Chương 31: Chương mở đầu: Vật chứa
Bonjin Tensei no Doryoku Musou · Pard2749 · 60 chương · ~12 phút đọc · Tạo 18/09/2026
Vol 4 Đó là vào tháng Hai năm lớp mười.
Ánh hoàng hôn màu cam hắt qua cửa sổ, soi rọi căn phòng tư vấn hướng nghiệp. Từ bên ngoài, tiếng luyện tập của câu lạc bộ nhạc kèn vọng lại.
Ngăn cách bởi một tấm kính cửa sổ, tôi vừa lắng nghe những âm thanh mơ hồ ấy, vừa đối diện với giáo viên chủ nhiệm của mình.
"Về tờ phiếu đăng ký nguyện vọng, em có nhớ hạn nộp là từ tuần trước không?"
"Dạ. Em nhớ ạ."
Nghe cô giáo hỏi, tôi khẽ gật đầu.
Mấy ngày trước, phiếu đăng ký nguyện vọng đã được phát trong giờ sinh hoạt lớp. Đó là tờ phiếu yêu cầu viết tối đa ba nguyện vọng rồi nộp lại cho giáo viên.
Mọi người đều viết rất nhanh và nộp ngay tại chỗ.
Nhưng tôi thì không thể viết nổi. Nên học đại học hay đi làm đây? Trường của tôi không phải trường chuyên, nên chỉ có khoảng ba mươi phần trăm học sinh chọn thi lên đại học. Vì thế tôi không thể viết bừa là học tiếp, nhưng bản thân cũng chẳng mặn mà gì với chuyện đi làm, nên cũng không thể ghi là tìm việc.
"Nếu em không nộp tờ phiếu đó, cô sẽ không thể xếp lớp cho năm sau được."
"Xếp lớp ạ? À, ý cô là lớp chọn thi đại học hay gì đó ạ."
"Đúng vậy. Cô tin là mình đã giải thích rồi, tùy vào mỗi lớp mà chương trình học sẽ khác nhau."
Ở trường tôi, bắt đầu từ năm lớp mười một, học sinh sẽ được chia vào các lớp riêng biệt dành cho những người đi làm hoặc những người thi đại học. Đến lúc này tôi mới hiểu ra tờ phiếu nguyện vọng kia quan trọng đến mức nào.
"Chẳng lẽ em không có việc gì muốn làm sao?"
"... Ờ thì, chuyện đó... đúng là vậy ạ."
Tôi trả lời lí nhí, cố ý nói lấp liếm cho qua chuyện.
Tôi chẳng có điều gì muốn làm cả. Nghĩ lại thì từ xưa đã luôn như vậy. Từ hồi tiểu học, tôi đã không thể viết nổi bài văn về "Ước mơ trong tương lai". Trong khi các bạn xung quanh đều hăm hở viết về ước mơ trở thành vận động viên, bác sĩ hay giám đốc, tôi lại chẳng thể viết được gì. Vì vậy, tôi thường viết đại một thứ gì đó mình đang thích vào thời điểm ấy để chống chế. Kiểu như "người làm game" hay "họa sĩ hoạt hình".
Nhưng cách đó chỉ có tác dụng đến hết cấp hai mà thôi.
Vào thời điểm phải quyết định lộ trình cụ thể cho tương lai, tôi lại chẳng có một ước mơ nào để viết vào đó.
Nếu viết là kỹ sư lập trình game, tôi sẽ phải chọn con đường học vấn tương ứng.
Nếu viết là họa sĩ hoạt hình, tôi cũng phải đi theo con đường đó.
Khi rơi vào tình cảnh phải tự mình lựa chọn tương lai, tôi lại không có đủ sự lựa chọn cũng như quyết tâm để thực hiện nó.
Thấy tôi im lặng hồi lâu, cô chủ nhiệm như không đành lòng nên đã dịu dàng gợi ý:
"Nếu không có việc gì muốn làm, hay là em cứ thi đại học đi?"
"... Như vậy cũng được ạ?"
"Được chứ. Ngay cả cô đây này, cũng đâu phải vì muốn làm giáo viên nên mới lấy bằng sư phạm đâu."
"Hả?"
"Hồi đó cô học khoa Văn, nhưng người ta bảo tốt nghiệp khoa đó thì khó tìm việc lắm, nên cô mới nghĩ 'Lấy cái bằng sư phạm thì chắc sẽ dễ xin việc hơn' thôi."
"Vậy tại sao cô lại vào khoa Văn ạ?"
"Vì khoa Kinh tế yêu cầu phải giỏi Toán."
Nói đoạn, cô khẽ mỉm cười có chút ngượng ngùng.
"Cô không vào đại học vì có mục tiêu cụ thể, nhưng nếu hiện tại em chưa tìm thấy điều mình muốn làm, thì vào đại học cũng là một ý hay mà?"
Những lời đó của cô đã chạm đến trái tim tôi.
Bởi từ trước đến nay, tôi luôn đinh ninh rằng chỉ những người "muốn trở thành ai đó" mới vào đại học để đạt được mục tiêu của mình.
"Cứ vào đại học đi, rồi em có thể thong thả tìm kiếm điều mình muốn làm sau cũng được."
"Em có thể vào đại học với lý do như thế sao ạ?"
"Em đừng suy nghĩ phức tạp quá. Chẳng mấy ai vào đại học mà mang theo mục đích cao cả đâu. Đa số mọi người đều học tiếp chỉ vì bạn bè xung quanh ai cũng làm thế thôi."
Nghe câu trả lời kèm theo nụ cười khổ của cô chủ nhiệm, tôi bỗng cảm thấy nhẹ lòng và nhen nhóm một chút hy vọng.
"Vậy thì, em sẽ học lên đại học."
"Được rồi. Vậy cô sẽ xếp em vào lớp ôn thi nhé."
Ánh nắng chói chang hắt vào khiến khuôn mặt cô chủ nhiệm bị che khuất.
Vì quá chói, tôi vô thức nheo mắt lại.
"Mong là em sẽ sớm tìm thấy điều mình muốn làm."
Vì vậy, tôi đã không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt cô khi thốt ra câu nói đó.
Cứ như thế, tôi vào đại học mà không có bất kỳ mục đích nào. Có thể nói là tôi đã bị lời của cô giáo thuyết phục, nhưng cũng có thể nói là tôi đã tìm được lý do để trốn tránh việc đi làm. Nghĩ theo cách đó, tôi cảm thấy mọi chuyện dường như đều là lỗi của bản thân.
Lẽ tất nhiên, một kẻ vào đại học mà không có mục đích như tôi cũng chẳng thể tìm thấy điều mình muốn làm ở đó. Đến lúc phải đi xin việc, tôi cuống cuồng vào làm cho một công ty địa phương mà bất kỳ ai cũng có thể vào được. Ở nơi đó, tôi cũng chẳng thể tìm thấy niềm đam mê với công việc, chỉ biết lầm lũi hoàn thành những nhiệm vụ được giao như một cỗ máy.
Giờ đây, tôi thậm chí còn không nhớ nổi khuôn mặt của cô giáo chủ nhiệm năm ấy. Ngay cả giọng nói của cô giờ cũng đã trở nên mờ nhạt trong ký ức.
Thế nhưng, thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ về những ngày tháng đó.
Nhớ về niềm hy vọng mong manh khi nghĩ rằng rồi một ngày nào đó mình sẽ tìm thấy điều muốn làm.
Cùng với sự ngột ngạt đến khó thở khi cho đến tận cuối cùng, tôi vẫn chẳng thể tìm thấy nó.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn