Chương 141: Cởi hết trang bị ra rồi ta tha cho
Game of the World Tree · Yuelian · 237 chương · ~23 phút đọc · Tạo 30/07/2026
101 - 200 N-Ngân Long?
Belus đứng hình mất năm giây, mắt chớp chớp nhìn chằm chằm vào lớp vảy đen ngòm cứng như thép đang phủ kín từ đầu đến chân con rồng Merril.
Cái con Hắc Long này, chẳng lẽ bị điên hay sao? Hay là não nó bị hỏng mất rồi?
Đã thế, một con Hắc Long mà lại đi bô mồm xưng danh chính nghĩa? Lại còn nói dối rằng có quen biết cá nhân với một vị Chân Thần cơ đấy?
Lạy Chúa Tể Vĩnh Hằng Iteo trên cao, đây quả thực là câu chuyện nực cười nhất mà lão từng nghe trong đời.
Chỉ cần liếc sơ qua kích thước, con rồng tơ này giỏi lắm cũng chỉ trạc chừng ba trăm tuổi đổ lại là kịch kim. Bịa đặt! Làm quái gì có chuyện nó diện kiến được một vị Chân Thần khi mà đã cả ngàn năm nay chẳng có bất kỳ vị thần nào thèm giáng lâm xuống phàm giới cơ chứ.
Hơn nữa, một vị Chân Thần thì lấy lý do quái gì để mắt tới một con rồng con hỉ mũi chưa sạch? Muốn lọt vào mắt xanh của các vị thần thì bét ra cũng phải là một con rồng cấp Truyền Thuyết mới đủ tư cách.
Đã thế con rồng này còn cả gan tới mức bảo thần linh cấp hẳn cho nó một dàn tùy tùng đến hầu hạ phục vụ tận răng.
Ha ha.
Theo những gì lão biết, phần lớn sứ giả của một Chân Thần đều mang sẵn cái thói kiêu ngạo ngút trời, làm sao bọn họ có thể hạ mình đi hầu hạ kẻ khác, huống hồ gì lại là phục dịch một con rồng con?
Nó nghĩ mình là ai chứ?
Nidhogg, Con Rồng Của Sự Tuyệt Vọng chắc?
Quả không hổ danh là Hắc Long, cái giống loài hèn hạ và vô liêm sỉ nhất trong số các loài rồng có màu, nói dối không ngượng mồm mà mặt vẫn tỉnh rụi.
Belus bật ra một tiếng cười khẩy.
Thế nhưng, lão cũng cay đắng thừa nhận rằng xét về tổng lực chiến của thương đoàn hiện tại, bọn họ hoàn toàn không có cách để chiến thắng con Hắc Long này.
Chuyến đi lần này, bọn họ đã sơ suất không mang đủ cao thủ hộ tống. Nếu thực sự chiến đấu, kết cục thảm bại của phe lão là điều chắc chắn.
Belus nhìn Merril chằm chằm bằng một ánh mắt thâm sâu, cố nuốt cục tức vào trong.
"Chúng tôi có thể bỏ lại toàn bộ hàng hóa và rút lui khỏi đây, nhưng ngài Hắc Long, ngài cũng đừng nên ép người quá đáng. Nếu không, tôi sẽ ra lệnh cho anh em thiêu rụi toàn bộ hàng hóa bao gồm cả lũ Tinh linh bị bắt cóc đó."
"Ngươi dám uy hiếp ta!?"
Sắc mặt Merril tức thì tối sầm lại.
Nghe giọng điệu đằng đằng sát khí của con rồng, đám người chơi đang hóng hớt trong phòng livestream cũng lăn ra cười.
"Haha, dại dột vãi... tự nhiên đi vuốt râu hùm, dám đe dọa cả Tiểu Hắc cơ đấy."
"Cái lão già này không biết Tiểu Hắc ghét cay ghét đắng cái gì nhất à? Chính là bị người khác uy hiếp đấy. Thằng Merril đầu óc thì đơn giản thật nhưng có những lúc nó ngang như cua vậy."
"Xong phim rồi, yên nghỉ đi chú. Bọn mình mở sẵn tiệc tang lễ trước cho lão pháp sư già này luôn là vừa."
"Nhưng mà nếu con Hắc Long khạc lửa, chẳng phải hơi thở của nó sẽ thiêu rụi hết đống trang bị sao?"
"Này anh em, sao tụi mình không giả vờ hùa theo tụi nó trước đi? Cứ hứa lèo một câu, chờ tụi nó ngoan ngoãn giao đồ ra rồi lật mặt cái một."
"Duyệt! Đâm sau lưng tụi nó thôi. Dụ được tụi nó lột sạch trang bị ra thì càng ngon. Vừa húp được đồ vừa làm suy yếu tổng lực chiến của tụi nó."
"Sáng kiến hay đấy, với lại tôi nghe nói cái nhiệm vụ này chả có tí phần thưởng Lượt hồi sinh hoàn hảo nào sất. Lỡ mạng nào tạch là bên mình lỗ sấp mặt."
"Pfft... Mấy ông nghĩ sếp Mèo thèm để tâm đến ba cái điểm cống hiến lẻ tẻ đó à?"
"Ừ thì ẻm chắc không bận tâm đâu, nhưng còn những người khác thì sao?"
"Mấy ông lo xa quá rồi. Lỡ cái lão trưởng đoàn không mắc bẫy ngay từ đầu thì tính sao?"
"Trời, dễ ợt! Cứ để Little Salty Cat ra mặt đàm phán. Mấy lời hứa của con Hắc Long thì uy tín như cứt, nhưng của Tinh linh thì sao?"
"Vãi... anh em mưu hèn kế bẩn quá!"
"Bẩn cái gì mà bẩn? Đây gọi là chiến thuật! Là sách lược! Tụi mình là game thủ mà!"
Mắt Little Salty Cat sáng rực lên khi lướt đọc cơn mưa bình luận hiến kế trong kênh livestream.
"Này, Merril! Lại đây nghe tui bảo..."
Cô nàng bất thần rướn người lại gần tai con Hắc Long, thì thầm to nhỏ vài câu.
Belus tinh ý nhận ra sau khi Tinh linh kia thì thầm vài câu, đôi mắt con Hắc Long khẽ sáng lên, và cái vẻ đằng đằng sát khí lúc nãy cũng bay biến đi đâu mất. Điều này lại càng khiến lão tò mò tợn.
Rốt cuộc mối quan hệ giữa con Tinh linh này và con Hắc Long là cái quái gì vậy?
Tuy nhiên, lão dần lờ mờ nhận ra rằng, kẻ đang nắm thế thượng phong không phải là con Hắc Long mà chính là con Tinh linh cái kia!
Có thể ả chưa hẳn là người nắm quyền chỉ huy, nhưng rõ ràng ả có tiếng nói ảnh hưởng đến những quyết định của con Hắc Long.
Con Hắc Long này rốt cuộc bị làm sao vậy?
Lẽ nào ả Tinh linh đó đã thuần phục được nó?
Chuyện này... vô lý quá đi mất?
Belus ngày càng trở nên hoang mang tột độ.
Tuy nhiên, từ khi phát hiện ra con Hắc Long bị ả Tinh linh thao túng tâm lý, sự lo lắng trong lòng lão cũng vơi đi phần nào.
Bởi lẽ Tinh linh sẽ không bao giờ ra tay tuyệt diệt kẻ thù.
Lão đinh ninh rằng chỉ cần phe lão ngoan ngoãn đáp ứng bất kỳ điều kiện nào do ả Tinh linh kia đưa ra, thì ả chắc chắn sẽ dỗ ngọt con Hắc Long thả bọn lão đi. Lỗ thì cũng đã lỗ rồi, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, sau này tìm cách kiếm chác bù lại sau.
Ngay lúc này, Belus lại một lần nữa nghe thấy tiếng gầm gừ của con Hắc Long.
"Được rồi, bổn tọa đã thay đổi quyết định, nên cái giao kèo lúc nãy coi như xé nháp."
"Các ngươi không cần phải tự chặt tay nữa, thay vào đó, chỉ cần ngoan ngoãn dâng hết kho báu và lũ Tinh linh bị bắt cóc cho ta, à quên, phải giao nộp luôn toàn bộ vũ khí và trang bị trên người các ngươi nữa. Hừm... ta chỉ cho các ngươi một cơ hội duy nhất thôi đấy."
Belus: "..."
Cái con thằn lằn này thế mà dám lột sạch cả trang bị của bọn họ.
Đúng là cái loài vừa tham lam vừa độc ác!
Lão lườm Merril bằng ánh mắt sắc lẹm.
Con rồng cũng gườm gườm lườm lại, không nhượng bộ nửa phân.
"Cục súc là bản tính của bổn tọa rồi. Nhắc lại lần cuối, các ngươi chỉ có một cơ hội duy nhất. Hừm, đây là cái giao kèo do người bạn Tinh linh của ta đưa ra đấy."
Ngập ngừng một lát, Belus đành cắn răng nhượng bộ, giọng điệu đầy vẻ đấu tranh nội tâm: "Được rồi, chúng tôi sẽ làm theo!"
Vừa nói, Belus chẳng thèm nhìn con rồng lấy một cái mà xoáy chặt ánh mắt vào cô ả Tinh linh. Đối đầu với sức mạnh của một con Hắc Long cấp Thượng Vị Bạc lúc này quả thực là việc lực bất tòng tâm.
Cơ mà cái con Hắc Long xảo quyệt này thì ngàn vạn lần không thể tin tưởng được. Nhưng nếu đó là một giao kèo được đặt ra bởi một Tinh linh thì câu chuyện lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Bọn tai dài này vốn nổi tiếng là trung thực và lương thiện, nói được làm được.
Nghĩ đến đây, Belus khẽ thở phào nhẹ nhõm.
May phước...
Đúng là trong cái rủi có cái may, con Hắc Long này lại có một người bạn đồng hành là Tinh linh.
Nếu xui xẻo đụng phải một con Hắc Long điên khùng thực sự, e là giờ này thương đoàn của lão đã bị tiêu diệt cả rồi.
Dẫu chẳng hiểu bằng cách quái nào hai đứa nó lại đi chung với nhau, nhưng có vẻ ả Tinh linh này vẫn đủ sức kìm cương con rồng này ở một mức độ nhất định.
Nghĩ đi nghĩ lại thì, giờ mọi chuyện cũng có vẻ hợp lý rồi.
Chỉ khi bị tiêm nhiễm bởi tư tưởng của một Tinh linh, thì cái con Hắc Long này mới dám mở mồm ra rao giảng về chính nghĩa chứ, đúng không?
Bọn họ sẽ bình an vô sự miễn là moi được lời cam kết từ miệng ả Tinh linh.
Xem ra, sau khi trở về từ chuyến này, phải lên làm việc lại với cấp trên, đề xuất tăng cường thêm vài lính đánh thuê cấp cao để phòng hờ những mối hiểm họa khôn lường kiểu này mới được. Vấp ngã lần này coi như một bài học nhớ đời.
Belus ta đây, sớm muộn gì cũng sẽ trả đủ cả vốn lẫn lãi!
Little Salty Cat hơi ngớ người khi vô tình bắt gặp ánh mắt xoáy sâu đầy ẩn ý của Belus. Nhưng cô nàng cũng nhanh chóng bắt sóng được, đảo mắt lém lỉnh rồi toe toét cười:
"Đúng vậy, chúng tôi sẽ giữ đúng lời hứa."
Nghe lời cam kết chắc nịch từ miệng ả Tinh linh, nét căng thẳng trên khuôn mặt Belus cũng giãn ra hẳn.
Lão liếc con Hắc Long một cái thật sâu, rồi vung tay ra hiệu cho đám nhân viên thương đoàn và bọn lính đánh thuê bắt đầu lột bỏ trang bị.
Lần này, Belus đã ghim thật sâu cái mối nhục này vào lòng. Bằng bất cứ giá nào, sớm muộn gì lão cũng sẽ bắt con Hắc Long và ả Tinh linh kia phải trả giá.
Đám người chơi trong phòng livestream trố mắt ra nhìn đám nhân loại trong thương đoàn thi nhau lột sạch sành sanh trang bị trên người.
"Vãi nồi... tụi nó cởi sạch đồ ra thật kìa..."
"Lmao, cười ẻ, sếp Mèo có đọc được cái kế bẩn này của tụi mình không ta? Không thể tin nổi là nó lại hiệu nghiệm!"
"Hahaha... mấy cái NPC nhân loại này ngây thơ vãi nhái. Kêu cởi đồ là cởi sạch trơn luôn!"
"Chỉ số thông minh tụi này rớt giá thê thảm vậy sao? Bị neft tế bào não à lmao?"
"Tụi nó ngu thật hay giả vờ ngu vậy? Không có trang bị thì lấy đâu ra sức mà đấm nhau nữa?"
"Trí tuệ nhân tạo của mấy NPC này cùi bắp quá! Đánh giá một sao!"
"Chỉ vì dăm ba lời hứa suông mà cũng tin sái cổ? Phải tao là bắt thề độc lấy danh nghĩa Chân Thần rồi."
"Haha... Thề bằng niềm tin à? Ông quên mất trong mắt tụi nó, tộc Tinh linh làm quái gì còn vị thần bảo hộ nào nữa."
"Cởi hay không cởi thì kết cục cũng đứt bóng thôi. Kiểu gì thằng Merril chả tiễn hết cả lũ xuống lỗ."
"Cười lộn ruột, lão đó tin sái cổ mấy lời chém gió của sếp Mèo luôn kìa!"
"Vì dẫu sao tụi mình cũng là Tinh linh mà lị."
"Tui không ngờ độ uy tín của cái mác Tinh linh lại cao đến thế luôn á. NPC tin sái cổ mọi lời tụi mình nói."
"Mới giác ngộ ra à? Từ trước đến giờ vẫn vậy mà. Dẫu sao thì đó cũng là đặc điểm thiết lập nhân vật đã được ấn định sẵn trong cốt truyện game rồi."
"Hừm... mấy ông nói thế tui tự nhiên nảy ra vài tối kiến cực kỳ táo bạo. Lỡ tụi mình vác cái mác này đi lừa đảo lũng đoạn khắp các thị trấn loài người thì sao ta."
"Ối giời ơi, ê hê hê hê..."
"Ê hê hê hê hê... xD"
"(͡° ͜ʖ ͡°)"
"Thôi đi mấy má! Đừng có bôi tro trát trấu vào cái danh tiếng thanh cao của tộc Tinh linh nữa."
"Dẹp! Bớt làm mất mặt tộc Tinh linh giùm cái!"
Phòng livestream tràn ngập một bầu không khí tấu hài cực mạnh.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn