Chương 15: Thành Đông Kích Tây
Em trai của dũng sĩ chỉ có thể u uất · Glodia · 506 chương · ~29 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Toàn chương Vừa kết thúc buổi học và bước ra khỏi lớp để về ký túc xá, tôi thấy Roel đã đứng đợi sẵn và gọi tôi.
"Ross."
"Anh đợi em à?"
"Ừ. Lúc nãy giáo sư Leora bảo đã nhận được sự cho phép của hiệu trưởng rồi. Có vẻ như các kỵ sĩ cảnh vệ của học viện sẽ cùng đội cảnh vệ thủ đô tiến hành lục soát đường hầm nước thải đấy."
Nghe Roel nói, tôi gật đầu. Sau khi dành thời gian trong giờ học để sắp xếp lại suy nghĩ và cảm xúc, sự tiếc nuối trong tôi đã vơi đi phần nào.
Dù tên hắc ma pháp sư không chết dưới tay Roel như nguyên tác, nhưng cuối cùng Hỗn Độn Giáo và Roel chắc chắn vẫn sẽ phải đối đầu với nhau.
Nghĩ rằng kết quả cuối cùng cũng chẳng thay đổi là bao, tôi thậm chí còn kỳ vọng rằng đội cảnh vệ thủ đô và các kỵ sĩ cảnh vệ học viện sẽ xử lý buồng ấp một cách triệt để và ít thiệt hại hơn.
"Cảm ơn anh đã báo cho em. Anh đợi em chỉ để nói chuyện này thôi à?"
"Ừ. Anh sợ em vẫn còn thấy tiếc nuối."
Trước lời của Roel, tôi lắc đầu đáp:
"Nghĩ lại thì em thấy anh nói đúng. Một kẻ thậm chí còn không tự bảo vệ nổi bản thân như em mà lại đòi xông pha thì đúng là lạ thật."
"Không đâu. Anh cũng còn thiếu sót nhiều mà…. Có những việc học viên có thể làm, và cũng có những việc cần phải nhờ đến sự giúp đỡ của người khác. Em đừng bận tâm quá."
Có lẽ vì sợ tôi sẽ u uất nên Roel đã vỗ vỗ lưng tôi như để an ủi.
Dù anh ấy đang lo lắng cho tôi, nhưng cảm giác tự ti vẫn len lỏi trỗi dậy từ tận đáy lòng khiến tôi chỉ biết nở một nụ cười cay đắng thay cho câu trả lời.
Để trở thành kỵ sĩ cảnh vệ của Học viện Transcendence đòi hỏi phải có thực lực đáng nể, sự may mắn và cả một bệ đỡ vững chắc.
Dù mang chức danh cảnh vệ, nhưng đây là nơi đặc biệt có cả một đoàn kỵ sĩ thuộc biên chế học viện dưới sự cho phép của hoàng gia.
Luke, đoàn trưởng của Đoàn kỵ sĩ cảnh vệ danh giá chuyên bảo vệ những tài năng rực rỡ của lục địa, lúc này đang có mặt trong đường hầm nước thải của thủ đô.
"Tất cả giữ vững tinh thần, không được lơ là. Đặc biệt chú ý trên trần nhà, quái vật có thể nhảy xuống bất cứ lúc nào. Nếu phát hiện thấy gì thì cứ xử lý trước rồi báo cáo sau."
"""Rõ!"""
Dù có sự hỗ trợ của các ma pháp sư dùng ánh sáng để xua tan bóng tối trong đường hầm, nhưng với cấu trúc của đường hầm nước thải – nơi tập trung đủ loại chất thải và rác rưởi – kẻ tấn công vẫn rất dễ dàng ẩn nấp.
Mùi hôi thối của nước thải cộng với lớp bùn lầy lội dưới chân khiến việc di chuyển gặp nhiều khó khăn.
Chỉ riêng việc vừa di chuyển vừa phải cảnh giác trước những cuộc tấn công bất ngờ đã tiêu tốn rất nhiều thể lực.
Họ chia các khu vực trong đường hầm nước thải để cùng xuất phát với đội cảnh vệ thủ đô. Kế hoạch là dồn kẻ địch từ hai phía vào một khu vực của đường ống dẫn nước, giống như cách người ta lùa thú vậy.
"Đoàn trưởng. Liệu thực sự có buồng ấp quái vật trong đường hầm nước thải không ạ? Thú thật là tôi thấy hơi khó tin."
Phó đoàn trưởng Lils có vẻ bẩm sinh đã ghét những nơi hôi thối và ẩm thấp như thế này nên từ lúc xuất phát đến giờ cứ luôn miệng cằn nhằn.
"Đó là mệnh lệnh từ cấp trên. Nghe nói cậu học viên tên Ross, người đã cứu làng Destin, đã tình cờ nghe lén được tên hắc ma pháp sư nói về kế hoạch này."
"Chẳng phải chuyện đó rất lạ sao ạ?"
"Lạ chỗ nào?"
"Nghe đội điều tra nói, con Orc đó to lớn và có màu da khác hẳn lũ Orc thông thường. Nhìn lượng cơ bắp thì nó phải mạnh gấp mấy lần Orc thường…. Một tên hắc ma pháp sư thông minh đến mức tạo ra được loại quái vật đó mà lại ngu ngốc để lộ kế hoạch của mình sao? Chẳng lẽ chỉ mình tôi thấy nghi ngờ thôi à?"
Như để đồng tình với lời của Lils, những kỵ sĩ đi phía sau cũng liên tục gật đầu.
Các ma pháp sư luôn giữ được sự tỉnh táo và lý trí lạnh lùng. Thậm chí lũ hắc ma pháp sư còn nổi tiếng là những kẻ lì lợm, có thể niệm chú đến tận hơi thở cuối cùng ngay cả khi tim đã bị kiếm đâm xuyên qua.
Việc một kẻ lì lợm như thế lại để lộ kế hoạch của mình, hoặc là một sự tình cờ hy hữu, hoặc là một cái bẫy có chủ đích.
"…Ai mà biết được. Dù sao thì cấp trên cũng muốn chúng ta điều tra đường hầm nước thải. Chắc là nhân tiện muốn chúng ta cùng đội cảnh vệ thủ đô dọn dẹp luôn lũ lang thang đang sống trong này ấy mà."
Luke vừa chỉnh lại mũ giáp vừa nói giọng dỗ dành, lúc này Lils mới thôi cằn nhằn, anh ta im lặng bước đi, tay vịn vào tường đường hầm.
Khi đoàn kỵ sĩ do Luke dẫn đầu tiến sâu vào khu vực tối tăm và ẩm thấp nhất của đường hầm nước thải được một lúc lâu….
Sau một hồi lâu vừa đi vừa cảnh giác trước những cuộc tấn công bất ngờ, Luke bỗng cảm thấy có gì đó không ổn. Tình hình diễn ra hoàn toàn khác so với những gì ông dự tính.
"Yên tĩnh quá…."
Không thấy bóng dáng của kẻ lang thang nào, thậm chí ngay cả lũ chuột vốn có mặt ở khắp nơi cũng không thấy xuất hiện. Điều đó càng khiến ông cảm thấy bất an.
Giữ vững sự cảnh giác và tiếp tục đi sâu xuống đường hầm, cuối cùng họ cũng ngửi thấy mùi trứng thối đặc trưng của buồng ấp quái vật.
"Hình như phía trước có buồng ấp."
Nghe Luke nói, tất cả đều căng thẳng rút vũ khí ra. Không biết loại quái vật nào đang đợi họ phía trước.
Thậm chí nếu có vài con Orc quái dị giống như con đã tấn công ngôi làng thì chắc chắn sẽ có thương vong.
Luôn trong tư thế sẵn sàng ứng phó, Luke thận trọng tiến lại gần và vô cùng ngạc nhiên trước tình trạng của buồng ấp.
Những khối thịt bầy nhầy đã nổ tung, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc, và vô số những quả trứng đều đã nở, chỉ còn lại lớp vỏ.
"Đã…. nở hết rồi sao?"
Chạm vào thứ dịch còn sót lại trên vỏ trứng, ông thấy nó đã lạnh ngắt, chứng tỏ chúng đã nở từ cách đây khá lâu.
Nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của lũ quái vật đã nở đâu cả.
"Chẳng lẽ chúng đã dồn về phía đội cảnh vệ sao? Lils, lấy quả cầu pha lê ra…."
Luke định quay người bảo phó đoàn trưởng Lils thì anh ta lắc đầu và chỉ tay về phía trước.
"Đoàn trưởng. Đám cảnh vệ mà ông nói, họ đã đến phía đối diện rồi kìa."
Luke quay người lại thì thấy ánh sáng từ phía đối diện, đội cảnh vệ thủ đô đã xuất hiện.
Luke thận trọng đi xuyên qua buồng ấp và gặp đội cảnh vệ ở điểm giữa. Một người đàn ông có vết sẹo trên má trái bước lên phía trước.
"Tôi là Phurgus, đội trưởng đội cảnh vệ thủ đô."
Phurgus chào bằng giọng trầm đục đúng như vẻ ngoài của mình.
"Tôi là Luke, đoàn trưởng Đoàn kỵ sĩ cảnh vệ Transcendence. Chuyện này là sao vậy?"
Trước câu hỏi của Luke, Phurgus nhăn mặt kiểm tra tình trạng buồng ấp xung quanh rồi đáp:
"Tôi cũng đang định hỏi ông câu đó đây. Lũ quái vật ở đây là do các ông xử lý à?"
"Không phải. Lúc chúng tôi đến nơi thì nó đã như thế này rồi."
Ánh mắt của Phurgus và Luke chạm nhau. Một cảm giác kỳ lạ bao trùm lấy tâm trí cả hai.
Cảm giác như họ đang bị bịt mắt và bước thẳng vào cái miệng đang há rộng của một con quái vật khổng lồ.
Cảm nhận được sự hoang mang và bất an trong ánh mắt của đối phương, cả hai im lặng một lúc để sắp xếp lại suy nghĩ.
"…Vậy trên đường đến đây các ông có gặp trận chiến nào không?"
"…Không hề."
Nghe Luke nói, Phurgus nuốt nước bọt rồi hỏi:
"Dấu vết cho thấy quái vật đã nở, nhưng chúng lại biến mất không dấu vết. Chắc chắn chúng đã thoát ra ngoài thông qua đường hầm nước thải rồi. Vậy thì chúng đã đi đâu…?"
Nhận được ánh mắt của Phurgus, Luke vô thức quay sang nhìn phó đoàn trưởng Lils.
"Chẳng lẽ… đây là cái bẫy để dụ chúng ta vào đây?"
"Ý ông là sao…."
Lils chưa kịp dứt lời thì quả cầu pha lê trong người anh ta bỗng phát sáng và vang vọng khắp đường hầm.
―Lũ quái vật đã xuất hiện thông qua lối đi bí mật của học viện. Toàn bộ lực lượng trong đường hầm nước thải lập tức quay về học viện….
Mọi người còn đang bàng hoàng chưa kịp tin vào những gì mình vừa nghe thấy từ quả cầu pha lê thì một tiếng nổ kinh thiên động địa từ đằng xa vang lên, chấn động cả đường hầm.
Oành oành oành!!!
Cảm nhận được sự rung chuyển nhẹ dưới chân và tiếng nổ cho thấy có thứ gì đó vừa bị phá hủy, Luke nghe thấy giọng nói từ quả cầu pha lê của Phurgus vang lên: ―Đội trưởng! Tất cả các lối vào đường hầm nước thải đều bị nổ tung rồi! Mọi người có sao không? Đội trưởng! Đội trưởng!
Phurgus bừng tỉnh, vội vàng lấy quả cầu pha lê ra đáp lại:
"Phurgus đây. Cậu nói cái gì cơ, lối vào bị sụp rồi á?"
―Đội trưởng! May quá mọi người vẫn còn sống! Có một vụ nổ lớn xảy ra bên trong đường hầm khiến nó bị sụp và các lối vào đều bị vùi lấp rồi. Chắc phải mất khá nhiều thời gian mới khai thông lại được ạ!
Nghe giọng nói từ quả cầu pha lê, Luke nhìn Lils với vẻ mặt tuyệt vọng và hỏi:
"Lực lượng cảnh vệ còn lại ở học viện là bao nhiêu…?"
"Trừ đi 52 người đã tiến vào đường hầm nước thải…. thì còn 13 người ạ. Trong đó 6 người đang nghỉ phép, 2 người đang điều trị…. Thực tế chỉ còn lại đúng 5 người thôi ạ."
Nghe Lils nói, Luke cảm thấy chân tay rụng rời.
"Bị lừa rồi…."
Trong lúc đội cảnh vệ thủ đô và Đoàn kỵ sĩ cảnh vệ học viện đang bị mắc kẹt trong đường hầm nước thải.
Học viện lúc này chẳng khác nào một ngôi nhà trống không.
Sự biến đổi bất ngờ xảy ra đúng lúc tôi đang dùng bữa tối.
Như mọi khi, sau khi kết thúc buổi tự tập, tôi đến nhà ăn và chọn một góc khuất để dùng bữa.
Sự kiện Cuộc tấn công Học viện Transcendence vốn đã nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi, nên tôi vừa ăn vừa rà soát lại cốt truyện về bệnh Gai Đá, suy nghĩ xem làm thế nào để tìm ra thuốc chữa sớm hơn dự kiến.
Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên, kéo theo sự rung chuyển dữ dội của cả nhà ăn. Những cây nến đang bay lơ lửng trên không trung đều bị chấn động làm cho tắt ngóm, khiến nhà ăn chìm trong bóng tối.
"Cái gì thế?"
"Phòng thí nghiệm bị nổ à?"
"Ai đó thắp lửa lên đi!"
Có lẽ trong nhà ăn có học viên khoa Ma pháp, nên ánh sáng lập tức được thắp lên ở khắp nơi, xua tan bóng tối.
Nhà ăn sau cơn chấn động trông như vừa bị một trận động đất quét qua, ghế và bàn đổ ngổn ngang, khay thức ăn rơi vãi đầy sàn.
"Không có ai bị thương chứ? Mọi người kiểm tra xem có ai xung quanh cần giúp đỡ không."
Một học viên đeo ruy băng màu tím tượng trưng cho năm thứ tư hét lớn hỏi, mọi người đều kiểm tra xung quanh và báo lại là không sao.
"Có vẻ vừa có động đất, mọi người hãy bình tĩnh và quay lại chỗ…."
Lời của vị tiền bối bị cắt ngang bởi một âm thanh chói tai như tiếng kim loại bị xé toạc – đó là ma pháp cảnh báo vang dội khắp học viện.
Khác với những tân sinh viên năm nhất vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, các học viên năm ba, năm tư vốn đã được huấn luyện về ma pháp cảnh báo định kỳ đã nhanh chóng nắm bắt tình hình và lập tức hét lớn:
"Ma pháp cảnh báo kìa!"
"Chặn cửa nhà ăn lại, triển khai ma pháp bảo vệ cửa sổ mau!"
"Có địch tấn công!!!"
Chẳng ai bảo ai, các tiền bối lập tức hành động, họ khiêng bàn ghế chặn cửa nhà ăn lại. Nhìn dáng vẻ chuyên nghiệp của họ, tôi và các tân sinh viên năm nhất vẫn chưa được huấn luyện chỉ biết ngơ ngác đứng nhìn.
Có thứ gì đó đang đập cửa nhà ăn một cách dữ dội như muốn phá nát nó, tiếng thình thịch vang lên khiến cả nhà ăn rung chuyển.
Bản lề của cánh cửa không chịu nổi sức ép từ kẻ xâm nhập đã bị bung ra và rơi xuống sàn.
Các tiền bối được cho là thuộc khoa Chiến đấu đều lao ra cửa, dùng thân mình giữ chặt những chiếc bàn để chúng không bị đổ, nhưng kẻ đó đã đẩy bay cả cánh cửa gỗ và những chiếc bàn để lộ diện.
Một sinh vật to lớn không thể coi là sinh vật sống.
Cánh tay cơ bắp cuồn cuộn to hơn cả cơ thể người, đôi mắt vàng rực tỏa ra đấu khí và áp lực mạnh mẽ bao trùm xung quanh.
Một tiền bối khoa Chiến đấu vừa bị hất văng xuống sàn run rẩy thốt lên:
"Tr, Troll…?"
Đây là thủ đô Kalabhem, nơi có hoàng cung, đội cảnh vệ thủ đô, Đoàn kỵ sĩ cảnh vệ học viện cùng vô số kỵ sĩ đoàn và binh lính đồn trú.
Việc một con Troll xuất hiện ở thủ đô – nơi chưa từng để bất kỳ con quái vật nào xâm nhập – khiến các học viên trong nhà ăn vô cùng bàng hoàng.
Lũ Troll trên lục địa vốn đã bị các kỵ sĩ đoàn và mạo hiểm giả săn đuổi và đẩy lùi về biên giới phía Đông từ mấy chục năm trước rồi.
Sự hiện diện của một thứ không nên tồn tại ở đây khiến nỗi sợ hãi và bất an không rõ nguyên do dâng trào trong lòng mọi người.
Nhưng điều tuyệt vọng hơn cả là…. thứ đó không phải là "Troll".
Đó chính là "Chimera khâu vá" – thứ quái vật được tên hắc ma pháp sư tạo ra bằng cách hợp nhất các loại quái vật để tấn công học viện, thứ đã gây ra nhiều thương vong nhất trong sự kiện "Cuộc tấn công Học viện Transcendence".
Rõ ràng đội cảnh vệ thủ đô và Đoàn kỵ sĩ cảnh vệ học viện đã tiến vào đường hầm nước thải rồi mà…. Tại sao thứ này lại xuất hiện ở học viện được chứ.
Chưa kịp tìm ra câu trả lời cho thắc mắc đó, con Chimera đã vung tay hất văng một tiền bối không rõ tên lên không trung, khiến anh ta đập mạnh vào tường nhà ăn và bất tỉnh nhân sự.
"Á á á!!!"
Tiếng hét của một nữ sinh chứng kiến cảnh đó đã mở màn cho cuộc chiến sinh tồn chống lại sự cuồng loạn của con Chimera.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn