gì cả.
"Hức.... Phùuu...."
Hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại cảm xúc, tôi nghĩ về kẻ chủ mưu đã tạo ra tất cả tình cảnh này.
"Derkel La Rochelle...."
Đúng vậy. Tất cả là tại tên đó. Kẻ đã để lại một vết sẹo lớn không bao giờ xóa nhòa được trên sự hoàn hảo của chị.
Kẻ đã khiến chị phải từ bỏ sự hoàn hảo để chọn ở bên cạnh gã, vậy mà gã lại mượn rượu và cơn giận nhất thời để động tay động chân với chị.
Tất cả là tại tên đó mà.
"...."
Khoảnh khắc tôi kết luận rằng tên đó chính là nguyên nhân của mọi chuyện sau khi đã suy nghĩ đi suy nghĩ lại, một cơn giận không thể kìm nén bắt đầu bùng cháy.
Tôi biết rõ bạo lực không thể kháng cự đáng sợ và khổ sở đến nhường nào.
Thậm chí nếu chị đã phải cầu cứu tôi, thì tôi chẳng cần nhìn cũng biết sự bạo hành của tên đó đối với chị nghiêm trọng đến mức nào.
Cộc cộc―― Báo thù? Không, không phải chuyện đó. Tôi chẳng có lý do gì để báo thù tên đó cả.
Việc chị đi theo tên đó là lỗi của tôi vì đã giao chị vào tay gã chỉ vì thấy chị có vẻ hạnh phúc. Đó không phải là lý do để trách móc gã.
Việc tôi khổ sở bấy lâu nay là lỗi của tôi vì đã không dám bày tỏ nỗi lòng mình do sợ hãi, nên đó cũng không phải là lý do để trách móc gã.
Khi tôi thừa nhận mọi sai lầm, hối hận và lỗi lầm của mình, cơn giận biến mất và thay vào đó là một ý chí kiên định.
Đúng vậy, đây không phải là báo thù.
"Em sẽ cứu chị, chị ơi."
Lần đầu tiên trong cuộc đời vốn chỉ biết nhìn theo bóng lưng chị, tôi đã có một mục tiêu xác đáng.
Sự run rẩy của cơ thể cũng đã biến mất từ lúc nào, đầu óc vốn tràn ngập mọi tạp niệm cũng trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết.
Việc tôi cần làm đã rõ ràng, và trái tim tôi cũng vậy.
"Vì chị, em sẽ làm bất cứ điều gì."
Dù đó là một suy nghĩ ích kỷ và lộn xộn, nhưng một kẻ từng bị bạo hành và mắng nhiếc bởi cha mình như tôi đã từng khao khát một sự cứu rỗi ích kỷ như thế này biết bao. Tôi đã từng thèm khát một bàn tay đưa ra biết nhường nào.
Vì biết rõ cảm giác tuyệt vọng khi không nhận được sự giúp đỡ của bất kỳ ai ngày đó, nên khi tình huống tương tự xảy ra lúc này, tôi sẽ không nhắm mắt làm ngơ.
Ích kỷ thì đã sao, lộn xộn thì đã sao. Nếu nhờ đó mà chị có thể thoát khỏi cái bóng của gã đàn ông kia để bước ra ngoài ánh sáng. Tôi thấy thế là đủ rồi.
Cộc cộc――
"Chờ một chút ạ."
Sực tỉnh trước tiếng gõ cửa vang lên nãy giờ, tôi buộc lại mái tóc rối bù cho gọn gàng rồi cầm lấy chiếc áo blouse đã cởi ra.
"Hửm?"
[Em xin lỗi vì đã lỡ ngủ quên mất. Chắc là do khóc nhiều quá nên em bị kiệt sức ạ. Em không muốn làm phiền giáo sư thêm nữa nên hôm nay em xin phép về trước, lần tới em sẽ lại tìm đến ạ. -Charlotte gửi-] Trên chiếc áo blouse vẫn còn mẩu giấy nhắn của cháu mình. Vì quá bận rộn nên tôi đã hoàn toàn quên mất, ra là vậy.... Nghĩ lại thì, cháu mình chắc hẳn cũng đã rất vất vả vì tên đó.
Tôi thầm nhủ mình phải cứu cả chị và cháu mình, rồi khẽ gật đầu với tâm trạng nặng nề.
Cất mẩu giấy của cháu vào túi áo, tôi vừa mặc áo blouse vừa nói.
"Vâng, mời vào."
"Xin phép làm phiền."
Người mở cửa bước vào là một người đàn ông mặc bộ đồng phục chỉ dành cho những người liên quan đến hoàng gia.
Ngay khi bước vào, anh ta khẽ nhíu mày nói.
"Phù.... Không ngờ đến tận đây rồi mà vẫn còn ngửi thấy mùi rượu vang đấy...."
"Xin lỗi anh. Vì có việc riêng nên tôi vừa mới làm thí nghiệm xong, chưa kịp dọn dẹp nên đã để anh thấy cảnh tượng không hay rồi."
"À, không sao đâu. Ngược lại, tôi mới là người phải xin lỗi vì đã gây ấn tượng không tốt ngay từ lần đầu gặp mặt. Vì mấy ngày nay tôi cứ phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi vì chuyện rượu vang, nên cứ ngửi thấy mùi rượu là tôi lại thấy buồn nôn, lời nói vô tình thốt ra thôi, mong giáo sư rộng lượng bỏ qua cho."
Anh ta vừa nói vừa gãi đầu bành bạch, dáng vẻ trông giống như một kẻ nhàn rỗi đang đi dạo loanh quanh, thái độ lả lơi đó hoàn toàn không phù hợp với bộ đồ anh ta đang mặc.
Vì lo ngại nên tôi khẽ lùi lại một chút, chuẩn bị sẵn sàng để có thể dùng ma pháp bất cứ lúc nào, trong lúc tôi đang viết công thức ma pháp vào bên trong ống tay áo, người đàn ông đang đứng nhìn tôi bỗng cúi đầu một cách lịch sự.
"Ôi xin lỗi giáo sư. Thái độ lả lơi như kẻ nhàn rỗi của tôi chắc đã khiến giáo sư thêm cảnh giác rồi."
"Có vẻ chính anh cũng biết thái độ đó là vấn đề nhỉ. Vậy, anh tìm tôi có việc gì, và anh là ai? Tôi đang có việc gấp đấy. Tùy vào câu trả lời của anh mà...."
Tôi khẽ hất cằm, lộ rõ ý định sẽ dùng vũ lực nếu cần thiết, anh ta liền giơ hai tay lên nói.
"Có vẻ giáo sư đang có việc thực sự rất khẩn cấp, nên tôi cũng xin phép đi thẳng vào vấn đề luôn."
Nói đoạn, anh ta chậm rãi hạ một tay xuống, lấy từ trong túi áo ra một thứ gì đó.
Thứ anh ta lấy ra là một tấm thẻ có hình mặt trời và một con mắt ở chính giữa.
"Điều tra viên trực thuộc hoàng gia...?"
"Giáo sư nhận ra thì mọi chuyện sẽ nhanh hơn đấy. Tôi là Tera Ernington."
Dù ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của một nhân vật như vậy, tôi vẫn thản nhiên hỏi lại.
"Điều tra viên trực thuộc hoàng gia tìm tôi có việc gì vậy?"
"Tôi tìm đến vì vụ việc xảy ra vào mùa xuân năm nay."
"Vụ việc vào mùa xuân sao...? Chẳng lẽ anh đang nói về vụ đó? Bây giờ mới lôi chuyện đó ra nói thì có vẻ hơi muộn rồi đấy."
Tôi khẽ nheo mắt nói vậy, anh ta liền cất tấm thẻ vào túi áo rồi thở dài.
"Vâng, thì.... Vì đó là một vụ việc có nhiều tình tiết phức tạp nên việc bắt đầu điều tra có hơi―― à không, là hơi bị muộn quá rồi. Nhưng vì tôi có cả thư tay của Quốc vương cho phép điều tra ở đây nên không có vấn đề gì cả."
Thứ tiếp theo anh ta lấy ra là một bức thư tay có đóng dấu của Quốc vương.
Rốt cuộc là vì chuyện gì mà anh ta phải chuẩn bị đến mức đó chứ.
Dù không làm gì khuất tất nhưng tôi vẫn cảm thấy một sự căng thẳng lạ lùng, khẽ nuốt nước miếng.
"Hầu tước Priscilla de Arbel. Trước danh nghĩa của Quốc vương đương nhiệm, mong giáo sư hãy trả lời một cách thành thật."
Vào ngày diễn ra lễ hội mùa xuân, giáo sư có từng gặp Charlotte La Rochelle không?
Anh ta vừa nói vừa nhìn thẳng vào tôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn