Chương 50: Một ngày kỳ lạ
Em trai của dũng sĩ chỉ có thể u uất · Glodia · 506 chương · ~21 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Toàn chương Sau khi rèn luyện thể lực cùng Lakar, tôi hướng về phía phòng sinh hoạt câu lạc bộ. Kane, Aria và Luna đang tụ tập trên giường, cùng nhau chơi một trò chơi gì đó trông giống như cờ tỷ phú.
Tôi ngồi xuống chiếc sofa gần đó, vừa quan sát các thành viên chơi đùa vừa sắp xếp lại kế hoạch sắp tới, thì đột nhiên Aria cất tiếng hỏi.
"Mà này, chúng ta không hoạt động câu lạc bộ sao? Sau vụ tìm kho báu lần trước, chúng ta chỉ toàn chơi thôi đấy."
Đồng cảm với lời của Aria, tôi xoa cằm, cân nhắc xem có hoạt động nào khả thi cho câu lạc bộ không.
"Hiện tại vẫn chưa có kế hoạch cụ thể, nên mọi người cứ nghỉ ngơi đi. Tôi sẽ suy nghĩ thêm."
Nghe tôi nói vậy, Aria lộ rõ vẻ mặt thất vọng.
"Mình muốn làm cái gì đó thú vị như tìm kho báu cơ..."
Nhìn dáng vẻ tiếc nuối của Aria, tôi đang định kiểm tra lại cuốn thiết lập xem có hoạt động nào phù hợp không, thì chẳng hiểu sao, tôi cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm, khác hẳn với mọi khi.
Khi tôi quay đầu lại nhìn Luna, cô ấy liền tự nhiên cúi gầm mặt xuống.
Là do mình tưởng tượng sao...? Tôi gãi gãi sau gáy, tiếp tục chìm vào suy nghĩ về hoạt động câu lạc bộ.
Ngày hôm sau. Phòng sinh hoạt câu lạc bộ yên tĩnh hơn hẳn mọi khi.
Trong lúc ăn trưa, Aria nói rằng hôm nay có nhiều bài tập nên không thể đến phòng sinh hoạt, Kane cũng bảo có thí nghiệm giả kim thuật nên sẽ vắng mặt vài ngày. Lakar thì nói đi gặp vị hôn thê Ellie, nên chỉ còn tôi và Luna ở lại trông coi phòng sinh hoạt.
Nếu không bị cấm túc, lẽ ra tôi đã có thể tìm hiểu thêm về bệnh Đá Gai từ Rotten rồi. Nén lại chút tiếc nuối, tôi vừa sắp xếp lại các tình tiết ẩn hay cơ duyên trong Học viện từ cuốn thiết lập, vừa cân nhắc về hoạt động tiếp theo của Messiah.
Đột nhiên, Luna, người nãy giờ vẫn im lặng đọc sách ở phía đối diện, lẳng lặng dời chỗ sang ngồi cạnh tôi.
"Ro, Ross."
Nghe tiếng Luna phá vỡ bầu không khí im lặng, tôi quay sang nhìn xem có chuyện gì. Luna đảo mắt như đang sắp xếp lại suy nghĩ, rồi thì thầm bằng giọng rất nhỏ.
"Tiết học của khoa Chiến đấu thế nào...?"
Nghĩ lại thì, kể từ sau khi quyết định xưng hô thân mật, Luna chưa bao giờ chủ động bắt chuyện trước. Có lẽ cô ấy đã lấy hết dũng khí để tiến lại gần khi chỉ có hai người chúng tôi? Hiểu rõ tính cách nhút nhát của Luna, tôi không khỏi mỉm cười vì thấy cô ấy thật đáng khen khi đã dũng cảm chủ động như vậy.
Tôi lật trang cuối cùng của cuốn sổ tay đang dùng để suy nghĩ về hoạt động câu lạc bộ, tận tình giải thích cho Luna về các tiết học của khoa Chiến đấu kèm theo hình minh họa.
"... Và ở ký túc xá khoa Chiến đấu của bọn anh còn có một phòng rèn luyện thể lực riêng biệt nữa."
Trong lúc tôi vừa vẽ vừa giải thích về việc phòng rèn luyện đó lớn thế nào, nồng nặc mùi mồ hôi ra sao, đột nhiên Luna nghiêng người về phía tôi để nhìn vào cuốn sổ, khiến tôi cảm nhận được một thứ gì đó mềm mại chạm vào cánh tay mình.
Tôi vô thức nuốt nước bọt theo bản năng, cố tỏ ra bình thản để tiếp tục giải thích.
"Ra, ra là vậy."
"Ừ, đúng thế..."
Vì vẫn còn cảm nhận được hơi ấm của Luna trên cánh tay nên tình hình trở nên vô cùng gượng gạo. Tôi thận trọng giả vờ chỉnh lại quần áo để rút cánh tay đang chạm nhau ra.
Sau khi giải thích xong, một sự im lặng kỳ lạ len lỏi giữa hai chúng tôi, phô trương sự hiện diện của nó. Chẳng hiểu sao Luna cứ nhìn tôi chằm chằm, tôi tưởng cô ấy còn thắc mắc gì nên quay sang nhìn, thì Luna đột ngột hất cằm lên nhìn trần nhà.
Tôi ngơ ngác nhìn theo hướng đó, vẫn là những ngôi sao lấp lánh và vầng trăng lớn như mọi khi.
"...?"
Khi tôi cúi đầu xuống, thấy Luna chẳng hiểu sao mặt đỏ bừng, lại vội vàng ngẩng đầu lên nhìn trần nhà. Tôi tự hỏi liệu mình có bỏ lỡ điều gì không, liền nheo mắt quan sát kỹ trần nhà nhưng có vẻ không có vấn đề gì lớn.
Sau khi lặp lại hành động khó hiểu đó khoảng ba lần, Luna chẳng biết tại sao lại thở dài một hơi thật sâu, ngón tay bứt rứt, đôi môi mấp máy. Rồi cô ấy đẩy ghế ra tạo thành tiếng "rầm", nói rằng sẽ đến thư viện rồi chạy biến khỏi phòng sinh hoạt như đang trốn chạy.
"Gì vậy nhỉ...?"
Nhìn theo bóng lưng của Luna, tôi đang tự hỏi liệu có phải cô ấy không thích kiểu trang trí trần nhà không, thì Aria, người lúc nãy bảo bận, đột nhiên xuất hiện.
"Ro, Ross, có vẻ chỉ có mỗi cậu ở đây nhỉ?"
Thấy Aria lộ vẻ mặt nhẹ nhõm, tôi thầm nghĩ hôm nay sao có nhiều người phản ứng lạ lùng thế, rồi gật đầu.
"Ừ, mọi người bảo bận nên đi hết rồi."
Khi tôi cất cuốn sổ vào Kho Không Gian và định bụng cũng chuẩn bị về ký túc xá, Aria tiến lại gần tôi với vẻ mặt kỳ lạ.
"Này, Ross... Mình có chuyện muốn tư vấn..."
Tư vấn? Vì là chuyện hoàn toàn nằm ngoài dự tính nên tôi hơi ngạc nhiên, nhưng thấy vẻ mặt như đang có tâm sự của Aria, tôi vỗ vỗ vào chiếc ghế bên cạnh nơi Luna vừa ngồi.
"Được thôi, ngồi xuống đây đi."
Aria ngồi xuống ghế, vẻ mặt không còn tươi tắn như mọi khi mà trông như đang gặp phải một vấn đề vô cùng nghiêm trọng. Chẳng lẽ cô ấy muốn rời khỏi câu lạc bộ?
Dù Aria thường xuyên than phiền việc học vất vả, nhưng có lẽ cô ấy đã quyết định rằng không thể vừa học vừa tham gia hoạt động câu lạc bộ được nữa.
Vì chưa bao giờ tưởng tượng đến việc phải chia tay các thành viên, tôi cảm thấy hơi lo sợ khi nhìn Aria.
"Ross này, cậu... nghĩ sao về chuyện đó?"
"Chuyện gì cơ...?"
Tôi thận trọng hỏi, thầm cầu nguyện rằng dự đoán của mình là sai. Aria nhắm nghiền mắt lại, rồi cất giọng chứa đựng cảm xúc mãnh liệt như một tội nhân đang xưng tội với linh mục.
"Chuyện con gái... thích con gái..."
Tôi đã mong dự đoán của mình sai, nhưng không ngờ nó lại sai đến mức này. Dù bị sốc nặng trước lời của Aria, nhưng nhờ có Dũng Khí Bất Khuất mà sắc mặt tôi không hề thay đổi.
Chẳng lẽ Aria... lại là đồng tính nữ. Tất nhiên vì đây là nhân vật không có thiết lập cụ thể, nên không phải là không có khả năng. Nhưng tôi đã kỳ vọng cô ấy và Kane sẽ hợp rơ rồi sau này hẹn hò với nhau cơ mà... Khoan đã?! Nếu là con gái, chẳng lẽ... Aria thích Luna...?
Nghĩ lại thì hai người họ khá thân thiết. Tôi cứ ngỡ đơn giản là các thành viên nữ tụ tập với nhau... Hóa ra việc Aria chăm sóc Luna không phải với tư cách thành viên cùng câu lạc bộ, mà là vì có tình cảm sao?
Tôi trả lời bằng giọng hơi căng thẳng.
"Nếu cả hai đều có tình cảm với nhau... thì chẳng phải cũng ổn sao?"
Dù sao cũng không thể làm tổn thương Aria khi cô ấy đang tìm đến tôi để tư vấn, nên tôi cố gắng trả lời một cách thận trọng nhất có thể. Aria cúi gầm mặt xuống, lẩm bẩm: "Ra là vậy...".
"Cái đó, về Luna ấy..."
Nghe thấy tên Luna thốt ra từ miệng Aria, tôi căng thẳng nắm chặt lấy quần mình.
Mất một lúc lâu không biết phải nói gì, Aria thở dài một hơi rồi kết thúc cuộc trò chuyện bằng câu: "À, không, không có gì đâu."
"Hẹn, hẹn gặp lại vào ngày mai nhé!"
Nhìn bóng lưng Aria rời khỏi phòng sinh hoạt, tôi chỉ biết đưa tay vuốt mặt vì sự xuất hiện của một tình địch không ngờ tới này.
Tại một góc khuất trong thư viện khổng lồ. Nơi tập trung những cuốn sách lãng mạn kỳ ảo mà đàn ông ít khi lui tới, một cuộc gặp gỡ bí mật đang diễn ra.
"Thất bại rồi sao?"
"Vâng..."
Thấy vẻ mặt ủ rũ của Luna, Flavia thở dài. Quả nhiên không phải là đối thủ dễ đối phó. Kể từ khi hắn dùng việc kết hôn với anh trai để đe dọa cô, cô đã biết hắn không phải hạng vừa, nhưng không ngờ lại đến mức này.
"Hừm, phải tiếp cận theo cách khác sao?"
Flavia đặt tay lên môi suy nghĩ. Phương pháp để chinh phục Ross là gì đây.
"À."
Một điều chợt lóe lên trong đầu cô. Ross, người đã cùng cô tìm kiếm một cuốn sách nào đó trong thư viện.
Tựa đề của những cuốn sách đó khá là... dâm mỹ. Flavia bảo Luna đợi một chút, rồi lục tìm trong danh mục sách, cố gắng nhớ lại tựa đề cuốn sách đó.
Và cuối cùng, khi đã nhớ ra tựa đề cuốn sách bị chôn vùi trong ký ức, Flavia cầm cuốn sách đó quay lại chỗ Luna.
"Luna, đây là cuốn tiểu thuyết mà Ross thích đấy."
"Dạ...?!"
Nhìn thấy tựa đề cuốn sách, mặt Luna đỏ bừng lên, cô thốt lên kinh ngạc rồi vội vàng bịt miệng lại trước ánh mắt của những người xung quanh.
"Đây chính là cuốn sách mà Ross đã cất công tìm kiếm suốt mấy ngày trời ở thư viện đấy."
Luna thận trọng nhận lấy cuốn sách từ tay Flavia, run rẩy vuốt ve bìa sách. Trái ngược với lớp bìa sang trọng là một tựa đề thô thiển...
[Lời Nguyền Trói Buộc Xuyên Không Đến Thế Giới Khác Và Bắt Đầu Cuộc Đời Mới Cực Phẩm Cùng Nô Lệ Tình Dục Tóc Bạc Mắt Đỏ Yeah.] Vì Luna chưa bao giờ tưởng tượng được Ross mà mình biết lại xem loại tiểu thuyết này, nên cô nhìn Flavia với ánh mắt có chút không tin nổi. Nhưng Flavia lắc đầu như muốn khẳng định đó không phải lời nói dối.
"Dù đã hứa sẽ giữ bí mật với Ross... nhưng vì tin rằng Luna sẽ giữ kín chuyện này nên mình mới nói cho cậu biết đấy."
Trước giọng điệu nghiêm túc của Flavia, Luna nhận ra đây là sự thật.
Luna nuốt nước bọt, đọc thử phần mở đầu của cuốn tiểu thuyết rồi vội vàng đóng sách lại với khuôn mặt đỏ bừng như sắp nhỏ máu. Với một người thậm chí còn chưa từng tưởng tượng đến việc hôn nhau như Luna, cuốn tiểu thuyết này là một sự kích thích quá lớn.
Dù đã biết chuyện nắm tay khi ngủ sẽ có con là lời nói dối của cha mẹ trước khi đến Học viện... nhưng Luna bắt đầu cảm thấy tò mò về cuốn sách khiến cô vừa xấu hổ vừa muốn đọc tiếp này.
"Nếu thấy khó khăn quá thì không cần ép buộc bản thân đâu."
"Kh, không đâu ạ! Em, em sẽ mượn cuốn sách này..."
Thấy Luna thật lòng với Ross, Flavia gật đầu và đưa ra lời khuyên nhỏ.
"Luna, lúc đầu mình cũng thấy bài xích với những chuyện nhạy cảm, nhưng khi mình và Roel ở trên sân thượng Học viện..."
Đêm càng về khuya, cuộc trò chuyện của những cô gái cũng càng trở nên sâu sắc hơn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn