Chương 229: Chương 230: Những bước chân của chiến tranh
Game of the World Tree · Yuelian · 237 chương · ~28 phút đọc · Tạo 30/07/2026
201 - 300 Những chiếc lá thu vàng ươm nhảy múa theo cơn gió lạnh, tô điểm cho cảnh sắc tươi tốt của thành phố Tân Thủ bằng một sắc hổ phách ấm áp.
Những người chơi được vũ trang toàn thân hối hả ngược xuôi khắp thành phố, ai nấy đều mang theo đủ loại hàng hóa như vật liệu xây dựng, rảo bước nhanh chóng tiến về phía vùng hoang dã hoặc ngục tối dưới lòng đất.
Chỉ mới bốn ngày trôi qua kể từ khi bản cập nhật mới nhất của game được áp dụng, nhưng trong thế giới Saigües, hơn nửa tháng đã trôi qua.
Sự kiện mùa hè đặc biệt cùng tin tức về cuộc xâm lăng của đội quan bán Orc đã khuấy động một cảm giác cấp bách trên toàn Khu Rừng Tinh Linh và những cư dân nơi đây. Hệ quả là, hầu như tất cả mọi người đều dốc toàn lực vào việc củng cố các điểm nghẽn phòng thủ khác nhau của Khu Rừng Tinh Linh hoặc mài giũa sức mạnh bản thân thông qua việc săn quái vật và nâng cấp trang bị.
Thứ duy nhất vẫn đứng vững bất biến giữa những thay đổi chóng mặt xung quanh chính là Cây Thế Giới sừng sững, vươn cao tới một kilomet, tỏa ra vầng hào quang tự nhiên thiêng liêng và vượt thời gian, thổi bừng sức sống vào những vùng đất xung quanh tựa như một mùa xuân vĩnh cửu.
"Hắt xì!"
Dạ Yến hắt hơi khi đang tản bộ qua những con phố của thành phố. Một cơn gió lạnh bất chợt lùa tới khiến cô hắt xì không báo trước làm nàng tinh linh bản địa tóc tro vội vàng kéo lại bộ đồ có phần mỏng manh của mình và ôm chặt hơn hộp cơm trên tay.
Đột nhiên, một chiếc áo khoác lông thú dày cộm lượt qua đầu và đáp xuống vai cô.
Dạ Yến theo bản năng cuộn mình trong hơi ấm của nó, chỉ để nhận ra Cơm Hộp cùng những đồng đội của anh ta đang đứng ngay trước mặt.
"Trời trở lạnh rồi, mặc thêm áo vào đi. Đây là quà đáp lễ cho những bữa ăn cô đã nấu." Cơm Hộp lên tiếng, hất cằm về phía chiếc áo khoác đang choàng trên vai cô.
Dạ Yến nhướn mày, những ngón tay cô lướt nhẹ trên lớp áo mềm mịn mà anh khoác lên người cô, rồi một nụ cười thoáng qua vô tình vương trên khóe môi...
Tuy nhiên, cô nhanh chóng lấy lại vẻ mặt nghiêm túc, hắng giọng vài cái rồi hỏi.
"Cái này ở đâu ra vậy?"
"Chiến lợi phẩm từ đám lính đánh thuê đấy." Hồ Lô xen vào cười nói trước cả khi Cơm Hộp kịp mở miệng.
Dạ Yến lườm cậu ta một cái sắc lẹm rồi chuyển ánh nhìn dò xét sang phía Cơm Hộp, cẩn thận đánh giá anh từ đầu đến chân.
Cái tên cuồng chiến chỉ có đam mê đánh đấm này hiện đang đi cùng đồng đội, tất cả đều mang vác những hành trang lớn và trang bị đầy đủ.
Nhìn kỹ hơn, Dạ Yến cũng nhận thấy những nâng cấp tinh tế trên trang bị thường ngày của anh, bao gồm áo giáp và giày mới cùng với một luồng khí tức cho thấy sức mạnh của anh lại tăng lên đáng kể.
"Mấy người lại định xuống lòng đất săn quái vật bóng tối nữa à?" Dạ Yến tò mò hỏi.
Cơm Hộp chỉ gật đầu rồi ra hiệu cho đồng đội cùng tiến về phía ngoại ô thành phố.
".... Đúng là đồ cuồng chiến." Dạ Yến thầm lầm bầm, lắc đầu nhìn theo bóng lưng đang khuất dần của Cơm Hộp.
Sau đó, cô theo bản năng kéo chặt chiếc áo khoác quanh mình, đắm chìm trong hơi ấm của nó.
……
Đền thờ Tự Nhiên, Florence.
Vài người chơi từ Ủy Ban Đáng Yêu đang cẩn thận khiêng một thiết bị hình lục giác khổng lồ, trông hơi thô kệch, di chuyển chậm rãi với sự cẩn trọng tột độ như thể nó có thể vỡ vụn chỉ với một cú chạm nhẹ.
"Cẩn thận! Chậm lại! Đây là lần chúng ta tiến gần nhất đến việc chế tạo thành công lõi phòng thủ này rồi đấy, cấm có đứa nào làm hỏng lúc này nghe chưa!"
Carlos Flame với bộ râu xồm xoàm ra lệnh bằng giọng điệu chỉ huy, trên tay cầm một bản thiết kế.
"Ông Carlos ơi, dụng cụ khắc rune đây rồi ạ!" Một giọng nữ trong trẻo vang lên trong lúc những người chơi đang thiết lập thiết bị.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, vẻ mặt nghiêm nghị của Carlos dịu đi đôi chút. Ông quay lại và nhìn thấy một nữ người chơi đang mang theo một bọc đồ lớn. Đó không ai khác chính là đệ tử tài năng nhất của ông, Mộng Chi Hàn, một Người Được Chọn từ đợt beta thứ hai.
Carlos mỉm cười hiền từ.
"Tốt lắm, con hãy giúp những người khác hoàn thành công đoạn khắc chữ cuối cùng và kết nối lõi phòng thủ với tượng nữ thần, giống như những gì ta đã dạy con trước đây. Hãy nhớ, khắc rune là phần quan trọng nhất trong việc chế tác các công cụ ma thuật."
Khuôn mặt Mộng Chi Hàn bừng sáng nhưng chẳng mấy chốc lại ngập ngừng.
"Nhưng... con vẫn chưa thành thạo lắm."
"Đừng lo, ta sẽ chỉ bảo con tận tình."
Carlos ân cần nói, vỗ vai cô giữa những ánh mắt ghen tị của những người chơi khác và nói thêm.
"Nền tảng kiến thức của con đã đủ vững chắc rồi. Một khi con trở nên thành thạo hơn trong việc khắc rune, con sẽ có thể tự tay rèn những trang bị ma thuật cơ bản. Dù không phải thứ gì quá vĩ đại, nhưng con vẫn có thể chế tạo những món đồ trang sức nhỏ ở cấp độ học việc hay thậm chí là những trang bị ma thuật bậc Sắt cấp thấp đơn giản. Theo cách gọi của các con, đó ít nhất cũng là một món đồ hiếm phẩm chất Xanh Lam."
Mắt Mộng Chi Hàn lấp lánh trước lời động viên của ông. Cô mỉm cười ngọt ngào, đặt đồ nghề xuống và cúi đầu chào vị tinh linh già.
"Cảm ơn người đã chỉ bảo, sư phụ Carlos!"
Biểu cảm của Carlos càng trở nên hiền hòa hơn.
Ông lắc đầu nói.
"Đứa trẻ ngoan, đó là thành quả từ chính sự nỗ lực của con. Con là người tận tâm và siêng năng nhất trong số tất cả những Người Được Chọn mà ta từng hướng dẫn. Ta tin con có thể kế thừa di sản của ta và trưởng thành thành một bậc thầy chế tác thực thụ."
……
Trên sườn đồi bên dưới lâu đài Hắc Long.
"Merril! Cái tên này! Nhẹ nhàng thôi! Mấy bức tường này không chịu nổi sự thô bạo của cậu cho đến khi chúng được gia cố tử tế đâu!"
Little Salty Cat phồng má, nhìn con Hắc Long ngậm một đống vật liệu xây dựng trong miệng.
Mặt Merril nhăn nhó, nó đặt hòn đá trong miệng xuống rồi lầm bầm: "Thiệt tình... sao ta lại phải cần mấy bức tường thêm này trong lâu đài của mình chứ? Bổn đại gia dư sức giải quyết hết chỉ bằng một hơi thở rồng."
"Bọn mình cần mấy bức tường gia cố này để bảo vệ lõi phòng thủ. Cậu có biết lõi phòng thủ là gì không? Nó giống cái ở Thành Đá Đen ấy. Nó có thể chống lại hàng chục ngàn con quái vật bóng tối đấy biết chưa."
Little Salty Cat lắc đầu rồi khoanh tay trước ngực.
"Một khi bọn mình cài đặt xong lõi phòng thủ và kích hoạt sức mạnh của nữ thần, có khi ngay cả cậu cũng không dễ dàng chọc thủng nó được đâu. Hơn nữa, mấy bức tường này không được thiết kế để phòng thủ trước những tên to xác như cậu, mà là để đối phó với bọn bán Orc."
"Hừ! Lũ bán Orc ngu ngốc và yếu ớt đó bổn đại gia hạ cái một."
Con Hắc Long nhỏ tự đắc ngẩng cao đầu.
"Ồ vậy sao?"
Little Salty Cat liếc nó một cái rồi tiếp tục.
"Mình nghe chị Alice nói lần này, kẻ thù của bọn mình có thể có cả vài tồn tại cấp Truyền thuyết trong hàng ngũ đấy."
Biểu cảm của Merril lập tức cứng đờ.
Nói xong, Little Salty Cat sử dụng hiệu ứng của [Khinh công] nhảy phốc lên đỉnh đầu con rồng rồi dùng trượng gõ nhẹ lên trán nó.
"Này, cậu liệu mà làm việc cho đàng hoàng nếu không muốn lâu đài của mình biến thành đống đổ nát dưới sự vây hãm của bọn bán Orc. Tóm lại, sau khi bọn mình đánh bại bọn bán Orc, mình sẽ khao cậu mười xe thịt nướng tẩm mật ong."
Mắt Merril sáng rỡ.
Tuy nhiên, nó nuốt nước bọt đánh ực rồi nhanh chóng lắc đầu.
"Không! Phải hai mươi xe mới chịu!"
"Được rồi, hai mươi xe thì hai mươi xe!"
Little Salty Cat ưỡn ngực tự tin, ra dáng một thiên kim tiểu thư rộng rãi.
Merril ngập ngừng một lát, hơi chảy dãi rồi tinh quái nói thêm.
"Hay là... ba mươi xe nhé? Hehehe, hai mươi xe có khi không đủ nhét kẽ răng..."
"Này, đừng có được đằng chân lân đằng đầu nhé!"
……
Khu đất nông nghiệp, ngoại ô thành phố Tân Thủ.
"Cái này chắc là xài được rồi!"
Mộc Vệ Sồi Berserker xoa xoa cái đầu trọc lốc, nhìn vào những cấu trúc hình vòm trong suốt ngay trước mặt.
"Được rồi, cảm ơn ngài đã vất vả, ngài Berserker."
Hootybird gật đầu, quan sát phiên bản nhà kính tạm bợ mang phong cách thế giới khác ngay trước mắt mình.
"Thứ này thực sự có thể làm cho cây trồng phát triển ngay cả trong mùa đông mà không cần dùng đến ma thuật sao?"
Berserker trầm trồ trước cấu trúc kỳ lạ trước mắt.
"Tất nhiên là được rồi."
Hootybird khẽ gật đầu giải thích,
"Để cây trồng phát triển vào mùa đông, tôi chỉ cần giải quyết vấn đề ánh sáng và nhiệt độ. Chỉ cần có vật liệu trong suốt và cách nhiệt, tôi có thể dựng lên một thứ tương tự như nhà kính. Ngài xem, chuyện này rất phổ biến ở thế giới của chúng tôi."
Nói xong, Hootybird chạm vào những vật liệu xây dựng trong suốt còn chưa dùng đến đang nằm dưới đất bên cạnh cô.
"Và những tinh thể từ dưới lòng đất này, khi được mài nhẵn, sẽ trở thành vật liệu tuyệt vời để làm nhà kính."
Berserker nhìn Hootybird với vẻ kinh ngạc và không khỏi thốt lên.
"Cô Hootybird, cô quả thực sở hữu một vốn kiến thức sâu rộng. Cô là người uyên bác nhất trong số tất cả những Người Được Chọn mà ta từng gặp. Kiến thức từ thế giới của các cô quả thực rất đáng kinh ngạc."
Hootybird lắc đầu.
"Chà, tôi chỉ là một người thích đọc sách thôi. Tất cả những thứ này chỉ là kiến thức khoa học cơ bản."
……
Dãy Núi Hắc Ám.
Những cơn gió thu gào thét cuốn đi những tàn dư xanh tươi cuối cùng của cảnh vật xung quanh, bỏ lại những ngọn núi đen kịt trông càng thêm hoang tàn giữa nền thảm thực vật héo úa, sự suy tàn của chúng vang vọng sự tĩnh lặng của vùng đất.
Tít trên cao là một đoàn mây u ám diễu hành bất tận, lớp này xếp chồng lên lớp kia trải ra như một bức màn điềm gở. Sự trôi dạt có chủ ý, chậm chạp của chúng từ nam chí bắc tạo nên một cảnh tượng kỳ dị trải dài khắp vùng đồi núi cằn cỗi.
Bên dưới những đám mây đen đáng ngại, ẩn trong những ngọn núi tối tăm lạnh lẽo, vô số tên bán Orc, hòa cùng tiếng tù và vang dội, đang di chuyển về phía trước tựa như một đàn châu chấu chậm chạp. Bọn chúng cao to lực lưỡng, mặc những trang bị có phần thô kệch, vây quanh những con quái thú khổng lồ cao tới mười mét. Những sinh vật vĩ đại này trông giống như một giống loài lai tạp quái dị của hà mã với vô số chiếc nanh sắc như dao găm, đôi tai giống người và chiếc đuôi sư tử.
Những con quái vật gớm ghiếc này chính là những dã thú được tộc bán Orc nuôi dưỡng để phục vụ chiến tranh - những con Behemoth tương truyền mang trong mình một chút huyết mạch của Titan, với mỗi con đều sở hữu ít nhất sức mạnh của một sinh vật bậc Bạc.
Mỗi con Behemoth đều có cờ xí phấp phới trên lưng, mỗi lá cờ mang những biểu tượng khác nhau tượng trưng cho các bộ lạc bán Orc khác nhau, bao gồm cả hoàng tộc bán Orc.
Dẫu vậy, giữa vô vàn lá cờ đang tung bay, lá cờ lớn nhất và dẫn đầu tất cả có thêu một biểu tượng hình cánh cung, minh chứng cho sự trung thành của chúng đối với Thần Mùa Đông và Săn Bắn, Uller.
Vua Imsh và pháp sư tối cao của hắn ngồi trên con Behemoth cao nhất, phóng ánh mắt lạnh lẽo nhìn về những ngọn núi xa xăm.
"Cuối cùng chúng ta cũng sẽ thoát khỏi Dãy Núi Hắc Ám sau khi vượt qua những ngọn núi phía trước." Pháp sư tối cao lên tiếng.
Vua Imsh nở một nụ cười nham hiểm.
"Mặc dù ta thích mùa thu, nhưng mùa đông vẫn là mùa ta yêu thích nhất. Giờ thì… ta nóng lòng muốn nghe tiếng gào thét và van xin của lũ tinh linh kia quá rồi."
"Xin ngài đừng chủ quan."
Pháp sư tối cao nhắc nhở với vẻ mặt nghiêm nghị.
"Lũ tinh linh đó giờ đã có thần bảo hộ, hơn nữa, chúng còn được sự hậu thuẫn của nữ thần Cái Chết. Dù chúng vẫn còn yếu, nhưng chúng ta vẫn phải cẩn trọng. Nên nhớ, lần này chúng ta phải quét sạch toàn bộ tinh linh trong Khu Rừng Tinh Linh."
"Quét sạch tất cả? Không bắt tù binh sao? Giá nô lệ tinh linh vẫn còn cao lắm đấy." Vua Imsh khá ngạc nhiên.
"Không tù binh." Pháp sư tối cao lắc đầu.
"Vị tân thần kia, kẻ đã đánh cắp thần tính của Tự nhiên và Sự sống, cũng đã trở thành vị thần bảo hộ tôn giáo của lũ tinh linh. Nếu chúng ta không tiêu diệt hoàn toàn lũ tinh linh đó thì rất có khả năng với sức mạnh đức tin của chúng, vị thần kia có thể nắm quyền kiểm soát các quy luật của Tự nhiên và Sự sống. Bằng cách tận diệt tộc tinh linh, vị tân thần đó cũng sẽ mất đi nguồn cung cấp tín ngưỡng, chắc chắn sẽ rơi vào giấc ngủ say."
"Lũ tinh linh ngoan cố đó mà cũng có khả năng thay đổi đức tin sao?" Vua Imsh đặc biệt kinh ngạc.
"Bất kỳ chủng tộc nào khi bị đẩy đến bờ vực tuyệt chủng đều có thể trải qua một sự biến đổi." Pháp sư tối cao thở dài.
Sau đó, biểu cảm của bà ta trở nên vô cùng sùng đạo và cuồng tín.
"Cha thần thánh của chúng ta đã ban chỉ dụ. Lần này chúng ta phải triệt tiêu hoàn toàn tộc tinh linh và chặt đứt tận gốc rễ của tân thần kia để ả vĩnh viễn không thể nào trỗi dậy được nữa."
"Và một khi chúng ta giành chiến thắng trong cuộc chiến này, và vị tân thần ngã khỏi ngai thần, Cha thần thánh của chúng ta cuối cùng cũng có thể đích thân ra tay. Ngài sẽ giáng phàm dưới dạng hóa thân để tiêu diệt vị thần tinh linh sa ngã đó và giành lại sức mạnh vốn dĩ thuộc về ngài."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn