Chương 139: Sự cản trở không ngờ tới (1)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~20 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Sau khi tắm rửa sạch sẽ tại đại dục trường, tôi thay một bộ đồng phục mới tinh, cầm theo bức thư rồi bước ra ngoài.
Lúc này mặt trời vừa mới bắt đầu ngả về phía tây. Nếu không có việc gì đặc biệt, chắc hẳn Priscilla đang vùi mình trong phòng nghiên cứu của dì ấy.
Tôi khẽ chạm vào túi trong của áo đồng phục, nơi đang đựng bức thư, rồi thở hắt ra một hơi dài, rảo bước về phía phòng nghiên cứu của Priscilla.
Phòng nghiên cứu của Priscilla nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà chính Học Viện, một vị trí khá đặc biệt, nên muốn đến đó tôi đương nhiên phải đi vào bên trong Học Viện.
Vì Học Viện cơ bản luôn mở cửa cho mọi học sinh vào cả ngày thường lẫn cuối tuần, nên việc đến phòng nghiên cứu của Priscilla chẳng có gì khó khăn.
À không, tôi xin đính chính lại một chút. Bản thân con đường đi thì không có vấn đề gì.
"...."
Chỉ là có một rắc rối khác không ngờ tới đã phát sinh....
Tôi chớp mắt nhìn nam sinh vừa chạm mặt ngay tại cổng chính dẫn vào Học Viện.
Dù chỉ là tình cờ đi ngang qua rồi chạm mặt, nhưng đối phương mới là vấn đề.
Một gã đàn ông với đôi mắt híp tịt chẳng rõ đang mở hay đang nhắm, nụ cười thường trực trên môi khiến gã trông như đang đeo một lớp da rắn lên mặt mình vậy. Và....
"Chào tiểu thư."
Gã có mái tóc màu xanh biển đậm y hệt mẹ của Mia.
Thủ lĩnh quân phản loạn, Cromwell.
"Vâng, chào anh."
Tại sao gã lại đột ngột chào hỏi tôi? Gạt bỏ thắc mắc nhỏ nhoi đó ra sau đầu, tôi đáp lại lời chào của gã một cách hờ hững. Thấy tôi đáp lời, nụ cười của gã càng thêm đậm nét.
"Nếu anh không có gì muốn nói với tôi, thì tôi xin phép đi trước."
Tôi nói đoạn định lách qua người gã, nhưng gã lại khẽ di chuyển sang bên cạnh, chắn ngay trước mặt tôi.
Hành động đó lặp lại không chỉ một mà tận ba lần liên tiếp, khiến tôi nhận ra gã chắc chắn có chuyện muốn tìm mình.
Nếu có việc thì cứ nói thẳng ra là được, đằng này lại dùng cách chắn đường thế này, có vẻ gã đang muốn chọc ngoáy vào lòng tự trọng đặc trưng của quý tộc để khiến tôi nổi giận mà mất đi sự bình tĩnh. Thật là một trò hèn hạ và âm hiểm.
"Ôi chao, xin lỗi tiểu thư. Tôi cũng đang định đi qua, không ngờ bước chân lại trùng hợp đến thế."
Nói láo. Rõ ràng gã nhìn theo hướng tôi di chuyển rồi bước theo y hệt, vậy mà còn thản nhiên thốt ra cái câu trùng hợp ngẫu nhiên đó được.
Mà thôi, cũng đúng. Phải có cái bản mặt dày như tường thành thế kia thì gã mới có thể che giấu thân phận thủ lĩnh quân phản loạn trước hoàng gia, đội cảnh vệ và các học sinh khác cho đến tận sát ngày khởi nghĩa chứ.
Nhìn Cromwell đang cười hì hì, tôi đưa mu bàn tay che miệng, khẽ nheo mắt cười đáp lại.
"Ôi, vậy sao. Chắc là do hai người cùng có lòng quan tâm đến người khác gặp nhau nên mới thế đấy. Nhưng tôi đang có việc gấp nên phải đi ngay. Để tránh việc bước chân lại trùng hợp lần nữa, tôi sẽ đi vòng qua phía bên phải nhé."
Tôi nói rồi định lách qua phía bên phải, nhưng lần này gã vẫn tiếp tục chắn đường tôi.
"Gặp nhau thế này cũng là cái duyên, tiểu thư có thể dành chút thời gian trò chuyện với tôi không?"
Gã hành động mà chẳng thèm đếm xỉa đến lễ nghi hay những phép tắc cơ bản nhất, cứ thế khều móc vào dây thần kinh của tôi.
Nếu là quý tộc khác thì chắc đã nổi trận lôi đình, hoặc mất lý trí mà buông lời nhục mạ hay thậm chí là động thủ từ lâu rồi, nhưng tôi vẫn giữ nụ cười tươi tắn.
Này nhóc con, để mà đứt dây thần kinh vì mấy trò quấy phá của hạng người như ngươi thì ta đã chẳng phải trải qua nhiều chuyện đến thế đâu.
"Như tôi đã nói lúc nãy, tôi có việc gấp cần gặp giáo sư Priscilla. Chuyện trò thì để lần sau nhé."
"Chỉ một lát thôi mà, không được sao tiểu thư?"
"Chắc hẳn là việc cực kỳ khẩn cấp nhỉ, nên anh mới chắn đường tôi để nói bằng được thế này. Tôi nói trước để phòng hờ thôi, nhưng tôi là người đã có đính ước rồi. Nếu là chuyện tỏ tình thì tôi xin phép từ chối trước nhé."
"Ôi, thật đáng tiếc. Tôi nghe đồn gần đây có chuyện không hay nên quan hệ giữa hai người đã lạnh nhạt đi nhiều, xem ra lời đồn đúng là không đáng tin."
"Ôi chao, quan hệ lạnh nhạt và việc đính hôn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Hì hì, vì anh là bình dân nên chắc không hiểu rõ những chuyện này của giới quý tộc đâu nhỉ."
"Ha ha. Xin lỗi tiểu thư. Vì tôi là bình dân nên chưa được học qua những lễ nghi vụn vặt của quý tộc."
Tôi và Cromwell nhìn nhau cười. Nếu nhìn từ xa, trông có vẻ là một bầu không khí khá hòa hợp, nhưng thực chất chúng tôi đang dùng những lưỡi dao sắc lẹm để cào cấu vào dây thần kinh của đối phương.
Tất nhiên, trong trường hợp của tôi thì dây thần kinh quá vững chắc, còn Cromwell thì dây thần kinh cũng cứng cáp đến mức ngoại trừ cái vảy ngược mang tên gia đình ra thì chẳng thứ gì làm gã sứt mẻ nổi, nên chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
"Giờ thì.... anh có thể cho tôi biết lý do tại sao anh lại giữ chân tôi đến mức này không?"
Dù nói vậy nhưng tôi cũng lờ mờ đoán được lý do. Một khi gã đàn ông này hành động, hầu hết đều liên quan đến gia đình gã.
Để xem nào.... Đúng rồi. Chắc là nhân dịp cuối tuần gã đi thăm gia đình nhưng không thấy họ ở chỗ cũ, thế là gã đi tìm tung tích và tìm ra cái tên của tôi―― kiểu vậy chăng.
Không, nếu thế thì gã mất quá nhiều thời gian để nhận ra rồi. Tôi thu nhận Mia từ đầu học kỳ. Bây giờ đã là giữa học kỳ một. Dù chỉ được ra ngoài vào cuối tuần, dù gã có tự mình lùng sục khắp các ngõ ngách vương đô mà không cần ai giúp đỡ, thì thời gian trôi qua cũng đã quá lâu.
Điều đó có nghĩa là, gã có thể đã không hề biết việc em gái và mẹ mình biến mất khỏi khu ổ chuột.
Dù chỉ là suy đoán, nhưng Cromwell vốn đã có băng đảng của riêng mình, và đám đàn em cai quản khu ổ chuột của gã sau khi nhận ra mẹ gã biến mất, vì sợ gã nổi điên nên đã giấu nhẹm chuyện đó cho đến khi xác nhận được họ đã đi đâu và ai là người đưa đi―― Thôi nào.
Suy nghĩ đang đi quá xa rồi. Chỉ dựa vào việc gã tìm đến tôi mà suy luận ngược lại những chuyện trước đó thì chỉ làm đầu óc thêm rối rắm.
Tôi ngừng suy nghĩ và nhìn thẳng vào Cromwell. Gã cũng chẳng nói gì, chỉ im lặng quan sát tôi, không hề có phản ứng nào đặc biệt.
"Hơi đột ngột một chút, nhưng mũi tôi thính lắm đấy."
"...?"
"Lý do tôi có thể sống sót trong khu ổ chuột phức tạp đó cũng chính là nhờ cái mũi này."
"Vâng. Rồi sao nữa?"
"Tôi vẫn chưa nói xong mà. Mũi của tôi thính đến mức có thể phân biệt được thứ gì nguy hiểm và thứ gì không. Tại sao lại như vậy thì tôi cũng không rõ. Có lẽ để sinh tồn trong khu ổ chuột, cơ thể tôi đã tự ý phát triển như thế chăng. Dù sao thì, mũi tôi rất thính. Có thể nói là gần như loài thú vậy. Và cái mũi này của tôi có một việc làm tốt nhất, tiểu thư có biết là việc gì không?"
Lảm nhảm, sao mà nói dài dòng thế không biết.... Thậm chí toàn là những chuyện tôi chẳng quan tâm, cũng chẳng biết gã đang muốn dẫn dắt đến đâu.
"Không, chuyện về cái mũi của anh tôi không quan tâm lắm đâu."
"Đó là phân biệt mùi của con người."
Cái tên khốn này, gã chẳng thèm lọt tai lời tôi nói lấy một chữ.
Rốt cuộc gã muốn nói gì mà cứ luyên thuyên thế kia? Định bảo là ngửi thấy mùi nguy hiểm từ tôi chắc?
Hà, tôi chẳng muốn dây dưa thêm với một kẻ phiền phức ngang ngửa Thái tử đâu.... Phía Thái tử thì coi như xong rồi, còn tên này thì cứ để thời gian trôi qua là tự khắc giải quyết được thôi――
"Khoan đã. Phân biệt mùi của con người sao?"
Tôi lờ mờ nhận ra gã đàn ông kia đang muốn nói điều gì, và ngay lúc đó, gã mở mắt ra.
Đôi đồng tử màu xanh biển rõ nét như vừa được vắt ra từ tuýp màu, không hề có lấy một tia sáng, chỉ tràn ngập sự chấp niệm dính dớp.
Gã nhìn thẳng vào tôi và cất lời.
"Tại sao trên người cô, lại có mùi của mẹ tôi?"
"...."
Trong khoảnh khắc, tóc gáy tôi dựng đứng, sống lưng lạnh toát, tinh thần như bay đi tận đâu đâu khiến tầm mắt trở nên mờ mịt, một cảm giác hỗn tạp ập đến.
Cảm nhận đó chỉ có thể diễn tả bằng một câu duy nhất.
"Anh.... thật sự khiến tôi thấy buồn nôn đấy...."
Thật sự rất khó chịu. Không phải là chuyện kinh nghiệm từ những kiếp trước hay chuyện đàn ông đàn ang gì cả. Chỉ đơn giản là trên phương diện con người với con người, tôi cực kỳ ghét phải dây dưa với hạng này.
Thì đúng, phân biệt người qua mùi hương, chuyện đó có thể xảy ra. Tôi cũng hiểu gã muốn nói gì. Việc gã ngửi thấy mùi của mẹ mình trên người tôi, gã thấy điều đó không thể hiểu nổi.
Nhưng chuyện đó và chuyện này là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau.
Có lẽ phải gọi là một sự ghê tởm về mặt sinh lý chăng. Tôi vốn là người ít khi lộ rõ vẻ khó chịu ra mặt, nhưng chuyện này thật sự không thể nhịn nổi, đến mức lời nói đó tự động thốt ra theo bản năng.
Thấy tôi lộ rõ vẻ ghê tởm, đối phương đưa một tay che mặt rồi thở dài thườn thượt. Người muốn thở dài lúc này phải là tôi mới đúng chứ, sao gã lại làm thế....?
"Xin lỗi tiểu thư. Tôi hơi mất bình tĩnh một chút."
"À.... vâng...."
"Như tôi đã nói, mũi tôi rất thính. Thính hơn mức bình thường nhiều. Nhưng vì trên người cô lại có mùi của mẹ tôi, nên tôi thấy lạ quá."
Đúng rồi, ngay từ đầu cứ nói thẳng như thế có phải xong rồi không.
Tôi nuốt ngược những lời định nói vào trong, thầm thở dài một tiếng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn