Chương 142: Thứ bị bóp méo (2)
Trở Thành Ác Nữ Trong Game · Glodia · 260 chương · ~20 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương Tôi nhìn bức tranh một lúc rồi thổi tắt đèn, đặt nó lại chỗ cũ.
Phù, ngọn đèn tắt ngóm khiến phòng chuẩn bị chìm vào bóng tối một lần nữa. Tôi quay lưng bước ra khỏi phòng chuẩn bị.
Để lại sau lưng mùi cà phê và mùi dầu nồng nặc, tôi bước ra khỏi phòng chuẩn bị, đóng cửa lại và khẽ cười khúc khích.
"Hì hì.... Hì hì hì...."
Biết đâu đấy, có lẽ nào, dù chỉ là một phần triệu cơ hội, dì ấy lại hy vọng tôi sẽ trở thành người đáp lại tình yêu của dì ấy chăng? Tôi hình dung ra cảnh Priscilla đang vẽ bức tranh đó với những ảo tưởng và kỳ vọng như vậy.
Có lẽ vì là một người đã ôm mối tình đơn phương không được đáp lại suốt 20 năm, thậm chí là hơn 30 năm, nên chỉ cần tôi đối xử tốt một chút là dì ấy đã ngay lập tức hướng mắt về phía tôi, trông thật nực cười làm sao. Tôi không thể nhịn được cười.
Dù cảm thấy khó chịu vì bị biến thành vật thay thế cho mẹ mình, nhưng bản thân tình huống này lại vô cùng thú vị.
Câu chuyện về một giáo sư ôm mối tình không được đáp lại, một mối tình lẽ ra không bao giờ nên được đáp lại. Làm sao mà không thú vị cho được.
"Việc lợi dụng tình yêu của ai đó, dù có hơi lấn cấn một chút...."
Nhưng đến nước này rồi mà còn bận tâm chuyện đó thì thật nực cười.
Tôi nhìn cánh cửa phòng chuẩn bị đang đóng chặt, xóa bỏ nụ cười trên mặt rồi đặt tay lên nắm cửa phòng nghiên cứu.
"Không ngờ cuộc họp lại kéo dài đến thế này...."
Priscilla nhìn bầu trời đã bắt đầu ngả sang màu hoàng hôn, khẽ lẩm bẩm đầy vẻ bất mãn.
Cũng không phải là không thể hiểu được. Từ vụ việc ở lễ hội mùa xuân cho đến vụ học sinh bị Griffon bắt cóc.
Không chỉ là danh dự của Học Viện, mà cả tương lai của Học Viện cũng có thể trở nên mờ mịt vì hai sự kiện lớn xảy ra trước khi kết thúc học kỳ một này.
Nghĩ vậy thì việc kết thúc trước khi trời tối hẳn cũng đã là sớm lắm rồi.
"Ư...."
Dẫu biết là sớm, nhưng mệt thì vẫn cứ là mệt.
Cũng phải thôi, đó là một cuộc họp kéo dài hơn 3 tiếng đồng hồ. Bảo không mệt mới là lạ.
"Hàaa...."
Thở hắt ra một hơi dài, dì ấy ôm chặt đống tài liệu cao như núi trong lòng.
Cộp, cộp, khác với ngày thường, hành lang Học Viện lúc này không có bóng dáng học sinh nào, yên tĩnh đến mức tiếng bước chân của một người cũng đủ để vang vọng khắp nơi.
Lúc hoàng hôn, trong không gian không một tiếng động ngoại trừ tiếng giày của chính mình, tinh thần mệt mỏi rã rời và nơi chốn đầy rẫy những kỷ niệm loang lổ như những vết bẩn.
Tất cả những thứ đó đung đưa qua lại như quả lắc của thuật thôi miên, lay động trái tim Priscilla. À không, có lẽ thứ đang đung đưa không phải quả lắc, mà chính là trái tim dì ấy.
"...."
Priscilla cứ thế thẫn thờ bước đi, rồi dì ấy dừng lại, nhìn vào hành lang vắng lặng.
Và những ký ức của quá khứ bắt đầu lấp đầy hành lang trống trải đó.
"Chị Genea!"
"Ôi, Priscilla. Chạy ngoài hành lang nguy hiểm lắm đấy. Lỡ ngã thì sao."
"Hì hì, tại em thấy chị nên mới lỡ chạy nhanh quá...."
"Hì hì.... Thật là bó tay với em luôn đấy."
Tại hành lang của gia tộc, nơi cũng dài và hiu quạnh y hệt hành lang Học Viện. Mỗi khi tôi phát hiện ra chị trước và chạy lại gần, chị luôn mỉm cười đón nhận tôi.
Giọng nói dịu dàng khuyên bảo và khuôn mặt tràn đầy sự bao dung khi nhìn tôi, cả bàn tay ấm áp vuốt ve mái đầu tôi nữa.
Thời kỳ chị vẫn chưa là học sinh Học Viện, tất cả tình yêu của chị đều thuộc về tôi. Chỉ dành riêng cho tôi mà thôi.
"Chị ơi, cái này là gì thế ạ?"
"Đó là công thức của thuốc trị thương đấy. Lần tới chúng ta cùng làm thử nhé?"
"Vâng! Em thích lắm!"
Đúng vậy. Chị đã thay thế người mẹ đã qua đời khi sinh ra tôi để trao cho tôi tình yêu.
Và thay thế người cha suốt ngày chìm đắm trong men rượu kể từ khi mẹ mất để dạy bảo tôi nhiều điều.
À không.... Đã từng như thế.
"Chị xin lỗi, đến kỳ nghỉ chị sẽ về gặp em nhé."
"Vâng...."
Kể từ khi chị nhập học vào Học Viện, chị không còn quay về biệt thự nữa. Ngay cả khi đến kỳ nghỉ, chị cũng chỉ gửi những bức thư xin lỗi chứ không hề về nhà.
Dù buồn nhưng tôi có thể hiểu được. Học Viện nằm cách xa biệt thự, việc đi lại hằng ngày là điều không thể.
Và địa ngục bắt đầu kể từ khi chị rời đi.
"Nhìn chị mày mà xem. Kỳ thi lần này nó vẫn giữ vững vị trí thủ khoa của Học Viện đấy. Còn mày thì sao?"
Sau khi chị rời xa tôi, những lời mắng nhiếc của cha trút xuống hằng ngày.
Và những lời mắng nhiếc đó càng trở nên nặng nề hơn khi chị càng đạt được nhiều thành tích ở Học Viện.
"Tính toán cơ bản cũng không xong. Viết lách cũng chẳng ra hồn. Ngay cả dược học và độc dược học mà người chị mày hằng yêu quý dạy cho, mày cũng chẳng làm nên trò trống gì."
"Ta thật không hiểu nổi tại sao một đứa như mày lại có thể là con của ta."
"Mày không thể giống chị mày dù chỉ một chút sao?"
Cha mắng tôi là đứa đần độn vì năng lực kém cỏi so với chị, lúc đó tôi còn nhỏ nên chẳng thể hiểu nổi.
Con là người xấu sao? Con đã làm gì sai sao? Chị chưa bao giờ nói những lời như thế cả. Tại sao cha lại ghét con đến thế?
"Tại sao cha lại nói những lời cay nghiệt như thế với con...?"
Có một ngày, vì không chịu nổi sự uất ức và thắc mắc tích tụ bấy lâu, tôi đã hỏi như vậy.
Nghe câu hỏi đó, khuôn mặt cha méo mó đi và rồi....
Chát!!
Ông ta tát thẳng vào mặt tôi.
"Một đứa đần độn nhưng vì mang dòng máu của ta nên ta cứ ngỡ mày cũng phải biết điều một chút, cái gì? Lời cay nghiệt sao?"
Gò má tôi tê rần, trong miệng cảm nhận được vị máu tanh nồng.
Nhìn cha qua làn nước mắt vì đau đớn, mùi rượu nồng nặc xộc lên tận mũi, cha vừa tu ừng ực cả chai rượu vang vừa nhìn xuống tôi và quát lớn.
"Nghĩ đến việc mẹ mày phải chết để sinh ra một đứa đần độn như mày, ta thật không tài nào chịu đựng nổi."
Trận đòn roi bắt đầu từ đó, và chỉ dừng lại khi cơ thể tôi đã cận kề cái chết.
Máu chảy khiến mắt tôi mờ đi, tai ù đặc chẳng còn nghe rõ âm thanh xung quanh nữa.
"Con xin lỗi, con xin lỗi. Con xin lỗi.... Con xin lỗi...!"
"Hừ. Mang nó đi đi. Ngứa mắt quá."
Tôi được những người hầu khiêng về phòng, và nhờ sự giúp đỡ của họ mà tôi giữ được mạng sống.
Vài ngày sau đó, khi tỉnh lại, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu tôi là thế này.
"Tại sao mình lại khác chị đến thế."
Tại sao mình lại đần độn hơn chị. Tại sao mình không thể làm được như chị. Tại sao mình, tại sao, tại sao, tại sao.
Những câu hỏi không lời đáp cứ thế nối đuôi nhau, chẳng mấy chốc đã biến thành sự đố kỵ gặm nhấm tâm can tôi.
Để tìm ra lời giải cho những thắc mắc mà chẳng ai thèm trả lời, tôi đã chọn cách tự mình đi gặp chị để hỏi cho ra lẽ.
Tôi bớt ngủ, bớt ăn. Nếu không có việc gì thực sự cần thiết, tôi cũng chẳng bước chân ra khỏi phòng. Tất nhiên, việc tắm rửa cũng trở thành một thứ xa xỉ.
Vì tôi vốn kém cỏi hơn chị, nên tôi phải nỗ lực gấp nhiều lần chị. Tôi nghiến răng lao đầu vào học tập.
"Á khoa...."
Một năm sau, tôi tham gia kỳ thi nhập học vào Học Viện và trúng tuyển với vị trí á khoa.
Lần này mình vẫn không thắng được. Vẫn không vượt qua được. Chị bảo chị đã nhập học với vị trí thủ khoa. Còn mình chỉ là á khoa. Quả nhiên mình không thể giống chị được. Mình phải hoàn hảo như chị mới được.
Tôi xé nát bức thư có ghi hai chữ á khoa đó.
"――, ―――" Cha có nói gì đó, nhưng tôi chẳng nghe lọt tai. Tôi chỉ biết gật đầu trước những lời của ông ta.
Đó là nỗ lực của riêng tôi để níu giữ lấy tinh thần đang dần sụp đổ.
Trong tình trạng tinh thần bất ổn, tôi cứ thẫn thờ làm những việc cần làm như người đang mộng du, cho đến khi tôi thực sự tỉnh táo lại.
Đó là khoảnh khắc tôi nghe thấy giọng nói của người mà tôi muốn nghe nhất, nhưng cũng là người mà tôi không muốn nghe nhất trên đời này.
[Thân ái chào mừng các em đã nhập học vào Học Viện.] Vẫn là giọng nói dịu dàng đó, tôi ngẩng đầu lên và đập vào mắt tôi là khuôn mặt của chị, vẫn với nụ cười bao dung như ngày nào.
Tôi đã vất vả đến thế này, tại sao chị lại có thể cười như thế được? Sự dịu dàng đó không phải chỉ dành riêng cho tôi sao? Tôi chẳng là gì đối với chị sao? Tại sao chị lại trao nụ cười đó cho những người khác?
Hình bóng chị trong tôi dần xa cách. Không, không phải chị xa cách, mà là chính tôi đang sụp đổ.
Suốt buổi lễ nhập học, tôi chỉ biết thẫn thờ nhìn chị.
"Priscilla! Lâu rồi không gặp!"
Sau khi buổi lễ kết thúc, chị tìm đến tôi và cất lời chào dịu dàng.
Sự tự ti và tự ghét bỏ bản thân, sự ngưỡng mộ và đố kỵ va chạm và hỗn loạn bên trong khiến việc giữ vững lý trí đã là quá giới hạn, tôi đã hất văng bàn tay chị đang đưa ra hướng về phía mình.
"Priscilla...?"
"Đừng có bắt chuyện với em. Em không phải là em gái của chị đâu."
Một kẻ đần độn như tôi làm sao có thể là em gái của một người hoàn hảo như chị được.
Tôi muốn nói như vậy, nhưng không hiểu sao miệng tôi lại không thốt ra được những lời như mình nghĩ. Tôi không thể thành thật được.
Bởi vì nếu nói ra sự thật thì tôi sẽ bị đánh. Nếu thốt ra những thắc mắc hiển nhiên thì tôi sẽ bị đánh.
"À...."
"Nếu không có việc gì thì em đi đây. Đừng có bận tâm đến hạng người như em mà hãy cứ sống tốt đi."
Tôi nói đoạn rồi rời đi.
Và cứ thế, trái tim tôi, cũng như mối quan hệ với chị, bắt đầu bị bóp méo.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn