Chương 66: Hình như tôi vừa nói ra điều gì đó cực kỳ dễ gây hiểu lầm thì phải.
Nữ chính nguyên tác thích nhân vật phụ · Glodia · 185 chương · ~31 phút đọc · Tạo 18/09/2026
Toàn văn Khi tỉnh lại, xung quanh tôi là một màn đêm tĩnh mịch.
Không biết đã bao lâu trôi qua, đôi mắt tôi dần quen với bóng tối và bắt đầu nhận diện được các vật dụng xung quanh.
Tôi đang nằm trên giường trong phòng khách của dinh thự Công tước, nơi tôi vẫn đang ở lại.
Trong phòng tối om, ngoài cửa sổ cũng không thấy chút ánh sáng nào, tôi đoán chắc giờ đã là đêm khuya.
"Khục...!"
Định ngồi dậy thì một cơn đau nhói ập đến khiến tôi vô thức rên rỉ.
Nhìn xuống, tôi thấy những dải băng trắng quấn quanh cơ thể mình hiện ra mờ ảo.
"À..."
Phải rồi. Chắc chắn là tôi đã bị thương.
Thực tế, tôi thấy dấu vết của việc tập trung điều trị ở những nơi như cái vai bị kiếm liễu đâm thủng, cái chân bị đoản kiếm chém trúng và vùng bụng bị trúng đoản kiếm trực diện.
Chắc chắn là sau khi bị đâm, người phụ nữ Elf vẫn còn cử động được đã lao về phía Riel...
Và chị Eve đã đến kịp lúc để hất văng cô nàng Elf đang lao tới với dáng vẻ như đã chuẩn bị sẵn tâm lý cái chết đó.
Nếu chị Eve đã đến đó thì chắc chắn Riel sẽ bình an vô sự.
"Phù..."
Sau khi sắp xếp lại suy nghĩ, tôi cảm thấy an tâm và mệt mỏi nên lại nằm vật xuống giường.
Khắp nơi trên cơ thể đều đau nhức nhối.
"Hà..."
Võ thuật mà tôi đã rèn luyện chăm chỉ ở vùng đất Bắc Bộ cằn cỗi, đủ để giành ngôi Á quân Võ Thần Chế.
Ma pháp mà tôi đã học được đến mức có thể dùng để hỗ trợ trong chiến đấu nhờ lời khen có tài năng của mẹ.
Nhưng kết quả là, ngay khi kẻ địch tăng lên hai người, tôi chỉ còn biết chống đỡ một cách chật vật.
Hơn nữa, suýt chút nữa tôi đã khiến Riel gặp nguy hiểm.
"Vẫn còn kém cỏi quá..."
Tôi đã quá tự mãn.
Tôi đã tự tin rằng mình không có đối thủ trong cùng khối, rằng mình có thể bảo vệ được Riel.
Nhưng cái bộ dạng này là sao đây.
Vì vậy, tôi phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa.
Mạnh mẽ đến mức có thể luôn bảo vệ được người quan trọng, bảo vệ được Riel.
Tự nhủ như vậy, tôi phó mặc cơ thể cho sự mệt mỏi và cơn buồn ngủ đang ập đến.
Khi mở mắt ra lần nữa, ánh nắng rực rỡ đang tràn qua cửa sổ.
Bị bao quanh bởi không khí nóng nực của mùa hè, tôi ngồi dậy.
Ngay lập tức một cơn đau nhói giáng xuống cơ thể nhưng đó là mức độ tôi hoàn toàn có thể chịu đựng được.
Vừa hay, tiếng mở cửa vang lên.
"A...!"
Đôi mắt đỏ rực của Riel run rẩy vì ngạc nhiên.
Luca, hầu gái đứng sau cô ấy, cũng mở to mắt kinh ngạc.
Thấy nước mắt bắt đầu đọng lại trong đôi mắt Riel, tôi gượng cười nói.
"Chào... chào buổi sáng. Riel..."
Riel bước nhanh tới, ôm chầm lấy tôi.
Một cơn đau nhói truyền đến từ cái vai bị kiếm liễu đâm thủng, nhưng tôi nén đau không phát ra tiếng.
"Hức... may quá... thật sự may quá đi mà..."
Nhìn cô ấy đang ôm tôi khóc nức nở, tôi nén cơn đau đang dâng lên và vỗ về lưng cô ấy.
Quả nhiên tôi đã khiến cô ấy, khiến Riel phải lo lắng rồi.
Ôm chặt lấy cô ấy đang khóc một hồi lâu, cảm nhận hơi ấm đó, tôi lại tự nhủ phải trở nên mạnh mẽ hơn.
Thời gian trôi qua, nghe Riel đã bình tĩnh lại kể lại ngọn ngành câu chuyện ngày hôm đó, tôi lại một lần nữa thở phào nhẹ nhõm.
Thật sự là may mắn khi chị Eve đã đến kịp lúc.
Về ba kẻ xâm nhập Elf, nghe nói hiện họ đang bị giam giữ trong ngục tối của doanh trại gia tộc Công tước.
Trường hợp của tên Elf đã đấu với Lilu thì bị bầm tím và gãy xương nhưng ngoài ra thì vẫn ổn.
Trong hai chị em Elf, cô chị thì bị trúng trực diện ma pháp của Riel, dù đã tạo rào chắn nhưng vì không chặn được hết nên bị bỏng toàn thân cộng thêm cạn kiệt ma lực nên chỉ bị ngất đi thôi.
Vấn đề là cô em Elf đã thực hiện cú đột kích cuối cùng.
Trường hợp của cô ta thì giống như chị mình, bị bỏng toàn thân và cạn kiệt ma lực, thêm vào đó là trúng ma pháp của Riel, mũi tên của Lilu và cú đá của chị Eve nên nghe nói đang trong tình trạng nguy hiểm đến tính mạng.
Ngay khoảnh khắc chị Eve định kết liễu, vì nhận được sự ngăn cản của các thuộc hạ rằng phải làm rõ kẻ đứng sau nên cô ta mới giữ được mạng sống.
Nếu chỉ có chúng tôi ở đó thì chắc chắn phải kết liễu trước khi tình hình trở nên nguy hiểm hơn, nhưng trong tình cảnh có các thành viên Hiệp sĩ đoàn thì việc bắt giữ để làm rõ kẻ đứng sau là điều tốt hơn.
Đang trò chuyện với Riel thì cửa mở ra, hai người bước vào.
Đó là Phyllis, hầu gái riêng, và Luca, người đã đi gọi cô ấy.
"Cậu chủ, thật mừng là cậu đã tỉnh lại."
"Ừ, xin lỗi vì đã để cô phải lo lắng nhé, Phyllis."
"Không đâu ạ, quả nhiên lẽ ra tôi phải đi cùng mới đúng. Thật vô cùng xin lỗi vì đã không thể bảo vệ được cậu chủ."
"Không phải đâu, người bảo cô ở lại là tôi mà. Cô không cần phải cảm thấy tội lỗi đâu."
Ngày hôm đó, người bảo Phyllis ở lại bên cạnh Phu nhân Công tước chính là tôi.
Tôi đã nghĩ rằng với sức mạnh của mình là đủ để bảo vệ Riel. Chính sự tự mãn đó của tôi đã dẫn đến vết thương hiện tại.
Phyllis hoàn toàn không cần phải cảm thấy tội lỗi.
"Thế nên Phyllis, đừng có lộ vẻ mặt u ám như thế nữa."
"... Vâng."
Thấy biểu cảm u ám của cô ấy đã giãn ra đôi chút, tôi mỉm cười.
Ngay sau đó, một người khác bước vào theo sau hai hầu gái.
Đó chính là Công tử Andrew, anh trai của Riel.
Anh ta thấy Riel đang nắm chặt tay tôi thì khẽ nhíu mày một cái, rồi lập tức xóa tan biểu cảm đó một cách tài tình.
... Quả nhiên để trở thành người kế vị Công tước thì khả năng kiểm soát cảm xúc tầm đó là điều bắt buộc nhỉ.
"Có vẻ cậu đã tỉnh táo rồi nhỉ."
"Vâng. Cảm ơn anh đã quan tâm."
"......"
Andrew im lặng một lát rồi đứng trước mặt tôi, cúi đầu.
"... Ta đã nghe Riel kể rồi. Cảm ơn cậu vì đã bảo vệ em gái ta."
"Không đâu ạ, ngược lại tôi suýt chút nữa đã khiến Riel gặp nguy hiểm."
"Nhưng kết quả là cậu đã bảo vệ được Riel. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để ta cúi đầu cảm ơn rồi."
Dù tình huống bất ngờ khiến tôi bối rối, nhưng Andrew vẫn tiếp tục nói.
"Với tư cách là người kế vị tương lai của gia tộc Công tước Ignis, ta vô cùng cảm kích vì cậu đã bảo vệ thành viên quý giá trong gia đình ta."
"......"
Nếu anh ta đã nói đến mức đó thì tôi nghĩ việc cứ tiếp tục từ chối và khiêm tốn sẽ là bất lịch sự, nên tôi lặng lẽ nhận lấy lời cảm ơn đó.
Sau khi Andrew rời khỏi phòng, lần này đến lượt chị Eve và Điện hạ Aine bước vào.
Chị Eve gửi lời cảm ơn vì tôi đã bảo vệ Riel cho đến khi chị ấy tới, còn Điện hạ Aine thì...
Cốc!!
"Ối!!"
Một cú cốc đầu nhẹ giáng thẳng vào đầu tôi.
"Làm người ta lo lắng phát khiếp đi được!!"
Chị ấy nổi đóa lên mắng mỏ.
Tôi định hướng ánh mắt phản kháng về phía chị ấy, nhưng rồi lập tức thu hồi ánh mắt đó.
Bởi vì trong đôi mắt của chị ấy khi đang cúi đầu sau khi cốc tôi, tôi cảm nhận rõ rệt hai cảm xúc: vui mừng và an tâm.
Dù cách thể hiện có hơi vụng về, nhưng chị ấy vốn là người rất giàu tình cảm.
... Dù chị ấy thường bắt tôi tham gia huấn luyện đến mức gần như là hành hạ.
Nhưng nếu tôi chẳng may bị cảm, chị ấy sẽ luôn túc trực bên cạnh chăm sóc, nấu cháo mang tới cho tôi.
... Dù vị cháo thì thực sự không ra làm sao cả.
Dù sao thì đối với tôi, chị ấy chẳng khác nào một người chị ruột, và tôi cũng hiểu rõ rằng hành động vừa rồi của chị ấy là vì lo lắng cho tôi.
"Tôi xin lỗi."
"......"
Trước lời xin lỗi của tôi, Điện hạ Aine im lặng một lát rồi lắc đầu sang hai bên và mở lời.
"... Ta xin lỗi."
"Dạ?"
"Đó gần như là lỗi chỉ huy của ta. Lẽ ra ta phải thấu suốt được đó là kế điệu hổ ly sơn."
Tôi không biết phải nói gì trước lời của Điện hạ Aine.
Đôi mắt tím của chị ấy nhuốm màu tội lỗi.
"Làm gì có chuyện đó chứ, thưa Điện hạ."
"... Nhưng mà."
"Trong tình huống đó, thay vì dự đoán là kế điệu hổ ly sơn rồi phân chia lực lượng, thì việc nhanh chóng điều động nhân lực để giảm thiểu thiệt hại mới là ưu tiên hàng đầu mà."
Thực tế thì tòa nhà chỉ bị hư hại đôi chút và có vài người bị thương nhẹ, chứ không có ai tử vong hay bị thương nặng cả.
Tất cả là nhờ sự điều động nhân lực nhanh chóng của Hiệp sĩ đoàn và sự chỉ huy của Điện hạ Aine hay Công tử Andrew.
"Điện hạ đã đưa ra phán đoán đúng đắn rồi."
Trước lời tôi nói, Điện hạ không đáp lại lời nào.
Sau khi gặp gỡ hậu duệ của gia tộc Bá tước Ventus, người đã bị thương vì che chở cho em gái mình, Andrew trở về phòng và chìm vào suy tư.
Những thị tùng trong nhà vốn đang hôn mê bỗng nhiên nổi loạn.
Và những kẻ xâm nhập xuất hiện sau khi Hiệp sĩ đoàn lên đường trấn áp chuyện đó.
Theo lời Lilu, cô nàng Elf đang ở lại dinh thự lúc đó, có ba Elf cùng năm con yêu tinh đã xâm nhập.
Kết quả thẩm vấn vài tên Elf đã tỉnh táo, họ khăng khăng không biết về người thuê mình.
Nhưng nhìn vào việc có yêu tinh lẫn trong số kẻ xâm nhập, mười mươi là có sự can thiệp của Thánh nữ Velia.
Andrew nhớ lại lúc thẩm vấn lũ Elf.
Người đảm nhận việc thẩm vấn là Eve, em gái anh vừa mới tới dinh thự nhưng đã tự nguyện đứng ra.
Ánh mắt của cô ấy như thể muốn xé xác đối phương ra ngay lập tức, nên Andrew và Alicia đã phải đứng ra ngăn cản.
Ba người họ đã cùng nhau thẩm vấn lũ Elf.
"... Chúng tôi không biết người thuê. Chúng tôi nhận tiền đặt cọc và yêu cầu qua thư từ."
Đó là lời của một trong hai chị em Elf, người chỉ bị ngất do cạn kiệt ma lực ngoài những vết bỏng toàn thân.
"Yêu cầu chúng tôi nhận được là ám sát. Nữ tư tế kia, cậu thiếu niên tóc đen và cô bé tóc đỏ."
"... Dạ? Tôi á?"
Người há hốc mồm kinh ngạc trước lời đó không ai khác chính là Alicia.
Có vẻ cô ấy rất ngạc nhiên khi biết mình cũng là một trong những mục tiêu ám sát.
"Vì trong thành phố sẽ có náo loạn, nên hãy theo sự dẫn đường của lũ yêu tinh để xâm nhập, giết chết các mục tiêu và mang toàn bộ đồ đạc của nữ tư tế về. Đó là yêu cầu mà chúng tôi nhận được."
Mang toàn bộ đồ đạc của Alicia về sao?
Nghe lời đó, Alicia và Andrew nhìn nhau.
Chẳng lẽ mục đích của Thánh nữ Velia là Hạt giống Cây Thế Giới mới mà Alicia đã mang đi?
Thứ đó hiện đang được Riel cất giữ trong người.
Andrew dự đoán như vậy, nhưng Alicia sau khi rời khỏi phòng thẩm vấn đã phủ nhận.
"Thánh nữ Velia không thể biết về Hạt giống Cây Thế Giới mới được. Vì chính Ngài Yggdrasil đã phủ nhận điều đó mà."
Vừa nói, Alicia vừa lấy ra một vật khác.
Đó là một viên ngọc nhỏ mà cô ấy đã từng giao phó cho Andrew.
"Tôi nghĩ mục đích của Thánh nữ Velia là cái này. Bảo Ngọc chứa đựng một chút sức mạnh của Ngài Yggdrasil."
"Hóa ra là vật như vậy sao."
"Vâng. Vì vậy tôi nghĩ cứ tiếp tục giao phó hạt giống cho tiểu thư Riel cũng không sao đâu."
Nghe vậy Andrew gật đầu, nhưng khuôn mặt vẫn đầy vẻ lo lắng đáp lại.
"Nhưng nếu vậy thì chẳng phải Alicia tiểu thư sẽ gặp nguy hiểm sao?"
"... Nếu Thánh nữ Velia nhắm vào thứ này thì sẽ là như vậy thôi."
"......"
Nhìn Alicia thản nhiên đáp lại, Andrew im lặng một lát.
Ngay sau đó, Andrew ngẩng đầu bước tới trước mặt Alicia, nhìn thẳng vào cô và mở lời.
"Alicia tiểu thư."
"Vâng?"
"Hãy ở bên cạnh tôi."
"... Dạ... dạ?"
Alicia giật mình mở to mắt.
"Alicia tiểu thư là ân nhân cứu mạng của tôi và mẹ tôi. Tôi sẽ dùng mọi sức lực của mình để bảo vệ cô."
"... À... à!! Hóa ra là vậy sao!"
"...?"
Alicia với khuôn mặt đỏ bừng cúi gầm mặt xuống.
Sau đó, nhận được báo cáo rằng Kyou Ventus bị thương đã tỉnh lại, anh đã lập tức đi tới đó...
Hiện tại, khi nghĩ lại trong phòng mình, sự xấu hổ muộn màng ập đến.
"... Hình như mình vừa nói ra điều gì đó cực kỳ dễ gây hiểu lầm thì phải."
Andrew Ignis cho đến tuổi này vẫn chưa từng hẹn hò.
Nghe nói cha và mẹ anh cũng là một cuộc hôn nhân vì tình yêu, điều hiếm thấy trong giới quý tộc, và anh cũng từng mạnh miệng tuyên bố sẽ theo chân cha để có một cuộc hôn nhân vì tình yêu.
Thế nhưng hồi nhỏ anh bận rộn học hành để trở thành người kế vị, thời học ở Học viện dù có nhiều bạn bè nhưng anh chưa từng hẹn hò với cô gái nào.
Dù đã mạnh miệng tuyên bố sẽ cho thấy mình hẹn hò như thế nào.
Thời đi học cũng có không ít nữ sinh theo đuổi anh, nhưng Andrew, người giỏi đọc cảm xúc của người khác, biết rõ rằng tất cả đều tìm đến vì địa vị người kế vị Công tước của anh.
Có lẽ vì vậy mà anh càng xa lánh phụ nữ hơn.
Chính vì thế chăng, có vẻ anh đã bước qua tuổi kết hôn của vương quốc và cảm giác về phương diện đó đã bị tê liệt.
Nên anh mới nói ra những lời dễ gây hiểu lầm như vậy.
Chính lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.
"Mời vào."
"Tôi xin phép."
Người bước vào là một thành viên của Hiệp sĩ đoàn.
"Có chuyện gì vậy?"
"Thưa Công tử Andrew, có khách tìm gặp công tử ạ."
"Khách sao...? À! Chẳng lẽ là!"
Sau đó, người mà kỵ sĩ dẫn tới là một nam giới có mái tóc màu nâu đỏ.
Tuổi tác chắc cũng tầm Andrew nhỉ? Quần áo anh ta mặc trông có vẻ làm từ chất liệu đắt tiền nhưng kiểu dáng lại rất giản dị.
"Andrew! Nhận được thư là tôi tới ngay đây."
Thấy anh ta chào hỏi, Andrew vui mừng đón tiếp.
"Mừng cậu đã tới, Gilbert. Tình hình thì tôi đã giải thích trong thư rồi. Cậu có thể giúp tôi chứ?"
"Ha ha... Dù sao tôi cũng không phải là người kế vị gia tộc, lại đang trong tình cảnh thất nghiệp ăn bám ở nhà nên không có lý do gì để không giúp cả."
Thanh niên tên Gilbert vừa cười vừa gãi sau gáy.
Tên anh ta là Gilbert Reime.
Là con trai của gia tộc Bá tước Reime, nhưng vì là con trai thứ ba cộng thêm bản thân không có tham vọng kế vị gia tộc nên anh ta chỉ đang ở nhà chơi bời.
Thế nhưng, tài năng của anh ta là thật.
Andrew, vốn là bạn học cùng thời ở Học viện, nắm chặt tay Gilbert nói.
"Nhờ cậu cả đấy, Gilbert. Để cứu lấy gia tộc Công tước của tôi."
"Chà, lúc nào đó nhớ trả công cho tôi hậu hĩnh là được."
Gilbert đang nói vậy thì sực nhớ ra điều gì đó.
"Này. Mà lúc nãy ở hành lang tôi có thấy em gái cậu, con bé xinh đẹp lên nhiều đấy chứ?"
"Tôi không biết cậu đang nói về đứa nào, nhưng dù là đứa nào đi nữa mà cậu dám đụng vào là tôi đánh chết đấy."
"Ha ha, đừng lo. Gu của tôi là kiểu đàn chị lớn tuổi cơ."
"Chính vì thế nên tôi mới lo đấy..."
Andrew thầm lẩm bẩm trong lòng khi nghĩ về Eve, em gái lớn của mình.
Trường hợp của Eve thì trông có vẻ quá chín chắn so với tuổi.
Nếu nói lời này trước mặt Eve thì chắc anh sẽ bị thiêu chết mất.
Sau đó anh nghĩ về Alicia, rồi khẽ gật đầu.
Anh tự nhủ phải cẩn thận để tên này và Alicia không gặp nhau.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn