Chương 63: Ký ức trân quý
Em trai của dũng sĩ chỉ có thể u uất · Glodia · 506 chương · ~25 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Toàn chương Rotten nôn ra một ngụm máu, khó khăn lắm mới mở được mắt.
Nhận ra ngôi nhà đang bốc cháy giữa làn khói đen và hơi nóng hầm hập, Rotten cảm thấy toàn thân rụng rời, nhưng vẫn cố gượng dậy.
Dù là tượng đá thì lửa cháy cũng chỉ để lại những vết ám khói, nhưng Rotten không thể để Lael yêu dấu của mình cô độc giữa biển lửa.
Lael luôn ở bên cạnh ông, và ông cũng luôn ở bên cạnh bà.
Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, ông cũng không thể từ bỏ bà.
Bước vào giữa ngọn lửa đang bùng cháy, Rotten vừa nôn ra máu vừa xuyên qua làn khói đen mịt mù, tìm thấy bức tượng của Lael bằng cảm giác đã hằn sâu suốt hàng chục năm qua.
Ngọn lửa khiến bức tượng của Lael nóng rực, da tay chạm vào bức tượng bị bỏng rát và dính chặt lấy, nhưng Rotten lại càng ôm chặt bức tượng vào lòng hơn.
Sau khi nôn ra máu thêm vài lần, cuối cùng Rotten cũng thoát được ra khỏi ngôi nhà cùng với bức tượng của Lael, ông khuỵu ngã xuống nền đất lạnh lẽo vì kiệt sức.
Toàn thân bị bỏng nặng do lửa bén vào người, Rotten nằm trên mặt đất, ngước nhìn bức tượng của Lael giờ đã đen kịt vì ám khói, lấm lem tro bụi và cả những mảng da thịt bong tróc của chính mình.
Trên bầu trời, những đám mây đen lững lờ trôi. Rotten chợt thắc mắc không biết đó là do khói hay hôm nay trời định đổ mưa.
"Ma pháp sư đúng là..."
Biết rõ mình sắp chết mà vẫn còn tâm trí thắc mắc xem hôm nay trời có mưa không, thật là nực cười.
Giống như một con thú nhỏ đang hấp hối, Rotten bật ra một tiếng cười đau đớn như tiếng rên rỉ.
Như thể sắp chìm vào giấc ngủ, ý thức dần rời xa, đôi mắt ông bắt đầu trĩu nặng ngoài tầm kiểm soát.
Ngay khoảnh khắc đó, tiếng vó ngựa vang lên bên tai khiến Rotten gắng gượng giữ lấy chút ý thức cuối cùng.
"Ông ơi...!!!"
Ross nhảy xuống ngựa một cách nguy hiểm, nắm lấy bàn tay dị dạng vì lớp da đã tan chảy của Rotten.
Rotten không còn cảm giác gì ở tay, nhưng ông cảm thấy bàn tay của Ross thật ấm áp.
Nghe thấy tiếng gọi của Ross, Rotten gắng gượng giữ vững tinh thần, khó khăn gọi tên cậu.
"Ro, Ross..."
Rotten có rất nhiều điều muốn nói với Ross. Thế nhưng thời gian cho phép ông lúc này chỉ còn tính bằng khoảnh khắc.
Rotten dồn chút ma lực cuối cùng còn sót lại, tạo ra một sợi chỉ đỏ.
"Cái... này..."
Rotten khó nhọc đưa sợi chỉ đỏ cho Ross. Khi Ross nhận lấy, cuối cùng Rotten cũng có thể nở một nụ cười thật nhẹ.
Nhìn gương mặt Rotten nhắm mắt bình thản như đang chìm vào giấc ngủ sâu, những giọt mưa rơi xuống như những giọt nước mắt.
"Gừ ư ư...!"
Giống như một con thú bị thương, một tiếng thét không rõ lời thoát ra từ miệng tôi. Tôi cắn môi đến bật máu, nhưng đó là tiếng thét vang vọng từ tận đáy lòng.
Đau quá.
Một cơn đau nhói như có một ngọn thương vô hình đâm xuyên qua lồng ngực, đau đến mức không thể chỉ đích danh là đau ở đâu. Tôi còn chưa kịp đền đáp ơn ông đã cứu chữa cho Luna... còn bao nhiêu điều muốn nói với ông....
Vậy mà tôi chẳng làm được gì cả.
Giá như tôi nhanh hơn một chút.
Giá như tôi không đứng chần chừ suy nghĩ trong con hẻm đó... thì mọi chuyện đã thế nào.
Như muốn gột rửa nỗi đau của tôi, những hạt mưa nặng hạt trút xuống cơ thể tôi đến đau rát.
Mái tóc ướt đẫm che khuất tầm nhìn thật vướng víu, đầu óc tôi quay cuồng vì những cảm xúc dâng trào.
Tôi lấy áo choàng từ Kho Không Gian ra đắp cho Rotten để ông không bị ướt mưa.
Tôi muốn đưa Rotten vào trong nhà, nơi có hơi ấm, chứ không phải để ông nằm trên nền đất lạnh lẽo này.
Thế nhưng, ý chí cuối cùng mà Rotten để lại cho tôi đang khẽ lay động trong lòng bàn tay, khiến tôi không thể ngó lơ.
Tôi đứng dậy, đi theo sợi chỉ đỏ mà Rotten để lại, tiến vào ngôi nhà đang dần bị dập tắt bởi cơn mưa xối xả.
Đi theo sợi chỉ đỏ vào trong ngôi nhà đã cháy đen, tôi thấy sợi chỉ đỏ được nối với một chiếc hộp nằm giữa đống tro tàn mà không hề có dấu vết bị hư hại bởi ngọn lửa.
Gạt đống tro tàn sang một bên và lấy chiếc hộp ra, chiếc hộp tự động mở ra tỏa ánh sáng rực rỡ như thể đã chờ đợi từ lâu.
Kiểm tra bên trong, chiếc hộp nhỏ nhắn có thể cầm bằng một tay nhưng dường như được cài đặt ma pháp không gian, chứa một lượng khổng lồ tài liệu nghiên cứu cùng với một chiếc đồng hồ bỏ túi.
Sợi chỉ đỏ xuyên qua chiếc đồng hồ bỏ túi đó. Phải chăng đây là thứ cuối cùng Rotten muốn để lại cho tôi?
Với sự tò mò và thắc mắc đan xen từ tận đáy lòng, tôi cầm chiếc đồng hồ bỏ túi bằng bàn tay đang nắm sợi chỉ đỏ.
Như đang lên dây cót, sợi chỉ đỏ trên tay tôi bị hút vào trong chiếc đồng hồ, và kim đồng hồ bắt đầu chuyển động một cách tự do.
Ma lực từ lòng bàn tay tôi bắt đầu bị hút vào chiếc đồng hồ một cách không kiểm soát.
Tôi đột nhiên cảm thấy thế giới xung quanh quay cuồng, và một cảm giác như đang rơi xuống vực thẳm vô tận.
Tầm nhìn bị biến dạng, rồi ánh nắng đột ngột xuất hiện làm mắt tôi đau nhức. Trước khi kịp nắm bắt tình hình, tiếng ai đó vang lên bên cạnh.
"Phù, hôm nay đến đây thôi nhỉ?"
Một người đàn ông điển trai đóng cuốn sách lại, quay sang nhìn tôi. Trước tình huống đột ngột chưa kịp hiểu chuyện gì, tôi đành lên tiếng chào trước.
"Xin chào...?"
Tôi cất lời chào một cách thận trọng, nhưng người đàn ông dường như không nghe thấy tiếng tôi, anh ta nhìn tôi rồi sờ cằm, hoặc vuốt lại mái tóc mái.
Nghĩ rằng ánh mắt của người đàn ông không phải đang nhìn mình, tôi quay lại phía sau thì thấy một chiếc gương treo trên tường.
Dù tôi đang đứng trước gương, nhưng gương mặt của người đàn ông điển trai kia lại phản chiếu trong gương xuyên qua người tôi, lúc này tôi mới nhận ra đây là một ảo ảnh.
"Rotten, nếu cậu đọc xong "Edio và Hoàng Kim Long" rồi thì cho tôi mượn được không?"
Một người đàn ông có vẻ ngoài hiền hậu xuất hiện và nói, tôi giật mình kinh ngạc, quan sát kỹ lại người đàn ông điển trai đang soi gương.
Đúng là khi nghĩ đó là Rotten, tôi bắt đầu thấy những nét quen thuộc trên gương mặt anh ta.
Vẻ ngoài thời trẻ của Rotten khác xa với ánh mắt thê lương và bộ quần áo lôi thôi mà tôi từng biết.
"Tarantra, tôi đã đọc nó hơn bốn lần rồi đấy. Chắc trong Ma tháp chỉ còn mình cậu là chưa đọc thôi. Cầm lấy mà đọc đi. Đừng có đọc trước khi ngủ kẻo lại thức trắng đêm đấy."
Rotten cảnh báo với một nụ cười tinh nghịch.
Tôi nhớ ra cái tên Tarantra chính là Viện trưởng Lục Ma Tháp, nên trừng mắt nhìn gương mặt anh ta.
Một vẻ ngoài hiền hậu khiến người ta bản năng buông lỏng cảnh giác.
Đó chính là hình ảnh thời trẻ của lão già có gương mặt nhân từ mà tôi đã gặp khi cùng Luna đi tìm Rotten.
Tarantra lấy cuốn sách từ trên giá, mỉm cười dịu dàng, dùng bàn tay còn lại vỗ vai Rotten.
"Cảm ơn nhé. Tôi sẽ đọc kỹ. Nhìn cậu chải chuốt thế này, hôm nay lại đi gặp Lael à?"
Trước câu hỏi của Tarantra, tôi nhớ đến Lael, người yêu của Rotten.
"Ừ, không thể thiếu một ngày nào được. Vì đó là Lael mà."
Nhìn Rotten chắp tay ngước nhìn trần nhà như một tín đồ ngoan đạo, Tarantra cười khẩy.
"Chà chà, đúng là kẻ cuồng người yêu. Kẻ độc thân như tôi thì chỉ biết đọc sách thôi."
"Nhờ cậu giới thiệu Lael nên tôi mới gặp được cô ấy mà. Cảm ơn nhé, bạn hiền."
Trước vẻ mặt chân thành cảm ơn của Rotten, Tarantra cười khẩy.
"Vâng vâng Trong khi thiên tài ma pháp sư đi hẹn hò thì tôi sẽ ở lại Ma tháp đọc sách."
Tarantra xua tay bảo Rotten đi mau, Rotten mỉm cười rời khỏi phòng, không gian xung quanh bắt đầu biến dạng như ảo ảnh và bối cảnh thay đổi.
Trong một khu rừng sâu. Rotten đến trước một ngôi nhà nhỏ và gõ cửa, nhưng không có tiếng trả lời từ bên trong.
"Lael, là anh đây, Rotten!"
Trong khi Rotten đang gõ cửa một lần nữa, tôi thấy ai đó đang rón rén tiến lại gần phía sau Rotten.
Nhìn thấy một người phụ nữ tóc vàng vô cùng xinh đẹp, tôi nhận ra cô ấy giống hệt bức tượng mà Rotten hằng trân trọng.
Vậy người phụ nữ đó chính là Lael, người yêu của Rotten sao...?
Cô ấy rón rén tiến lại gần rồi ôm chặt lấy eo Rotten.
"Em đây nè!"
"Gì vậy, lại trêu anh nữa à?"
Rotten gỡ đôi tay đang ôm eo mình ra rồi quay lại, nở một nụ cười rạng rỡ đầy chân thành mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
Cũng giống như Rotten, Lael khi chạm mắt với ông cũng nở một nụ cười rạng rỡ, rồi họ ôm chầm lấy nhau.
Chỉ đứng bên cạnh quan sát cảnh tượng này thôi, tôi cũng có thể cảm nhận rõ ràng họ yêu nhau và trân trọng nhau đến nhường nào.
"Sao anh cứ nhìn em chằm chằm thế?"
"Vì anh thấy hôm nay em cũng thật xinh đẹp."
Hóa ra Rotten cũng là một kẻ si tình.
Rotten mà tôi gặp là một người luôn càu nhàu với giọng nói khàn đặc, nhưng Rotten trong quá khứ lại là một người biết thì thầm những lời ngọt ngào với người mình yêu.
Nhận ra một khía cạnh mới của Rotten và sự thật rằng sau này tôi sẽ không còn cơ hội để trêu chọc ông về chuyện này nữa, khiến một góc trái tim tôi lại nhói đau.
Với nụ cười hạnh phúc, Rotten ôm Lael vào lòng và nhìn xuống cô ấy.
"Anh không phải trốn việc đến đây đấy chứ?"
"Anh đã làm xong cả việc của ngày mai rồi mới đến nên mới muộn thế này đấy."
Trước câu trả lời nhanh nhảu của Rotten, Lael nheo mắt nghi ngờ rồi lộ vẻ tinh nghịch. Khi còn là tượng đá tôi không nhận ra, nhưng đôi mắt nâu ấm áp của Lael khi nhìn Rotten thật trong trẻo, đến mức không thể che giấu được sự chân thành trong lòng.
Cảm nhận hơi ấm của nhau, cả hai im lặng trao nhau ánh nhìn rồi nhẹ nhàng chạm môi.
"Cưới anh nhé."
"Lại nữa rồi!"
Lael đang nằm trong vòng tay Rotten khẽ nhéo vào hông ông.
"Á! Em biết anh không đùa mà."
"Hừm, đúng là người cần phải bị phạt mà, Rotten" Rotten nắm lấy tay Lael, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay cô rồi nhìn thẳng vào mắt cô tỏ tình.
"Em là người quan trọng nhất đối với anh. Giờ đây em còn quan trọng hơn cả chính bản thân anh nữa. Em biết anh chân thành mà."
Trước ánh mắt và giọng nói đầy chân thành, đôi mắt nâu to tròn của Lael bắt đầu ngấn lệ.
"Em biết, nhưng anh là một ma pháp sư tài giỏi được đánh giá là có thể trở thành Viện trưởng Lục Ma Tháp mà. Hơn nữa anh còn là người của gia tộc Bá tước, khác hẳn với một thường dân như em..."
"Những thứ đó có gì quan trọng chứ? Nếu có thể ở bên em, thì dù là Lục Ma Tháp hay gia tộc, đối với anh đều vô giá trị. Chỉ khi ở bên em, anh mới cảm thấy mình là chính mình. Đến giờ anh mới nhận ra lý do anh tồn tại là để gặp được em."
Rotten vừa dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay Lael vừa nói tiếp.
"Ma pháp sư là loài động vật của sự tò mò. Dù là phát minh hay phát hiện, mọi thứ đều bắt đầu từ một sự tò mò nhỏ bé. Kể từ khi gặp em, anh luôn cảm thấy tò mò. Tò mò không biết em có trân trọng khoảnh khắc ở bên anh lúc này không, có hay mỉm cười khi bất chợt nhớ đến anh như anh không. Anh có quá nhiều điều muốn hỏi một người đầy bí ẩn như em."
"Nếu cưới em, anh sẽ chỉ chịu thiệt thòi thôi.... Anh muốn em trở nên ích kỷ sao...?"
Lael buông đôi tay đang ôm eo Rotten ra, lùi lại một bước.
"Em không muốn vì sự ích kỷ của mình mà cản trở tương lai của anh đâu, Rotten..."
Nhìn dáng vẻ nghẹn ngào của Lael như thể cô ấy thực sự nghĩ như vậy, Rotten sốt sắng nói.
"Anh không bảo em cản đường anh. Anh muốn em cùng bước đi bên cạnh anh cơ."
Lời của Rotten vừa dứt, một sự im lặng gượng gạo bao trùm lấy hai người. Một giọt nước mắt lăn dài trên má Lael từ đôi mắt nâu tuyệt đẹp.
Nhìn đôi mắt đẫm lệ của Lael, Rotten tiến lại gần, dùng tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt.
"Anh yêu em, Lael. Nếu em bảo anh hái sao trên trời, anh sẽ đánh cắp ma pháp của rồng để làm điều đó cho em."
"Xì, đồ ngốc."
Trước lời nói của Rotten, Lael dù bĩu môi nhưng cuối cùng vẫn bị hơi ấm của nhau dẫn dụ mà nép vào lòng ông. Hình ảnh hai người họ thật đẹp, nhưng đối với một người biết trước kết cục của câu chuyện như tôi, cảnh tượng đó trông thật... đau lòng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn