Chương 22: Chương 1: Đi về vùng quê thôi nào!
Bonjin Tensei no Doryoku Musou · Pard2749 · 60 chương · ~87 phút đọc · Tạo 18/09/2026
Vol 3 Giữa tháng Bảy. Khi kỳ nghỉ hè chỉ còn cách một tuần nữa, tôi cùng bé Nina và cô Elena đang ngồi trên một chiếc xe buýt cũ kỹ. Qua ô cửa sổ, tôi có thể thấy những nếp nhà cổ nằm rải rác. Xen kẽ giữa chúng là những cánh đồng lúa, cây cối rậm rạp và cả những căn nhà hoang.
Tất nhiên, đường xá ở đây không được trải nhựa bằng phẳng toàn bộ như ở Tokyo. Mặt đường chi chít những ổ gà, nhiều đoạn nhựa đường đã lão hóa, mục nát theo thời gian.
Vì địa hình như vậy nên chiếc xe buýt cứ xóc nảy liên hồi. Để tránh bị say xe, tôi tựa người vào thành xe, lơ đãng nhìn cảnh vật thì tiếng loa thông báo trạm dừng tiếp theo vang lên. Cô Elena, người nãy giờ cũng đang thẫn thờ như tôi, vừa nghe thấy tên trạm dừng liền lộ vẻ sực tỉnh. Cô khẽ lay bé Nina đang ngủ gật bên cạnh tôi.
「Nina, dậy đi con. Sắp đến nơi rồi. 」
「... Phàa. 」 Nina tỉnh giấc và ngáp một cái thật nhỏ, khiến tôi cũng suýt chút nữa ngáp theo.
... Mệt thật đấy.
Tôi không thốt ra lời mà chỉ thầm nghĩ vậy, rồi vươn vai một cái thật dài.
Đúng là đường xá xa xôi quá mức tưởng tượng.
Chỉ riêng việc di chuyển từ Tokyo bằng tàu điện đã mất ba tiếng, sau đó lại thêm một tiếng đi xe buýt. Đây chẳng khác nào một chuyến du lịch ngắn ngày.
Sở dĩ chúng tôi lặn lội đến tận nơi này là để quan sát công việc của cô Elena. Chú Range, người thường cho tôi đi theo học hỏi, hiện đang đi công tác ở vùng Tohoku cùng với Aya. Còn cha tôi cũng bận rộn với công việc tại vùng Chubu.
Vì vậy, tôi đã bám theo cô Elena để được tận mắt chứng kiến một trận thực chiến với 「Yêu」.
Trong trận chiến với quái vật dạo trước, tôi đã thành công triệu hồi được Yêu —— 「Lôi Đồng Tử」. Thế nhưng, đó là nhờ có sự hỗ trợ từ 「Di Bảo」 đóng vai trò vật chứa (core) cho Yêu. Nói cách khác, việc đó giống như tập đi xe đạp mà vẫn còn bánh phụ vậy. Nếu có thể tháo bỏ được những thứ trợ giúp đó sớm chừng nào thì hay chừng nấy.
「Mà này cô Elena, quái vật ở nơi chúng ta sắp đến là loại gì vậy ạ? 」 Tôi khẽ hỏi cô Elena khi xe buýt chỉ còn ba chúng tôi.
Nghĩ rằng sắp đến đích thì cũng nên tìm hiểu trước, nhưng vừa nghe thấy từ "quái vật", cơ thể Nina bỗng run bắn lên.
「Cô vẫn chưa kể cho cháu nghe nhỉ. 」 Nói đoạn, cô Elena tiếp lời:
「Đó là một người đàn ông mặc vest đen. Khoảng từ tháng trước, cứ hễ hoàng hôn buông xuống là hắn lại xuất hiện từ hư vô và bắt chuyện với các em học sinh tiểu học. 」
「Bắt chuyện ạ? 」
「Phải. Hắn nói những điều rất kỳ quái, đúng chất quái vật. 」 Cô Elena vừa nói vừa cúi xuống nhìn vào chiếc điện thoại trên tay. Có vẻ như giới Pháp sư trừ tà dạo gần đây thường trao đổi tài liệu về quái vật qua email. Cha tôi vốn chẳng mặn mà gì với công nghệ, không biết ông xem chúng bằng cách nào nhỉ?
「Nội dung đại loại là 『Mẹ cháu có nhà không? 』, 『Cháu đã trưởng thành chưa? 』, 『Bây giờ cháu có hạnh phúc không? 』. Những câu hỏi hoàn toàn không phù hợp với một đứa trẻ tiểu học. Điểm chung duy nhất là hắn cao chừng hai mét, mặc vest và đội mũ đen. 」 Nghe đến đó, tôi cảm thấy chuyện này cũng không đến mức quá bất thường.
Nhưng mặc vest đen à...?
Thứ đầu tiên tôi nghĩ đến là đồ tang. Công ty kiếp trước của tôi vốn ăn mặc tự do, tôi chỉ mặc vest đúng lúc đi xin việc. Vì vậy, cứ nhắc đến vest là tôi chỉ liên tưởng được đến bấy nhiêu đó.
「Tuy nhiên, chỉ trong vòng một tuần kể từ khi người đàn ông này xuất hiện, đã có ba đứa trẻ mất tích. 」
「Tận ba người ạ...? 」 Trước phản ứng của tôi, Nina siết chặt lấy tay tôi.
「Cảnh sát nhận thấy sự nguy hiểm nên đã triển khai tuần tra, nhưng ngay sau đó, một nhân viên phụ trách đã biến mất. 」
「............ 」
「Và đó là lúc các Pháp sư trừ tà (Exorcist) phải vào cuộc. 」 Rõ ràng, một kẻ biến thái thông thường không thể làm người ta bốc hơi như thế.
Chắc chắn là do quái vật gây ra.
Tuy nhiên, khi nghe cô Elena kể, tôi cảm thấy có gì đó lấn cấn. Thông thường, trí tuệ và Giai vị của quái vật có mối liên hệ tỉ lệ thuận với nhau. Những kẻ thốt ra những lời vô nghĩa phần lớn chỉ ở 「Giai vị thứ Nhất」 hoặc 「Giai vị thứ Hai」. Với tầm đó thì các Pháp sư trừ tà ở địa phương hoàn toàn có thể xử lý được. Tại sao họ phải nhọc công mời đích thân một người ở Giai vị thứ Tư như cô Elena?
Trong lúc tôi còn đang mải suy nghĩ, Nina quay sang hỏi mẹ mình:
「Này mẹ, những bạn nhỏ bị quái vật quấy rầy đã thoát thân bằng cách nào ạ? 」
「Nghe nói chỉ những đứa trẻ không trả lời câu hỏi mới được an toàn. 」 Nghe câu trả lời đó, Nina lộ vẻ nhẹ nhõm.
Thế nhưng, cô Elena vẫn tiếp tục mà không chút đắn đo:
「Có điều... cũng có trường hợp những đứa trẻ không trả lời bị hắn đuổi theo, hoặc hắn đứng chắn đường và lặp đi lặp lại mãi một câu hỏi đó. Thậm chí có lúc nếu cứ giữ im lặng, số lượng những người đàn ông mặc vest sẽ tăng dần lên đấy. 」 Cánh tay Nina đang bám lấy tôi bỗng siết mạnh đến mức khó tin. Chắc là con bé sợ lắm. Tôi hiểu cảm giác đó mà.
Ngay khoảnh khắc tôi định nói gì đó để trấn an Nina, xe buýt dừng lại. Tôi cố gắng cử động cái mông đang tê dại vì ngồi quá lâu, bước xuống khỏi chiếc xe buýt vắng lặng và hiện ra trước mắt chúng tôi là một thị trấn vô cùng tiêu điều.
Trạm xe buýt được che chắn bằng những tấm tôn rách nát, dán đầy những tấm áp phích cũ và một chiếc gạt tàn lộ thiên hiếm thấy thời nay. Nhìn vào tấm áp phích đã bạc màu, tôi thấy con số 『1970』 mờ nhạt. Thứ này đã được dán từ bao giờ vậy không biết?
Mặt khác, trong chiếc gạt tàn ngay cạnh chỗ xuống xe, có một điếu thuốc mới toanh vừa bị nghiền nát, có lẽ ai đó vừa mới hút xong. Mùi khói thuốc bị mùi khí thải xe buýt át đi, gần như không thể nhận ra.
Tôi xoay người nhìn một lượt con đường, hầu hết các tòa nhà mặt tiền đều đã cũ kỹ, tường vách nứt nẻ và biến màu loang lổ. Có lẽ do mưa chăng? Những vệt bẩn màu nâu lan rộng trên mảng tường trắng trông chẳng khác nào những nếp nhăn trên gương mặt một người già.
「Chúng ta đến hơi sớm một chút. Tìm chỗ nào đó giết thời gian nhé. 」 Cô Elena liếc nhìn đồng hồ đeo tay rồi nói. Tôi cũng vừa xem đồng hồ trên xe buýt, mới hơn mười sáu giờ. Vẫn còn hơi sớm để gọi là buổi chiều tà.
「Itsuki, Nina. Hai đứa có muốn ăn gì không? 」
「... Đồ ngọt. 」 Dường như vẫn chưa hết sợ hãi, Nina vừa nắm chặt tay tôi vừa phụng phịu đáp.
Để chiều lòng "công chúa", chúng tôi quyết định đi tìm một quán cà phê.
Nói là vậy, nhưng thời đại này là xã hội điện thoại thông minh. Chỉ cần tìm trên bản đồ là ra ngay quán cà phê và đường đi tới đó. Cô Elena là người duy nhất mang điện thoại nên cô đi dẫn đầu, còn chúng tôi lủi thủi theo sau... Nhìn bóng lưng cô, trong tôi bỗng nảy sinh một thắc mắc.
Đó là trang phục của cô Elena. Cô đang khoác trên mình bộ Phán Trừ Phục (Hunting Dress) màu đen mang hơi hướng trung cổ. Bộ đồ được dệt từ chất liệu phòng ngự này chính là lễ phục chính thức của Pháp sư trừ tà, giống như bộ Thú Y (Kariginu) mà tôi đã mặc trong lễ 「Thất Ngũ Tam」.
Có lẽ vì là trang phục dùng để chiến đấu với quái vật nên nó có tay áo dài và lớp vải áo khoác rất dày để tránh bị thương. Chỉ nhìn thôi tôi cũng thấy nóng lây. Dù mặt trời đã bắt đầu lặn nhưng bây giờ vẫn là tháng Bảy. Tôi đoán nhiệt độ chắc chắn phải trên ba mươi độ C.
「Cô Elena ơi, cô không thấy nóng ạ...? 」
「Cháu thắc mắc sao, Itsuki? 」
「Vâng ạ. Trời nóng thế này mà trông cô vẫn có vẻ mát mẻ quá. 」
「Cháu thử luồn tay vào trong áo khoác xem. 」 Cô Elena nói rồi nắm lấy bàn tay còn lại của tôi, đưa vào phía trong lớp áo khoác. Ngay lập tức, một luồng không khí lạnh lẽo như từ máy điều hòa mơn man làn da tôi.
「Ơ, mát thật đấy ạ! 」
「Itsuki nhìn thấy được Yêu của người khác mà nhỉ. Với cái này, cháu có thấy được không? 」 Cô Elena nói rồi cởi cúc áo khoác, từ đó hai con Yêu bay vụt ra. Chúng nhỏ đến mức có thể nằm gọn trong lòng bàn tay tôi, hình dáng giống con người nhưng sau lưng có bốn đôi cánh nhỏ.
Hai sinh vật ấy khẽ thổi phù một cái về phía tôi và Nina. Một làn gió thoang thoảng dịu nhẹ lướt qua, cảm giác như thể có ai đó vừa bật một chiếc quạt điện vậy.
「Đó là Yêu thuộc chủng 『Sylph』. Chúng giúp làm mát không khí bên trong lớp áo. Nếu cô cởi áo khoác ra thì không khí không được giữ lại nữa, lúc đó mới thực sự nóng đấy. 」 Tôi sực nhớ ra ở kiếp trước cũng có bán loại áo điều hòa, bèn thầm gật đầu tâm đắc. Tại cửa hàng tiện lợi gần nhà cũ của tôi, vào mùa hè thường thấy những chú công nhân mặc áo điều hòa đi mua đồ ăn. Hóa ra cô Elena cũng đang làm điều tương tự bằng ma pháp.
Làn gió từ Sylph lúc đầu còn hơi âm ấm, nhưng đến hơi thổi thứ hai thì nhiệt độ đã giảm hẳn xuống. Hóa ra chúng còn có thể làm được những việc giống hệt máy lạnh. Không biết dùng 「Đạo Ti」 có làm được điều gì tương tự không nhỉ?
Trong khi tôi đang mải suy nghĩ xem nếu không dùng Yêu thì làm thế nào để hạ nhiệt, Nina bỗng lầm bầm:
「... Mẹ ăn gian quá. 」
「Nếu Nina chịu khó luyện tập thì sau này cũng sẽ làm được thôi. 」 Cô Elena mỉm cười trước lời càm ràm của con gái rồi lại nhìn về phía trước.
Chúng tôi đi bộ thêm khoảng mười phút.
Theo sự chỉ dẫn của điện thoại, chúng tôi bước vào một quán cà phê nhỏ.
Quán có vẻ đã hoạt động từ rất lâu đời với vẻ ngoài mang phong cách cổ tích đầy hoài niệm. Nhìn bảng đen nhỏ ghi thực đơn gợi ý trong ngày, lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác nao nao.
Khi bước vào trong, quán khá đông khách... chính xác hơn là đầy rẫy những vị khách trông như khách quen.
Chính vì vậy, sự xuất hiện của chúng tôi trở nên vô cùng nổi bật. À không, nói vậy chưa đúng. Người nổi bật là cô Elena và bé Nina mới phải.
Thực ra hai người này chỉ cần đi bộ bình thường trên phố thôi cũng đủ thu hút mọi ánh nhìn rồi. Bởi họ đều là những mỹ nhân với mái tóc vàng óng ả. Vì vậy, khi đến một vùng đất xa lạ, họ lại càng nổi bật hơn bao giờ hết. Ngược lại, tôi chỉ là một đứa trẻ bình thường dù đặt ở đâu cũng không có gì đặc biệt, nên khi đi cùng họ, tôi chỉ càng làm tôn thêm vẻ rực rỡ của hai người và thu hút thêm sự chú ý của mọi người xung quanh.
Chúng tôi được một người phụ nữ lớn tuổi, có lẽ là chủ quán, dẫn đến chỗ ngồi tại một bàn ăn.
「Này Itsuki, có món gì ngọt không? 」
「Món ngọt á? 」
「... Tớ vẫn chưa đọc được hết tiếng Nhật mà. 」 Nina vừa nói vừa khẽ gõ ngón tay vào tờ thực đơn để ra hiệu.
「Cứ ngọt là được đúng không? 」
「Itsuki thì chắc chắn sẽ không gọi món gì kỳ lạ đâu nhỉ. 」 Nina nói rồi vén lọn tóc dài ra sau tai. Yêu cầu khó nhằn thật đấy, tôi nghĩ bụng rồi cầm tờ thực đơn cũ kỹ bạc màu lên, bắt đầu cuộc chiến cân não.
Vì con bé nói tiếng Nhật quá giỏi nên tôi thường hay quên khuấy mất, nhưng tính ra Nina mới chỉ đến Nhật Bản được vài tháng. Có lẽ giao tiếp thì ổn nhưng mặt chữ vẫn là một trở ngại lớn. Thế là tôi gọi món bánh pancake cho con bé. Tôi cũng định gọi món gì đó để ăn nhưng vì không thấy có bánh mì cà ri nên chỉ gọi đồ uống.... Mà thường thì quán cà phê bình thường làm gì có bánh mì cà ri nhỉ.
Nước lọc được mang ra trước, chúng tôi vừa uống vừa nghỉ ngơi một chút.
Trong lúc nghỉ ngơi, tôi bắt chuyện với cô Elena:
「Cô Elena này, quái vật chỉ bắt chuyện với học sinh tiểu học, vậy có khi nào chúng cháu phải làm mồi nhử không ạ? 」
「Không, không cần thiết phải làm vậy đâu. 」 Cô Elena khẽ lắc đầu. Rồi cô tiếp tục với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:
「Bây giờ hắn đã bắt đầu bắt chuyện với bất kể lứa tuổi nào rồi. Có lẽ hắn đã trưởng thành hơn. Số lượng nạn nhân cũng đang tăng lên, hiện tại số người mất tích đã lên tới một trăm hai mươi hai người. 」
「Một trăm...? 」 Khoan đã. Quy mô này khác hẳn với những gì tôi nghe được trên xe buýt. Chuyện này là sao?
Trong khi tôi còn đang nhíu mày trước sự khác biệt đó, cô Elena nói tiếp:
「Trong số một trăm hai mươi hai người đó, có cả hai Pháp sư trừ tà Giai vị thứ Hai. 」
「Vậy thì con quái vật đó... 」
「Có lẽ ít nhất cũng phải Giai vị thứ Ba. Theo nhận định của cô, cô nghĩ nó ở Giai vị thứ Tư. 」 Một cảm giác tê dại như bị điện giật chạy dọc đầu lưỡi tôi.
Giai vị thứ Tư, nghĩa là cùng đẳng cấp với con quái vật đã biến con người thành những khối hộp (cube) trong đống đổ nát dạo trước.
... Gay go đây.
Tôi hy vọng con quái vật lần này có tính cách tử tế một chút, nhưng đòi hỏi điều đó ở một con quái vật thì thật quá xa xỉ.
「Thật sự có tới một trăm hai mươi người mất tích sao ạ? 」
「Phải, thông tin được cung cấp đã ghi rõ như vậy. 」 Cô Elena vừa nói vừa đưa màn hình điện thoại cho tôi xem.
Nhìn vào màn hình nhỏ, tôi thấy một tệp PDF hiển thị tóm tắt sơ lược vụ việc. Hóa ra họ trao đổi dữ liệu điện tử thật. Nhà tôi thì toàn dùng máy FAX để liên lạc thôi.
Cảm nhận được làn sóng công nghệ hóa đang len lỏi, tôi bắt đầu cuộn trang tóm tắt vụ việc. Tôi lướt xuống danh sách nạn nhân rồi dừng ngón tay lại. Quả nhiên ở đó ghi 『Số người mất tích: 122 người』. Một con số thật đáng sợ.
Ngay lúc đó, màn hình điện thoại hơi tối lại. Tôi vừa chạm vào màn hình thì độ sáng lập tức quay trở lại. Điện thoại của cô Elena có thời gian chờ tắt màn hình ngắn thật đấy.
Khi tôi còn đang gõ vào màn hình để duy trì ánh sáng thì món soda dưa lưới được mang ra. Đó là loại có kèm theo kem ở trên. Một món cực kỳ ngọt ngào.
Tiện lúc xong việc, tôi rời mắt khỏi điện thoại để nghỉ ngơi và nhìn quanh quán.
Hình ảnh những vị khách quen đang trò chuyện vui vẻ với bà chủ quán đập vào mắt tôi. Khung cảnh thanh bình đến mức không ai nghĩ đây là một thị trấn có cả trăm người mất tích.
「Nhưng mà, dù có nhiều người mất tích như vậy, cảm giác ở đây vẫn... thật bình thường nhỉ. 」
「Cứ như thể chẳng có quái vật nào tồn tại vậy. 」 Nina lên tiếng đồng tình với lời lẩm bẩm của tôi.
Tuy nhiên, như để đập tan suy nghĩ đó của chúng tôi, cô Elena lắc đầu:
「Chuyện họ không hoảng loạn cũng là điều dễ hiểu thôi. Dân số thị trấn này trung bình mỗi năm giảm gần ba trăm người. Số người mất tích hiện tại vẫn chưa bằng một nửa số đó. Việc người dân biến mất khỏi thị trấn là điều hiển nhiên ở nơi này. 」
「Tại sao mọi người lại rời bỏ thị trấn ạ? 」 Dường như không hài lòng với lời giải thích của cô Elena, Nina phụng phịu hỏi.
「Họ chuyển lên thành phố lớn đấy, Nina. 」
「Là Tokyo ạ? 」
「Cũng có thể. Nếu không phải Tokyo thì chắc là thành phố Niigata gần đây chăng. 」 Chuyện là như vậy sao? Với một người sinh ra ở Tokyo cả kiếp trước lẫn kiếp này như tôi, cảm giác rời bỏ quê hương để lên thủ đô lập nghiệp thực sự hơi khó hiểu.
Thế nhưng, tôi cũng rất hiểu tâm trạng không muốn ở lại thị trấn này của giới trẻ. Bởi ở đây chẳng có gì cả. Không có cửa hàng tiện lợi, cũng chẳng có siêu thị gần nhà. Có trạm xăng tự phục vụ đấy, nhưng nhà hàng gia đình, quán karaoke hay các trung tâm thương mại lớn thì tuyệt nhiên không. Hơn nữa, nãy nghe loáng thoáng trên xe buýt, muốn đến rạp chiếu phim gần nhất cũng phải lái xe mất một tiếng rưỡi.
Thế thì giới trẻ muốn tháo chạy cũng phải thôi.
Và thế là, mỗi năm có ba trăm người rời đi. Tôi không biết thị trấn này có bao nhiêu dân, nhưng số người mất tích chỉ bằng một phần ba lượng người di cư. Nếu bảo rằng đó là con số không đáng kể thì cũng có phần đúng.
Cái gọi là tình trạng suy giảm dân số (quá thưa dân) còn làm giảm người nhanh hơn cả quái vật nữa.
Tôi vừa có cảm nhận như vừa học xong một tiết giáo dục công dân thì... bỗng nhiên thấy có gì đó lấn cấn.
... Hửm? Khoan đã. Thật sự đây là con số không đáng kể sao?
Bởi vì bình thường một năm giảm ba mươi người, nhưng bây giờ chỉ trong một tháng đã có một trăm hai mươi người. Hơn nữa, đây không phải là chuyển đi mà là mất tích. Nếu tính theo tốc độ giảm dân số thì nó tăng lên gấp bao nhiêu lần? Để xem nào, ba trăm chia cho mười hai...
「Của cháu này, ăn bánh pudding không? 」
「Dạ? 」 Trong lúc tôi đang thực hiện phép chia mà học sinh lớp một chưa được học, bà chủ quán mang bánh pudding đến. Việc bất ngờ bị bắt chuyện khiến mạch suy nghĩ của tôi dừng lại. Tôi đành nhìn xuống chiếc bánh pudding mà bà chủ vừa mang tới. Đó là một chiếc bánh pudding hơi cứng với kem tươi và một quả anh đào bên trên. Thứ này tôi chỉ thường thấy trong các suất cơm trẻ em mà thôi.
Tuy nhiên, có một điều khiến tôi thắc mắc:
「Bà ơi, cháu đâu có gọi bánh pudding ạ? 」 Cảm giác khi nhận được thứ mình không gọi thường là sự bối rối hơn là niềm vui.
Thấy tôi nghiêng đầu thắc mắc, người phụ nữ mỉm cười đầy hóm hỉnh rồi đặt đĩa bánh pancake từ trên khay xuống trước mặt Nina.
「Nếu chỉ có bạn gái cháu được ăn thì cháu sẽ đói lắm đúng không nào? 」
「Bạn...! 」 Nina cứng đờ người ngay tại chỗ.
Tôi phân vân không biết nên phản ứng với bên nào trước, rồi quyết định hỏi lại bà chủ quán một lần nữa:
「Như vậy có ổn không ạ? 」
「Không sao đâu mà. Quà tặng kèm thôi. 」
「Cháu cảm ơn bà ạ! 」 Tôi lễ phép cảm ơn, bà chủ quán nói 「Ăn ngon miệng nhé」 rồi cầm khay quay trở lại quầy. Ngầu thật đấy. Tôi cũng muốn trở thành một người lớn như vậy.
Trong khi tôi còn đang mải ngưỡng mộ, Nina bỗng khẽ huých vào sườn tôi.
Quay lại thì thấy Nina đang đưa thìa cho mình.
「Nè Itsuki. 」
「Ơ? À, ừ. Cảm ơn cậu nhé. 」
「Không có chi (Not at all). 」 Gì cơ?
Nina đưa thìa cho tôi với vẻ mặt vô cùng điềm tĩnh rồi đáp lại bằng tiếng Anh. Tôi hoàn toàn chẳng hiểu con bé nói gì. Nhưng với tính cách của con bé, chắc chắn không phải lời gì xấu đâu. Chắc vậy.
「Kìa Nina. Đừng có trêu chọc Itsuki như thế chứ. 」
「Con có trêu đâu. 」 Chỉ đáp lại bấy nhiêu, Nina bắt đầu dùng dao xắn bánh pancake. Tôi cũng bắt chước con bé, xúc một miếng pudding đưa lên miệng. Ngọt quá. Vừa ngọt vừa ngon. Rồi tôi lại xúc thêm một miếng kem đang tan chảy một nửa từ ly soda dưa lưới. Kể từ khi được sinh ra ở thế giới này, vị giác của tôi đã thay đổi, đặc biệt là tôi có thể ăn bao nhiêu đồ ngọt cũng được. Nghĩ lại thì hồi nhỏ tôi cũng từng như vậy. Không biết từ lúc nào tôi lại không ăn được nữa.
「Nếu cả Nina và Itsuki đều ăn tráng miệng, thì có lẽ mẹ cũng nên dùng chút gì đó nhỉ... 」 Có vẻ cô Elena cũng bắt đầu thèm ăn, cô vừa nói vừa cất điện thoại vào túi xách và bắt đầu xem thực đơn.
「Cô Elena đọc được tiếng Nhật ạ? 」
「Đây cũng là một loại 『Phiên Thuật』 (Hán Việt: Phiên dịch thuật) đấy. 」 Nói rồi, cô Elena khẽ chạm vào thái dương. Nếu nhìn kỹ, quả nhiên có một con Yêu bán trong suốt đang bám ở đó. Yêu đúng là tiện lợi thật. Trong lúc tôi còn đang mải suy nghĩ, cô Elena đã gọi một ly kem parfaits. Nhìn cảnh đó, tôi bỗng cảm thấy có gì đó vướng mắc.
... Hình như lúc nãy mình đang nghĩ dở chuyện gì quan trọng lắm, mà là chuyện gì nhỉ?
Mà thôi kệ đi. Trước khi quái vật xuất hiện thì có nghĩ ngợi nhiều cũng chẳng giải quyết được gì.
Thế là, tôi vừa nhâm nhi bánh pudding vừa tán gẫu giết thời gian cùng mẹ con Nina.
Chủ đề câu chuyện chủ yếu xoay quanh việc nghỉ hè.
Sẽ đi đâu, làm gì trong kỳ nghỉ hè. Tôi thì vẫn chưa có dự định gì, nhưng hai mẹ con họ dường như đã có kế hoạch từ trước và kể cho tôi nghe.
「Tớ sẽ về Anh hai tuần. 」
「Vậy à. Nghe hơi buồn nhỉ. 」
「Tớ sẽ quay lại ngay thôi mà. 」 Bởi vì là bạn bè ngày nào cũng gặp mặt từ tháng Tư đến giờ, nên khi nghe tin không được gặp nhau tôi thấy hơi buồn và thốt ra lời đó, nhưng Nina lại quay mặt đi chỗ khác. Cảm giác như con bé đang thầm nói "Chúng ta đâu phải bạn bè" làm tim tôi đau nhói quá.
Trong lúc tôi còn đang tự mình tổn thương, cô Elena khẽ nói nhỏ bằng giọng hơi trầm xuống về lý do họ trở về Anh.
「Cuối tháng Bảy là sinh nhật của cha Nina. 」
「... Ra là vậy ạ. 」 Lần này, tôi thực sự cảm thấy như trái tim mình bị ai đó bóp nghẹt.
Cha của Nina đã qua đời. Ông đã hy sinh khi chiến đấu với quái vật. Và chính sự kiện đó đã khiến tâm trí Nina tan vỡ... khiến cô Elena phải phong ấn ký ức của con bé lại.
「Chắc hẳn Nina cũng có nhiều điều muốn tâm sự với ông ấy. 」 Trước lời nói đó của cô Elena, tôi nên đáp lại như thế nào cho đúng đây?
Vì không biết câu trả lời, tôi chỉ còn cách đưa miếng pudding vào miệng để lấp liếm sự bối rối.
Trong lúc chưa nghĩ ra lời hồi đáp phù hợp, chủ đề câu chuyện đã chuyển sang việc tôi chẳng có kế hoạch gì cho kỳ nghỉ hè. Thật ra, dù không có sự kiện gì đặc biệt, nhưng tôi đã lên kế hoạch dành toàn bộ thời gian nghỉ hè để luyện tập ma pháp. Khi nghe tôi nói vậy, cả cô Elena lẫn Nina đều phản đối kịch liệt.
Họ cho rằng thật lãng phí khi dành cả kỳ nghỉ hè chỉ để luyện tập, thế là tôi bị lôi vào lời hứa 『Đi xem hội mùa hè』 cùng Nina. Không ngờ tôi lại có thêm một kế hoạch cho kỳ nghỉ hè theo cách này. Tôi thầm quyết tâm sau khi về nhà nhất định phải kể cho mẹ nghe, đúng lúc đó, tiếng chuông "boong boong" vang lên.
Nhìn về phía phát ra âm thanh, đó là một chiếc đồng hồ gỗ treo tường hiếm thấy, kim đồng hồ đang chỉ đúng mười bảy giờ.
「Bà xin lỗi nhé. Quán chỉ mở cửa đến năm giờ chiều thôi. Hai đứa và cô đây có thể thanh toán trước được không? 」 Nói đoạn, bà chủ quán nhìn vào đĩa pudding ăn dở của tôi. Cô Elena đã ăn sạch ly parfaits, Nina cũng đã dùng hết bánh pancake. Ơ, chỉ còn mình tôi là chưa ăn xong thôi sao?
「Itsuki, cô đi thanh toán trước đây, cháu cứ thong thả ăn cho hết đi nhé. 」
「... Vâng ạ. 」 Nhìn quanh quán, những vị khách quen cũng đang lục đục chuẩn bị ra về.
Đóng cửa lúc mười bảy giờ thì hơi sớm nhỉ. Có lẽ những quán cà phê tư nhân đều như vậy chăng.
Thường ngày tôi ít khi vào những quán cà phê kiểu này nên cũng không rõ lắm. Tuy nhiên, một khi chủ quán đã thông báo đóng cửa thì đành phải chấp nhận. Ngay khi cô Elena đứng dậy định đi thanh toán, bà chủ quán bỗng quay sang hỏi tôi:
「Này cháu, cô đây có phải mẹ cháu không? 」
「Dạ không ạ. Cô ấy là mẹ của bạn cháu. 」 Tôi thấy câu hỏi này hơi kỳ lạ. Dù Nina không có ở đây đi chăng nữa, chỉ cần hai người họ đứng cạnh nhau là ai cũng nhận ra ngay họ là mẹ con. Vì vậy, tôi định quay sang phía Nina như để khẳng định điều đó, nhưng bất ngờ con bé nắm chặt lấy tay tôi. Bàn tay ấy đang run rẩy dữ dội, và...
「... Itsuki. 」 Chưa kịp hỏi có chuyện gì, bà chủ quán đã tiếp tục bằng một giọng điệu đanh thép:
「Mẹ cháu có ở đây không? 」
「Dạ có. Mẹ cháu có ạ. 」 Phía sau bà chủ quán, những vị khách quen vừa bước ra ngoài vừa nói lời 「Hẹn gặp lại」.
Cùng lúc đó, ánh hoàng hôn đỏ rực của mặt trời đang lặn gắt gao hắt qua ô cửa sổ.
Mới có mười mười bảy giờ thôi mà, tôi vừa nghĩ vậy vừa sực nhận ra.
À, thị trấn này nằm trên núi nên mặt trời lặn sớm cũng là điều dễ hiểu.
Tiếng chuông đồng hồ lại vang lên "boong boong".
Ánh hoàng hôn hắt vào trong quán không đèn, kéo dài những cái bóng của chúng tôi.
Kéo dài mãi, dài mãi, như muốn nhuộm đen toàn bộ không gian trong quán.
「Vậy sao, thật tốt quá.... Đúng rồi này cháu. 」
「Dạ có chuyện gì ạ? 」
「Bây giờ cháu... có hạnh phúc không? 」 Hạnh phúc? Bây giờ? Là tôi sao?
Trong khoảnh khắc tôi còn đang phân vân không biết có nên gật đầu hay không, Nina bỗng hét lên:
「Itsuki! Chờ đã! 」
「G-Có chuyện gì vậy Nina? 」 Tôi bị kéo mạnh về phía sau đến mức suýt chút nữa ngã nhào xuống ghế sofa.
Thế nhưng, tôi không thể quay đầu lại. Không hiểu sao, tôi cảm thấy mình không được phép rời mắt khỏi bà chủ quán trước mặt.
「Nhìn phía trước kìa! Tại sao cậu không nhận ra chứ! Kẻ trước mặt chính là quái vật đấy! 」 Ngay khi Nina thét lên, đầu tôi đồng thời bị bao phủ bởi một làn sương mù màu tím. Không chỉ mình tôi, cô Elena cũng bị bao vây. Và ngay khoảnh khắc làn sương ấy che khuất đầu chúng tôi, một cảm giác như thể bộ não bị rung lắc dữ dội ập đến!
Trước khi cơ thể kịp đổ rạp, mạch suy nghĩ của tôi bỗng nhiên chuyển hướng.
「... Ư! 」 Tầm mắt tôi bỗng chốc trở nên sáng sủa. Cảm giác sảng khoái giống như khi cơn buồn ngủ đột ngột tan biến trong một tiết học chiều mệt mỏi. Suy nghĩ của tôi ngay lập tức trở nên minh mẫn.
Tại sao mình lại không nhận ra chứ? Tại sao mình lại cố tình không suy nghĩ về nó?
... Chẳng phải mình đã nảy sinh nghi ngờ ngay từ đầu rồi sao.
Về sự dị thường của tình trạng có tới một trăm hai mươi người biến mất này!
『Hóa ra cháu không nhìn vào tờ thực đơn nhỉ. 』
「... Vì tớ vẫn chưa đọc được tiếng Nhật mà. 」 Bà chủ quán... không, quái vật vừa lẩm bẩm, Nina vừa đáp lại bằng một giọng đầy căm phẫn.
『Thật đáng thương làm sao... Dù không đọc được, nhưng chỉ cần nhìn thôi là hạnh phúc —— là Xứ sở Thần tiên (Wonderland) đã chờ đón cháu rồi. 』
「Tớ không quan tâm. 」
『Cháu nói vậy vì cháu chưa biết đến thiên đường của thế giới này thôi. Nơi đó không có đau đớn, không có nỗi buồn, chỉ có vương quốc của những giấc mơ dành riêng cho trẻ nhỏ. Này cô bé kia. Cháu... bây giờ có hạnh phúc không? 』 Ngay khi hắn vừa dứt lời.
Con Yêu mà cô Elena phóng ra đã giáng một đòn mạnh vào cơ thể bà chủ quán.
Rầm! Một tiếng va chạm nặng nề vang lên, từ cơ thể bà chủ quán, một người đàn ông lờ đờ tuột ra như một khối chất lỏng. Một kẻ kỳ quái đội mũ đen, khoác trên mình bộ vest đen. Hắn rất cao, ít nhất cũng phải hai mét. Nhưng ngược lại, hắn không có mặt. Một khuôn mặt nhẵn thín. Dù không có mặt, nhưng khi phần miệng của hắn mấp máy, một giọng nói vẫn vang lên.
『Chào các quý vị Pháp sư trừ tà. Tôi chỉ là một Sứ giả Hạnh phúc. Tôi rất muốn biết tên của mọi người đấy. 』
「Bọn ta không có lý do gì để nói cho ngươi biết cả. 」 Làm thế nào mà quái vật có thể nói chuyện được thì tôi không quan tâm lắm vì cơ bản là chẳng ai biết được. Điều khiến tôi bận tâm hơn cả là ma pháp mà con quái vật vừa sử dụng. Từ lúc nào không hay, suy nghĩ của chúng tôi đã bị dẫn dụ mà không hề hay biết.
... Hắn đã làm điều đó bằng cách nào?
Dù rất tò mò nhưng tôi lập tức thiết lập lại (reset) suy nghĩ của mình.
「Và lại, đây không phải lời chào đâu. 」 Hiện tại, việc thanh tẩy con quái vật trước mắt là ưu tiên hàng đầu.
「Đây là lời vĩnh biệt. 」 Nói đoạn, tôi bắt đầu dệt 「Đạo Ti」 (Shirube-ito).
Một trong những điểm yếu của tôi là uy lực ma pháp quá lớn. Mọi ma pháp tôi tạo ra đều được đẩy uy lực lên mức tối đa để tiêu diệt quái vật, nên khi đối đầu với quái vật ở trong nhà hoặc loại quái vật ký sinh, tôi không thể vừa chiến đấu vừa bảo vệ con người được.
Vì vậy, tôi cần một loại ma pháp được tiết chế uy lực. Tôi buộc phải dệt ra nó.
Tôi dệt ra ba sợi 「Đạo Ti」. Sợi thứ nhất biến đổi thành một khối cầu nước, sợi thứ hai tôi kết nối thẳng vào kẻ thù. Và sợi cuối cùng, tôi sử dụng 『Thuộc tính biến hóa: Phong』. Sử dụng áp suất gió để bắn khối cầu nước đi.
Do đó, chiêu thức này có tên là...
「『Lộ』 (Tsuyu) 」 Đùng đùng! Hai tiếng động đục ngầu vang lên gần như chồng lấp lên nhau. Dưới tác động của cú va chạm, cơ thể con quái vật gập lại thành hình chữ V. Ngay lập tức, con Yêu của cô Elena tóm lấy chân con quái vật và ném mạnh nó về phía cửa sổ.
Tiếng kính vỡ tan tành vang dội bên tai.
Con quái vật ngã nhào xuống bãi đỗ xe rồi cười lớn:
『Đau đớn chính là sức bật. Phải lún sâu xuống thì mới có đà để bay vút lên. Đúng vậy, để bay tới Xứ sở Thần tiên. Các bạn cũng nghĩ vậy đúng không? 』 Không, chẳng ai nghĩ thế cả.
Tôi thở dài một cái rồi dệt 「Đạo Ti」 ngay trên tay.
「Nếu muốn đi Xứ sở Thần tiên đến thế thì tự đi một mình đi. 」
『Thật là một kẻ theo chủ nghĩa giải thưởng (Shoujou-shugi) nhỉ. 』 Chủ nghĩa giải thưởng? À không, chắc không phải đâu.
『Nếu có thể cứu giúp thì phải cứu giúp tấ-t cả mọi người. Để cứu giúp được thì phải có sức mạnh trong tay. Phải có được ma pháp. Phải nuốt chửng những Pháp sư trừ tà mạnh mẽ! 』 Kẻ đó ném chiếc mũ đen đi, khuôn mặt nhẵn thín của hắn bỗng rách toạc ra, một cái miệng khổng lồ xuất hiện từ bên trong. Một chiếc lưỡi dài lòng thòng thò ra ngoài vì không thể chứa nổi trong khoang miệng. Ngay sau đó, con quái vật duỗi thẳng cánh tay phải về phía chúng tôi.
Trên cánh tay đó, tôi có thể thấy những sợi 「Đạo Ti」 đang quấn quanh.
Một khi đã nhìn thấy chúng quấn quanh, tôi cảm thấy mọi chuyện đã quá trễ rồi.
Bởi ngay từ đầu, tôi chẳng hề có ý định đứng đây nghe hắn lảm nhảm mãi.
「『Tích』 (Saku) 」 Keeng! Một tiếng vang thanh thoát phát ra từ khối Di Bảo màu vàng treo trước ngực tôi.
Đó là lôi ma pháp mà tôi chỉ có thể sử dụng khi ma lực của bản thân cộng hưởng với Di Bảo của Lôi Đồng Tử.
Ngay khoảnh khắc luồng sấm sét đó phóng ra từ tay tôi, đầu của gã đàn ông nổ tung thành một tiếng 「Bàng! 」 đanh gọn. Cơ thể hắn lập tức mất đà và đổ gục về phía trước. Sau khi đổ ầm xuống bãi đỗ xe và nảy lên một cái, cơ thể con quái vật từ từ tan biến thành làn sương đen.
Trong khi tôi đứng nhìn làn sương ấy tan vào ánh hoàng hôn, cô Elena ở bên cạnh bắt đầu liên lạc với 「Tr躯」 (Mukuro) —— bộ phận chuyên trách xử lý hậu quả sau khi tiêu diệt quái vật.
Cô gọi xe cấp cứu cho bà chủ quán cà phê bị quái vật ký sinh, đồng thời liên lạc với bộ phận thi công để sửa chữa cửa sổ bị vỡ... à mà thật ra là cửa sổ do chúng tôi làm vỡ. Tôi thầm nghĩ không biết sau này khi bắt đầu làm việc một mình, mình có phải làm những việc như thế này không, thì cô Elena vừa áp điện thoại vào tai vừa ngoắc ngoắc tay với tôi.
... Ý cô là bảo tôi lại gần chăng?
Hiểu được ám hiệu, tôi tiến lại gần cô Elena, và Nina cũng làm hành động tương tự.
Khi chúng tôi lại gần, cô Elena búng tay một cái 「Tách」 ngay trước mặt chúng tôi. Ngay lập tức, xung quanh cơ thể chúng tôi xuất hiện những thứ lơ lửng, phát sáng trông như những hạt bồ công anh.
「Oa! Cái gì thế này ạ! 」
「Đây là Yêu thuộc chủng 『Nutricia』. Chúng sẽ kiểm tra xem các cháu có bị nhiễm độc không. 」 Nghe cô nói, tôi sực tỉnh. Đúng là nếu con quái vật có ý định giết chúng tôi, hắn hoàn toàn có thể trộn thuốc độc vào thức ăn.
「Dù theo lời hắn nói lúc nãy thì mục tiêu có vẻ là cướp đoạt ma lực nên cô nghĩ không có độc đâu... nhưng để cho chắc chắn, chúng ta cứ kiểm tra kỹ lưỡng đã. 」 Cô Elena nói rồi dùng tay bắt một hạt 『Nutricia』 và nuốt nó vào như để làm mẫu. Thấy vậy, chúng tôi cũng bắt chước nuốt lấy con Yêu đó.
Một cảm giác ấm áp nhẹ nhàng trôi xuống cổ họng. Có chút gì đó hơi nhồn nhột.
「Con Yêu mà các cháu vừa nuốt vào sẽ kiểm tra những bất thường trong cơ thể. Nếu lỡ uống phải độc, chúng sẽ giải độc cho các cháu luôn. 」
「Yêu đúng là tiện lợi thật đấy ạ. 」 Vì cô Elena nói một cách thản nhiên như vậy nên tôi cũng buộc miệng thốt ra lời đó.
Tuy nhiên, nghe vậy, cô Elena mỉm cười và đáp:
「Hôm nay chỉ là vì chúng giúp ích được đôi chút thôi. Cũng có những lúc cháu sẽ thấy 『Ti Thuật』 (Shijutsu) tiện lợi hơn nhiều đấy. 」 Chuyện là như vậy sao? Mà thôi, cô Elena đã nói thế thì chắc hẳn phải có lý do của nó. Tôi biết rằng trong những lúc thế này, nếu nói ra điều gì đó với kiến thức nông cạn thì thường sẽ chuốc lấy cay đắng, nên tôi đành nuốt ngược lời định nói vào trong.
Trong lúc tôi còn đang nỗ lực để không tích lũy thêm những nỗi hổ thẹn trong đời, cô Elena khẽ thở dài một tiếng.
「... Dù sao thì, chúng ta cũng đã bị chơi một vố rồi. 」
「Về con quái vật lúc nãy ạ? 」 Khi tôi hỏi vậy, cô gật đầu thật mạnh.
「Dẫn dụ suy nghĩ là bước sơ đẳng nhất của 『Tẩy não ma pháp』. Vốn dĩ đây là ma pháp mà các quái vật từ Giai vị thứ Ba (Knight) trở lên mới sử dụng, nhưng có lẽ hắn đã sử dụng nó ngay từ khi còn ở Giai vị thứ Hai (Pawn). Đó là sơ suất của cô khi không nhận ra điều đó. 」
「Bọn cháu đã bị dính ma pháp từ lúc nào vậy ạ? 」 Lắng nghe tiếng thở dài không biết là lần thứ mấy của cô Elena, tôi hỏi điều mình vẫn thắc mắc nãy giờ.
「Cô định bảo là từ lúc xem thực đơn... nhưng có lẽ ma pháp đã được cài cắm sẵn ngay trong tệp PDF ghi thông tin vụ việc rồi. 」 Cô Elena vừa nói vừa giơ điện thoại lên cho tôi xem. Như để phản hồi, màn hình đang tối bỗng sáng bừng lên. Trên đó hiển thị bức ảnh bé Nina đang đeo cặp sách với vẻ mặt không mấy hài lòng. Việc cô lấy ảnh con gái mình làm hình nền khiến tôi chẳng biết nên nói gì.
Thế nhưng, chiếc điện thoại mà cô Elena giơ ra cho tôi xem mãi vẫn không thấy tắt màn hình. Con số hiển thị thời gian trên màn hình khóa đã thay đổi, nhưng độ sáng vẫn giữ nguyên như vậy.
... Chẳng lẽ việc tôi thấy thời gian chờ tắt màn hình của điện thoại quá ngắn chỉ là do tôi lầm tưởng, và đó chính là dấu hiệu của ma pháp sao? Nhưng mà, tôi đâu có nhìn thấy 「Đạo Ti」 trong những dòng chữ trên điện thoại đâu. Hay là tôi đã bỏ sót nhỉ?
Trong lúc tôi còn đang bối rối, cô Elena nói tiếp:
「Thủ pháp ẩn giấu ma pháp trong thông tin đã có từ xa xưa, nhưng cô chưa từng nghe thấy việc cài cắm ma pháp vào các thiết bị điện tử bao giờ. Chắc chắn đây là một loại ma pháp mới.... Thật phiền phức. 」
「Ma pháp ẩn giấu trong thông tin là loại gì vậy ạ? 」
「Đó là loại ma pháp sử dụng hình ảnh hoặc chữ viết để kích hoạt ma pháp từ xa, hoặc kích hoạt vào một thời điểm nhất định. Ở phương Tây có một loại ma pháp cổ xưa gọi là Khế ước, dùng để giao ước và điều khiển quái vật. Có lẽ Itsuki cũng biết, đó là loại ma pháp đã bị mai một cùng với ma đạo cổ rồi. 」 Về loại ma pháp đó, tôi cũng có biết một chút.
Vì dạo trước cha tôi có kể sơ qua khi dạy tôi về ma đạo. Tôi nhớ lúc đó ông có nói rằng việc 『điều khiển một thứ gì đó』 bị xem là nguy hiểm... Nếu là ma pháp điều khiển quái vật thì bị xem là nguy hiểm cũng phải thôi.
「Có lẽ nói điều này với Itsuki thì hơi thừa, nhưng ở Nhật Bản thì Thức thần khá nổi tiếng đấy. 」 Chuyện này thì tôi mới nghe lần đầu. Bảo là nói với tôi thì hơi thừa, nhưng tôi đâu phải bậc thầy gì đâu.
À, hay là thứ đó? Cái lá bùa mà tôi nhận được từ chị Akane nhà 『Thần』 ấy. Nhớ lại trận chiến với Lôi Đồng Tử, tôi khẽ chạm tay lên lớp áo.
Tôi vốn không hiểu nguyên lý của nó là gì, nhưng hóa ra là vậy. Thật không ngờ mọi thứ lại kết nối với nhau ở một nơi không tưởng thế này.
「Chính xác thì nó được gọi là 『Ấn Thuật』 (Symbolic). Ở Nhật Bản chắc gọi là 『Khắc』 (Koku), nhưng đó là loại ma pháp đã bị mai một từ sau thế kỷ mười sáu hoặc mười bảy rồi. 」
「Ơ, biến mất rồi ạ? 」
「Xét về mặt thực tiễn thì nó không dùng được cháu ạ. Phải chuẩn bị giấy rồi mang theo vào trận chiến với quái vật nên phải lo chuyện hết bùa, hơn nữa xét về mặt ma pháp thì hiệu suất của nó cực kỳ kém. Thay vì thông qua một vật trung gian nào đó, thì việc nhờ vả Yêu vốn là những khối ma lực tinh khiết sẽ giúp việc kích hoạt diễn ra nhanh hơn nhiều và cũng không bị hao hụt ma lực. 」 Quả thật, thay vì viết chữ hay vẽ hình lên giấy để chiến đấu với quái vật thì nhờ vả Yêu sẽ nhanh hơn nhiều.
Không chỉ Yêu, mà việc kéo giãn ma lực của bản thân thành dạng sợi cũng có cảm giác hiệu quả hơn hẳn so với dùng giấy bùa.
Hóa ra xu hướng "số hóa" (không dùng giấy) lại đến với giới Pháp sư trừ tà sớm nhất.
「Hơn nữa nếu là Ấn Thuật của tẩy não ma pháp thì hoàn toàn có thể đối phó bằng ma pháp. Thế nên, nói thật lòng là... cô đã quá chủ quan khi cho rằng nó không có gì to tát. Không ngờ hắn lại cài cắm vào cả tệp điện tử. 」 Cô Elena vẫn giữ vẻ mặt đăm chiêu rồi cất điện thoại vào túi.
Chuyện này giống như kiểu mình đã cài phần mềm diệt virus rồi nên chủ quan, ai dè bị một con virus đời mới nhất đánh sập máy tính vậy. Mà tôi thuộc phe dùng điện thoại nên chưa bao giờ bị hỏng máy tính, nhưng nghe giọng cô Elena thì có vẻ là cảm giác đó đấy.
「Loại ma pháp mới này, mình phải nhanh chóng làm báo cáo thôi... 」 Ngay khoảnh khắc cô Elena vừa lẩm bẩm tự nhủ, xe cảnh sát cuối cùng cũng đã đến.
Giao lại việc xử lý hiện trường cho những người thuộc bộ phận 「Tr躯」 đi cùng họ, chúng tôi cuối cùng cũng rời khỏi quán cà phê.
Mặt trời đã lặn hẳn xuống phía bên kia ngọn núi, những cột đèn đường trên con lộ trước quán cà phê tỏa ra ánh sáng mờ ảo. Thế nhưng khoảng cách giữa chúng quá thưa thớt. Vì thường ngày sống ở Tokyo nên tôi cảm thấy toàn bộ thị trấn này thật tối tăm.
Tại ngưỡng cửa của màn đêm ấy, tôi chợt hỏi cô Elena điều mình thắc mắc:
「Cô Elena này, cái 『Dẫn dụ suy nghĩ』 mà con quái vật lúc nãy dùng ấy, nếu cháu học thì có sử dụng được không ạ? 」
「Cô cũng không biết nữa? Chắc là khó đấy... 」 Vừa nói, cô Elena vừa tạo ra các con Yêu và thả chúng vào trong thị trấn. Tôi hiểu cô đang làm gì. Cô đang dùng Yêu để dò tìm xem có còn con quái vật nào lọt lưới hay không.
「Tại sao lại khó ạ? 」
「Ma pháp làm méo mó suy nghĩ của con người là một loại cấm thuật. Vì vậy, trước hết là cháu sẽ không có cách nào để học nó cả. À không, có lẽ cũng có Pháp sư trừ tà biết về cấm thuật, nhưng thật may mắn là cô không biết. 」
「Nó không dùng được lên quái vật sao ạ? 」 Không phải tôi muốn làm méo mó suy nghĩ của con người.
Tôi chỉ nghĩ rằng nếu có thể làm méo mó suy nghĩ của quái vật thì mình có thể trừ tà (monster hunt) mà không phải đối mặt với những nguy hiểm đến tính mạng. Thế nhưng, cô Elena mỉm cười như thể đã đoán trước được câu trả lời của tôi:
「Cô biết ngay là Itsuki sẽ nói vậy mà. Nhưng trên thực tế, dẫn dụ suy nghĩ không có tác dụng với quái vật đâu. 」
「Ơ, thật vậy ạ!? 」
「Phải. Trong quá khứ cũng có những Pháp sư trừ tà suy nghĩ giống cháu, và họ đã tiến hành một vài thí nghiệm. Tuy nhiên, không có kết quả nào đạt được như mong đợi cả. 」
「Tại sao vậy ạ? 」
「Lý do thì vẫn chưa được làm rõ. Tuy nhiên, giả thuyết có sức thuyết phục nhất hiện nay là vì suy nghĩ của quái vật vốn dĩ đã méo mó sẵn rồi nên chúng rất khó tiếp nhận sự dẫn dụ từ bên ngoài. 」
「À... 」 Nghe vậy tôi thấy cũng có lý.
Từ trước đến nay khi chiến đấu, tôi chưa từng gặp con quái vật nào có suy nghĩ hoàn toàn giống con người. Kẻ duy nhất tôi thấy có thể trò chuyện bình thường là con quái vật Giai vị thứ Năm chiến đấu trong rừng, nhưng kẻ đó cũng mới sinh ra và mang lại cảm giác giống như một đứa trẻ, nên cũng không thể lấy đó làm chuẩn được.
Từ Lôi Đồng Tử, cho đến gã đàn ông mang bộ mặt nhẵn thín lần này, tất cả đều là những kẻ mà tôi có thể hiểu được lời nói nhưng không bao giờ có thể chấp nhận được suy nghĩ của chúng.
Trong khi tôi đang cố kìm nén niềm hứng thú với loại ma pháp mới, Nina đứng bên cạnh bỗng kéo mạnh tay tôi. Quay lại thì thấy con bé có vẻ đang hơi dỗi.
「Itsuki, cậu không có gì muốn nói sao? 」
「Cái gì muốn nói...? 」 Bất ngờ bị hỏi, tôi không khỏi bối rối.
Tôi ấp úng vì chưa nghĩ ra ngay được điều gì để nói với Nina.
Điều muốn nói. Điều muốn nói...? À!
Cuối cùng cũng sực nhớ ra, tôi quay sang nhìn thẳng vào Nina và nói lời cảm ơn:
「Nhờ có Nina mà chúng ta mới tiêu diệt được quái vật đấy. Cảm ơn cậu nhé. 」
「Không có chi. 」 Dù Nina trả lời với vẻ mặt không mấy thỏa mãn, tôi vẫn bồi thêm một câu 「Cảm ơn cậu」 nữa.
Nghĩ lại thì nếu không có con bé, mọi chuyện thực sự đã rất nguy hiểm. À thì, cuối cùng chắc lá bùa cũng sẽ giúp tôi giải quyết thôi, nhưng đó thực sự là hạ sách cuối cùng. Điều quan trọng là phải giải quyết vấn đề mà không cần dựa dẫm vào nó.
Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ, những con Yêu bay lượn trên bầu trời đã quay trở về. Khung cảnh đó trông chẳng khác nào những ngôi sao băng rực rỡ.
「Có vẻ không còn con nào khác. Vì là vùng quê nên có lẽ chúng chỉ bị bỏ sót thôi... 」
「Có chuyện gì sao ạ? 」 Tôi hỏi cô Elena khi thấy cô lộ vẻ mặt như thể bị vướng xương cá trong cổ họng.
「Cô đang thắc mắc là con quái vật lúc nãy tự mình nghĩ ra cách cài ma pháp vào tệp PDF, hay là được chia sẻ từ một con quái vật khác. 」
「Ý cô là chúng có thể được quái vật khác chỉ dạy sao ạ? Chuyện đó có thể xảy ra sao? 」
「Có thể chứ. Vì đôi khi những con quái vật yếu cũng hoạt động có tổ chức mà. 」 Cô Elena vừa nói vừa thả những con Yêu vừa quay về lại vào màn đêm.
Nhìn khung cảnh đó, tôi thầm nghĩ liệu những con quái vật Giai vị thấp vốn không thể giao tiếp bình thường có thể lập thành tổ chức được không... rồi lại nghĩ mình phải sớm sử dụng được Yêu mới được.
Sau khi con Yêu cuối cùng quay về, xác nhận mọi thứ đã ổn, chúng tôi được những người thuộc bộ phận 「Tr躯」 chở bằng xe cảnh sát về thẳng thành phố lân cận.
Vừa lên xe, Nina đã tựa đầu vào vai tôi.
「Tớ mệt quá, Itsuki ơi. 」
「Hôm nay có nhiều chuyện xảy ra quá mà. 」 Tôi đáp lời rồi nhìn ra ngoài qua ô cửa kính của chiếc xe cảnh sát lần đầu tiên được ngồi.
Đây là một chuyến quan sát công việc còn để lại nhiều vấn đề nan giải.
Những việc phải làm, những điều phải học còn nhiều như núi.
... Mình phải cố gắng hơn nữa mới được.
Vừa nghĩ vậy, tôi vừa khẽ nghịch khối Di Bảo của Lôi Đồng Tử trong tay.
Trong lúc đó, Nina đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn