Chương 67: Trở lại vương đô.
Nữ chính nguyên tác thích nhân vật phụ · Glodia · 185 chương · ~26 phút đọc · Tạo 18/09/2026
Toàn văn Vì tôi phải nằm liệt giường nên đã phải nghỉ học ở Học viện lâu hơn dự kiến.
Về vụ tấn công, đương nhiên đã có thông báo gửi tới hoàng cung và Học viện, và người ngay lập tức lao tới lãnh địa Công tước sau khi nhận được tin chính là Giáo sư Leonora.
"Trời đất ơi! Sao lại ra nông nỗi này chứ?!"
Giáo sư Leonora vừa đến dinh thự Công tước, nhìn thấy tôi đang nằm trên giường bệnh với những dải băng quấn quanh người thì tái mặt hét lên.
Nhìn khuôn mặt rõ ràng là đang hoảng hốt, có vẻ như tình trạng chi tiết của tôi vẫn chưa được thông báo rõ ràng.
Thay cho tôi đang nằm trên giường bệnh, Riel đã dẫn Giáo sư Leonora sang phòng khác.
Ít nhất cho đến khi ổn định, tôi không thể quay lại Học viện được.
Theo ý kiến của bác sĩ thì phải mất thêm khoảng 5 ngày nữa nhỉ?
Nhờ đổ vào bao nhiêu là linh dược đắt tiền cộng thêm thần lực của Tư tế Alicia mà mới được thế này, đủ thấy tình trạng lúc đó nghiêm trọng đến mức nào.
... Chà, nếu nói về tình trạng nghiêm trọng thì lũ Elf đã tấn công chúng tôi cũng vậy thôi.
Trường hợp của cô nàng Elf đã phát động cú đột kích cuối cùng thì vì vết thương quá nặng nên nghe nói vẫn chưa tỉnh lại.
Cũng có ý kiến cho rằng nên dùng thuốc hoặc thần lực để đẩy nhanh tốc độ hồi phục, nhưng chị Eve đã phản đối và bảo chỉ cần giữ cho cô ta sống là được, nên cô ta chỉ đang duy trì mạng sống thôi.
Hành động liều chết định làm hại Riel dường như đã chọc giận chị Eve.
Hai kẻ còn lại cũng đang bị giam trong ngục, chỉ ngoan ngoãn đáp ứng thẩm vấn mà không có bất kỳ sự kháng cự nào.
Chị Eve muốn giết quách chúng đi cho rảnh nợ, nhưng vấn đề là Điện hạ Aine cũng đang ở đây.
Vì đặc thù chủng tộc Elf của họ mà họ mới giữ được mạng sống.
Đế quốc Marcos, một trong những quốc gia bá chủ lục địa.
Đế quốc là quốc gia công khai tuyên bố bảo hộ chủng tộc Elf.
Chủng tộc Elf mà Đế quốc bảo hộ lại định làm hại quý tộc của vương quốc.
Về vấn đề này, Điện hạ Aine với tư cách là thành viên hoàng tộc phải chính thức khiếu nại với Đế quốc Marcos và quyết định hình phạt cho lũ Elf.
Nếu người chịu trách nhiệm ở đây là chị Eve, chắc chị ấy đã bí mật giết chúng rồi bảo là chúng chết trong lúc giao tranh rồi.
Lũ Elf cũng biết rõ điều đó nên mới ngoan ngoãn chịu thẩm vấn, chị Eve đã phẫn nộ nói như vậy.
"Ồ."
Vì không có ai trong phòng nên tôi thấy buồn chán và nhìn ra ngoài cửa sổ, một nhóm người lọt vào tầm mắt tôi.
Trong dinh thự này vốn chỉ có hai hầu gái và các kỵ sĩ, nhưng dạo gần đây số người không thuộc hai nhóm đó đã tăng lên.
Người giải đáp thắc mắc đó cho tôi chính là Riel.
"Nghe nói họ là bạn học thời ở Học viện của anh Andrew ạ."
Hóa ra họ chính là những người bạn mà Công tử Andrew đã kết giao thời còn ở Học viện.
Hiện tại không chỉ những người giúp việc mà ngay cả các gia thần chống đỡ gia tộc Công tước cũng đang trong tình trạng hôn mê, khiến gia tộc Công tước không thể hoạt động bình thường.
Để giải quyết tình trạng đó, Công tử Andrew đã tập hợp những người bạn mà anh ấy đã để mắt tới thời đi học, trong số những người con trai thứ ba trở xuống phải rời khỏi gia tộc.
Chà, nếu là những người được người kế vị gia tộc Công tước để mắt tới thì chắc hẳn họ phải rất ưu tú.
Thực tế tôi cũng đã từng gặp một người trong số đó.
"Ồ, có một mình thôi à?"
Và vừa hay, một người trong số đó bước vào phòng.
"Anh Gilbert. Anh phải gõ cửa trước khi vào chứ."
"À... xin lỗi, tôi lại quên mất."
Gilbert Reime.
Dù mới gặp hôm qua thôi nhưng anh ta là con trai thứ ba của gia tộc Bá tước Reime.
Nhắc đến gia tộc Bá tước Reime thì trong số bạn cùng khối ở Học viện có một cô bé tên là Sherry Reime.
Nghĩ lại thì thấy họ cũng có nét giống nhau thật.
Khi tôi nhắc đến cái tên đó, anh ta đã nói với vẻ rất mừng rỡ.
"Cậu biết Sherry à?"
"Dạ không, chỉ là cùng lớp thôi ạ."
Sherry Reime là cô bé luôn dính lấy người bạn Liza Brun.
Cả hai đều thường đi theo một tiểu thư Công tước khác cùng lớp là Carlena Grace, và vì Carlena cực kỳ ghét Allen nên họ cũng rất ghét Allen.
Có lẽ vì vậy mà Carlena Grace đã từng bắt chuyện với tôi, người bị Allen coi là kẻ thù không đội trời chung.
"Chắc cậu cũng vất vả lắm nhỉ."
Dù lời nói cũng chỉ dừng lại ở mức đó thôi.
Sherry Reime thì tôi chỉ mới thấy mặt một lần lúc đó nên cũng chẳng thể gọi là quen biết được.
"Tiểu thư Riel đâu rồi?"
"Hình như có giáo sư từ Học viện tới tìm nên cô ấy đi cùng rồi ạ."
"À chuyện đó là đương nhiên thôi. Nếu bị thương thì giáo sư chủ nhiệm phải xác nhận tình trạng của học sinh rồi mới xử lý nghỉ bệnh được."
"Anh rành quá nhỉ?"
"Vì tôi đã trải qua nhiều rồi mà."
Nghe nói anh ta là học sinh có thành tích võ thuật đứng đầu thời còn ở Học viện.
Vấn đề là vì anh ta gây ra quá nhiều rắc rối ở Học viện nên đã khá vất vả mới tốt nghiệp được.
Sau khi tốt nghiệp, bản thân anh ta cũng không có ý định dùng thực lực võ thuật đó để đi làm kỵ sĩ ở đâu mà chỉ ở nhà chơi bời thôi.
Vậy mà anh ta lại lao tới ngay khi nhận được lời gọi của người bạn là Công tử Andrew.
Thực tế anh ta là người có hiểu biết rất sâu sắc về võ thuật.
Tôi cũng nghĩ mình biết khá nhiều về võ thuật nhưng anh ta cũng không phải dạng vừa.
... Chắc anh ta và đàn chị Iris sẽ rất hợp cạ với nhau đấy nhỉ?
"Thế, vết thương sao rồi?"
"Dạ. Nghe nói những vết thương lớn đã ổn định nhiều rồi ạ. Nhờ Công tử Andrew đã tìm thuốc và Tư tế Alicia đã dùng thần lực cho tôi đấy ạ."
"Ha ha, dù sao đó cũng là vết thương cậu phải chịu để bảo vệ tiểu thư Riel mà? Tên Andrew đó chẳng có lý do gì để tiếc tiền cả."
Thực tế gia tộc Công tước sắp tới sẽ phải tiêu tốn rất nhiều tiền, vậy mà Công tử Andrew vẫn không tiếc tiền tìm thuốc để dốc sức điều trị cho tôi.
Thêm vào đó là phương pháp điều trị bằng thần lực, thứ vốn ít được dùng vì hiệu quả kém so với lượng thần lực tiêu tốn, nên vết thương của tôi hồi phục rất nhanh.
"Ối chà, vừa nhắc xong là về ngay kìa."
Nghe anh Gilbert nói, tôi quay đầu lại thì thấy Riel và Giáo sư Leonora đang bước vào phòng.
Anh Gilbert định đứng dậy rời khỏi phòng thì chạm mắt với Giáo sư Leonora và mở to mắt.
"Ơ kìa? Cô... Leonora đấy à?"
"Gilbert? Sao anh lại ở đây?"
Giáo sư Leonora cũng nhìn anh Gilbert với ánh mắt kinh ngạc.
Riel đứng giữa họ cũng lộ vẻ ngạc nhiên.
"Giáo sư Leonora, hai người quen nhau ạ?"
Trước câu hỏi của Riel, Giáo sư Leonora sực tỉnh và nói.
"À... ừ, anh ta là bạn cùng khóa thời tôi còn học ở Học viện."
"Dạ? Vậy giáo sư cũng cùng khóa với anh trai em ạ?"
"Đúng vậy. Dù tôi không thân thiết lắm với anh trai em."
"Vì là con trai gia tộc Công tước nên hơi khó gần..." Giáo sư Leonora nói lấp lửng, rồi anh Gilbert lên tiếng.
"Chà, cuối cùng cô cũng trở thành giáo sư rồi nhỉ? Từ thời ở Học viện đã thấy cô suốt ngày lải nhải là muốn trở thành giáo sư rồi."
"Còn anh Gilbert, nghe nói anh vẫn đang thất nghiệp cơ mà, sao lại ở đây?"
"Ối chà, đừng có coi thường tôi nhé? Giờ tôi đã được tuyển vào gia tộc Công tước rồi đấy."
Nhìn hai người họ trò chuyện, Riel ngẩn ngơ một lát rồi bước nhanh về phía tôi.
"Em nói chuyện với giáo sư xong rồi. Theo ý kiến bác sĩ thì anh cứ nghỉ ngơi thêm 5 ngày nữa rồi quay lại cũng được."
"Ừ, Riel thì sao?"
"Vâng. Giáo sư bảo sẽ xử lý để em có thể ở lại với tư cách là người chăm sóc anh ạ."
Trong lúc chúng tôi đang trò chuyện, Giáo sư Leonora sau khi nói chuyện một lát với anh Gilbert đã quay sang nói với chúng tôi.
"Tôi đã nghe tiểu thư Riel kể rồi, trò Ventus."
Giáo sư Leonora đang mỉm cười.
"Nghe nói đó là vết thương trò phải chịu để bảo vệ tiểu thư Riel nhỉ? Với tư cách là nam giới quý tộc vương quốc, hành động của trò rất đáng được khen ngợi, nhưng cũng hãy biết quý trọng bản thân mình nhé."
"Vâng. Cảm ơn giáo sư đã lo lắng ạ."
"Không có gì đâu. Vậy hẹn gặp lại trò ở Học viện sau 5 ngày nữa nhé."
Nói đoạn, Giáo sư Leonora chào tạm biệt rồi rời khỏi phòng.
Anh Gilbert cũng đi theo sau, không quên mời giáo sư đi uống trà và hẹn hò.
Sau khi tiễn họ đi, Riel quay lại nhìn tôi và nói.
"Chuyện là như vậy đấy, nên trong 5 ngày tới anh hãy tập trung vào việc điều trị nhé."
"5 ngày sao... chắc sẽ buồn chán lắm đây."
Thấy tôi nhăn mặt nói vậy, Riel mỉm cười.
"Không sao đâu! Trong 5 ngày tới em sẽ bám sát để chăm sóc anh mà!"
Khuôn mặt Riel khi nói vậy ửng hồng nhưng trông có vẻ rất vui mừng.
Những ngày hồi phục vết thương trôi qua trong chớp mắt.
Dù vậy, nhờ có Riel luôn ở bên cạnh chăm sóc và trò chuyện nên tôi không thấy buồn chán chút nào.
Ngoài ra, cũng có rất nhiều người đến thăm tôi khi tôi đang nằm trên giường bệnh.
Dù hầu hết đều là những người bạn cũ của Công tử Andrew.
Những nhân tài sẽ đảm nhận nhiều công việc trong gia tộc Công tước theo lời gọi của Công tử Andrew.
Trong số đó có những người quan tâm đến tôi, à chính xác là quan tâm đến gia tộc Bá tước Ventus.
Dù vậy, hầu hết họ đều là con em quý tộc, và việc xây dựng mối quan hệ cũng không có gì xấu nên tôi đã tạo dựng được khá nhiều mối thâm giao.
Dù trong số đó cũng có người định giới thiệu cô em gái đáng yêu và xinh đẹp cho tôi.
"......"
"... Ờ... xin lỗi, coi như tôi chưa nói gì nhé."
Sau khi nhận được nụ cười lạnh lẽo và ánh mắt sắc lẹm của Riel đứng bên cạnh, người đó đã lặng lẽ rời đi.
... Giờ em đã mạnh mẽ đến mức có thể đuổi khéo đối phương chỉ bằng ánh mắt rồi cơ đấy, Riel.
Dù sao thì, trải qua khoảng thời gian bận rộn với việc được Riel chăm sóc và gặp gỡ các con em quý tộc khác, 5 ngày đã trôi qua nhanh chóng.
Khi đã hồi phục đến mức có thể đi lại bình thường, tôi bước lên chuyến tàu hướng về vương đô Gransen, nơi có Học viện.
Trong khi Phyllis dìu tôi, Riel đi theo phía sau, và sau đó là Luca đang chuyển hành lý.
Nhìn Luca đang chật vật chuyển hành lý của bốn người trông hơi tội nghiệp, nhưng Phyllis đã gạt đi và bảo đó là một phần của việc huấn luyện.
Trong tình cảnh đó, những người ra tiễn chúng tôi là những gương mặt khá hào nhoáng.
Phu nhân Công tước Rachel đã hồi phục đến mức có thể đi lại, cùng với Công tử Andrew và chị Eve.
Công chúa Aine và Tư tế Alicia.
Họ đã ra tiễn năm người chúng tôi bước lên tàu.
Phải. Là năm người.
Khi tôi đưa mắt nhìn người thứ năm, cô ấy nhìn tôi như muốn hỏi có chuyện gì.
"Sao thế?"
"Dạ không, cô thực sự định đến vương đô sao?"
"Không vấn đề gì."
Hóa ra cô nàng Elf Lilu định cùng chúng tôi đến vương đô.
"Tôi đã sống với tư cách là người bảo hộ Thế Giới Thụ. Với Thế Giới Thụ sắp được sinh ra cũng vậy thôi."
"Ra... ra là vậy."
Đúng vậy.
Mục đích của cô ấy không gì khác chính là Hạt giống Cây Thế Giới mà Riel đang giữ.
Việc bảo vệ hạt giống đó là mục đích của cô ấy, và có lẽ vì vậy mà cô ấy định theo chúng tôi đến vương đô.
Dù không biết cô ấy sẽ sống thế nào ở vương đô, nhưng về việc đó nghe nói Điện hạ Aine đã nhúng tay vào rồi.
Và về phần Điện hạ Aine thì.
"Cứ giao cho ta."
"Dạ?"
"Lũ khốn kiếp đã tấn công các ngươi, ta sẽ bằng mọi giá bắt chúng phải chịu hình phạt nặng nề nhất."
Chị ấy đang hừng hực khí thế về việc đàm phán với Đế quốc.
Thuộc hạ của Điện hạ là chị Eve cũng có vẻ có suy tính về việc trừng phạt lũ Elf, nên có lẽ cứ giao cho họ là tốt nhất.
"Cậu Kyou."
"À... vâng! Thưa Phu nhân Công tước!"
Phu nhân Công tước Rachel nhìn tôi.
Ánh mắt bà vô cùng ấm áp.
"Cảm ơn cậu vì đã bảo vệ con gái ta. Từ nay về sau cũng nhờ cậu chăm sóc Riel nhà ta nhé."
".... Vâng! Tất nhiên rồi ạ!"
"Lần tới khi cậu đến, cậu có thể gọi ta là mẹ cũng được đấy?"
"Mẹ ạ?!"
Trước lời của Phu nhân Rachel, Công tử Andrew đứng bên cạnh hét lên kinh ngạc, nhưng Phu nhân Rachel chỉ mỉm cười.
Công tử Andrew nhìn tôi với biểu cảm phức tạp, nhưng rồi lập tức thu hồi biểu cảm đó.
"... Chà, nhờ cậu chăm sóc em gái ta nhé."
"Tất nhiên rồi ạ."
Sau đó, chúng tôi chào tạm biệt chị Eve và Tư tế Alicia, rồi hướng về vương đô Gransen.
Để hoàn thành những buổi học còn lại ở Học viện trước khi kỳ nghỉ hè bắt đầu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn