Chương 147: Chào cô Dạ Yến
Game of the World Tree · Yuelian · 237 chương · ~29 phút đọc · Tạo 30/07/2026
101 - 200 Mình đúng là bị điên rồ mới đi theo cái bọn này.
Dạ Yến thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một sự hoài nghi sâu sắc khi cùng các em nhỏ lẽo đẽo đi theo sự hộ tống của đám người chơi.
Nhớ lại cái biểu tượng mà nữ pháp sư nấm lùn lúc nãy vừa khắc họa lên ngực, lòng Dạ Yến tràn ngập sự nghi ngờ, nhưng xen lẫn trong đó là một chút tò mò cào xé. Linh cảm của cô tuyệt đối không thể sai, cô dám chắc một trăm phần trăm là không thể sai được. Bởi lẽ cô đã nhẵn mặt với cái biểu tượng đó, đã chứng kiến các bô lão trong tộc thực hiện cái nghi thức ấy không biết bao nhiêu lần rồi.
Đó chính là thánh huy của vị nữ thần tối cao bảo hộ cho tộc Tinh linh - Cây Thế Giới vĩ đại, vị thần nắm giữ Thần tính của tự nhiên, sự sống và là hiện thân cho uy quyền tuyệt đối của giống loài Tinh linh.
Tuy nhiên, nếu trí nhớ của Dạ Yến không lừa dối cô thì Cây Thế Giới đã ngã xuống từ cả thiên niên kỷ trước. Và chính sự gục ngã của Cây Thế Giới đã kéo theo sự suy tàn không thể vãn hồi của toàn bộ tộc Tinh linh.
Trong ký ức của Dạ Yến, các bô lão trong tộc lúc nào cũng ca bài ca hoài niệm về thời kỳ hoàng kim vang bóng một thời, với một lòng thành kính và nhung nhớ khôn nguôi dành cho Nữ Thần. Nhưng đối với một đứa sinh sau đẻ muộn, thuộc thế hệ Tinh linh mới như Dạ Yến, cô chẳng có mấy mặn mà hay quyến luyến gì với vị vị thần bảo hộ đã lụi tàn từ đời nảo đời nào đó.
Từ thuở lọt lòng, cuộc đời cô chỉ gắn liền với những chuỗi ngày trốn chui trốn nhủi lang bạt khắp nơi.
Đối với cô, Cây Thế Giới chỉ đơn thuần là một thực thể nằm chết cứng trong mấy trang truyền thuyết cũ rích, một tàn tích lỗi thời của một quá khứ huy hoàng đã bị dòng thời gian vùi lấp.
Nhưng giờ đây, tự dưng có kẻ nhảy xổ ra nói với cô rằng Cây Thế Giới đã giáng lâm trở lại sao?
Nếu cái tin động trời này thốt ra từ miệng của một chủng tộc khác, thì Dạ Yến sẽ phỉ nhổ thẳng vào mặt chúng và coi đó là thứ nhảm nhí điên rồ nhất trần đời. Nhưng đằng này, chính miệng những đồng bào Tinh linh lại đang khẳng định điều đó.
Đành rằng cái đám Tinh linh quái dị này đầu óc có vẻ hơi chập mạch, nhưng chúng lấy lý do gì để lừa dối cô về một vấn đề hệ trọng như sự phục sinh của vị thần bảo hộ?
Nếu như đám Tinh linh dị hợm này không hề nói dối…
T-Thế... chuyện này là thật sao?
Nếu đây thực sự là sự thật, thì cục diện hiện tại của tộc Tinh linh chắc chắn sẽ bị lật ngược trong một sớm một chiều. Dẫu bản thân Dạ Yến không phải là một con chiên ngoan đạo, nhưng cô thừa hiểu tầm quan trọng sống còn của việc sở hữu một đức tin vào Chân Thần đối với bất kỳ chủng tộc có trí tuệ nào đang sống ở Saigües. Nói một cách thực dụng, đức tin là tấm vé bảo hộ tuyệt đối cho những kẻ sùng bái.
Chỉ có điều, cho dù Cây Thế Giới thực sự đã hồi sinh bằng một phép màu nào đó, thì sao chứ?
Ngay cả ở thời kỳ đỉnh cao rực rỡ nhất ngàn năm trước, nền văn minh Bạch Ngân của Tinh linh vẫn bị chư thần đè bẹp. Và tộc Tinh linh hiện tại đã suy tàn thê thảm, chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch so với ánh hào quang trong quá khứ.
Liệu một mình Cây Thế Giới có đủ sức để thay đổi tất cả?
Trong mắt Dạ Yến, cho dù vị thần bảo hộ của họ có thực sự trở về, thì mọi nỗ lực cũng sẽ đổ sông đổ biển nếu chính bản thân tộc Tinh linh không chịu rũ bùn đứng dậy, thay đổi từ tận trong gốc rễ. Suy cho cùng, phần lớn những kẻ trong tộc cô, đặc biệt là mấy lão già khú đế đó, đều quá mức bảo thủ và cứng nhắc, bảo thủ đến mức nực cười.
Ôm một bụng hoài nghi, Dạ Yến quyết định nhắm mắt đưa chân đi theo đám Tinh linh này để tự mình kiểm chứng thực hư.
Dưới sự dẫn đường của Little Salty Cat và những người chơi, nhóm của Dạ Yến nhanh chóng đến được một trận pháp dịch chuyển giấu kín.
Vật liệu cấu tạo nên cái trận pháp này trông còn mới cóng, cứ như thể nó vừa được dựng lên cách đây không lâu. Có vẻ như nó vẫn chưa hoàn thiện hẳn, một nữ Tinh linh lạ mặt đang lúi húi căn chỉnh thứ gì đó bên trong.
"Chị HootyBird ơi, bao lâu nữa thì xong vậy?" Little Salty Cat cất tiếng hỏi.
"Sắp xong rồi đây. Ma lực ở khu vực này dao động hơi thất thường, chị phải gắn thêm vài phù văn ổn định vào ma trận đã." Nữ Tinh linh kia vừa đáp vừa mải mê tinh chỉnh trận pháp.
Một trận pháp dịch chuyển sao?
Dạ Yến trầm ngâm, ánh mắt sắc bén soi xét kỹ lưỡng từng chi tiết của ma trận.
Bắt được vẻ đăm chiêu của cô ả tóc tro tàn, Little Salty Cat toét miệng cười rồi nói: "Trận pháp này nối thẳng tới lâu đài của Merril, con Hắc Long lúc nãy ấy. Tới đó rồi, chị sẽ dễ dàng kiểm chứng xem những lời em nói có phải là nói dối hay không."
Khoảng cách kết nối giữa hai trận pháp dịch chuyển cũng có giới hạn. Hơn nữa, với trình độ am hiểu lẹt đẹt của người chơi về hệ thống phù văn trong game cộng thêm sự thiếu hụt nguyên vật liệu trầm trọng, bọn họ chỉ đủ sức vẽ ra mấy cái trận pháp dịch chuyển tầm trung. Tầm hoạt động tối đa của một trận pháp tầm trung không vượt quá 100 kilomet. Thế nên, cái trận pháp ở Rivendell này chỉ có thể nối tới lâu đài của con Hắc Long nằm gần sào huyệt của bộ lạc Hang Động Đá mà thôi.
Hiện tại, mạng lưới dịch chuyển đang được liên kết theo trình tự: Thị trấn Tinh Linh → Florence → Lâu đài Hắc Long → Rivendell, y hệt như việc mở khóa bốn map nối tiếp nhau trong mấy game online khác.
Chưa kể, việc vận hành trận pháp dịch chuyển cũng ngốn một lượng năng lượng khổng lồ. Sự sống còn của nó phụ thuộc hoàn toàn vào mật độ ma lực trong không khí và số lượng ma thạch dùng làm vật dẫn được nạp vào ma trận. Một khi quá trình dịch chuyển được kích hoạt, mức độ tiêu hao ma lực của trận pháp sẽ tăng vọt theo cấp số nhân. Tỷ lệ tiêu hao này tỷ lệ thuận với khối lượng vật chất được dịch chuyển và cũng chịu ảnh hưởng bởi lượng năng lượng dự trữ của chính trận pháp.
Tất nhiên, với cái mác Tinh linh - những bậc thầy về phù văn - thì lượng ma lực hao tốn cho cái trận pháp do họ tạo ra đã được ép xuống mức tối thiểu. Chỉ cần lượng ma lực trong ma thạch chưa cạn kiệt, trận pháp này có thể xài thả ga không giới hạn số lần.
Thêm vào đó, bộ tộc Liệt Diễm hiện đang rủng rỉnh cả mớ ma thạch. Chưa hết, sau trận càn quét sào huyệt Hang Động Đá, đám người chơi còn cuỗm được cả rổ nguyên liệu từ lều của lão tộc trưởng Orc. Thế nên, ba cái chi phí ma lực lẻ tẻ để duy trì trận pháp này đối với bọn họ chỉ là muỗi.
Lâu đài của Hắc Long ư?
Tim Dạ Yến trật một nhịp.
Nếu cô nhớ không lầm thì cái nơi đó nằm chình ình ngay sát sào huyệt của bọn Orc cơ mà?
Khoan đã, lẽ nào những gì bọn họ nói nãy giờ đều là sự thật?
Chẳng mấy chốc, HootyBird cuối cùng cũng đã ổn định xong dòng ma lực của trận pháp và chính thức kích hoạt nó.
"Ngon lành, chạy được rồi đó."
Cô nàng pháp sư tóc hồng lăng xăng chạy lên trước, đứng ngay ngắn trước trận pháp. Sau đó, cô xoay người lại, nở một nụ cười ngọt lịm với Dạ Yến.
"Mình đi được chưa chị?"
Dạ Yến ngập ngừng một thoáng, rồi vẫy tay ra hiệu cho những em nhỏ bám theo sau.
Vừa bước chân vào ma trận, một ánh chớp chói lòa bất thần lóe lên làm cô lóa mắt. Dạ Yến cảm giác như mình vừa bị hút xuyên qua một lớp màng vô hình. Bầu không khí lạnh lẽo và ẩm ướt của khu phế tích đột nhiên biến mất, thay vào đó là một luồng không khí khô ráo và trong lành xộc thẳng vào mũi.
Chỉ một khoảnh khắc sau, khi mắt còn chưa kịp thích ứng với khung cảnh xung quanh, màng nhĩ Dạ Yến đã bị dội bởi một mớ âm thanh huyên náo và ồn ào.
"Hahaha… Trận pháp chạy mượt rồi anh em ơi."
"Map mới mở rồi, có map mới để quẩy rồi! Xông lên anh em!"
"Khoan đã, từ từ hẵng đi, nhìn kìa, có người đang dịch chuyển tới."
Ánh sáng chói lòa từ trận pháp dần tản đi và tầm nhìn của Dạ Yến cũng từ từ rõ nét trở lại.
Ngay khoảnh khắc ấy, Dạ Yến sững sờ hóa đá.
C-Cái gì đang diễn ra thế này?
"Nhiều... nhiều Tinh linh quá!?" Cô nàng mắt xám không kiềm được mà thốt lên đầy kinh ngạc.
Cô phát hiện mình đang đứng giữa một tòa lâu đài cổ kính và sảnh lớn thì ken đặc Tinh linh đủ mọi thể loại, sơ sơ cũng phải hơn trăm người. Và tít ngoài cửa sảnh phía đằng xa, cô thậm chí còn thấy nguyên một hàng dài những kẻ tai dài đang xếp hàng, đông đến mức không thấy điểm dừng.
Tinh linh!
Quá trời Tinh linh!
C-Cái gì thế này, quy mô này ít ra cũng phải bằng một bộ tộc cỡ nhỏ đang tụ tập tại đây đúng không?
Đã thế, cô còn tinh ý nhận ra màu tóc của những Tinh linh này cũng thập cẩm đủ màu.
Dạ Yến hoàn toàn bị chấn động tâm lý, mồm chữ O mắt chữ A, cảm giác như mình đang bị mộng du.
Và khi đám người chơi đang rồng rắn xếp hàng trong sảnh chờ đến lượt vào map mới Rivendell thì vô tình tia thấy nhóm của Dạ Yến, mắt bọn họ tức thì sáng rực lên như đèn pha.
"Là em NPC lúc nãy trên livestream kìa! Hình như tên ẻm là Dạ Yến."
"Một NPC mới toanh."
"Ôi nhìn kìa! Có cả mấy bé Tinh linh loli với shota dễ thương nữa."
"Áaaaa... đáng yêu quá đi mất."
"Nghe đồn cô Dạ Yến này là một NPC hệ đạo tặc, ẻm sở hữu mấy kỹ năng ngon lắm đấy."
"Đù, class mới kìa! Biết đâu tụi mình lại cày được thêm vài kỹ năng mới."
"Chào cô Dạ Yến nha."
Cả đám nhao nhao lên chào hỏi một cách vồn vã, khiến Dạ Yến và đám nhóc sợ đến mức suýt rơi tim ra ngoài.
K-Khoan đã...
Sao bọn họ lại biết tên cô?
Từ từ đã...
Cô dám thề là chưa từng chạm mặt bất kỳ ai trong số bọn họ bao giờ, vậy mà sao bọn họ lại biết rõ mười mươi cô hành nghề đạo tặc?
Dạ Yến lại càng lún sâu vào hố đen của sự hoang mang tột độ. Cùng lúc đó, cô không khỏi cảm thấy mặt mình đang nóng bừng lên vì ngượng ngùng. Nói thật chứ, ngay cả bản thân cô cũng chẳng tự hào gì cái cái "nghề" đạo tặc này. Thế mà giờ lại bị cả đám người lạ hoắc hớn hở chỉ mặt gọi tên oang oang giữa thanh thiên bạch nhật thế này, chẳng khác nào bị đem ra lăng trì xử trảm trước công chúng.
"Cô đạo tặc ơi, ngó qua đây xíu đi! Tôi đang chơi class thợ săn, tôi có thể chuyển sang class đạo tặc giống cô được không?"
"Chào cô đạo tặc xinh đẹp nha."
Đủ mọi thể loại lạ mặt hớn hở vẫy tay chào cô như thể bọn họ là bạn từ lâu.
Dạ Yến: "..."
X-Xấu hổ chết đi được.
Chuyện này thực sự quá là xấu hổ!
Theo phản xạ, cô rụt người lại, dang tay che chắn cho các em nhỏ, cố gắng né tránh sự vồ vập đến mức rùng rợn của đám người lạ này.
"Đừng sợ, đây đều là đồng đội của chúng tôi."
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm và mạnh mẽ vang lên từ phía sau. Dạ Yến cảm nhận được một bàn tay to lớn, ấm áp đặt lên vai mình, xua tan đi phần nào sự căng thẳng và mang lại một cảm giác an tâm kỳ lạ.
Cô quay đầu lại và bắt gặp ánh mắt điềm tĩnh, đầy vẻ trấn an của Cơm Hộp.
Đồng đội.
Dạ Yến hít một hơi thật sâu.
Bọn họ… hóa ra bọn họ đã tập hợp được một lực lượng đông đảo đến thế này rồi sao?
Thấy Cơm Hộp chủ động xán lại gần dang tay che chở cho Dạ Yến và lũ nhóc, đám người chơi lập tức ồ lên trêu chọc.
"Đù móa, sếp Cơm Hộp, ông tính cua ẻm thật đấy à?"
"Không ngờ sếp lại là con người như vậy nha~"
"Sốc tận óc! Top 1 server mà lại đi thả thính NPC."
Cơm Hộp: "..."
Nghe đám người chơi thi nhau chọc ngoáy, sắc mặt cậu hơi sầm xuống, Cơm Hộp vô thức rụt bàn tay đang đặt trên vai cô lại.
"Xê ra chỗ khác chơi." Cậu hờ hững buông một câu đuổi khách.
Thấy Cơm Hộp bắt đầu quạu, đám game thủ đang cà khịa vội vã rụt cổ lại, cười hì hì nham nhở.
Dạ Yến: "..."
"Dạt ra hết! Tránh đường cho người ta đi nào! Tụi này vẫn đang làm dở nhiệm vụ đấy!" Little Salty Cat vừa hét vừa rẽ đám đông chen lên phía trước.
"Ủa, nãy giờ mấy người vẫn chưa trả nhiệm vụ phụ à?"
"GATO vãi."
"Thôi bớt nhiều lời đi, đi thôi."
"Ừ… lo chui vào map mới cày cuốc thôi."
Đám Tinh linh tặc lưỡi tiếc rẻ rồi cũng dạt sang hai bên nhường đường cho nhóm của họ. Sau đó, hầu hết mọi người chẳng còn tâm trí đâu mà dòm ngó nhóm Dạ Yến nữa. Bọn họ lại dán mắt vào cái map mới toanh, hớn hở thi nhau chen chúc nhảy vào trận pháp ma thuật.
Tuy nhiên, vẫn còn vài thành phần mặt dày nấn ná ở lại, sấn sổ xán lại gần nhóm Dạ Yến.
"Chào cô Dạ Yến nha, tui là Demacia. Cô có cần tui làm hướng dẫn viên không?" Cậu ta vừa nói vừa nhiệt tình chèo kéo, rồi bồi thêm:
"À ừm... tui sẽ dẫn đường cho cô, nhưng bù lại cô chỉ cần dạy tui vài kỹ năng của hệ đạo tặc được không?"
"Cô Dạ Yến ơi! Rất vui được gặp cô, tụi mình kết bạn nha."
Dạ Yến: "..."
Tinh linh vốn dĩ luôn tự hào về sự kiêu hãnh và thanh tao của mình. Ngay cả khi giao tiếp với đồng bào trong tộc, họ cũng thường giữ kẽ và cư xử cực kỳ khuôn phép dẫu đã quen biết nhau từ lâu.
Ấy vậy mà cái đám này lại ném đi sạch sành sanh cái gọi là phép tắc xã giao của Tinh linh. Dạ Yến chẳng biết đây là phúc hay là họa, cô chỉ biết thở dài thườn thượt, quay mặt đi chỗ khác, vờ như đang mải mê ngắm cảnh ngoài cửa sổ lâu đài.
Và khi ánh mắt cô vô tình quét qua khung cảnh bên ngoài, đồng tử Dạ Yến bỗng mở to hết cỡ, ánh mắt cô xoáy sâu vào một khu vực quen thuộc đến gai người.
Cái sườn đồi đó, nếu trí nhớ của cô không có vấn đề...
Chính là nơi sừng sững đóng quân của bộ lạc Hang Động Đá.
Nhưng giờ đây, cái sào huyệt bất khả xâm phạm đó dường như chỉ còn là một đống tro tàn đổ nát.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn