Chương 151: Chương 152: Kế hoạch của Eve
Game of the World Tree · Yuelian · 237 chương · ~41 phút đọc · Tạo 30/07/2026
101 - 200
"Ủa sao trang bị mới ra lò nhanh vậy?"
Đám người chơi ngơ ngác nhìn nhau.
"Hay là tại ông Cơm Hộp vừa mới lên hạng?"
"Ủa… lẽ nào hệ thống mở khóa trang bị trong cái game này bị gắn với rank của người chơi à? Nghĩa là phải có người tiên phong cày lên mốc rank nhất định thì đồ xịn mới chịu rớt ra cho tụi mình múc?"
"Đệch mợ, tui vừa mới dốc sạch túi xúc nguyên một set đồ Sử Thi xong, giờ nghèo rớt mồng tơi rồi."
"Sống sao nổi đây, buốt gan buốt ruột quá."
"Mấy tay dev game bị điên à, sao tự dưng vội vàng nhá hàng đồ mới vậy? Cho người ta nghỉ xả hơi một chút không được sao!?"
"Anh em vào ngó lẹ xem đồ mới lần này xịn xò cỡ nào đi."
Cả đám vừa lầm bầm rủa xả mấy tay dev chết tiệt vừa hối hả bật bảng cửa hàng hệ thống lên. Y như rằng, một mớ trang bị bóng loáng vừa được thêm vào kệ hàng giao dịch. Từ đồ cận chiến cho tới đồ hệ phép, nào giày, giáp, pháp bào, rồi đến vũ khí, hầm bà lằng cái gì cũng có... và tất cả đều được gắn mác "Trang bị Trung cấp Sắt".
Vậy nhưng, đợt này hệ thống chỉ nhá hàng đồ cấp Trắng (Thường), Xanh Lục (Hiếm) và Tím (Sử Thi) chứ chưa thấy bóng dáng của đồ Vàng (Huyền Thoại) đâu cả.
Nhìn sơ qua thì ngoại hình của mớ đồ mới này chẳng khác đồ Sơ cấp Sắt là bao, nhưng chỉ số đánh giá ẩn trong dữ liệu thì lại cao ngất ngưởng, bỏ xa đồ sơ cấp cùng phẩm chất.
Cần phải nói thêm là trong Vương Quốc Tinh Linh, vũ khí và trang bị sẽ không bao giờ hiển thị rành rành mấy cái dòng chỉ số cụ thể kiểu "Sát thương +5", "Xuyên giáp +10" hay "Phòng thủ +20"...
Tuyệt nhiên không có mấy cái thông số đó. Bởi lẽ Vương Quốc Tinh Linh là một game đan xen vô vàn biến số khó lường, lắm lúc sức mạnh thực chiến chẳng thể nào đem mấy con số khô khan ra mà cân đong đo đếm được. Thế nên, cái trò chia chác sức mạnh trang bị bằng chỉ số cụ thể ở đây là không khả thi.
À ừm... ít nhất thì những người chơi tự biên tự diễn thế.
Thế nhưng, dù không được định giá bằng thông số cụ thể, nhưng hễ là đồ từ Xanh Lục trở lên sẽ tự động được đính kèm thêm vài hiệu ứng đặc biệt, chẳng những nhìn "lóa mắt" hơn mà bản chất cũng được nâng cấp đáng kể.
Lấy ví dụ như hiệu ứng dẻo dai.
Mấy món đồ mang hiệu ứng này nhìn bóng bẩy, nịnh mắt hơn, mà độ bền cũng trâu chó hơn hẳn. Giống như mớ trang bị Xanh Lục của đám buôn lậu nhân tộc mà tổ đội Cơm Hộp vừa lấy được, hệ thống cũng nhận định rằng tụi nó có mang đặc tính dẻo dai. Nói tóm lại, độ hiếm càng cao thì hiệu ứng đính kèm càng nhiều, sức mạnh cũng theo đó mà leo thang.
Cứ lấy cây Quyền Trượng Ác Quỷ cấp Vàng của Little Salty Cat ra làm ví dụ, nó sở hữu tận ba cái đặc tính khiến ai nhìn cũng thèm rỏ dãi: Giảm thời gian niệm chú, tăng cường hiệu ứng phép và tăng tốc độ thiền định.
Mà đâu chỉ có vũ khí với trang bị mới chơi cái trò "mập mờ" chỉ số. Mặc dù trên bảng trạng thái của người chơi vẫn hiện lù lù mấy con số về Máu (HP) và Ma lực (Mana) kèm theo bốn thuộc tính cốt lõi là Thể Lực, Sức Mạnh, Nhanh Nhẹn và Trí Tuệ nhưng các game thủ đã nhanh chóng vỡ lẽ ra rằng mớ dữ liệu này chỉ để ngắm cho vui chứ không thể bê nguyên xi ra mà so kè trong thực chiến. Lúc xui xẻo đen đủi, chỉ cần dính đúng một đòn chí mạng vào yếu huyệt là máu tụt dốc không phanh, thăng thiên trong chớp mắt.
Chính cái cơ chế này lại càng khiến người chơi sướng rơn, cảm giác tựa game thực tế ảo này chân thực và cuốn hút đến lạ kỳ, dẫu sao thì ngoài đời thực đâu phải lúc nào cũng dự đoán được mọi thứ.
Trang bị không hiển thị chỉ số, thay vào đó hệ thống lại phang vào mặt người chơi một cái bảng đánh giá. Theo lẽ thường, điểm rating càng cao thì đồ càng ngon. Cái điểm rating này cũng được cộng dồn vào luôn bảng tổng sắp Lực Chiến của người chơi.
Sau khi soi kỹ lưỡng mớ trang bị mới lên kệ, dân cày vỡ lở ra một chân lý về cấp bậc xếp hạng so với đồ cũ: Trắng Sơ cấp Sắt < Xanh Lục Sơ cấp Sắt < Trắng Trung cấp Sắt < Tím Sơ cấp Sắt < Xanh Lục Trung cấp Sắt < Tím Trung cấp Sắt < Vàng Sơ cấp Sắt.
Và cái giá bằng điểm cống hiến để hốt đồ cũng được niêm yết xêm xêm theo cái bậc thang này: Trắng Sơ cấp Sắt < Xanh Lục Sơ cấp Sắt < Trắng Trung cấp Sắt < Tím Sơ cấp Sắt = Xanh Lục Trung cấp Sắt < Tím Trung cấp Sắt < Vàng Sơ cấp Sắt.
Khi thấy mấy món Tím Sơ cấp Sắt vẫn còn giữ được vị thế khá cao trên bảng xếp hạng, các game thủ liền thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất điều này cũng an ủi họ rằng mớ công sức cày cuốc để sắm đồ đợt trước không bị vứt xó hoàn toàn.
Thế nhưng, khi nhận ra cùng một cái giá đó dư sức xúc được một món Xanh Lục Trung cấp Sắt với mức rating nhỉnh hơn, cõi lòng họ lại trào dâng một sự tiếc nuối khôn tả.
"Móa nó, phải chi biết trước tụi dev tung đồ mới thì tao đã găm lại chờ quất luôn set Xanh Lục Trung cấp Sắt rồi. Điểm rating vừa cao hơn..."
Vài game thủ xuýt xoa tiếc rẻ vì lỡ trượt mất kèo thơm.
"Không sao đâu anh em. Dù gì đồ Tím của tụi mình cũng ép được tận hai dòng hiệu ứng, trong khi đồ Xanh Lục chỉ có một dòng thôi."
Một thanh niên khác lên tiếng tự an ủi bản thân.
Hiệu ứng vẫn là chân ái, mấy món đồ sở hữu hiệu ứng ngon lúc nào cũng được anh em game thủ săn đón nhiệt tình. Ngặt nỗi, khi Eve tự tay thêm hiệu ứng vào trang bị, cô gần như "quay gacha" ngẫu nhiên hết.
A-Ahem… xin thề là không phải do cô lười biếng đâu, chỉ là muốn tăng tính "hên xui may rủi" cho người chơi tí thôi mà.
Lúc còn nằm phơi xác trên kệ hàng ảo, hệ thống chỉ hé lộ số lượng dòng hiệu ứng của món đồ đó thôi. Đến khi tiền trao cháo múc, lôi đồ ra xài thì mới vỡ lẽ được hiệu ứng cụ thể của nó là cái gì. Nói trắng ra là, đồ mua về có khớp với lối chơi của mình hay không hoàn toàn phụ thuộc vào "nhân phẩm" của người mua.
Chà, rắc thêm chút muối "Gacha" vào game thì cũng thú vị đấy chứ.
Tất nhiên, ngoại lệ duy nhất là đống đồ Vàng. Mọi món đồ Vàng (Huyền Thoại) đều được bảo kê bằng những hiệu ứng bá đạo nhất, và mấy cái đặc tính này đều được rêu rao oang oang từ trước chứ không thèm chơi trò ú tim như bọn đồ cấp thấp.
Đến nước này, vài người chơi tinh mắt cũng nhận ra một sự thật đau lòng: trong số tất cả mớ đồ mới vừa được tung ra, món có rating cao nhất vẫn là mấy món Vàng Sơ cấp Sắt.
"Đúng là đồ Vàng có khác, ngay cả đồ Tím mới ra cũng xách dép không kịp."
"Biết sao được, đồ chơi của hội con nhà giàu mà."
"Trời ơi, không biết kiếp nào tôi mới sờ được vào miếng đồ Vàng đây."
"Giá cắt cổ vãi... một món thôi đã cắn đứt mấy chục ngàn điểm cống hiến, bằng tiền sắm được tận hai ba set đồ Tím full người rồi."
"Ủa mà nhắc mới nhớ, cái người chơi duy nhất trên server full set Vàng hiện tại không phải là sếp Mèo sao?"
"Haizz, so bì thế quái nào được với cái con quái vật nạp VIP đó. Nghe đồn đợt trước ẻm PK với ai đó, ẻm chỉ cần bật cái khiên ma thuật trên áo choàng lên rồi đứng trơ ra đó, đố đứa nào chạm được một sợi tóc của ẻm."
"Vãi đạn!"
"Tôi nhớ sếp Hộp hình như cũng cầm một thanh đoản kiếm cấp Vàng, nghe đồn là đồ đổi từ cửa hàng ra, bá đạo nhất nhì trong đám đồ Vàng đấy."
"Thì ổng là dân cày cuốc hardcore mà, anh em dân cày thư giãn tụi mình cứ an phận tích điểm xúc đồ Tím cho lành, chênh lệch rating cũng không tới mức một trời một vực lắm."
Nhìn bảng giá đồ mới, niềm hân hoan vừa nâng cấp trang bị của đám game thủ bốc hơi sạch sành sanh. Đặc biệt khi lướt tới cái giá tính bằng điểm cống hiến của mấy món Tím Trung cấp, người nào người nấy đều bủn rủn chân tay.
"Thôi tui xin kíu anh em ạ, một món Tím Trung cấp mà nó hét giá tới hai ba chục ngàn điểm cống hiến. Móa, biết chừng nào mới cày đủ tiền múc đây?"
"Xong phim, gan tui lại nhói lên rồi!"
"Đừng than vãn nữa mấy ba, đi farm tiếp thôi."
Đám người chơi ngán ngẩm lắc đầu, cay đắng thở dài thườn thượt rồi lũ lượt kéo nhau rời khỏi sảnh phụ của Đền Tự Nhiên. Dẫu đồ Vàng vẫn đang giữ ngôi vương về mặt rating, nhưng đa phần game thủ đều không dám ôm mộng sở hữu. Bởi ngay cả khi hệ thống tung ra đồ cấp cao hơn, cái giá bằng điểm cống hiến để hốt đồ Vàng Sơ cấp vẫn chát gấp đôi so với một món đồ Tím Trung cấp. Mấy món Vàng này bèo nhất cũng "đớp" bay năm chục ngàn điểm cống hiến.
Giá chát quá sức tưởng tượng!
…….
"Chà, vậy là ổn áp rồi. Cứ tà tà hẵng nhả đồ Vàng Trung cấp mới ra sau cũng được. Dẫu sao thì đồ Vàng cũng là hàng cực phẩm, trong khoảng thời gian chờ đợi, cứ để bọn họ tự thích nghi với đồ cấp thấp trước đã."
Sau khi lấp đầy kệ hàng trong cửa hàng trao đổi, Eve nở nụ cười vô cùng mãn nguyện khi ngắm nhìn phản ứng của những người chơi.
Lo xong vụ update đồ đạc, Eve bắt đầu vắt óc tính nước cờ tiếp theo.
"Mình vừa tiễn một tên sứ giả bán thần của Uller chầu trời, tên đó chắc chắn sẽ không đời nào nuốt trôi cục tức này." Cô thầm tính toán trong đầu, rồi ngẫm thêm.
"Với cái lời tuyên chiến rành rành của mình, khả năng cao hắn sẽ phản đòn bằng một cuộc thánh chiến."
Thánh chiến là cái chiêu bài kinh điển mà đám Chân Thần hay xài để giải quyết ân oán. Nói trắng ra, các vị thần sẽ không đích thân động thủ mà xúi giục những tín đồ xông lên làm bia đỡ đạn. Cái luật bất thành văn này được đặt ra cốt để giữ cho phàm giới không bị vỡ nát. Dẫu sao thì, uy lực của một Chân Thần là thứ không thể đùa được. Nếu một vị thần thực sự tung hết sức mạnh ở Saigües, hậu quả sẽ cực kỳ kinh hoàng, thậm chí dư sức xé nát cả cái Vị Diện này.
Thế nhưng, sức mạnh của một Chân Thần lại phụ thuộc hoàn toàn vào đức tin, mà đức tin thì phải bòn rút từ chính tín đồ. Nói một cách thực dụng, tín đồ chính là cục pin năng lượng nuôi sống một Chân Thần. Một khi bị quét sạch tín đồ trong một cuộc thánh chiến, sức mạnh của vị thần đó cũng theo đó mà tụt dốc không phanh.
Những lời cầu nguyện của tín đồ sau khi thăng thiên lên Thiên Giới sẽ dần dần dung hợp làm một với vị thần bảo hộ, nhưng lời cầu nguyện thì không phải là thứ vĩnh cửu. Sớm muộn thì chúng cũng sẽ tan biến, dù quá trình này diễn ra khá chậm chạp.
Nếu toàn bộ tín đồ bốc hơi, nguồn cung cầu nguyện cạn kiệt, thì khác với một Cổ Thần, một vị thần tầm trung sẽ hoàn toàn mất đi nguồn cung Thần Lực. Lúc đó, nhẹ thì chìm vào giấc ngủ ngàn thu, nặng thì đứt bóng luôn. Đặc biệt đối với mấy vị thần thuộc thế hệ sau, tín đồ lại càng quý như vàng.
Đối với mấy vị Cổ Thần thì câu chuyện lại khác. Bọn họ ôm trong tay vô số tín đồ và một lượng Thần Lực khổng lồ tích cóp từ đời nảo đời nào. Cho dù mất sạch tín đồ, Cổ Thần vẫn dư sức sống ngắc ngoải một thời gian để đi tìm mỏ đức tin mới.
Mấy tay thần sinh sau đẻ muộn thì không được như vậy. Gốc rễ của bọn họ quá nông, nhiều kẻ thậm chí còn chưa kịp đúc được một Thần Quốc cho đàng hoàng. Mà dù có đi nữa thì lượng tín đồ của bọn họ cũng nghèo nàn, sức chứa Thần Lực thì lại càng mỏng manh. Nói toẹt ra, nếu phần lớn tín đồ bị làm cỏ, mấy vị thần này chắc chắn sẽ đối mặt với án tử.
Do đó, Eve dễ dàng bắt bài được rằng Uller chắc chắn sẽ xua quân phát động một cuộc thánh chiến nhằm vào cô, bởi hắn đinh ninh cô chỉ là một vị thần "mới nhú".
Trong mắt những kẻ mù mờ thông tin, việc thế lực của cô ở Khu Rừng Tinh Linh bị tiêu diệt đồng nghĩa với việc cô cầm chắc cái chết trong tay.
Và đây chính xác là cái bẫy mà Eve muốn giăng ra.
Chiến tranh gieo rắc cái chết.
Và một cuộc chiến quy mô lớn sẽ dâng đến tận miệng cô vô số cơ hội để đoạt lấy sinh mệnh lực.
Lượng tín đồ thờ phụng Uller không hề ít, nhưng Eve hoàn toàn có thể lôi những người chơi ra làm bia thịt và vũ khí để cày nát đội quân của Uller, đồng thời bòn rút sinh mệnh lực của bọn chúng thông qua cái kỹ năng bị động Chiến Tranh Tế Lễ.
Cái cảm giác từ từ bòn rút sinh mệnh lực giữa một bãi chiến trường đẫm máu cũng kích thích phết chứ đùa.
Thật ra, đây chính xác là cái bài mà bọn Tà Thần hay xài để tăng cường sức mạnh cho mình. Hầu hết mấy tay Tà Thần cũng bòn rút sức mạnh bằng cách kích động chiến tranh và tổ chức hiến tế máu. Ngặt nỗi, bọn chúng không chỉ lấy sinh mệnh lực mà còn nuốt trọn luôn cả linh hồn, thế nên mới bị chư thần hắt hủi.
Tất nhiên, Eve sẽ không bao giờ thừa nhận mình là một Tà Thần.
Đùa à, cô chỉ có nhã ý dọn dẹp đống sinh mệnh lực thất thoát trong chiến tranh thôi chứ không thèm đụng vào linh hồn, thế thì sao bị liệt vào hàng ngũ Tà Thần được?
Với lại, trên đời này làm quái gì có Tà Thần nào lại xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành thế này?
Tóm lại, dù cô không chủ động thu gom thì mớ sinh mệnh lực đó cũng sẽ bốc hơi thôi, thà để cô húp trọn còn hơn là để phí phạm.
Tuy nhiên, việc dàn binh bố trận cho một cuộc thánh chiến tốn khá nhiều thời gian, Uller chắc chắn không thể nào xua ngay một đạo quân hùng hậu tới chỗ cô ngay tắp lự được. Thế nên, Eve hiện tại đang tạm thời được tận hưởng một khoảng thời gian bình yên quý báu. Cô hoàn toàn có thể tận dụng quãng nghỉ này để bành trướng thế lực. Dẫu sao thì với cái trình độ lẹt đẹt của đám người chơi hiện tại, bọn họ lấy gì mà đòi thắng cuộc thánh chiến sắp tới nếu không có cô chống lưng.
Dù có cái lợi thế chết đi sống lại vô hạn, nhưng đối mặt với cường địch thì vẫn bít cửa!
Và một khi khoảng cách sức mạnh quá cách biệt, cái lợi thế hồi sinh vô hạn kia cũng trở nên vô dụng.
Eve có thể thi thoảng vươn tay ra cứu giá, nhưng nếu lạm dụng quá đà, chắc chắn sẽ có kẻ đánh hơi được bất thường.
Thế nên, việc ưu tiên hàng đầu bây giờ là phải ép xung sức mạnh tổng thể của đám người chơi và củng cố quyền kiểm soát của cô đối với Khu Rừng Tinh Linh.
"Nhân lúc rảnh rỗi này, có khi mình nên đôn đốc bọn họ trồng trọt canh tác, quy hoạch vài khu nông nghiệp cho đàng hoàng mới được."
"Rivendell cũng đã tìm thấy, kiểu gì cũng phải mở đợt tổng tiến công vào đó. Sẽ thật tuyệt vời nếu bọn họ đào thêm được vài cuốn cổ thư trong đống phế tích đó."
"Chưa kể, Khu Rừng Tinh Linh dù rừng vàng biển bạc, nhưng mấy cái quặng mỏ thì lại hiếm như lá mùa thu. Có khi mình nên ném cho bọn họ cái nhiệm vụ tái thiết lại Rivendell y chang như hồi làm với Florence, rồi cử cả đám đi đào quặng ở đó."
"Nhưng ở giai đoạn này, nhân lực của mình vẫn còn mỏng quá chưa đủ để triển khai mấy dự án này, thôi thì tạm gác lại đã."
"Thế giới ngầm cũng là một mỏ vàng tiềm năng để. Hiện tại mình chưa cần phải nhúng tay vào, cứ để cho mấy tay người chơi rảnh rỗi tự mò mẫm là được, chắc chắn sẽ có vài con nghiện thám hiểm không kiềm lòng được mà chui xuống đó cho xem. Chờ xem mấy tay đó khui ra được cái gì rồi tính tiếp."
"Biết đâu lũ quái vật dưới thế giới ngầm lại là một mỏ sinh mệnh lực béo bở. Và một khi thế giới ngầm được dọn dẹp sạch sẽ, mình có thể bắt đầu chuẩn bị mở cửa cho đợt Public Beta."
"Cơ mà, giờ mà mở Public Beta thì có vẻ hơi vội, dẫu sao thì nền móng của Khu Rừng Tinh Linh vẫn chưa thực sự vững chãi. Nếu để một đống người chơi ùa vào cùng một lúc bây giờ thì chắc chắn sẽ loạn cào cào lên cho xem, mà mình cũng chưa có nhiều Thần Lực đến mức đem ra vung vãi."
"Hừm... nếu bí quá, mình có thể giới hạn số lượng người chơi đăng nhập hoặc dẹp luôn vụ Public Beta, cứ phát thêm thư mời nhét thêm người vào là xong."
"Về quân số cụ thể, chắc tầm năm tới mười ngàn mạng là đẹp, chi phí Thần Lực tốn kém bét ra cũng chỉ nhỉnh hơn 30 điểm xíu. Với quân số này cộng thêm cái buff hồi sinh vô hạn, bấy nhiêu đó là dư sức để dựng lên một bức tường thành phòng thủ vững chãi cho cuộc thánh chiến sắp tới rồi."
Hiện tại, quỹ Thần Lực của Eve đang dao động ở mốc 400 điểm, cũng gọi là khá giả rủng rỉnh, nên trích ra 30 điểm cũng chẳng nhằm nhò gì.
"Nhưng mà thôi, cứ từ từ. Không việc gì phải vội vàng, vì còn một vấn đề nhức nhối khác cần phải giải quyết trước đã."
Eve khẽ thở dài khi nhớ lại cái nết hành xử cộc cằn của vài tay người chơi lúc đánh chiếm bộ lạc Orc và tập kích thương đoàn nhân loại.
"Thái độ của vài người chơi có vẻ hơi... giang hồ quá. Phải kiếm cách nào đó gõ đầu tụi nó để tụi nó rén lại, học cách ăn nói cư xử cho có văn hóa xíu, hoặc chí ít thì cái mặt tiền cũng phải tươm tất một chút. Nếu không, thể nào cũng sinh chuyện xích mích với những Tinh linh bản địa cho xem. Haizz, tưởng tượng lúc đông người chơi đổ vào thì cái server này khéo loạn thành cái bãi chiến trường mất."
Tuy cái bài đánh giá game của Lý Mục đã phần nào tẩy não được đám người chơi về cách nhìn nhận NPC trong giai đoạn Closed Beta, nhưng sức lan tỏa của nó quá mỏng, chỉ một bộ phận nhỏ game thủ tiếp cận được cái video đó.
Thật ra, chuyện này cũng có một phần lỗi của Eve. Suy cho cùng, game thì vẫn là game. Cho dù người chơi có hóa thân sâu đến đâu, cũng không thể bắt bọn họ coi game y như cuộc sống ngoài đời thực được.
Cái này vừa là ưu điểm, vừa là con dao hai lưỡi.
Việc biến cái thế giới này thành một trò chơi không những bơm thêm doping đam mê và động lực cho đám người chơi, mà còn rải theo vô số bãi mìn rủi ro tiềm ẩn. Sự nổi loạn của người chơi là điều hiển nhiên, và cái sự nóng máu thiếu kiên nhẫn là không thể tránh khỏi.
Dẫu sao thì cuộc đời ngoài kia đã đủ vùi dập rồi, thì cớ sao vô game lại không được xõa hết mình, sống đúng với bản ngã?
Cơ mà, yêu cầu của Eve đối với đám người chơi này cũng chả cao sang gì cho cam. Chỉ cần tụi nó không đến nỗi hành xử như mấy tên tâm thần bệnh hoạn lúc làm chuỗi nhiệm vụ cốt truyện là cô thấy mừng rồi.
À, và làm ơn đừng dọa cho mấy Tinh linh bản địa chạy mất dép.
Nếu không... cái server này sẽ thực sự toang hoác.
Tóm gọn lại, mục tiêu tối thượng bây giờ là phải nhồi sọ cho đám người chơi cách nâng cao điểm hảo cảm với các Tinh linh bản địa, và hướng dẫn bọn họ cách nhập vai thật mượt vào thế giới này.
Còn về phương pháp nhồi sọ, Eve đã ấp ủ sẵn vài tuyệt chiêu trong bụng.
Thực ra, trong cộng đồng game thủ cũng đã có vài tấm gương sáng chói làm cực kỳ tốt mảng này.
Điển hình là thanh niên Lý Mục. Cái tên này gần như nhập vai hoàn hảo vào nhân vật của mình, nằm lòng mọi thói quen sinh hoạt của Tinh linh từ A đến Z, chỉ trừ cái khoản lương thiện ngây ngô và bảo thủ cứng đầu đặc trưng của tụi bản địa thôi. Kết quả là toàn bộ Tinh linh bản địa từng tiếp xúc với cậu ta đều thả tim ầm ầm.
Đây có thể coi là một cú hit thành công vang dội trong việc người chơi hòa nhập vào xã hội Tinh linh bản địa.
Và cái Eve muốn nhắm tới là lôi kéo đám người chơi còn lại học theo cái thái độ cày game nghiêm túc của Lý Mục.
Nói chung, những người chơi này chỉ cần một cú hích định hướng đúng đắn, để bọn họ thấy được cái hương vị ngọt ngào của việc tém tém lại cái nết và giữ hình tượng một chút.
Dẫu sao thì, cái trò nhập vai này cũng có sự cuốn hút chết người của riêng nó cơ mà.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn