Chương 204: Chương 205: Culi?
Game of the World Tree · Yuelian · 237 chương · ~32 phút đọc · Tạo 30/07/2026
201 - 300 Sau khi nhận được thông báo từ hệ thống, Ji Gang nương theo chỉ dẫn trên minimap rồi tiến đến pháp trận dịch chuyển được đánh dấu là lâu đài Hắc Long.
"Nhiệm vụ này có vẻ yêu cầu mình phải tìm Hắc Long Merril để nhận công việc cho những vật nuôi ăn và, ồ... cái gì đây? Một mẹo nhỏ cho người chơi? Để xem nào, sau khi nhận nhiệm vụ, mình phải con rồng đó là ngài Ngân Long, nếu không thì rất có thể nhiệm vụ sẽ thất bại?"
Ji Gang cảm thấy hơi khó hiểu. Tuy nhiên, dù thấy kỳ quặc, cậu vẫn quyết định làm theo và nhanh chóng bước vào pháp trận dịch chuyển.
Pháp trận bất ngờ lóe sáng làm cho khung cảnh xung quanh Ji Gang quay cuồng trong chốc lát. Cậu bất giác nhắm chặt mắt lại, và khi mở ra, phong cảnh trước mặt đã hoàn toàn thay đổi.
Không còn là thành phố Tân Thủ nữa mà thay vào đó là một tòa lâu đài cổ kính và hoang vắng. Công trình đồ sộ này sừng sững uy nghi, dường như được thiết kế chuyên biệt để làm nơi ở cho những sinh vật khổng lồ. Hơn nữa, không gian bên trong cực kỳ rộng rãi với riêng cánh cổng lâu đài đã cao vút hơn mười mét.
Vừa bước ra khỏi pháp trận dịch chuyển, Ji Gang lập tức nhìn thấy vài người chơi đời đầu được vũ trang toàn thân đang nướng thịt bên một đống lửa bên ngoài lâu đài. Ngay cạnh họ là một chiếc xe bò chất đầy những tảng thịt nướng thơm lừng, cao đến hơn nửa người.
Ủa, sao họ lại nướng nhiều thịt thế nhỉ?
Ji Gang ngớ người ngạc nhiên.
Phát hiện ra ánh sáng phát ra từ pháp trận dịch chuyển, nhóm người chơi lão làng chuyển ánh nhìn về phía cậu. Họ săm soi cậu từ đầu đến chân, và khi ánh mắt dừng lại ở bộ đồ tân thủ của Ji Gang, một tia phấn khích bỗng lóe lên trong mắt họ.
"Cậu là tân binh đợt ba mới vào à?"
Một nữ game thủ khoác trên mình bộ áo choàng pháp sư rực rỡ tò mò hỏi. Tên người chơi lơ lửng trên đầu cô nàng là Little Salty Cat.
Little Salty Cat.
Cái tên cảm giác nghe rất quen thuộc. Ji Gang dám cá là mình đã từng thấy nó ở đâu đó trên mạng rồi. Rất có thể nhỏ này là một tay to khét tiếng nào đó trong Vương Quốc Tinh Linh.
Những suy nghĩ đó xẹt qua đầu Ji Gang, cậu vội vàng nở một nụ cười đáp lại.
"À vâng, chào các bạn! Mình đến đây để tìm Hắc Lo—À, ý mình là ngài Ngân Long! NPC phụ trách nhiệm vụ chăm sóc vật nuôi ấy ạ."
Nghe cậu nói vậy, mấy tay chơi kỳ cựu đang nướng thịt đưa mắt nhìn nhau rồi gật gù ra hiệu.
Người chơi mang tên Little Salty Cat ra hiệu cho một người khác lật miếng thịt trên vỉ nướng rồi quay lại nhìn Ji Gang với một nụ cười tươi rói.
"Cậu phải chờ một lát rồi. Hiện tại Merril đang đi dạo mát nên chắc đến giờ cơm nó mới mò về."
Giờ cơm?
Nhìn những xâu thịt nướng đang được mấy tay chơi lão làng cầm trên tay, khuôn mặt Ji Gang nhăn nhó vì khó hiểu. Cậu bắt đầu xâu chuỗi hành động của họ với sự biến mất của con Hắc Long.
Nhận ra ánh mắt thắc mắc của cậu, Little Salty Cat mỉm cười giải thích:
"Đây cũng là một nhiệm vụ của tụi mình, nói chính xác hơn thì đây là nhiệm vụ cá nhân của Merril. Cậu thấy đấy, chuẩn bị bữa trưa cho nó thì phần thưởng cũng khá tốt. Nên nếu cậu có hoa tay trong khoản nướng thịt, cậu hoàn toàn có thể hốt trọn phần thưởng khi Merril quay về."
Ra là vậy.
Ji Gang gật gù hiểu ý.
Trước khi vào game, Ji Gang đã cày nát mấy bài hướng dẫn về cốt truyện và cơ chế game của Vương Quốc Tinh Linh nên cậu thừa biết trong game hiện tại có bốn loại nhiệm vụ.
Quan trọng nhất chắc chắn là các nhiệm vụ liên quan đến cốt truyện chính. Những nhiệm vụ này được gọi chung là nhiệm vụ chính tuyến (Main Quests) và thường dính líu trực tiếp đến Nữ thần Eve hoặc các thế lực khác. Chúng có thể được kích hoạt ngẫu nhiên khi người chơi khám phá thế giới trong game. Đặc điểm khác biệt lớn nhất của loại nhiệm vụ này so với các loại khác là việc kích hoạt chúng có thể thúc đẩy cốt truyện tổng thể của trò chơi tiến triển.
Người chơi nào may mắn kích hoạt được nhiệm vụ chính hoặc nhiệm vụ chính tuyến ẩn thường sẽ nhận được những phần thưởng cực kỳ hậu hĩnh, thậm chí có thể được nữ thần triệu kiến và được ban cho những kỹ năng bá đạo khiến ai cũng phải thèm thuồng. Do đó, các nhiệm vụ chính tuyến được coi là mỏ vàng ngon ăn nhất trong game.
Tiếp theo là các nhiệm vụ phụ (side quests) và nhiệm vụ hàng ngày (daily quests). Hai loại nhiệm vụ này phụ thuộc chủ yếu vào tiến độ của nhiệm vụ chính tuyến và được hệ thống game phân phát trực tiếp. Loại thứ nhất chỉ làm được một lần duy nhất, trong khi loại thứ hai tuy phần thưởng bèo bọt hơn nhưng bù lại có thể cày đi cày lại mỗi ngày. Nhiệm vụ [Cho vật nuôi ăn] mà Ji Gang nhận được từ hệ thống chính là một ví dụ điển hình của nhiệm vụ hàng ngày.
Cuối cùng là nhiệm vụ cá nhân. Đây là những nhiệm vụ "đi cửa sau" mà các NPC giao phó cho người chơi dựa trên nhu cầu của bản thân, phần thưởng nhận được tùy thuộc vào độ hiếm của NPC đó và điểm hảo cảm của người chơi với họ. Thông thường, các tay chơi lão làng rất chuộng nhận loại nhiệm vụ này từ những NPC mà họ đã tạo dựng được mối quan hệ thân thiết.
Giang hồ đồn thổi rằng các NPC cấp Tím thậm chí có thể rớt ra những phần thưởng kếch xù, nhiều lúc ngang ngửa với phần thưởng từ nhiệm vụ chính tuyến.
Nhóm người chơi đang hì hục nướng thịt kia chính là đang làm một nhiệm vụ cá nhân riêng tư do Hắc Long giao phó.
Trong lúc Ji Gang đang dỏng tai nghe mấy bậc tiền bối chỉ giáo, một tiếng rống chói tai của loài rồng đột ngột xé toạc không gian từ đằng xa vọng lại.
"RUAAA!"
Kéo theo những cơn gió lốc dữ dội, một cái bóng khổng lồ bao trùm lấy Ji Gang và những người xung quanh từ trên cao.
Ngước nhìn lên, cậu thấy một sinh vật to lớn với sải cánh rộng tới hơn hai mươi mét đang bổ nhào xuống phía họ. Chân Ji Gang bất giác run lẩy bẩy, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi trước khí tức áp bức kinh người của con rồng, nổi bật với lớp vảy đen kịt và bộ áo giáp bằng xương trông cực kỳ dữ tợn.
Một con Hắc Long! Là một con rồng hàng thật luôn!
Mặc dù lúc nãy cậu đã loáng thoáng thấy sinh vật này lượn lờ trên bầu trời thành phố Tân Thủ nhưng khoảng cách khi đó quá xa để cậu có thể cảm nhận hết được vẻ oai phong lẫm liệt của con rồng. Tuy nhiên, lúc này đây, một sinh vật như thế lại vừa hạ cánh chễm chệ ngay trước mặt cậu. Áp lực ngột ngạt mà nó tỏa ra cộng hưởng với khí tức uy hiếp bẩm sinh của một sinh vật thượng đẳng đã hoàn toàn đè bẹp ý chí của cậu. Điều này vô tình gieo rắc vào lòng Ji Gang một nỗi sợ hãi tột độ.
Mặc dù biết rõ mười mươi đây chỉ là game, nhưng mức độ nhập vai của tựa game này quá đỗi chân thực, khiến cậu thực sự có cảm giác như mạng sống của mình đang bị đe dọa.
"Này, Merril! Có tân binh đang đứng cùng tụi này đấy! Nhìn kìa, cậu dọa cậu ta sợ rồi kìa!"
Little Salty Cat mắng xơi xơi con Hắc Long.
Cô nàng liền dùng một kỹ năng pháp sư để thổi bay đám bụi mù mịt do Merril tạo ra lúc đáp xuống. Giọng cô nghe rõ sự bực dọc khi càu nhàu:
"Mình phải dặn cậu bao nhiêu lần nữa về việc giữ khoảng cách an toàn trước khi hạ cánh hả? Bọn này dính đầy bụi rồi đây này. Nhìn xem, cả đồ ăn của cậu cũng dính đầy bụi rồi kia kìa. Thôi nào, nhớ giùm cái thân xác khổng lồ của cậu đi, lần sau hạ cánh cho cẩn thận giùm cái, thật tình!"
Chứng kiến nữ game thủ nhỏ nhắn này mắng té tát vào mặt con rồng hung tợn như chửi con, Ji Gang hoàn toàn đứng hình.
Điều khiến cậu há hốc mồm hơn nữa là con Hắc Long hung tợn kia lại không hề tỏ ra tức giận một chút nào. Ngược lại, nó chỉ nhe răng cười hềnh hệch giữa cơn bão lời mắng nhiếc của cô nàng, để lộ một nụ cười hối lỗi.
"Khụ, không sao đâu! Lần sau ta sẽ cẩn thận hơn! Merril vĩ đại đây không ngại ăn một chút bụi bặm đâu, nhưng mà... mấy người có phết mật ong lên thịt chưa đấy?"
"Rồi rồi, đủ cho cậu đánh chén no nê!"
Như đã hẹn trước, vài người chơi đẩy một chiếc xe chở đầy ắp thịt nướng xông tới.
Sau đó, Ji Gang thấy mắt con rồng sáng rực lên khi nhìn thấy chiếc xe, y hệt như một con Husky vừa được chủ thưởng cho đồ ăn ngon. Con rồng lập tức vồ lấy đống thịt, ngấu nghiến xơi tái một cách thèm thuồng.
Trong khi đó, nhóm người chơi lão làng lại tranh thủ lúc con rồng đang bận mải mê ăn uống, len lén tiến đến bên cạnh nó. Một người trong số họ lôi ra một chiếc bàn chải thép cỡ bự, bắt đầu ân cần chải gãi lưng cho con rồng trong khi những người còn lại thì vui vẻ nhặt nhạnh những chiếc vảy hình tam giác sáng lấp lánh rơi rớt trên mặt đất.
Đó chính là những chiếc vảy mà Merril vừa thay.
Vài người chơi thậm chí còn bạo gan giật trực tiếp vảy từ trên người con Hắc Long xuống, hý hửng thu thập từng chiếc vảy sáng bóng cho riêng mình.
Ji Gang: "..."
Mắt cậu trố ra, không tin nổi vào những gì mình đang thấy.
Mấy người này... thật sự to gan đến mức đó sao?
Tất nhiên, điều cậu không hề biết là Merril hiện đang bước vào một giai đoạn trưởng thành mới. Trong suốt thời kỳ này, cơ thể của rồng non sẽ phát triển với tốc độ chóng mặt, kích thước tăng lên gấp mấy lần. Lớp vảy cũ sẽ dần bong tróc, nhường chỗ cho lớp vảy mới to hơn, cứng cáp và sắc bén hơn rất nhiều.
Tuy nhiên, chỉ có Little Salty Cat và hai game thủ nướng thịt đến từ vùng Đông Bắc kia mới có đặc quyền chạm vào vảy của Merril, vì con rồng thường sẽ mắt nhắm mắt mở làm ngơ trước những hành động của họ.
Suy cho cùng, họ là những người phụ trách bữa ăn hàng ngày cho nó.
Little Salty Cat có thể cung cấp nguồn thịt quái vật hảo hạng vô hạn, còn hai nam game thủ kia thì lại sở hữu tay nghề nướng thịt siêu phàm. Bọn họ chẳng khác gì những tên hầu cận đắc lực và được lòng Merril nhất. Hơn nữa, vì đống vảy lột ra chẳng có giá trị sử dụng gì nên chúng về cơ bản được coi như là phần thưởng phụ thêm cho bọn họ.
"À, nhân tiện, Merril, cậu lính mới này muốn nhận một nhiệm vụ từ cậu đấy. Lát nữa ăn xong nhớ giao việc cho cậu ta nhé."
Little Salty Cat vừa vui vẻ dặn dò vừa cắm cúi nhặt vảy trên mặt đất như một nông dân đang thu hoạch mùa màng.
"Một Người Được Chọn mới à? Người giúp việc cuối cùng cũng chịu tới rồi sao?"
Hắc Long quay đầu lại, đôi mắt to như cái chuông đồng nhìn chòng chọc vào Ji Gang.
"À... khụ... D-Dạ vâng, thưa ngài Ngân Long, tôi đến đây để nhận nhiệm vụ chăn nuôi ạ."
Ji Gang ho khan hai tiếng rồi nở một nụ cười gượng gạo khó đỡ. Cậu nhận nhiệm vụ một cách trót lọt.
Men theo những chỉ dẫn của nhiệm vụ, cậu tìm đến một khu rừng nhỏ nằm kề bên lâu đài Hắc Long và phát hiện ra một trang trại chăn nuôi quy mô khá lớn. Trang trại này đang nuôi dưỡng hơn hai trăm con trâu, bò, cừu cùng với một đàn gà vịt đông đảo.
"Tại sao phe phái của tinh linh trong game lại có nguyên một trang trại chăn nuôi thế này? Để làm thực phẩm à?"
Ji Gang vừa lẩm bẩm suy đoán vừa quan sát trang trại rồi bắt tay vào thu thập cỏ khô, chế biến thức ăn rồi rải cám cho đàn gia súc, gia cầm theo đúng hướng dẫn.
Trong lúc cặm cụi cho bọn động vật ăn, Ji Gang hồi tưởng lại cuộc chạm trán vừa rồi với NPC Hắc Long.
"Mặc dù mình đã xem video review game và biết hệ thống NPC trong Vương Quốc Tinh Linh rất tiên tiến, nhưng mình vẫn không ngờ chúng lại sống động và chân thực đến mức này."
"Những đoạn hội thoại diễn ra tự nhiên trôi chảy, biểu cảm khuôn mặt chân thật và những cung bậc cảm xúc phức tạp... chúng không đơn thuần chỉ là NPC, chúng gần như là sinh vật có trí tuệ thật. Chúng có thể giao tiếp, tương tác và thậm chí là kết bạn với người chơi."
Thảo nào giang hồ đồn đại Vương Quốc Tinh Linh giống như một cuộc sống thứ hai. Quả thực danh bất hư truyền, nhất là khi kết hợp với công nghệ gia tốc tư duy, tựa game này chắc chắn sẽ còn bùng nổ hơn nữa khi số lượng người chơi ngày càng tăng.
Ji Gang khẽ thở dài thán phục.
"Không biết các nhiệm vụ chính tuyến sẽ hoành tráng đến mức nào nhỉ? Xem video thì thấy cốt truyện chính cuốn hút cực kỳ, đặc biệt là những trận đại chiến máu lửa với bán Orc. Phê chữ ê kéo dài luôn... và những đoạn cắt cảnh có nữ thần xuất hiện cũng kỳ ảo không kém."
"Há hức quá đi mất! Mình thực sự muốn cày cấp nhanh lên!"
Nghĩ đến viễn cảnh đó, lòng Ji Gang tràn ngập quyết tâm hừng hực.
Khoảng một giờ sau, cậu cuối cùng cũng hoàn thành phần việc của mình và nhận được những điểm kinh nghiệm cùng lượng điểm cống hiến đầu tiên từ Merril kể từ lúc đặt chân vào game. Tất nhiên, lúc này cậu vẫn chưa thể tiêu xài số điểm cống hiến này. Người chơi bắt buộc phải lên cấp 11 mới có thể chính thức mở khóa cửa hàng vật phẩm.
Điều này có nghĩa là, cho đến khi đạt cấp 11 và đáp ứng yêu cầu cấp độ tối thiểu để được bén mảng xuống thế giới ngầm cũng như phó bản Bóng Tối, tân thủ chỉ có hai lựa chọn: hoặc là "ôm đùi" bú ké EXP tổ đội của người chơi kỳ cựu để cày cấp siêu tốc, hoặc là cắm mặt vào làm nhiệm vụ cày cuốc chay.
Trong những ngày đầu mở server, có rất nhiều quái vật cấp thấp vừa miếng dành cho tân thủ lảng vảng gần khu vực an toàn.
Nhưng xui xẻo thay, ngoại trừ khu vực phó bản Bóng Tối, phần lớn quái vật trong Khu Rừng Tinh Linh không hề có cơ chế hồi sinh và những người chơi cũ đã cày nát bét dọn sạch sẽ quái vật ở những khu vực này từ đời tám hoảnh nào rồi.
Một vài bài hướng dẫn game có đề cập rằng có rất nhiều quái vật tụ tập ở phần phía bắc của khu rừng, nhưng những vùng lãnh thổ chưa được khai phá này lại ẩn chứa vô vàn hiểm nguy rình rập. Ngay cả những tay chơi sừng sỏ cũng rất dễ ăn hành khi mò mẫm vào những khu vực mù mịt này, huống hồ chi là những tấm chiếu mới chân ướt chân ráo như cậu.
Vì vậy, đối với một tân thủ bình thường, trước khi đạt được cột mốc cấp 11 và đủ điều kiện xuống bản đồ thế giới ngầm cùng phó bản Bóng Tối, nguồn cày EXP chính của họ là hoàn thành các nhiệm vụ hàng ngày.
Cũng may là, phần thưởng kinh nghiệm từ nhiệm vụ trong Vương Quốc Tinh Linh khá thơm so với các tựa game khác. Chỉ với một nhiệm vụ cho gia súc ăn, Ji Gang đã nhẹ nhàng thăng lên cấp 2.
Tuy nhiên, các nhiệm vụ hàng ngày trong game lại khác xa so với trí tưởng tượng phong phú của cậu. Nhiều nhiệm vụ hàng ngày chả có tí cốt truyện nào, chỉ đơn thuần là cắm mặt vào làm mấy việc chân tay nhàm chán tốn sức như cho súc vật ăn, đốn củi, chuyển hàng, bốc vác, v. v...
Sau khi làm xong nhiệm vụ [Cho vật nuôi ăn], Ji Gang hiện đang lếch thếch lết bộ về phía một trong những cánh đồng hoa màu gần thành phố Tân Thủ để tiếp tục làm một nhiệm vụ trồng trọt mới nhận.
Nhìn những hạt giống nằm gọn trong lòng bàn tay, cậu rơi vào trạng thái suy tư sâu sắc.
"Quái lạ, sao tự nhiên mình lại có cảm giác như đang làm culi, bị vắt kiệt sức lao động trong game thế này?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn