Chương 214: Chương 215: Những lính đánh thuê biết điểm dừng
Game of the World Tree · Yuelian · 237 chương · ~28 phút đọc · Tạo 30/07/2026
201 - 300 Tại thành phố Florence, Khu Rừng Tinh Linh.
Demacia vừa hoàn thành nhiệm vụ giúp một NPC khuân vài viên gạch, không khỏi thở dài khi liếc nhìn điểm danh tiếng cá nhân thê thảm của mình trước khi bước vào vòng tròn dịch chuyển quay về thành phố Tân Thủ.
Sau một luồng sáng lóe lên, cậu đã có mặt tại quảng trường trung tâm của thành phố. Tuy nhiên, ngay khi vừa đặt chân đến, cậu cảm thấy có gì đó khác lạ so với mọi ngày.
"Ơ kìa... sao hôm nay ở đây vắng vẻ thế nhỉ?" Demacia tự hỏi khi nhìn quanh quảng trường thành phố vốn dĩ đang thưa thớt người qua lại.
Với vai trò là căn cứ hoạt động chính của người chơi, thành phố Tân Thủ thường ngày luôn tấp nập với đủ loại hoạt động suốt cả ngày. Đặc biệt, quảng trường trung tâm đóng vai trò là điểm trung chuyển đến Florence và nổi lên như khu vực nhộn nhịp nhất thành phố, nhất là vào ban đêm, kể từ khi đợt lứa người chơi thử nghiệm thứ ba gia nhập.
Mỗi tối, những người chơi mới này đều tổ chức tiệc lửa trại, và gần đây, họ còn bắt đầu công khai bán thịt nướng ngay tại khu vực này. Một cảnh tượng sôi động như vậy thường diễn ra hàng ngày, đến mức ngay cả thánh nữ Alice cũng đã trở nên chai sạn và chẳng còn bận tâm đến nữa.
Tuy nhiên, điều kỳ lạ là tối nay, dù lửa trại vẫn cháy rừng rực, nhưng số lượng người nán lại quảng trường thành phố lại ít đến bất ngờ. Hơn nữa, Demacia còn quan sát thấy nhiều người chơi đang hối hả thu dọn đồ đạc trước khi hướng về phía đông nam thành phố.
"Mọi người đang đi đâu thế?" Demacia thấy khó hiểu.
Đưa mắt nhìn quanh, cậu nhanh chóng chặn một người chơi đang chạy nước rút về phía đông nam và hỏi: "Này ông bạn, ông định đi đâu thế? Chuyện gì đã xảy ra với đám đông ở quảng trường vậy?"
Người chơi đó liếc nhìn Demacia, hơi ngạc nhiên đáp: "Ồ, chẳng phải ông là Demacia, người chơi khét tiếng có điểm danh tiếng cá nhân thấp nhất server đó sao? Này ông bạn, ông vẫn chưa đi à?"
Nghe người khác gán cho mình cái danh "người chơi có điểm danh tiếng tệ nhất sever", Demacia muốn trào nước mắt nhưng chẳng còn giọt nước mắt nào để rơi nữa.
Người chơi kia có lẽ nhận ra lời nhận xét của mình hơi thô lỗ, bèn hắng giọng hai cái đầy ngượng nghịu rồi nói thêm:
"À, chưa ai nói cho ông biết à? Hiện đang có một sự kiện nhiệm vụ diễn ra tại lâu đài Hắc Long, một nhóm lính đánh thuê loài người đã đột nhập vào lâu đài. Nghe nói có cả Boss bậc Bạc trang bị vũ khí tận răng. Anh em đang đổ xô tới đó để tiêu diệt lũ lính đánh thuê này đấy."
"Lính đánh thuê loài người? Một sự kiện nhiệm vụ á?" Demacia ngỡ ngàng, vội mở giao diện hệ thống ra. Đúng như dự đoán, cậu thấy nhật ký chat đang nổ tung trong kênh thảo luận chung của bang hội Tự Nhiên Chi Tâm.
- Này, bọn mình gặp rắc rối rồi! Một đội quân loài người đã tấn công lâu đài Hắc Long!
- Cái gì!? Một đội quân loài người!?
- Không, có vẻ như là lính đánh thuê thì đúng hơn. Bọn chúng đã phá vỡ cửa sảnh lâu đài rồi. Cả sảnh hỗn loạn hết cả lên. xD - Bọn chúng có mạnh không?
- Có chứ! Còn có Boss bậc Bạc nữa. Trông hắn mặc trang bị ma pháp và có vẻ là một ma kiếm sĩ.
- Tuyệt vời! Lại một sự kiện nhiệm vụ nữa được kích hoạt!
- Đi thôi, đi thôi! Haha, tập hợp anh em chiến thôi nào! Tôi đặt gạch trước mấy món trang bị của con boss đó nhé! (`∇´)ψ Trong khi đó, danh sách bạn bè của Demacia cũng bị dội bom bởi các thông báo, cậu nhanh chóng kiểm tra từng cái một.
"Demacia! Mau vào tổ đội đi! Có một trận hỗn chiến tại lâu đài Hắc Long!"
"Này ông bạn, ông đang ở đâu thế?"
"Trả lời cái này ngay đi!"
Ngay cả Lý Mục cũng đã gọi cậu vài lần.
"Chú đang ở đâu đấy? Bang hội đang huy động mọi người đây."
"..."
"Chú dọn nhà vệ sinh xong chưa đấy?"
Công việc dọn dẹp của Demacia bị gián đoạn giữa chừng do các sự kiện diễn ra dưới lòng đất, cộng thêm việc cậu cũng lún sâu vào công việc kinh doanh đa cấp không lâu sau đó. Hậu quả của việc bỏ bê các nhiệm vụ này là mọi nỗ lực lấy lòng NPC trước đó đều đổ sông đổ biển. Vậy nên mấy ngày qua, Demacia quyết định thử sức lại với những nhiệm vụ này một lần nữa. Cậu muốn lần này phải thành công đến mức miễn cưỡng tắt hết thông báo để không bị xao nhãng.
Đó là lý do tại sao mãi tới bây giờ Demacia mới biết tình hình.
"Chuyện này xảy ra khi nào thế?" Cậu háo hức hỏi.
"Ừm... cũng chưa lâu đâu. Chỉ mới hơn mười phút trước thôi. Hình như bang chủ Little Salty Cat của bang hội của bọn tôi là người kích hoạt đầu tiên, hình như em ấy đang bị bọn người đó bắt giữ rồi!" Người chơi nọ trả lời.
Hóa ra người chơi này là thành viên của bang hội Uỷ Ban Đáng Yêu.
Demacia thầm nghĩ trong lòng trước khi buông lời mỉa mai: "Lại là con nhỏ nhà giàu ngực phẳng đó hả? Mẹ kiếp, vận may của nó đúng là quá mức cho phép rồi!"
Người chơi kia không đáp lại lời nhận xét khó nghe của Demacia mà chỉ vẫy tay đầy ngượng nghịu rồi bảo: "À thôi, tôi không làm phiền ông nữa. Đồng đội cũng đang gọi tôi rồi, tôi phải đi đây."
Với một nụ cười nhếch mép, người chơi kia nhanh chóng chạy mất, khiến Demacia khựng lại trong giây lát. Sau đó, cậu rút vũ khí ra, liên lạc với Lý Mục rồi vội vã chạy về phía đông nam, nơi đặt pháp trận dịch chuyển dẫn đến lâu đài Hắc Long.
……
Lâu đài Hắc Long, bên trong sảnh.
Khi đám tinh linh tiếp tục lũ lượt tuôn ra từ vòng tròn dịch chuyển, sắc mặt Crocodile dần trở nên tái nhợt, nhuốm vẻ lo âu.
Sảnh lâu đài, nơi vốn được thiết kế cho các hoạt động của một con rồng trưởng thành, giờ đây đã bị chiếm đóng hoàn toàn bởi đám tinh linh được vũ trang tận răng. Đi đến đâu cũng thấy tinh linh, và dựa trên ước tính sơ bộ của gã, chắc chắn phải có ít nhất ba trăm tên ở bên trong sảnh này.
Chúng tụ tập lại với nhau, la hét chửi bới rồi lao về phía Crocodile và người của gã một cách điên cuồng. Những tên đi đầu đã bắt đầu giao chiến. Tuy nhiên, vì số lượng quá đông, đám tinh linh ở phía sau cuối cùng không hình thành được đội hình chuẩn mà thay vào đó lại chen chúc xô đẩy một cách hỗn loạn.
Khi chứng kiến đám tinh linh không ngừng xuất hiện, tâm trạng của Crocodile từ vui mừng dần chuyển sang ngạc nhiên rồi sợ hãi.
Ba mươi tinh linh thì rất dễ xử lý.
Một trăm tinh linh, dù có mạnh hơn một chút, vẫn có thể chiến đấu được miễn là gã điều phối tốt với thuộc hạ của mình.
Nhưng bây giờ.
Đã có hơn ba trăm tinh linh bên trong sảnh đường rộng lớn này!
Không chỉ vậy, tất cả bọn chúng đều được vũ trang, với hầu hết trong số chúng thậm chí còn đạt đến sức mạnh Trung Vị Sắt.
Điều đáng sốc hơn nữa là vòng tròn dịch chuyển phía sau bọn chúng vẫn đang hoạt động và không ngừng lung linh ánh sáng. Nếu không phải vì đám tinh linh đang đứng chật kín trên mặt vòng tròn dịch chuyển thì có lẽ còn có nhiều hơn nữa đã được dịch chuyển tới rồi.
T-Tại sao lại có một số lượng tinh linh nhiều đến thế ở đây thế này!?
Lẽ nào mọi tinh linh còn sót lại trên thế giới đều đã tập trung hết về Khu Rừng Tinh Linh này rồi sao!?
Tộc tinh linh... rốt cuộc thì dân số của chúng trở nên đông đúc từ lúc nào vậy?
Sự bối rối hiện rõ trên gương mặt Crocodile.
Ngay cả ở đế chế Thánh Maniya, chợ đen nô lệ lớn nhất ở đó cũng chỉ có vỏn vẹn chưa đầy hai trăm nô lệ tinh linh, đó là còn chưa kể chưa đầy một nửa trong số đó là tinh linh trẻ tuổi.
Vậy mà ở lâu đài này lại có hàng trăm tinh linh, tất cả đều trẻ và khỏe mạnh!
"Đ-Đoàn trưởng, chúng ta vẫn tiếp tục chiến đấu chứ?" Một tên lính đánh thuê do dự hỏi sau khi nhận ra nét mặt ngày càng khó coi của Crocodile.
"Kệ xác bọn chúng! Chỉ cần tóm lấy mấy đứa tinh linh đã bắt được, nhất là bọn tinh linh nữ, rồi rút lui ngay!" Crocodile nguyền rủa rồi đưa ra quyết định rút quân dứt khoát.
Hàng trăm tinh linh, mỗi đứa đều sở hữu sức mạnh bậc Trung Vị Sắt. Với việc gã đang ở bậc Trung Vị Bạc và chỉ huy một trăm lính đánh thuê, việc đánh bại đối thủ như vậy chỉ là vấn đề thời gian, nhưng…
Vòng tròn dịch chuyển đằng kia vẫn đang hoạt động!
Crocodile thực sự không dám đoán xem còn bao nhiêu tinh linh nữa sẽ kéo tới nếu gã còn nán lại đây lâu hơn nữa.
Lạy Chúa tể Vĩnh Hằng!
Đám tinh linh này từ đâu ra mà nhiều thế không biết?
Tuy nhiên, Crocodile không có thời gian để suy ngẫm thêm về câu hỏi này vì gã và đám người của mình đã ở đây hơn mười phút rồi. Một trận chiến quy mô lớn như vậy có thể thu hút con Hắc Long quay trở lại bất cứ lúc nào. Và nếu con Hắc Long quay về thì khả năng cao là cả gã và tất cả người của mình sẽ phải đối mặt với sự diệt vong.
Đó là lý do tại sao tốt hơn là nên cắt lỗ ở thời điểm này và rút lui cùng với đám tinh linh đã bắt được.
Ánh mắt Crocodile thoáng hiện vẻ quyết đoán. Gã rút một cuộn giấy ma pháp trong túi ra và xé toạc nó ngay lập tức. Sau khi một làn sóng ma pháp nhẹ nhàng tỏa ra, một chất sương mù màu xám đen đậm đặc xuất hiện trong tay gã.
Crocodile vung tay, màn sương ngay lập tức lan tỏa khắp sảnh, làm lu mờ tầm nhìn.
"Mang theo lũ tinh linh! Đi thôi!"
Crocodile cộc lốc ra lệnh trước khi vác một nữ tinh linh đang bị trói chặt lên vai và bắt đầu chạy về phía lối thoát.
Đám lính đánh thuê còn lại cũng làm theo, khiêng theo những tinh linh đã bị trói từ trước và chạy ra khỏi sảnh lâu đài từng tên một.
"Ư hự, khụ, khụ... cái khói gì thế này? Làm tao buồn nôn quá!"
"Không xong rồi! Bọn chúng đang trốn thoát!"
"Nhanh! Đuổi theo bọn chúng!"
Cả bọn giơ cao vũ khí và lao về phía Crocodile như một bầy châu chấu trong khi gã đang chạy trốn với con tin trên vai.
Những tinh linh đuổi theo gã và thuộc hạ ra tận bên ngoài lâu đài, nhưng Crocodile cười khẩy trước khi rút thêm một cuộn giấy khác từ túi ngực ra lần nữa. Đó là một cuộn giấy ma pháp viền vàng với các ký tự cổ ngữ và phù văn được khắc vô cùng tinh xảo. Là một lính đánh thuê kỳ cựu ở bậc Bạc, không thể nào gã không có một hai con át chủ bài giấu trong tay áo.
Và cuộn giấy này chính là một trong những quân bài tẩy đó, thực chất là một cuộn giấy ma pháp không gian đã thất truyền mà Crocodile có được trong lúc thám hiểm một tàn tích cổ đại vài năm trước. Đồng thời, nó cũng là chìa khóa chính cho phép Crocodile dám đột nhập vào lâu đài bất chấp rủi ro bị con Hắc Long phát hiện!
Gã bắt đầu niệm chú ngay lập tức, và cuộn giấy ma pháp trên tay gã bắt đầu tỏa ra ánh sáng rực rỡ...
Sau đó, cuộn giấy tự bốc cháy, trước khi một làn sóng ma pháp gây sốc lan tỏa xung quanh và hình thành một cánh cổng ánh sáng nhấp nháy ngay trước mặt.
Ma pháp bảy vòng【Cổng dịch chuyển】 Cánh cổng này có thể tồn tại tới năm phút và có thể dịch chuyển bất kỳ mục tiêu nào đi vào đó đến tận năm cây số. Và Crocodile đã cài đặt tọa độ của cánh cổng từ trước. Ngay khi cuộn giấy được kích hoạt, nó sẽ lập tức xác định điểm đến dịch chuyển là khu trại của gã cách đó năm cây số.
Tất cả những điều này đã được gã lên kế hoạch ngay trước khi bắt đầu toàn bộ chiến dịch. Mục đích là để thoát khỏi bất kỳ sự trả đũa tiềm tàng nào từ phía con Hắc Long.
Chỉ là gã không ngờ lại phải dùng đến nó để trốn khỏi đám tinh linh...
"Đi!"
Ngay khi cánh cổng ánh sáng mở ra, Crocodile ra lệnh cho thuộc hạ ngay lập tức bước vào đó.
Đám lính đánh thuê cũng nhanh chóng tiến vào cùng với những "chiến lợi phẩm" đang ngơ ngác trên vai...
Toàn bộ quá trình chỉ mất chưa đầy một phút và sau khi tên lính đánh thuê cuối cùng tiến vào, đám tinh linh đang đuổi theo bọn chúng cuối cùng cũng đã bắt kịp Crocodile.
"Không! Bọn chúng muốn trốn thoát!"
"Đó là ma pháp dịch chuyển à!?"
"Nhanh! Đuổi theo bọn chúng!"
Chúng giơ cao vũ khí và lao về phía Crocodile như một bầy châu chấu.
Tuy nhiên, khi nhìn về phía đám tinh linh đang chạy về phía mình, Crocodile đột nhiên nảy ra ý định dụ thêm vài tinh linh nữa vào cánh cổng. Gã vẫn còn hàng ngàn chiến hữu ở phía bên kia cánh cổng, và nếu gã cứ duy trì cánh cổng này, thì bất kỳ tên tinh linh nào dám lao vào đó đều sẽ bị tống khứ thẳng về khu trại của bọn chúng.
Crocodile không tin rằng ở đây còn nhiều tinh linh hơn số lượng lính đánh thuê trong đoàn của gã. Tuy nhiên, ý tưởng này chỉ thoáng qua nhanh trong tâm trí và ngay lập tức bị gạt bỏ vì vừa nãy, gã nhìn thấy một bóng đen ngày càng to dần bất ngờ xuất hiện trên bầu trời...
Con Hắc Long!
Cuối cùng nó cũng quay trở lại!
Biết lúc nào nên dừng lại mới là con đường chân chính để một đoàn lính đánh thuê sinh tồn.
Crocodile liếc nhìn sâu sắc lên bầu trời, rồi cười nhếch mép với đám tinh linh đang tiến lại gần.
"Bọn mày may mắn thật đấy. Tạm biệt nhé!"
Dứt lời, gã cũng bước thẳng vào cánh cổng. Sau đó, cánh cổng chớp nháy trong giây lát rồi biến mất vào hư không, để lại sau lưng một nhóm người chơi trợn tròn mắt vì rõ ràng đã hụt mất mục tiêu.
Quan sát toàn bộ vụ việc này từ góc nhìn của người chơi, Eve không khỏi thốt lên:
"Đúng là một gã thận trọng."
Sau đó, cô liếc nhìn đám người chơi bên ngoài lâu đài, những kẻ lúc này đã bắt đầu liên lạc với hàng chục con tin xui xẻo thông qua kênh chat.
Eve khẽ thở dài.
"Tiếc quá, sự thận trọng đó lại trở nên vô nghĩa khi gã lại mang theo cả đám con tin đi cùng..."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn