Chương 222: Chương 223: Đã xông đến theo bản năng
Game of the World Tree · Yuelian · 237 chương · ~26 phút đọc · Tạo 30/07/2026
201 - 300
"Chúng tôi là…"
Anders toan trả lời, nhưng khi bắt gặp những ánh mắt tò mò của đám tinh linh xung quanh, gã nuốt vội những lời đã chuẩn bị sẵn vào bụng.
Thay vào đó, gã thành thật đáp: "Chúng tôi là gia thần của một vị bá tước ở vùng biên giới của đế quốc Thánh Maniya. Lần này, chúng tôi may mắn được ngài Hắc Long thuê để giúp vận chuyển vật nuôi cho ngài ấy. Chỉ là chúng tôi không ngờ lại đụng độ đám lính đánh thuê kia trên đường về."
"Bọn chúng phát hiện ra ngài Hắc Long và nhắm vào ngài ấy... Thật sự đó không phải là chủ ý của chúng tôi đâu!"
"Bá tước biên giới?"
"Đế quốc Thánh Maniya?"
Người chơi đưa mắt nhìn nhau đầy khó hiểu.
Tuy nhiên, Demacia đứng gần đó chợt sáng mắt lên và nhanh nhảu nói: "Cái này tôi biết nè! Tôi nghe nói từ…"
"Khụ, khụ..."
Lý Mục hắng giọng hai cái.
Demacia: "..."
Cậu ta kìm lại việc sử dụng từ "các tinh linh" và cười khúc khích, trước khi nói tiếp: "Tôi nghe một NPC mới trở về kể... đó là một đế quốc loài người ở phía bắc. Lãnh địa của bá tước vùng biên giới là khu định cư của con người gần Khu Rừng Tinh Linh nhất."
"Ra là vậy."
"Bản đồ mới! Chắc chắn đây là bản đồ trong tương lai rồi!"
"Cuối cùng bọn mình cũng được tương tác với phe phái loài người sao?"
Sự phấn khích lan tỏa trong nhóm người chơi khi bọn họ nghe Demacia giải thích.
Trái lại, Anders lại cảm thấy hơi ngạc nhiên trước thái độ nhiệt tình của đám tinh linh xung quanh.
Hửm?
Họ không biết về đế quốc sao?
Đế quốc Thánh Maniya là quốc gia loài người hùng mạnh nhất ở Saigües, đồng thời cũng là nơi đặt trụ sở của giáo hội Vĩnh Hằng. Danh tiếng của nó trải dài từ lục địa phía nam đến tận những vùng lãnh nguyên cực bắc xa xôi, hầu hết mọi cư dân sống trên lục địa này đều biết đến.
Làm sao những tinh linh này lại chưa từng nghe danh?
Chưa kể đế quốc Thánh Maniya còn là chủ sở hữu nô lệ tinh linh lớn nhất nữa.
Trong lúc Anders còn đang băn khoăn, Lý Mục hỏi một câu khác:
"Lãnh địa của bá tước biên giới cách đây bao xa?"
Anders miễn cưỡng đáp: "Cứ đi theo con đường này về hướng đông bắc khoảng hơn năm mươi cây số là sẽ tới biên giới đế quốc. Nếu các ngài muốn đến thành phố loài người gần nhất, thì có lẽ phải đi thêm vài chục cây số nữa."
Nghe Anders nói vậy, Lý Mục mở bản đồ nhỏ của hệ thống lên kiểm tra.
Nếu những gì đối phương nói là thật thì lãnh địa của bá tước biên giới có lẽ cách trung tâm bản đồ khoảng bốn trăm cây số, và ngay cả lâu đài Hắc Long, nằm ở rìa lãnh thổ tinh linh, khả năng cao cũng cách đó hơn một trăm cây số.
Nghĩa là nó nằm ngoài phạm vi hoạt động tối đa hiện tại của bản đồ gần một trăm km.
Thấy tên có vẻ là thủ lĩnh của đám tinh linh rơi vào trầm tư, Anders càng thêm lo lắng.
Gã dè dặt hỏi: "Ư-Ưm... Ngài Mục, ngài... còn câu hỏi nào nữa không? Nếu không, ngài có thể thả chúng tôi đi được chưa? Chúng tôi chỉ là vài người dân thị trấn nghèo khổ thôi."
Thế nhưng Lý Mục vẫn im lặng, chỉ đứng đó, lẩm nhẩm tính toán điều gì đó trong đầu.
Anders càng thêm sợ hãi.
Sau một thoáng suy nghĩ, vị quản gia lại lên tiếng: "C-Có phải ngài lo chúng tôi sẽ tiết lộ những gì đã xảy ra ở đây khi trở về không? Ngài có thể tin tưởng chúng tôi! Chúng tôi sống để bụng, chết mang theo. Nếu ngài không tin, chúng tôi thậm chí có thể thề độc dưới danh nghĩa các vị thần mà chúng tôi tôn thờ!"
Ngay lúc Anders đang bồn chồn lo lắng, Lý Mục lại đặt một câu hỏi khác.
"Thực lực của bá tước biên giới ra sao?"
Thực lực của bá tước?
Anders hơi sửng sốt.
Sau đó, khi bắt gặp những ánh mắt đầy mong đợi của đám tinh linh xung quanh, gã bỗng có dự cảm chẳng lành.
Khoan đã...
Lũ tinh linh này...
Chẳng lẽ bọn chúng đang định nhắm vào lãnh địa của ngài bá tước sao!?
Mặt Anders cắt không còn một giọt máu.
Nghĩ lại những gì đám tinh linh vừa làm với bọn lính đánh thuê lúc nãy, chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra.
Tuy nhiên, đối mặt với tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Anders chần chừ một lúc rồi quyết định thành thật đáp lời:
"Bá tước... mang tước hiệu cao quý của một hiệp sĩ thánh chiến Paladin bậc Vàng và là một trong bảy hoàng tử của đế quốc. Thực lực của ngài ấy vô cùng mạnh... Hơn nữa, bá tước còn thống lĩnh một đoàn hiệp sĩ của riêng mình, sở hữu khoảng 100 hiệp sĩ đều đạt bậc Bạc trở lên..."
Thực ra đây chẳng phải bí mật cơ mật gì, hầu như bất cứ ai sống ở vùng biên giới cũng đều biết chuyện này. Ít nhất thì... ai cũng có thể dễ dàng moi được thông tin này nếu muốn dò hỏi. Vì vậy, Anders trả lời rất thẳng thắn.
Nhưng phản ứng của đám tinh linh lại khá bất ngờ.
"Đệch mợ!"
"Vãi nồi!!"
"Chà, vậy thì bọn mình vẫn chưa chọc vào được rồi..."
"Bậc Vàng á? Lại còn hơn một trăm hiệp sĩ bậc Bạc? Thế này thì out trình quá rồi còn gì?"
Hả?
Lẽ nào... đám tinh linh này không mạnh như mình tưởng lúc đầu sao?
Anders cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.
Tuy nhiên, trước khi gã kịp nghĩ ngợi thêm, những lời tiếp theo của đám tinh linh lại khiến gã lạnh sống lưng.
"Hay là bọn mình cứ giết quách tụi này đi? Gây thù chuốc oán thì rách việc lắm, mấy ông biết mà."
Anders: "..."
"K-Không! Chúng tôi hứa sẽ không hé răng nửa lời! Tôi cầu xin các ngài, xin hãy tha mạng cho chúng tôi! Chúng tôi xin thề!"
Tim gã chùng xuống.
Nhưng Lý Mục chỉ xua tay nói: "Thả họ ra đi, để họ đi."
Những người chơi còn lại có chút ngần ngại.
Thấy họ chần chừ, Lý Mục nhanh chóng giải thích qua kênh chat tổ đội: - Lãnh địa của bá tước này nằm ngoài bản đồ, và vì mấy NPC loài người này đến từ đó, thả họ đi có khi lại kích hoạt được vài cốt truyện tiềm năng trong tương lai, hoặc thậm chí là mở khóa một bản đồ chơi mới đấy!
- Giết họ ở đây cũng chỉ được vài trăm điểm kinh nghiệm bọ, giữ lại làm tù binh thì chả để làm gì. Tốn tài nguyên lắm. Thành thật mà nói tôi nghĩ tốt nhất là cứ thả hết họ đi.
- Còn về khả năng loài người trả thù... thế chẳng phải càng tốt cho bọn mình sao? Đó sẽ là cơ hội để cày EXP và kiếm trang bị! Thêm nữa, nếu gặp kẻ địch nào không xơi nổi, thì bọn mình đã có nữ thần chống lưng rồi!
Đọc lời giải thích của Lý Mục, đám người chơi đều ngớ người.
- Phải rồi...
- Cũng có lý.
Nếu thắng được thì người chơi tự mình giải quyết. Còn nếu không xong thì cứ cầu cứu nữ thần là được.
Dù sao thì ngài ấy sẽ chẳng để ai nẫng tay trên lãnh thổ phe mình đâu, đúng không?
Nghĩ vậy, những người chơi còn lại không còn phản đối ý định thả mấy NPC loài người này nữa. Trong suốt vài tháng chơi game vừa qua, Lý Mục gần như chưa bao giờ phán đoán sai về hành vi của NPC cũng như diễn biến cốt truyện, điều này đã củng cố vị thế của anh như một chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực này. Về khoản này, chẳng có phán đoán của ai đáng tin hơn anh cả.
Sau khi bàn bạc xong, đám người chơi cuối cùng cũng thả hơn chục người dân thường đi, khiến họ thở phào nhẹ nhõm.
"Đi đi!"
Anders mừng như bắt được vàng, cảm giác như một tử tù đang đứng trên đoạn đầu đài thì bất ngờ nhận được lệnh ân xá của hoàng gia vào phút chót. Gã vội vã dẫn theo tùy tùng chạy trốn, như thể sợ đám tinh linh có thể đổi ý bất cứ lúc nào.
Sau khi thả người đi, người chơi tiếp tục công việc dọn dẹp chiến trường, thậm chí còn bắt đầu vẽ một vòng tròn hiến tế để dâng lên nữ thần một số trang bị thu thập được.
"Bá tước biên giới sao?"
Eve theo dõi Anders và những người khác bỏ chạy thục mạng qua góc nhìn của người chơi.
Lần này, Eve không chớp lấy cơ hội để bẻ lái cốt truyện hướng tới việc mở rộng bản đồ trong tương lai, cũng không ban hành bất kỳ nhiệm vụ mới nào liên quan đến loài người.
Vì người chơi vẫn còn phải đối phó với cuộc chiến tranh tôn giáo đang chực chờ với bọn bán Orc, việc mở rộng bản đồ chơi sang lãnh thổ loài người sẽ gây xao nhãng và tạm thời nên gác lại.
Rốt cuộc, một khi đã tiếp xúc với loài người, đồng nghĩa với việc sẽ bị cuốn vào những thế lực thần thánh hùng mạnh hơn. Xét đến thực lực hiện tại của người chơi, Eve không tin rằng bọn họ có thể đối chọi với phe loài người, vốn mạnh hơn phe bán Orc rất nhiều.
Hơn nữa... những vị thần mà loài người tôn thờ lại chính là những kẻ thù đáng gờm nhất đối với Cây Thế Giới tiền nhiệm!
Hiện tại, Eve vẫn chưa sẵn sàng để đối đầu trực diện với chúng hay phái bất kỳ hóa thân nào của mình vào vùng lãnh thổ do các vị thần của nhân loại cai quản...
Nhưng dĩ nhiên, đúng như lời Lý Mục nói, nếu loài người thực sự điều động quân đội tấn công Hắc Long và tinh linh thì Eve cũng sẽ không ngại đứng ra bảo vệ lãnh thổ của mình.
Thực tế, cô thậm chí còn hoan nghênh điều đó.
Dù sao thì, Eve vẫn chưa lộ diện trước thế giới, và nếu có vài tên loài người xấc xược dám mò đến lãnh thổ của cô để đòi đánh bại Hắc Long và tinh linh, thì khả năng cao là chúng đã bị mờ mắt bởi kho báu của Hắc Long và cám dỗ bắt giữ tinh linh.
Những cuộc đụng độ quy mô nhỏ như thế này không hẳn là dấu hiệu của một cuộc chiến tranh toàn diện giữa phe tinh linh và loài người.
Khác với việc chủ động tấn công, Eve không hề e ngại một trận chiến phòng thủ ngay trên chính sân nhà của mình. Nếu người chơi vẫn không chống đỡ nổi, cô có thể dụ chúng vào Lãnh Vực Thần Thánh của mình, nơi bất kỳ kẻ thù nào không có thần tính trọn vẹn đều có thể bị xóa sổ dễ dàng.
Vì vậy, Eve không có ý kiến gì về việc thả đám người này đi.
Trong khi phần lớn người chơi đang bận rộn dọn dẹp chiến trường, thì ở một diễn biến khác, Merril đã quyết định bay trở về lâu đài của mình.
Và ngay khi vừa đặt chân về lâu đài, nó lập tức nhìn thấy Little Salty Cat bước ra khỏi vòng tròn dịch chuyển sau khi được hồi sinh.
Tất nhiên, lúc này Little Salty Cat không còn diện bộ trang bị quen thuộc nữa mà đã thay bằng bộ áo choàng pháp sư bậc Sử Thi trung cấp mà cô từng mặc trước đây.
Thấy Merril vừa mới trở về, Little Salty Cat cười tươi rói nói: "Ồ! Cậu về sớm vậy?"
Merril không nói lời nào. Nó chỉ mở to mắt, chằm chằm nhìn cô không chớp mắt, bất động như tượng.
Little Salty Cat: "..."
Ánh mắt đó khiến cô nàng pháp sư tóc hồng cảm thấy hơi chột dạ.
"S-Sao vậy?"
"... Không có gì."
Merril lí nhí đáp rồi ngoảnh mặt đi, tỏ vẻ không mấy bận tâm.
Ngập ngừng một lát, Merril lại liếc nhìn Little Salty Cat và hỏi với giọng điệu có vẻ bâng quơ:
"Việc hồi sinh của cô... không có tác dụng phụ gì chứ?"
"Tất nhiên là không rồi! Bọn mình là những Người Được Chọn của nữ thần mà. Ý mình là, nhìn mình đi! Mình đang rất khỏe mạnh!"
Little Salty Cat duyên dáng xoay một vòng tại chỗ rồi nở một nụ cười rạng rỡ.
Cô tinh ý nhận ra Merril dường như đã bớt căng thẳng đôi chút.
Sau đó, con rồng thò tay vào trong lớp vảy, lôi ra một đống trang bị Huyền Thoại rồi ném cho cô gái tinh linh.
"Này, đồ của cô. Ta mang về cho cô đấy."
Mắt Little Salty Cat sáng rỡ, cô háo hức đón lấy bộ trang bị, miệng rối rít:
"Wow! Cảm ơn nhé! Hehe, xem ra công sức bao ngày tôi vỗ béo cậu cũng không uổng phí!"
Merril: "..."
"Tiếc là nó bị dính máu rồi... Giờ phải đem giặt trước đã."
Ôm bộ áo choàng pháp sư Huyền Thoại mà Merril mang về, Little Salty Cat khẽ thở dài.
Sau đó, cô nhìn về phía con Hắc Long, đôi mắt nheo lại tinh nghịch và hỏi với giọng điệu trêu chọc:
"À mà này, mình nhớ lúc gần chết, loáng thoáng thấy cậu nổi điên lao tới... Có phải là vì mình không?"
Merril: "..."
Nó cứng đờ ngoảnh mặt đi, chống chế:
"Hứ! Làm sao Merril cao quý như ta lại đi tức giận vì một chuyện cỏn con như thế? Bổn đại gia thừa biết cô sẽ hồi sinh mà! Cô chỉ là một trong những người hầu của ta thôi! Ta làm vậy chỉ vì chầu thịt nướng thôi."
"Ra vậy... thôi đừng lo, chắc chắn lát nữa trong bữa tiệc sẽ có rất nhiều thịt nướng cho cậu! Mình biết lần này cậu đã vất vả rồi!"
Little Salty Cat vừa cười vừa dỗ dành Merril.
Thế nhưng, nghe những lời đó, vẻ mặt Merril lại trở nên ủ rũ khó tả.
Sau một lúc im lặng, Merril cất giọng trầm thấp, lí nhí khiến Little Salty Cat giật mình.
"... Thực ra, không hẳn chỉ vì thịt nướng đâu. Dù biết cô sẽ sống lại, nhưng không hiểu sao... lúc nãy thấy cô bị giết, ta lại không kìm được mà theo bản năng lao đến..."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn