Chương 232: Chương 233: Tồn tại đáng sợ
Game of the World Tree · Yuelian · 237 chương · ~23 phút đọc · Tạo 30/07/2026
201 - 300
"G-Giết để tế thần?"
Tại sao tụi NPC này đột nhiên không làm theo kịch bản thông thường vậy?
Những người chơi đang xem livestream của Demacia bối rối một thoáng trước khi lấp đầy khung chat bằng những bình luận trêu chọc: - Pfft... Cậu ta sắp bị đem đi hiến tế kìa, haha...
- Hahaha, Demacia, phen này ông tiêu đời rồi! xD - Livestream cái chết của chính mình, lmao đúng là một màn kịch hay...
Demacia: "..."
Sau khi nghe quyết định của pháp sư tối cao, những tên bán Orc đang trói Demacia và hai tân thủ cười gằn man rợ, rút thanh mã tấu vắt bên hông ra.
Nhìn thấy lưỡi dao sáng loáng đang tiến lại gần, phản chiếu khuôn mặt tái mét của mình trên bề mặt kim loại, Demacia hoảng hốt mở to mắt rồi vội vàng thốt lên bằng giọng điệu nịnh nọt:
"K-K-Không... chúng ta là người cùng phe mà! Tôi có thông tin quan trọng cần báo cáo, t-thái quân!"
Nhìn vẻ luồn cúi nịnh bợ của Demacia, hai tân thủ bên cạnh sững sờ đến mức không nỡ nhìn cái người mà họ từng gọi là đại ca này...
Thật quá mất mặt!
Khóe miệng họ giật giật không kiểm soát, cả hai ngoảnh mặt đi giả vờ như không quen biết hắn.
- Lmfao… Demacia, ông định phản bội tộc tinh linh đấy à?
- Hahaha… cái tên này đúng là khốn nạn thật, buồn cười vãi... Hahaha...
- Moá, cậu ta vừa gọi vua bán Orc là thái quân thật đấy à?
- Demacia, nghe tôi này, ông chắc chắn nên đi làm diễn viên hài đi!
Buổi livestream vẫn sôi động như mọi khi, những bình luận đầy ắp tiếng cười bắn phá khung chat với tốc độ ánh sáng.
"Tên này..."
Ngay cả Eve cũng không khỏi cạn lời và cảm thấy xấu hổ thay khi chứng kiến những trò ngớ ngẩn của tên vô lại tóc đỏ này. Nhưng cùng lúc đó, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu cô.
"Mặc dù cậu ta thích hành động liều lĩnh và tìm chết nhưng mà tên vô lại này có khi lại thực sự lừa được bọn bán Orc..."
"Có lẽ... nhân cơ hội này gieo một hạt giống vào phe địch cũng là một ý kiến hay. Nếu bọn chúng tin cậu ta, mình có thể giao cho cậu ta vài nhiệm vụ."
Và quả nhiên, sau khi nghe những lời Demacia thốt ra, pháp sư tối cao và vua Imsh Lionheart khẽ nhướn mày.
"Khoan hãy giết chúng, để xem hắn định nói gì." Pháp sư tối cao bình tĩnh nói.
Lũ bán Orc ngay lập tức dừng tay khi nghe lệnh bà ta.
Demacia thở phào nhẹ nhõm như thể vừa được đặc xá. Tuy nhiên, ngay khi cậu vừa lấy lại sự phấn khích và sắp xếp lại suy nghĩ để bắt đầu bài lừa lọc quen thuộc của mình…
【Ting❗ 】 Một thông báo hệ thống mới bất ngờ hiện ra trước mặt cậu: 【Bạn đã bị quân bán Orc bắt giữ. Bạn đã kích hoạt một nhiệm vụ ẩn cá nhân: Lừa gạt tộc bán Orc. 】 Nhiệm vụ ẩn cá nhân? Lừa gạt tộc Orc?
Demacia thoáng sững sờ rồi dần trở nên vui sướng tột độ.
Một nhiệm vụ ẩn cá nhân!
Mình thực sự đã kích hoạt thêm một nhiệm vụ ẩn nữa!
Hahaha! Quá may mắn! Chẳng lẽ bấy lâu nay mình thực sự là người chơi may mắn nhất toàn server?
Ngay sau đó, những chỉ dẫn cụ thể của nhiệm vụ hiện ra ngay trước mắt Demacia.
【Nhiệm vụ ẩn cá nhân: Lừa gạt tộc bán Orc】 【Mục tiêu nhiệm vụ: Lấy được lòng tin của tộc bán Orc và thu thập thông tin về tình hình quân sự của chúng. 】 【Phần thưởng nhiệm vụ: Tổng điểm danh tiếng cá nhân +1】 Uây!?
Phần thưởng lại là tăng điểm danh tiếng!
Nhìn thấy phần thưởng nhiệm vụ, mắt Demacia càng mở to hết cỡ. Ngay lúc này, thứ cậu cần nhất là cách để tăng cái điểm danh tiếng cá nhân thảm hại của mình lên. Và Demacia không ngờ hệ thống lại thực sự ban cho cậu cơ hội để giải quyết vấn đề mà cậu đã phải mệt mỏi suốt bấy lâu nay...
Demacia cảm động đến mức sắp khóc...
Tuy nhiên, ngay khi cậu chuẩn bị ngợi ca nữ thần trong lòng, biểu cảm của pháp sư tối cao đột nhiên chuyển sang hoảng hốt.
"Nhanh! Giết chúng mau!"
Biểu cảm của bà ta trở nên vô cùng nghiêm trọng, gần như gào lên mệnh lệnh.
Mệnh lệnh của bà ta khẩn cấp đến mức trước khi Demacia và hai tân thủ kịp phản ứng, lũ bán Orc đã rút mã tấu bên hông ra một lần nữa và chỉ bằng một nhát chém gọn ghẽ, chặt đầu cả ba người chơi...
Biểu cảm cuối cùng của Demacia là vẻ vô cùng khó tin, cái đầu đứt lìa của cậu ta nảy lên vài lần trước khi lăn đến rồi dừng lại ngay dưới chân pháp sư tối cao.
Tội nghiệp Demacia.
Cậu đã chết ở cấp 24, thậm chí còn chưa kịp chấp nhận cái nhiệm vụ ẩn cá nhân hiếm hoi mà hệ thống đã ưu ái dành riêng cho cậu.
Mùi máu dần lan tỏa trong không khí khi thi thể của ba người chơi đổ gục xuống vô hồn.
Vua Imsh Lionheart khẽ nheo mắt, tò mò nhìn pháp sư tối cao.
"Bà chẳng phải muốn nghe chúng nói gì sao? Điều gì đã làm bà thay đổi quyết định vậy?"
Tuy nhiên, pháp sư tối cao không lập tức trả lời. Thay vào đó, bà ta cảnh giác nhìn quanh một phút trước khi lộ vẻ mặt nghiêm trọng rồi lấy ra một sợi dây chuyền kết từ những hộp sọ nhỏ giấu dưới áo. Sợi dây chuyền trông rất cổ xưa, nhuốm màu đỏ thẫm tối tăm và tỏa ra một luồng khí tức hỗn loạn, tà ác đầy bất an.
Nhìn thấy sợi dây chuyền, đồng tử vua bán Orc co rúm lại, sắc mặt hơi sầm xuống.
"Đúng như ta đoán, bà thực sự mang theo thánh tích này..."
Giọng hắn chứa đầy sự e dè và... sợ hãi tột độ.
"Tất nhiên là ta phải mang theo. Suy cho cùng... kẻ thù lần này của chúng ta là một vị thần! Mặc dù không được thần hệ công nhận, nhưng đối thủ vẫn là một chân thần thực sự! Chúng ta phải dốc toàn lực vì chúng ta đang phải đối mặt với một chân thần!" Pháp sư tối cao nói một cách trang trọng.
"Hơn nữa, món thần khí này vốn dĩ thuộc về Phụ Thần của chúng ta!"
Nghe những lời này, sắc mặt vua bán Orc tái đi trông thấy.
Tuy nhiên, ánh mắt hắn sớm bị thu hút vào sợi dây chuyền mà pháp sư tối cao đang cầm khi nó đột nhiên phát ra một luồng sáng mờ ảo và kỳ dị.
Thấy tình trạng của sợi dây chuyền, vẻ mặt của pháp sư tối cao càng trở nên nghiêm trọng.
"Quả nhiên, đúng như dự đoán... một tồn tại đáng sợ vừa mới quan sát chúng ta."
"Một tồn tại đáng sợ!?" Vua Imsh Lionheart kinh ngạc.
Sau đó, hắn hỏi với giọng điệu không chắc chắn:
"Ý bà là… một chân thần!?"
"Phải... và ta e rằng thực thể đáng sợ đó đã cài cắm thứ gì đó lên người lũ tinh linh kia! Thưa đức vua, ngài hẳn cũng biết khả năng của món thánh tích này."
Đôi mắt pháp sư tối cao lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
Vua Imsh im lặng một lát rồi thở dài.
"Ta có nghe vài truyền thuyết về nó. Theo những gì ta biết, một ngàn năm trước, Phụ Thần của chúng ta đã đánh bại thực thể cổ đại đó chủ yếu nhờ vào sự giúp đỡ của nó. Nhưng... sợi dây chuyền này thực sự quá đáng sợ. Nếu có thể, ta hy vọng... lần này chúng ta sẽ không phải dùng đến nó..."
Pháp sư tối cao nhướn mày rồi khẽ bật cười.
"Điều đó còn phụ thuộc vào sức mạnh của quân đội chúng ta. Nếu có thể đánh bại lũ tinh linh và khiến tân thần này ngã xuống thì chúng ta sẽ không bao giờ cần phải dùng đến thánh tích này."
Nhưng khi nghe những lời của pháp sư tối cao, vua bán Orc không đáp. Hắn giữ im lặng nhưng vẻ mặt u ám đã bộc lộ sự bất an trong lòng.
Thấy vẻ mặt chán nản của vua Imsh, pháp sư tối cao thở dài thành tiếng.
"Thưa đức vua, không cần phải lo lắng. Chúng ta có ba vạn chiến binh và cũng có thể triệu hồi vài hộ thần Totem. Chiến thắng sẽ thuộc về chúng ta miễn là tồn tại đáng sợ này không trực tiếp can thiệp. Dĩ nhiên, nếu đối phương đích thân can thiệp thì chúng ta sẽ phải đưa ra lựa chọn."
Bà ta vẽ một biểu tượng hình cây cung trước ngực và tuyên bố đầy cuồng nhiệt:
"Tân thần này chắc chắn phải sụp đổ! Tất cả vì vinh quang của Phụ Thần và tương lai của tộc bán Orc!"
Bà ta nhìn xuống những cái xác trên mặt đất.
"Thi thể của lũ tinh linh này cũng không nên lãng phí, chúng đều là những vật tế phẩm tuyệt vời."
Nói xong, pháp sư tối cao nâng sợi dây chuyền lên, nhắm mắt lại và trang trọng lẩm nhẩm một lời cầu nguyện. Ngay sau đó, sợi dây chuyền hộp sọ phát ra một luồng sáng chói lòa. Một nguồn năng lượng lạnh thấu xương dần tỏa ra từ sợi dây chuyền, chiếu ánh sáng kỳ dị lên những thân xác vô hồn của ba tinh linh, khiến hài cốt của họ từ từ tan rã...
Tuy nhiên, trong quá trình những cái xác biến mất, pháp sư tối cao không khỏi cất lên tiếng kêu ngạc nhiên.
"Có chuyện gì vậy?"
Vua bán Orc hỏi nhưng biểu cảm của pháp sư tối cao chỉ hiện lên sự bối rối.
"Một nửa máu thịt của vật tế... đã biến mất."
…….
Khu Rừng Tinh Linh, Cây Thế Giới.
Trên một trong những cành cây khổng lồ của Cây Thế Giới, ba quả cầu ánh sáng từ từ hội tụ lại. Một lúc sau, ba dáng người cao lớn lóng ngóng bước ra từ đó.
"Áaaa khốn kiếp! Mất mẹ nó nhiệm vụ ẩn rồi! P-Phần thưởng điểm danh tiếng của tôi bay màu rồi!!"
Một tiếng hét xé ruột xé gan vang vọng khắp khu vực. Đó không ai khác chính là Demacia vừa mới hồi sinh.
"Hic... bọn mình oẳng rồi."
"Biết ngay là không nên hùa theo mà. Đệt, phí mất mười xu hồi sinh..."
Hai tân thủ kia cũng hồi sinh cùng lúc với vẻ mặt chán nản.
"Tôi phải xài tới hai mươi bốn xu hồi sinh, đã thế cái nhiệm vụ ẩn cá nhân giờ đã không cánh mà bay. Mẹ kiếp! Phần thưởng nhiệm vụ đó lại là điểm danh tiếng nữa chứ!" Demacia cảm thấy hoàn toàn suy sụp.
Trái ngược với sự đau buồn của Demacia, khung chat livestream của cậu vẫn tràn ngập tiếng cười: - Á... ổng oẳng bất ngờ quá!
- Thảm quá lol!
- Hahaha! Ổng đi bán muối trước cả khi kịp nhận nhiệm vụ. Hahaha, ông nhọ thật đấy Demacia.
- Demacia, có phải ý đồ lừa bọn chúng của ông đã bị lộ không?
Nhìn khung chat trôi nhanh vùn vụt, Demacia càu nhàu trong bực bội:
"Làm sao tôi biết được!"
Cậu tắt livestream sau vài giây rồi thở dài thườn thượt. Ba người chơi vừa hồi sinh nhìn nhau trong sự im lặng đầy gượng gạo.
"Chúng ta có đi nữa không?"
Một lúc sau, một trong hai tân thủ lên tiếng hỏi.
"Đi? Còn lâu nhé người anh em, nhiệm vụ ẩn của tôi đi tong rồi... dẹp đi, tôi đi học bài đây! Lúc nào tụi nó bắt đầu công thành thì hú tôi!"
Demacia thở dài rồi nhanh chóng đăng xuất.
Tâm trạng của Eve cũng chẳng khá hơn bộ ba kia là bao khi cô lặng lẽ quan sát Demacia và hai tân thủ thoát game từ trong không gian ý thức của mình.
"Sự hiện diện của mình chắc chắn đã bị phát hiện. Làm sao lũ bán Orc đó biết mình đang theo dõi chúng? Mình đáng lẽ đã che giấu sự hiện diện rất kỹ rồi mà."
"Chưa kể, một nửa máu thịt avatar của bọn họ đã biến mất khi mình dịch chuyển thi thể của Demacia và hai người kia."
"Là cái gì vậy? Có thứ gì đó can thiệp vào quá trình dịch chuyển của mình ư? Mình đã là một chân thần, đáng lẽ không ai có thể ngăn mình dịch chuyển avatar của người chơi."
"Hơn nữa, mình cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ vương vấn bên trong avatar của bọn họ khi kiểm tra trạng thái lúc nãy."
Một tia nghi ngờ dấy lên trong lòng Eve.
"Rốt cuộc nó có thể là thứ gì chứ?"
Đột nhiên, cô nhận ra rằng cuộc chiến tranh tôn giáo sắp tới này có thể sẽ không diễn ra suôn sẻ như cô từng hy vọng...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn