Chương 54: Chương 3: Cách trải qua kỳ nghỉ hè
Bonjin Tensei no Doryoku Musou · Pard2749 · 60 chương · ~125 phút đọc · Tạo 18/09/2026
Vol 6 Ba ngày sau khi chúng tôi chơi "game" ở nhà hàng gia đình.
Tôi cùng với Aya-chan đang trên đường đi tiêu diệt một quái vật (Monster Hunt) xuất hiện trong nội thành.
Lên cấp hai, cô bạn của tôi đã cao hơn, tóc cũng dài ra, khiến ấn tượng về một "cô bé như búp bê Nhật Bản" thuở đầu gặp gỡ càng thêm đậm nét. Thậm chí có thể gọi cậu ấy là một Yamato Nadeshiko (người phụ nữ Nhật Bản truyền thống) cũng không sai.
Aya-chan đang ngồi cạnh tôi, ôm khư khư con chim cánh cụt bông mà tôi tặng làm quà. Vì trên đường đến hiện trường khá rảnh rỗi nên chúng tôi tán gẫu đủ chuyện gần đây, rồi câu chuyện xoay sang vấn đề về trò chơi hôm nọ.
"Này, không phải Rin-chan đang bị bắt nạt đấy chứ?"
"Ưm, dù cậu ấy nói không phải như vậy nhưng mà..."
Vừa dứt lời, đó là điều đầu tiên Aya-chan thốt ra. Vì bản thân cũng thấy lo lắng nên tôi đã hỏi lại, nhưng Rin-chan lại phủ nhận.
"Có lẽ cậu ấy không thể nói với Itsuki-kun chăng."
"Ưm..."
Bị nói trúng tim đen nên tôi chẳng thể phản bác, chỉ biết ậm ừ trong họng.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn không phân biệt được chuỗi hành động diễn ra tại nhà hàng hôm đó là kiểu giao tiếp mạnh bạo của dân thể thao hay thực sự là bắt nạt. Bởi lẽ kiếp trước hay kiếp này tôi cũng chưa từng tham gia câu lạc bộ thể thao nào cả.
Thế nhưng, nếu chuyện đó đã vượt quá giới hạn giao tiếp và Rin-chan thực sự bị bắt nạt.
... Thật sự thì, tôi có thể làm được gì đây?
"Ta thấy việc tiền bối đó sử dụng Yêu tinh (Fairies) đáng để tâm hơn đấy."
Trong lúc tôi đang mải mê với những suy nghĩ không đầu không cuối, con chim cánh cụt bông bỗng cất tiếng.
"Chỉ là một trò chơi bình thường thôi thì không ai lại mang ma pháp ra dùng cả."
Dĩ nhiên, thứ mà cậu ấy đang ôm không thể chỉ là một con thú bông bình thường.
Thực thể đang nói chuyện thông qua con thú bông đó chính là:
"Cũng có khả năng người ta sẽ gian lận vì muốn thắng mà, Hiyousetsu Koujo (Băng Tuyết Công Nữ)."
"... Hừm."
Hiyousetsu Koujo khẽ gừ nhẹ từ bên trong con chim cánh cụt.
Trong ma pháp có một kỹ thuật gọi là Thức thuật (Formulaic Arts).
Nói một cách đơn giản, đó là kỹ thuật điều khiển Thức thần, khá gần với Yêu tinh ma pháp. Khi tôi kể cho Aya-chan nghe về Yêu tinh ma pháp, cậu ấy đã bảo "Tớ có chuyện này muốn thử!"... và kết quả là Hiyousetsu Koujo đã có thể ra ngoài như thế này.
Dù vậy, bà ta không thể duy trì hình dạng trong thời gian dài, và với lượng ma lực hiện tại của Aya-chan cũng không thể kiến tạo nên cơ thể cho bà ta, vì vậy chúng tôi dùng thú bông để thay thế. Đây là cách ứng dụng mà Nina-chan đã nói khi luyện tập Yêu tinh ma pháp: "Sau khi tạo ra hạt nhân (Core), ta có thể tận dụng những vật thể có sẵn để làm cơ thể". Tiện thể thì nếu muốn quay lại cơ thể gốc thì vẫn có thể làm được.
Bởi vậy nếu tôi muốn nhét Raikou Douji hay Ashiyano Harunaga vào thú bông để chúng nói chuyện thì chắc cũng làm được thôi. Nhưng tôi chẳng muốn làm thế chút nào nên sẽ không thử đâu.
"Cái đứa tên Rune đó có phải là Pháp sư (Exorcist) không?"
"Tớ nghĩ là không đâu."
Aya-chan thay tôi trả lời.
"Bởi nếu là Pháp sư (Exorcist), khi nhìn thấy mặt của Itsuki-kun chắc chắn phải nhận ra ngay chứ."
"Đúng như lời Aya nói."
Vậy sao?
Aya-chan vừa đáp vừa ôm chặt con thú bông, còn Hiyousetsu Koujo thì có vẻ đồng tình.
Tôi vốn định đưa ra một vài ý kiến phản biện, nhưng trước khi kịp nói gì thì xe đã dừng lại.
"Đã đến nơi rồi ạ."
Nghe bác tài xế nói, chúng tôi cảm ơn rồi bước xuống xe. Trong khi tôi cầm bao đựng kiếm gỗ trên tay, Aya-chan rũ Đạo Ti (Silbe-ito) xuống con thú bông để thu hồi Hiyousetsu Koujo.
Sau khi xác nhận xong, tôi hướng tầm mắt về phía hiện trường.
Đó là một đại lộ không một bóng xe qua lại.
Vốn dĩ đây phải là một con đường tấp nập, nhưng thứ đang hiện ra trước mắt tôi lúc này là vô số khối tinh thể đâm xuyên qua mặt đất và các tòa nhà.
Gần nhất là một khối tinh thể màu tím khổng lồ, to bằng ba chiếc ô tô gộp lại. Nó mọc lên từ lòng đường, bẻ gãy cột đèn tín hiệu từ giữa thân. Khi ngước nhìn lên, từ các tòa nhà hai bên đại lộ cũng mọc ra đủ loại tinh thể lớn nhỏ khác nhau. Phóng tầm mắt ra xa, có thể thấy những chiếc ô tô bị tinh thể đâm toạc hay những cột điện bị nuốt chửng vào bên trong.
Một rừng tinh thể. Nếu phải dùng một từ để ví von thì chính là như vậy.
Ngay giữa lòng thành phố, một khung cảnh dị biệt hiện ra như thể đột nhiên biến thành một thế giới khác.
Aya-chan đứng nhìn cảnh tượng đó rồi lẩm bẩm.
"... Khủng khiếp thật đấy, Itsuki-kun."
"Nghe nói cái này gọi là Dị giới hóa (Wonderland). Tớ cũng mới thấy lần đầu."
Đó là hiện tượng khi một "Thế giới khép kín" chạm vào phía bên này một cách nửa vời, khiến cả hai trộn lẫn vào nhau tạo nên một thế giới phi thực tế. À thì, đây cũng là kiến thức tôi nghe lỏm được từ cha mình thôi.
Dưới ánh nắng gay gắt của mùa hè, khi đang nhìn ngắm khu phố đã bị tinh thể hóa đang phản chiếu lấp lánh, từ những kẽ hở đó, những cái đầu lù lù chui ra.
"Đến rồi đấy à. Đến rồi đấy à."
Bên trong những khối hình bầu dục bán trong suốt to chừng năm mươi xăng-ti-mét là gương mặt của những ông lão hói đầu. Chúng vừa lăn lông lốc vừa liên tục xuất hiện.
"Đến một nơi hoang tàn thế này làm gì cơ chứ."
"Chỉ cần các người quay lại."
"Là ta đã vui lắm rồi."
Đối diện với những quái vật (Monster) đang lao đến với tốc độ như bóng bowling vừa mới ném, Aya-chan bước lên một bước.
"Để tớ lo."
Tôi cũng đang dệt Đạo Ti (Silbe-ito), nhưng cô ấy đã nhanh hơn khi phóng ra những sợi Đạo Ti màu xanh trắng. Sợi chỉ đánh trực diện vào những cái đầu hói đang lăn tới, biến chúng thành những khối băng khổng lồ. Những khối tinh thể băng xuất hiện, cuốn phăng nhiều cái đầu cùng lúc, xua tan cái nóng của tháng Tám.
"Himuro-boshi (Băng Thất Tinh)."
Cùng với lời ngâm xướng, một khối băng khổng lồ được tạo ra ngay phía trên lũ quái vật đang bị đóng băng. Nó rơi xuống theo trọng lực. Phép thuật khối lượng mà cậu ấy nói là học tập từ chiêu "Meteor (Mẫn Tinh)" của tôi đánh trực diện vào mục tiêu, tạo ra tiếng va chạm rền vang, sau đó băng vỡ vụn thành từng mảnh, phản chiếu ánh mặt trời sáng lung linh.
Một làn sương đen tỏa ra như muốn xóa tan những mảnh băng đó.
Cảm nhận cơ thể đang lạnh dần đi vì luồng khí lạnh bắn ra xung quanh, tôi bất chợt hỏi.
"Có phải khối băng cậu tạo ra lại to hơn rồi không?"
"A, cậu nhận ra sao!?"
Aya-chan quay lại phía tôi với vẻ mặt rạng rỡ.
"So với lúc trước khi vào kỳ nghỉ hè, tớ đã có thể làm nó to hơn hai vòng đấy."
"Giỏi thật đấy."
"Đúng không? Tớ biết là Itsuki-kun sẽ nhận ra mà."
Aya-chan tự tin nói rồi ưỡn ngực đầy tự hào. Tốc độ trưởng thành thật đáng kinh ngạc.
Trong khi tôi còn đang thán phục, những sợi Đạo Ti (Silbe-ito) bỗng vươn tới xuyên qua làn khí lạnh màu trắng tạo ra bởi ma pháp băng của Aya-chan. Tôi nắm lấy tay cậu ấy kéo lại. Chỉ chậm một chút thôi là những cây kim dài ngoằng đã xuyên qua ngay sát cạnh chúng tôi.
"Muốn hóa đá không nào."
Phía sau làn khí lạnh vừa tan biến là một cái đầu người làm bằng thủy tinh, mọc ra từ một khối tinh thể. Cái đầu to khoảng ba mươi xăng-ti-mét. Gương mặt vẫn là của một ông lão như lúc nãy, nhưng cái miệng đó hút khí phồng lên, rồi từ đó Đạo Ti vươn ra.
Một cây kim bị phun ra từ miệng. Tôi lại tiếp tục né tránh.
"Có đấy, có đấy. Bên trong đá có sự vĩnh hằng đấy."
Chắc vậy không nhỉ. Đá thì cũng bị mưa gió bào mòn thôi mà. Trong khi nhớ lại kiến thức đã học trên lớp, tôi quấn Đạo Ti vào di bảo của Raikou Douji để Cộng Minh (Recollect). Sợi Đạo Ti hoàng kim vươn dài, tôi ngâm xướng ngắn gọn.
"Saku-ikadzuchi (Tích Lôi)."
Tiếng sấm rền xé toạc không gian, đánh trực diện vào con quái vật ở đằng xa.
Tuy nhiên, dù chịu cú đánh trực diện của sấm sét, lão già vẫn tiếp tục.
"Bào mòn rồi bị bào mòn, bồng bềnh trôi dạt, tận cùng của đá chính là sự vĩnh hằng."
Nhìn lại thì cơ thể cấu tạo từ tinh thể của nó tuy có bị sứt mẻ... nhưng vẫn chưa đến mức bị thổi bay. Nghĩ lại thì cũng đúng thôi. Vì cơ thể là thủy tinh nên chắc chắn phải có độ cứng nhất định.
Tôi khẽ thở ra một hơi, vươn thêm hai sợi Đạo Ti hoàng kim chồng lên nhau rồi ngâm xướng.
"── Hono-ikadzuchi (Hỏa Lôi)."
Xoẹt! Một tia chớp chói lòa chiếu sáng xung quanh.
Luồng tử điện phóng ra xé toạc bầu trời, lao thẳng về phía trước. Khi đánh trúng con quái vật thủy tinh, nó lập tức sôi lên rồi nổ tung. Luồng điện hóa hơi cả khối tinh thể nơi cái đầu mọc ra, thổi bay tất cả.
Làn sương đen minh chứng cho cái chết của quái vật cũng bị chấn động đó làm tan biến hoàn toàn, để lại mặt cắt của khối tinh thể đang sủi bọt sùng sục do bị đun sôi.
Sau khi xác nhận xong, tôi nói tiếp với Aya-chan.
"Chúng ta đi tìm Căn nguyên (Pivot) thôi."
"Ừm!"
Tôi cùng Aya-chan gật đầu rồi bắt đầu bước đi trên đại lộ đã bị tinh thể hóa.
Nói là "tìm" cho đơn giản chứ thực ra nếu không thấy tận mắt thì chẳng biết thứ đó đã biến đổi thành dạng gì. Trời thì nóng điên người, lại chẳng biết khi nào quái vật sẽ lại chui ra nên tôi vừa đi vừa mong nó sớm xuất hiện. Sau năm phút đi bộ.
Tại trung tâm của khu rừng tinh thể đan xen phức tạp, chúng tôi tìm thấy một khối tinh thể hình cầu đang lơ lửng.
"Itsuki-kun, có lẽ đây chính là Căn nguyên (Pivot) đấy."
"Có vẻ là vậy."
Khối tinh thể đó tách biệt hoàn toàn với xung quanh như thể bị nhốt trong một lồng giam, lơ lửng giữa không trung và xoay tròn chậm rãi. So với những thứ khác, vẻ ngoài của nó rõ ràng là rất dị thường.
"Để tớ phá hủy nó cho."
"Ừm, nhờ cậu đấy."
Aya-chan vươn sợi Đạo Ti xanh trắng từ tay về phía khối cầu tinh thể. Ngay khi sợi chỉ vừa chạm vào, khối tinh thể vỡ vụn với một tiếng động giòn giã.
Lấy đó làm mồi lửa, những khối tinh thể xung quanh bắt đầu rung lên bần bật. Trước khi chúng tôi kịp vội vàng chạy thoát, những khối tinh thể bỗng phát sáng rực rỡ trong thoáng chốc rồi──.
"... Biến mất rồi."
Những khối tinh thể bao phủ đường phố lúc nãy giờ đã không còn thấy đâu nữa.
Tiếp đó là những tiếng động trầm đục vang lên. Nhìn lại thì những chiếc ô tô từng bị tinh thể xuyên qua giờ rơi xuống mặt đất, khói bốc lên nghi ngút. Không chỉ có vậy, những cột điện bị giam cầm bên trong tinh thể giờ được giải phóng nên đổ rạp xuống đất, còn phần đầu của những cột đèn tín hiệu bị gãy đôi cũng rơi xuống.
Trong khi lùi lại để không bị cuốn vào mớ hỗn độn đó, tôi thốt lên một câu.
"Đúng thật nó là Căn nguyên (Pivot) rồi."
Dường như phạm vi Dị giới hóa (Wonderland) rộng hơn tôi tưởng.
Trên mặt đường, lớp nhựa đường bị bào mòn tạo thành vô số hố sâu, nước phun ra từ những đường ống nước bị đứt gãy. Những bức tường của tòa nhà bị Dị giới hóa giờ đã biến mất hoàn toàn, có những tòa nhà vì mất đi trụ đỡ nên đổ nghiêng vào tòa nhà bên cạnh.
"... Chuyện này chắc phải nhờ đến đội dọn dẹp Mukuro (Thân xác) thôi."
Quả thực khi hiện trường tan hoang đến mức này thì tốt nhất nên nhờ đến những người chuyên trách.
Tôi thở hắt ra một hơi, lấy điện thoại ra liên lạc cho chị Akane.
Một khi đã tiêu diệt xong quái vật thì không còn việc gì cho chúng tôi làm ở đây nữa.
Đáng lẽ chúng tôi có thể về ngay, nhưng Aya-chan bảo "Tớ muốn chuẩn bị cho học kỳ mới" nên tôi quyết định đi cùng cậu ấy. Không thể bắt bác tài xế đã chở chúng tôi đến đây chờ đợi chuyện riêng nên công việc coi như kết thúc tại hiện trường.
Khi tôi cùng Aya-chan đang hướng về phía một cửa hàng văn phòng phẩm lớn, cậu ấy đột nhiên mở lời.
"Dạo này các vụ án về Dị giới (Wonderland) tăng lên nhỉ."
"Chỉ tính riêng kỳ nghỉ hè này, tớ đã đi vụ thứ ba rồi đấy."
"Nhiều thế sao? Quả nhiên Itsuki-kun luôn được giao cho những công việc khó khăn mà."
"............"
Tớ nghĩ mình được giao việc chỉ vì tớ đang rảnh thôi mà.
"Aya-chan không nhận việc sao?"
"Chẳng có mấy đâu. Trong suốt kỳ nghỉ hè tớ mới nhận đúng một lần thôi."
Tôi thấy ba lần hay một lần cũng chẳng khác nhau là mấy, nhưng có vẻ Aya-chan lại rất để tâm. Cậu ấy lẩm bẩm rằng mình phải cố gắng hơn nữa rồi nắm chặt nắm đấm đầy quyết tâm.
"Nhưng cứ mải làm việc suốt thì có khi chẳng còn thời gian học hành đâu. Tớ cũng bỏ bê việc học suốt đây này."
"Vậy lần tới chúng mình cùng tổ chức buổi học nhóm đi! Tiện thể ghé tiệm văn phòng phẩm này, chúng mình có thể mua thêm cả vở nữa."
"À, ừm. Để lần tới nhé..."
"Học nhóm về ma pháp cũng được mà."
"Cái đó thì được!"
"Thật là."
Aya-chan bật cười có chút vẻ bó tay. Tôi thực sự rất kém trong chuyện học hành mà...
Thế là tôi vội vàng đổi chủ đề ngay lập tức để né tránh đòn tấn công bồi thêm về chuyện học nhóm.
"Mà này, sao cậu lại muốn đi tiệm văn phòng phẩm vậy?"
"Tớ muốn mua một cuốn sổ tay."
Tôi không ngờ một từ như vậy lại thốt ra từ miệng một người cùng trang lứa, suýt chút nữa thì không tin vào tai mình.
"Sổ tay? Để làm gì cơ?"
"Tớ xem video thấy một chị học sinh cấp ba nói rằng nếu lập kế hoạch cho một ngày vào buổi sáng thì sẽ rất tốt. Xác định rõ những việc cần làm rồi mới hành động sẽ giúp quản lý thời gian hiệu quả hơn."
"Ra là vậy..."
Học sinh cấp ba mà đã làm những việc như người đi làm thành đạt rồi sao? Con gái là vậy à?
Hay chỉ là do tôi không biết, chứ thực ra nam nữ bình thường ở lứa tuổi trung học đều làm thế nhỉ?
Trong khi tôi còn đang bối rối, Aya-chan nói tiếp.
"Tớ không biết cân đối thời gian tập luyện ma pháp và thời gian học tập cho hợp lý, nên nghĩ là cần phải làm gì đó để nắm bắt rõ ràng hơn. Tớ không được giỏi ma pháp như Itsuki-kun mà..."
Aya-chan hơi ngượng ngùng cúi đầu. Về phía tôi, tôi chỉ biết cúi đầu thán phục mà thôi.
Tớ cũng đâu có giỏi học hành như Aya-chan đâu.
"Không... Aya-chan giỏi lắm rồi. Tớ thậm chí còn chưa từng nghĩ đến chuyện đó..."
"Không đâu. Tớ cũng chỉ biết được qua video thôi mà."
Vừa khen một câu thì cậu ấy đã đáp lại bằng sự khiêm tốn rồi.
Liệu tôi có nên học tập cậu ấy mà mua một cuốn sổ tay không nhỉ? Mà thôi, đằng nào mình cũng chẳng có mấy kế hoạch, chắc là không cần đâu. Đang mải suy nghĩ thì lần này đến lượt cậu ấy hỏi tôi.
"Tiện thể thì xem đồ cho Itsuki-kun luôn đi. Cậu có muốn mua gì không?"
"Thứ tớ muốn mua à..."
Bị hỏi bất ngờ, tôi chẳng nghĩ ra được gì nên đâm ra lúng túng.
Sau một hồi phân vân, tôi chợt nhớ ra một thứ và nói.
"Tớ muốn mua mấy bộ đồ dễ vận động. Đồ tập của tớ bị chật hết rồi."
"Vậy thì chúng mình cùng đi xem nhé!"
Nói rồi cậu ấy mỉm cười vui vẻ, nắm lấy tay tôi dắt đi.
Theo kết quả tìm kiếm trên điện thoại, cửa hàng quần áo gần hơn cửa hàng văn phòng phẩm nên chúng tôi ghé qua đó trước. Trong cửa hàng mới mở này có một khu vực đồ thể thao khá rộng rãi với rất nhiều mặt hàng được trưng bày. Lượng người trong cửa hàng thực sự rất đông đúc.
Len lỏi qua đám đông đến trước các kệ hàng, Aya-chan thốt lên đầy ngạc nhiên.
"Kinh thật đấy. Nhiều mẫu mã quá nhỉ."
"Aya-chan không hay đến những nơi thế này sao?"
"Ừm. Thường thì mẹ tớ hay mua cho. Với cả tớ cũng không vận động nhiều như Itsuki-kun."
Vừa nói, cậu ấy vừa tò mò nhìn quanh các bộ đồ thể thao.
Đúng là Aya-chan vốn được chú Renji dạy cho cách chiến đấu ở vị trí hậu phương trong hàng ngũ Pháp sư (Exorcist), nên cậu ấy không cần di chuyển quá mạnh mẽ như tôi - người được dạy cách cận chiến. Đặc biệt là khi đi làm nhiệm vụ cùng tôi, tôi sẽ là người xông lên phía trước nên cậu ấy lại càng ít phải vận động hơn. Không biết khi đi cùng Nina-chan thì hai người họ phối hợp thế nào nhỉ.
Trong khi hai đứa đang xem đồ thể thao trước gương, Aya-chan bỗng mở lời.
"Mà công nhận là Itsuki-kun cao lên nhiều thật đấy."
"Vậy sao?"
"Trong lớp chắc cậu cũng thuộc hàng cao nhất còn gì."
"Vì ba tớ cao mà."
Tôi đáp lại và mỉm cười nhẹ. Cha tôi cao hơn một mét tám mươi lăm lận.
"Ngày xưa chúng mình cao sàn sàn nhau mà nhỉ."
"... Rồi Aya-chan cũng sẽ cao lên thôi mà?"
Cha cậu ấy cao thì chú Renji cũng rất cao. Chú ấy cao chừng mét chín mươi đấy. Cao quá mức cho phép luôn.
Nghe tôi nói vậy, Aya-chan vừa nhìn tôi qua gương vừa tiếp lời.
"Tớ thì cứ thế này là được rồi."
"Ơ, vậy sao?"
"Ưm, nhưng Itsuki-kun chắc còn cao nữa, lúc đó có lẽ tớ cũng muốn cao thêm một chút."
"Tại sao vậy?"
"Vì như thế thì cảm giác sẽ vừa vặn nhất."
Cái gì vừa vặn cơ?
Đang định hỏi lại thì Aya-chan đã với lấy một bộ đồ thể thao ngay gần đó.
"Itsuki-kun. Tớ thấy bộ này rất hợp với cậu đấy. A, hay bộ này tốt hơn nhỉ? Thử cả hai bộ đi."
"A, ừm..."
Thế là tôi bị cuốn theo sự nhiệt tình của cậu ấy và trở thành "búp bê mặc thử đồ" cho Aya-chan một lúc lâu.
Sau khi hai đứa đi mua sắm xong, tôi đưa Aya-chan về tận nhà rồi mới quay về.
Về đến nhà cũng là lúc trời bắt đầu sập tối. Trên tay tôi là bộ đồ thể thao vừa mua cùng cuốn sổ tay đôi mà Aya-chan đã khuyên "tiện thể mua luôn cho giống nhau". Sổ tay à, từ sau khi đi làm ở kiếp trước đến giờ tôi mới lại mua thứ này. Hồi đó tôi cũng bỏ xó ngay lập tức, nên ít nhất lần này tôi muốn dùng nó lâu một chút... Vừa nghĩ bụng như thế vừa mở cửa thì──tôi thấy một đôi giày cỡ lớn ngay lối vào.
Ơ? Chẳng phải giờ này ba vẫn đang đi làm sao...?
Trong khi đang lục lại lịch trình trong đầu thì một giọng nói vang lên trước cả khi tôi kịp xác nhận.
"Về rồi đấy à, Itsuki."
Ngước mắt lên, tôi thấy cha đang đứng ở hành lang, trên tay cầm một chiếc túi lớn.
Có vẻ như ba cũng vừa mới về nhà thôi.
"Công việc của ba xong rồi ạ?"
"Ừ, chỗ còn lại toàn Giai vị thứ 2 (Second Rank) thôi. Ba đã bàn giao cho Pháp sư (Exorcist) địa phương rồi."
Tuần trước khi đi công tác ba có bảo là đến tuần sau mới về... ra là vậy. Nếu thế thì về sớm cũng là điều dễ hiểu.
"Là công việc về Dị giới (Wonderland) ạ?"
"Không, chỉ là quái vật (Ma) bình thường thôi. Chúng thuộc loại sống theo bầy, làm tổ trong nhà dân nên ba đã dẹp gọn chỗ đó."
Vừa nói chuyện với ba, tôi vừa cởi giày rồi đi về phía bồn rửa tay.
Vặn vòi nước, dòng nước mát lành thấm đẫm bàn tay.
"Xem ra Itsuki cũng đang rất cố gắng nhỉ."
"Dạ?"
Đang định lấy cốc để súc miệng thì nghe ba nói vậy khiến tay tôi khựng lại. Nhưng ba như đã dự đoán trước điều đó, tiếp tục nói.
"Chuyện của Rin ấy."
"... Người đang cố gắng là Rin-chan mới đúng ạ."
Tôi vừa dứt lời thì ba bỗng đưa tay vò đầu tôi rối mù.
"Dù nói vậy nhưng trong quá trình dạy bảo chắc hẳn con cũng nhận ra được điều gì đó chứ."
"Thì cũng đúng ạ."
Tôi gật đầu, ba bảo "Đi ăn thôi. Mẹ con đang đợi đấy" rồi đi về phía phòng khách. Nói là phòng khách nhưng thực ra đó là một gian phòng kiểu Nhật.
Súc miệng xong, tôi đi theo sau ba. Có lẽ vì đang khát nên ba vào bếp lấy trà lúa mạch từ trong tủ lạnh ra. Tôi cũng đưa Đạo Ti (Silbe-ito) ra để kéo chiếc cốc về phía mình. Nếu bị mẹ bắt gặp thì chắc chắn sẽ bị mắng là đừng có lười biếng, nhưng giờ mẹ đang cùng Hina xem tivi ở phòng khách nên chắc là ổn thôi.
"Mà công nhận là tâm tính của Rin cũng thay đổi nhiều thật."
"Thay đổi tâm tính ạ?"
Tôi vừa rót trà lúa mạch ba đưa vào cốc vừa hỏi.
"Ừ, hình như ngày xưa con bé không có ý định trở thành Pháp sư (Exorcist) đâu."
"... Nghe bảo là vậy ạ."
Chuyện đó tôi cũng vừa mới nghe cách đây vài ngày. Đang định kể cho ba nghe thì tôi sực nhớ ra cô ấy đã dặn "Xin đừng nói với bất kỳ ai", nên tôi đành đáp lại một cách mập mờ.
"Chẳng phải vì cậu ấy đã lên trung học rồi sao ạ?"
"Có lẽ vậy."
Uống cạn ly trà lúa mạch trong một hơi, ba thở hắt ra đầy sảng khoái.
Sau khi thở ra, ba hạ thấp giọng xuống rồi nói tiếp.
"Yamato cũng không muốn để Rin bước chân vào thế giới của Pháp sư (Exorcist) đâu, nhưng nếu con bé đã tự mình lựa chọn con đường này thì ba cũng không thể kịch liệt phản đối."
"Đúng là vậy ạ."
"Hơn nữa, sự hỗ trợ từ nhà Kamiarizuki chỉ được duy trì cho đến khi hết tuổi học sinh mà thôi."
Tôi định đáp lại "Đúng là vậy ạ" nhưng rồi bỗng khựng người lại.
"... Ba đã biết chuyện đó rồi sao?"
"Chỉ có các đương chủ của Nguyệt gia mới biết thôi."
Ba khẽ đáp lại một câu ngắn gọn.
Tiếng tivi từ phòng khách vọng lại nghe rõ mồn một.
"Nếu vậy thì..."
Tôi vẫn cầm ly trà lúa mạch trên tay, đắn đo một chút về cách diễn đạt, rồi cuối cùng vẫn quyết định nói ra những gì mình đang nghĩ.
"Chẳng phải để ba hay chú Renji dạy ma pháp cho cậu ấy thì sẽ tốt hơn sao...?"
"Khó lắm con ạ. Nếu là con ruột thì còn được, chứ một Pháp sư (Exorcist) thường xuyên phải di chuyển khắp nơi như ba thì không phù hợp để nhận học trò. Thực tế thì lúc dạy Itsuki cũng phải cần cả ba và Renji hợp sức lại còn gì."
Tuy nhiên, những tâm tư đó của tôi đã bị ba gạt đi một cách dễ dàng.
Nhớ lại cảnh hồi tiểu học bị ba và chú Renji thay phiên nhau kèm cặp, tôi đành im lặng.
"Tất nhiên không chỉ có ba hay Renji biết chuyện này. Trong các gia tộc khác cũng có những người thân thiết với Yamato. Một vài người trong số họ đã ngỏ ý muốn đứng ra dạy bảo con bé. Nhưng cuối cùng mọi người quyết định là nên tôn trọng ý chí của chính chủ trước tiên."
"............"
"Khi con bé khao khát trở thành Pháp sư (Exorcist), nguyện vọng lớn nhất của con bé về người mình muốn được học ma pháp cùng chính là Itsuki. Mặc dù con cũng vẫn còn là học sinh... Đáng lẽ ra một đứa trẻ nhà phi-Nguyệt gia sẽ đảm nhận vai trò người dẫn dắt, nhưng... cậu bé đó đã bị thương trong vụ ở Ikebukuro hôm nọ. Hiện vẫn đang trong quá trình điều trị."
Đó chắc hẳn là người đã cùng Nina-chan đến tiếp ứng.
Đúng là ngoài Rin-chan ra, những người có mặt ở đó đều đã bị thương sau cuộc tấn công của quái vật.
"Sau chuyện của Yamato, có rất nhiều người muốn tôn trọng ý chí của Rin khi thấy con bé đã có thêm quyết tâm. Ngay cả ngài Akane cũng bị lay động bởi điều đó. Và thế là Itsuki đã được chọn."
"... Nếu vậy thì chẳng lẽ nhà Kamiarizuki, chị Akane, không thể cứ thế hỗ trợ mãi được sao?"
Nói xong, tôi chợt nhận ra điều đó có lẽ là không thể.
Nếu chỉ hỗ trợ cho một gia đình thì với nhà Kamiarizuki chắc chắn là điều dễ dàng.
Thế nhưng, Pháp sư (Exorcist)──cái nghề Pháp sư (Exorcist) này luôn đi kèm với sự hy sinh. Nếu đã hỗ trợ cho một gia đình thì cũng phải làm như vậy với các gia đình khác. Nếu thế thì chuyện sẽ đi về đâu. Sẽ là bao nhiêu người. Họ sẽ phải gánh vác đến mức nào.
Trong lúc tôi còn đang mải suy nghĩ, ba bỗng ôn tồn lên tiếng.
"Nếu làm được điều đó thì tốt biết mấy. Nhưng quy định là không thể làm vậy."
Nói rồi, ba lại rót thêm một ly trà nữa, uống cạn rồi tiếp tục.
"Nghe nói ngày xưa nhà Kamiarizuki cũng đã từng nghĩ đến và thử nghiệm điều tương tự. Nhưng kết quả là chế độ đó không còn tồn tại đến tận bây giờ. Ngài Akane đã nói rằng việc đối tượng hỗ trợ cứ tăng lên liên tục là điều không thể duy trì bền vững. Có lẽ ngài ấy đã trực tiếp chứng kiến điều đó."
Tôi thấy chuyện này thật không công bằng. Nhưng một khi ba đã nói vậy, tôi chẳng thể thốt thêm lời nào. Không thể nói được gì nữa.
"Cơ chế hiện tại được xây dựng dựa trên những lần thử sai trong quá khứ. Ba hiểu cảm giác của Itsuki, và lúc còn nhỏ ba cũng từng có suy nghĩ giống hệt con."
Ba nói bằng giọng như đang khuyên bảo, rồi lại đưa tay vò đầu tôi lần nữa.
"Dù vậy, mọi người đều thấy an tâm khi con bé chỉ đích danh con. Ai nấy đều tin rằng nếu là Itsuki thì chắc chắn sẽ ổn thôi."
"Tại sao ạ?"
"Vì con là người rất nỗ lực."
"............?"
Tôi nghiêng đầu khó hiểu trước ý nghĩa của câu nói đó.
Nhưng ba đã đặt ly xuống bồn rửa như muốn kết thúc câu chuyện tại đây.
"Ngày mai Rin có đến đây không?"
"Dạ không, hôm nay và ngày mai cậu ấy nghỉ ạ. Nghe bảo Rin-chan vẫn chưa làm xong bài tập hè."
Nghe tôi nói, khóe môi ba hơi nhếch lên thành một nụ cười, rồi ba tiếp tục.
"Vậy thì, đã lâu rồi chúng ta mới cùng luyện tập kiếm thuật nhỉ."
"Được không ạ?"
"Ừ, nếu cứ chỉ mải mê luyện tập ma pháp thì thực lực sẽ bị lệch lạc mất."
Sáng hôm sau, tôi đã thay bộ đồ đi săn (Hunting Dress) từ sớm và đang thủ thế với thanh kiếm gỗ ở giữa sân.
Dù nắng vẫn chưa lên hẳn nhưng không khí đã bắt đầu nóng nực. Tôi định bụng vào phòng tập cũng được, nhưng ở đó không có máy lạnh nên sợ là sẽ bị sốc nhiệt mất. Nhân tiện thì phòng tập đó chính là nơi tôi đã bắt đầu từ việc luyện tập Hồi thuật (Mawa-jutsu) từ năm ba tuổi, rồi đến luyện Đạo thuật (I-jutsu) hay luyện tập Yêu tinh ma pháp cùng Nina-chan, một nơi gắn liền với rất nhiều kỷ niệm.
Đứng đối diện với tôi trong tư thế thủ thế chính là ba.
"Trước tiên chúng ta sẽ đấu tập nhẹ nhàng. Itsuki, con cứ tự nhiên tấn công đi."
"..."
Đã được bảo là cứ tự nhiên, nên trước hết tôi quan sát toàn bộ tư thế của ba.
Ba đang giữ thanh kiếm gỗ ở tư thế trung đẳng (Seigan), đối diện với tôi. Chẳng hề lộ ra một kẽ hở nào để tấn công.
Nghĩ ngợi một chút, tôi quyết định trước hết phải phá vỡ tư thế đó.
"... Hây!"
Khẽ thở hắt ra, tôi dậm bước thật mạnh. Một tiếng "uỳnh" rung chuyển cả sân vườn khi tôi lao thẳng tới định áp đảo đối phương. Ba lùi lại nửa bước để né tránh đúng như tôi dự đoán, vì thế tôi đã vươn Đạo Ti (Silbe-ito) ra từ trước.
Trong khi kéo cơ thể mình lại gần, tôi không cho phép ba lùi thêm dù chỉ một chút.
Thế nhưng cú chém xuống ở cự ly gần đó đã bị ba nhẹ nhàng hóa giải và cuốn lấy──thanh kiếm gỗ bị ba kéo mạnh bằng sức mạnh thuần túy, khiến tôi mất đà. Ngay sau đó chân ba vươn tới, gạt mạnh khiến tôi ngã nhào xuống đất.
"... Hự."
Không khí trong lồng ngực bị ép ra ngoài khiến tôi phát ra một âm thanh kỳ quái.
"Cú dậm chân không tệ. Có điều, con quá chú tâm vào thanh kiếm mà lơ là phần thân dưới rồi."
"Kỹ thuật vừa rồi là gì vậy ạ...?"
"Đây không phải là thuật của Yato (Dạ Kêu). Chỉ là một cú gạt chân bình thường thôi."
Đó là cái gì nhỉ. Judo à?
"Việc đón đỡ thanh kiếm mới chính là kiếm thuật của Yato (Dạ Kêu). Nó được gọi là 'Datsuto' (Đoạt Đao). Một kiểu ứng dụng của Hiệp khí đấy."
"Làm thế nào vậy ạ?"
"Chính là nhờ vào việc di chuyển trọng tâm."
Được ba đưa tay kéo đứng dậy, tôi cầm lại thanh kiếm gỗ thủ thế.
Ba nhẹ nhàng chạm kiếm vào thanh kiếm của tôi, hai lưỡi kiếm tiếp xúc với nhau.
"Đối với thanh kiếm đang chém xuống, ta truyền lực từ bên hông để cuốn lấy nó."
Ba vừa nói xong, lưỡi kiếm của ba đã xoay một vòng.
Cánh tay đang cầm kiếm của tôi bị lực đó kéo theo, khiến cả người tôi không tự chủ được mà nhào về phía trước.
"Làm như thế này, con có thể đoạt lấy thanh kiếm của kẻ địch."
Ba đỡ lấy tôi khi tôi đang đà nhào tới.
"... Nóng quá."
"Mồ. Có lẽ ba nên dạy con vào mùa đông mới phải."
Con nghĩ vấn đề không phải ở chỗ đó đâu.
Tôi nhặt thanh kiếm gỗ vừa rơi xuống rồi hỏi ba.
"Đây là kỹ thuật để đoạt lấy thanh kiếm của đối phương đúng không ạ?"
"Đúng vậy."
"Nếu cứ giữ khư khư thanh kiếm thì chắc chắn sẽ bị mất đà như con lúc nãy... nhưng nếu đối phương buông tay giữa chừng thì sao ạ?"
"Thì có nghĩa là con đã tước được vũ khí của họ rồi. Tuy không được phép lơ là nhưng lợi thế đang nghiêng về phía mình."
"Nhưng nếu bị áp sát vào bên trong thì chẳng phải sẽ rất nguy hiểm sao?"
Kiếm thuật mà ba đang dạy tôi là phái Yato, một phái chuyên về tấn công. Nó hoàn toàn không có kỹ thuật phòng thủ, mọi chiêu thức đều là tấn công hoặc là đòn phản công.
Trong số các chiêu thức của phái kiếm đó có những chiêu áp sát vào tận lòng đối phương để ra đòn. Vì vậy, tôi thắc mắc rằng dù có tước được vũ khí nhưng nếu đối phương có phương án đối phó thì sẽ ra sao──.
"Dĩ nhiên là có cách đối phó chứ."
Ba đáp lại một cách thản nhiên.
"Bằng cách nào ạ?"
"Là dùng đòn đánh trực diện (Atemi)."
"............?"
"Con có biết chiêu 'Teidan' (Thân Đạn) không?"
Tôi gật đầu.
'Teidan' (Thân Đạn) là một cú đá dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào.
Hồi tiểu học khi khả năng 'Cường hóa cơ thể' còn yếu, tôi thường dùng nó để phá vỡ tư thế của đối phương. Giờ đây tôi có thể dùng ma pháp hoặc Đạo Ti (Silbe-ito) để hạ gục đối phương mà không cần chạm trực tiếp vào cơ thể họ nên không còn dùng tới nữa.
"Có một chiêu thức phái sinh từ đó gọi là 'Teidatsu' (Thân Đoạn)..."
"Dạ? Dạ."
Trong khi tôi còn đang nghiêng đầu thắc mắc về cái tên chiêu thức chưa từng nghe qua, ba đã dùng hình thái biến hóa tạo ra một mô hình người.
Ba tiến sát lại gần mô hình đó.
"Đó là kỹ thuật tung ra một cú đấm dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể ở khoảng cách bằng không, hoặc ở cự ly cực gần đối phương."
Ngay khi dứt lời──Uỳnh! Tiếng không khí nổ tung lọt vào tai tôi.
Mô hình người bị hất tung ra xa tít tắp phía sau, luồng khí tạo ra lướt qua khắp người tôi. Mô hình đó cứ thế va mạnh vào tường rào ở sân sau rồi mới dừng lại.
Tôi nhìn theo cái mô hình vừa bị thổi bay.
Phần thân của nó bị lõm sâu một mảng lớn, và có một làn khói mỏng bốc lên.
"Dùng tay không để đoạn tuyệt cơ thể đối phương. Chính vì thế nó được gọi là 'Teidatsu' (Thân Đoạn)."
Tôi nín thở. Vừa rồi ba hoàn toàn không sử dụng ma pháp. Vậy mà uy lực lại khủng khiếp đến thế này sao.
"Tùy vào kỹ năng mà uy lực sẽ khác nhau, nhưng nghe nói trong số các kiếm hào ngày xưa, có người đã dùng chiêu này để chém đứt đôi và tiêu diệt cả quái vật (Ma) đấy."
"............"
Đúng như lời ba nói, nếu có thể tung ra đòn đánh uy lực thế này mà không cần ma pháp thì có lẽ cũng tiêu diệt được quái vật thật. Dù Giai vị thứ 5 (Fifth Rank) có lẽ là không thể, nhưng nếu là Giai vị thứ 1 (First Rank) hay thứ 2 (Second Rank) thì chắc chắn sẽ thấy được tia hy vọng trong những trận cận chiến. Còn nếu kết hợp thêm cả 'Cường hóa cơ thể' thì khỏi phải bàn rồi.
Chỉ có điều tôi hơi thắc mắc là chiêu này thì liên quan gì đến kiếm thuật nhỉ.
"Với chiêu này, ngay cả khi đối phương áp sát sau khi bị đoạt mất kiếm, con vẫn có thể tung ra đòn đánh hiệu quả."
"... Một kỹ thuật thật tuyệt vời."
"Ừ. Nhưng trước hết, cứ bắt đầu từ 'Datsuto' (Đoạt Đao) đã nhé."
Nói rồi ba vòng ra sau lưng tôi và chỉ dạy từng động tác. Từ cách xoay xở cơ thể đến cách dồn trọng tâm.
Tôi rập khuôn theo những chỉ dẫn đó một cách chân phương nhất có thể. Sau khoảng năm, sáu lần luyện tập theo kiểu đánh gió, tôi bắt đầu luyện tập đối kháng trực tiếp với thanh kiếm của ba.
Trước tiên là bắt đầu từ trạng thái hai thanh kiếm chạm nhau. Sau khi lặp lại nhiều lần để nắm bắt được cảm giác, tiếp theo tôi sẽ thực hiện việc đoạt kiếm theo nhịp chém xuống chậm rãi của ba.
Đến lần thứ bảy thì tôi đã thành công, ba khẽ gật đầu hài lòng.
"Không tệ. Tiếp theo ba sẽ chém xuống với tốc độ bình thường."
"... Dạ."
"Chuẩn bị nhé."
Ba khẽ thở hắt ra một hơi rồi vung thanh kiếm gỗ chém xuống thật mạnh.
Ngay khi đường kiếm vừa đổi chiều so với lúc nãy, tôi đón lấy lưỡi kiếm từ bên hông đúng như những gì đã luyện tập.
── Được rồi.
Xoay tròn lưỡi kiếm như thể đang dính chặt vào nhau, tôi đoạt lấy thanh kiếm từ tay ba. Ngay khoảnh khắc bị đoạt kiếm, ba buông tay ra. Thanh kiếm gỗ bay về phía tôi. Cả hai tay của ba giờ đã hoàn toàn trống không.
Tiếng "cạch" vang lên khi thanh kiếm gỗ rơi xuống đất.
"Làm tốt lắm."
Thở phào nhẹ nhõm sau thành công bước đầu, tôi cảm nhận bàn tay ba đang xoa đầu mình.
Tuy có hơi ngượng và muốn ba dừng lại, nhưng vì không có ai nhìn thấy nên chắc là cũng ổn thôi.
"Muốn sử dụng được trong thực chiến thì chỉ có cách luyện tập lặp đi lặp lại thật nhiều lần thôi. Tuy nhiên với Itsuki hiện tại, ba mong là con sẽ không bao giờ phải dùng đến nó."
"... Vâng ạ."
Gật đầu đáp lại lời ba, tôi vỗ vỗ vào áo để lùa khí mát vào trong.
Trong lúc đó, ba dùng Đạo Ti (Silbe-ito) kéo chiếc khăn và chai nước thể thao để trên hiên nhà lại rồi ném cho tôi. Chắc là đến giờ nghỉ giải lao rồi.
Tôi cũng dùng khăn lau mồ hôi rồi bổ sung lượng nước đã mất.
Uống một hơi hết gần nửa chai, ba bỗng lên tiếng hỏi sau khi rời miệng chai ra.
"Con đã quen dần với nó chưa? Với thanh kiếm ấy."
"Dạ. Cũng hòm hòm rồi ạ."
Tôi đáp lời rồi hướng sự chú ý về thanh kiếm của mình đang đặt trong phòng.
Đó là một thanh Yêu đao được rèn từ một 'Di bảo' hồi tôi còn tiểu học. Cho đến khi cơ thể trưởng thành hơn, tôi chỉ mang theo nó cho có lệ──nhưng dạo gần đây, tôi đã bắt đầu mang nó theo mỗi khi đến hiện trường tiêu diệt quái vật (Monster Hunt).
"Vậy thì tốt. Đừng vì thấy không hợp mà chỉ mải mê luyện tập các đòn tấn công từ xa."
"... Con nghĩ mình càng biết nhiều thứ thì càng tốt mà."
"Cách suy nghĩ rất quan trọng đấy."
Ba gật đầu tán đồng.
Chẳng biết thứ gì sẽ hữu dụng ở đâu, nên càng có nhiều quân bài trong tay thì càng tốt.
Khi chiến đấu trong nhà hay giữa đám đông, ta không thể sử dụng những ma pháp có uy lực lớn như 'Oborozuki (Oanh Nguyệt)' hay 'Homura-bachi (Diệm Phong)'. Khi đó, ta cần những phương án khác──và những ma pháp hay kiếm thuật không quá lộ liễu sẽ trở nên vô cùng hiệu quả.
Chính vì thế tôi cho rằng việc học hỏi bất cứ điều gì cũng là cần thiết...
Trong khi tôi còn đang mải suy nghĩ mông lung, ba lại nói tiếp.
"Đừng chỉ luyện kiếm thuật, cũng đừng quên luyện tập những ma pháp được khắc trên Yêu đao nhé."
"Ba yên tâm. Chuyện đó con vẫn đang làm rất tốt ạ."
Trên Yêu đao có khắc những ma pháp đặc thù. Chúng mang những đặc tính hoàn toàn khác biệt với những thứ tôi thường dùng, nên dĩ nhiên là cần phải luyện tập mới có thể sử dụng thành thạo được.
"Nếu có gì không hiểu về Yêu đao, con cứ hỏi ba. Về việc sử dụng những đạo cụ kiểu đó, ba là tiền bối của con nhiều năm rồi đấy."
Ba nói rồi dùng ngón tay gõ nhẹ vào vành chiếc băng che mắt bên phải của mình.
Tôi biết bên dưới đó có chứa thứ gì, nên định bảo rằng con sẽ hỏi ba bất cứ lúc nào──nhưng trước khi kịp nói thì từ hiên nhà đã vang lên một tiếng gọi.
"Anh hai ơi. Chị Nina gọi điện cho anh này!"
Nhìn về phía đó, tôi thấy Hina đang cầm điện thoại của mình. Cảm ơn em ấy rồi nhận lấy điện thoại, một giọng nói quen thuộc vang lên từ đầu dây bên kia.
"Itsuki, giờ cậu có rảnh không?"
"Ừ, tớ rảnh. Có chuyện gì thế?"
Dù việc cô ấy gọi điện trực tiếp cho tôi không phải chuyện lạ, nhưng gọi vào buổi sáng thế này thì đúng là hiếm thấy. Tôi vừa đáp lời thì cô ấy nói tiếp.
"Cậu có nhớ chuyện về câu lạc bộ mà tớ đã nói trước đây không?"
Nghe Nina-chan hỏi, tôi khựng lại.
Rốt cuộc là chuyện gì nhỉ?
"... Chuyện nào cơ?"
"Chuyện về thành tích hoạt động ấy."
"A."
Hóa ra là chuyện đó. Trong khi tôi còn đang nhớ lại thì Nina-chan chậm rãi nói tiếp.
"Tớ muốn thảo luận về chuyện đó, chiều nay cậu có đến trường được không?"
"Chiều nay à..."
Tôi lẩm bẩm rồi liếc nhìn ba đang đứng phía sau. Thấy ba ra dấu "OK" quen thuộc, tôi liền đáp lại vào điện thoại.
"Ừ. Được thôi, vậy chiều nay gặp ở trường nhé."
Thế là lịch trình của tôi lại tăng thêm một việc.
Buổi tập luyện với ba kết thúc vào buổi trưa. Tôi nhanh chóng thay bộ đồng phục rồi hướng về phía trường trung học.
Nơi tôi đến là 'Phòng chuẩn bị Địa lý' nằm ở góc tòa nhà.
Đó chính là phòng sinh hoạt câu lạc bộ của tôi và Nina-chan.
"Xin lỗi, tớ đến muộn."
"Không sao, tớ cũng vừa mới tới thôi."
Vừa mở cửa, tôi đã thấy Nina-chan đang lấy cuốn vở từ trong cặp ra.
Phòng sinh hoạt này nói một cách khiêm tốn thì chẳng hề rộng rãi chút nào.
Hai bên tường là những chiếc giá thép chất đầy đồ đạc, nào là quả địa cầu, bản đồ thế giới, rồi cả những tài liệu cứ như thể được lấy từ thư viện đại học về.
Thêm vào đó là những tấm bảng đen bị nứt được dựng sát vào những chiếc giá đầy rẫy giáo trình, khiến căn phòng càng thêm chật hẹp. Nếu có động đất xảy ra, chắc chắn nơi này sẽ trở thành một đống hỗn độn.
Ở chính giữa căn phòng là bốn chiếc bàn học được ghép lại với nhau. Nina-chan đang ngồi ở phía bên trái tính từ cửa vào, nên tôi di chuyển đến chỗ đối diện với cậu ấy.
"Mà công nhận là nóng thật đấy."
"Nghe bảo hôm nay nhiệt độ cao nhất là ba mươi sáu độ đấy."
"Cứ thế này chắc sốc nhiệt mất thôi."
Cũng đang mặc đồng phục như tôi, cô ấy vừa nói vừa hướng mắt ra ngoài cửa sổ.
Mái tóc vàng dài không đổi từ hồi tiểu học được buộc lại phía sau. Cậu ấy nheo đôi mắt xanh biếc lại trước ánh nắng chói chang, lặng lẽ nhìn ra ngoài.
Nhìn từ đây thì làm sao thấy được sân vận động cơ chứ... Trong khi tôi còn đang nghĩ thầm như thế thì tiếng kim loại vang lên khi gậy đánh trúng bóng từ sân vận động vọng lại. Tiếng động dễ chịu đó chưa kịp dứt thì tiếng nhạc của câu lạc bộ kèn đồng cũng bắt đầu vang lên.
Tiếng ồn ào của trường học dần lớn hơn như một tín hiệu, Nina-chan quay lại nhìn tôi.
"Vậy thì Itsuki. Chúng mình cùng nghĩ cách tạo ra thành tích hoạt động cho 'Câu lạc bộ Địa lý' đi."
"Ừ, đồng ý."
Tôi gật đầu tán thành đề xuất của cậu ấy.
Thành tích hoạt động là thứ cần thiết để tôi và cậu ấy có thể duy trì câu lạc bộ Địa lý này.
Sở dĩ phải làm vậy là vì ở trường trung học, việc tham gia câu lạc bộ là bắt buộc.
Bản thân điều đó không có vấn đề gì, nhưng vì cả tôi và Nina-chan đều không biết khi nào sẽ có yêu cầu đi tiêu diệt quái vật (Monster Hunt), nên chúng tôi không thể chọn những câu lạc bộ có lịch tập luyện vào thứ Bảy và Chủ nhật. Thêm vào đó, vì việc tham gia sẽ không đều đặn nên chúng tôi muốn một câu lạc bộ mà không cần phải có mặt đầy đủ cũng không sao... nhưng đáng tiếc là chẳng có câu lạc bộ nào như thế cả.
Nếu không có thì tự tạo ra thôi, và thế là câu lạc bộ Địa lý ra đời. Chúng tôi đặt một cái tên thật mờ nhạt, khó hiểu để đảm bảo sẽ không có học sinh mới nào muốn tham gia.
Việc tự tạo ra câu lạc bộ riêng cho hai đứa thì tốt rồi, nhưng vì chỉ có hai thành viên nên chúng tôi cần phải chứng minh cho các thầy cô thấy rằng 'chúng em đang hoạt động rất nghiêm túc'. Nếu không, câu lạc bộ sẽ bị giải thể và chúng tôi sẽ bị ép vào các câu lạc bộ khác.
Vì thế, câu lạc bộ Địa lý đã có thêm một bài tập hè là một bài nghiên cứu tự do về địa lý.
Biết thế này mình đã lập câu lạc bộ nghiên cứu huyền bí cho rồi. Có vẻ như thế thì vừa làm Pháp sư (Exorcist) vừa hoạt động câu lạc bộ sẽ dễ dàng hơn.
Trong khi tôi đang nghĩ những chuyện vô nghĩa, Nina-chan cúi xuống nhìn vào điện thoại.
"Năm ngoái... à đúng rồi. Vì không có thời gian nên mình đã làm đại cho xong."
"Ừ. Là cái bài dán ảnh các nắp cống ở khắp nơi rồi viết về nguồn gốc của chúng đúng không."
"... Tớ nhớ là làm xong chỉ mất ba tiếng thôi."
Mùa hè năm ngoái, một tình trạng bất thường xảy ra khi quái vật xuất hiện dồn dập ở vùng Chugoku và Shikoku, khiến chúng tôi mất rất nhiều thời gian để xử lý. Dù bất đắc dĩ phải làm một bài báo cáo sơ sài nhưng vì nó quá đơn giản nên các thầy cô không đánh giá cao. Năm nay chúng tôi muốn làm một cái gì đó ra trò một chút.
"Nếu muốn làm nghiêm túc... thì chắc là phải đi khảo sát thực tế (Fieldwork) rồi."
"Khảo sát thực tế à?"
"Tức là thực sự đi ra ngoài và tìm hiểu nhiều thứ. Ví dụ như... tớ nhớ hồi tiểu học có bài học về việc 'tìm xem dòng sông bắt nguồn từ đâu', đó cũng là một kiểu khảo sát thực tế đấy."
"... Nina-chan am hiểu thật đấy."
"Tớ nghe mẹ kể thôi mà."
Nói rồi cậu ấy đáp lại với vẻ mặt thản nhiên, nhưng sau đó lại nhíu mày tiếp tục.
"Nhưng nếu cứ đi theo dòng sông thì sợ bị bảo là giống học sinh tiểu học mất... Tớ vẫn chưa nghĩ ra ý tưởng nào hay hơn cả."
"Nếu thầy giáo cũng là Pháp sư (Exorcist), tớ nghĩ việc đi tìm hiểu những câu chuyện ma quái ở nơi quái vật xuất hiện để xem chúng có mối liên hệ nào không cũng sẽ thú vị đấy chứ."
"Hay đấy. Chúng mình làm cái đó nhé?"
"Cấm thảo luận về quái vật ở nơi công cộng mà cậu."
"Tớ đùa thôi mà."
Vì cả hai đều chưa nghĩ ra được ý tưởng nào thực sự hay ho nên câu chuyện cứ dần chuyển sang tán gẫu.
Nina-chan khẽ mỉm cười hưởng ứng câu đùa của tôi rồi nói tiếp.
"Này Itsuki. Hay chúng mình cùng đi khảo sát thực tế ở Anh thì sao?"
"London á? Tớ có biết tiếng Anh đâu."
"Chẳng phải có ma pháp phiên dịch sao."
Ra là vậy, cũng có thứ đó nữa nhỉ...
Vì cả cô Elena và Nina-chan đều đã ở Nhật gần mười năm nên họ nói tiếng Nhật rất trôi chảy trong sinh hoạt hàng ngày. Thành ra tôi cũng quên bẵng mất sự tồn tại của loại ma pháp đó.
"Nếu chúng mình tổng hợp về các công trình kiến trúc và lịch sử của London thì các thầy cô chắc chắn sẽ không thể từ chối đâu."
"Ừ, đúng vậy... nếu chúng mình thực sự đi được."
"Vấn đề là liệu chị Akane có đồng ý hay không thôi."
"Với cả phải làm hộ chiếu nữa."
"Cái đó thì nhanh thôi mà."
Dù Nina-chan nói vậy... nhưng đối với tôi, bao gồm cả kiếp trước, tôi chưa bao giờ ra nước ngoài cả. Trước hết là phải xin phép cha mẹ, rồi còn phải để mắt đến việc luyện ma pháp của Rin-chan nữa. Nếu đi thật thì có nhiều việc phải làm quá.
Ngoài cái ý tưởng có vẻ khó thành hiện thực đó ra, chúng tôi thảo luận thêm hai, ba ý tưởng nữa cho đến khi cạn lời, căn phòng rơi vào không gian im lặng.
Mỗi khi sự im lặng bao trùm, cái nóng lại như ùa về nhắc nhở sự hiện diện của mình, tôi lấy bình nước ra uống một ngụm trà. Nina-chan cũng uống nước. Tiếng ồn từ các câu lạc bộ khác lọt vào căn phòng như muốn lấp đầy khoảng lặng.
Sau một hồi im lặng, cô ấy bỗng lên tiếng phá vỡ bầu không khí.
"Này Itsuki. Tớ có chuyện này muốn hỏi... một chút thôi được không?"
"Chuyện bài tập về nhà à?"
"Không, chuyện khác cơ."
Cậu ấy khẽ lắc đầu rồi liếc nhìn xung quanh. Sau khi xác nhận không có ai đến, cậu ấy mới hạ thấp giọng, hỏi nhỏ như sợ ai đó nghe thấy.
"Cậu đã nghe nói đến Ma lực Bảo quản khố (Magi-storage) bao giờ chưa?"
"Đó là cái gì vậy?"
"Hình như... đó là thứ giúp mình có thể tích trữ ma lực ra bên ngoài. Kiểu như mình đưa lượng ma lực dư thừa thường ngày ra ngoài, rồi khi nào thiếu thì lại nạp vào ấy. Giống như sạc pin dự phòng vậy."
"Lại có thể làm được cả chuyện đó sao."
"Đúng thế đấy. Hôm nọ tớ vô tình đọc được trong cuốn ma đạo thư của mẹ."
Trước cái tên quá đỗi xa lạ đó, tôi chỉ biết hỏi lại như vậy khiến Nina-chan khẽ gật đầu.
Cái cách cậu ấy đọc sách một cách thản nhiên như vậy chứng tỏ cậu ấy là người rất ham học hỏi, nhưng nghĩ lại thì từ trước đến nay cậu ấy vẫn luôn rất nhiệt huyết với ma pháp mà.
Thấy phản ứng của tôi hoàn toàn không giúp ích gì được, Nina-chan nhún vai như đã hiểu thấu tình hình.
"Tiếc quá, tớ cứ tưởng nếu Itsuki biết thì sẽ chỉ cho tớ cơ."
"Xin lỗi vì tớ chẳng giúp gì được cho cậu nhé."
"Không sao mà. Tớ mới là người hỏi chuyện kỳ lạ. Để tớ tự tìm hiểu thêm xem sao."
Nói xong cậu ấy lấy lại tông giọng bình thường và tiếp tục.
"Giá mà lúc nào Itsuki cũng ở bên cạnh thì tớ chẳng bao giờ phải lo lắng về chuyện ma lực cả."
Chắc là cô ấy đang ám chỉ đến việc chuyển đổi ma lực thông qua 'Cộng Minh (Recollect)'. Kỹ thuật Cộng Minh mà cô Shira dạy chúng tôi hồi tiểu học có thể giúp chuyển giao ma lực cho người khác.
Tuy nhiên, vì có chút suy nghĩ riêng nên tôi đã mở lời.
"Chúng mình vẫn luôn ở bên nhau mà, tớ và Nina-chan."
"Thì đúng là thế... nhưng sau này đâu chắc lúc nào cậu cũng ở bên cạnh tớ chứ."
Nói xong, cậu ấy đỏ mặt cúi đầu.
Vì cảm thấy đó là một câu nói khá tổn thương nên tôi đã khẳng định một cách rõ ràng.
"Tớ định sẽ ở bên cậu suốt mà."
Nói xong tôi mới thấy cứ như là đang tỏ tình vậy, nên vội vàng bổ sung thêm.
"À thì, ý tớ là, vì chúng mình là bạn mà............"
"............ Tớ biết rồi mà."
Nina-chan thở dài với một thái độ không rõ là có thực sự hiểu ý tôi hay không.
Và thế là, sự im lặng lại một lần nữa bao trùm căn phòng chuẩn bị.
"............"
"............"
Ngại... ngại quá đi mất. Hình như mình vừa nói điều gì đó thừa thãi thì phải...
Trong khi tôi đang tự kiểm điểm bản thân thì Nina-chan đã tập trung ma lực vào tay.
"I-Itsuki. Cậu có thấy căn phòng này nóng không?"
"Hả? À, ừ. Nóng thật, mùa hè mà cậu..."
"... Ừ. Đúng vậy, để tớ làm mát phòng cho."
Trong khi tôi còn đang đưa ra một câu trả lời vô thưởng vô phạt thì cậu ấy đã biến đổi ma lực trong tay mình.
Hiện ra là hai thực thể yêu tinh trắng muốt. Chúng có hình dáng người nhỏ nhắn nằm gọn trong lòng bàn tay, sau lưng có bốn chiếc cánh mỏng manh.
Tên của chúng là 'Sylph'.
"Làm cho căn phòng mát mẻ đi."
Nhận được yêu cầu của Nina-chan, hai thực thể yêu tinh bay thẳng đến chiếc quạt điện ở góc phòng, nhanh nhẹn vòng ra phía sau rồi thổi hơi ra.
Một luồng gió mát rượi thổi qua khiến nhiệt độ trong phòng giảm xuống rõ rệt.
Có được không gian thoải mái, Nina-chan đứng dậy đóng cửa sổ đang mở lại.
Tôi cũng đứng dậy định giúp một tay rồi nói tiếp.
"Cảm ơn Nina-chan nhé. Tớ thấy dễ chịu hơn nhiều rồi."
"Không có gì đâu. Itsuki cứ ngồi đó đi."
Nghe lời cậu ấy, tôi ngồi xuống ghế. Có vẻ Nina-chan đã lấy lại được tâm trạng bình thường nên cậu ấy tiếp tục như mọi khi.
"Quay lại chuyện khảo sát thực tế (Fieldwork) nhé."
"Ừm."
"Suốt kỳ nghỉ hè này, Itsuki có thời gian rảnh để đi đâu đó không?"
"Ưm..."
Trước câu hỏi chân thành của Nina-chan, tôi không khỏi đắn đo.
"... Có lẽ là khi nào công việc về Dị giới (Wonderland) ổn thỏa đã."
"Đúng vậy, tớ cũng thế thôi."
Cậu ấy thản nhiên đáp lại rồi ngồi xuống chỗ của mình. Những vụ việc về 'Thế giới khép kín' xuất hiện rải rác trong thế giới thực bỗng tăng đột biến trong vài tháng gần đây.
Từ khu chung cư biến thành bảo tàng mà tôi đã đi cùng Rin-chan, đến ngã tư bị tinh thể hóa mà tôi đã làm cùng Aya-chan. Vốn dĩ chỉ những quái vật có Giai vị cao mới có thể tạo ra Thế giới khép kín──Dị giới (Wonderland)──nhưng giờ đây ngay cả những quái vật Giai vị thấp cũng xuất hiện trong đó một cách bất hợp lý. Nếu cứ để mặc, những nơi đó sẽ trở thành các 'Monster Spot' (Điểm tập trung quái vật) nơi quái vật sinh sôi vô hạn.
Chính vì thế chúng tôi không thể làm ngơ dù đó chỉ là những quái vật Giai vị thấp.
Tôi khẽ thở hắt ra một hơi, rồi thuật lại lời đồn đại đang lan truyền trong giới.
"Nghe nói có một con quái vật nào đó đang đứng sau hỗ trợ chuyện này.... Nhưng mà, vẫn chưa tìm ra tung tích của nó."
"Nếu nó trốn trong Dị giới (Wonderland) thì không thể nào tìm thấy được đâu. Chịu thôi."
Trong quá khứ, con 'Puppet-Lappet-Marionette' từng tấn công chúng tôi cũng đã dùng chiêu bài tương tự để bắt cóc những đứa trẻ. Bằng cách ẩn mình trong công viên giải trí (Wonderland) do chính nó tạo ra, nó đã né tránh được mọi loại ma pháp truy vết và vươn vòi bạch tuộc ra từ một nơi an toàn.
Trong khi tôi đang hồi tưởng lại chuyện của vài năm trước thì Nina-chan bỗng nói một điều khiến tôi chú ý.
"Trong ghi chép có nói rằng các Phù thủy (Witches) cũng từng làm điều tương tự... nhưng đó cũng chỉ là những chuyện như cổ tích nên tớ chẳng biết có nên tin hay không nữa."
"Phù thủy (Witches)?"
Trước một từ ngữ xa lạ lọt vào tai, tôi không khỏi thắc mắc khiến Nina-chan nhìn tôi với vẻ mặt ngạc nhiên.
"Bất ngờ thật đấy. Đến Itsuki mà cũng không biết sao?"
"... Ừm. Thì cũng đại loại vậy."
Vừa nãy là Magi-storage, giờ lại là Phù thủy. Hình như Nina-chan đôi lúc hơi đề cao mình quá thì phải... Đang nghĩ vậy thì cô ấy đã bắt đầu giải thích cho tôi.
"Phù thủy (Witches) là những người sử dụng ma pháp đã tồn tại từ rất lâu trước khi các Pháp sư (Exorcist) ra đời. Nghe nói họ có thể tự do bay lượn trên bầu trời, bắt cóc những người mình thích vào các xưởng ma thuật (Atelier) nằm trong Dị giới (Wonderland) và sống tới hàng trăm năm."
"Có những người như thế thực sao?"
"Là một nhóm người đấy."
"Lại còn là số nhiều nữa cơ à."
"Chẳng phải Pháp sư (Exorcist) cũng đâu chỉ có một người sao."
Thì cũng đúng thật.
Tôi cứ đinh ninh 'Phù thủy' là tên gọi của một cá nhân cụ thể, nhưng theo lời Nina-chan thì có lẽ đó là một nghề nghiệp hay một danh xưng chung giống như Pháp sư (Exorcist) vậy.
"Vậy ra những Phù thủy (Witches) đó... là những người đã tạo ra Dị giới (Wonderland) sao?"
"Nghe bảo là vậy. Những cuốn ma đạo thư cổ thường do chính những đứa trẻ bị bắt cóc (Changeling) viết lại. Trong số đó có những đứa trẻ được chính Phù thủy dạy ma pháp cho, và chúng đã viết về Dị giới (Wonderland) trong đó."
Nói đến đây cậu ấy dừng lại một chút để lấy hơi rồi tiếp tục.
"Trong những câu chuyện mà Itsuki cũng biết chắc hẳn có 'Hansel và Gretel' chứ nhỉ. Ngôi nhà bánh kẹo không bao giờ hỏng chẳng phải là một ví dụ điển hình của Dị giới hóa (Wonderland) sao?"
"... Có lý thật đấy."
Tôi vừa gật đầu vừa nhớ lại cái ngã tư bị tinh thể hóa hôm nọ.
Tôi tin rằng những chuyện cổ tích ở thế giới này về cơ bản đều là sự thật lịch sử. Ít nhất thì tôi cũng đã từng gặp gỡ những thực thể có liên quan đến Nàng Bạch Tuyết, Peter Pan, Người thổi sáo thành Hamelin hay Momotaro. Thế nên nếu có những Phù thủy (Witches) xuất hiện trong truyện cổ tích đã từng tạo ra Dị giới (Wonderland) và lộng hành thì tôi cũng không lấy làm lạ.
"Phù thủy (Witch) đã ban giọng nói cho Nàng tiên cá thậm chí còn có thể hít thở dưới đại dương nữa cơ. Điều này vốn dĩ là không tưởng, nhưng nếu coi biển cả là một Dị giới (Wonderland) thì mọi chuyện lại trở nên hợp lý."
Nghe xong những lời đó, tôi thầm tán thưởng trong lòng.
Đúng thật là có thể suy luận theo hướng đó nhỉ.
Mà cái này... liệu có thể ứng dụng vào loại ma pháp nào không ta?
Tạm thời tôi cứ ghi nhớ điều đó trong đầu đã. À, giá mà mình mang theo sổ ghi chép thì tốt rồi...
Trong khi hồi tưởng lại sự thiếu nhiệt huyết hồi còn đi làm ở kiếp trước, tôi chợt thắc mắc về một điểm và hỏi cậu ấy.
"Này Nina-chan. Vậy rốt cuộc những Phù thủy (Witches) đó giờ ra sao rồi?"
Nếu những câu chuyện cổ tích là có thật, thì lượng ma lực mà họ sở hữu chắc chắn phải vô cùng khủng khiếp.
Nếu vậy thì việc có những Phù thủy (Witches) đạt Giai vị thứ 7 (Seventh Rank) cũng không có gì là lạ.
Nếu tin vào lời của ông lão thợ rèn đã rèn thanh Yêu đao cho tôi, thì những người mang Giai vị thứ 7 có thể sống tới hàng trăm năm. Thậm chí không ngoại trừ khả năng có những thực thể đã sống tới hàng ngàn năm. Nếu thế thì lẽ ra Phù thủy vẫn phải tồn tại đến tận bây giờ mới đúng, vậy mà trong thời đại này lại chẳng thấy bóng dáng họ đâu.
"Nghe nói tất cả các Phù thủy (Witches) đều đã biến mất rồi."
Nhưng câu trả lời tôi nhận được từ Nina-chan lại là một sự thật phũ phàng.
"Trong các cuốn ma đạo thư, người ta viết đủ thứ giả thuyết kiểu như họ đã chán thế giới này, hay đã đi sang một thế giới khác... nhưng tớ thì nghĩ rằng có lẽ họ đang ẩn mình trong thế giới riêng của mình, giống như chốn Tiên cảnh (Wonderland) vậy."
"... Ra là thế."
"Cậu để ý chuyện gì sao?"
"Tớ định bụng nếu họ vẫn còn ở đâu đó, thì có thể nhờ họ giúp tìm ra nguyên nhân khiến Dị giới (Wonderland) gia tăng đột biến như hiện nay."
Nghe tôi nói vậy, Nina-chan khẽ lắc đầu bảo "Rất tiếc nhưng mà".
"Phù thủy (Witches) là những quái vật (Monster) mang hình hài con người đấy. Họ sẽ không chịu nghe lời chúng ta đâu."
Có lẽ đó chính là kết luận mà cậu ấy đã rút ra sau khi nghiền ngẫm các cuốn ma đạo thư.
Chẳng còn gì để phản bác, tôi lặng lẽ nhún vai.
Kết thúc câu chuyện phiếm, chúng tôi quay lại thảo luận về vấn đề khảo sát thực tế (Fieldwork).
Dù vậy, cả hai cũng chẳng nghĩ ra được gì thêm ngoài những điều đã nói, nên sau khi thống nhất một cách đại khái là 'trong kỳ nghỉ hè sẽ đi đâu đó', thì trời cũng đã về chiều.
"Hôm nay chúng mình dừng ở đây nhé."
"Ừ, đúng vậy. Sắp đến giờ đóng cửa trường rồi, mình cũng nên về thôi."
Khi ánh hoàng hôn màu cam chiếu rọi qua cửa sổ, Nina-chan đã kết thúc buổi thảo luận.
Nhìn ra ngoài, câu lạc bộ bóng chày đã tập xong và đang san lấp lại mặt sân.
Dưới cái nắng gay gắt thế này mà sau khi tập luyện mệt nhoài ở ngoài trời, họ vẫn còn sức để đi dọn dẹp nữa.
Mấy câu lạc bộ thể thao đúng là vất vả thật đấy... Đang nghĩ ngợi mông lung thì Nina-chan vừa cất vở vào cặp vừa hỏi tôi như thường lệ.
"Itsuki, hôm nay cậu có ghé nhà tớ không? Những cuốn ma đạo thư về Phù thủy hay Ma lực Bảo quản khố (Magi-storage) tớ vẫn còn ở nhà đấy..."
"Ơ, được chứ? Thật ra tớ cũng đang rất tò mò về chuyện đó."
"Tớ không chắc chúng có giúp ích gì được cho cậu không đâu nhé."
Nina-chan nói rồi cầm lấy chiếc cặp sách.
Đúng là chỉ bằng việc đọc sách thì khó mà nghĩ ra ma pháp mới hay giải quyết được các vấn đề ngay lập tức, nhưng đối với tôi, ma pháp luôn được khai sinh từ sự kết nối giữa các sự vật, hiện tượng.
Chẳng hạn như nếu tôi không tạo ra 'Hisashi-gi (Mái Che)' để chống lại 'Meteor (Mẫn Tinh)' của mình, thì có lẽ tôi đã chẳng thể chống lại khối băng khổng lồ của Hiyousetsu Koujo ── giờ đây đã có tên là 'Himuro-boshi (Băng Thất Tinh)' ── và nếu không tò mò thử bện các sợi Đạo Ti (Silbe-ito) lại với nhau thì 'Oborozuki (Oanh Nguyệt)' cũng đã không ra đời.
Vì vậy tôi cho rằng việc tìm hiểu những thứ dù chưa có tác dụng ngay lập tức cũng không bao giờ là thừa cả.
Trong khi tôi còn đang mải suy nghĩ, Nina-chan nói "Tớ hiểu rồi" và tiếp tục như mọi khi.
"Hôm nay cậu muốn ăn gì nào?"
"Chắc là cà ri rồi."
"Cậu lúc nào cũng chỉ nói mỗi món đó thôi nhỉ."
"Thì tại tớ thích món cà ri của Nina-chan mà."
Thấy cậu ấy có vẻ hơi ngao ngán, tôi vội vàng bổ sung thêm dù không biết đó có phải là một lời bào chữa hợp lý hay không.
Dạo gần đây mỗi lần ghé qua nhà cậu ấy, tôi lại được cậu ấy nấu cơm cho ăn, thật là đáng quý. Vì cảm thấy phiền phức cho cậu ấy nên ban đầu tôi đã định từ chối... nhưng khi kể chuyện này cho mẹ nghe, tôi đã bị mẹ mắng một trận tơi bời rằng "người ta đã có lòng mà con lại nỡ từ chối sao", nên từ đó tôi cứ thế mà nhận lời mời thôi.
"Trên đường về chúng mình ghé mua ít nguyên liệu nhé."
"Để tớ xách đồ cho."
Tôi buông một câu không biết có giúp vớt vát được chút điểm nào không rồi rời khỏi phòng sinh hoạt câu lạc bộ.
"Nhắc mới nhớ, ở Anh người ta gọi món cà ri bình thường là 'Katsu Curry' đấy."
"Không có thịt tẩm bột mà cũng gọi là Katsu Curry sao?"
"Đúng vậy đấy. Thế nên lần đầu tiên được ăn cà ri trong bữa trưa ở trường, tớ đã rất ngạc nhiên đấy."
Đi qua sảnh chính, chúng tôi hướng về phía trạm xe buýt.
"Vậy bánh mì cà ri ở Anh chắc cũng gọi là bánh mì Katsu Curry nhỉ."
"... Tớ cũng không biết nữa. Hình như tớ chưa thấy món đó ở bên ấy bao giờ."
À thì, ngay cả ở Nhật cũng có những tiệm bánh không bán bánh mì cà ri, nên có lẽ ở nước ngoài món đó lại càng ít phổ biến hơn. Mà tớ thì thích món đó lắm...
Vừa tán gẫu vừa đi đến trạm xe buýt, một lúc sau thì xe buýt cũng tới.
Trên xe có khá đông hành khách nên chúng tôi di chuyển vào giữa xe để không làm phiền mọi người. Chiếc xe chở theo chúng tôi và những học sinh khác bắt đầu chậm rãi lăn bánh.
Dù quãng đường từ phòng sinh hoạt ra đến trạm xe buýt rất ngắn nhưng cái nóng oi bức của mùa hè đã khiến chúng tôi vã mồ hôi, nên khi vào xe, cả hai đều đứng hóng luồng gió từ máy lạnh cho mát thì Nina-chan bỗng kéo áo tôi.
"Này Itsuki. Hôm nào cậu rảnh chúng mình cùng đi xem phim này đi."
Thứ cô ấy đưa cho tôi xem trên điện thoại là trailer của một bộ phim tình cảm đang rất hot gần đây.
Nina-chan đúng là fan của mấy thể loại này nhỉ, từ truyện tranh thiếu nữ đến phim ảnh đều thế... vừa nghĩ bụng tôi vừa kiểm tra lại lịch trình. Hiếm khi nào tôi lại có lịch bận vào ngày mai và ngày kia, nên tôi đáp lại.
"Thứ Năm thì tớ rảnh đấy."
"Ngày mai cậu bận sao?"
"Ừ. Có một em gái... à thì một người đến xin tớ 'dạy ma pháp' cho, nên ngày mai và ngày kia tớ phải đi tập luyện cùng em ấy rồi."
Trên điện thoại có tin nhắn đầy năng lượng của cô bé: 'Bài tập của em xong rồi ạ. Ngày mai nhờ anh giúp đỡ nhé!'. Tôi vẫn chưa xem tin nhắn vì không muốn trả lời quá sớm.
Vì thế ngày mai tôi không có thời gian, đang định bụng xem nên giải thích thế nào cho Nina-chan hiểu... thì một âm thanh đầy ẩn ý lọt vào tai tôi.
"... Hừm."
"Có chuyện gì thế cậu?"
"Không có gì."
Trước tông giọng chắc chắn là có vấn đề đó của cô ấy, ngay khoảnh khắc tôi định hỏi cho ra lẽ thì──một tiếng "bộp" vang lên từ phía ngoài cửa sổ.
Tôi ngước mắt nhìn lên. Một khối cầu đen kịt đang bám chặt vào cửa kính xe buýt.
Kích cỡ của nó to chừng đầu người. Khối cầu đó dính nhớp như một khối slime, lan rộng khắp mặt kính, rồi từ bên trong khối cầu đó bỗng xuất hiện một cái miệng người.
"Cậu trai đứng phía trước, sáu mươi điểm."
Cái miệng mấp máy phát ra âm thanh. Giữa hàm răng trắng hếu đến rợn người là cái lưỡi thô ráp.
Lại một tiếng "bộp" nhão nhoẹt nữa vang lên. Nhìn sang bên cạnh, lại có thêm những khối cầu mới bám vào cửa kính xe buýt. Đã thế lại còn rất nhiều cái nữa chứ. Những kẻ đột ngột bay tới đó áp cái miệng vốn được giấu kín bên trong khối cầu lên mặt kính và bắt đầu lên tiếng.
"Cô gái mặc áo đỏ, bảy mươi lăm điểm."
"Đứa trẻ bên phải, tám mươi mốt điểm."
"Anh nhân viên văn phòng đang ngồi, chín mươi hai điểm."
Những cái miệng không ngừng chuyển động và đưa ra các con số. Điểm số cứ thế tăng dần lên.
Tay tôi bắt đầu dệt Đạo Ti (Silbe-ito). Nina-chan đứng cạnh cũng đang triệu hồi yêu tinh.
Cuối cùng thì việc chấm điểm cũng đến lượt hai đứa tôi.
"Cô bé tóc vàng, một trăm điểm."
Sợi Đạo Ti tôi phóng ra xuyên thấu qua cửa kính. Ngay khoảnh khắc tôi tóm lấy khối cầu đen đó.
"Cậu thiếu niên bên cạnh, không điểm."
Sau khi cả Nina-chan và tôi đều đã nhận được điểm số, tôi ném con quái vật đó đi. Rồi ở trên không trung nơi không ai nhìn thấy, tôi thi triển 'Homura-mayu (Diệm Kén)'. Ngay lập tức con quái vật biến thành tro bụi, trước khi những làn sương đen kịp rơi xuống đất, những yêu tinh do Nina-chan triệu hồi đã đục thủng khối chất lỏng đen ngòm đó thành một cái tổ ong. Sau khi bị đục hàng chục cái lỗ, con quái vật bỗng lầm bầm đầy vẻ bối rối.
"Một trăm điểm... lại biến thành mười cái... còn ngươi, mười điểm..."
"Như thế lại càng gần với điểm của Itsuki hơn, tớ vui lắm."
Nina-chan khẽ lẩm bẩm một câu mà chỉ mình tôi nghe thấy. Chuyện đó thì có liên quan gì cơ chứ.
Trong khi tôi còn đang suy nghĩ thì cơ thể con quái vật đã hoàn toàn tan biến thành làn sương đen.
Phía sau ô cửa kính, những chiếc xe ngược chiều vẫn lướt qua. Từ bác tài xế cho đến tất cả hành khách trên xe buýt, chẳng ai nhận ra chuyện vừa xảy ra cả.
Chiếc xe buýt bắt đầu giảm tốc độ. Hóa ra có ai đó đã nhấn nút xuống xe từ trước, và thật may mắn là có hai chiếc ghế ngay gần đó vừa trống chỗ nên chúng tôi di chuyển đến đó ngồi. Tôi bất chợt hỏi Nina-chan.
"Không biết điểm số lúc nãy có ý nghĩa gì nhỉ."
"Ai mà biết được chứ? Đến Itsuki mà nó còn chấm 0 điểm thì chứng tỏ mắt nhìn của nó quá kém rồi."
"Nhưng Nina-chan được hẳn một trăm điểm mà."
"Thì thế tớ mới bảo là nó chẳng có mắt nhìn gì cả."
"Vậy sao ta."
Vì cảm thấy không phục chút nào nên tôi khẽ lầm bầm.
Nếu xét về độ nghiêm túc trong kiếp sống đầu tiên thì Nina-chan đúng là một trăm điểm, còn tôi thì không điểm thật.
Tôi xua tan ý nghĩ đó đi vì thấy thật ngớ ngẩn khi quá bận tâm đến lời của một con quái vật, rồi xoay người sang phía cô bạn đang ngồi cạnh.
"Nhưng tớ vẫn thấy Nina-chan xứng đáng nhận một trăm điểm mà."
"Thấy chưa."
Nghe tôi nói vậy, cô ấy nở một nụ cười tinh nghịch.
"...
'Thấy chưa' là sao cơ?"
"Nghĩa là Itsuki chắc chắn không phải là 0 điểm rồi."
Trước phản ứng đó, tôi có cảm giác như mình vừa hiểu ra điều gì đó nhưng lại không chắc chắn lắm, một cảm giác thật kỳ lạ. Tôi khẽ tựa lưng vào ghế xe buýt.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn