Chương 174: Chương 175: Lũ Tinh linh này đang thờ phụng Tà Thần sao?
Game of the World Tree · Yuelian · 237 chương · ~28 phút đọc · Tạo 30/07/2026
101 - 200 Đám Tinh linh này đang tìm cách báo thù sao?
Barain thực sự hoài nghi không biết cái chủng tộc yêu chuộng hòa bình như Tinh linh có hiểu nổi khái niệm báo thù là gì hay không. Dù sao thì lão cũng không tin. Và quả thực, nhìn vào bộ dạng những của Tinh linh này thì chẳng có vẻ gì là đang đi báo thù cả.
Nhưng nếu không phải là báo thù thì là vì cái gì cơ chứ?
Mục đích của cuộc chiến này là gì?
Theo những gì Barain biết, Tinh linh tuyệt đối không bao giờ chủ động đi gây chiến trước. Vậy nhưng, cảnh tượng lão vừa chứng kiến đã đạp đổ hoàn toàn mọi nhận thức của lão về tộc Tinh linh.
Nếu lão không nhìn lầm thì năm con bọ cạp đang tấn công đám Tinh linh kia chính là bọn lúc nãy vừa bị chúng phấn khích ném cầu lửa vào.
Hơn nữa, cái vẻ mặt của chúng lúc ném cầu lửa y hệt như lũ nhóc tinh nghịch đang chơi đùa với giun mỏ trong bộ lạc người lùn của lão vậy.
Sau khi quan sát trận chiến tiếp theo, Barain lại càng thêm phần kinh ngạc. Chọc điên năm con bọ cạp xong, đám Tinh linh ban đầu có chút lúng túng nhưng đã nhanh chóng chia thành năm nhóm nhỏ, mỗi nhóm quây một con bọ cạp.
Nhìn cái độ thành thạo và ăn ý của bọn chúng, rõ ràng đây không phải lần đầu chúng dùng đến chiến thuật này.
Tiếp đó, một chiến binh từ mỗi nhóm bước lên phía trước với cơ man nào là ma pháp bảo vệ được phủ đầy người, trước khi lao thẳng vào con bọ cạp như một gã điên hứng trọn mọi đòn tấn công.
Tuy nhiên, làm sao một Tinh linh cấp thấp lại có đủ sức chiến đấu với một con ma thú cấp cao hơn chứ?
Mặc cho có được tăng cường bởi đủ loại ma pháp bảo vệ và sự hỗ trợ từ đồng đội, các Tinh linh đứng ở tuyến đầu vẫn lần lượt trọng thương dưới những đòn tấn công như vũ bão của lũ bọ cạp.
Barain quan sát mọi thứ và âm thầm lắc đầu thương xót. Đã biết không chịu nổi sức mạnh những từ đòn tấn công của lũ bọ cạp thì cớ sao đám Tinh linh này lại còn cố tình chọc giận chúng ngay từ đầu chứ. Bây giờ thì tình hình đã nát bét rồi. Việc báo thù cho đồng đội đã ngã xuống gần như là bất khả thi, và rất có khả năng sẽ có thêm nhiều người trong số chúng sẽ phải bỏ mạng oan uổng.
Chẳng trách chủng tộc của chúng lại suy tàn đến vậy.
Cái đám Tinh linh này... quả thực vẫn cố chấp đến mức ngu muội như mọi khi.
Hơn nữa, với việc toàn bộ chủng tộc đang phải gánh chịu lời nguyền, việc đào tạo ra một chiến binh cấp bậc Hạ Vị Sắt thiện chiến ở thời điểm hiện tại chắc chắn không phải chuyện dễ dàng gì đối với Tinh linh.
Thật đáng tiếc, quá đáng tiếc...
Theo quan điểm của lão, đám Tinh linh này chắc chắn không thọ được lâu đâu.
Và quả thực, thực tế diễn ra đúng như dự đoán của lão. Những chiến binh đối đầu trực diện với lũ bọ cạp khổng lồ và hứng chịu phần lớn đòn tấn công chẳng mấy chốc đã bị thương nặng.
Thế nhưng, dù cho có bị chiếc càng khổng lồ của bọ cạp đập cho hộc máu hay trúng độc sắp chết đến nơi, những chiến binh dũng cảm đó vẫn chưa có dấu hiệu gì là muốn lùi bước. Chúng thậm chí còn không thèm quan tâm đến những vết thương ngày càng nghiêm trọng trên cơ thể mình. Thậm chí có đứa sắc mặt tái nhợt bất thường, ho ra máu đen ngòm nhưng vẫn cười ha hả như thể đang rất tận hưởng khoảnh khắc này.
"Trận này cháy quá anh em ơi! Đánh con bọ cạp này bánh cuốn hơn hẳn mấy con quái trên mặt đất!"
Một điểm khác biệt to đùng giữa Vương Quốc Tinh Linh và các game online thực tế ảo khác chính là độ chân thực cực cao và cảm giác va chạm y như thật trong các trận chiến. Rất nhiều người chơi hệ PK không chỉ đam mê cảm giác hưng phấn khi vắt óc lên chiến lược hạ gục Boss để húp phần thưởng mà còn đắm chìm trong chính sự kịch tính của các trận chiến. Điều này đã trở thành một nét đặc trưng làm nên thương hiệu của các trận dã chiến trong Vương Quốc Tinh Linh.
Đáng buồn thay, khu vực trung tâm của Khu Rừng Tinh Linh, nơi từng là bãi farm lý tưởng cho những người chơi lão làng, nay đã bị càn quét sạch sẽ ma thú. Những con quái hiếm hoi còn sót lại chủ yếu là những sinh vật cấp thấp cùi bắp hoặc là những con Boss mạnh quá đáng, một số lại nằm ở vị trí quá xa khu vực trung tâm. Chỉ khi xuống tới thế giới ngầm, đám người chơi rốt cuộc mới tìm được vài mục tiêu mới mẻ để xả stress.
Còn về cảnh tượng người chơi đang hăng máu chiến đấu, mí mắt lão người lùn đã mấy chốc giật liên hồi, trong lòng dâng lên một sự kinh ngạc tột độ.
Ôi Chúa tể Bóng tối và Đêm trường!
Từ khi nào mà Tinh linh lại trở nên không sợ chết và cuồng chiến đến mức này?
Lẽ nào bọn chúng giờ đây đã tôn thờ cả Nữ Thần Cái Chết và Thần Chiến Tranh cùng lúc sao?
Sao ta cứ có cảm giác bọn chúng bây giờ còn giống lũ Orc cuồng chiến hơn là Tinh linh thế này?
Tại sao có vẻ như chúng lại thích nghi với thế giới ngầm này còn tốt hơn cả những kẻ đã ở đây từ rất lâu rồi?
Bọn chúng không phải là Lizardmen hay Orc cải trang đấy chứ?
Lão người lùn nghi ngờ dụi dụi mắt và soi thật kỹ ngoại hình của đối phương qua khe hở trên tường.
Hmm, ngay cả sau khi đã soi kỹ từ đầu đến chân, lão vẫn phải kết luận rằng bọn chúng thực sự giống hệt những Tinh linh trong trí nhớ của lão. Chỉ có hành vi của chúng là đã trải qua một sự thay đổi chóng mặt mà thôi.
Những chiến binh Tinh linh đối đầu với bọ cạp khổng lồ không thèm đếm xỉa đến vết thương của chính mình. Ngay cả những Tinh linh khác tham gia vào trận chiến với bọ cạp cũng chẳng mảy may quan tâm đến vết thương của bản thân hay những thương tích nghiêm trọng mà đồng đội đang thoi thóp của mình phải gánh chịu.
Ngoại trừ tên Druid liên tục hồi máu cho các chiến binh, sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào con bọ cạp, điên cuồng vây hãm nó với một quyết tâm cao độ không từ bỏ cho đến khi tận diệt mọi kẻ thù. Ngay cả khi một chiến binh mỉm cười tắt thở dưới đòn tấn công của bọ cạp, những Tinh linh khác vẫn dửng dưng như không. Thay vào đó, một chiến binh Tinh linh khác sẽ nhanh chóng lao lên lấp vào vị trí của hắn.
Chẳng có ai thèm đoái hoài đến thi thể của những Tinh linh đã tử trận, cứ như thể họ hoàn toàn không quan tâm đến điều đó.
Mặc dù tận mắt chứng kiến cái chết của đồng đội, họ không hề để lộ một tia đau buồn nào. Ngược lại, khi những vết thương trên người con bọ cạp ngày càng nhiều, sự nhiệt huyết của họ lại càng bùng cháy mãnh liệt hơn.
"Nó sắp nghẻo rồi! Anh em, dốc toàn lực dồn damage nào!"
"Giết nó!"
"Hahaha! Nó sắp hẻo rồi!"
Lão người lùn: "..."
Càng xem đám Tinh linh đánh nhau, lão càng thấy cạn lời.
Dốc toàn lực dồn damage!?
Đồng bọn của tụi mày chết ráo hết rồi kìa!
Dốc toàn lực thì có ý nghĩa quái gì khi phần lớn đồng đội của tụi mày đã ngã xuống và xác của họ… Hả?
Khoan đã...
C-Cái xác...
Xác chết đâu hết rồi?
Lão người lùn trợn trừng mắt và nhận ra rằng những chiến binh vừa mới ngã xuống trên mặt đất lúc nãy giờ đã đột nhiên bốc hơi không dấu vết.
Chỉ để lại một đống trang bị rơi vãi.
Cái quái gì đang diễn ra vậy!?
Lão kinh ngạc dáo dác nhìn quanh.
Và những hành động tiếp theo của đám Tinh linh lại càng khiến lão người lùn choáng váng hơn nữa.
Khi con bọ cạp khổng lồ, kiệt sức vì những đợt tấn công dồn dập, rục rịch chuẩn bị bỏ chạy, đám Tinh linh lập tức đánh hơi được ý định tẩu thoát của nó. Hai mắt chúng nhanh chóng đỏ sòng sọc, trong khi biểu cảm từ hưng phấn nhanh chóng chuyển sang phẫn nộ và cuối cùng là cuống cuồng.
Cùng lúc đó, Barain cũng có thể nghe thấy tiếng la hét điên cuồng của chúng.
"Bỏ mẹ! Nó định chuồn kìa!"
"Đệt mợ, đéo thể để nó sổng được! Anh em, cấm không cho nó rút lui!"
"Tanker, vào việc đi! Nhanh giữ chân nó lại!"
Lúc này, giọng nói của đám Tinh linh mang theo sự bực bội và căng thẳng chưa từng xuất hiện trong suốt trận chiến ác liệt. Và rồi, một cảnh tượng còn sốc óc hơn nữa mở ra trước mắt Barain...
Những Tinh linh đang bị thương nặng, sau khi nghe lệnh của chỉ huy, ngay lập tức lao mình về phía con bọ cạp khổng lồ. Vài đứa ôm chặt lấy nọc độc của con bọ cạp, trong khi những đứa khác thì bám riết lấy đôi chân to đùng của nó, và rồi chúng cùng con bọ cạp khổng lồ vốn đã kiệt sức bị nhấn chìm trong một cơn bão kỹ năng và ma pháp, dưới những đòn tấn công vô tội vạ của các Tinh linh khác.
Bọn chúng thực sự tấn công luôn cả đồng đội của mình mà không thèm chớp mắt sao?
Lão người lùn không khỏi rùng mình và ánh mắt của lão dành cho những Tinh linh cao ráo đẹp đẽ này đã hoàn toàn thay đổi.
Tụi nó điên mẹ hết rồi sao?
Sau đó, xác của con bọ cạp khổng lồ đột nhiên bắt đầu héo rũ và lão hóa nhanh chóng, cuối cùng hóa thành những hạt tro bụi bay lơ lửng trong không trung. Thi thể của những Tinh linh đã ngã xuống cũng dần trở nên trong suốt và rốt cuộc cũng bốc hơi sạch sẽ.
Chứng kiến cảnh tượng quái đản này diễn ra, lão người lùn lại một lần nữa trợn trừng mắt và hít một hơi thật sâu.
"C-Chúng... biến mất rồi... đám này... chẳng lẽ chúng bị Tà Thần nào đó cám dỗ và làm cho tha hóa rồi sao?"
Sau bao nhiêu năm cắm rễ dưới thế giới ngầm, Barain đã từng chạm trán với tín đồ của các Tà Thần, giao lưu với chúng, làm ăn buôn bán và đôi khi thậm chí còn thuê chúng làm lính đánh thuê. Cái cảnh tượng xác chết bốc hơi này có nét tương đồng đến rợn người với những nghi lễ hiến tế máu me rùng rợn thường được thực hiện bởi bọn cuồng tín Tà Thần đó.
Trong một thoáng chốc, cõi lòng Barain tràn ngập sự sợ hãi và cảnh giác, cái ý định dụ dỗ Tinh linh này để học lỏm vài kỹ thuật chế tác đã bị ném sạch khỏi đầu.
Ngay sau đó, lão chứng kiến từng kẻ trong số chúng reo hò phấn khích trước khi ngồi phịch xuống đất thở hồng hộc. Chúng đang vui vẻ thu dọn trang bị mà đồng đội đã khuất bỏ lại, không để lộ một chút buồn bã hay xót thương nào, thậm chí còn lôi lương khô ra nhai nhóp nhép.
Lão căng mắt nhìn xem chúng đang ăn cái gì và khi nhận ra thứ chúng đang tiêu thụ làm lương khô, lão người lùn đực mặt ra vì sốc.
"T-Thịt khô á!?"
Ôi Chúa tể Bóng tối và Đêm trường kính mến!
Đám Tinh linh này vậy mà lại đang ăn thịt khô sao?!
Chẳng phải bọn chúng chỉ ăn trái cây và mật hoa thôi sao?
Tại sao chúng lại ăn thịt?
Đ-Đám Tinh linh này... e rằng chúng thực sự đã tha hóa và biến thành đám tín đồ cuồng tín của một Tà Thần nào đó rồi!
Lão người lùn bị chấn động tâm lý sâu sắc, ngày càng tin chắc rằng suy đoán của mình là sự thật.
Mặc dù bị sốc, nhưng với tư cách là một cư dân đủ tư cách của U Ám Địa Vực, lão không kìm được mà đem khả năng chiến đấu của những Tinh linh kỳ dị này ra so sánh với tộc nhân của mình. Và sau khi so sánh, lão kinh ngạc phát hiện ra rằng mặc dù người của lão nhìn chung có sức mạnh nhỉnh hơn, nhưng họ vẫn có thể thua nặng trong một trận chiến nếu quân số bằng nhau.
Ít nhất từ một góc độ khác, người lùn bóng tối sẽ không thể nào giết được năm con bọ cạp khổng lồ một cách dứt khoát và hiệu quả như bọn chúng đã làm. Hơn nữa, dù là một chủng tộc ở thế giới ngầm, lão người lùn cũng bị sốc trước sự máu lạnh mà những Tinh linh này thể hiện trong trận chiến.
Chúng thậm chí không thèm chớp mắt trước cái chết của đồng đội!
Tuy nhiên, dù có kinh ngạc trước sự hung hãn của đám Tinh linh này, Barain cũng không hoàn toàn sợ hãi chúng. Do tuổi thọ quá dài, Tinh linh có tỷ lệ sinh sản khá thấp. Theo quan điểm của lão, việc lấy mạng một Tinh linh ra để đổi lấy việc giết một con ma thú, bất kể nó có là ma thú cấp cao đi chăng nữa thì vẫn là một sự đánh đổi cực kỳ ngu xuẩn.
Tuy nhiên, lão vẫn còn một dấu hỏi to đùng trong đầu. Khi nhìn đám người chơi kết liễu bầy bọ cạp và thấy vẻ mặt hớn hở của chúng sau đó, lão lại càng thêm bối rối.
Đám Tinh linh này rốt cuộc đang nhắm tới mục đích gì?
Chúng mò xuống đây chỉ để đánh quái thôi sao?
Sau khi giết những con quái này, chúng sẽ hiến tế chúng cho một Tà Thần nào đó à?
Đúng lúc này, lão cũng nghe thấy cuộc trò chuyện của người chơi.
"Ma thú ở đây khỏe vãi lồng... mặc dù chỉ là quái Thượng Vị Sắt nhưng kinh nghiệm húp được thì ngập mồm! Tao sắp lên cấp Bạc đến nơi rồi! Lần trước đi ké chuyến săn của thằng Demacia, phải giết một con thằn lằn rừng lớn mới bú được ngần này kinh nghiệm."
"Hahaha! Bãi farm này ngon quá. Anh em nghỉ ngơi một lát rồi chờ mọi người đông đủ thì tiếp tục farm nhé! Hôm nay, bằng mọi giá chúng ta phải càn quét sạch bách lũ bọ cạp trong khu rừng nấm này."
"Chậc... đéo biết lần này húp được bao nhiêu EXP đây."
"Tiếc là không thể dùng nghi thức hiến tế ở đây được. Chỉ bú được mỗi điểm kinh nghiệm. Nếu không, đem đống quái này hiến tế cho Thần Eve thì chắc chắn sẽ được thêm kha khá điểm cống hiến đấy."
Nghe đến đây, lão người lùn thực sự câm nín.
Nghi thức hiến tế ma thú...
Vị thần với cái tên nghe chẳng hề quen thuộc...
Đ-Đám Tinh linh này...
Bọn chúng chuẩn mẹ nó là tín đồ của một Tà Thần rồi!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn