Chương 14: Chương 2: Kẻ khiêu chiến từ hải ngoại
Bonjin Tensei no Doryoku Musou · Pard2749 · 60 chương · ~108 phút đọc · Tạo 18/09/2026
Vol 2 Hoa anh đào đang nở rộ.
Sắc hồng phủ kín hai bên mép đường xe chạy, và mặt đất cũng trở nên rực rỡ bởi những cánh hoa rơi.
Nhìn cảnh đó, tôi thầm nghĩ mùa xuân năm nay lại đến rồi.
Kiếp trước, tôi vốn chẳng hề hứng thú với thời tiết giao mùa hay các sự kiện lễ hội, nhưng quả nhiên khi thấy hoa anh đào nở, tôi cũng nhận ra mùa xuân đã về và thấy phấn chấn hơn đôi chút. Dù có phấn chấn lên, tôi cũng chẳng hề có ý định thay đổi tâm trạng để bắt đầu một điều gì mới, hay chuyển việc để làm lại môi trường sống.
Cùng mẹ dạo bước trên con đường rợp bóng anh đào ấy, mẹ nắm chặt tay tôi và cất giọng hỏi.
「Itsuki. Con đang hồi hộp à? 」
「Vâng. Một chút ạ... 」 Tôi lặng lẽ gật đầu. Vừa gật đầu, tôi vừa bước qua tấm biển trắng ghi dòng chữ 『Chúc mừng Lễ nhập học =>』 và tiến vào cổng trường tiểu học.
Đương nhiên là phải hồi hộp rồi. Bởi lẽ thứ đang chờ đợi tôi phía trước chính là cơ hội kết bạn nhân dịp nhập học. Khó khăn lắm mới có được cơ hội thứ hai, tôi tuyệt đối không thể bỏ lỡ. Tôi phải kết bạn, điều mà kiếp trước tôi không có. Tôi rất muốn kết bạn.... Nhưng liệu có làm được không đây?
Mẹ dắt tay tôi - kẻ đang cực kỳ căng thẳng trong lòng - tiến vào sân trường. Đi thẳng một mạch qua sân, đập vào mắt tôi là một bảng thông báo hiếm thấy trong thời đại này, trên đó dán danh sách lớp của học sinh khối một.
Khỏi phải nói, xung quanh đó có rất đông người tụ tập.
Có những đứa trẻ trông có vẻ căng thẳng, cũng có những đứa đang nô đùa ầm ĩ.
Và cả những đứa trẻ đang chơi đùa cùng bạn bè... khoan đã, bạn bè á?
Ơ kìa, chúng nó đã kết bạn rồi sao? Nhanh quá vậy!?
K-Không. Chắc hẳn đó là bạn bè quen từ hồi nhà trẻ hay mẫu giáo thôi.
Nếu không phải vậy thì tôi biết làm thế nào bây giờ.
Một đứa không đi mẫu giáo cũng chẳng đi nhà trẻ như tôi, người bạn duy nhất chỉ có bé Aya.
Thế nhưng, vì khác tuyến đường nên trường tiểu học bé Aya nhập học lại là một trường khác. Một người bạn vẫn luôn cùng tôi luyện tập ma pháp, vậy mà không ngờ lại phải xa nhau. Học khác trường, liệu bé Aya có tiếp tục làm bạn với tôi không nhỉ. Thay vì lo lắng, tôi bắt đầu thấy bất an rồi...
Nhân tiện, bé Rin nhà Satsuki tuy cùng tổ chức lễ 『Shichi-go-san』 với chúng tôi, nhưng vì tôi và bé Aya sinh vào đầu năm nên tính theo niên khóa thì chúng tôi học dưới một lớp. Mà nhà Satsuki nằm cách xa hơn nhà Shimotsuki, nên dù có bằng tuổi thì cũng không thể học chung trường được.
Ngay trong ngày đầu tiên nhập học, tôi đã có nguy cơ vuột mất cơ hội kết bạn lần thứ hai trong đời... Trong lúc tôi đang thoáng tuyệt vọng, mẹ vẫn kiên nhẫn dắt tay tôi len lỏi qua đám đông đang dần tản ra. Và chưa đầy vài phút, chúng tôi đã đến được trước bảng thông báo.
Thật ra không cần đến gần, chỉ cần sử dụng 『Đạo Ti』 để 『Cường hóa thị lực』 thì đứng từ xa tôi cũng thừa sức nhìn rõ danh sách lớp. Làm được là một chuyện, nhưng làm thế thì chẳng còn gì vui nữa.
Vốn dĩ kiếp trước tôi luôn giải quyết các sự kiện lễ hội bằng một thái độ hờ hững.
Nhưng tôi vừa mới quyết định từ biệt cái kiểu sống đó rồi.
「Itsuki học lớp nào nhỉ? 」
「Ưm... A, con tìm thấy rồi! 」 Tôi định xem danh sách từ lớp 1-1 trở đi, ai ngờ lại tìm thấy tên mình ngay lập tức. Bất ngờ thay, lớp của tôi chính là lớp 1-1. Vì họ của tôi bắt đầu bằng chữ 『Ki』 (Kisaragi) nên số báo danh cũng là số 5.
Tìm được số báo danh của mình, tôi được mẹ dắt tay rời khỏi bảng danh sách. Vừa rời đi, mẹ liền nhìn tôi với vẻ mặt đầy lo âu:
「Itsuki. Từ đây con phải tự đi đến lớp một mình, con đi được không? 」
「Vâng. Con không sao đâu ạ! 」 Gật đầu xong, tự nhiên tôi lại thấy căng thẳng khủng khiếp.
Dù ở cái tuổi này đã hai lần cận kề cái chết, và thậm chí đã thực sự chết một lần, nhưng việc vào lớp mới vẫn khiến tôi căng thẳng như bao người bình thường khác. Dẫu vậy, tôi vẫn rất háo hức. Bước khởi đầu đầu tiên của trường tiểu học, nơi tôi sẽ gắn bó suốt sáu năm tới. Không căng thẳng mới là chuyện lạ.
Phải cố gắng để có một quãng đời học sinh tiểu học thật tuyệt vời mới được.
Nghĩ vậy, lòng tôi rộn ràng bước vào dãy phòng học. Vừa tìm tủ giày của lớp 1-1, tôi vừa lơ đãng nhớ lại bản danh sách vừa xem.
Trên danh sách dán ở bảng thông báo có vài cái tên nghe có vẻ giống người nước ngoài.
Kiếp trước hầu như chẳng có chuyện này, tôi vừa cảm nhận sự thay đổi của thời đại, vừa cất giày vào tủ, lấy đôi giày đi trong nhà mới tinh ra và thay vào. Mấy đôi giày này đi được một thời gian là tự nhiên đen thui luôn. Rồi lại phải tự giặt. Vất vả cực kỳ.
Bước qua khu vực tủ giày, tôi thấy một tấm biển có vẻ do các anh chị khóa trên tự làm, trên đó viết 『Học sinh lớp 1 đi hướng này』. Thật dễ hiểu và chu đáo.
Đi theo mũi tên chỉ dẫn trên biển, tôi tiến về phía phòng học.
Ngoài tôi ra cũng có những đứa trẻ rõ ràng là học sinh lớp một, nhưng tôi không tự tin vào khả năng giao tiếp của mình đến mức dám bắt chuyện ngay tại đây, nên đành lặng lẽ đi về lớp. Ây da, không dám bắt chuyện với lũ nhóc sáu tuổi, mình thật thảm hại mà.
Vừa tự chán nản về bản thân, tôi vừa đến trước cửa lớp 1-1 và hít một hơi thật sâu.
Chuyện gì thì bước khởi đầu cũng là quan trọng nhất.... Phải giữ vững tinh thần mới được.
Chấn chỉnh lại tâm lý, tôi mở cửa phòng học.
Vừa kéo cánh cửa kêu cạch cạch ra, một khung cảnh hỗn loạn ầm ĩ đập vào mắt.
Lời tự sự nghe cứ như đoạn mở đầu của cuốn Tuyết Quốc vậy, nhưng thực tế trước mắt tôi đúng là như thế nên chẳng biết diễn tả thế nào khác. Chắc hẳn lũ trẻ đã chơi thân với nhau từ hồi nhà trẻ mẫu giáo rồi. Trong lớp đã hình thành sẵn vài nhóm nhỏ, chúng đang nô đùa hò hét theo ý thích.
Trên bảng đen có dòng chữ 『Chúc mừng các em nhập học』 được viết bằng hiragana, và bên dưới là sơ đồ chỗ ngồi được vẽ rất to. Tên trên sơ đồ chỗ ngồi cũng toàn bằng hiragana.
Viết tay bằng phấn, không biết có phải là giáo viên viết không nhỉ...?
Vừa nghĩ ngợi, tôi vừa lách qua đám bạn học đang làm ồn và tiến về chỗ ngồi của mình.
「Ơ, hộp bút màu đen á? Quê mùa! 」
「Nhưng bút chì ngầu mà. 」
「Oa! Thích thế! Tớ cũng muốn có một cái! 」 Thích thật đấy, mình cũng muốn được nói mấy chuyện như thế.
Tôi thầm nghĩ trong khi hướng về phía dãy bàn sát cửa sổ. Chỗ ngồi của tôi nằm ở cuối cùng.
Mà nói mới nhớ, "bàn cuối dãy sát cửa sổ", nghe cứ như sắp sửa có một câu chuyện thanh xuân nào đó bắt đầu ấy nhỉ... Bất chợt, tôi nảy ra một suy nghĩ ngớ ngẩn. Rồi khi định đặt chiếc cặp randoseru xuống bàn, ánh mắt tôi chạm phải cô bé ngồi ở bàn bên cạnh.
Treo chiếc randoseru màu hồng bên hông bàn, cô bé chống cằm với vẻ mặt cau có, như thể đang cực kỳ ngán ngẩm trước đám bạn học ồn ào xung quanh.
À không, điều khiến tôi bận tâm không phải là thái độ khó ở của cô bé. Màu cặp của cô bé, tuy ở thời tôi kiếp trước thì có hơi hiếm, nhưng thời đại này thì màu hồng cũng chẳng có gì lạ.
Điều hiếm thấy chính là ngoại hình của cô bé.
Mái tóc vàng bạch kim trong suốt, đôi mắt xanh thẳm như viên đá quý. Làn da trắng bóc đến mức tưởng chừng chưa từng tiếp xúc với ánh nắng mặt trời bao giờ. Một cô bé trông rất giống với cô Irena mà tôi gặp ở nhà Kamiarizuki đang ngồi ngay tại đó.
Có lẽ, cô bé này cũng là người đến từ Anh Quốc hay đâu đó. Chắc chắn đây chính là người có tên trên danh sách lúc nãy rồi.
Nghĩ vậy, tôi lấy hộp bút ra khỏi cặp, rồi bắt chước cô bé bàn bên treo chiếc randoseru bên hông bàn. Sau đó, tôi nhìn đồng hồ.
Lễ nhập học sẽ bắt đầu lúc 10 giờ. Bây giờ là 9 rưỡi. Vẫn còn khoảng ba mươi phút nữa.
... Làm sao đây?
Theo như tôi dự tính, học sinh tiểu học trước giờ khai giảng sẽ phải căng thẳng và cứng đơ người ra cơ. Từ đó, mọi người sẽ từ từ xích lại gần nhau... Thế mà thực tế thì học sinh tiểu học lại sung sức đến mức đáng sợ, vô tư vô lo. Thậm chí lễ nhập học còn chưa bắt đầu mà chúng nó đã kết bạn xong xuôi hết cả rồi.
N-Nguy rồi.
Cứ đà này thì tôi sẽ trượt vỏ chuối ngay từ những ngày đầu tiên của đời học sinh tiểu học mất. Chính vì vậy, tôi phải nhanh chóng vớt vát lại tình hình, tôi đảo mắt nhìn quanh lớp... nhưng vô vọng. Bọn trẻ đều rời khỏi chỗ ngồi và tha hồ trò chuyện.
Không có kẽ hở nào để chen chân vào luôn! Chẳng lẽ không còn ai khác vẫn chưa bắt chuyện với ai sao...!?
Trong lúc bối rối, tôi đảo mắt quanh lớp thêm một vòng, và ánh nhìn lại chạm phải cô bé ngồi bàn bên cạnh.
Vô tình nhìn thấy tia hy vọng khiến tôi bỗng phấn chấn lên, nhưng quả thực rất khó để bắt chuyện với một cô bé chỉ biết chống cằm và chẳng giao tiếp với ai trước lễ khai giảng.
À không, tất nhiên là tôi hiểu. Làm thân với bạn cùng bàn để có thêm bạn bè là bước cơ bản của cơ bản. Nếu so sánh với ma pháp thì nó ngang ngửa cấp độ của 『Hồi Thuật』. Đương nhiên tôi thừa hiểu chuyện đó. Hiểu thì hiểu, nhưng kiếp trước tôi đâu có làm được.
Tôi nhắm mắt lại và hít thở sâu liên tục.
Không được. Đã quyết tâm là phải kết bạn rồi cơ mà. Sao có thể chùn bước ở đây được...!
Quyết tâm cao độ, tôi cất tiếng gọi cô bé đang hướng mặt ra phía hành lang.
「X-Xin chào... 」
「............ 」 Nhưng cô bé chẳng nói chẳng rằng.
Ít ra cũng phải nói gì đó chứ... Dù nghĩ vậy nhưng tôi không thể dừng lại ở đây được. Mục tiêu của năm lớp một là kết bạn với mười người.
Nếu không thân thiết được với bạn cùng bàn, e rằng mục tiêu đó rất khó để hoàn thành.
Thế nên, tôi tiếp tục.
「Tớ là Itsuki. Còn cậu tên là gì? 」
「... Nina. 」 Trả lời rồi!
Giọng nói nhỏ nhẹ như sắp bị nhấn chìm vào bầu không khí ồn ào của lớp học, nhưng cậu ấy vẫn chịu trả lời. Vui quá. Nhưng mà chẳng thèm quay mặt lại nhìn mình lấy một cái. Buồn ghê.
「Rất vui được gặp cậu, Nina. 」
「... Hứ. 」 Vừa chào hỏi xong lại bị dọa nạt ngược lại. Khó tính quá đi.
Trong lúc tôi đang thầm nghĩ như vậy, cô bé chợt buông tay chống cằm và quay sang nhìn tôi.
「Itsuki, gì hả? 」
「Hở, gì là sao cơ? 」
「Họ của cậu ấy, nói cho tôi nghe xem. 」 Tôi bị xuyên thủng bởi một ánh nhìn có vẻ hơi trưởng thành hơn so với tuổi.
Tuy nhiên, họ tên đâu phải thứ cần che giấu nên tôi đáp lời.
「Là Kisaragi. Kisaragi Itsuki. 」 Ngay giây phút tôi vừa dứt lời, phản ứng của Nina thay đổi một cách dữ dội.
Rầm! Một tiếng động lớn vang lên, cậu ấy bật đứng dậy với một tốc độ kinh ngạc, rồi cứ thế đứng sững sờ trước mặt tôi.
Từ ngoài nhìn vào thì đây đúng là một hành động kỳ quặc, nhưng giữa những đứa trẻ lớp một đang ngóng chờ lễ khai giảng, hành động đó cũng chẳng có gì nổi bật. Và rồi, cậu ấy cất giọng nói mỏng manh như chực chờ bị nuốt chửng bởi sự ồn ào xung quanh:
「Th-Thật sự là...? 」 Thật sự gì cơ chứ?
Không lẽ cậu ấy biết mình sao?
「Hàng thật sao? Người đã trừ khử 『Nữ Hoàng (Giai vị thứ 6)』... là Kisaragi Itsuki đó hả? 」
「Cậu biết tớ sao!? V-Vậy thì... ừm! Nếu được, tụi mình làm bạn nhé? 」 Là con cái của Pháp sư trừ tà! Quá đỗi vui mừng, tôi buột miệng rủ Nina làm bạn, ai dè cậu ấy lại lùi lại một bước như thể đang xa lánh tôi. Ơ kìa, tổn thương thật sự đấy.
「T-Tại sao lại học cùng lớp chứ! 」
「Cùng lớp thì không được sao...? 」
「Tất nhiên là không được rồi! 」 Trông có vẻ như biết tôi là ai, Nina tức giận hét lên. Về phần mình, vì đây là lần đầu tiên hai đứa gặp nhau, tôi hoàn toàn không hiểu tại sao cậu ấy lại nổi giận, vậy mà cậu ấy vẫn tiếp tục nói:
「Tôi là Pháp sư trục quỷ mang Giai vị thứ tư (Bishop)! Tôi đến trường này là để đánh bại Itsuki đấy! 」 Lời nói ấy khiến tôi không kịp tiếp thu trong chốc lát, và như để bồi thêm vào khuôn mặt đang ngẩn tò te của tôi, cậu ấy nói tiếp.
「Nói theo kiểu Nhật thì tôi là Pháp sư dùng ma pháp Giai vị thứ 4. Tôi cũng là thiên tài đấy! 」 Điều tôi bận tâm không phải là chuyện đó──à không, chuyện đó thì cũng để tâm thật đấy──nhưng có một thứ khác đáng lo hơn. Bởi lẽ, về cơ bản thì những chuyện như ma pháp hay quái vật là những thứ không được phép nói ra.
Chứ đừng nói là bô bô trước mặt gần ba mươi đứa... học sinh tiểu học còn chưa rõ nhận thức. Thấy Nina thản nhiên giẫm đạp lên điều cấm kỵ của giới Pháp sư trừ tà, tôi vã mồ hôi lạnh. Rồi tôi vội vàng nhìn quanh xem có ai nghe thấy không, nhưng may mắn thay, lũ trẻ xung quanh chẳng ai thèm đoái hoài đến bọn tôi cả.
... May quá.
Thở phào nhẹ nhõm, tôi ngước lên hỏi Nina - lúc này vẫn đang đứng nguyên tại chỗ.
「Sao cậu lại muốn đánh bại tớ? 」
「............ 」 Nina im lặng.
Ra là vậy. Không muốn nói thì sẽ không nói chứ gì. Nếu thế, đổi chủ đề thôi.
「Cho dù muốn đánh bại tớ đi nữa, nhưng tại sao học cùng lớp lại không được? 」
「T-Tại vì! 」 Nina chỉ nói đến đó rồi hơi ngắc ngứ.
Tuy nhiên, ngập ngừng một lát, cậu ấy lại như thể vừa hạ quyết tâm và mở lời.
「Chỗ ngồi cạnh nhau trong cùng một lớp, là định mệnh cơ mà! 」
「... Định mệnh? 」 Trước câu hỏi ngược lại đầy vẻ ngớ ngẩn của tôi, Nina-chan gật đầu cái rụp.
Không, thế nghĩa là sao...?
Chẳng hiểu nổi Nina-chan đang nói gì, tôi vô thức nghiêng đầu. Lẽ nào tôi đã lạc hậu đến mức không theo kịp lũ trẻ tiểu học thời nay sao?
「Ngồi cùng lớp là thành định mệnh à? 」
「Cậu không biết sao? Người ngồi cạnh mình vào ngày đầu tiên năm lớp một chắc chắn sẽ kết hôn với mình! Kiểu 『Thanh mai trúc mã』 ấy! 」
「Ơ, tại sao chứ? 」 Không hiểu nổi cái lý luận đó nên tôi hỏi vặn lại.
Nina-chan liền ưỡn ngực đầy tự hào rồi giải thích cho tôi:
「Trong mấy bộ truyện tranh tôi đọc trước khi sang Nhật đều viết như thế cả! 」
「... R-Ra là vậy. 」 Chắc là cậu ấy lại đọc nhầm mấy bộ Shojo Manga rồi... Tôi thầm nghĩ và chỉ biết đưa ra một câu trả lời lấp lửng.
Mà công nhận, Nina-chan nói tiếng Việt giỏi thật đấy.
Chắc là cũng nhờ học qua truyện tranh. Mà nếu là con nhà Pháp sư trừ tà, có khi cậu ấy đang dùng 『Ma pháp phiên dịch』 cũng nên.
Tuy nhiên, dù thật ngại với sự tự tin tràn trề của cậu ấy, nhưng thực tế làm gì có chuyện đời như mơ đến thế. Bạn cùng lớp tiểu học đa phần sau này đều sẽ bặt vô âm tín, và chẳng giống như trung học hay đại học, hiếm khi có ai tổ chức họp lớp tiểu học lắm. Tất nhiên đó cũng chỉ là phán đoán của tôi vì kiếp trước tôi chưa từng tham gia buổi họp lớp nào.
Dẫu vậy, tôi cũng không trẻ con đến mức đem cái thực tế phũ phàng đó ra để "lên mặt" với Nina-chan. Dù gì thì bên trong tôi cũng là một người lớn. Tuy là một người lớn chẳng có mấy kinh nghiệm sống để mà tự hào.
Thế nên tôi chỉ đáp lại: 「Cảm ơn cậu đã cho tớ biết nhé. 」 Nhưng cậu ấy có vẻ vẫn chưa thấy thỏa đáng:
「Thế nên, học cùng lớp với Itsuki là không được! 」
「Nhưng nếu là kết hôn với người ngồi cạnh, thì đâu nhất thiết phải là tớ? 」
「...? 」
「Người ngồi phía bên kia cũng được mà. 」 Tôi vừa nói vừa chỉ tay về phía chỗ ngồi đối diện, phía sau lưng Nina-chan.
Chỗ của Nina-chan kẹp giữa tôi và một bạn khác. Nếu không muốn kết hôn với tôi, cậu ấy hoàn toàn có thể chọn người ngồi phía bên kia...
「Trong truyện tranh thì vị trí đó là chỗ của Itsuki cơ! 」 Nina-chan chẳng thèm liếc nhìn bạn ngồi phía bên kia lấy một cái, lập tức mắng tôi một trận.
Ra vậy. Vị trí chỗ ngồi cũng quan trọng lắm à.
Vậy thì chịu rồi.
... Mà, có thực sự là chịu không?
Nghĩ vậy nhưng tôi nhanh chóng gạt đi. Mục đích của tôi là kết bạn chứ không phải dồn ép Nina-chan. Tôi lấy lại bình tĩnh và lên tiếng lần nữa:
「D-Dù sao thì, từ giờ mong cậu giúp đỡ nhé, Nina-chan. 」
「... Hứ! 」 Nina-chan phớt lờ lời hỏi thăm của tôi và lại quay mặt đi chỗ khác.
Xem ra mục tiêu kết bạn với mười người vẫn còn xa vời lắm.
Dù vậy, tôi cũng đã bắt chuyện được với bạn cùng bàn. Đang định đứng dậy để làm quen với những người xung quanh thì cánh cửa phía trước mở ra, một cô giáo trẻ bước vào.
「Nào! Trật tự, trật tự. Tất cả các con về chỗ ngồi đi! 」 Nghe lời cô giáo, đám trẻ vừa rồi còn đang hò hét liền nhanh chóng tản về chỗ của mình.
「Cô là Futaba, cô sẽ là chủ nhiệm của các con trong năm học này. Bây giờ chúng ta sẽ ra nhà thi đấu, các con hãy xếp hàng ngoài hành lang theo thứ tự số báo danh nhé. Bắt đầu từ số một... 」 Cô Futaba tự giới thiệu ngắn gọn rồi dẫn chúng tôi ra hành lang.
Ở đó, các anh chị lớp sáu đã xếp hàng chờ sẵn. Chúng tôi nắm tay các anh chị và cùng hướng về phía nhà thi đấu.
Xuống cầu thang, rẽ qua hành lang. Giữa chừng, tôi chợt cảm nhận được điều gì đó.
── Hình như có cái gì đó ở đây.
Nghĩ vậy, tôi nheo mắt nhìn. Ở khu vực tủ giày chúng tôi vừa đi qua, thứ đó đang đứng đó.
Mái tóc rũ rượi, mặc bộ váy rách nát, đôi chân trần đầy bùn đất và vết thương đứng lù lù giữa sảnh. Trên tay nó bế một thứ gì đó, trông như đang ôm một đứa trẻ sơ sinh.
Một kẻ khả nghi như vậy đứng đó, nhưng tuyệt nhiên không có tiếng hét nào vang lên. Mọi người đều không nhìn thấy nó.
Bởi vì, đó là một con Quái vật (Ma).
『C-Con cũng... k-khi lớn lên... s-sẽ thành học sinh... t-tiểu học... 』 Giọng nói ấy u u như tiếng gió rít, chỉ nghe thôi cũng đủ thấy bất an.
Tôi đoán chắc nó chỉ tầm Giai vị thứ 1 hoặc 2 gì đó thôi.
Linh hồn tỏa ra thứ thanh âm như gió lùa ấy chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm chúng tôi đang đi về phía nhà thi đấu chứ không hề có hành động gì.
... Tại sao?
Thông thường, quái vật sẽ ăn thịt người. Chính xác hơn là chúng ăn Ma lực của con người, đặc biệt có xu hướng nhắm vào trẻ em. Một phần vì trẻ em yếu ớt về mặt sinh học, nhưng quan trọng hơn là trẻ em tràn đầy Ma lực ── hay nói cách khác là tràn đầy sức sống.
Vì vậy, một con quái vật chỉ đứng nhìn mà không làm gì khiến tôi thấy hơi lạ.
Vừa nghĩ vậy vừa quan sát nó, đúng khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, con linh hồn liền bước tới một bước.
『Để lớn lên... p-p-phải ăn chứ...! 』 Cái miệng của con quái vật há toang hoác.
Hóa ra không phải nó cho con nó ăn à... Trong lúc tôi còn đang nghĩ vẩn vơ như thế, con linh hồn đã vỡ vụn thành màn sương đen. Đó là kết quả từ những sợi 「Đạo Ti」 tôi đã giăng sẵn từ trước.
Dù thấy lạ đi nữa, tôi cũng không bao giờ chủ quan đến mức không chuẩn bị biện pháp đối phó.
Bởi vì đối thủ là quái vật mà.
À mà, không biết Nina-chan có nhìn thấy con quái vật lúc nãy không nhỉ. Tôi ngoảnh lại thì thấy cậu ấy vừa mới xuống hết cầu thang. Vậy là không thấy rồi.
Mà tính ra, nếu tôi mặc kệ con quái vật đó, có khi lại được chứng kiến cảnh Nina-chan trừ tà không chừng. Hử? Lẽ nào mình vừa bỏ lỡ cơ hội chiêm ngưỡng ma pháp nước ngoài sao...?
Dựa theo lời cô Irena - Pháp sư trục quỷ người Anh, có vẻ hệ thống ma pháp của Anh và Nhật có sự khác biệt rõ rệt. Thực tế, cái gọi là 『Ma pháp phiên dịch』 mà cô Irena sử dụng hoàn toàn không dùng đến Đạo Ti.
Nghĩa là ở nước ngoài tồn tại một hệ thống ma thuật khác hẳn Nhật Bản.
Tôi... rất muốn biết về nó.
Khao khát đó trỗi dậy mãnh liệt trong lòng.
Bởi biết đâu, đó chính là cảnh giới ma pháp nằm ngoài tầm hiểu biết của tôi.
Nếu muốn biết thì lẽ ra tôi nên theo cô Irena sang Anh luôn cho rồi, nhưng chuyện nào ra chuyện đó. Tuy bản thân cũng thấy mình thật ích kỷ, nhưng tôi vẫn muốn tìm hiểu về nó.
Dù vậy, Nina-chan tuy có gốc gác nước ngoài nhưng cũng không chắc cậu ấy đến từ Anh, có thể cậu ấy là người sử dụng ma pháp của một quốc gia khác cũng nên.
Mải suy nghĩ như vậy nên khi vào đến nhà thi đấu, tôi thấy các phụ huynh trong trang phục trang trọng đã ngồi kín các hàng ghế xếp. Một biển người mặc vest trải dài ngút tầm mắt. Thấp thoáng trong đó có cả những người phụ nữ mặc Kimono.
Tìm kiếm trong số những người mặc Kimono, tôi nhanh chóng nhận ra gia đình mình.
「Kìa anh, Itsuki ở đằng kia kìa. 」
「Ừ, ừm...! Anh nhất định sẽ không rời mắt đâu...! 」 Dù đứng từ xa nhưng tôi vẫn nghe thấy cuộc đối thoại đó.
Và thứ mà cha tôi đang thủ sẵn là một chiếc máy ảnh DSLR trông hầm hố nhất từ trước đến nay.
A, tôi biết cái đó!
Đó là loại máy ảnh có giá gần cả trăm triệu mà các YouTuber hay dùng. Loại máy có thể quay phim, chụp ảnh với chất lượng cực kỳ sắc nét.
... Cha mua nó từ khi nào thế?
Thấy cha hướng ống kính về phía mình với vẻ mặt còn nghiêm trọng hơn cả khi nhắm vào quái vật, tôi chỉ biết cười khổ trong lòng rồi ngồi vào chỗ của mình.
Và thế là, tôi chờ đợi lễ nhập học bắt đầu.
Một lúc sau, thầy hiệu trưởng lên sân mục, bắt đầu bài phát biểu bằng những lời chào hỏi theo mùa đầy ý nghĩa. Sau đó là tiết mục nghe hát trường ca, giới thiệu giáo viên chủ nhiệm, và buổi lễ kết thúc. Trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt của phụ huynh, chúng tôi rời khỏi nhà thi đấu.
Nói sao nhỉ, lễ nhập học kết thúc mà chẳng có sự cố gì xảy ra cả...
Vẫn biết là chẳng ai mong chờ một lễ khai giảng đầy biến động, nhưng vì đã chuẩn bị tâm lý quá kỹ càng nên tôi có cảm giác hơi hụt hẫng.
Quay về lớp và ngồi vào chỗ, các phụ huynh cũng nối đuôi nhau từ nhà thi đấu đi tới. Không khí bỗng chốc giống như một buổi họp phụ huynh, cô chủ nhiệm Futaba dặn dò vài điều rồi tuyên bố giải tán.
A, nhanh gọn thật đấy...
Tôi cảm thấy như vậy có lẽ vì đây đã là lễ nhập học lần thứ hai chăng.
「Chúc mừng con nhé, Itsuki. 」
「Con cảm ơn cha. 」 Cha tôi trong bộ vest, vai đeo túi đựng máy ảnh, nếu chỉ nghe lời nói thì trông giống hệt bao người cha khác. Thế nhưng cha lại nổi bật một cách kỳ lạ trong lớp học, khiến các phụ huynh khác phải giữ khoảng cách. Cha tôi vừa cao lớn, thân hình lại vạm vỡ, hơn nữa còn đeo băng bịt mắt một bên và có những vết sẹo trên mặt. Không nổi bật mới là lạ.
Mà nhắc mới nhớ, đúng là vậy thật.
Do hằng ngày tiếp xúc nên tôi dần mất đi cảm giác, chứ cha tôi trông cực kỳ đáng sợ.
Trong giới Pháp sư trừ tà, chú Renji hay những người lớn tôi gặp trong lễ 『Shichi-go-san』 đa phần đều có vết sẹo trên mặt hoặc có thể hình vạm vỡ, nên tôi quên mất đây là điều bất thường ở thế giới bên ngoài.... Chẳng biết sau này mình có thành ra như vậy không nữa.
「Trưa nay chúng ta đi ăn sushi đi. Coi như tiệc chúc mừng Itsuki nhập học. 」
「Thật ạ? Đi ăn sushi sao!? 」
「Ừ, nhà Shimotsuki cũng sẽ tới. 」 Nhà Shimotsuki chính là gia đình của bé Aya.
Kể từ sau bữa tiệc tất niên, gia đình hai bên vẫn giữ mối quan hệ thân thiết, cùng tổ chức sinh nhật cho nhau, thậm chí trước khi nhập học, chúng tôi còn cùng nhau đi mua cặp randoseru.
「Renji bảo đằng nào con bé cũng nhập học cùng ngày, nên đề nghị cả hai nhà cùng ăn mừng chung. Cha thấy đó cũng là một ý kiến hay. 」 Nói rồi cha lấy điện thoại ra kiểm tra giờ giấc. Không thể để nhà bé Aya phải chờ, tôi định nhanh chóng rời khỏi lớp để kịp tham gia 『Tiệc mừng nhập học』... thì chợt nhận ra.
Không có người thân nào của Nina-chan đến cả.
Cậu ấy đang chống cằm, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ. Xung quanh Nina-chan chẳng có lấy một ai.
Là do gia đình cậu ấy không đến dự lễ nhập học, hay họ chỉ đang đến muộn thôi?
「Itsuki? Con không đi à? 」
「Dạ không. Con đi đây ạ. 」 Trả lời mẹ xong, tôi quay bước đi.
Chỉ là bóng lưng có phần cô đơn của Nina-chan cứ ám ảnh mãi trong tâm trí tôi.
Dưới sự cầm lái của cha, chiếc xe hướng về một tiệm sushi hơi cao cấp trong vùng. Tất nhiên không phải loại sushi băng chuyền rồi. Dù vậy vì là thực đơn bữa trưa nên giá cũng không đến mức quá chát... Trong khi tôi còn đang mải nghĩ về chuyện tiền nong - một thói quen xấu của người lớn - thì nhà Shimotsuki đã tề tựu đông đủ trước cửa tiệm.
Bé Aya lần đầu diện bộ đồng phục, trông càng giống một tiểu thư khuê các.
À thì, vốn dĩ bé Aya đúng là tiểu thư con nhà giàu thật, nên nhận xét đó cũng chẳng sai, nhưng chỉ cần thay đổi trang phục mà ấn tượng khác hẳn đi thế này thì không biết là do não tôi bị lỗi hay tôi là kẻ ngốc nữa.
Đang mải suy nghĩ thì bé Aya trong bộ đồng phục rụt rè hỏi tôi:
「I-Itsuki-kun thấy tớ thế nào? 」
「H-Hợp với cậu lắm! 」
「Thật sao!? May quá! 」 Thấy bé Aya thắt chiếc dây buộc tóc tôi tặng trong buổi tiệc tất niên rồi hỏi 『Đồng phục tiểu học trông thế nào』, tôi chỉ biết thốt ra những lời khen sáo rỗng. Vốn dĩ nếu tôi mà biết nói mấy lời hoa mỹ, thì kiếp trước tôi đã có bạn gái hay bạn bè rồi...
Nhưng bé Aya lại tỏ ra rất vui vẻ với lời khen sáo rỗng đó. Thế là nhẹ cả người.
「Lễ nhập học của cậu thế nào? Chỗ tớ vèo cái là xong luôn. 」
「Tớ cũng vậy! Cảm giác nhanh kinh khủng luôn ấy. 」 Aya cười nói. Tôi cũng đáp lại 「Đúng thế nhỉ」, rồi thấy Hina đang xị mặt vì không được nhập bọn, tôi dắt tay con bé đi vào quán.
Phía sau chúng tôi, tiếng của cha và chú Renji trầm đục vang lên:
「Thế nào rồi Renji. Số lượng sao? 」
「Ở trường hả? Theo tôi thấy thì chắc được hai người. Kiểu đó lỡ có chuyện gì thì rắc rối to. Còn bên Itsuki-kun? 」
「Nghe đâu chỉ có một người. Nhưng đó là giảng viên thỉnh giảng, chỉ đến trường nửa tuần thôi. 」
「Đúng là tình trạng thiếu nhân lực đã đến mức báo động rồi. 」... Họ đang nói chuyện gì vậy nhỉ?
Nghe từ "thỉnh giảng", chắc là đang nói về giáo viên trong trường? Nhưng mà, trường gì mà chỉ có một hai người... giáo viên âm nhạc à?
「Cha ơi, chú Renji ơi. Mọi người đang nói chuyện gì vậy ạ? 」
「Về các Pháp sư trừ tà trong trường học ấy mà. 」
「... Trong trường học ạ? 」 Gì vậy trời. Tôi chưa nghe thấy chuyện này bao giờ.
Thấy tôi ngơ ngác nghiêng đầu, chú Renji liền giải thích:
「Itsuki-kun chắc cũng biết rõ rồi, bọn 『Ma』 luôn nhắm vào trẻ em. Mà trường học là nơi tập trung rất nhiều trẻ em. Vậy con nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra? 」
「... Quái vật sẽ kéo đến ạ? 」
「Chính xác luôn. 」 Chú Renji nói rồi mỉm cười rạng rỡ.
Chuyện này mà chú cũng cười được sao chú.
「Từ xưa đến nay trường học luôn là bối cảnh quen thuộc của các câu chuyện ma mà. Đó chính là lý do đấy. Lũ 『Ma』 chỉ nhắm vào trẻ em tuy yếu nhưng nếu không biết dùng ma pháp thì chỉ có nước bị ăn thịt thôi. Thế nên, theo quy định thì mỗi trường học bắt buộc phải thuê ít nhất một Pháp sư trừ tà. Nhưng mà... dạo này số lượng Pháp sư trừ tà ít quá. 」 Chuyện giới Pháp sư trừ tà thiếu nhân lực thì tôi đã nghe cha và chú Renji nhắc đi nhắc lại nhiều lần rồi, nên tôi cũng không quá ngạc nhiên.
Chỉ có điều tôi vẫn còn thắc mắc:
「Nghĩa là trường của con không có Pháp sư trừ tà ạ? 」
「Không hẳn là không có. Chỉ là không thường trực thôi. Trước lễ nhập học cha có nói chuyện với thầy hiệu trưởng... thầy ấy bảo là không tuyển được người. 」 Thấy cha trả lời với vẻ mặt nghiêm nghị, tôi cũng không dám hỏi 『Sao cha không làm đi? 』.
Cha tôi là một trong số ít các Pháp sư Giai vị thứ 5 còn sống tại Nhật Bản. Chỉ những con quái vật mà chỉ cha mới trừ khử được cứ liên tục xuất hiện khắp nơi trên đất Nhật, nên chuyện cha phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi, cả tháng trời không về nhà là chuyện cơm bữa. Chú Renji cũng chẳng khác gì.
Vả lại, nếu tôi nói thế, khéo cha đi làm thật mất.
Mà thôi, gạt chuyện đó sang một bên... Nói hơi phũ phàng nhưng các Pháp sư trừ tà làm việc ở trường học thường là những người có thể thay thế được. Nhưng vốn dĩ trong giới Pháp sư trừ tà làm gì có ai nhàn rỗi đâu. Bản thân công việc Pháp sư trừ tà đã là thứ không thể thay thế rồi.
Thế nên, mỗi trường chỉ có một người... có lẽ đó thực sự là giới hạn về số lượng nhân sự rồi. Tôi đoán là vị Pháp sư thỉnh giảng đó chắc cũng đang phải kiêm nhiệm nhiều trường khác nhau.
「Nói đi cũng phải nói lại, Souichirou này. Có Itsuki-kun ở đó rồi, mấy tay Pháp sư trừ tà hạng xoàng có khi không có còn tốt hơn đấy. 」
「Đúng vậy. Có khi lại thành vướng chân thằng bé. 」 Trong lúc tôi còn đang mải suy nghĩ về tình trạng thiếu nhân lực thì hai người họ lại bắt đầu tung hô tôi quá đà rồi.
Vốn dĩ, so sánh giữa một Pháp sư trừ tà dày dạn kinh nghiệm chiến đấu và một đứa chỉ mới trải qua vài trận thực chiến đếm trên đầu ngón tay như tôi thì thật khập khiễng. Đa phần tôi trừ khử được quái vật là vì tôi luôn đối diện với chúng trong trạng thái chuẩn bị kỹ càng nhất.
Dù đã hạ được Lôi Công Đồng Tử, nhưng tôi không lạc quan đến mức ảo tưởng về sức mạnh của mình. Tuyệt đối không được chủ quan. À không, là tôi không thể chủ quan được.
Con người chỉ cần bị dao đâm một nhát là chết ngay.
Dù có tu luyện đến đâu, sự thật đó cũng không bao giờ thay đổi.
Cái chết có thể đến dễ dàng như vậy chính là chân lý của thế giới này... Nghĩ đến đó, tôi sực nhớ ra. Đúng rồi. Có loại ma pháp giúp mình không chết mà.
「Mẹ ơi! 」
「Có chuyện gì thế Itsuki? 」 Tôi chạy lại chỗ mẹ đang trò chuyện cùng cô Momoka, rồi đưa ra lời thỉnh cầu mà tôi đã kiềm chế suốt mấy tháng qua.
「Con vào tiểu học rồi. Mẹ dạy con 『Trị Liệu Ma Pháp』 đi ạ! 」
「Ừ nhỉ. Mẹ đã hứa với con rồi mà. 」 Đó là loại ma pháp chữa lành vết thương mà tôi đã biết được khi chiến đấu với con quái vật Giai vị thứ 5 trong rừng vài tháng trước. Lúc định học thì mẹ lại bảo 『Để khi nào con vào tiểu học đã』 rồi lờ đi luôn. Tôi cũng quên bẵng mất.
Nghe thấy vậy, cô Momoka hơi mở to mắt ngạc nhiên:
「Itsuki-kun. Học Trị Liệu Ma Pháp vất vả lắm đấy nhé? 」
「Vất vả ạ? 」
「Thì đấy, vì cô Kaede có bằng bác sĩ mà. Cô ấy đã phải học những thứ đó suốt sáu năm trời mới dùng được, chứ Pháp sư trừ tà thông thường chẳng mấy ai dùng được đâu. 」
「...!? 」 Hả, cái gì cơ? Mẹ tôi là bác sĩ sao!?
「Mẹ vốn sinh ra trong một gia đình người bình thường mà... Sau khi tốt nghiệp mẹ kết hôn luôn nên cũng chưa có kinh nghiệm lâm sàng. 」
「R-Ra là vậy ạ... 」 Lần đầu tôi mới nghe chuyện này luôn. Mà tốt nghiệp xong kết hôn luôn là sao? Kết hôn năm 22 tuổi à? À không, vì học y nên tốt nghiệp là năm 24 tuổi. Với thời đại bây giờ thì tuổi đó kết hôn là khá sớm đấy chứ.
「Trị Liệu Ma Pháp là một dạng Biến hóa Hình chất của cơ thể. Để làm được điều đó, con cần phải nghiên cứu về cơ thể người. Thế nên nếu không học tập bài bản thì không dễ dùng được đâu. 」
「... Ư. 」 Chuyện này mẹ cũng từng nói với tôi trước đây rồi. Rằng Trị Liệu Ma Pháp cần đến Biến hóa Hình chất. Vì phải học hành nên mới để dành đến khi tôi vào tiểu học.
Nhưng tôi tuyệt đối không thể trốn chạy khỏi việc học này. Đây không phải là sự hối tiếc kiểu như kiếp trước lẽ ra mình nên học hành chăm chỉ hơn, mà đơn giản là tôi không muốn đón nhận một tương lai phải chết chỉ vì lười biếng.
「... Vâng. Con sẽ cố gắng ạ. 」
「Vậy thì chúng ta cùng nhau học nhé. 」 Thấy tôi hạ quyết tâm, mẹ mỉm cười gật đầu. Trông mẹ có vẻ vui hơn hẳn.
「À đúng rồi, Itsuki-kun. 」
「D-Dạ? 」 Chú Renji bất ngờ gọi tên khiến tôi giật mình ngoảnh lại.
「Thật ra chú đang định dạy Itsuki-kun một loại ma pháp mới rất thực chiến... con có hứng thú không? 」
「Ma pháp mới ạ? 」 Khi tôi hỏi lại, chú Renji mỉm cười rạng rỡ và gật đầu.
「Đó là 『Lục giác』 đấy. 」 Ơ, cái gì vậy trời.
Thế là, vào ngày hôm sau lễ nhập học, tôi đã có mặt tại sân tập của nhà Shimotsuki.
Lý do phải tập ở nhà Shimotsuki là vì nhà Kisaragi của tôi đã bị Lôi Công Đồng Tử phá tan tành rồi. Giờ đang phải ở chung cư, mà dĩ nhiên chung cư thì đào đâu ra sân tập.
Vì vậy, tôi đã đến nhà Shimotsuki theo lời mời của chú Renji.
「Itsuki-kun. Đằng sau kìa. 」
「... Hự!? 」 Ngay khi chú Renji vừa dứt lời, cùng với một tiếng bộp, tôi bị một chiếc gối bay từ phía sau đập trúng và ngã nhào về phía trước. Chỗ tôi ngã có trải một tấm đệm dày nên cả người lún sâu vào trong. Êm thật đấy.
「Vừa rồi con không nhận ra à? 」
「C-Con hoàn toàn không thấy gì hết ạ... 」 Tôi lồm cồm ngồi dậy khỏi tấm đệm và trả lời chú Renji.
Không thấy gì ở đây không chỉ là vì chiếc gối bay tới từ phía sau. Mà là vì hai mắt tôi hiện đang bị bịt kín.
Vừa mới đến đây là tôi đã bị bịt mắt ngay lập tức và được yêu cầu 『Hãy tôi luyện cảm giác của Đạo Ti』, rồi cứ thế mà bị ăn đòn. Tôi thực sự chẳng hiểu gì cả.
「Huấn luyện là như vậy đấy. Trong số bọn 『Ma』 có những con có khả năng tước đoạt ngũ quan của chúng ta. Thế nên để đối phó, chúng ta không còn cách nào khác ngoài việc tôi luyện Lục giác... tức là cảm giác của Đạo Ti. 」 Nghe chú Renji nói, tôi khẽ rên rỉ.
Lục giác, nói cách khác chính là một dạng giác quan siêu nhiên.
Kiểu như cảm thấy có gì đó bất ổn nên đi đường khác và tránh được tai nạn, hay mơ thấy người thân ở xa rồi hóa ra họ qua đời đúng lúc đó. Nghe có vẻ đậm mùi mê tín dị đoan, nhưng trong một thế giới có ma pháp và cổ tích là lịch sử có thật như thế này thì chẳng còn gì là mê tín nữa.
「Cha ơi, cái đó có ích lợi gì không ạ? 」
「Tất nhiên là có chứ. 」 Bé Aya đang luyện tập Biến hóa Thuộc tính phía sau tôi cũng lên tiếng hỏi chú Renji.
Và chú ấy trả lời đầy tự tin:
「Bằng cách cảm nhận những rung động cực nhỏ truyền qua Đạo Ti, chúng ta có thể đọc được đòn tấn công của 『Ma』. Có thể hiểu nôm na là, ngay khoảnh khắc con cảm thấy có gì đó nguy hiểm, cơ thể sẽ tự động phản xạ. 」
「Con cũng muốn tập nữa! 」
「Aya thì cứ đợi đến khi dùng thạo 『Biến hóa Thuộc tính』 đã nhé. 」
「Hứ! Được thôi. Con sẽ làm được cho xem! 」 Sau khi dỗ dành bé Aya đang tập cùng tôi, chú Renji tiếp tục:
「Itsuki-kun. Làm lại lần nữa nào. Hãy giăng Đạo Ti ra xung quanh và tập trung cao độ vào các giác quan. 」 Trong tích tắc, tiếng bước chân của chú Renji biến mất.
「Bắt đầu nhé. 」 Một chiếc gối bay tới từ bên phải phá tan sự tập trung của tôi, khiến tôi lại một lần nữa ngã xuống đệm.
Không ổn rồi. Tôi hoàn toàn không cảm nhận được gì từ Đạo Ti cả. Nhưng nếu việc nâng cao cảm giác Đạo Ti giúp tôi có thể né tránh ma pháp của quái vật trước khi nhìn thấy chúng, thay vì nhìn thấy rồi mới né, thì tôi nhất định phải học bằng được.
Ngay khi tôi vừa ngồi dậy chuẩn bị tư thế, giọng chú Renji lại vang lên bên tai.
「Lần này là từ phía trên đấy. 」 Đúng lúc đó, bộp một cái, chiếc gối rơi trúng và nằm chễm chệ trên đầu tôi.
Nghe thấy tiếng cười khổ của chú Renji, tôi được tháo băng bịt mắt ra.
「Nghỉ giải lao một chút nhé. 」 Mở mắt ra, ánh sáng đột ngột tràn vào khiến mắt tôi bị chói và vô thức nheo lại.
「Aya cũng nghỉ thôi con. Biến hóa Thuộc tính rất khó để nắm bắt được bí quyết đấy. 」
「Không đâu. Con vẫn muốn tập tiếp! 」 Nhìn sang bé Aya, tôi thấy con bé đang tập trung cao độ để vươn Đạo Ti ra. Bản thân tôi dù còn chưa nắm bắt được chút gì về Lục giác, nhưng vì muốn bé Aya đạt được kết quả nên tôi lên tiếng:
「Aya-chan. Biến hóa Thuộc tính là phải ép nó vào trong sợi chỉ ấy. 」
「Nghĩa là sao? 」
「Cậu xem này, trong không khí có rất nhiều hơi nước đúng không? Hình dung là mình thu thập chúng lại rồi ép chặt vào trong sợi chỉ ấy. 」
「... Tớ sẽ thử xem sao. 」 Bé Aya nửa tin nửa ngờ bắt tay vào luyện tập Biến hóa Thuộc tính. Thấy vậy, chú Renji thốt lên 「Con nói chuyện thú vị thật đấy」 rồi đưa băng bịt mắt cho tôi.
「Itsuki-kun có 『Chân Nhãn』 đúng không. Con có thể nhìn thấy Đạo Ti của người khác đúng không? 」
「V-Vâng! Con nhìn thấy ạ. 」
「Có lẽ đó chính là nguyên nhân khiến con gặp khó khăn với Lục giác đấy. Vì từ trước đến nay con quá phụ thuộc vào thị giác, nên không thể cảm nhận được những kích thích yếu ớt truyền qua Đạo Ti. 」
「... Ư. 」 Đúng như chú ấy nói, mỗi khi luyện tập hay chiến đấu với quái vật, tôi luôn quan sát Đạo Ti của đối phương. Đó là điều tôi làm được nhờ có Chân Nhãn, và nó mang lại lợi thế cực lớn khi đối đầu với những kẻ địch không nhìn thấy được.
Vì vậy, nếu bảo rằng do quá phụ thuộc vào nó mà các giác quan khác bị mờ nhạt đi thì tôi cũng chỉ biết gật đầu chấp nhận.
「Thế nào? Hôm nay nghỉ ở đây để tập ma pháp khác cũng được mà. 」
「Không ạ. Con vẫn muốn tiếp tục. 」
「Đừng vội vàng quá nhé? Con mới sáu tuổi, tầm tuổi con đa phần bọn trẻ chỉ mải mê tập Ti Thuật, chẳng ai tập dùng ma pháp cả đâu. Huống hồ là loại huấn luyện cao cấp như cảm nhận Đạo Ti này. 」
「... Con sáu tuổi rồi ạ. 」
「À, phải rồi nhỉ. Con là học sinh tiểu học rồi mà. 」 Dù được chú Renji an ủi, nhưng tôi vẫn không thấy thỏa đáng.
Mặc kệ những đứa trẻ khác thế nào, tôi muốn mình phải làm được. Bởi vì lũ quái vật sẽ không chờ tôi lớn lên mới tấn công. Thậm chí chúng còn có thể chủ động tìm đến như trường hợp Lôi Công Đồng Tử.
Vì vậy tôi muốn sử dụng được ma pháp càng sớm càng tốt.
Ngay khi tôi vừa nghĩ đến đó, ào một cái! Một tiếng động lớn vang lên và một tia nước bắn thẳng vào người tôi.
Chưa kịp né, tôi đã ướt sũng. Từ phía sau, tiếng reo hò vui sướng của bé Aya vang lên.
「Oa, tớ làm được rồi! Làm được rồi nè! 」 Và ngay sau đó là tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch về phía này.
「T-Tớ xin lỗi. Itsuki-kun. 」
「... Không sao. Tớ không sao đâu mà. 」 Bé Aya vội vàng chạy lại xin lỗi tôi.
「Để tớ đi lấy khăn. Đợi tớ một chút nhé! 」 Nói dứt lời, bé Aya liền quay ngoắt người chạy ra khỏi sân tập.
Nhớ lại thì lần đầu tôi thành công với Biến hóa Thuộc tính hệ Thủy, tôi cũng bị ướt sũng như vậy. Chỉ là không ngờ lại bị ướt vì buổi tập của bé Aya thôi. Vừa nghĩ vậy tôi vừa nhìn chú Renji.
「... Con muốn sớm học được Lục giác ạ. 」
「A ha ha. Nếu học được thì chắc chắn sẽ không bị như vừa rồi đâu. 」 Chú Renji vừa cười khổ vừa dùng tay phải đan hai sợi Đạo Ti lại với nhau. Ngay lập tức, một luồng gió ấm áp như máy sấy thổi về phía tôi.
「Oa! Đây là ma pháp gì vậy ạ? 」
「Cái này hả? Là Biến hóa Thuộc tính phức hợp giữa Hỏa và Phong. 」 Trong khi chú Renji giúp tôi làm khô tóc, tôi tò mò hỏi về điều mình thắc mắc.
Bởi lẽ đó chính là loại ma pháp biến hóa phức hợp đầu tiên tôi từng thành công...
「Đó là 『Bộc (Bak)』 đúng không ạ? 」
「Đúng rồi. Chính là thuộc tính biến hóa mà Itsuki-kun đã dùng trong lễ Shichi-go-san đấy. Nhưng ma pháp còn tùy vào cách sử dụng nữa. 」 Chú Renji vừa nói vừa cười. Nghe vậy, tôi bỗng cảm thấy mình vẫn còn quá nhiều điều chưa biết, và niềm hứng khởi lại sục sôi trong lòng. Khao khát muốn tìm hiểu sâu hơn về ma pháp lại trỗi dậy. Trong lúc tôi đang định thử đan Đạo Ti lại để xem mình có làm được như chú không, thì bé Aya ôm một chiếc khăn quay trở lại.
「Itsuki-kun dùng cái này đi. 」
「Cảm ơn Aya-chan nhé. 」 Vừa nhận lấy chiếc khăn trắng và lau mặt xong, điện thoại của chú Renji bỗng đổ chuông với một âm thanh lạ hoắc. Ngay lập tức, nét mặt chú trở nên nghiêm túc và chú bắt máy. Luồng gió ấm biến mất, tôi liền bắt chước y hệt ma pháp của chú để tự làm khô quần áo cho mình.
Mặc kệ tôi đang loay hoay, chú Renji trao đổi vài câu ngắn gọn rồi cúp máy.
「Có việc rồi. Nghe nói là Giai vị thứ 3. 」 Trong giới Pháp sư trừ tà, việc bị gọi đi bất thình lình ngay cả trong ngày nghỉ là chuyện thường tình. Những Pháp sư trừ tà ưu tú luôn được săn đón khắp nơi.
Tôi thầm nghĩ mới bắt đầu tập Lục giác chưa được bao lâu mà... thì chú Renji dịu dàng nói tiếp:
「Itsuki-kun cũng đi cùng đi. 」
「... Có được không ạ? 」
「Tất nhiên rồi. Chú sẽ dẫn cả Aya đi nữa. 」 Chú Renji mỉm cười. Lần này đến lượt bé Aya phản ứng.
「Ơ, thật ạ!? 」
「Vụ này sẽ học hỏi được nhiều điều đấy. 」 Dù thắc mắc về ẩn ý trong lời nói của chú, nhưng về cơ bản thì bất cứ công việc nào của một Pháp sư trừ tà chuyên nghiệp cũng đều đáng để học hỏi, và tôi không thể bỏ lỡ cơ hội được quan sát ở cự ly gần như thế này. Tôi nhanh chóng gật đầu.
Thế là chúng tôi mau chóng di chuyển ra phía sau nhà Shimotsuki. Khác với chiếc sedan màu đen mà cha tôi hay đi, tôi bước lên một chiếc xe gầm cao hầm hố như xe đi cắm trại, và dưới sự cầm lái của chú Renji, chúng tôi hướng về phía hiện trường nơi quái vật xuất hiện.
「Đối thủ lần này là Thể Chiếm Hữu (Hyoui-gata). Itsuki-kun đã gặp bao giờ chưa? Aya thì chắc là chưa rồi nhỉ. 」
「Dạ chưa ạ. 」
「Vâng. Con chưa gặp ạ. 」 Thể Chiếm Hữu? Cái gì vậy nhỉ. Lần đầu tiên tôi nghe thấy đấy.
「Đúng như cái tên, đó là loài 『Ma』 chiếm đoạt cơ thể con người. Ngày xưa người ta hay gọi là cáo ám hay quỷ ám đấy. 」... Cái tên thì tôi có nghe qua rồi.
Nhưng tôi không rõ ý nghĩa của nó.
「Có vẻ như nó đang cầm hung khí và làm loạn. Những con 『Ma』 nhập vào người thường từ Giai vị thứ 3 trở lên, và vì Thể Chiếm Hữu có thể bị nhìn thấy ngay cả bởi những người không có linh cảm, nên chú nhận được liên lạc yêu cầu trừ khử nó trước khi chuyện lớn xảy ra. Vì là một đối thủ hiếm gặp nên chú nghĩ sẽ tốt cho việc học hỏi của hai đứa. 」 Linh cảm chính là năng lực cần thiết để nhìn thấy quái vật.
Năng lực này dường như mang tính di truyền nên bất cứ Pháp sư trừ tà nào cũng có, và nó cũng có thể đạt được sau này như trường hợp của Hina do bị biến thành 『Sinh Thành (Namanari)』.
Trong lúc tôi còn đang mải suy nghĩ, bé Aya đã đưa ra một câu hỏi ngây ngô:
「Cha ơi. Tại sao quái vật lại chiếm đoạt cơ thể con người ạ? 」
「Hử? Làm vậy thì chúng có thể ăn Ma lực mà không bị các Pháp sư như cha phát hiện chứ sao? Lũ 『Ma』 cũng không ngu đâu. Với trí thông minh của Giai vị thứ 3, chúng đủ khôn ngoan để hành động sao cho ít bị con người chú ý nhất có thể. 」 Trước câu trả lời của chú Renji, bé Aya vẫn tỏ vẻ chưa thông suốt.
「Nhưng nếu thế thì tại sao nó lại đang làm loạn ạ? Nếu không muốn bị phát hiện thì đừng làm loạn có phải tốt hơn không. 」
「Có lẽ đã đến lúc nó cần phải trưởng thành rồi. 」 Chú Renji nhấn một nút trên xe, và chiếc đèn xoay dành cho xe khẩn cấp bắt đầu rú vang. Thấy các xe xung quanh dạt ra nhường đường, chú Renji tăng tốc và lần này đến lượt tôi hỏi:
「... Trưởng thành nghĩa là sao ạ? 」
「Ơ kìa? Chú chưa nói à. 『Ma』 trưởng thành bằng cách ăn Ma lực của con người. Ngay cả Giai vị thứ 1 về lý thuyết cũng có thể trở thành Giai vị thứ 6 đấy. 」
「「Cái gì cơ ạ!? 」」 Tiếng của bé Aya và tôi đồng thanh vang lên. Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy chuyện đó.
「Vì không giống như con người, 『Ma』 có thể gia tăng tổng lượng Ma lực của mình. Khi Ma lực tăng lên thì Giai vị cũng sẽ tăng theo. 」 Ra đó là lý do quái vật ăn Ma lực.
Tôi cứ ngỡ chúng ăn chỉ để duy trì sự sống thôi chứ...
「Khi đã tích lũy đủ sức mạnh, 『Ma』 sẽ bắt đầu có hai hướng hành động. Một là bị nuốt chửng bởi cảm giác vạn năng từ sức mạnh tràn trề, hai là cố gắng ẩn mình kỹ hơn để tích lũy thêm sức mạnh. Trường hợp lần này chắc là vế trước rồi. 」 Nghe chú Renji kể một cách bình thản, ký ức từ tiền kiếp chợt nhói lên khiến tôi cảm thấy khó thở.
Thứ tôi nhớ lại chính là khoảnh khắc cận kề cái chết ở kiếp trước. Lúc đó, gã đàn ông kỳ quái đã đâm tôi cùng với những lời lẽ điên khùng. Có lẽ nào, gã đó cũng chính là một con quái vật...
「Aya và Itsuki-kun chỉ cần đứng quan sát công việc thôi nhé. Sau này nếu gặp phải trường hợp tương tự, chú muốn hai đứa biết cách xử lý và đối phó với những con 『Ma』 nhập vào người như thế này. 」
「V-Vâng ạ! 」
「Nói vậy thôi chứ đừng có quá căng thẳng. Nó đại loại cũng giống như đi câu cá thôi mà. 」
「... Câu cá ạ? 」 Một từ ngữ dường như chẳng liên quan gì đến việc trừ tà vang lên khiến tôi không khỏi nghiêng đầu.
Là một kẻ dành phần lớn thời gian kiếp trước trên internet, tôi cũng có thắc mắc kiểu 『Là cú "lừa" (troll) nào đây...? 』, nhưng cứ quan sát rồi sẽ rõ nên tôi không hỏi sâu thêm.
Cứ thế, chúng tôi đi tới một khu phố mua sắm nhỏ.
Cảnh sát đã phong tỏa lối vào, và xung quanh đó là đám đông người hiếu kỳ đang tụ tập.
「Chúng ta đi vòng lối sau đi. Chú muốn tránh gây sự chú ý. 」 Nói đoạn, chú Renji lái xe vòng ra phía sau khu phố. Chú đỗ xe lẩn vào hàng dài các xe khác đang dừng đỗ ở đó.
Ngay khi chúng tôi vừa bước xuống xe, một viên cảnh sát trẻ đã chạy vội tới.
「Vất vả cho ngài quá! 」
「Tình hình thế nào rồi? 」 Vừa gặp viên cảnh sát, chú Renji liền hỏi ngắn gọn ngay lập tức.
「Để tránh gây thương vong, chúng tôi đã cử ba người xông vào khống chế nhưng đều bị một sức mạnh bí ẩn hất văng ra. Kết quả là hai người bị thương nhẹ, còn một người bị đâm và hiện đã được đưa đi cấp cứu rồi ạ. 」
「Đã rõ. Đối tượng đang ở đâu? 」
「Hiện hắn đang bắt chủ cửa hàng nhạc cụ này cùng vợ ông ta làm con tin và cố thủ bên trong ạ. 」 Viên cảnh sát vừa nói vừa chỉ tay vào bản đồ.
... Chuyện này chẳng phải là một vụ trọng án sao?
Đáng lẽ nó phải lên bản tin toàn quốc mới đúng, vậy mà cả chú Renji lẫn viên cảnh sát đều không hề tỏ ra hoảng loạn. Nghĩa là họ đã quá quen với những tình huống như thế này rồi. Một lần nữa tôi lại thấy Pháp sư trừ tà đúng là một công việc phi thường.
「Chúng tôi sẽ đi vòng lối sau. Cậu hãy thông báo cho mọi người biết. 」
「Vâng ạ. Khu vực xung quanh đã được sơ tán xong xuôi rồi.... À mà, hai cháu bé này là...? 」
「Là đệ tử của tôi. 」
「Đã rõ ạ. 」 Chú Renji trả lời ngắn gọn, rồi viên cảnh sát trẻ liền chạy quay trở lại.
Ơ, giải thích vậy mà cũng được à...?
Cuộc hội thoại diễn ra quá chóng vánh khiến tôi có chút ngạc nhiên... nhưng có lẽ đó chính là người của bộ phận hậu cần mà chú Renji từng kể với tôi ── đội 『Hài (Mukuro)』. Đó là những người từng khao khát trở thành Pháp sư trừ tà nhưng sức mạnh không đủ để diệt quái, dẫu vậy họ vẫn muốn giúp đời.
Những người như thế sẽ gia nhập lực lượng cảnh sát để hỗ trợ các Pháp sư trừ tà.
「Đi hướng này nhé hai đứa. 」 Có lẽ chú Renji đã thuộc lòng bản đồ chỉ trong tích tắc vừa rồi, chú bước nhanh vào trong khu phố. Tôi cũng vội vàng đuổi theo sau chú, đồng thời cường hóa toàn thân bằng Đạo Ti. Liếc nhìn sang bé Aya, tôi thấy con bé có hơi chậm chân một chút.
「Aya-chan, lối này nè. 」
「A, cảm ơn cậu nhé... 」 Tôi dắt tay bé Aya đuổi theo sau chú Renji.
Vừa đi vòng qua các góc cua, chú Renji vừa lên tiếng:
「Bắt con tin là hành động điển hình của Thể Chiếm Hữu. Đúng là suy nghĩ của những kẻ tiểu nhân chỉ biết ẩn nấp để thu thập Ma lực nhỉ? Thế nên, đây chính là một cuộc câu cá đấy. 」 Chẳng rõ chữ 『thế nên』 ở đây có ẩn ý gì, nhưng ở phía trước khúc cua chính là cửa hàng nhạc cụ đang bị các cảnh sát bao vây. Viên cảnh sát trẻ lúc nãy chạy lại nói gì đó với những người đang bao vây ở đó.
Chứng kiến cảnh ấy, chú Renji liền vươn Đạo Ti ra.
「Hai đứa. Có nhìn thấy người đàn ông bên trong cửa hàng không? 」
「Con thấy ạ. 」 Tôi cuộn tròn Đạo Ti ngay trước hai mắt như một thấu kính để 『Cường hóa』, tầm nhìn lập tức được phóng đại giúp tôi quan sát rõ bên trong cửa hàng. Ở đó có một cặp vợ chồng già, và một người đàn ông trẻ hơn một chút ── tầm bốn mươi tuổi, đang cầm một con dao dính máu đứng đó.
Bé Aya thì nheo mắt cố gắng quan sát. Thị lực tốt thật đấy.
「Hãy nhìn cho kỹ nhé. 」 Nói đoạn, chú Renji quan sát động thái của gã đàn ông rồi vươn thẳng Đạo Ti ra.
Động tác ấy trông hệt như một người câu cá đang thả dây xuống biển vậy.
「Điều quan trọng là không được để con 『Ma』 nhận ra sự hiện diện của Pháp sư trừ tà. Bởi vì Thể Chiếm Hữu khi bị dồn vào đường cùng sẽ rất dễ ra tay giết hại vật chủ đấy. 」... À, ra là vậy.
Người đang cố thủ bên trong kia thực chất cũng chỉ là một nạn nhân bị quái vật điều khiển mà thôi.
Sợi Đạo Ti của chú Renji xuyên qua cánh cửa kính bước vào trong tiệm, rồi đâm thẳng vào gáy của gã đàn ông đang cầm dao. Ngay lập tức, gã đàn ông khựng lại như một món đồ chơi bị rút phích cắm.
「... Cắn câu rồi. 」 Chú Renji khẽ lẩm bẩm rồi giật mạnh sợi Đạo Ti ra.
Tức thì, gã đàn ông đổ rầm xuống như một con rối bị đứt dây.
Đồng thời, các cảnh sát đang bao vây xung quanh cũng lập tức xông vào cửa hàng. Chờ cánh cửa mở ra, chú Renji liền kéo con quái vật vừa 『câu』 được về phía mình.
Bám theo sợi Đạo Ti và lao về phía chúng tôi là một con quái vật trông như màn sương đen mờ ảo. Thế nhưng trên đường bay tới, nó bỗng hóa thành hình người và lao nhanh về phía chúng tôi, còn nhanh hơn cả lực kéo của chú Renji.
Khuôn mặt của nó trông rất giống với gã đàn ông mà nó vừa ám lúc nãy.
「Hự. 」 Hình ảnh một gã đàn ông trung niên với gương mặt dữ tợn lao thẳng về phía mình thực sự là một cú sốc thị giác không hề nhẹ, khiến bé Aya phải thốt lên một tiếng sợ hãi.
Ngay sau đó, con quái vật vung tay lên, cánh tay phải của nó phình to ra.
Rồi nó ném cánh tay phình to đó về phía chúng tôi. Nhưng chú Renji vẫn bình tĩnh vô cùng, chú phóng Đạo Ti về phía cánh tay đang bay tới. Ma pháp va chạm và phát nổ. Ngay lập tức, một màn khói trắng tỏa ra như thể vừa có một quả bom khói nổ tung trước mắt.
Và từ phía sau màn khói đó, một sợi Đạo Ti vươn dài ra. Mục tiêu của nó chính là bé Aya.
「... Ư! 」 Chẳng có ai nhìn thấy sợi chỉ đó cả. Chỉ duy nhất tôi thấy mà thôi.
『Diễm Ong (Homura-bachi)』 thì... không được. Uy lực quá lớn. 『Thiên Xuyên (Ama-ugachi)』 cũng không xong. Phạm vi tấn công quá hẹp. Chỉ còn cách sử dụng một ma pháp tốc độ cao để bắn hạ đối phương một cách chính xác nhất ──.
Ngay giây phút suy nghĩ đó lóe lên, cơ thể tôi đã tự động phản xạ.
Tôi nắm chặt món di bảo của Lôi Công Đồng Tử trước ngực, khiến Ma lực cộng hưởng mạnh mẽ.
Tiếng nổ lách tách vang lên, sợi Đạo Ti nhuộm một sắc vàng rực rỡ.
Và trước khi ma pháp của con quái vật kịp thành hình, tôi đã phóng nó ra.
── Lôi ma pháp.
Sợi Đạo Ti vàng rực rời khỏi tay tôi hóa thành một tia tử điện, nó uốn lượn như đang truy đuổi con quái vật, rồi một tiếng nổ vang lên phía sau màn khói trắng. Ngay sau đó, màn khói tan biến, chỉ còn lại những làn sương đen mờ nhạt. Đó chính là dấu hiệu của việc quái vật đã biến mất.
「Ừm. Đúng như mong đợi, Itsuki-kun giỏi lắm. 」 Chú Renji vừa nói vừa để những sợi Đạo Ti lơ lửng quanh tay mình.
Nhìn phản ứng này, có lẽ chú đã biết trước hành động của quái vật nhưng vẫn nhường lại cho tôi chăng.
... Đúng là một người thích chơi trò nguy hiểm mà.
Trong khi tôi còn đang thấy rợn tóc gáy trước cách làm của chú Renji, tôi quay sang nhìn bé Aya và thấy con bé đang nhìn chằm chằm vào ma pháp của tôi. Ánh mắt ấy như đang muốn hút trọn lấy thứ gì đó vậy.
Thấy biểu hiện lạ lùng đó, tôi vô thức lên tiếng:
「Aya-chan? 」
「Tuyệt... tuyệt vời quá đi!!! 」 Bé Aya với gương mặt rạng rỡ bất ngờ tiến sát lại gần tôi. Áp lực từ hành động đó quá lớn khiến tôi phải lùi lại phía sau, nhưng bé Aya vẫn tiếp tục lấn tới.
M-Mặt gần quá rồi...
「Vừa rồi cậu làm thế nào vậy!? Cảm giác như ma pháp tự động di chuyển ấy! 」
「À thì, đó là Lôi ma pháp sử dụng di bảo của Lôi Công Đồng Tử mà... 」
「Vì là Lôi ma pháp nên nó mới tự đuổi theo con 『Ma』 đó sao!? 」
「Cái đó thì... tớ cũng không rõ nữa... 」 Chuyện đó thì ai mà biết được chứ?
Vì đây là lần đầu tiên tôi dùng Lôi ma pháp lên quái vật nên tôi vẫn chưa hiểu rõ về nó. Trong khi tôi còn đang mải suy nghĩ, bé Aya hất mái tóc dài của mình rồi lại tiến gần thêm một bước nữa.
「Quả nhiên là Itsuki-kun giỏi thật đấy! 」 Trước lời khen ngợi thẳng thắn của Aya, tôi hơi lảng tránh ánh mắt... phân vân không biết nên đáp lại thế nào.
"... Cảm ơn."
Tôi trả lời như để che giấu sự ngượng ngùng của mình. Cứ ngỡ làm vậy thì cô ấy sẽ lùi ra, nhưng Aya vẫn giữ gương mặt ở khoảng cách gần, rồi đột ngột biểu cảm của em trở nên nghiêm túc.
"Cái vừa rồi, liệu em cũng làm được chứ?"
Vừa nói, em vừa như đang trầm ngâm suy nghĩ, đôi bàn tay khẽ đan dệt những luồng ma lực.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn