Chương 177: Chương 178: Sự quan sát của tộc người lùn bóng tối
Game of the World Tree · Yuelian · 237 chương · ~33 phút đọc · Tạo 30/07/2026
101 - 200 Không chỉ có tộc người lùn bóng tối, ngay cả Eve đang âm thầm quan sát những người chơi bằng góc nhìn thần thức cũng phải cạn lời toàn tập.
Đám game thủ vốn được gán mác sinh ra chỉ để để cày game, bọn họ sẽ giở đủ mọi chiêu trò lầy lội nhất để đạt được mục đích của mình. Một khi đã nhận nhiệm vụ hệ thống giao cho, họ chắc chắn sẽ chớp lấy mọi cơ hội để lấy trọn phần thưởng.
Khi nhiệm vụ ẩn với tộc người lùn bóng tối vừa kích hoạt, đa số người chơi ít nhất cũng đã lên sẵn kịch bản làm nũng, nịnh bợ hay thậm chí là làm cún con ngoan ngoãn nghe lời NPC sai bảo. Dù sao thì, dưới góc nhìn của họ, những người lùn này có khả năng cao sẽ biến thành mỏ giao nhiệm vụ ngon nghẻ trong tương lai.
Thế là, đám người chơi vui vẻ cởi sạch sành sanh đống trang bị chính trên người, dồn hết vào tay vài thành viên của Quân Đoàn Thứ Nhất và mấy tay chơi solo để nhờ trông giữ hộ, trên mình chỉ chừa lại đúng mấy mảnh quần áo thông thường.
Nhìn hành động dứt khoát của binh đoàn Tinh linh, cô nàng thần quan không còn lời nào để nói nữa.
Sau một lúc, cô cũng hoàn hồn khỏi cơn chấn động.
"Quả đúng là tộc Tinh linh chính trực và cao thượng."
"Hừ, thần quan điện hạ, điệu bộ của bọn chúng nhìn có vẻ quá mức dứt khoát. Xin hãy cẩn thận. Thần e là đằng sau màn kịch này đang ẩn giấu một âm mưu thâm độc nào đó."
Đúng lúc này, lão người lùn lại một lần nữa gầm gừ lên tiếng, ánh mắt đầy cảnh giác săm soi từng người chơi, lời nói đầy sự thù địch.
Cô nàng người lùn khẽ chau mày, ngượng ngùng liếc nhìn những người chơi, để rồi lại một lần nữa trố mắt kinh ngạc khi nhận ra rằng dẫu có nhận lấy những lời khó nghe của ông Barain, họ vẫn bình tĩnh không thèm nổi giận đáp trả dù chỉ bằng lời nói.
Tinh linh đang cầm trịch vị trí đội trưởng thậm chí còn nở một nụ cười tươi rói rồi đáp lời:
"Nếu các vị vẫn còn lo sợ chúng tôi có mưu đồ bất chính thì cứ việc cắt cử vài chiến binh giám sát. Chúng tôi thật lòng chỉ muốn làm bạn với tộc người lùn."
Nghe lời trần tình của Cà Chua, nét mặt cô nàng thần quan cũng giãn ra đôi chút, dịu hiền hơn hẳn.
"Thần quan điện hạ!"
Thấy cái thái độ ôn hoà của cô, lão người lùn lại tính lên tiếng tiếp nhưng đã bị một cái giơ tay của cô chặn lại.
"Trưởng lão Barain, đủ rồi đấy."
Sau khi nghiêm giọng khiển trách lão hói, cô nàng liền ra hiệu cho những binh lính người lùn đang bao vây xung quanh hạ vũ khí xuống. Đồng thời, cô khẽ thở phào một tiếng, bộc bạch nỗi lòng:
"Đây đích thị là những tộc nhân Tinh linh thuần khiết. Ta luôn đặt trọn niềm tin vào nhân cách cao quý của giống loài họ và luôn dành sự kính trọng cho chủng tộc từng gánh vác vinh quang của Kỷ Nguyên Bạch Ngân. Đều là những kẻ chiến bại bị lưu đày, đều phải chịu cái cảnh nếm mật nằm gai mất đi tổ ấm, tộc người lùn bóng tối chúng ta không có lý do gì lại từ chối bàn tay thân thiện mà họ đã chìa ra cả."
Tộc người lùn bóng tối vốn dĩ từng chung sống hoà bình với tộc người lùn trên mặt đất, nhưng sau đó lại bị coi là những kẻ thất bại để rồi bị trục xuất. Mất đi chỗ đứng trên mặt đất, bộ tộc của họ đành phải tìm đường xuống lòng đất sâu thẳm để nương náu. Thế nên, dẫu có gầy dựng được chút cơ đồ dưới chốn U Ám Địa Vực này nhưng sâu thẳm bên trong những người lùn bóng tối vẫn luôn tồn tại tâm lý tự ti, tủi nhục của một chủng tộc lưu vong bị đuổi khỏi quê hương xứ sở.
"Thần quan điện hạ."
Lão người lùn vẫn muốn nói thêm vài câu, nhưng nhìn vào biểu cảm kiên quyết không thể lay chuyển của cô, lão cũng chỉ đành ngậm ngùi lắc đầu ngán ngẩm rồi quay mặt đi.
Kế đó, cô nàng thần quan khẽ cúi người hành lễ trước những người chơi, cất giọng nhẹ nhàng: "Chào mừng những vị khách Tinh linh tôn quý, hoan nghênh các vị đến ghé thăm Thành Đá Đen nhỏ bé này của chúng tôi."
Cùng lúc đó, các binh lính người lùn xung quanh cũng răm rắp tra gươm vào vỏ.
Nhìn kịch bản chuyển biến ngọt ngào này, mắt đám người chơi lóe lên ngọn lửa hân hoan. Vài thanh niên suýt chút nữa đã hò reo ăn mừng vang trời nhưng đã bị đồng đội chớp nhoáng chặn họng, khẽ ho một tiếng rồi rỉ tai bảo:
"Này, tém tém cái nết lại dùm cái, nhớ kỹ giáo án, tụi mình phải giữ vững hình tượng thanh cao."
Và thế là dưới sự hộ tống cung kính của tộc người lùn, các game thủ rốt cuộc cũng hiên ngang tiến vào thành phố mà bọn họ đã tò mò suốt bấy lâu.
…….
"Thế là bọn chúng thực sự được cho phép vào thành rồi sao? Không có bất kì xung đột nào xảy ra sao?"
Bên trong một căn phòng mật tối mịt, vài bóng dáng người lùn đang lầm rầm bàn tán với tông giọng thấp. Kẻ mở màn câu chuyện là một gã sở hữu chất giọng trầm đục, uy nghiêm, được những kẻ còn lại khúm núm gọi là "Điện hạ".
"Dạ phải, tình hình diễn ra đúng như vậy. Sau khi đám Tinh linh tự nguyện cởi bỏ hết trang bị chính, ả ta đã phê duyệt cho bọn chúng vào thành và chỉ cắt cử vài binh lính để giám sát mà thôi. Quả thực không có thêm bất kỳ sự xích mích nào xảy ra giữa hai bên cả." Một giọng nói khàn khàn khác lên tiếng báo cáo.
Cả bọn chìm vào bầu không khí im lặng trong chốc lát.
Đột nhiên, gã giọng trầm phá lên cười khẩy đầy khinh miệt: "Hắc hắc, cái lũ Tinh linh này bị nói khích như thế mà không thèm nổi giận, ngược lại còn ngoan ngoãn giao nộp vũ khí rồi lủi thủi vào thành á? Bọn chúng mà là đám cuồng tín thờ phụng Tà Thần được sao?"
Vừa dứt lời, chất giọng thều thào, run rẩy vội vàng cất lên thanh minh: "Điện hạ... thần... thần xin thề là mình không nhìn lầm. Cái lũ Tinh linh này nhìn kiểu gì cũng cực kì đáng nghi. Bọn chúng ra tay săn giết ma thú một cách tàn bạo, không thèm quan tâm đến mạng sống của đồng đội, đã vậy còn nhắc đến chuyện hiến tế cho mụ Tà Thần của chúng nữa."
"Đủ rồi! Nói cho ta nghe, cái lũ Tinh linh đó vào thành rồi giờ đang giở trò gì trong đó?"
Gã giọng trầm cắt ngang lời thanh minh, rồi một chất giọng khàn khàn khác lập tức tiếp quản khâu báo cáo.
"Thưa điện hạ, bọn chúng chỉ lang thang khắp thành phố, cứ như thể du khách đang đi tham quan vậy. Cho đến thời điểm hiện tại vẫn chưa thấy chúng gây ra bất kỳ vụ làm loạn nào, ngược lại nhìn tên nào tên nấy đều có vẻ say mê, hứng thú với mọi thứ trong thành. Đã vậy, cả một đám trong số chúng còn chủ động bắt chuyện với dân cư trong thành, hỏi han xem có cần phụ giúp việc gì không với điệu bộ rất hăng hái nhiệt tình."
Gã giọng khàn cung kính tường thuật.
Báo cáo xong xuôi, gã khẽ thở dài một tiếng rồi bồi thêm một câu: "Thần sống trên đời cũng ngót nghét cả trăm năm rồi, nhưng đây là lần đầu tiên thần tận mắt chứng kiến một chủng tộc nhiệt huyết và chân thành đến mức ngốc nghếch thế này, trên người bọn chúng không có lấy nổi một chút vết tích của sự cảnh giác hay đề phòng nào cả. Thần phải ngậm ngùi công nhận cái tiếng tăm đức hạnh, thanh cao của tộc Tinh linh không phải là hữu danh vô thực.
Dù có đi làm cái nghề lính đánh thuê này, chúng vẫn giữ vững sự liêm khiết và chính trực đến cùng."
Gã giọng thều thào tức giận vặc lại: "Xì, cao quý cái cứt ấy! Ngươi không thấy cái cảnh bọn chúng chiến đấu điên loạn thế nào đâu! Bọn chúng…"
"Câm miệng!"
Gã giọng trầm thét lên cắt ngang cuộc cãi vã.
"Những gì các ngươi thấy khéo cũng chỉ là lớp mặt nạ giả tạo bên ngoài của bọn chúng thôi. Cứ tiếp tục giám sát chặt chẽ vào, ngày mai chúng ta lại tụ tập họp bàn tiếp!"
…
Ngày hôm sau. Vẫn tại căn phòng bí mật tối mịt cũ.
"Bọn chúng có giở trò gì mới không? Chẳng hạn như lén lút truyền bá tà giáo hay lén vẽ ma trận hiến tế?"
Gã giọng trầm lên tiếng hỏi rà soát tình hình.
Gã giọng khàn đáp lời với một tông giọng đong đầy sự hoang mang:
"Dạ không có... Đại đa số Tinh linh vẫn thong dong đi dạo khắp thành phố, chỗ nào cũng thấy chúng lù lù xuất hiện. Cơ mà, có vẻ như nơi mà bọn chúng hay đến nhất chính là mấy tiệm rèn đúc, mấy quán rượu trong thành với khu mỏ quặng ngoại ô..."
"Dù có vài Tinh linh rời đi nhưng phần lớn quân số vẫn ở lại trong thành. Đã vậy, nhiều tên trong số chúng thế mà đã kết nghĩa tri kỷ, trở thành bạn thân với cư dân bản địa luôn rồi."
"... Làm bạn á?" Gã giọng trầm thốt lên, tông giọng lộ rõ sự sửng sốt.
"Dạ phải, bọn chúng nhiệt tình một cách quá mức. Cứ hễ thấy người dân nào gặp khó khăn là đám Tinh linh này lại sấn sổ lao vào phụ giúp, nhiều tên còn không thèm nhận một đồng thù lao nào cả. Bọn chúng còn sốt sắng chạy ra vùng ngoại ô phụ giúp đám nông dân tiêu diệt mấy con ma thú hay phá hoại ruộng vườn nữa cơ."
"Còn ở mấy tiệm rèn đúc, rất nhiều Tinh linh đã vây quanh nơi đó hàng giờ, ra bộ đang giở trò... cái gì mà chúng gọi là 'giao lưu học thuật' ấy. Mà cái trò này chẳng biết thế nào lại thu hút cả những thợ rèn trong thành."
"Chưa hết, một lượng lớn Tinh linh còn đổ bộ càn quét khu chợ mua bán. Bọn chúng ra bộ thèm khát mấy món hàng nhu yếu phẩm, đặc biệt là rượu lúa mạch với mấy đồ sắt đúc. À đúng rồi, chúng còn mê mẩn mấy khẩu súng hơi nước nữa, thi nhau đem cả đống trang bị của mình ra để đổi lấy mấy khẩu súng đó."
"Súng hơi nước? Cái thứ vũ khí giả kim cồng kềnh lỗi thời đã bị tộc ta khai tử từ lâu rồi á?" Gã giọng trầm ngạc nhiên hỏi vặn lại.
"Dạ phải, bọn chúng nhìn như thể vớ được vàng, nâng niu trân trọng cái thứ sắt vụn đó lắm. Đã vậy, phong cách mua bán của chúng cũng rất hào phóng. Ngoại trừ một kẻ đứng kỳ kèo mặc cả nửa ngày trời, thì phần còn lại đều vui vẻ xuống tiền theo đúng mức giá niêm yết."
"Khốn nỗi, hình như bọn chúng chẳng có một đồng tiền chung nào sất, nên toàn phải thông qua việc trao đổi hàng hoá để đổi lấy những thứ muốn mua."
"Có một gã Tinh linh còn vác theo nguyên một bao bột mì thượng hạng, cái thứ hàng chất lượng có được từ nhân loại, chỉ để đổi lấy đúng một viên ma thạch dởm."
"Thần có cắt cử vài tay tình báo ra bắt chuyện với đám Tinh linh này và cuối cùng nhận định được rằng đại đa số chúng không có tí kiến thức thường thức nào cả. Lũ này nhìn không khác gì một đám lính mới vừa mới bước chân ra khỏi bộ tộc để thám hiểm thế giới bên ngoài vậy."
"..."
"..."
"..."
Ba bóng hình người lùn đồng loạt rơi vào trạng thái câm nín hoàn toàn.
"Chẳng lẽ bọn chúng không xảy ra chút xích mích nào với người dân trong thành thật sao?" Gã giọng trầm lại lên tiếng hỏi.
"Dạ... không có."
Gã giọng khàn khàn đáp lời, nhưng chợt khựng lại một nhịp đầy ngập ngừng rồi mới bồi thêm:
"Nhưng mà... hôm qua, có một Tinh linh đã bị phát hiện trộm đồ của người dân, đó là một món trang bị ma thuật khá đắt tiền."
"Ăn trộm á? Thế ra tộc Tinh linh thanh cao này cũng biết giở trò đạo tặc cơ à?" Gã giọng trầm tỏ ra đặc biệt phấn khích.
"Dạ có, nhưng kẻ đó vừa mới ra tay đã bị binh lính tuần tra bắt quả tang ngay tại trận. Kế đó, hắn bị nguyên một đám Tinh linh khác áp giải đến tận nơi để dập đầu xin lỗi. Mặc dù bọn chúng không có cách nào thu hồi lại được món đồ, nhưng cái gã Tinh linh giở trò trộm cắp đó đã phải trả giá bằng chính mạng sống của mình."
"Khoan đã... ý ngươi là chúng tự tay xử tử đồng đội của mình á? N-Nhưng... nhưng chúng là tộc Tinh linh cơ mà!" Gã giọng trầm lắp bắp, không thể tin nổi vào tai mình.
"Dạ phải, bọn chúng ra tay xử tử kẻ đó không một chút do dự, đã thế còn hỏa thiêu cái xác thành đống tro bụi ngay tắp lự."
"Chậc... đám Tinh linh này thật quái đản... Cứ bình tĩnh quan sát tình hình thêm ngày nữa xem sao. Tiếp tục giám sát chặt chẽ vào! Với lại, tìm cách tạo chút vụ việc kích động xích mích giữa bọn chúng và lũ phản đồ kia xem sao."
…
Ngày thứ ba.
"Tình hình hôm nay thế nào rồi? Chuyện kích động tạo xích mích có suôn sẻ không?" Gã giọng trầm sốt sắng hỏi han.
"D-Dạ không thành công." Gã giọng khàn cất giọng bất lực tột cùng.
"Cái lũ Tinh linh này, chúng tốt bụng đến quá đáng, độ nhẫn nhịn thì phải nói là không có giới hạn. Thần đã cắt cử bao nhiêu kẻ đứng ra kích động kiếm chuyện với bọn chúng, thế mà lần nào cũng bị bọn chúng tỉnh bơ gạt phăng đi sất. Nhưng..."
"Nhưng cái quái gì?"
"N-Nhưng mà... hôm nay… lại bắt được thêm cả một vài Tinh linh khác trộm cắp đồ đạc. Cơ mà, những kẻ này vừa mới ra tay đã bị chính những tộc nhân khác của mình bắt được, xong chúng bị áp giải thẳng ra giữa quảng trường thành phố, rồi đồng loạt bị xử tử công khai trước bàn dân thiên hạ."
"..."
"Sau màn thanh trừng đó, hình như nội bộ đám Tinh linh xảy ra một vụ bạo động lớn. Bọn chúng đứng chửi bới, cãi cọ nhau om sòm cả lên, nhưng tuyệt nhiên kể từ khoảnh khắc đó trở đi, không còn có thêm bất kỳ vụ trộm cắp nào nữa."
"..."
"Với lại..."
"Còn cái mẹ gì nữa? Nói nhanh lên!"
"Hôm nay, lại có thêm hàng trăm Tinh linh khác đổ bộ vào thành nữa rồi..."
"..."
"..."
"Cái... cái quái gì thế... Đào đâu ra mà lắm Tinh linh mò xuống cái chốn này thế hả!?" Gã giọng trầm hốt hoảng há hốc mồm kinh ngạc.
"Cơ mà, binh đoàn Tinh linh mới đổ bộ này nhìn không giống cái đám lính đánh thuê đợt đầu cho lắm..."
"Khác cái quái gì?"
"D-Dạ, dẫu cái đám này miệng vẫn tự xưng là lính đánh thuê, nhưng đa số bọn chúng trên người không thèm mặc nửa mảnh giáp trụ nào cả, thay vào đó tên nào tên nấy đều cõng trên lưng nguyên một bọc hàng to vật vã. Có mấy gã còn đẩy theo cả một xe cút kít chất đầy bột mì với khoai lang... rồi chúng nhào thẳng vào khu chợ mở sạp mua bán. Cái đám mới đến này nhìn chẳng khác gì một thương đoàn thứ thiệt."
"..."
"Chưa hết, không biết vì lý do gì, lúc bắt đầu đợt giao dịch mua bán vào ngày hôm nay, toàn bộ Tinh linh như thể vừa được đả thông kinh mạch, tên nào tên nấy đều thành thục kỹ năng mặc cả kỳ kèo. Cái nết buôn bán khôn lỏi, ranh ma đó chẳng khác gì lũ thương nhân loài người."
"..."
"Đã thế, còn xuất hiện thêm một nhóm lính đánh thuê tự xưng là thành viên của bang hội Tự Nhiên Chi Tâm. Cái hội này có một gã phó bang chủ tên là Demacia, đang điên cuồng chạy khắp nơi lôi kéo, tuyển dụng dân cư bản địa để gầy dựng một tổ chức kinh doanh quái đản nào đó."
"Tổ chức gì cơ?"
"Dạ, đích xác thì bọn chúng gọi cái thứ đó là Tổ chức Kinh doanh Đa cấp Amway, và bọn chúng đang lầm rầm truyền bá cái gì mà phát triển 'tuyến trên' với 'tuyến dưới'... Thần nghe vào cũng ù ù cạc cạc không hiểu gì. Thế nhưng cái trò này không biết làm cách nào lại như rót mật vào tai rất nhiều người dân trong thành, dụ dỗ họ xuống tiền mua cái thứ gọi là 'cổ phần'..."
"..."
"..."
"Thế hoạt động giao dịch mua bán vẫn đang tiếp diễn à? Bọn chúng đang thu mua cái gì trong thành thế?"
"Bọn chúng gom sạch bách ma thạch, nguyên liệu ma thuật với cả một vài món hàng giả kim và đồ rèn đúc. Thêm vào đó, nghe đâu mấy tên đứng đầu bọn chúng đã bắt đầu tiến hành đàm phán với bên Thần điện để thiết lập mối quan hệ hợp tác thương mại lâu dài luôn rồi."
"..."
"Nói tóm lại là... dẫu cái đám Tinh linh này hành tung có hơi quái đản, cư xử thì kỳ cục, thỉnh thoảng còn có vài kẻ giở trò dở hơi, nhưng xét về tổng thể thì bọn chúng không hề ôm nửa mảnh mưu đồ bất chính nào. Bọn chúng hoàn toàn nhìn không có chút dáng dấp nào của đám cuồng tín thờ phụng Tà Thần cả, ngược lại nhìn y đúc một lũ con buôn nhân loại vậy."
"..."
Nghe xong tràng báo cáo dài thượt, gã giọng trầm hoàn toàn rơi vào trạng thái câm nín, lặng thinh suốt một khoảng thời gian dài ròng rã.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn