Chương 113: Chiến dịch cứu Seria (1)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~22 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương
"Vậy, ta cần giúp gì nào?"
Như để chứng minh lời hứa sẽ giúp đỡ bất cứ điều gì không phải là lời nói suông, Hermel mỉm cười tự tin nhìn tôi và hỏi.
Nếu có thể gặp được một người đáng tin cậy thế này sớm hơn một chút thì tốt biết mấy.... Tôi lặng lẽ nhìn về phía lối vào núi và nói.
"Seria bị Griffon bắt cóc rồi. Nên tôi định đi cứu cô ấy."
Nói xong tôi quay lại nhìn Hermel, thấy mặt cô ấy cứng đờ như tượng đá với nụ cười vẫn còn trên môi.
Không, nhìn đôi mắt cô ấy đang giật giật thì có vẻ là do quá sốc nên không kịp phản ứng thôi.
Tôi chọc nhẹ vào má Hermel đang đứng ngây ra như bức tượng, cô ấy liền trợn trừng mắt và nắm lấy tay tôi.
"Charl! Hình như vừa rồi tai ta bị ù một lát. Nếu không phiền, cậu có thể nói lại lần nữa được không?"
"Seri―" Ngay khi tôi vừa thốt ra hai âm tiết đầu tiên, Hermel đã giơ lòng bàn tay ra hiệu bảo tôi đợi một chút rồi nhắm nghiền mắt lại.
"Đợi đã. Thật xin lỗi vì đã ngắt lời, nhưng thực sự hãy đợi ta một lát. Dạo này chắc do cơ thể suy nhược nên ta nghe thấy cả ảo thanh rồi. Lẽ ra lúc đó ta nên uống linh dược mà lão Đại thần bảo đắng nhưng tốt cho sức khỏe mới phải...."
"Hermel. Em không nghe nhầm đâu."
".... Cậu thực sự định đi cứu Seria sao?"
"Ừ."
"Không, dù là vậy đi chăng nữa...."
Cô ấy bỏ lửng câu nói rồi thở dài, vuốt ngược tóc mái lên.
"Charl không thấy uất ức sao? Vì cô ta mà cậu đã phải khóc lóc như thế, vậy mà giờ lại định đi cứu cô ta? Cậu nghiêm túc đấy chứ?"
Hermel có vẻ hoàn toàn không muốn giúp, nhưng đó không phải vì cô ấy ghét tôi hay thấy việc giúp tôi là phiền phức.
Thứ chứa đựng trong mắt cô ấy không phải là những điều đó, mà là cảm xúc kiểu: "Bị đối xử như thế mà vẫn định giúp sao, thực sự nếu không có mình thì cậu định sống thế nào đây, đúng là hiền lành đến mức ngốc nghếch mà"―.
Kể từ sau khi cô ấy mở lòng với tôi, việc đọc cảm xúc càng trở nên dễ dàng hơn, nên tôi có thể đọc chính xác cô ấy đang nghĩ gì. Tôi mỉm cười nhẹ và xoa đầu Hermel.
"Cảm ơn em đã lo lắng cho tôi."
"Không, người biết ơn thì không nên làm thế.... Haizz.... Nếu là Griffon, chỉ cần không tập trung từ hai con trở lên thì ta vẫn có thể xoay xở được.... Nhưng chuyện đi cứu cái cô Seria gì đó, lý trí ta thì hiểu nhưng con tim thì hoàn toàn không thể chấp nhận được."
"Hermel...."
"Ta biết cậu là người tốt.... Nhưng ta không phải là người tốt như cậu, nên chuyện đi cứu cô ta ta thực sự.... Haizz...."
Hermel ngồi thụp xuống đất, nhìn tôi với vẻ mặt đáng thương rồi lại thở dài thườn thượt, cúi đầu xuống.
"Vậy, em không giúp tôi sao?"
"Vì là lời nhờ vả của Charl nên đương nhiên ta sẽ giúp.... Nhưng thực sự là vì ta không hiểu nổi nên mới thế."
"Việc tôi giúp đỡ Seria ấy hả?"
Hermel chậm rãi gật đầu.
"Nói ra điều này nghe có vẻ giống như bào chữa, nhưng thực ra Seria cũng là nạn nhân."
"Cái gì?"
Tôi lắc đầu và kể lại chuyện vừa xảy ra với Thái tử. Khi câu chuyện kết thúc, gương mặt Hermel đã tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Sau một hồi im lặng không nói nên lời, chỉ biết há hốc mồm, Hermel khẽ giật giật khóe môi và thốt ra đúng một câu.
"Đó mà là chuyện con người có thể làm sao.... Haizz.... Thôi bỏ đi."
Thở dài một hơi và lắc đầu, Hermel thu kiếm lại bên hông rồi khoanh tay trước ngực.
"Ta hỏi một câu cuối cùng thôi. Tại sao cậu lại muốn cứu Seria? Cứ giao cho người khác là được mà."
"Chỉ vì lý do từng bị đối phương gây tổn thương mà buông tay người mình hoàn toàn có khả năng cứu giúp, đó là việc không đúng đắn."
Nghe tôi nói xong, Hermel hơi há miệng, thốt ra một tiếng cười pha lẫn tiếng thở dài.
"Thực sự nên nói là cậu tuyệt vời, hay là cậu quá cố chấp đây...."
"Nếu được thì tôi thích vế tuyệt vời hơn."
Dù là lời tôi thốt ra, nhưng khi nói tôi cũng suýt chút nữa bật cười. Sao con người có thể trơ trẽn đến thế này nhỉ. Đến mức này thì đúng là chỉ có thể dùng từ tuyệt vời để diễn tả thôi.
Hermel ngơ ngác nhìn tôi một hồi, rồi nặng nề gật đầu và khoác tay tôi.
"Ta vừa có mục tiêu mới rồi."
"Hửm? Là gì thế?"
Hermel cười toe toét và chọc nhẹ vào ngực tôi.
"Đó là kế vị ngai vàng, rồi khắc tên cậu vào danh sách các Thánh nữ đời trước!"
"Lỡ sau này hối hận thì tôi không biết đâu nhé? Tôi không phải là người tốt như em nghĩ đâu."
"Nếu cậu không phải là người tốt, thì thay vì đưa tên cậu vào danh sách các Thánh nữ đời trước, ta sẽ phải thay máu toàn bộ đám Thánh nữ đó thôi."
"Nói năng xằng bậy...."
Khi tôi lắc đầu nói vậy, Hermel liền thu lại nụ cười trên mặt và nói.
"Không phải nói xằng bậy đâu."
".... Cái gì?"
Hermel buông tay đang khoác ra, khẽ nắm lấy tay tôi rồi đưa lên môi mình, đặt một nụ hôn vào lòng bàn tay tôi.
"Ta. Khi nói chuyện với Charl, lúc nào cũng là thật lòng mà."
Nở một nụ cười rạng rỡ khiến bất cứ ai cũng phải xiêu lòng, Hermel liền cười tinh nghịch rồi buông tay tôi ra.
"Nào! Đi thôi! Phải cứu cái cô Seria gì đó chứ!"
"A, ừ."
Hermel bắt đầu bước đi đầy mạnh mẽ, tôi nhìn theo bóng lưng cô ấy một lát rồi mới bước tiếp.
Nhói― Cảm giác đau đớn như bị dao cứa vào tim khiến tôi khựng lại một chút. Nhìn bóng lưng Hermel đang dần xa, tôi cảm thấy một sự ghê tởm không thể kìm nén.
Tại sao cứ muốn làm lung lay trái tim tôi thế?
Tại sao bây giờ mới xảy ra những chuyện này?
Tại sao chúng ta không thể gặp nhau sớm hơn một chút?
Tôi xấu xa thế này, sao em có thể tỏa sáng đến vậy?
Khi em ở bên cạnh, tôi thấy rõ dáng vẻ thấp hèn của mình đến mức đau đớn.
Những cảm xúc đen tối bắt đầu bằng từ "Tại sao" đổ dồn tới như sóng dữ, khiến đôi chân tôi khựng lại.
"Charl! Sao thế? Không đi à?"
"Không có gì đâu. Tôi đến ngay đây."
Trước tiếng gọi của Hermel, tôi trấn tĩnh lại những cảm xúc mục nát và mỉm cười lắc đầu.
Tiếp tục đi theo sau cô ấy, tôi sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn.
Những thứ cản trở nhất tôi đã loại bỏ hết rồi. Theo kế hoạch thì gia chủ cũng sắp chết nên không có vấn đề gì.
"Từ giờ mình phải hành động quyết liệt hơn một chút."
Trước khi tôi sụp đổ. Tôi phải khiến thế giới này sụp đổ trước.
Mỉm cười cay đắng, tôi nhanh chóng trấn tĩnh cảm xúc và tiến sát lại bên cạnh Hermel.
Khi tôi đã đi sát bên cạnh, Hermel vừa bước đi vừa nhìn thẳng về phía trước và nói.
"Charl. Lúc nãy cậu bảo kẻ bắt cóc cô ta là Griffon đúng không?"
"Ừ. Đúng vậy. Tôi cứ tưởng em đang quá khích nên không nghe rõ, hóa ra không phải nhỉ."
Nghe vậy, Hermel nhìn tôi chằm chằm một lát rồi thở dài lắc đầu.
"Dù sao thì. Nếu là Griffon chắc chắn nó đã đến dãy núi Bneron rồi. Đi ngựa thì mất ít nhất hai ngày.... Trong lúc đó chắc cô ta vẫn còn sống chứ?"
"Chắc là vẫn còn sống thôi. Dù trông có vẻ ngơ ngác, nhưng khi gặp chuyện cô ấy là người luôn tìm ra lối thoát mà."
"Vậy sao. Chà, nghĩ là còn sống mà đi thì vẫn tốt hơn."
Hermel dù đã bị tôi thuyết phục nhưng có vẻ vẫn không hài lòng với Seria, cô ấy bĩu môi nói vậy.
Rồi lại im lặng, Hermel thở dài có vẻ không cam tâm và lẩm bẩm.
".... Haizz. Chẳng còn cách nào khác."
"Hửm?"
"Charl. Ta sẽ chạy hơi nhanh một chút, cậu theo kịp chứ?"
Không phải ai khác mà chính là Hermel nói sẽ chạy nhanh.... Tôi lập tức niệm Lời Nguyền Gánh Nặng lên chân rồi gật đầu, Hermel liền đạp đất lao nhanh xuống chân núi.
Nhờ Hermel đã hỏi trước nên tôi cũng có thể theo sát phía sau cô ấy, và cứ thế chúng tôi gặp lại ngài Germa đang quan sát quả cầu pha lê ở lối vào núi.
Ngay khi thấy tôi và Hermel đến, ngài Germa rời mắt khỏi quả cầu pha lê, nhìn chúng tôi và nói.
"Ta đã nhận được báo cáo về tình hình rồi. Nghe nói các em định đi cứu tiểu thư Seria, có đúng vậy không?"
"Vâng. Vì đã bị Griffon bắt đi nên phải nhanh chóng―"
"A, đợi đã Charl. Với lão già này thì nói mấy lời đó không thuyết phục được đâu."
Hermel ngắt lời tôi, bước lên phía trước đứng đối diện với ngài Germa.
Rồi cô ấy khoanh tay, hơi hếch cằm lên nói.
"Cho bọn ta đi."
"Vương nữ Điện hạ. Dù là lời của Điện hạ, nhưng chuyện này thần không thể chấp nhận được. Ngài là trụ cột của vương quốc, nên phải giữ gìn ngọc thể chứ."
"Nếu là ngày xưa thì không nói, nhưng bây giờ ta hoàn toàn có thể đối phó được với Griffon. Lão già chắc cũng đã thấy ta chiến đấu qua quả cầu đó rồi mà."
"Dù vậy, thần cũng không thể đứng nhìn Điện hạ một mình lao vào nơi nguy hiểm được."
Trước lời của ngài Germa, Hermel hét lớn.
"Không phải một mình!"
"Nếu Điện hạ định nói là đi cùng Công nữ Charlotte, thì thần cũng không thể cho phép. Quá nguy hiểm. Chuyện của tiểu thư Seria, xin hãy giao lại cho kỵ sĩ đoàn và đội ngũ giáo sư của học viện―"
"Như vậy thì muộn mất."
Hermel nói đoạn lắc đầu.
"Việc không phải một mình, đúng là có ý đi cùng Charl, nhưng ý ta không phải chuyện đó đâu lão già. Ngài biết mà.
"Thứ đó" mà Phụ vương đã trực tiếp ban cho ta ấy."
""Thứ đó" sao.... Chẳng lẽ."
Hermel cười toe toét, buông tay đang khoanh ra, đặt tay lên hông đầy tự tin nói.
"Ta sẽ điều động kỵ sĩ đoàn trực thuộc của mình. Như vậy là đủ rồi chứ?"
Hermel nói đoạn lại hếch cằm lên, ngài Germa lặng lẽ nhìn cô ấy một hồi rồi thở dài nói.
".... Thần hiểu rồi. Tuy nhiên, việc vượt quá bổn phận của học sinh, việc tự ý rời khỏi kỳ thi lần này, tất cả đều là điểm trừ. Điện hạ sẽ phải nhận điểm liệt trong kỳ thi này. Nếu vậy, có thể Điện hạ sẽ không được tham gia lớp học kiếm thuật tại học viện nữa. Ngài vẫn thấy ổn chứ?"
"Ngài dai quá đấy, lão già."
".... Với một người mà thần coi như cháu gái đang định đi vào nơi nguy hiểm, thần phải tìm mọi cách để ngăn cản chứ."
Ngài Germa mỉm cười cay đắng nhìn Hermel, Hermel liền bật cười khẽ và hạ tay xuống.
"Không sao đâu. Vì ta đã từ bỏ việc chấp niệm với thanh kiếm rồi. Và cả...."
Hermel nói đoạn nhìn về phía tôi.
"Vì giờ ta đã biết tại sao mình lại cầm kiếm rồi."
Ngài sẽ cho bọn ta đi chứ? Hi hi, nhìn Hermel đang cười nói vậy, ngài Germa mỉm cười nhạt và xoa đầu cô ấy.
"Người đã trưởng thành rồi, Hermel."
"Vì không thể mãi là trẻ con được mà!"
Trước lời đó, ngài Germa chậm rãi gật đầu.
"Thần sẽ cho các em đi."
Xin hãy trở về bình an vô sự.
Ngài Germa nói đoạn cúi đầu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn