Chương 34: Chương 3: Liệu tớ có thể kết giao được với một trăm người bạn không nhỉ?
Bonjin Tensei no Doryoku Musou · Pard2749 · 60 chương · ~78 phút đọc · Tạo 18/09/2026
Vol 4 Một tháng đã trôi qua kể từ sau sự cố đó.
Vụ náo loạn tại công xưởng sản xuất quái vật (Monster) đột ngột xuất hiện đã tốn không ít thời gian để giải quyết ổn thỏa.
Cần phải kiểm tra kỹ lưỡng xem những đứa trẻ bị bắt cóc có chịu tổn thương gì không, đồng thời tiến hành các thủ tục xử lý cho những người lớn đã bị dùng làm nguyên liệu tạo ra quái vật theo diện "mất tích". Bởi lẽ, dù phía cảnh sát hay nhà "Kamiarizuki" có quyền lực đến đâu, họ cũng không thể tuyên bố một người đã tử vong khi chưa xác nhận được thi thể.
Ngoài ra, về hành động có tổ chức của lũ quái vật, tổ chức quản lý của "Mukuro" là "Kannazuki" đã tiếp nhận và tiến hành điều tra. Tuy nhiên, vì toàn bộ máy móc cùng các bằng chứng liên quan đã biến mất, hy vọng tìm ra căn cứ của chúng là rất mong manh.
Vụ việc này từng khiến giới Pháp sư trừ tà (Exorcist) xôn xao một thời, nhưng sau một tuần không còn thông tin gì mới, và sau hai tuần, nó dần bị vùi lấp bởi những sự kiện khác.
Những vụ việc như vậy không chỉ xảy ra ở Nhật Bản mà còn trên toàn thế giới.
Chẳng qua nó tình cờ xảy ra ngay gần tôi, chứ bản thân sự kiện này cũng không có gì quá đặc biệt để phải chú ý lâu dài.
Vì thế, khi thời gian trôi qua đủ lâu để mọi thứ dần bị quên lãng, chúng tôi lại đang mải mê tập luyện chạy tiếp sức trên sân trường sau giờ học.
"Đi thôi nào~!"
Ren, người chạy lượt đầu tiên, cất tiếng gọi rồi bắt đầu bứt tốc. Cậu ấy trao gậy cho Nina đang đứng cách đó mười mét. Là người chạy lượt cuối, tôi chăm chú đợi Nina trao gậy cho Emma.
Emma, cô bạn từng bị quái vật bắt cóc, đã xuất hiện và ra viện sau ba ngày. Không có vấn đề gì nghiêm trọng xảy ra với cậu ấy cả. Tên Nhân viên bán hàng (Salesman) rốt cuộc đã không đụng đến những đứa trẻ. Chẳng rõ đó là vì yêu cầu để đạt được chỉ tiêu, hay vì hắn thực sự muốn thực hiện điều ước của chúng.
Chỉ là, thấy bạn mình bình an vô sự, tôi cảm thấy nhẹ lòng hẳn.
"Itsuki!"
Nhận được gậy, Emma dốc hết sức bình sinh chạy về phía tôi. Tôi đón lấy gậy theo cách thầy Kanda đã dạy, chạy thêm vài mét rồi dừng lại.
"Chúng mình tiến bộ hơn rồi đúng không?"
"Đúng là tớ cũng thấy vậy đó!"
Nghe tôi hỏi, Emma gật đầu lia lịa.
Chúng tôi đang luyện tập kỹ thuật trao gậy. Vì thầy Kanda nói rằng "chỉ cần luyện tập trao gậy tốt là sẽ thắng", nên dù tuần sau mới tới hội thao, chúng tôi vẫn nán lại tập luyện sau giờ học.
"Mọi người ơi, làm lại lần nữa đi!"
"Tớ muốn nghỉ một chút. Mệt quá rồi."
Trái ngược với sự hăng hái của Ren khi chạy lại chỗ tôi lấy gậy, Emma trả lời với vẻ phờ phạc. Emma vốn dĩ nhút nhát, nhưng từ khi bắt đầu tập luyện cùng tôi và Ren, cậu ấy đã dần trở nên dạn dĩ và cởi mở hơn hẳn.
"Vậy nghỉ năm phút nhé!"
Ren nói rồi nhìn đồng hồ.
Nghĩ rằng chỉ cần năm phút là hồi phục sức lực thì đúng là phong cách của một đứa trẻ thừa năng lượng, nhưng mười phút thì quả thực hơi dài, nên có lẽ bấy nhiêu là vừa đủ.
Dù gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, Emma vẫn nở nụ cười tươi và lẩm bẩm.
"Mà công nhận mọi người khỏe thật đấy."
"So với lúc tập bóng đá thì cái này chưa là gì đâu!"
Ren đáp lại đầy năng lượng.
"Tớ có tham gia câu lạc bộ thiếu nhi mà. Tớ toàn tập ở đó thôi."
"Ở trường cũng có đội bóng đá mà nhỉ?"
"Có, nhưng nếu muốn chơi chuyên nghiệp (Gachi) thì phải vào câu lạc bộ cơ."
Ren còn bồi thêm một câu "Vì tớ chơi chuyên nghiệp mà" rồi nở nụ cười rạng rỡ.
Trước nụ cười ấy, người lên tiếng hỏi lại là Nina – một điều khá bất ngờ.
"Cậu muốn trở thành cầu thủ chuyên nghiệp à?"
"Dĩ nhiên rồi. Ước mơ của tớ là trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Phải vào được đội tuyển quốc gia cơ!"
Trước câu hỏi của Nina, Ren dứt khoát gật đầu.
Ánh mắt kiên định ấy khiến tôi cảm thấy cậu ấy thật tỏa sáng. Thậm chí có thể nói là đáng ngưỡng mộ. Việc tự tìm ra điều mình muốn làm và dũng cảm nói điều đó với người khác trông thật mạnh mẽ.
Bởi đó là điều mà tôi đã không thể làm được.
Trong khi tôi đang nhìn Ren đầy ngưỡng mộ, Nina khẽ tiếp lời.
"Chúc cậu sớm đạt được ước mơ."
"Thế còn Nina, cậu muốn trở thành gì?"
Câu chuyện bỗng chốc chuyển hướng sang chủ đề ước mơ tương lai, và Nina trở thành mục tiêu tiếp theo. Trước câu hỏi bất ngờ, cậu ấy ngập ngừng một chút rồi mới mở lời.
"... Tớ muốn làm công việc giống mẹ. Tiếp quản gia nghiệp."
"Ồ. Gia nghiệp là làm gì thế?"
Bị hỏi gặng, Nina liếc nhìn về phía tôi một cái rồi đáp.
"Kiểu như là vệ sĩ ấy."
Nghe vậy, Ren phản ứng bằng một câu "Ngầu thế!" mà chẳng rõ cậu ấy có thực sự hiểu hay không. Ừ thì, nghe qua thì đúng là ngầu thật.
Gạt phản ứng của cậu ấy sang một bên, Pháp sư trục quỷ (Exorcist) là một công việc không thể tiết lộ với người ngoài. Chắc hẳn Nina đã nói chệch đi để che giấu, nhưng dù vậy, đó hẳn là một ước mơ mãnh liệt khi cậu ấy chọn nó để trả lời.
So với một kẻ cảm thấy an tâm vì không có lựa chọn nào khác ngoài việc trở thành Pháp sư trừ tà như tôi, Nina thuộc một kiểu người hoàn toàn khác. Dù cả hai chỉ mới là học sinh tiểu học, à không, chính vì là học sinh tiểu học nên họ mới có thể quyết định điều mình muốn làm và thẳng tiến về phía trước. Tôi đang thầm thán phục sự chân thành đó thì Emma cũng tham gia vào cuộc trò chuyện.
"Cả hai bạn đều có ước mơ rồi sao? Giỏi quá."
"Còn Emma, cậu muốn làm gì?"
"Ước mơ của tớ không phải thứ gì to tát để nói với mọi người đâu."
Emma nói rồi cười xòa như muốn lảng tránh.
Thấy vậy, Nina tiếp tục.
"Ước mơ của tớ cũng đâu phải thứ gì cao sang lắm đâu."
"Nh-Nhưng mà gia nghiệp nghe ngầu lắm..."
"Ước mơ được quyết định bởi sự ngầu hay không sao? Chẳng phải vì muốn trở thành nên mới quyết định sao?"
"Cái đó... thì đúng là vậy."
"Có sao đâu nào. Đã cùng chạy trong đội tiếp sức rồi, cậu cứ nói cho bọn tớ nghe đi."
Bị Nina dồn ép một cách tự nhiên, Emma nhìn xuống đất rồi lí nhí.
"Tớ muốn trở thành người vẽ truyện tranh cho thiếu nhi."
"Truyện tranh thiếu nhi?"
Có lẽ vì thấy bất ngờ nên Nina hỏi lại.
"Ừm. Tớ có một đứa em gái. Mỗi khi tớ kể chuyện trước giờ đi ngủ, em ấy đều rất vui. Thế nên tớ muốn làm tác giả truyện tranh. Nụ cười của trẻ con đáng yêu lắm."
"Đó là một ước mơ đẹp mà. Sao cậu phải giấu?"
"Vì tớ không có tài năng."
Emma nói rồi nở một nụ cười nhạt.
Sau đó, cậu ấy tiếp tục.
"Có một bức tường. Bức tường của tài năng."
"... Tài năng hội họa sao?"
"Ừm. Tài năng ấy mà, là thứ được định sẵn từ khi sinh ra rồi. Không phải ai cũng có được mọi thứ. Có những người ngay từ đầu đã chẳng có gì cả. Vì tớ hiểu rõ sự cách biệt đó."
Tôi chợt nghĩ Emma dùng những từ ngữ khá già dặn, nhưng cậu ấy vốn là người ham đọc sách nên cũng không có gì lạ. Tuy nhiên, tôi cảm thấy mình đã nghe câu chuyện tương tự ở đâu đó... và ký ức nhanh chóng ùa về.
Là Akane-san, cô bé trung học mà tôi gặp ở trại hè năm ngoái. Một cô bé mạnh mẽ như cơn lốc, người đã nói những lời tương tự với Aya rồi bỏ đi đâu mất.
Trong khi tôi còn đang hồi tưởng về chuyện của một năm trước, Ren – người nãy giờ vẫn để ý đồng hồ – lên tiếng.
"A, năm phút trôi qua rồi. Tập tiếp thôi mọi người!"
Ren định bắt đầu nhưng Emma đã ngăn cậu ấy lại.
"Cậu không định hỏi ước mơ của Itsuki sao?"
"Emma không biết à? Itsuki vẫn đang trong quá trình tìm kiếm ước mơ đấy."
"V-Vậy sao? Vì Itsuki việc gì cũng làm được... nên tớ cứ ngỡ cậu ấy có nhiều ước mơ lắm cơ."
Thấy Emma vừa đứng dậy vừa nhìn mình, tôi đáp lại: "Cũng không nhiều đến thế đâu."
Thực tế, tôi đã được định sẵn là sẽ trở thành Pháp sư trừ tà, nên có thể nói đó là mục tiêu tương lai chứ không hẳn là ước mơ. Chỉ là tôi không thể nói thẳng ra như vậy, nên đành lấy cớ là vẫn đang tìm kiếm để thoái thác. Có lẽ từ lần tới tôi nên nói là "tiếp quản gia nghiệp" giống Nina. Nghe cũng ngầu đấy chứ.
"Mọi người ơi, nhanh lên nào!"
Dưới sự hối thúc của Ren, hai cô bạn nhanh chóng vào vị trí.
Chúng tôi tiếp tục luyện tập trao gậy cho đến khi tiếng chuông báo giờ về vang lên.
Khi chúng tôi kết thúc buổi tập cũng là lúc tiếng chuông mười bảy giờ ba mươi vang lên.
Lấy đó làm cột mốc, cả nhóm quay trở lại lớp học. Vì đã thay đồ thể dục để tập luyện nên chúng tôi chia nhau ra để thay lại quần áo, chỉ có tôi và Ren di chuyển sang một phòng học trống.
Trong căn phòng trống tràn ngập ánh hoàng hôn, bỗng nhiên cậu ấy mở lời.
"Trận chạy tiếp sức, nhất định chúng ta phải thắng nhé."
"Chắc chắn rồi. Tập luyện nhiều thế này, chắc chắn sẽ thắng thôi."
Tôi vừa nói xong liền thấy Ren mỉm cười. Trong quá trình học ma pháp, tôi đã hiểu rằng sự khổ luyện sẽ không phản bội mình. Dù tốc độ chạy có thể không thay đổi ngay lập tức, nhưng kỹ thuật trao gậy đã được thuần thục, nhất định khi thi đấu thực tế sẽ có kết quả tốt.
"Ren này. Cậu thích chạy bộ lắm à?"
"Sao cậu hỏi thế?"
"Vì lúc tập luyện trông cậu có vẻ rất vui."
"Hừm..."
Với tôi, đó chỉ là một câu chuyện phiếm không đầu không cuối.
Một cuộc đối thoại chỉ để giết thời gian trong khi thay đồ.
Tôi cứ ngỡ là vậy, nhưng Ren khẽ thở dài rồi nói.
"Này Itsuki. Chuyện tớ sắp nói đây, cậu đừng kể với ai nhé."
"Ừm. Tớ sẽ không nói đâu... nhưng có chuyện gì vậy?"
"... Thật ra, tớ không muốn chơi bóng đá chút nào."
Lời bộc bạch đột ngột của Ren khiến tôi muốn nhìn rõ mặt cậu ấy, nhưng ánh hoàng hôn lại cản trở tầm nhìn. Ánh sáng chiếu từ phía sau khiến tôi không thể thấy được biểu cảm của cậu ấy.
Vì vậy, tôi không biết cậu ấy đang mang bộ mặt thế nào... tôi chỉ biết im lặng lắng nghe.
"Vậy sao?"
"Tớ từng có một người anh trai. Anh ấy thích bóng đá lắm, hồi đó anh ấy học cấp hai, nhưng năm ngoái... anh ấy bị xe tông và đã qua đời."
"............"
Vào giây phút ấy, tôi không biết phải nói gì để an ủi cậu ấy.
Tôi đứng lặng người, quên cả việc phải thay nốt bộ đồ thể dục sang quần áo thường ngày.
"Đừng làm vẻ mặt đó chứ."
Thấy biểu cảm của tôi, Ren lên tiếng trấn an rồi tiếp tục.
"Thật ra, tớ... tớ thích chạy bộ lắm, tớ muốn vào đội điền kinh cơ. Nhưng cả ba và mẹ đều muốn tớ chơi bóng đá."
Đúng lúc đó, một cơn gió thổi làm tấm rèm lay động, che khuất ánh mặt trời.
Lần đầu tiên tôi nhìn rõ gương mặt Ren, cậu ấy đang cười, nhưng là một nụ cười đầy cam chịu.
"Tớ không phải là anh trai mình, nhưng..."
"... Chuyện lúc nãy cậu nói muốn trở thành cầu thủ chuyên nghiệp là..."
"Đó là ước mơ của anh trai tớ."
Những lời ấy của cậu ấy khiến trái tim tôi thắt lại.
Tôi hiểu đó là sự dịu dàng của cậu ấy. Cậu ấy mất anh trai, nhưng cha mẹ cậu ấy còn mất đi một đứa con. Có vẻ như Ren đang cố gắng trở thành hình mẫu mà cha mẹ cậu ấy mong đợi.
Trong khi tôi còn đang chìm trong sự xót xa không thốt nên lời, cậu ấy khẽ tiếp tục.
"Tớ muốn thắng, trong trận chạy tiếp sức này."
"Vì cậu thích chạy bộ sao?"
"Ừm."
Cậu ấy gật đầu thật mạnh.
"Hơn nữa, nếu tớ chạy nhanh, có lẽ ba mẹ sẽ cho phép tớ theo đuổi môn điền kinh."
"... Phải rồi nhỉ."
Thực tế thì chẳng ai biết kết quả sẽ ra sao.
Nhưng nếu điều đó giúp ước mơ của cậu ấy trở thành hiện thực, tôi thầm mong nó sẽ xảy ra và khẽ gật đầu.
"Hy vọng mọi chuyện sẽ như cậu mong đợi."
Nghe tôi nói vậy, cậu ấy mỉm cười.
"Đừng có nói với ai đấy nhé!"
"Tớ sẽ không nói đâu."
Trước lời dặn dò cuối cùng của Ren, tôi bật cười. Tôi không muốn phụ sự tin tưởng của cậu ấy bằng cách đem chuyện quan trọng này đi rêu rao với người khác.
Sau đó, cả tôi và Ren cùng thay đồ xong.
"Vậy nhé, tớ đi tập bóng đá đây!"
"Cố lên nhé."
"Itsuki cũng vậy nhé!"
Cậu ấy ôm chiếc cặp sách chạy biến xuống cầu thang.
Nhìn theo bóng lưng ấy, tôi thầm nghĩ cậu ấy thật tuyệt vời.
Thú thực, tôi đã hiểu lầm về cậu ấy.
Tôi cứ ngỡ Ren thích bóng đá nên mới nỗ lực để trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Nhưng hóa ra đó lại là ước mơ của người anh quá cố, còn điều cậu ấy thực sự muốn lại là một thứ khác. Dẫu vậy, cậu ấy vẫn cố gắng vì ước mơ của anh mình.
Đó là một việc đòi hỏi sức mạnh tinh thần rất lớn.
Nỗ lực không phải vì bản thân mà vì người khác.
Tôi hiểu điều đó khó khăn đến nhường nào. Bởi lẽ, ở kiếp trước, ngay cả nỗ lực vì bản thân mình tôi còn chẳng làm được.
"... Tuyệt thật đấy."
"Có chuyện gì thế?"
Tôi vừa thốt ra lời cảm thán thì Nina đã đứng ở phía sau từ lúc nào.
Cậu ấy đã thay đồ xong xuôi và đang đeo chiếc cặp sách quen thuộc trên vai.
"Tớ chỉ đang nghĩ mọi người ai cũng có ước mơ, thật đáng ngưỡng mộ."
"Ước mơ của Itsuki chắc cũng thuộc loại không thể nói cho người khác biết thôi chứ gì."
Để che giấu bí mật của Ren, tôi đành im lặng, khiến Nina buông lời trêu chọc đầy ngán ngẩm.
Vì cậu ấy nói hoàn toàn đúng nên tôi chỉ biết đáp "Ừ, có lẽ vậy" rồi nhanh chóng chuyển chủ đề.
"Mà này, Emma đâu rồi?"
"Cậu gọi tớ à?"
Vừa dứt lời, Emma từ sau lưng Nina ló đầu ra, trên người không mang theo túi xách hay đồ đạc gì.
"Ơ, cặp sách của cậu đâu..."
"Lát nữa ba tớ sẽ đến đón, nên tớ để cặp ở trong lớp rồi."
Nghĩ lại thì cũng đúng thôi. Dù đã qua một tháng nhưng vụ bắt cóc ngay trên đường đi học vẫn còn đó. Thông thường thì phụ huynh sẽ lo lắng mà đưa đón con tận nơi. Nếu là ba tôi, chắc ông ấy sẵn sàng nghỉ việc để làm chuyện đó luôn ấy chứ.
"Tớ định bụng ít nhất cũng phải chào tạm biệt một câu."
Emma nói rồi liếc nhìn Nina một cái rồi tiếp lời.
"Dù sao thì tớ và Itsuki cũng là bạn rồi mà."
"Ừm. Cảm ơn cậu nhé, Emma."
Cậu ấy chậm rãi vẫy tay chào tạm biệt, tôi cũng vẫy tay đáp lại.
"Hẹn gặp lại vào ngày mai nhé."
"Ừm. Ngày mai gặp lại."
Sau đó, tôi cùng Nina rời khỏi trường.
Nhân tiện thì hôm nay cậu ấy cũng sẽ về nhà tôi.
Trong một tháng qua, cô Elena có về nhà khoảng ba ngày, nhưng sau đó lại tiếp tục đi công tác ở nơi khác. Xét về độ bận rộn, cô ấy ít ra còn về được Tokyo, chứ ba tôi thì đã hai tháng nay chưa thấy bóng dáng đâu. Làm Pháp sư trừ tà quả là vất vả.
Trên con đường quen thuộc về nhà, tôi sực nhớ ra một chuyện và hỏi Nina.
"À này, Nina, cậu có nói gì với Emma không thế?"
"Nói gì? Sao cậu hỏi vậy?"
"À, thì là..."
Vì tôi thấy Emma có vẻ hơi chú ý đến Nina nên đâm ra tò mò... nhưng không thể nói thẳng ra như vậy, trong khi tôi đang lúng túng tìm cách trả lời thì Nina đã lên tiếng.
"Emma chỉ hỏi tớ một câu thôi. Rằng tớ và Itsuki có thân nhau không."
"... Thế cậu đã trả lời thế nào?"
"Tớ bảo đó là định mệnh."
"............?"
Không phải là "thân nhau" mà lại là "định mệnh" sao? Trong khi tôi còn đang ngơ ngác, Nina tiếp tục.
"Thì chẳng phải tớ và Itsuki đã ngồi cạnh nhau từ hồi lớp một sao."
"... Ừm."
"Thế nên tớ mới nói đó là định mệnh."
Đúng là vào buổi lễ khai giảng một năm trước, cậu ấy cũng đã nói y hệt như vậy. Tôi cứ ngỡ đó là câu nói học lỏm từ truyện tranh, không ngờ cậu ấy lại đem nói với Emma thật... Trong khi tôi còn đang suy nghĩ thì Nina khẽ bật cười và tiếp lời.
"Đùa thôi mà. Tớ không ngờ cậu lại làm bộ mặt đó đấy."
"C-Cậu làm tớ hết hồn."
"Thực ra tớ chỉ bảo là chúng mình rất thân nhau, hay chơi cùng nhau thôi."
Thấy cậu ấy mỉm cười nói vậy, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Đó là sự nhẹ lòng vì biết đó chỉ là lời nói đùa, và hơn hết, tôi thấy vui vì nghe chính miệng cậu ấy thừa nhận chúng tôi là bạn thân. Dù bản thân tôi cũng nghĩ vậy, nhưng nghe trực tiếp thế này vẫn khiến tôi thấy hạnh phúc.
Có lẽ vì mải mê suy nghĩ về chuyện đó mà...
"... Hửm."
Tôi đã nhận ra sự bất thường trước mắt hơi muộn.
"Có chuyện gì thế, Itsuki?"
"Không, tớ cảm thấy... có gì đó hơi lạ..."
Con đường về nhà hằng ngày. Trong khung cảnh ấy, tôi cảm nhận được một sự lạc lõng. Một cảm giác không thể diễn tả bằng lời.
Đây là con đường tôi vẫn đi qua mỗi ngày. Đáng lẽ phải rất quen thuộc. Vậy mà, có điều gì đó không đúng.
Các tòa nhà, cột đèn giao thông, con người, xe cộ.
Trong khung cảnh đường phố bình thường này, có thứ gì đó đã lọt vào mắt tôi.
Để tìm ra nguyên nhân, tôi đảo mắt nhìn quanh và rồi — tôi đã thấy nó.
"... A."
Những cột đèn đường đang tỏa sáng trên vỉa hè.
Trên những cột điện đóng vai trò trụ đỡ, có dán những tờ giấy thông báo.
Trên mỗi cột điện xếp hàng đều tăm tắp, tờ nào tờ nấy đều dán một loại thông báo y hệt nhau.
"Tìm người lạc" Trên tờ giấy, dòng chữ màu đỏ khổ lớn hiện lên đầy nổi bật.
Thế nhưng, bức ảnh đi kèm lại không phải là người. Đó là ảnh của một con búp bê Tây phương. Đầu nó bị nứt làm đôi, mái tóc vàng xõa rượi. Con mắt xanh duy nhất còn sót lại đang chằm chằm nhìn về phía chúng tôi.
"Ai tìm thấy xin liên hệ theo địa chỉ sau để nhận hậu tạ. Thông tin liên lạc là..."
Bên dưới bức ảnh có ghi như vậy, nhưng phần "địa chỉ sau" quan trọng nhất lại bị bôi đen hoàn toàn, không thể đọc được. Xét theo độ dài của dòng chữ bị bôi đen, hẳn đó là một số điện thoại hay gì đó tương tự. Tôi tự hỏi liệu có ai điên rồ đến mức gọi vào cái số điện thoại trên tờ thông báo kỳ quái này không.
"Cậu có biết... người này không?"
Một giọng nói thiếu nữ khàn đục vang lên.
Ngay khoảnh khắc đó, không gian phía trên đầu bỗng chốc tối sầm lại. Nina đứng cạnh bên vội nắm chặt lấy tay tôi. Ngẩng đầu lên, tôi thấy ánh sáng từ những cột đèn đường đã vụt tắt.
"Đó là một người từng đối xử rất tốt với tôi ngày xưa. Vì không có tiền nên chị ấy đã nhận một công việc làm thêm kỳ lạ. Công việc chỉ đơn giản là truyền đạt lại những lời búp bê nói qua điện thoại cho đầu dây bên kia. Đơn giản lắm đúng không?"
Kẻ đang nói chính là con búp bê.
Bức ảnh trên tờ thông báo. Con búp bê trong ảnh đang vươn tay về phía chúng tôi.
"Cậu không nhớ người này sao. Đó là một sinh viên đại học. Là một cô gái. Chị ấy nghe bảo chỉ cần gọi điện là sẽ có một khoản tiền lớn đến bất ngờ nên đã nhận việc. Thật là ngốc nghếch đúng không? Cậu không thấy gương mặt này quen sao?"
"... Tớ không biết."
"Không, chắc chắn là cậu phải biết chứ."
Cùng với lời đáp chẳng rõ là muốn trò chuyện hay không, những con búp bê từ tờ thông báo dán trên cột điện đồng loạt lao ra.
Ngay khi chúng vừa lao tới, tôi liền gọi tên những tinh linh của mình.
"Kéo chúng xuống, 'Shadow'!"
Ngay khoảnh khắc tôi triệu hồi, đôi chân của lũ búp bê đang lao tới bỗng chốc lún sâu vào trong bóng tối. Những con ở phía sau khựng lại nhìn xuống đất. Dưới chân chúng, cái bóng của tôi đang trải dài một cách dị thường.
Lũ quái vật nhận ra điều đó và định tìm cách né tránh, nhưng nhanh hơn cả, những cánh tay đen ngòm từ trong bóng tối vươn ra tóm chặt lấy chúng. Chúng bị lôi tuột vào trong màn đêm.
Sức mạnh từ những cánh tay đó lớn đến mức khiến cơ thể lũ búp bê vỡ vụn.
Khi vỡ tan, chúng biến thành những làn sương đen.
"C-Cơ thể tớ..."
"B-Bị nuốt chửng mất rồi...!"
Kỹ thuật này được gọi là "Ảnh Tống" (Shadow Send).
Đây là yêu tinh ma pháp mà tôi đã thuần thục trong một tháng qua kể từ khi bắt đầu luyện tập "Tinh thuật" (Refine) cùng Nina.
"Đừng có lôi hết vào trong chứ."
Trong khi lũ búp bê nằm rải rác trên mặt đất đang dần biến mất bởi tay các tinh linh, tôi vươn "Đạo Ti" (Guide Thread) về phía một con búp bê gần đó và trói chặt cơ thể nó.
Sau đó, tôi nhấc nó lên và hỏi.
"Này, ngươi có biết 'Wonderland' là gì không?"
"Kh-Không biết..."
Nếu chúng lại hành động có tổ chức như lần trước thì phiền phức lắm.
Vì vậy, tôi tiếp tục hỏi.
"Thế còn 'Salesman' thì sao? Hay 'Actor'?"
"Thế giới con người... ta không can dự..."
Trông có vẻ như nó không nói dối, tôi liền thanh tẩy con búp bê đang nắm trong tay.
Nhìn làn sương đen tan biến, tôi kiểm tra lại xem các tinh linh có bỏ sót con nào không.
"Về thôi nào, Nina."
"... Phải rồi."
Nhìn lại xung quanh, những tờ thông báo nơi lũ quái vật chui ra đã biến mất không dấu vết.
Mối đe dọa đã qua đi, hai chúng tôi tự nhiên bước tiếp về phía trước. Đúng lúc đó, ánh đèn đường vốn đã tắt bỗng rực sáng trở lại. Khi không gian xung quanh bừng sáng, Nina mới lên tiếng.
"... Yêu tinh ma pháp của cậu tiến bộ nhiều rồi đấy."
"Đó là nhờ cô giáo dạy giỏi đấy."
"Cậu đang đùa à?"
"Tớ nói thật mà."
Trước câu hỏi của Nina, tôi nghiêm túc đáp lại.
Trong suốt một tháng qua, chính Nina là người đã dạy tôi yêu tinh ma pháp. Vì vậy, sự trưởng thành này có công lao không nhỏ của cậu ấy.
Trái lại, trước lời khẳng định của tôi...
"Nghe Itsuki nói vậy, tớ cứ thấy như đang đùa ấy."
Nina có vẻ hơi ngượng ngùng nên quay mặt đi chỗ khác.
Vài ngày sau, cuối tuần cuối cùng cũng đã đến.
Ngày chủ nhật đó chính là ngày hội thao.
Ba tôi từng hứa sẽ về kịp hội thao nhưng rốt cuộc ông vẫn không thể thu xếp được, chỉ có mẹ tôi mang theo máy ảnh đến cổ vũ. Hồi lễ khai giảng, tôi cứ ngỡ chiếc máy ảnh cơ ống kính lớn của mẹ trông thật nổi bật và kỳ quặc, nhưng đến ngày hội thao mới thấy, thật bất ngờ là nhiều phụ huynh khác cũng mang theo những chiếc máy ảnh hầm hố không kém.
Hóa ra hồi lễ khai giảng, chỉ vì là người nhà mình nên tôi mới thấy nó nổi bật quá thôi.
Tôi vừa thực hiện bài nhảy đồng diễn của học sinh khối hai vừa vẩn vơ suy nghĩ như vậy. Nói gì thì nói, ở kiếp trước tôi cũng đã từng tham gia sáu kỳ hội thao tiểu học, nhưng quả thật tôi không hề có ký ức gì về việc phải nhảy cả. Thời nay người ta có cả tiết mục nhảy cơ đấy.
Khi các môn thi đấu buổi sáng kết thúc, chúng tôi vừa quay trở lại lều của lớp mình thì tiếng thông báo từ loa phóng thanh vang dội khắp sân trường.
"Tiếp theo là môn ném bóng vào rổ của toàn thể học sinh khối một. Các lớp sẽ chia nhau tranh tài để phân thắng bại."
Nghe thấy vậy, thầy Kanda liếc nhìn chúng tôi.
"Bốn em thi chạy tiếp sức chuẩn bị sẵn sàng đi nhé~" Vì môn chạy tiếp sức giữa các lớp sẽ diễn ra ngay sau môn ném bóng hai lượt, nên chúng tôi phải di chuyển đến cổng vào ngay lập tức.
Trong khi đang nghĩ thầm rằng mình chẳng có thời gian mà ngồi nghỉ, Emma đã tiến đến đứng cạnh tôi.
"Cùng cố gắng nhé, Itsuki."
"Ừm. Tớ cũng muốn giành giải nhất mà."
"Ừm. Chúng mình nhất định sẽ làm được!"
Thấy Emma tươi tỉnh hơn hẳn mọi khi, tôi cũng cảm thấy phấn chấn theo, đúng lúc đó Ren cũng bước tới.
"Mọi người đang nói chuyện gì thế?"
"Bọn tớ đang bảo là muốn giành chức vô địch."
"Dĩ nhiên rồi! Tập luyện nhiều thế mà lị."
Ren cười toe toét với vẻ hăng hái như thường lệ.
Nina lẳng lặng tiến đến từ phía sau, và cả bốn chúng tôi cùng xếp hàng tại cổng vào. Đó cũng là lúc tôi lần đầu tiên quan sát kỹ các thành viên của những lớp khác, trông ai nấy đều có vẻ là những người chạy rất nhanh.
Nghĩ lại thì kiếp trước, những bạn tham gia chạy tiếp sức của lớp lúc nào cũng là mấy khuôn mặt quen thuộc đó. Dĩ nhiên, ở kiếp trước tôi chỉ là người đứng ngoài xem mọi người chạy, nên giờ đây khi chính mình lại đứng ở vị trí vận động viên thi chạy tiếp sức, tôi cảm thấy có chút không quen. Một cảm giác lạ lùng khó tả len lỏi trong lòng.
Trận ném bóng kết thúc. Tiếng nhạc vang lên, các lớp di chuyển ra vào sân một cách trơn tru.
Tiếp theo là môn kéo co của học sinh khối năm bắt đầu.
Trong lúc đang thẩn thờ quan sát, tôi chợt nhận ra cô bé từng bị quái vật gấu bông làm bị thương ở chung cư của Nina tháng trước. Tôi không nhớ tên em ấy là gì, nhưng trông em ấy rất khỏe mạnh, đang cùng mọi người dốc sức kéo sợi dây thừng. Cảm thấy nhẹ lòng khi thấy những đứa trẻ từng là nạn nhân đã quay trở lại cuộc sống bình thường, bỗng nhiên Nina đứng cạnh tôi khẽ hỏi.
"Nếu là Itsuki, cậu có thể một mình kéo hết đống đó không?"
"C-Cái đó thì... tớ không chắc nữa..."
Tôi nghĩ nếu sử dụng "Thân thể cường hóa" (Physical Reinforcement) thì hẳn là được, nhưng việc một mình kéo lại sợi dây mà ba mươi người đang kéo ở đầu kia nghĩa là cần một sức mạnh gấp ba mươi lần bình thường.
... Nghĩ lại thì, có vẻ như tôi làm được thật.
Tuy nhiên, trước mặt các bạn khác, tôi không thể thản nhiên nói là "làm được".
"Tớ nghĩ nếu là ba tớ thì chắc ông ấy làm được đấy."
"... Trông bác ấy có vẻ rất khỏe mà."
Nghe tôi đáp vậy, Nina cũng gật đầu vẻ đồng tình.
Trong lúc hai đứa đang trò chuyện vẩn vơ...
Tôi chợt có cảm giác như toàn bộ học sinh khối năm đang kéo co đồng loạt nhìn về phía mình.
"............?"
Tôi đưa mắt nhìn quanh. Không có gì bất thường cả.
Những học sinh khối năm sau khi kết thúc trận kéo co đang mải mê với niềm vui chiến thắng hay nỗi buồn thua cuộc.
"Có chuyện gì thế, Itsuki?"
"Không, tớ cảm thấy... có gì đó hơi lạ..."
Cảm giác vừa rồi là gì thế nhỉ?
Mong là chỉ là tôi nhầm lẫn, tôi thầm triệu hồi các tinh linh và bảo chúng đi tìm kiếm dấu vết quái vật. Trong khi các tinh linh đang bay lượn trên bầu trời, lượt kéo co thứ hai bắt đầu.
Những tinh linh "Pixie" có vẻ bối rối, chúng chỉ bay vòng quanh phía trên sân trường.
Cho đến khi lượt thi đấu thứ hai kết thúc, các "Pixie" quay trở lại chỗ tôi. Chúng khẽ lắc đầu như muốn báo hiệu rằng không tìm thấy gì, rồi biến mất.
... Chẳng lẽ chỉ là do tôi tưởng tượng sao?
Lượt kéo co thứ hai kết thúc và chuyển sang trận chung kết. Trong lúc lơ đãng nhìn theo, tôi khẽ thở dài.
Có lẽ tôi đang quá nhạy cảm chăng. Kể từ sau vụ việc lần trước, tôi luôn trong trạng thái cảnh giác quá mức với quái vật. À không, có lẽ là quá mức cần thiết. Nỗi sợ rằng nếu mình lơ là, bạn bè có thể sẽ mất mạng giống như trước đây cứ luôn thường trực trong tâm trí tôi.
Nhưng bảo tôi đừng cảnh giác với quái vật thì tôi cũng không làm được.
Vấn đề là phải giữ được sự cân bằng, nhưng nói thì dễ hơn làm.
Không biết ba hay chú Renji đã làm thế nào để cân bằng được điều này nhỉ. Lần tới khi ba đi làm về, tôi phải hỏi kỹ chuyện này mới được.
Trong khi tôi đang mải suy nghĩ, tiếng nhạc tiễn khách bắt đầu vang lên.
Theo nhịp điệu bài nhạc, các vận động viên đứng dậy.
"Tiếp theo là môn chạy tiếp sức giữa các lớp. Các đại diện của mỗi lớp sẽ dốc hết sức mình để tranh tài!"
Tiếng thông báo về môn thi đấu lại vang lên lần nữa.
Tôi nhận thấy có vài người từ phía lều của phụ huynh đang nhìn về phía này. Chắc hẳn họ là người thân của những bạn sắp chạy. Tôi cũng hướng mắt về phía đó và bắt gặp ánh mắt của mẹ, người đang cầm chiếc máy ảnh cơ đặt trên giá ba chân.
Mẹ khẽ vẫy tay chào, tôi cũng vẫy tay đáp lại một cách kín đáo.
Theo tiếng nhạc vào sân, chúng tôi tiến ra sân vận động. À mà nãy giờ tôi không để ý, không biết người đang điều chỉnh nhạc cho thật khớp với không khí hội thao thế này có phải là các bạn ở ban phát thanh không nhỉ? Chắc là vất vả lắm đây.
"... Itsuki, cậu không thấy run sao?"
"Hả? Ừm. Cũng không hẳn..."
Có lẽ vì nãy giờ mải nhìn quanh quất nên Nina mới khẽ hỏi tôi như vậy. Chắc là do nãy giờ tôi đang mải lo lắng về một chuyện khác, nên tâm trí hoàn toàn không còn chỗ cho sự căng thẳng của cuộc thi chạy nữa.
Nina có vẻ định nói thêm điều gì đó, nhưng tiếng thông báo dồn dập đã át đi giọng nói của cậu ấy.
"Học sinh khối hai hãy chuẩn bị vào vị trí."
Nghe câu đó, Nina nuốt lại lời định nói.
Thay vào đó, gương mặt cậu ấy trở nên vô cùng nghiêm nghị.
Bốn người chúng tôi sẽ chạy tổng cộng hai vòng sân. Nghĩa là mỗi người sẽ chạy nửa vòng, tương đương với quãng đường một trăm mét. Khi tôi kể với mẹ về quãng đường này, mẹ đã rất ngạc nhiên. Có vẻ như ở khối lớp thấp, học sinh thường không phải chạy quãng đường dài như thế. Tiện thể nói thêm, cuộc chạy tiếp sức của các anh chị lớp lớn là mỗi người chạy hẳn một vòng sân, tương đương hai trăm mét.
"Đi thôi nào, Nina."
"Ừm."
Vì vậy, những người chạy lượt số chẵn như tôi phải di chuyển đến vị trí cách đó nửa vòng sân.
Sở dĩ tôi và Nina đứng cạnh nhau là vì chúng tôi có cùng vị trí xuất phát.
Khi thấy tất cả đã sẵn sàng, thầy giáo khẽ gật đầu.
"Vào chỗ, chuẩn bị."
Thầy giáo cầm khẩu súng phát lệnh hướng nòng lên trời.
Và rồi, một tiếng "Đoàng!" vang lên.
Ngay khoảnh khắc đó, tất cả đồng loạt lao đi.
Trong số đó, người dẫn đầu ngay lập tức là... Ren. Chiến thuật của chúng tôi là để cậu ấy chạy lượt đầu để tạo lợi thế dẫn trước. Sau đó Nina sẽ duy trì lợi thế đó rồi trao gậy cho Emma ở lượt chạy thứ ba.
Trong khi tôi còn đang mải suy nghĩ về điều đó, gậy đã được trao cho người chạy lượt hai là Nina. Có lẽ nhờ kết quả của những buổi tập luyện, việc trao gậy diễn ra vô cùng suôn sẻ. Các lớp khác tỏ ra khá lúng túng ở khâu này, và chỉ nhờ thế mà Nina đã nới rộng khoảng cách đáng kể.
Mà cũng đúng thôi, ở hội thao tiểu học thì làm gì có mấy ai đi tập luyện kỹ thuật trao gậy cơ chứ.
"Đúng là cậu chạy nhanh thật đấy, Ren."
"... Cảm ơn nhé."
Khi tôi nói vậy với Ren, người đang thở dốc vì mệt, cậu ấy chỉ giơ một cánh tay lên đáp lại. Hừm, đúng phong thái vận động viên.
Hướng mắt về phía Nina, tôi thấy cậu ấy càng lúc càng bỏ xa đối thủ. Một phần là do các đội khác trao gậy không tốt, nhưng quan trọng nhất vẫn là bản thân Nina chạy rất nhanh. Một đội có người chạy thứ hai là nam đang cố gắng đuổi theo, nhưng Nina đã kịp trao gậy cho Emma trước đó.
"... Cố lên, Emma."
Nhìn gậy được trao cho lượt thứ ba, Ren lúc này đã đứng dậy và khẽ lẩm bẩm.
Cách chạy của Emma... thành thực mà nói thì không thể gọi là nhanh được. Nhưng cậu ấy đang dốc hết sức mình. Tôi có thể cảm nhận được điều đó. Tuy nhiên, cậu ấy lần lượt bị các bạn nam lớp khác đuổi kịp và vượt qua. Đội của chúng tôi ngay lập tức rơi xuống vị trí thứ ba.
"... Itsuki."
"Ừm. Tớ biết rồi."
Nghe tiếng gọi của Ren, tôi bắt đầu vào tư thế sẵn sàng đón Emma.
Nhờ lợi thế mà Ren và Nina đã tạo ra trước đó, Emma vẫn duy trì được vị trí thứ ba khi chạy đến chỗ tôi. Tôi bắt đầu chạy đà chậm để đón gậy từ tay Emma — nhưng bàn tay tôi bỗng chốc hụt hẫng.
"...!"
"Xin lỗi cậu, Itsuki!"
Vì không muốn thất bại ở lần thứ hai, Emma đã ấn mạnh cây gậy vào lòng bàn tay tôi. Để không làm rơi gậy, tôi nắm chặt lấy nó, đúng lúc đó đội đang ở vị trí thứ tư đã vượt qua tôi.
"Itsuki! Cố lên!"
Nghe tiếng cổ vũ của Ren, tôi đạp mạnh chân xuống đất.
Cơ thể tôi lao vút về phía trước. Tôi cảm giác như tầm nhìn của mình thu hẹp lại. Tôi càng tăng tốc hơn nữa. Những tiếng la hét cổ vũ trôi tuột lại phía sau. Tôi nhanh chóng vượt qua bạn ở vị trí thứ ba, người chỉ đứng cách tôi một hai mét. Chừng đó thì tôi vẫn làm được. Nhìn về phía trước, hai bạn đang dẫn đầu trông có vẻ khá xa. Không sao cả. Vẫn chưa đi được nửa chặng đường. Mình có thể lật ngược thế cờ. Tôi dồn toàn lực vào đôi chân, lao đi trên đường chạy hình bán nguyệt.
Ngay khoảnh khắc tôi vừa chạy qua khúc cua, từ phía khán đài dành cho phụ huynh vang lên một tiếng gọi.
"Anh hai, cố lên!"
Tôi không nhìn rõ mặt.
Nhưng tôi biết ai đang cổ vũ cho mình.
Vì thế, tôi càng dốc sức hơn. Khoảng cách với hai bạn dẫn đầu đang dần thu hẹp. Nếu không thu hẹp được thì gay to. Tôi không muốn làm thất vọng những người đã tin tưởng chọn mình chạy lượt cuối. Đã đi được hơn nửa quãng đường. Cái bóng của bạn nữ đang ở vị trí thứ hai đã ở ngay trước mắt. Chỉ còn một chút nữa thôi là tôi có thể chạm tới và vượt qua.
Ngay đúng khoảnh khắc đó, một giọng nói từ đâu đó vọng lại.
"Vừa rửa chân xong, thì ngón chân lại rơi ra mất tiêu rồi."
"...?!"
Giọng nói đó nghe y hệt như của một cậu bé. Tôi vội liếc mắt về phía phát ra âm thanh.
Nó nằm ngay trên nóc lều của khu vực phụ huynh. Một cái đầu người tròn lẳn và béo múp. Đằng sau cái đầu đó là một khối bông tròn to tướng như bông hoa bồ công anh. Nhưng nhìn kỹ hơn, khối bông đó lại được tạo nên từ những ngón tay người. Một đóa "bông tay người" với từng ngón tay riêng biệt đang lăn lóc trên nóc lều.
Câu hỏi "Tại sao?" vừa chực trào ra nơi đầu lưỡi thì nhìn thấy hình thù đó, tôi đã hiểu ra ngay.
Nó vừa bay đến đây. Ngay lúc này.
Tôi vượt qua bạn ở vị trí thứ hai. Trong khi đang chạy, tôi bắt đầu chuẩn bị cho một đòn tấn công nhanh "Quick Shot". Để vượt qua bạn đang dẫn đầu, tôi không còn cách nào khác là phải chạy hết tốc lực. Nhưng để tiêu diệt con quái vật, tôi buộc phải quay đầu lại lần nữa. Đích đến đã ở ngay gần rồi. Nếu làm vậy, tôi sẽ không thể về nhất.
Tôi sẽ không thể giành chức vô địch.
"Itsuki!"
Nhưng mạng người là trên hết.
Ngay khi tôi định đan "Đạo Ti" (Guide Thread) thì Nina, lúc này đang đứng gần vạch đích, hét lớn.
"Chạy đi!"
Rồi cậu ấy vỗ mạnh hai tay vào nhau.
Tôi lập tức buông sợi chỉ đang đan dở và bắt đầu cú nước rút cuối cùng.
Trong lúc tôi lao đi, các tinh linh của cậu ấy cũng vụt qua bên cạnh. Tôi càng tăng tốc hơn nữa. Tôi đã nhìn thấy lưng của bạn dẫn đầu ngay phía trước. Hai chúng tôi chạy song song. Tôi nghe thấy ai đó gọi tên mình. Chân tôi đạp mạnh xuống mặt đất. Vẫn còn có thể nhanh hơn nữa. Tôi nỗ lực cho cú bứt phá cuối cùng. Tôi vượt qua bạn chạy cuối cùng của đội bạn. Ngay khoảnh khắc đó, tôi lao mình vào dải băng vạch đích đã giăng sẵn. Dải băng nhẹ hơn tôi tưởng, nó dễ dàng bị kéo đứt và cuốn theo sau lưng tôi.
"Tuyệt vời! Một màn lội ngược dòng ngoạn mục. Vị trí thứ nhất thuộc về lớp 2-3!"
Tiếng vỗ tay vang dội khắp nơi. Tiếng thông báo từ loa phóng thanh át cả những tiếng ồn ào xung quanh.
Trong một khoảnh khắc ngớ ngẩn, tôi tự hỏi lớp 2-3 là lớp nào nhỉ.
Và chỉ khi Nina chạy đến bên cạnh, tôi mới sực nhớ ra đó chính là lớp mình.
"Làm tốt lắm, Itsuki!"
"... Cảm ơn cậu nhé, Nina."
Tôi vẫn còn đang thở dốc. Tôi cảm nhận được những giọt mồ hôi đang lăn dài trên má.
Dùng tay áo thể dục quệt ngang mặt, tôi nói.
"Nhờ có cậu mà tớ mới có thể yên tâm chạy đấy."
"Không có gì đâu (No worries)."
Cậu ấy nói gì cơ?
Nina hễ cứ xúc động là lại nói tiếng Anh, chắc hẳn cậu ấy đang rất vui vì chúng tôi đã giành chiến thắng. Bản thân tôi cũng... thấy rất vui. Cảm giác sung sướng dần lan tỏa từ trong lòng, tôi suýt chút nữa đã thốt lên với Nina rằng "Chúng mình thắng rồi!". Nhưng thôi, chuyện đã rõ rành rành rồi, giờ mới nói thì có hơi thừa thãi.
"Tập trung lại nào. Tiếp theo là đến lượt khối ba đấy."
"Ừm, đúng vậy."
Theo lời đề nghị của Nina, tôi đưa mắt nhìn lại phía nóc lều. Làn sương đen của con quái vật bông tay lúc nãy vừa vặn tan biến hoàn toàn.
Trận chạy tiếp sức của khối ba có vẻ kết thúc nhanh hơn nhiều so với trận của chúng tôi.
Có lẽ vì tôi cảm thấy mình đã hoàn thành xong nhiệm vụ, và đầu óc lúc này chỉ toàn là niềm vui chiến thắng.
Nỗ lực hết mình quả là một trải nghiệm thú vị.
Và nếu nỗ lực đó mang lại kết quả tốt thì còn thú vị hơn gấp bội.
Đó là điều tôi đã nhận ra trong quá trình luyện tập ma pháp, nhưng sau trận chạy tiếp sức hôm nay, tôi thấy điều này không chỉ đúng với ma pháp. Các hoạt động ở trường cũng vậy. Thật chẳng ngờ sau khi được sinh ra lần nữa, tôi mới nhận ra được điều giản đơn ấy.
Trong khi đang mải suy nghĩ mông lung và quay trở về lều của lớp mình, tôi nhận thấy ánh mắt của cả lớp đang đổ dồn về phía chúng tôi. Đó không phải là ảo giác như lúc môn kéo co, mà là những ánh mắt đầy thiện cảm.
"Nào các em, vỗ tay cổ vũ các bạn nào."
Ngay khi thầy Kanda vừa dứt lời, cả lều lớp tôi bỗng chốc rộn ràng trong tiếng vỗ tay tán thưởng.
"Itsuki. Cậu chạy nhanh kinh khủng luôn ấy!"
"Ren cũng chạy tốt lắm!"
Giữa tiếng vỗ tay, mấy bạn nam trong lớp hào hứng tiến đến khen ngợi tôi.
Trong lúc tôi đang đáp lại "Cảm ơn các cậu", thì Nina đã bị các bạn nữ vây quanh.
"Nina này, cậu có khiếu vận động tốt thật đấy. Cậu có chơi môn thể thao nào không?"
"T-Tớ cũng không chơi môn nào đặc biệt cả..."
"Vậy sao! Thế thì cậu có muốn tham gia đội bóng mềm không?"
"... Gia đình tớ hơi nghiêm khắc nên..."
"Thế à? Một tuần chỉ tập vào chủ nhật thôi mà."
Cứ thế, cậu ấy bị lôi kéo vào các đội thể thao. Từ trước đến nay tôi chưa từng thấy cậu ấy trò chuyện với các bạn khác trong lớp như thế này, quả là một cảnh tượng hiếm thấy. Trong khi tôi đang quan sát thì Emma len qua đám đông tiến lại chỗ tôi. Cậu ấy nhìn quanh một lượt rồi định ngồi xuống tấm bạt, tôi cũng ngồi xuống cạnh cậu ấy.
"Cậu đã làm rất tốt, Emma."
"Xin lỗi cậu nhé, Itsuki. Tớ đã làm chậm nhịp của cả đội."
"Chuyện đó không quan trọng đâu. Quan trọng là cậu đã dốc hết sức chạy rồi đúng không?"
"... Đúng vậy."
Emma gật đầu.
Tôi liền nói thêm vào cái gật đầu đó của cậu ấy.
"Chính vì nhìn thấy điều đó nên mới thấy tuyệt đấy."
"A ha ha. Cảm ơn cậu nhé, Itsuki."
Nở một nụ cười nhẹ, cậu ấy hỏi ngược lại tôi.
"Còn Itsuki, cậu thấy vui chứ?"
"Ừm. Tớ thấy vui lắm."
"Thế thì tốt rồi."
Emma mỉm cười nói với vẻ hiền lành.
"Đến đây, các nội dung thi đấu buổi sáng xin được kết thúc. Các nội dung thi đấu buổi chiều sẽ bắt đầu từ mười ba giờ ba mươi phút, vì vậy từ giờ sẽ là thời gian nghỉ trưa. Học sinh khối sáu vui lòng tập trung tại cổng vào lúc mười ba giờ hai mươi phút."
Cùng với lời thông báo đó, sự kiện chính của chúng tôi đã khép lại.
Với một kết quả không thể tuyệt vời hơn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn