Chương 15: Chương 3: Liệu mình có thể kết được một trăm người bạn không nhỉ!
Bonjin Tensei no Doryoku Musou · Pard2749 · 60 chương · ~143 phút đọc · Tạo 18/09/2026
Vol 2 Một tháng đã trôi qua kể từ khi tôi vào trường tiểu học.
Trong thời gian đó, sau giờ học tôi luyện tập ma pháp, thứ Bảy và Chủ nhật thì cùng mẹ lặp đi lặp lại việc học về cấu tạo cơ thể. Tôi nghe nói 『Hồi Thuật』 yêu cầu phải học lý thuyết trước khi bắt tay vào thực hành nên đã chuẩn bị tinh thần rất kỹ, nhưng dù một tháng đã trôi qua mà vẫn chưa dùng được lấy một chiêu Hồi Thuật nào, điều đó thực sự khiến tôi thấy nản lòng.
Nói vậy không có nghĩa là tôi định trốn học để luyện tập ma pháp. Cả chú Range và cha đều bảo rằng trường học rất quan trọng.
Nếu việc học văn hóa quan trọng hơn, liệu tôi có phải học lên đến tận đại học không nhỉ?
Thành thật mà nói, để hành nghề Pháp sư trừ tà thì có vẻ không cần bằng cấp kiểu luật sư hay bác sĩ, và học vấn chắc cũng chẳng quan trọng mấy. Nếu được, tôi thậm chí muốn không học cấp ba mà trở thành Pháp sư trừ tà ngay sau khi tốt nghiệp cấp hai. Dù một Pháp sư trừ tà tốt nghiệp cấp hai nghe có vẻ hơi sai sai.
Vừa suy nghĩ mông lung về những chuyện chẳng đâu vào đâu, tôi vừa nghe tai này lọt tai kia tiết học Toán.
……Ừm. Chán quá.
Dù ở kiếp trước tôi chắc chắn không thuộc diện thông minh, nhưng cũng không đến mức không hiểu nổi kiến thức lớp một. Trong cái gọi là 『Tiết học con số』, chắc không có nhiều người lớn lại không hiểu nổi mấy con số hai hay ba chữ số đâu.
Vì vậy, những tiết học đơn giản thế này thật sự rất rảnh rỗi, và cũng buồn ngủ nữa.
Thế nên, đây là lúc để dành cho việc đặc huấn tăng cường công suất đầu ra của Đạo Ti.
Vốn dĩ, có ba lý do lớn khiến giới Pháp sư trừ tà được gọi là thế giới của tài năng.
Thứ nhất, nhìn thấy được quái vật. Nói cách khác là có 『Linh cảm』 hay không.
Nhưng điều này thì ai sinh ra trong gia tộc Pháp sư trừ tà cũng đều có sẵn rồi.
Thứ hai, tổng lượng ma lực bẩm sinh không thể tăng thêm.
Nhưng, chỉ mình tôi biết rằng có thể tăng nó lên thông qua việc rèn luyện bằng Ma Thực.
Và thứ ba. Vấn đề nằm ở điều thứ ba này.
Đó là về công suất đầu ra của ma lực.
Công suất đầu ra ma lực là giới hạn lượng ma lực có thể dồn vào một sợi Đạo Ti. Ví dụ, nếu tổng ma lực là một trăm, thì thông thường người ta chỉ có thể dồn khoảng hai hoặc ba phần vào Đạo Ti mà thôi.
Sẽ dễ hình dung hơn nếu tưởng tượng đó là một bể chứa nước và cái vòi nối với nó. Bể chứa là tổng lượng, còn vòi nước là công suất đầu ra.
Cho dù bể chứa có lớn đến đâu, nếu vòi nước nhỏ thì lượng nước chảy ra vẫn sẽ yếu.
Nếu công suất đầu ra ma lực yếu, ma pháp cũng sẽ yếu theo.
Và số lượng Đạo Ti tối đa mà một Pháp sư trừ tà có thể tạo ra cũng liên quan đến công suất đầu ra này.
Ví dụ, một Pháp sư trừ tà có công suất đầu ra là hai mươi thì chỉ có thể tạo ra tối đa hai mươi sợi Đạo Ti với lượng ma lực là một mỗi sợi. Vậy, nếu Pháp sư này dồn mười phần ma lực vào mỗi sợi thì sao?
Câu trả lời rất đơn giản. Họ chỉ có thể tạo ra tối đa hai sợi.
Bởi vậy, việc rèn luyện công suất đầu ra ma lực là vô cùng quan trọng.
Quan trọng là thế, nhưng nghe nói cái này cũng phụ thuộc phần lớn vào tài năng bẩm sinh. Đó là lý do Pháp sư trừ tà là thế giới của thiên bẩm. Tuy nhiên, công suất đầu ra này hình như vẫn có thể rèn luyện được dù chỉ là một lượng cực nhỏ.
Mà thật lòng thì, chính tôi cũng không biết giới hạn số sợi Đạo Ti mình có thể tạo ra là bao nhiêu.
Nhưng, tôi biết rõ mình có thể dồn bao nhiêu ma lực vào mỗi sợi.
Vì thế, để gia tăng điều đó, tôi cần thực hiện huấn luyện nâng cao cường độ của sợi chỉ.
Về việc này, cha đã nhắc nhở tôi rất nghiêm khắc.
Bình thường, số sợi Đạo Ti cha dùng khi chiến đấu là hai sợi. Cha bảo rằng dù sở hữu tổng lượng ma lực cấp Giai vị thứ 5, cha vẫn bóp nghẹt đầu ra ma lực để tăng cường công suất trên mỗi sợi chỉ.
Vì vậy, tôi cũng đang học tập theo và thực hiện huấn luyện tăng cường công suất. Nói là huấn luyện cho oai thế thôi, chứ thực ra tôi chỉ đang chắp hai tay lại như đang chơi trò chơi dây rồi tạo ra Đạo Ti bên trong đó. Và rồi đây là một cuộc huấn luyện tẻ nhạt nhằm tăng dần lượng ma lực dồn vào. Hơn nữa, nó còn có nhược điểm là quá đơn điệu nên khó mà thấy ngay được thành quả đặc huấn.
Cuộc huấn luyện này đã bước sang tuần thứ hai, nhưng so với trước khi bắt đầu, công suất đầu ra chắc chỉ tăng khoảng 1. 01 hay 1. 1 lần gì đó. Học văn hóa thì chán, luyện tập cũng tẻ nhạt. Quá đỗi bình lặng. Giống hệt tôi ở kiếp trước.
Nhưng ngẫm lại, việc luyện tập tăng lượng ma lực cũng rất đơn điệu. Thế nhưng nhờ tích tiểu thành đại mà tôi đã đạt tới Giai vị thứ 7. Vậy nên, dù có tẻ nhạt đến đâu, việc kiên trì thực hiện nhiều lần vẫn là điều quan trọng nhất.
Thế là tôi vẫn tiếp tục chắp tay trên bàn, tập trung nâng cao công suất đầu ra ma lực.
Phải trở nên mạnh mẽ hơn, mạnh mẽ hơn nữa.
Trong khi đang mải suy nghĩ như vậy, tiếng chuông báo kết thúc giờ học vang lên. Tiết học hôm nay đến đây là hết.
Sau đó chỉ cần cả lớp cùng dọn dẹp, họp cuối buổi là có thể về nhà.
Ước gì hôm nay họp cuối buổi kết thúc sớm một chút.
Vừa nghĩ vậy, tôi vừa thu dọn hộp bút và sách giáo khoa Toán vẫn đang để trên bàn, thì Nina-chan ngồi bàn bên cạnh bỗng đứng bật dậy và một mình đi thẳng ra khỏi lớp.
「Ơ? Nina-chan, đến giờ dọn dẹp rồi mà. 」
「……Hừm. 」 Tôi đã gọi với theo như vậy, nhưng Nina-chan hoàn toàn phớt lờ.
Trước phản ứng đó, các thành viên cùng tổ với tôi thở dài lên tiếng.
「Itsuki. Thôi đi mà~」
「Lần nào cậu cũng bị phớt lờ còn gì. 」 Các bạn xung quanh vừa nói vừa giúp đẩy cái bàn của Nina-chan — thứ mà chẳng bao giờ cô bạn tự tay dọn — ra phía sau lớp.
Đã một tháng kể từ khi nhập học.
Nina-chan rõ ràng là một kẻ lạc loài trong lớp.
Lúc đầu, nhờ ngoại hình hiếm thấy — tóc vàng, mắt xanh — nên vì sự tò mò mà cô bạn được các bạn nữ vây quanh, nhưng do cái tôi quá cao, hay đúng hơn là tỏa ra cái hào quang kiểu 『Tôi không thèm kết bạn với các người đâu』, nên giờ đây chẳng còn ai trong lớp buồn dây dưa với cô ấy nữa.
À không, sai rồi. Chỉ có mỗi tôi là còn dây dưa thôi.
Nhưng tôi cũng chẳng đến mức đuổi theo sau Nina-chan khi cô ấy rời khỏi lớp, những gì tôi làm chỉ là bắt chuyện lúc ăn trưa rồi bị phớt lờ, bắt chuyện lúc dọn dẹp rồi lại bị phớt lờ mà thôi. Thú thật là tim tôi cũng bắt đầu thấy đau rồi đấy.
Nhưng dù sao cũng là đồng nghiệp Pháp sư trừ tà, vả lại cái kiểu không có nổi một người bạn nào trông cứ như tôi của kiếp trước vậy, và trên hết, đã mất công học cùng lớp thì tôi thật lòng muốn trở thành bạn của cô ấy.
「Itsuki-kun. Cô gặp một chút được không? 」
「Dạ? 」 Khi tôi vừa định dọn dẹp và đẩy bàn ra sau lớp thì bị cô chủ nhiệm Futaba gọi lại từ ngoài hành lang. Thế là tôi lật đật đi ra ngoài. Sau đó, cô mỉm cười hỏi tôi:
「Itsuki-kun có thân với Nina-chan không? 」
「Ư… ừm. Không biết có gọi là thân không nữa ạ. 」 Tôi muốn trở nên thân thiết, nhưng nếu hỏi là đã thân chưa thì thật sự khá đáng nghi.
Trước câu trả lời lưỡng lự của tôi, cô Futaba chậm rãi tiếp tục.
「Nina-chan ấy mà. Em ấy vừa mới đến Nhật Bản nên dường như đang gặp khó khăn vì môi trường chưa quen thuộc. 」 Điều đó tôi có thể cảm nhận được qua cách cô ấy nói chuyện lúc lễ nhập học hay cách sinh hoạt trong lớp.
Nina-chan nói mục tiêu là 『để thắng tôi』, nhưng nếu chỉ vì thế mà từ nước ngoài lặn lội sang Nhật thì hơi phi tự nhiên. Thay vào đó, việc nghĩ rằng cô ấy theo cha mẹ chuyển công tác đến Nhật, rồi tình cờ nghe danh tiếng của tôi nên mới đặt mục tiêu 『chiến thắng』 thì nghe có vẻ dễ hiểu hơn nhiều.
Mà nói mới nhớ, Nina-chan vừa mới đến Nhật mà tiếng Nhật đã trôi chảy như vậy, không biết trong đầu cô Futaba đã tự lý giải chuyện này thế nào nhỉ? Thật hơi kỳ lạ.
「Cô muốn Itsuki-kun trở thành bạn với Nina-chan. 」 Bạn bè!? Trước từ ngữ làm lay động trái tim đó, tôi vô thức rướn người tới trước.
「Nina-chan chắc cũng sẽ thấy khó đến trường nếu không có bạn. Itsuki-kun cũng sẽ thấy buồn nếu bạn cùng lớp không đến nữa, đúng không? 」 Khi được cô hỏi như vậy, việc không thể thành thật gật đầu nói 『buồn』 chính là điểm xấu của một người mang tâm hồn người lớn.
Dù tốt hay xấu thì tôi cũng đã rạch ròi giữa bản thân và người khác rồi, nên nếu ai đó không đến nữa thì tôi cũng chỉ nghĩ "À, ra vậy" thôi.
Nhưng Nina-chan thì sao?
Rời bỏ đất nước nơi mình sinh ra và lớn lên, bị ném vào một ngôi trường không có lấy một người bạn. Hơn nữa, cô ấy còn mang trong mình bí mật về một Exorcist (Pháp sư trừ tà) không thể tiết lộ ra ngoài. Nếu bảo rằng cô ấy không cảm thấy bị cô lập thì thật là chuyện lạ.
Vậy thì, chẳng phải một Pháp sư trừ tà cùng hội cùng thuyền như tôi trở thành bạn với cô ấy sẽ tốt hơn sao?
Chắc cô giáo chẳng nghĩ xa đến thế đâu, nhưng vì trong lớp 1-1 này chỉ có mỗi tôi là bắt chuyện với Nina-chan nên chắc cô cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
Dù sao thì về phía tôi, nếu có thể kết bạn được với Nina-chan, tiến độ của mục tiêu 『Kết được 10 người bạn』 trước khi tốt nghiệp sẽ tăng từ 0 lên 10%. Xét về tỉ lệ là đạt được một phần mười rồi đấy!
Vì vậy, tôi đã vui vẻ đồng ý với cô giáo.
「Em sẽ trở thành bạn với Nina-chan ạ! 」
「Cảm ơn em, cô cũng yên tâm rồi. 」 Gương mặt mỉm cười của cô Futaba pha trộn giữa sự an tâm và nhẹ nhõm, khiến tôi thầm nghĩ 『Làm giáo viên cũng vất vả thật nhỉ』.
「Vậy em đi tìm Nina-chan đây ạ. 」
「Nhớ quay lại trước khi họp cuối buổi nhé. 」 Được cô Futaba tiễn bằng ánh mắt, tôi rời khỏi lớp.
Vừa cảm thấy hơi tội lỗi với các bạn cùng lớp đang dọn dẹp ở hành lang và cầu thang… tôi vừa sử dụng 『Tầm Pháp』.
Thứ tôi tìm kiếm là người có tổng lượng ma lực lớn thứ hai trong ngôi trường này.
Nina-chan đã nói cô ấy thuộc Giai vị thứ 4. Dù ngôi trường có hàng trăm học sinh, nhưng người có lượng ma lực vượt trội đến thế chỉ có hai người là tôi và Nina-chan mà thôi.
Vì vậy, chỉ cần thu hẹp mục tiêu vào đó là được.
Đạo Ti đã biến đổi hình chất trên tay tôi xoay tròn như kim la bàn, rồi biến thành một mũi tên chỉ xuống phía dưới cầu thang. Trốn dọn dẹp rồi định làm cái gì không biết…… Vừa nghĩ vậy tôi vừa đi theo hướng mũi tên, và chân tôi tự nhiên bước về phía sau dãy nhà kho.
Khi nhận ra điểm đến, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Chứ nếu Nina-chan mà ở trong nhà vệ sinh nữ thì tôi có muốn tìm cũng chịu chết.
Ra khỏi dãy nhà, không gian hoàn toàn không một bóng người. Cũng phải thôi. Chẳng có tổ nào dọn dẹp ở chỗ này cả.
Chẳng lẽ cô ấy đang trốn ở một nơi không ai tìm thấy sao?
Vừa nghĩ vậy vừa đi theo hướng la bàn, tôi bỗng nghe thấy tiếng nói từ đằng xa.
「……Itsuki lúc nào cũng luyện tập ma pháp ngay trong giờ học. Như thế là gian lận. 」 Nina-chan đang nói chuyện với ai đó.
Rốt cuộc cô ấy đang nói chuyện với ai vậy……?
Trường tôi cấm mang điện thoại. Thế nên tôi không nghĩ là cô ấy đang gọi điện cho ai.
Tôi nấp vào bóng của tòa nhà, đưa mắt nhìn về phía phát ra tiếng nói, thì thấy Nina-chan đang đứng trước cổng phụ. Và, lơ lửng trước mặt cô ấy là một thứ gì đó kỳ bí như làn khói màu tím, hay một khối sương mù.
……Cái gì vậy nhỉ.
Tôi nheo mắt nhìn kỹ, nhưng không thấy sợi Đạo Ti nào vươn ra từ thứ màu tím đó. Nếu vậy thì đó không phải ma pháp. Thế thì, là quái vật sao……?
Vừa cảnh giác, tôi vừa bắt đầu dệt ma lực trong tay. Tuy nhiên, Nina-chan khi đối diện với khối sương mù đó lại có vẻ bình tĩnh hơn hẳn thường ngày.
「Nhưng mà, mẹ không chịu dạy ma lực cho mình nên…… mình chỉ còn cách tự làm thôi. 」 Trước lời của Nina-chan, khối sương mù tím rung rinh.
「Hả? Như thế không được! Vậy thì sao mình thắng được Itsuki chứ. 」 Nhìn từ ngoài vào thì trông cứ như một kẻ dở hơi tự nói chuyện một mình, nhưng trong mắt tôi, rõ ràng Nina-chan đang hội thoại với khối sương mù tím đó. Khối sương mù cũng không có vẻ gì là định tấn công cô ấy, mà ngược lại nó rung lên như đang khuyên nhủ.
……Vậy cái đó không phải quái vật sao?
Tôi nghiêng đầu thắc mắc trong lòng, nhưng chẳng có ai trả lời cả.
Phải làm sao đây…… Trong lúc đang đắn đo, một ý tưởng chợt lóe lên.
Đúng rồi. Cứ hỏi thẳng Nina-chan là được mà.
Biết đâu đó lại trở thành điểm kết nối giữa hai đứa.
「Nina-chan! Tìm thấy cậu rồi nhé! 」
「……Cái gì? 」 Ngay khoảnh khắc tôi lên tiếng, Nina-chan nhận ra và quay lại với vẻ mặt khó chịu ra mặt. Và trước khi tôi kịp nói gì, cô ấy đã phun ra một câu như để xua đuổi.
「Chắc là bị cô giáo bảo nên mới đến đây chứ gì, nhưng tôi không dọn dẹp đâu. Tôi còn việc quan trọng hơn nhiều. 」
「Việc gì quan trọng vậy? 」
「Tu luyện ma pháp! Tôi nhất định phải thắng Itsuki! 」 Nói xong, cô ấy "Hừm!" một cái rồi quay ngoắt đi.
Này, lúc nãy cậu vừa bảo mẹ không dạy ma pháp cho mà.
Câu đó đã chực chờ ở đầu lưỡi, nhưng nếu nói ra sẽ bị lộ chuyện tôi rình mò, nên tôi đành nuốt ngược vào trong.
Dù Nina-chan không thèm nhìn tôi, nhưng mặt khác cô ấy cũng không hề định giấu khối sương mù tím kia đi.
Vậy thì, tôi hỏi về khối sương mù này chắc cũng được nhỉ? Nếu không được thì cô ấy đã giấu đi rồi.
「Này, Nina-chan. 」
「Gì nữa. 」
「Thứ màu tím này là ma pháp của Nina-chan à? 」 Khoảnh khắc tôi hỏi câu đó, phản ứng của Nina-chan thật kinh khủng.
Xoẹt! Cô ấy giật bắn mình như một con mèo bị dựng đứng lông toàn thân. Đáng yêu thật.
Nhưng không dừng lại ở đó, cô ấy lao tới tóm lấy vai tôi. Đau quá.
「Cậu… cậu nhìn thấy sao!? Fairy (Yêu tinh) của tôi……」
「Fairy? 」 Fairy, ý cậu là cái đó hả. Loại yêu tinh hay tinh linh ấy……
Bị tóm vai, tôi vô thức hỏi lại, Nina-chan mở to đôi mắt vốn đã to tròn của mình hơn nữa rồi nói:
「Đúng vậy! Vì là do tôi tạo ra, nên đáng lẽ chỉ mình tôi thấy được chứ……」
Vừa nói, Nina-chan vừa đưa mắt nhìn khối sương mù tím.
Khối sương mù nhẹ nhàng nhảy múa như để đáp lại cô ấy, khiến tôi cũng vô thức đưa mắt dõi theo.
「Quả nhiên là nhìn thấy được. 」 Nói đoạn, cô ấy ghé sát mặt nhìn sâu, thật sâu vào đôi mắt tôi.
Đôi con ngươi xanh biếc kia choán hết tầm nhìn của tôi, khiến tôi cảm thấy ý thức mình như sắp bị nuốt chửng như khi nhìn chằm chằm vào bầu trời hay mặt biển bao la, rồi Nina-chan khẽ thốt lên:
「Itsuki, cậu sở hữu nó sao, 『Ma Nhãn』. 」
「Ma Nhãn……? 」 Tôi đâu có thứ gì to tát đến thế.
「Không đâu. Của tớ không phải thứ đó. Chỉ là, tớ nhìn thấy được Đạo Ti của người khác thôi. 」
「……Đạo Ti? 」
「Là cái này nè. 」 Tôi vươn một sợi Đạo Ti từ tay ra, nhưng có vẻ vì không có 『Chân Nhãn』 nên Nina-chan không nhìn thấy được.
「Là ma lực được tôi luyện thành sợi chỉ ấy. Vươn nó ra là có thể dùng được đủ loại ma pháp. 」
「……T-Tôi biết thừa nhé! 」 Chắc chắn là cậu không biết rồi.
「Tóm lại là! Cậu nhìn thấy được ma lực trước khi nó biến thành ma pháp đúng không? Đó là vì cậu có Ma Nhãn đấy. Vì nhìn thấy ma lực nên gọi là Ma Nhãn! 」 Nina-chan nói xong liền lùi lại một bước khỏi tôi.
Chẳng lẽ thứ mà Nina-chan gọi là Ma Nhãn chính là Chân Nhãn sao?
Nghĩ kỹ thì người ta gọi Pháp sư trừ tà là Exorcist, cách gọi Giai vị cũng khác, nên việc tên gọi Chân Nhãn có khác đi cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng mà, ra là vậy.
Nina-chan không biết từ Đạo Ti. Thay vào đó cô ấy dùng từ Fairy mà tôi không biết.
Điều đó chỉ có nghĩa là một thứ duy nhất.
Cô ấy biết loại ma pháp mà tôi chưa từng nghe tới.
……Tôi muốn được tận mắt thấy loại ma pháp đó. Tôi muốn biết về nó.
Cảm giác vừa giống trí tò mò, vừa giống bản năng sinh tồn trỗi dậy trong tôi.
Được thúc đẩy bởi cảm giác mãnh liệt đó, lần này đến lượt tôi tóm lấy vai Nina-chan.
「Này, Nina-chan! 」
「……C-Cái gì chứ! 」
「Dạy ma pháp cho tớ đi! 」 Tôi vừa nói vừa nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
Ma pháp của hải ngoại. Loại ma pháp mà tôi không hề hay biết.
Biết đâu, nó sẽ đưa tôi đến một nơi mà tôi chưa từng hình dung tới.
Trước kỳ vọng mãnh liệt đó, Nina-chan có chút bối rối tiếp lời:
「T-Tôi á? Dạy ma pháp? Cho Itsuki? 」
「Ừm! Tớ muốn biết. Về loại ma pháp mà Nina-chan đang sử dụng. 」 Tôi đã bày tỏ hy vọng tràn trề với Nina-chan, nhưng cô ấy lại lùi lại thêm một bước nữa.
Tại sao chứ?
「À thì! Tôi… vốn dĩ đang trong quá trình tu luyện 『Recollect (Ngưng thuật)』……」
Ngay khoảnh khắc Nina-chan thốt ra một từ tôi không biết, cô ấy liền lắc đầu nguầy nguậy.
「Không phải! Tại sao tôi lại phải dạy ma pháp cho đối thủ cơ chứ? 」
「Ơ, nhưng lúc nãy cậu bảo là đang tu luyện mà……」
「Coi như tôi chưa nói gì đi! 」 Ngay khi Nina-chan hét lên đầy dứt khoát, tiếng nhạc báo hiệu kết thúc giờ dọn dẹp vang lên.
……Có vẻ như đến đây là hết giờ rồi.
Cô giáo đã dặn 『Phải quay lại trước khi họp cuối buổi』. Giờ mà không về ngay thì buổi họp lớp sẽ bị trễ mất. Bởi vì buổi họp đó chỉ bắt đầu khi mọi người đã tập trung đông đủ.
Tiếc thật, tôi vẫn muốn nghe thêm một chút nữa……
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành hỏi mà không kịp đào sâu thêm.
「Vậy thì, Recollect? Dạy tớ cái đó đi! 」
「Không được đâu. 」
「Tại sao? 」
「Muốn thực hiện Recollect thì phải tu luyện 『Element (Luyện thuật)』 trước đã. 」 Toàn là những từ ngữ tôi chưa từng nghe thấy thôi……!
Nhưng nhìn điệu bộ của Nina-chan, có vẻ không phải cô ấy đang làm khó tôi mà là thực sự chưa dùng được.
Phải làm sao đây……? Chẳng lẽ tôi không thể dùng được ma pháp của Nina-chan sao?
Để mặc tôi đang một mình băn khoăn, Nina-chan đã đi thẳng về lớp, thế là tôi cũng vội vàng đuổi theo sau.
Mà nói đi cũng phải nói lại, Element với cả Recollect à……
Liệu chúng có tương đương với Hồi Thuật và Ti Thuật bên mình không nhỉ?
Nếu vậy thì việc Nina-chan nói đang trong quá trình tu luyện cũng là điều hợp lý. Các Pháp sư trừ tà Nhật Bản cũng bắt đầu tu luyện Hồi Thuật từ năm ba tuổi, và bắt đầu huấn luyện Ti Thuật từ năm năm tuổi.
Phải đến khi lên bảy tuổi mới được dạy ma pháp thực thụ…… tức là 『Biến hóa Thuộc tính』 và 『Biến hóa Hình chất』. Chúng tôi mới chỉ vào tiểu học được một tháng.
Nếu sinh nhật Nina-chan vào tháng Tư thì cô ấy đã bảy tuổi rồi. Nhưng có vẻ cô ấy vẫn chưa được dạy ma pháp nên chắc sinh nhật phải muộn hơn. Vậy là hiện tại cô ấy vẫn sáu tuổi. Ở Nhật Bản thì đây là thời điểm đang luyện tập Ti Thuật. Nếu coi cô ấy có cùng xuất phát điểm như Aya-chan thì việc đang luyện tập cũng là điều dễ hiểu.
Mà không biết Nina-chan là Pháp sư trừ tà của nước nào nhỉ?
Vừa đuổi theo sau, tôi vừa thầm thắc mắc như vậy.
Khi quay lại lớp, tôi được cô giáo khen vì đã dẫn được Nina-chan về, đồng thời bị các bạn trong tổ càu nhàu một chút vì trốn dọn dẹp. Coi như cộng trừ bằng không.
Tuy nhiên, dù cùng là thành viên trong tổ nhưng chẳng ai nói gì Nina-chan cả, cứ như thể mọi người đều đang ngó lơ cô ấy vậy, điều đó khiến tôi thấy hơi xót xa. Dù chính chủ Nina-chan thì vẫn đang ngồi tại chỗ với gương mặt cao ngạo.
Buổi họp lớp bắt đầu nhưng hôm nay chẳng có sự kiện gì đặc biệt nên kết thúc nhanh chóng.
Tuyệt, hôm nay được về sớm rồi!
Hỏi về nhà sớm để làm gì, thì tất nhiên là để luyện tập ma pháp. Dù trong giờ học vẫn có thể luyện tăng cường công suất đầu ra Đạo Ti, nhưng nói cách khác là tôi chỉ làm được mỗi việc đó thôi.
Những việc như luyện tập sử dụng ma pháp mới, hay luyện tập 『Giác quan thứ sáu』 mà tôi vẫn chưa nắm bắt được thì chỉ có thể làm khi về nhà.
Nhìn các bạn trong lớp í ới rủ nhau về theo nhóm, tôi cũng đeo cặp lên vai để ra về.
Hôm nay tôi vẫn về một mình. À không, tuyệt đối không phải vì tôi không có bạn để về cùng đâu nhé. Chỉ là vì chung cư tôi đang ở nằm khá xa trường, nên không có bạn nào đi cùng hướng đó thôi.
Đúng lúc tôi vừa định bước chân ra khỏi lớp, chiếc cặp sau lưng bỗng bị kéo mạnh khiến tôi suýt ngã ngửa.
Giật mình quay lại, tôi thấy Nina-chan đang túm chặt lấy cặp của mình.
「Có chuyện gì vậy……? 」 Lần đầu tiên bị đối xử thế này nên tôi sợ hãi hỏi lại, thì Nina-chan trả lời với vẻ mặt đầy khó chịu.
「……Đừng có mà lờ tôi đi chứ. 」
「Tớ đâu có lờ cậu đâu……? 」 Đột nhiên làm sao thế nhỉ…… Trong lúc tôi còn đang thắc mắc, Nina-chan ngập ngừng tiếp lời:
「Lúc nào cậu cũng nói 『Bye bye』, sao hôm nay lại không nói. 」
「Tớ có nói thế à……」
「Có nói mà! 」 Bị Nina-chan mắng, tôi thử lục lại trí nhớ thì đúng là dường như ngày nào tôi cũng nói vậy thật. À không, nhưng cái đó đâu phải tôi chỉ nói riêng với Nina-chan.
Với bất kỳ bạn nào trong lớp mà tôi có thể bắt chuyện được, tôi đều chào tạm biệt trước khi về. Vì chào hỏi là việc quan trọng mà.
「Xin lỗi nhé, Nina-chan. Hẹn gặp lại ngày mai, bye bye! 」 Thế là tôi chào cô ấy như mọi khi.
Rồi khi tôi định quay lưng đi tiếp thì lại bị kéo cặp lần nữa.
「Ch-Chờ một chút đã! 」
「Gì nữa đây……」
Lần đầu tiên trong đời bị kéo cặp tới hai lần một ngày, tôi vô thức thốt lên.
Thế rồi, Nina-chan ra vẻ như đây mới là vấn đề chính:
「À thì. Tôi có chuyện muốn nói với Itsuki. Nhưng bây giờ đông người quá……」
「Chuyện không thể nói khi có người khác à? 」 Nghe tôi hỏi, Nina-chan khẽ gật đầu.
Ra vậy. Chắc là chuyện về ma pháp rồi.
「Vậy thì đổi chỗ nhé. Cậu muốn đi đâu? 」
「Ở đây là được rồi. Một lát nữa thôi là mọi người sẽ về hết thôi. 」 Ý là sao nhỉ……?
Dù thấy lạ lẫm với lời cô ấy nói, nhưng chỉ chưa đầy mười phút sau tôi đã hiểu ra vấn đề.
Trẻ con tiểu học vốn rất hăm hở về nhà nên chỉ một lát sau khi tan buổi họp lớp, chỉ còn lại tôi và Nina-chan trơ trọi giữa phòng học.
Cô Futaba cũng dặn 『Về sớm đi nhé』 rồi quay về phòng giáo viên, nên thực sự chỉ còn hai đứa.
「Thấy chưa. 」
「Giỏi thật! Nina-chan nắm rõ quá nhỉ. 」
「Kh-Không có gì! Chỉ là tôi lúc nào cũng ở lại đến giờ này thôi……」
Vì tôi là thành viên của câu lạc bộ "về thẳng" luôn hăm hở về nhà ngay sau khi họp lớp xong, nên tôi không hề biết là lớp học lại vắng người nhanh đến thế.
「Vậy, chuyện cậu muốn nói là gì vậy Nina-chan? 」
「À thì, sau đó tôi đã suy nghĩ lại rồi. Và……」
Nina-chan hơi ngượng ngùng tiếp tục:
「Tôi quyết định sẽ dạy Element cho Itsuki! 」
「Hả! Thật sao!? 」 Tôi vô thức thốt lên hơi to, nhưng tiếng hét đó đã bị tiếng lũ trẻ đang chạy nhảy ngoài sân trường át đi mất.
「Nhưng tôi không dạy không đâu! Để đổi lấy việc tôi dạy ma pháp cho cậu, Itsuki cũng phải thực hiện một yêu cầu của tôi. 」
「Ừm. Được chứ. 」 Tôi gật đầu đồng ý ngay lập tức trước đề nghị của Nina-chan.
Thế nhưng, trước câu trả lời của tôi, Nina-chan lại tròn mắt ngạc nhiên:
「Ơ, đ-được hả? Tôi còn chưa nói nội dung yêu cầu là gì mà……? 」
「Ừm. Không sao đâu! Nếu là việc tớ có thể làm thì cứ nói nhé. À, nhưng tớ không có tiền đâu nên tiền tiêu vặt thì chịu rồi……」
「Kh-Không cần đâu! Đâu phải yêu cầu kiểu đó! 」 Nói đoạn Nina-chan quay ngoắt đi, nhưng ngay lập tức lại quay lại nhìn tôi.
「Nhưng mà, được thôi. Nếu Itsuki đã nói thế thì hợp đồng thành lập! Tôi dạy Element cho Itsuki, đổi lại Itsuki nghe theo một yêu cầu của tôi. Perfect (Hoàn hảo)! 」 Sau đó, Nina-chan ưỡn ngực đầy tự tin:
「Vậy thì ngay bây giờ, tôi sẽ dạy Element cho cậu! 」
「Làm phiền cậu giúp đỡ! 」 Vừa cúi chào "vị sư phụ mới", tôi vừa thầm nghĩ.
Thay vì bắt tôi thực hiện yêu cầu trước, cô ấy lại chịu dạy tôi trước, xem ra Nina-chan không phải là một đứa trẻ xấu tính.
「Vậy, Itsuki đưa tay ra đây. 」
「Ừ-ừm? Thế này hả? 」 Tôi rụt rè đưa tay ra phía trước, Nina-chan liền nắm chặt lấy tay tôi.
「Nghe rõ này. Element là việc tinh luyện (refining) ma lực. Sử dụng ma lực đã tinh luyện để nâng nó lên một Phase (Vị tướng) cao hơn, đó chính là Element! 」 Dù Nina-chan giảng giải rất hùng hồn, nhưng tôi thực sự chẳng hiểu cô ấy đang nói cái quái gì, mặt hiện rõ một dấu chấm hỏi to đùng. Cái loại ma pháp hải ngoại mà tôi hăm hở muốn học bấy lâu nay, giờ bắt đầu xuất hiện phản ứng bài trừ rồi đây.
「……Nghe thế là phải hiểu đi chứ. 」
「Ư… ừm……」
Dù bị nói vậy nhưng không hiểu thì vẫn là không hiểu thôi.
Tinh luyện ma lực là cái quái gì chứ.
「Bây giờ tôi sẽ làm thử, nhìn đó mà học theo. 」
「Ừm? 」 Nina-chan nói 「Bắt đầu nhé」 rồi nhắm mắt lại.
「……Nóng quá! 」 Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một luồng nhiệt khó tin truyền qua từ tay Nina-chan.
Đó là hơi nóng ma lực mà tôi đã quá quen thuộc. Từ cha, Aya-chan, cho tới cả Hina, tôi đều đã từng chạm vào, và bản thân tôi cũng luôn ý thức được ma lực của chính mình. Vì vậy, tôi không thể nào lầm được luồng nhiệt đó.
Thế nhưng, thứ của Nina-chan — nóng hơn hẳn so với những gì chúng tôi sở hữu.
「Tôi đã tập trung ma lực được tinh luyện bằng Element vào tay đấy. Thấy thế nào? 」
「Hoàn toàn khác biệt luôn……」
「Đúng không? 」 Nina-chan lộ rõ vẻ mặt đắc ý "hừ hừn".
Nếu đừng có làm cái mặt khó chịu mà cứ giữ vẻ mặt như bây giờ thì chắc cô ấy sẽ chẳng bao giờ bị cô lập trong lớp đâu…… Tôi thầm nghĩ vậy nhưng không nói ra. Thay vào đó, tôi hỏi:
「Cái này làm thế nào vậy? 」
「Được rồi, trước tiên là cách tinh luyện. Chúng tôi thường luyện tập cái này từ năm ba tuổi cơ, nhưng mà……」
Vừa nói, Nina-chan vừa chỉ vào bụng tôi.
「Ma lực được tích tụ ở đây đúng không? 」 Nơi tích tụ ma lực. Không cần nói cũng biết, chính là Đan điền.
「Hãy đưa dần ma lực từ trong đó ra ngoài. Khi đó, phần ma lực nặng sẽ ở lại trong bụng, còn phần ma lực nhẹ sẽ từ từ lan tỏa khắp cơ thể. 」
「…………? 」 Tôi nghiêng đầu trước lời giải thích của Nina-chan.
Ma lực mà cũng có "nặng" với "nhẹ" sao……? Ma lực thì là ma lực chứ. Không phải vậy à?
Trước vẻ mặt chưa phục của tôi, Nina-chan tiếp tục:
「Đứng thẳng trên hai chân đi. 」
「Ừm. 」
「Từ nơi tích tụ ma lực, hãy đưa ma lực ra ngoài cơ thể từng chút một như làn khói ấy. Tạm thời cứ làm thử đi. 」 Cái đó không phải là Ti Thuật sao……?
Vừa nghĩ vậy tôi vừa định đưa ma lực ra ngoài như lời Nina-chan bảo, thì bị cô ấy ngăn lại.
「Đừng có buông tay ra. 」
「Ơ, ừ-ừm. 」 Dù chẳng hiểu mô tê gì nhưng tôi vẫn nắm tay Nina-chan, rồi từ từ đưa một lượng ma lực cực nhỏ ra ngoài. Một lượng thực sự rất mỏng manh. Nếu không quái vật sẽ kéo tới mất.
Ngay khoảnh khắc lượng ma lực được vận hành khắp cơ thể theo kiểu Ti Thuật chạm tới lòng bàn tay, tôi đã bị Nina-chan mắng.
「Thế này không được, Itsuki. Độ đậm đặc của ma lực không đồng nhất. 」
「Nếu đồng nhất thì không được sao? 」
「Tất nhiên rồi. Quan trọng là phải để ma lực nặng ở lại. Ban đầu phải bắt đầu từ việc cảm nhận được cảm giác đó đã! 」 Bị nói vậy thì chắc đúng là thế rồi.
「Làm lại lần nữa! 」 Theo lời cô ấy, tôi đưa toàn bộ ma lực khắp cơ thể quay trở lại Đan điền.
Đã lâu lắm rồi tôi mới thực hiện việc đưa ma lực quay về kể từ sau đợt luyện tập Ma Thực.
Cảm giác bụng cứ như bắt đầu đau đau ấy nhỉ. Chắc là do tôi tưởng tượng thôi.
Thế là tôi lại thử thách lần nữa.
Tôi lại đưa ma lực ra tay, nhưng vẫn không được. Nina-chan lại mắng 「Ma lực quá giống nhau! 」.
Đúng lúc tôi định thử lần thứ ba thì cửa lớp mở ra, cô Futaba quay lại.
「Ơ kìa, Itsuki-kun. Em và Nina-chan đã thân nhau rồi à? 」 Vừa nói cô Futaba vừa cầm lấy cuốn sổ nhật ký lớp đặt trên bàn giáo viên.
Mà thôi, cũng phải thôi. Nhìn từ ngoài vào thì đúng là trông như vậy thật.
Hai đứa chúng tôi đang đứng nắm tay nhau ở góc lớp. Bảo là không thân thì đúng là chuyện lạ.
Trong lúc tôi còn đang nghĩ ngợi như chuyện của ai đó, thì Nina-chan dường như không thích lời của cô giáo lắm, cô ấy có vẻ hơi giận:
「Có thân thiết gì đâu ạ! 」
「Thế sao? Cô xin lỗi nhé, nhưng cô rất vui nếu hai đứa chơi thân với nhau. 」
「Trời ạ! Cô mau đi chỗ khác đi! 」
「Rồi rồi. Hẹn gặp lại vào ngày mai nhé, Nina-chan, Itsuki-kun. 」 Nói đoạn, cô Futaba kẹp cuốn sổ vào nách rồi rời khỏi lớp.
Làm giáo viên vất vả thật đấy, tôi vừa nghĩ vậy thì Nina-chan với khuôn mặt hơi đỏ quay sang nhìn tôi.
「Lần nữa nào! 」
「……Ừm. 」 Buổi tu luyện bị gián đoạn lại được tiếp tục. Tôi đúng như lời đã nói, lại vận hành ma lực khắp cơ thể…… nhưng có vẻ Nina-chan vẫn không hài lòng.
「Này nhé, Itsuki đang cố gắng kiểm soát ma lực quá mức rồi. Phải để ma lực được tự do hơn nữa. 」
「Tự do……? 」
「Thả lỏng ra, nhưng phải dùng lực sao cho ma lực không tự ý quay về bụng. Phải kiểm soát lực sao cho ma lực nặng và ma lực nhẹ tách rời nhau ra! 」 Nhờ Nina-chan chỉ ra, tôi mới nhận ra thói quen của mình. Đó là thói quen muốn kiểm soát ma lực một cách gắt gao.
Đúng là tôi có thói quen đó. Đó chắc chắn là tàn dư từ việc tôi đã kiểm soát ma lực triệt để để trốn tránh cơn đau trong đợt luyện tập Ma Thực. Vì vậy, về việc thao túng ma lực bên trong cơ thể, có lẽ không quá lời khi nói tôi là người có thâm niên lâu nhất trong số các Pháp sư trừ tà cùng trang lứa…… tôi nghĩ vậy.
Tuy nhiên, điều đó lại phản tác dụng khi thực hiện 『Element』.
Được cái này thì mất cái kia.
Xem ra không phải chuyện gì cũng suôn sẻ như ý muốn.
「Tôi sẽ làm mẫu cho xem, đưa tay đây. 」 Bảo là đưa tay nhưng tay phải của tôi vẫn đang bị Nina-chan nắm chặt.
Thế là tôi rụt rè đưa bàn tay trái còn trống ra, Nina-chan nhanh chóng tóm lấy và đặt nó lên bụng cô ấy.
「Bắt đầu nhé. 」 Lần đầu tiên được chạm vào bụng người khác, dù là qua lớp áo, khiến tôi có chút căng thẳng.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, ý thức của tôi đã bị cuốn theo chuyển động ma lực của Nina-chan.
Có sự chênh lệch nhiệt độ giữa bàn tay trái đang chạm vào bụng và bàn tay phải đang được Nina-chan nắm giữ.
「Thấy chưa, làm thế này thì ma lực nhẹ sẽ di chuyển tới các đầu chi, còn ma lực nặng sẽ ở lại bên trong cơ thể. Nếu quen thì ai cũng làm được thôi. 」 ……Ra là vậy. Tuyệt thật đấy.
Đúng là khi thực sự chạm vào, tôi mới hiểu được sự đậm nhạt của ma lực, cũng như việc có tồn tại những cuộc huấn luyện để đạt được điều đó.
「Nào, Itsuki. Làm thử đi. 」 Tôi gật đầu, Nina-chan buông tay trái ra rồi đặt tay lên bụng tôi.
Hít thở sâu hai lần. Rồi tôi từ từ nới lỏng sự kiểm soát đối với ma lực.
Ngay khoảnh khắc đó, ma lực bỗng bắt đầu chuyển động tự do trong cơ thể.
Cảm giác đó giống hệt như ngày tôi mới tái sinh, khi bị Ma Thực tấn công và suýt chết, khiến chấn thương tâm lý của tôi bị kích thích. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Nhưng, tôi của bây giờ đã khác với tôi của lúc đó.
Từ bấy đến nay tôi đã luôn đối mặt với ma lực. Đối mặt với ma pháp.
Và tôi đã rèn luyện được thuật thao túng ma lực.
Trong thoáng chốc, tôi cảm nhận được ma lực trong cơ thể đang phân tách.
À không, dùng từ phân tách thì không hẳn là chính xác. Lượng ma lực nhẹ không bị giữ lại ở Đan điền đã tiến về phía lòng bàn tay, còn lượng ma lực nặng không hề chuyển động vẫn ở lại Đan điền.
Một cảm giác kỳ lạ mà tôi chưa từng được trải nghiệm khi thực hiện Hồi Thuật.
Ngay khoảnh khắc lượng ma lực nhẹ truyền tới lòng bàn tay, Nina-chan đã buông tay tôi ra.
「Cũng tạm được đấy. Nhưng cảm giác cũng tốt. Cậu đã cảm nhận được cái cảm giác kỳ lạ đó rồi đúng không? 」
「……Ừm. Ma lực đã tách làm hai. 」
「Đúng vậy! Từ đó ta chiết xuất (extract) ma lực nặng đó ra và đưa ra ngoài cơ thể. Đó chính là Element! 」 Nói đoạn, cô ấy khẽ nhíu mày.
Nhưng tôi lại để ý tới một từ trong lời cô ấy nên hỏi lại:
「Này, Nina-chan. Element là…… đưa ma lực ra ngoài à? 」
「Tất nhiên rồi. Nếu không thì sao gọi là Element được. 」
「Hả!? Cậu đã luyện tập đưa ma lực ra ngoài cơ thể từ năm ba tuổi rồi á? 」
「Ở Nhật Bản không làm thế à? 」 Vì quá ngạc nhiên nên tôi vô thức hỏi vậy, nhưng Nina-chan lại hỏi ngược lại tôi.
「Ừm, chắc là không đâu. Ở Nhật Bản, việc đưa ma lực ra ngoài cơ thể được gọi là Ti Thuật, nhưng phải đến năm năm tuổi mới bắt đầu luyện tập cơ. 」
「Hửm? Tùy mỗi nước mà khác nhau nhỉ. 」 Cô ấy chỉ nói vậy rồi mất hứng thú ngay…… nhưng về phía tôi, có một điểm khiến tôi băn khoăn.
Đó là về ý nghĩa của Hồi Thuật.
Cả cha và chú Range đều bảo Hồi Thuật là để 『quen với việc thao túng ma lực』, nhưng có lẽ điều đó mới chỉ đúng một nửa.
Nửa còn lại, chẳng phải là để loại bỏ sự không đồng nhất của ma lực sao?
Ma lực nặng và ma lực nhẹ tồn tại bên trong cơ thể. Nếu cứ để nguyên như vậy mà sử dụng mà không hòa trộn chúng, có lẽ sẽ nảy sinh vấn đề về uy lực và sự ổn định của ma pháp. Nếu thực sự có vấn đề, đó sẽ là một yếu tố gây bất an lớn đối với một Pháp sư trừ tà trong việc sinh tồn.
Khi tôi chiến đấu với Lôi Công Đồng Tử, tôi đã tin tưởng vào uy lực của 『朧月 - Lung Nguyệt』. Chính vì tin tưởng nên tôi mới có thể dùng nó làm quân át chủ bài. Nếu mỗi lần sử dụng mà uy lực lại trồi sụt thất thường, thì làm sao có thể giữ một thứ như vậy làm át chủ bài được.
Chính vì vậy, chẳng phải trước khi luyện ma lực thành sợi chỉ, người ta dùng Hồi Thuật để làm cho chất lượng ma lực trở nên đồng nhất sao?
……Có vẻ khả thi đấy.
Trong khi tôi đang mải suy nghĩ, Nina-chan lại tiếp tục với câu 「Dù sao thì」:
「Cậu đã ghi nhớ được cảm giác của ma lực nặng chưa? Itsuki. 」
「Thứ nằm trong bụng đúng không? Ừm. Tớ nhớ rõ rồi. 」
「Thứ ma lực nặng đó có Vị tướng (Phase) cao hơn các loại ma lực khác. 」 Vị tướng là cái quái gì chứ.
Nhưng nghe chừng càng cao thì càng tốt nên tôi im lặng tập trung ý thức vào luồng ma lực nặng. Khi thử tập trung như vậy, thật kỳ lạ, tôi có cảm giác như luồng ma lực nặng và ma lực nhẹ đó vốn dĩ đã luôn tồn tại trong cơ thể từ thuở nào mà chỉ là tôi không nhận ra thôi.
Cảm giác đó giống hệt như lúc tôi nhận biết được hơi nóng của ma lực sau khi bị Ma Thực tấn công.
Trước khi biết thì không thấy gì, nhưng một khi đã biết thì không thể quay lại được nữa, chính là cảm giác đó. Nói một cách thô thiển thì nó cũng giống như cách đi xe đạp thôi. Lúc chưa biết thì vất vả, nhưng một khi đã biết rồi thì sẽ không bao giờ quên.
「Lượng ma lực mà Itsuki vừa tinh luyện lúc nãy là Vị tướng thứ 2 (Phase 2). Những Exorcist mạnh mẽ sẽ còn tinh luyện luồng ma lực nặng này cho nó nặng hơn, nặng hơn nữa cơ…… nhưng tôi chưa làm được nên không dạy cậu được đâu. 」
「……Vị tướng thứ 2. 」 Ra là vậy. Từng chút một, tôi bắt đầu hiểu ra rồi.
Ma lực thông thường là Vị tướng thứ 1, còn thứ vừa được làm cho nặng lên này là Vị tướng thứ 2.
Hiểu rồi nhé?
「Ngày xưa nhé, các Exorcist ở nước tôi đã nghĩ rằng nếu cứ tiếp tục tinh luyện ma lực mãi, nó sẽ trở thành cội nguồn của vạn vật trên thế giới này. Đó chính là Siêu thuần túy ma lực — Prima Materia. Và việc tìm ra nó chính là Luyện Kim Thuật (Alchemia) đấy! 」
「Luyện Kim Thuật!? Tớ có nghe qua rồi! 」 Hình ảnh ít ỏi về Luyện Kim Thuật trong đầu tôi là cảnh khuấy một cái vạc lớn rồi chế tạo ra những loại thuốc như potion vậy.
「Đúng vậy, đó là một loại ma pháp cổ xưa có truyền thống lâu đời đấy. 」 Nói đến đó, Nina-chan ưỡn ngực đầy tự hào.
C-Cô bạn này am hiểu về ma pháp thật đấy……
Thật đáng xấu hổ là tôi chẳng biết tí gì về ma pháp của Nhật Bản cả. Vì không biết nên tôi chẳng thể giải thích cho người khác như cô ấy được. Nghĩ vậy tôi thấy hơi hụt hẫng.
「Mà thôi, giờ chuyện đó không quan trọng. Tiếp tục luyện tập nào. 」
「……Tớ hiểu rồi. 」 Đúng như Nina-chan nói, giờ đó là chuyện không quan trọng.
Tôi tập trung ý thức vào luồng ma lực có Vị tướng cao — luồng ma lực nặng bên trong cơ thể.
「Tiếp theo là hãy thử di chuyển chỉ riêng luồng ma lực nặng đó thôi. Cậu làm được không? 」
「……Ư. 」 Tôi khẽ thốt lên một tiếng rên rỉ.
Tôi đã cố ý thức để di chuyển nó…… nhưng không được. Nó hoàn toàn không nhúc nhích.
Tôi thử tăng thêm lực, nhưng ngay khoảnh khắc định đưa luồng ma lực nặng ra ngoài từ Đan điền, nó lại hòa lẫn với luồng ma lực nhẹ đang có sẵn trong cơ thể, tạo thành một luồng ma lực nửa vời.
「Khó đúng không. 」
「Nó cứ bị lẫn vào nhau ấy. 」
「Cái này thì chỉ còn cách làm cho quen thôi. 」 Thao túng ma lực là thế giới của sự thuần thục.
Tôi đã được học điều đó tới mức phát ngán thông qua Hồi Thuật và Ti Thuật rồi.
Tôi của kiếp trước nếu nghe những chuyện kiểu này chắc sẽ nghĩ 『Cái thời đại nào rồi còn nói chuyện nghị lực với chả cố gắng』…… nhưng trong quá trình luyện tập ma pháp, tôi đã nhận ra rằng trên đời này quả thực có những nơi mà cuối cùng ta chẳng còn cách nào khác ngoài việc chồng chất nỗ lực và nghị lực.
Và tôi cũng biết được rằng nếu con người thực sự quyết tâm, bằng cách nào đó họ sẽ làm được thôi.
Thế là tôi lại cố gắng đưa chỉ riêng luồng ma lực nặng ra ngoài…… nhưng nó hoàn toàn không chịu ra. Tôi thử làm giống như bánh đại phúc, lấy ma lực nhẹ bao phủ xung quanh ma lực nặng, nhưng rồi lớp phủ đó thất bại. Hai luồng ma lực lại hòa lẫn vào nhau.
Thật đáng tiếc, chiến dịch bánh đại phúc đã thất bại.
Không biết còn cách nào khác không nhỉ…… Ngay lúc tôi vừa nghĩ vậy, một cơn đau nhói bỗng xuyên thấu qua bụng tôi.
A, không ổn rồi. Cái cảm giác lúc nãy đúng là không phải do tôi tưởng tượng thật.
「Nina-chan, xin lỗi nhé. 」
「Gì vậy? Đầu hàng (Give up) rồi à? 」
「Tớ muốn đi… nhà vệ sinh một chút……」
「Thì đi nhanh đi. 」 Bị Nina-chan thở dài ngán ngẩm, tôi rảo bước qua khu vực khối lớp một vắng lặng để đi tới nhà vệ sinh.
Mà nói đi cũng phải nói lại, may mà mọi người đã về hết rồi.
Chứ mà đi vệ sinh nặng ở trường tiểu học thế này, kiểu gì cũng bị gán cho cái biệt danh "thánh ị đùn" cho mà xem!
Tôi thay dép lê, đi vào phòng vệ sinh kiểu bệt. Từ khi nhập học tôi mới biết, trường tiểu học bây giờ toàn là bồn cầu kiểu bệt thôi.
Thời của tôi thì toàn là kiểu ngồi xổm cơ……
Vừa nghĩ vẩn vơ vừa tập trung ý thức vào cơn đau bụng…… một ý nghĩ bỗng nảy ra trong đầu tôi như đầu con rắn đang ngóc lên vậy.
「…………」
Không, chính tôi cũng không muốn nghĩ tới chuyện này chút nào.
Bởi vì rõ ràng những hành động kiểu này chỉ được phép ở tuổi lên một lên hai thôi, chứ sáu tuổi đầu rồi mà còn thử phương pháp này thì tôi thấy bản thân mình cũng có vấn đề thật. Tôi thực sự nghĩ vậy đấy. Nhưng mà, tôi vẫn thấy tò mò.
Rằng cái luồng ma lực nặng lúc nãy, liệu có thể cứ thế mà đưa ra ngoài theo cách này không.
Không! Không không không. Rõ ràng là không được rồi!
Dù không thể hình dung cụ thể là cái gì không được, nhưng tóm lại cái gì không được thì chính là không được.
「……Ừm. 」 Nhưng mà, tôi đang ở trong nhà vệ sinh mà……
Hồi còn đóng bỉm thì còn phiền mẹ thay. Nhưng giờ đang ở trong nhà vệ sinh thì cũng đâu có làm phiền ai. Vậy nghĩa là không sao nhỉ?
Ngẫm lại thì hồi mới tập Ti Thuật, lúc đầu tôi cũng đưa nó ra từ mông mà.
……Thử xem sao vậy.
Vừa nghĩ xong, tôi liền dồn sức rặn.
Và thế là tôi đã trở thành "thánh ị đùn".
「Chậm quá đấy. 」
「Tớ xin lỗi. 」 Quay lại lớp học, tôi lại đối mặt với Nina-chan.
「Cậu đã rửa tay kỹ chưa đấy? 」
「Tất nhiên rồi. 」 Dĩ nhiên là tôi giấu nhẹm chuyện mình đã đưa được luồng ma lực nặng ra ngoài như thế nào.
Không phải vì Nina-chan là con gái, mà đó là vấn đề về lòng kiêu hãnh của tôi.
Ai mà thèm nói ra cái chuyện đó cơ chứ.
Trong khi tôi vừa có thêm một bí mật nữa định mang xuống mồ, Nina-chan liếc nhìn đồng hồ.
「Itsuki. Hôm nay đến đây thôi nhé. 」
「Ơ? Đã thôi rồi à? 」
「Tôi phải về rồi. 」 Bị nói vậy, tôi cũng đưa mắt nhìn lên chiếc đồng hồ treo trong lớp.
Thời gian hiển thị trên đó là 16 giờ 30 phút.
Với người lớn thì đây là giờ giới nghiêm quá sớm, nhưng với một học sinh lớp một thì chắc cũng là bình thường thôi.
Tôi vẫn chưa nắm bắt được chút bí quyết nào để di chuyển luồng ma lực Vị tướng thứ 2. Nhớ lại hồi học Ti Thuật tôi cũng phải mất cả tháng mới làm được, xem ra tôi có vẻ không giỏi việc đưa ma lực ra ngoài cơ thể cho lắm.
Ngược lại, tôi lại tiếp thu rất nhanh những việc thao túng ma lực bên trong cơ thể như Hồi Thuật hay tinh luyện ma lực, nên có lẽ đó mới là sở trường của tôi.
Ra vậy. Điểm mạnh điểm yếu, tôi đã bắt đầu thấy rõ rồi.
「Nina-chan. Cảm ơn cậu hôm nay đã dạy ma pháp cho tớ nhé! 」
「Không có gì, vì đó là lời hứa mà. 」
「À, đúng rồi. Vì Nina-chan đã thực hiện yêu cầu của tớ rồi, nên hãy cho tớ biết yêu cầu của Nina-chan đi. 」 Nghe tôi nói vậy, cô ấy khẽ chau mày suy nghĩ một chút rồi bảo:
「Không. Giờ thì chưa. Đợi đến khi Itsuki thực sự thuần thục được Element, tôi mới nói yêu cầu của mình. 」
「Vậy à. Tớ hiểu rồi. 」
「Vì thế nên ngày mai lại tiếp tục nhé. 」
「Ơ, được chứ! 」 Tôi vô thức hỏi lại vì ngạc nhiên, Nina-chan ngượng nghịu tiếp lời:
「……Tất nhiên là được rồi. Vậy, hẹn gặp lại ngày mai nhé. 」
「Ừm. Hẹn gặp lại ngày mai! 」 Nói đoạn, tôi dõi theo bóng lưng cô ấy rời khỏi lớp rồi bỗng nghĩ.
Hình như đây là lần đầu tiên tôi nhận được lời chào đáp lại từ Nina-chan thì phải?
Ôi chao, cảm giác như khoảng cách giữa hai đứa đã được thu hẹp lại rồi, vui thật đấy. Cứ như là bạn bè thực sự vậy.
Vừa nghĩ vậy tôi vừa đeo chiếc cặp của mình lên vai, rồi chợt nảy ra ý định.
Hay là cứ cùng về với cô ấy đến tận cổng trường nhỉ.
「A, Nina-chan! Chờ tớ với, tớ cũng về đây! 」 Thế là tôi xách cặp lên, đuổi theo sau cô ấy.
Vừa ra đến hành lang, cô ấy đã đứng đợi sẵn ở chỗ cầu thang rồi nói 「Nhanh chân lên coi! 」. Quả nhiên Nina-chan rất tốt bụng mà.
「Mà này Nina-chan, cậu sống ở đâu vậy? 」
「Phía đằng kia. Đi bộ mất khoảng hai mươi phút. 」 Vừa thay giày ở tủ đồ vừa hỏi Nina-chan, tôi mới biết nhà cô ấy hoàn toàn không cùng hướng với nhà tôi.
Ưm. Hướng đó thì không thể cùng đi học hay cùng về được rồi……
「Itsuki thì ở đâu. 」
「Tớ á, ở phía bên kia cơ. 」 Nhìn theo hướng tay tôi chỉ, Nina-chan lẩm bẩm 「Ngược đường rồi nhỉ」.
Mà, tôi cũng nghĩ thế.
Vậy chắc là hai đứa sẽ chia tay nhau ở cổng trường thôi, tôi vừa nghĩ vậy thì thấy một người đàn ông đang đứng ở cổng trường.
Nhìn qua thì có vẻ khoảng bốn mươi tuổi.
Với mái tóc bết dầu bù xù trên đầu và một nụ cười mỏng dính đầy vẻ giả tạo không biết có gì thú vị, gã đàn ông đó đang nhìn chằm chằm vào ngôi trường tiểu học.
Rõ ràng là một kẻ khả nghi.
Thế nhưng những người hay xe cộ đi ngang qua cổng trường đều chẳng mảy may nhận ra.
Gã đàn ông đó cởi trần nửa người, phô trương cái bụng phệ đầy mỡ màng, và ngoài hai cánh tay bình thường, từ phía ngực gã còn mọc ra một cánh tay thứ ba béo núc ních. Cánh tay thứ ba đó đang bám chặt lấy cổng trường, và từ chỗ bám đó, những giọt dầu bóng loáng đang nhỏ xuống ròng ròng.
Rồi, đôi mắt của gã đàn ông đó từ từ hạ xuống phía chúng tôi.
Là quái vật.
『Nè, nè, cùng nhau, đi. Chơi với nhau đi……! 』 Cấp độ chắc khoảng Giai vị thứ 2 nhỉ.
Vì gã có vẻ đang nói chuyện bình thường nên chắc không phải Giai vị thứ 1 đâu.
『T-T-Tên em, là gì vậy……! 』 Rắc, rắc, cánh cổng trường bằng kim loại bị con quái vật bóp chặt đang bắt đầu biến dạng.
Không phải lúc để phân tích nữa rồi. Phải trừ khử nó thôi.
Ngay khoảnh khắc tôi định dệt Đạo Ti, Nina-chan đứng bên cạnh bỗng thở hắt ra một hơi ngắn.
「……Hưu. 」 Tôi quay sang nhìn thì thấy Nina-chan mặt cắt không còn giọt máu, toàn thân run cầm cập.
Rõ ràng là không bình thường chút nào.
「C-Cậu không sao chứ!? 」
「Hắt, hắt……」
Cô ấy không trả lời tôi, vừa thở gấp vừa gật đầu lia lịa. Nhìn kiểu gì cũng không thấy là "không sao" cả. Chẳng lẽ cô ấy có chấn thương tâm lý với quái vật sao……?
Khả năng đó chợt lóe lên trong đầu tôi.
Nghe nói chuyện đó không phải là hiếm. Cha đã dạy tôi rằng có những người bị quái vật tấn công sẽ mang theo hội chứng PTSD đeo đẳng suốt đời.
Tôi không biết Nina-chan đã gặp phải chuyện gì, nhưng rõ ràng là cần phải kết thúc trận chiến này càng sớm càng tốt.
Vì vậy, tôi sẽ thanh tẩy nó.
「『天穿 - Thiên Xuyên』」 Sợi Đạo Ti được triển khai mỏng dưới một milimet của tôi nhắm thẳng vào đỉnh đầu con quái vật.
Và rồi, biến hóa thuộc tính.
Trong thoáng chốc, một tia nước áp lực cao do tôi tạo ra phóng đi như muốn xuyên thủng đỉnh đầu gã, nhưng—
『T-Tôi sẽ giảm cânnn! 』 Con quái vật nhanh chóng dùng cánh tay thứ ba đâm vào bụng mình.
Ngay khoảnh khắc đó, một tiếng xì như tiếng gas xì ra vang lên, cơ thể gã lập tức thu nhỏ lại khiến chiêu 『Thiên Xuyên』 chỉ còn xuyên vào không trung.
「……Hả!? 」 Cái gì vậy! Tôi chưa từng thấy loại ma pháp nào như thế bao giờ!
『Tôi sẽ béo lênnn! 』 Nói đoạn con quái vật lại vỗ cánh tay thứ ba vào ngực, cơ thể gã lập tức phình to ra.
Cái bụng lại phệ ra, quay trở về hình dáng ban đầu.
C-Cái gì vậy chứ. Cái kiểu giảm cân siêu tốc đó……!
Vừa thầm chửi rủa trong lòng, tôi vừa cảm thấy một sự khác lạ chưa từng có từ chiêu 『Thiên Xuyên』 lúc nãy.
……Hình như chiêu vừa rồi được phóng ra nhanh hơn bình thường thì phải?
『Thú vị đúng không nàooo? Vui đúng không? Nói thú vị đi chứ. 』 Lờ đi những lời của con quái vật, tôi bước lên phía trước để bảo vệ Nina-chan.
Và rồi, tôi thực hiện tinh luyện ma lực.
Ngay khoảnh khắc đó, luồng ma lực nặng di chuyển xuống đáy bụng, còn luồng ma lực nhẹ di chuyển ra các đầu chi.
Tôi luyện luồng ma lực nhẹ ở đầu ngón tay thành sợi chỉ, rồi biến nó thành lưỡi dao phóng đi.
— Hưu phắt!
Một tiếng xé gió sắc lẹm vang lên, cánh tay thứ ba mọc ra từ ngực con quái vật bị chém đứt lìa.
『Đau quá! 』 Con quái vật mất đi cánh tay, từ vết thương chảy ra một chất lỏng màu xám xịt đậm đặc, gã ngã ngửa ra sau.
Quả nhiên là vậy.
Ma pháp được tạo ra từ ma lực nhẹ có tốc độ nhanh hơn.
Theo cảm giác của tôi, nó nhanh hơn khoảng 1. 3 đến 1. 5 lần so với khi sử dụng ma pháp thông thường.
Tuy nhiên, thật đáng tiếc là tốc độ nhanh đồng nghĩa với hỏa lực bị giảm xuống. Nhưng nhìn vết thương của con quái vật, có vẻ Giai vị thứ 2 thì vẫn có thể đối phó tốt. Vấn đề là vì không thông qua Hồi Thuật nên uy lực của ma pháp bị trồi sụt không ổn định, nhưng nhờ cú ra đòn vừa rồi, tôi đã nảy ra một ý tưởng mới.
Thử xem sao nào.
「Nina-chan. Bình tĩnh đi, không sao đâu. 」 Phía sau tôi, hơi thở của Nina-chan phát ra tiếng "hưu". Bàn tay Nina-chan vươn ra như muốn bấu víu, run rẩy nắm lấy vạt áo sơ mi của tôi.
『T-Tôi chỉ muốn chơi cùng thôiii mà……! 』 Ngay khi con quái vật thốt ra lời đó, cái bụng phệ của gã há toác ra thành một cái miệng khổng lồ. Bên trong đó thấp thoáng những chiếc răng lớn xỉn màu nâu và một chiếc lưỡi khổng lồ.
Tôi lại thực hiện tinh luyện một lần nữa trước khi con quái vật kịp ra tay.
Giữ luồng ma lực đã tập trung ở tay phải tại chỗ, tôi thử thực hiện Hồi Thuật chỉ bằng tay phải.
「……Ừm. Đúng như mình nghĩ. 」 Ngay khoảnh khắc đó, ma lực của tôi đã được làm cho đồng nhất.
Thực hiện rồi tôi mới biết. Hồi Thuật không nhất thiết phải áp dụng cho toàn thân.
Nó có thể thực hiện chỉ trên một phần cơ thể.
Sự kết hợp giữa tinh luyện ma pháp và Hồi Thuật này chính là — Hỏa tốc chiêu (Quick Shot).
Cảm giác cứ như là sự kết hợp hoàn hảo giữa kỹ thuật Đông Tây vậy.
Vừa nghĩ vậy, sợi Đạo Ti tôi phóng ra đã trói chặt con quái vật như đóng gông để gã không thể chạy thoát. Và rồi, bị chém bởi 『Biến hóa Hình chất: Lưỡi Dao』, con quái vật bị cắt thành từng mảnh rơi xuống đất.
Con quái vật đã tử thương cứ thế biến thành làn sương đen rồi tan biến mất.
Tôi dõi theo cho đến khi gã biến mất hoàn toàn rồi mới quay lại nhìn Nina-chan.
「Này, cậu không sao chứ!? Có cần đến phòng y tế không? 」
「Ư… ưm…… Không sao. Tớ không sao đâu……」
Như thể đã đánh mất hoàn toàn sự tự tin lúc trước, giọng của Nina-chan nhỏ xíu như sắp tan biến mất. Rõ ràng là không thể để cô ấy tự đi về một mình trong tình trạng này được.
……Phải đưa cô ấy về tận nhà thôi.
Thế là tôi quyết định chờ cho đến khi cô ấy bình tĩnh lại.
Và thế là tôi quyết định đưa Nina-chan về…… nhưng suốt quãng đường về, cả hai chúng tôi đều im lặng. Tôi xách chiếc cặp màu hồng hộ Nina-chan, đi bộ song hành bên cạnh cô ấy.
……Ngại ngùng thật đấy.
Nina-chan cứ cúi gằm mặt với vẻ hối lỗi, còn tôi thì chẳng biết nên bắt chuyện thế nào trong những lúc như thế này.
Ai đó làm ơn dạy tôi cách tiếp xúc với con gái khi gặp tình huống này đi.
Thế nhưng, dù có cầu cứu một ai đó xa lạ thì cũng chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Hai đứa chúng tôi đang im lặng thì dừng lại trước vạch kẻ đường khi đèn tín hiệu chuyển sang màu đỏ. Ngay khoảnh khắc dừng lại, giữa tiếng xe cộ ồn ào đang lướt qua, Nina-chan khẽ mở lời bằng một giọng nhỏ đến mức suýt bị át đi.
「……Cậu cười tớ đi, Itsuki. 」
「C-Cười cái gì cơ……? 」 Bị nói đột ngột như vậy, tôi không biết phải cười cái gì nên hỏi lại.
「T-Tớ…… hễ cứ đối mặt với quái vật là đầu óc lại trống rỗng. Tớ chưa bao giờ thanh tẩy được quái vật cả. Vậy mà tớ lại còn mạnh mồm bảo sẽ thắng Itsuki nữa chứ. Trông tớ như một kẻ ngốc đúng không. 」 Vừa nói, Nina-chan vừa nắm chặt nắm đấm của mình.
Ưm, tâm lý cô ấy có vẻ đang bất ổn lắm rồi đây.
Suy nghĩ đang bắt đầu đi theo chiều hướng tiêu cực.
「Tớ không cười một người chỉ vì họ không cử động được trước mặt quái vật đâu. Ở lứa tuổi của chúng mình thì việc chưa từng thanh tẩy quái vật là chuyện bình thường mà. 」
「Nhưng Itsuki đã thanh tẩy được đấy thôi. 」 Vì tôi là người chuyển sinh mà…… câu đó không thể nói ra được, nên tôi đành nói dối là 「Tớ chỉ may mắn thôi」.
Nhưng ngẫm lại thì, giữa một môi trường không cần phải thanh tẩy quái vật và một môi trường nếu không thanh tẩy sẽ chết, thì vế sau mới là không may mắn chứ.
「Tớ…… tớ ấy nhé, thực ra tớ không có tố chất làm Exorcist đâu. Tớ tự hiểu mà. Mẹ tớ cũng toàn bảo tớ như vậy suốt thôi……」
「Thật sao……? 」
「Ừm. Vì mẹ chẳng bao giờ chịu dạy ma pháp cho tớ cả. 」 Đó là chuyện Nina-chan đã thầm thì với khối sương mù tím lúc cô ấy lén lút luyện tập sau dãy nhà kho. Đã nghe qua rồi, nhưng ngẫm lại tôi vẫn thấy có gì đó kỳ lạ.
Thông thường, các Pháp sư trừ tà sẽ dạy ma pháp và rèn luyện thân thể cho con cái mình để chúng có thể tự bảo vệ mình nếu chẳng may bị quái vật tấn công. Những đứa trẻ nhà Pháp sư trừ tà vốn mang trong mình lượng ma lực vượt trội so với người thường lại càng dễ bị nhắm tới hơn.
Vì vậy, việc mẹ cô ấy không dạy ma pháp thực sự khiến tôi thấy khó hiểu.
「Mẹ bảo tớ không cần học ma pháp làm gì, vì không có tài nên có học cũng vô ích thôi. Khi tớ kể về Itsuki, mẹ còn thản nhiên bảo là 『Cứ cưới Itsuki là được chứ gì』 nữa cơ. 」 Hình như tôi đã nghe thấy chuyện này ở đâu rồi ấy nhỉ. Ở đâu ta.
Nhưng bị bạn cùng lứa nhắc tới chuyện kết hôn khiến tôi thấy ngại ngùng, nên tôi đành lái sang chuyện khác.
「Th-Thế nhưng Nina-chan vẫn dùng được ma pháp mà? Cậu học từ ai vậy? 」
「Từ mẹ. Nhưng đó là lần cuối cùng mẹ dạy tớ từ nửa năm trước rồi. 」
「Thế còn cha cậu? 」
「……Cha tớ không còn nữa. 」 Hỏng rồi. Tôi lại lỡ miệng hỏi chuyện không nên hỏi.
Tỉ lệ hy sinh của Pháp sư trừ tà rất cao. Chỉ cần suy nghĩ một chút là lẽ ra tôi phải đoán được ngay chứ.
Mỗi khi lâm vào bầu không khí ngại ngùng thế này, tôi lại thấy mình quả thực không có khiếu giao tiếp chút nào.
「Nhưng, nếu tớ thắng được Itsuki…… chắc chắn mẹ sẽ nhìn nhận lại tớ. Mẹ sẽ công nhận tớ có tài làm Exorcist. Khi đó, có lẽ mẹ sẽ lại dạy ma pháp cho tớ……」
Đúng lúc đó, đèn tín hiệu chuyển sang màu xanh.
Nina-chan vừa bước tới phía trước vừa bộc bạch nỗi lòng thầm kín của mình.
Ra là vậy. Hóa ra mọi chuyện là như thế.
Tôi xốc lại chiếc cặp của Nina-chan đang bị tuột khỏi vai, hồi tưởng lại những lời cô ấy nói vào buổi lễ nhập học.
— 『Tôi đến đây là để thắng Itsuki mà! 』 Những lời nói nghe như đang nôn nóng, như đang giận dữ đó.
Hóa ra đó chính là những lời được thốt ra từ tận đáy lòng của Nina-chan, người luôn khao khát được mẹ công nhận.
Nhưng nếu vậy, tôi lại nảy sinh một thắc mắc.
「Này, Nina-chan. 」
「Gì vậy Itsuki. 」
「Cậu bảo muốn được dạy ma pháp, vậy Nina-chan có thực sự muốn trở thành Pháp sư trừ tà không? 」 Biết về ma pháp, đồng nghĩa với việc dấn thân vào con đường đó.
Tôi hỏi Nina-chan vì nghĩ rằng, nếu đứng trước mặt quái vật mà đã không thở nổi như vậy thì đâu cần thiết phải dấn thân vào con đường nguy hiểm này làm gì.
Trước câu hỏi đó, Nina-chan khẽ gật đầu:
「……Ừm. Tớ muốn trở thành một Exorcist vĩ đại như cha và mẹ tớ. 」
「Trở thành Pháp sư trừ tà đồng nghĩa với việc phải chiến đấu với quái vật đấy. 」
「Tất nhiên tớ biết chứ. Thế nên tớ mới định nhờ Itsuki…… dạy tớ cách thanh tẩy quái vật. 」 Nina-chan nói đoạn, mặt đỏ bừng rồi quay ngoắt đi chỗ khác nên tôi chẳng thể nhìn rõ biểu cảm của cô ấy. Vì tôi cứ im lặng một hồi, Nina-chan bỗng quay phắt lại nhìn tôi:
「Coi như tớ chưa nói gì nhé! Quên đi! 」 Nói đoạn, cô ấy định lấp liếm câu chuyện vừa rồi.
Tuy nhiên, có những điều không phải cứ nói "quên đi" là có thể dễ dàng quên được.
「Không thể nào quên ngay lập tức được đâu... Thế nên, Nina-chan, hãy nói cho tớ biết yêu cầu của cậu một cách đàng hoàng đi. 」
「Ư... 」 Nina-chan khẽ dậm chân đầy bối rối, rồi lại lên tiếng với tông giọng nhỏ như sắp tan biến.
「Rõ ràng mình luôn muốn thắng Itsuki... vậy mà lại đi nhờ đối thủ dạy cách trừ Ma, đúng là kỳ quặc thật mà... 」 Nina-chan vừa bước hết phần vạch kẻ đường liền quay lại nhìn thẳng vào mắt tôi.
「Nhưng mà, người có thể dạy mình cách trừ Ma... chỉ có thể là Itsuki mà thôi. 」 Tôi cảm nhận được cô ấy đang cực kỳ nghiêm túc.
Sắc mặt Nina-chan vẫn còn tái nhợt. Dù vậy, ánh mắt cô ấy vẫn ánh lên một sự quyết tâm không hề lay chuyển.
... Cô bé này, thực sự rất đáng nể.
Dẫu mang trong mình nỗi ám ảnh tâm lý lớn đến mức chỉ cần nhìn thấy quái vật là rơi vào trạng thái quá hô hấp, cô ấy vẫn nỗ lực vươn tay về phía điều mình mong muốn.
「Vì vậy mình mới dạy ma pháp cho Itsuki. Vì mình nghĩ rằng nếu dạy cho cậu, thì... cậu cũng sẽ dạy lại ma pháp cho mình. 」 Nói năng thẳng thắn đến phát sợ luôn.
Trong khi tôi còn đang thầm cảm thán về Nina-chan, cô ấy lại tỏ vẻ hơi dỗi rồi tiếp tục.
「... Cậu cứ cười đi. Mình vốn dĩ chẳng thể trừ được một con Ma nào, vậy mà còn đòi thắng Itsuki. Đã thế, giờ còn đi nhờ chính đối thủ dạy ma pháp cho nữa chứ! Cậu cứ việc cười vào mặt mình đi! 」
「Tớ sẽ không cười đâu. 」 Làm sao tôi có thể cười được. Tuyệt đối không bao giờ.
Bởi vì đối với tôi, Nina-chan tỏa sáng đến mức chói lòa.
Cô ấy không phải kiểu người sống cuộc đời phó mặc cho dòng đời đưa đẩy như tôi ở kiếp trước.
Cô ấy đối diện với khao khát của bản thân, và để hiện thực hóa nó — dẫu phương thức có chút trẻ con — cô ấy vẫn tự mình suy nghĩ, quyết định và tiến bước.
Đó là điều mà tôi ở kiếp trước chưa từng làm được, thậm chí chưa bao giờ dám nghĩ tới.
Chính vì thế, tôi thực sự cảm thấy Nina-chan rất tuyệt vời.
Nhiệt huyết đó, cách tư duy đó, đối với tôi đều vô cùng rực rỡ.
... À, đúng như lời cha và chú Range đã nói.
Thật may vì mình đã đi học. Nếu không đến trường, mình đã chẳng thể gặp được một người đặc biệt như thế này.
Thế là tôi điều chỉnh tâm trạng, cất tiếng trả lời bằng giọng điệu tươi tỉnh nhất có thể.
「Tớ hiểu yêu cầu của Nina-chan rồi. Khi nào chúng ta bắt đầu? 」
「... Ơ, bắt đầu cái gì? 」
「Thì là luyện tập trừ Ma chứ còn gì nữa. 」
「Cậu thực sự... không cười mình sao? 」 Cậu để tâm đến chuyện đó dữ vậy sao. Chẳng lẽ cô bé này từng có bóng ma tâm lý về việc bị người khác cười nhạo à?
「Ừm, tớ sẽ không cười đâu. Bởi vì tớ thấy Nina-chan thực sự rất giỏi. 」
「Giỏi á? Mình á? Tại sao...? 」
「Bởi vì Nina-chan đang nỗ lực vượt qua điểm yếu của bản thân mà. Cậu đang cố gắng hết mình vì ước mơ của mình, tớ sẽ không bao giờ cười nhạo điều đó. 」 Nghe tôi nói vậy, Nina-chan khẽ lẩm bẩm 「Ra là vậy」 rồi im lặng.
Thấy thế, tôi nói tiếp.
「Hơn nữa, Nina-chan còn rất tốt bụng nữa. 」
「Hả? Mình tốt bụng ở chỗ nào chứ? 」
「Vì cậu đã dạy ma pháp cho tớ còn gì. 」
「C-Cậu có nghe mình nói không đấy? Đó là vì mình muốn Itsuki dạy lại cách trừ Ma cho mình thôi. 」
「Nhưng cậu hoàn toàn có thể bắt tớ thực hiện yêu cầu trước rồi mới chịu nghe đề nghị của tớ mà, đúng không? 」 Nina-chan tròn mắt nhìn tôi như thể cô ấy chưa từng nghĩ đến phương án đó, rồi ngay lập tức khẽ nhíu mày.
「T-Tôi không làm chuyện đó đâu! Đã hứa là phải giữ lời chứ! 」
「Ừm. Đó chính là minh chứng cho sự tốt bụng của Nina-chan đấy. 」 Dù chắc chắn cô ấy sẽ không thừa nhận điều đó, nhưng tôi thực lòng nghĩ như vậy.
「Nina-chan đã giữ lời hứa, vậy nên tớ cũng muốn thực hiện cam kết của mình. Chúng ta hãy luyện tập để cậu có thể trừ Ma một cách điêu luyện, và khiến mẹ cậu phải thốt lên rằng 『Con thực sự có tài năng』 nhé! 」
「............ 」 Cô ấy đã dành thời gian để dạy ma pháp cho tôi.
Nhờ đó, tôi đã thấy được một phần linh hồn của một khả năng mới: 『Hỏa Tốc Chiêu (Quick Shot)』.
Giờ là lúc để tôi báo đáp ơn nghĩa này.
Nina-chan khẽ gật đầu 「Phải rồi nhỉ」.
Sau khi gật đầu, cô ấy bỗng nhiên phấn chấn hẳn lên.
「Đúng thế, đúng như Itsuki nói! Mình sẽ học cách trừ Ma và khiến mẹ phải kinh ngạc cho xem! 」
「Ừm! Đúng vậy. Nhất định phải thế chứ! 」 Nhìn Nina-chan lấy lại tinh thần, tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm. So với vẻ ủ rũ lúc nãy, cô ấy trông hợp với vẻ năng động này hơn nhiều.
「Cảm ơn Itsuki nhé. Mình thấy khỏe hơn rồi! 」
「Không có gì đâu. 」 Khi tôi vừa đáp lời, Nina-chan bỗng dừng bước.
「Đây là nhà của mình. 」
「... Woa. 」 Cảm nhận đầu tiên của tôi khi nhìn vào tòa nhà mà Nina-chan chỉ là 『Cái chung cư này to thật đấy... 』, đúng chất một đứa trẻ tiểu học. À mà tôi đang là trẻ tiểu học thật mà.
Tòa chung cư này thực sự rất đồ sộ. Không biết nó cao bao nhiêu tầng nữa. Nhìn sơ qua chắc cũng phải trên ba mươi tầng. Lối vào là cửa tự động bằng kính trong suốt. Đây là nhà ở bình thường chứ không phải khách sạn sao? Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là Tower Mansion (Chung cư cao cấp) trong truyền thuyết?
Tôi vừa ngắm nhìn nhà của Nina-chan vừa suy nghĩ mông lung.
... Cậu sống ở một nơi xa hoa thật đấy, Nina-chan.
Nhắc đến Tower Mansion là nhắc đến tiền thuê nhà cực kỳ đắt đỏ, nhưng với một Pháp sư trừ tà có thu nhập cao thì chuyện này chắc cũng dễ như trở bàn tay. Mà nghĩ lại, nhà tôi tọa lạc giữa lòng Tokyo cũng thuộc dạng "không phải dạng vừa đâu".
Vừa suy nghĩ vẩn vơ, tôi vừa trao lại chiếc cặp sách cho Nina-chan. Đã đến nhà rồi, nhiệm vụ hộ tống của tôi cũng kết thúc tại đây.
「Thật mừng vì Nina-chan đã vui vẻ trở lại. Hẹn gặp lại ngày mai ở trường nhé. 」
「Chờ một chút! 」 Khi tôi vừa xoay người định ra về, chiếc cặp sách trên lưng lại bị kéo mạnh.
Này, đây là lần thứ ba trong ngày hôm nay rồi đấy nhé!
「C-Có chuyện gì nữa vậy...? 」
「Đã mất công đến tận đây rồi, ít nhất mình cũng phải mời cậu chén trà chứ! 」 Tuy nhiên, tôi không thể nổi nóng với một đứa trẻ, nên khi nghe lý do, tôi đã khá bất ngờ trước những từ ngữ không giống của một học sinh tiểu học thoát ra từ miệng Nina-chan.
「Mời trà sao? 」
「Là hồng trà đấy. 」 Ra là thế.
... Ra là thế sao?
Nina-chan kéo tôi đi vào sảnh chung cư như thể không chấp nhận sự từ chối. Bước qua sảnh chờ đẹp đến khó tin và ra khỏi thang máy, trước mắt tôi là một hành lang nội khu trải rộng. Hành lang nội khu mang lại cảm giác như trong khách sạn, nghĩa là cửa phòng không mở ra ngoài trời mà nằm hoàn toàn bên trong tòa nhà. Hơn nữa, hành lang còn được trải thảm đỏ sang trọng.
Đây thực sự là chung cư sao?
Tôi cảm thấy những giá trị quan mà mình tích lũy bấy lâu nay đang sụp đổ tan tành.
Tôi cứ ngỡ nhà Kisaragi của mình đã giàu lắm rồi, không ngờ nhà Nina-chan cũng thuộc hàng đại gia thứ thiệt.
Sau khi nghĩ ngợi như vậy, tôi khẽ lắc đầu.
Thật là, cái thói quen của người lớn hễ thấy gì là nghĩ ngay đến tiền nong ngay ấy mà.
「Đến rồi. 」 Nina-chan nói rồi dùng thẻ từ để mở khóa. Một thế giới thật đáng kinh ngạc.
Ngay khi bước vào huyền quan, một mùi hương dễ chịu như tinh dầu thơm lan tỏa.
「Mùi thơm thật đấy. 」
「Là hương thơm phòng (Room Fragrance). Mẹ mình rất thích nó. 」 Nơi Nina-chan chỉ vào là một lọ thủy tinh chứa đầy chất lỏng trong suốt, có cắm mấy que gỗ trông khá lạ mắt. Cái gì đây nhỉ?
Nhưng đúng như cô ấy nói, đây chính là nguồn gốc của mùi hương.
À ra vậy. Người ta không gọi là sáp thơm mà gọi là hương thơm phòng à.
Đúng là mở mang tầm mắt mà.
... Thực sự là giờ tôi mới biết luôn đấy.
「Itsuki, vào đi. 」 Tôi thoáng nảy ra ý nghĩ thiển cận dựa trên kiến thức mạng rằng vì cô ấy lớn lên ở nước ngoài nên có khi vào nhà vẫn đi cả giày... nhưng thực tế không phải vậy, Nina-chan vẫn cởi giày như bình thường.
Tôi đương nhiên cũng làm theo.
「Nina-chan thường xuyên mời bạn về chơi lắm à? 」
「Không. Vì mình làm gì có bạn. 」 Hóa ra cô ấy cũng giống tôi.
「Vậy còn tớ? 」
「Itsuki thì... À thì, là Itsuki mà. 」 Một câu trả lời khó hiểu khiến tôi á khẩu.
Nina-chan bảo 「Cứ để cặp ở đó đi」, nên tôi đặt nó lên tấm thảm. À, cái miếng thảm lông mịn này gọi là rug (thảm trang trí) thì phải? Tôi cũng chẳng rõ sự khác biệt cho lắm.
Khác hẳn với tôi ở kiếp trước, người luôn lấp đầy căn phòng bằng những món nội thất giá rẻ từ các cửa hàng chuỗi với tư duy 『Dùng được là được』. Bên trong nhà Nina-chan, toàn bộ nội thất đều tông xoẹt tông theo gam màu trắng chủ đạo, điểm xuyết thêm những chậu cây cảnh bên cửa sổ tạo nên một điểm nhấn rất tinh tế.
Chỉ có điều, chiếc cặp sách màu hồng của Nina-chan đặt giữa căn phòng trông có hơi lạc quẻ một chút.
Được dẫn vào giữa căn phòng mang đậm hơi thở văn hóa khác biệt, tôi bỗng cảm thấy có gì đó không đúng.
... Không có kết giới sao?
Trong khi tôi còn đang dáo dác nhìn quanh vì thắc mắc tại sao một gia đình Pháp sư trừ tà lại không có kết giới bảo vệ — thứ vốn dĩ là bắt buộc, thì Nina-chan từ trong bếp cất tiếng hỏi.
「Itsuki thích vị gì? 」
「Vị gì là sao? 」
「Là hồng trà ấy. Có rất nhiều hương vị khác nhau mà. 」 Bảo là nhiều vị chứ hồng trà thì tôi cũng chỉ mới uống qua mấy loại đóng chai bán ở cửa hàng tiện lợi thôi.
「Vị gì cũng được! Loại nào ngon ấy. 」
「Vậy Darjeeling được không? 」 Chịu chết. Hỏi Darjeeling có được không thì tôi cũng biết trả lời sao.
Nhưng vì đã lỡ nói cái gì cũng được, vả lại dù có mang loại nào ra chắc tôi cũng chẳng phân biệt được sự khác biệt về hương vị, nên tôi đáp 「Làm phiền cậu nhé」.
「Cứ ngồi xuống sofa đi. Mình sẽ mang trà ra sau. 」
「Cảm ơn cậu. 」 Ngồi xuống chiếc sofa trắng tinh khôi trông như mới chỉ được sử dụng vài lần, tôi vô thức bật cười vì cảm giác ngồi khác hẳn hoàn toàn so với những bộ sofa ở kiếp trước. Cái này chắc chắn là hàng cực phẩm đắt tiền rồi...
Phóng tầm mắt về phía phòng khách, tôi thấy Nina-chan đang rót nước sôi vào tách với những động tác vô cùng thuần thục. Thao tác điêu luyện như thể làm việc này mỗi ngày khiến tôi không khỏi ngạc nhiên.
「Nina-chan hay pha trà lắm à? 」
「Sao cơ? Không có bạn thì không được uống trà à? 」 Tớ đâu có ý đó.
「Không phải đâu. Tớ chỉ thấy cậu pha trà trông rất chuyên nghiệp thôi. 」
「H-Hả!? Chuyên nghiệp chỗ nào chứ! 」 Nina-chan lớn tiếng đáp lại.
Thế nhưng, gương mặt cô ấy trông lại có chút vui mừng.
「Vì mẹ thường xuyên vắng nhà nên mình toàn phải tự pha lấy thôi. 」
「Mẹ Nina-chan bận lắm sao? 」
「Ừ. Chẳng mấy khi thấy mẹ về nhà cả. Hôm qua mẹ vừa về xong... chắc phải tuần sau mới gặp lại quá. 」 Hóa ra dù là ở quốc gia nào đi nữa, Pháp sư trừ tà đều là những người bận rộn.
Thực ra, hiện tại cha tôi cũng đang đi trừ Ma dài ngày. Tôi cũng đã không gặp mặt cha suốt một tuần giống như mẹ của Nina-chan, chắc ông cũng sắp về rồi.
Tuy nhiên, tôi đưa mắt nhìn quanh phòng rồi suy nghĩ.
Ở nhà tôi còn có mẹ, có Hina. Dù cha có đi vắng thì tôi cũng không bao giờ phải thui thủi một mình trong nhà.
Một mình... Ra vậy. Cô ấy ở một mình sao.
Hả? Một đứa trẻ tiểu học á?
「Ơ? Nina-chan sống một mình sao!? 」
「Đúng vậy. 」
「Vậy cậu tự nấu ăn luôn à!? 」
「Không. Mình không nấu. Mẹ đã đặt dịch vụ cung cấp suất ăn rồi. 」
「Suất ăn sao...? 」
「Ừ. Họ mang đến mỗi ngày. Ngon lắm đấy. 」 Lại còn có cả dịch vụ như thế nữa sao? Nhớ lại kiếp trước ở công ty cũng có dịch vụ tương tự thay cho nhà ăn tập thể. Không ngờ cũng có loại dành cho hộ gia đình...
Trong lúc tôi còn đang bị sốc văn hóa trước những dịch vụ cao cấp đó, Nina-chan bê một chiếc khay — chắc nó có một cái tên sang chảnh khác — đựng hồng trà từ trong bếp ra. Tuy nhiên, thao tác bê khay của cô ấy lại có vẻ chông chênh hơn hẳn so với lúc pha trà.
Chắc là bình thường cô ấy chỉ pha cho bản thân uống, nhưng chưa bao giờ mời khách nên chưa quen đây mà...
Trong lúc tôi đang lo lắng dõi theo từng cử động của Nina-chan, vì cô ấy cứ mải nhìn chăm chú vào cái khay nên đã bị vấp vào tấm thảm dưới chân.
「Oái! 」 Dự đoán được tình huống này, tôi lập tức phóng ra sợi Đạo Ti đã chuẩn bị sẵn, hứng trọn lấy tách trà giữa không trung để nó không bị đổ tung tóe. Đồng thời, tôi bật dậy khỏi sofa, đỡ lấy Nina-chan đang chúi người về phía trước.
「X-Xin lỗi Itsuki! Cậu không sao chứ!? Trà có bắn vào người cậu không!? 」
「Ừm. Không sao. Tớ đỡ được rồi. 」 Sau khi trấn an Nina-chan đang hoảng loạn hơn bao giờ hết, tôi chỉ tay vào sợi Đạo Ti đang giữ lấy tách hồng trà giữa không trung. Mà cái này, vì tôi có Chân Nhãn nên mới thấy được sợi chỉ, không biết trong mắt người khác thì nó trông thế nào nhỉ? Chắc là tách trà cứ thế lơ lửng giữa hư không chăng?
Nina-chan nhìn thấy tách trà lơ lửng liền thở phào nhẹ nhõm. Cô ấy đặt chiếc khay lên bàn, khẽ lẩm bẩm 「May quá... 」.
Thấy dáng vẻ đó của Nina-chan, tôi hỏi ngược lại.
「Nina-chan mới là người cần lo đấy, cậu không sao chứ? Có bị thương chỗ nào không? 」
「K-Không sao đâu mà. Chỉ là vấp chân một cái thôi... 」
「Vậy thì tốt rồi. 」 Tôi thở phào một hơi, dùng Đạo Ti nắm lấy tách trà.
Sau đó, tôi biến sợi Đạo Ti đang bao quanh khối chất lỏng hồng trà từ hình cầu thành hình cái phễu, rồi rót ngược lại vào tách.
「Cảm ơn Nina-chan nhé. Tớ uống được chứ? 」
「Nếu hợp khẩu vị của cậu thì tốt... 」 Vừa nhìn Nina-chan đang tỏ vẻ hơi ngượng ngùng, tôi vừa nhấp một ngụm.
Ồ, ồồ. Đúng là hồng trà rồi. Nghe thì có vẻ hơi ngớ ngẩn, nhưng thực sự tôi chẳng nghĩ ra được nhận xét nào khác. Dù vậy, tôi cảm nhận được chắc chắn đây là loại lá trà thượng hạng...
Bởi vì hương thơm của nó rất đậm đà. Mà thôi, nhận xét thế này thì đúng là kiến thức hạn hẹp thật.
Trong lúc đang suy nghĩ, tôi nhận ra Nina-chan đang chăm chú quan sát mình.
「C-Có chuyện gì vậy? 」
「Ngon không? 」 Được hỏi vậy tôi mới sực nhớ ra mình chưa đưa ra lời khen ngợi nào cả.
Người ta đã cất công pha cho mà lại im lặng thì đúng là bất lịch sự.
Thế nhưng, chính vì những lúc thế này tôi chẳng thể nói được câu nào tinh tế nên mới không có bạn đấy. Tôi suy nghĩ một chút... trong lúc tôi còn đang cân nhắc, thấy vẻ mặt Nina-chan bắt đầu lộ rõ sự bất an, tôi vội vàng lên tiếng.
「N-Ngon lắm. Cảm ơn cậu nhé. 」
「Thật sao? May quá! À không, ý tôi là... 」 Gương mặt Nina-chan bừng sáng trong chốc lát rồi ngay lập tức quay ngoắt đi.
「Đương nhiên rồi! Đích thân tôi pha thì làm sao mà không ngon được chứ. 」
「Từ giờ tớ sẽ thường xuyên ghé qua để được thưởng thức hồng trà của Nina-chan đấy. 」
「Th-Thường xuyên đến mức đó sao!? 」 Đang quay đi mà nghe thấy thế, Nina-chan liền quay phắt lại nhìn tôi. Đáng yêu thật đấy.
Tuy nhiên, cô ấy hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh rồi khẽ lẩm bẩm.
「Ở bên cạnh Itsuki, cảm giác nhịp độ của mình cứ bị rối tung lên hết cả... 」 Nina-chan nhấp một ngụm trà của mình.
Sau khi nuốt ngụm hồng trà do chính tay mình pha, cô ấy thở dài khoan khoái.
「Cứ như là một lũ ngốc vậy. 」
「Tại sao? 」
「Bởi vì, hóa ra chỉ có mỗi mình tôi là coi Itsuki là đối thủ thôi sao. 」
「Đúng vậy đấy, vì tớ lúc nào cũng muốn làm bạn với Nina-chan mà. 」
「T-Tại sao chứ...? 」 Nina-chan hỏi với vẻ mặt đầy rụt rè.
「Thì bởi vì chúng mình đều là Pháp sư trừ tà, lại còn học cùng lớp nữa... 」
「............ 」 Nói đến đó, tôi bỗng cạn lời. Dù tôi đã tắc tịt lý do, nhưng Nina-chan vẫn nhìn tôi với ánh mắt mong chờ được nghe tiếp. Bị nhìn như thế, tôi cũng muốn nói ra 『lý do muốn làm bạn』, nhưng nên nói thế nào đây...?
À, có rồi. Lý do thực sự khiến tôi muốn bắt chuyện với cô ấy.
「Hơn nữa, tớ cảm thấy cậu có nét gì đó rất giống tớ. Thế nên tớ nghĩ chắc chắn hai đứa mình sẽ thân nhau được... 」
「D-D-DỪNG LẠI NGAY! 」 Thế nhưng, như để chặn đứng lời bộc bạch của tôi, Nina-chan đỏ bừng mặt đứng bật dậy.
「Sao vậy Nina-chan? 」
「Không được nói thêm gì nữa! Nghe cứ như là định mệnh ấy! 」 Định mệnh...? À, cái câu mà Nina-chan đã nói vào ngày nhập học đó hả.
Quên béng mất. Vậy thì thử trêu cô ấy một chút xem sao.
「Có khi là định mệnh thật thì sao? 」 Vừa buông lời đùa giỡn, Nina-chan mặt đỏ như gấc, không nói một lời nào liền chạy biến ra khỏi phòng.
「X-Xin lỗi mà! Tớ đùa thôi, Nina-chan ơi! 」 Tôi cuống cuồng đuổi theo sau.
Phải mất tới tận ba mươi phút tôi mới dỗ dành cho cô ấy hết giận được.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn