Chương 124: Chuyển phát nhanh
Game of the World Tree · Yuelian · 237 chương · ~37 phút đọc · Tạo 30/07/2026
101 - 200 Nghe lỏm cuộc trò chuyện giữa Lý Mục và HootyBird, Thánh nữ Alice không khỏi hoang mang.
Cô không hiểu bọn họ đang tính chế tạo thứ gì, nhưng cô có để ý thấy mấy trăm Người Được Chọn cấp thấp không tham gia vào chiến dịch này, thay vào đó lại đang tất bật hì hục làm gì đó ở thị trấn của người chơi. Tuy nhiên, rất nhanh sau đó, cô đã có câu trả lời khi thấy trận pháp dịch chuyển lại một lần nữa bừng sáng, và bốn năm người hì hục đẩy một cỗ máy khổng lồ đi ra từ cổng không gian.
Alice sửng sốt trân trân nhìn cái cỗ máy bằng gỗ to lớn vừa được đẩy ra. Và sau khi món hàng đầu tiên được vận chuyển thành công, những người chơi tiếp tục lôi thêm ba cỗ máy y hệt như thế nữa qua cổng.
"Đây là cái gì vậy?" Alice chỉ tay vào cỗ máy mang hình thù kỳ dị nhưng lại có chút quen mắt kia, tò mò hỏi.
"Thưa Thánh nữ, đây chính là vũ khí công thành bí mật của bọn tôi đấy."
HootyBird nhếch mép cười đắc ý rồi quay sang hò hét chỉ đạo đám người chơi bắt đầu lắp ráp. Chỉ trong chớp mắt, bốn cỗ máy gỗ khổng lồ đã sừng sững hiện ra trên đỉnh đồi.
Chúng đứng thẳng tắp, các góc cạnh sắc bén, hai bên sườn cỗ máy còn khắc vài hán tự "Đông Phong". Cấu trúc chính của cỗ máy gồm hai cột trụ đỡ chịu lực với một trục ngang cố định, bên trên được lắp đặt đòn bẩy bằng gỗ và hệ thống ròng rọc. Một cánh tay đòn vuông góc với trục và có thể xoay tự do quanh trục được chốt chặt trên trục ngang. Một đầu của cánh tay đòn được luồn vào một sợi dây thừng bện xoắn theo chiều ngang, đầu còn lại gắn một cái giỏ gỗ lớn.
Giọng Alice trở nên vô cùng kỳ quặc khi ướm hỏi:
"Cái thứ này trông có vẻ hơi giống cái máy ném đá mà con người hay dùng trong những cuộc chiến của họ nhỉ?"
Ở lục địa Saigües, công nghệ của nhân loại hiện tại như thời Hậu Trung Cổ ở Trái Đất. Mặc dù cũng có những vũ khí ma thuật như đại bác tinh thể ma lực nhưng máy bắn đá - loại vũ khí giá rẻ bèo lại dễ dàng chế tạo ngay tại trận - vẫn luôn là lựa chọn hàng đầu trong các cuộc vây thành. Là một thế giới kỳ ảo, nên máy bắn đá ở lục địa này nhìn chung cũng được độ thêm chút ma thuật cho oai.
Tuy nhiên, ấn tượng của Alice về nhân loại vốn dĩ chẳng tốt đẹp gì, thế nên cô cũng chẳng có cái nhìn thiện cảm nào với những cỗ máy giết chóc do bọn họ phát minh ra. Nhưng dù thế, cô vẫn phải ngậm ngùi thừa nhận rằng một vài phát minh của loài người đôi khi cũng khá được việc.
Điều khiến Alice kinh ngạc là những Người Được Chọn thế mà cũng biết chế tạo máy bắn đá.
Tất nhiên là người chơi dư sức làm được rồi.
Thực chất, máy bắn đá chẳng đòi hỏi trình độ kỹ thuật cao siêu gì cho cam, vì nó hoạt động dựa trên nguyên lý đòn bẩy sơ cấp. Hơn nữa, đầy rẫy các video hướng dẫn làm máy ném đá trên mạng nhan nhản, chỉ cần có tay là làm được. Chỉ là, muốn làm một cái máy ném đá to đùng ngã ngửa với tầm bắn xa tít mù tắp thì cũng hơi khoai một chút. Cơ mà, mấy thành viên cộm cán trong bang hội Ủy Ban Đáng Yêu với chuyên môn cơ khí kỹ thuật, bằng một cách thần kỳ nào đó đã chế tạo thành công.
Ngay sau khi biết tin sắp đi úp sọt sào huyệt của bọn Orc, đám người chơi đã bắt tay vào chuẩn bị đủ đường.
Ban đầu, bọn họ cứ đinh ninh là sẽ đi công phá một thành trì kiên cố, nên vài người đã nảy ra sáng kiến chế tạo vài khẩu pháo hạng nặng. Bọn họ còn hùng hổ muốn đúc hẳn đại bác cơ, cơ mà lý tưởng thì mượt còn thực tế thì phũ phàng. Dù có ma thuật hỗ trợ, những người chơi vẫn cay đắng nhận ra với trang thiết bị và tài nguyên nghèo nàn hiện tại, việc chế tạo thuốc súng là bất khả thi. Thế nên, bọn họ đành quay xe chuyển sang làm cái máy ném đá, món đồ chơi tương đối "dễ xơi" hơn.
Dù cuối cùng lòi ra sự thật là đám Orc chẳng có khả năng xây nổi một cái pháo đài ra hồn thì công sức chuẩn bị của họ cũng chẳng uổng phí. Và giờ đây, mấy cỗ máy này cuối cùng cũng đến lúc tỏa sáng.
Vừa nhìn thấy cỗ máy ném đá được lắp ráp hoàn chỉnh, mắt Demacia sáng lên như đèn pha.
"Á đù, sếp Cú ơi, tổ đội của sếp đỉnh vãi chưởng. Thế mà cũng làm ra được thật này!"
"Chỉ là ứng dụng cơ bản của cơ học thôi, tiếc cái là không đủ nguyên liệu. Cái máy này chắc chỉ ném xa được khoảng 500 mét là kịch kim. May mà chúng ta đang ở trên cao với có thêm tí buff ma thuật phụ trợ." HootyBird chép miệng tiếc rẻ.
Demacia: "..."
Vãi cả nồi, bà chị đùa tôi đấy à? 500 mét là xa vãi đái ra rồi đấy!
Phải biết là tầm bắn trung bình của một cái máy ném đá hạng nặng thời trung cổ trên Trái Đất cũng chỉ lẹt đẹt khoảng 300 mét thôi.
Mấy gã chế tác này đúng là quái vật thật!
Nhìn cỗ máy ném đá, khóe miệng Lý Mục khẽ nhếch lên một nụ cười ranh mãnh.
"Lũ Orc này bắt đầu giở trò hèn nhát không dám chơi khô máu nữa rồi phải không? Vậy thì cứ đem mấy gói chuyển phát nhanh này ra dội nát căn cứ của chúng đi." Anh dõng dạc tuyên bố.
Đám người chơi đưa mắt nhìn nhau, đồng loạt nở một nụ cười đầy nham hiểm rồi thi nhau cười khả ố.
"Hê hê hê hê..."
Khóe miệng Alice giật giật liên hồi.
Những kẻ này, càng ngày nhìn càng thấy giống loài người mới chết chứ!
Sau khi dàn trận mấy cỗ máy ném đá xong xuôi, đám người chơi lấp đầy cái giỏ gỗ bằng những tảng đá tảng nặng trịch, rồi khệ nệ khiêng từng bao tải đựng đá dăm nhét đầy các túi dầu đặt ở đầu đòn bẩy bên kia.
"Có ai rành phép cường hóa hệ hỏa không? Tốt nhất là loại có thêm hiệu ứng nổ chậm ấy. Không cần độ trễ lâu quá đâu, vài giây là đẹp rồi." Lý Mục hô lớn.
"Để em! Để em! Em mới học được một chiêu có thể buff lửa bám dính vào mục tiêu trong một thời gian ngắn. Kích nổ chậm cũng chỉ là muỗi. Lại còn đảm bảo sức công phá cực khủng luôn. Hê hê hê... Em dám cá cả cái nhà của mình là quả nổ này sẽ là màn pháo hoa hoành tráng nhất mà mọi người từng thấy." Little Salty Cat lon ton chạy tới, hai tay xoa vào nhau chà xát để tạo ra một quả cầu lửa rực rỡ.
Demacia: "..."
...........
Bộ lạc Hang Động Đá Sau khi đổi chiến thuật, phe Orc đã giảm thiểu được thương vong đáng kể, trong khi đám Tinh linh thì vẫn bị vây cứng trên đỉnh đồi. Dù cái tên kiếm sư cấp Bạc cứ thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma trong hàng ngũ Tinh linh vẫn là một mối đe dọa khôn lường, nhưng bầy Orc đã đề cao cảnh giác và tung ra vài đòn phản chế, khiến đối phương khó lòng làm càn như trước.
Khác với khả năng bất tử của những người chơi, El dù sao vẫn chỉ là một đứa trẻ 80 tuổi không có khả năng hồi sinh, thể lực cũng có hạn, điều này khiến Cự Sơn thở phào nhẹ nhõm. Lão dời mắt nhìn con chó săn địa ngục đang chật vật câu giờ nhờ sự chi viện của đội cung thủ Orc, trong lòng cũng an tâm phần nào.
"Ngài bá tước chắc sắp xong rồi nhỉ?"
Thế nhưng, ngay lúc lão vừa kịp thả lỏng thần kinh, đại tư tế bỗng giật mình bởi một tiếng thét thất thanh từ đâu đó vang lên. Theo phản xạ, lão ngoái đầu lại và kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy bốn cục "thiên thạch" đỏ rực đang xé gió lao thẳng về phía bộ lạc Hang Động Đá.
Những cục "thiên thạch" này phóng theo một quỹ đạo vòng cung hơi chéo, nhắm thẳng vào trung tâm bộ lạc.
"Chạy mau, né đi!" Tộc trưởng hốt hoảng gào thét báo động cho những Orc còn lại trong căn cứ.
Ấy thế nhưng, trước khi những cục "thiên thạch" đó kịp chạm đất, chúng đột nhiên phát nổ kinh hoàng ngay giữa không trung. Kèm theo một tiếng nổ điếc tai nhức óc, những cục "thiên thạch" vỡ vụn thành trăm mảnh nhỏ, vô số những viên đá lớn nhỏ cuộn trào trong ngọn lửa rực sáng trút xuống như một cơn mưa sao băng tuyệt mỹ mà chết chóc.
Nhà cửa của chúng chủ yếu được dựng lên từ đá tảng và cỏ tranh, còn lều trại thì làm từ da thú, toàn là những thứ bén lửa cực nhạy. Đã nhiều ngày nay, khu vực quanh Dãy Núi Hắc Ám không hề có một giọt mưa nào, thời tiết thì hanh khô đến nghẹt thở. Những viên đá tẩm dầu hỏa đang rực cháy rơi rụng lả tả, chớp mắt đã thiêu rụi những căn nhà xui xẻo bị chúng đập trúng.
Chứng kiến cảnh tượng biển lửa hừng hực nuốt chửng xung quanh, sắc mặt đại tư tế xám ngoét, gào lên khản cổ:
"Nhanh lên! Dập lửa! Mau dập lửa đi!"
Tuy nhiên, trước khi lũ Orc kịp dập tắt ngọn lửa, bốn cục "thiên thạch" khác lại rít gào bay ngang qua đầu, và một căn nhà nữa lập tức chìm trong biển lửa kèm theo một tiếng "BÙM!" chát chúa. Tệ hại hơn nữa, một cục "thiên thạch" thậm chí còn nổ tung ngay sát vách lều chính của tộc trưởng, suýt chút nữa thì thổi bay luôn căn lều.
Chứng kiến thảm cảnh đó, Cự Sơn sợ đến mức hồn bay phách lạc. Bên trong căn lều chính đó chính là Dạ Du Thần đang dốc toàn lực thực hiện nghi thức triệu hồi sứ giả của thần.
"Là lũ Tinh linh! Là cái đám Tinh linh khốn khiếp đó. Chúng... chúng mang cả máy bắn đá tới." Một tên Orc tinh mắt la thất thanh, cắt ngang dòng suy nghĩ của Cự Sơn.
"Máy bắn đá?!" Cự Sơn trợn tròn mắt.
Đó chẳng phải là phát minh của loài người sao? Bằng cách quái nào đám Tinh linh lại sở hữu nó được?
Phải nói thêm rằng, Tinh linh vốn dĩ là một chủng tộc vô cùng kiêu ngạo, đặc biệt luôn sùng bái nền văn minh của chính mình một cách cuồng tín. Cho dù nền văn minh của họ đã lụi tàn, thì cái sự kiêu hãnh đó vẫn chưa bao giờ bị bào mòn. Trong mắt họ, con người, Orc hay bất kỳ sinh vật có trí tuệ nào khác đều chỉ là những giống loài dã man tuổi thọ ngắn ngủi, chỉ biết chế tạo ra mấy cái công cụ thô sơ hạ đẳng hoặc vài món đồ màu mè vô dụng.
Vì thế, lòng tự tôn của Tinh linh không bao giờ cho phép họ sử dụng những công cụ thô thiển như vậy.
Thực ra thì, suy nghĩ của họ cũng có phần hợp lý. Ở thời kỳ đỉnh cao của nền văn minh Tinh linh, những chủng tộc có trí tuệ khác vẫn đang lặn ngụp trong kỷ nguyên dã man mông muội, trong khi trang bị ma thuật của Tinh linh từ lâu đã vang danh khắp chốn bởi sự tinh xảo tuyệt mỹ và công năng bá đạo. Các chế tác của Tinh linh luôn là mặt hàng được săn lùng gắt gao nhất trên toàn thế giới. Tuy nhiên, hầu hết các chế tác của Tinh linh lại không được thiết kế phục vụ cho mục đích chiến tranh.
Sự trỗi dậy của nhiều nền văn minh đều bắt nguồn từ việc học hỏi hoặc nhận được sự trợ giúp từ tộc Tinh linh. Do đó, việc những Tinh linh thế hệ cũ tự hào về những phát minh của mình và có xu hướng khinh khỉnh coi thường các chế tác của chủng tộc khác cũng là điều dễ hiểu.
Vậy nên, việc đám Tinh linh này lại vác máy ném đá của nhân loại ra dùng là chuyện chưa từng có tiền lệ!
Nhìn bộ lạc của mình đang từ từ chìm trong biển lửa, đôi mắt tộc trưởng đỏ ngầu như máu, lửa giận trong lòng sục sôi đến tột đỉnh.
Không...
Không thể để chuyện này tiếp diễn được nữa.
Đám Tinh linh này đang trở nên xảo quyệt và độc ác y hệt như loài người vậy.
Nếu cứ để thế này, thì kể cả có thắng được trận này đi chăng nữa, bộ lạc Hang Động Đá cũng sẽ chỉ còn là một đống tro tàn. Toàn bộ tài sản tích cóp hàng trăm năm qua của chúng đều được cất giữ ở đây. Chưa kể, mấy cái máy ném đá này còn là mối đe dọa sinh tử đối với căn lều chính và những tộc nhân không có khả năng chiến đấu.
"Xông lên! Xông lên cho ta! Phá nát mấy cái máy ném đá của chúng." Cự Sơn gầm lên, ánh mắt đầy đau đớn.
Lần này, bầy Orc không còn chần chừ do dự mà lao lên như những con thú hoang.
Những đợt oanh tạc vừa rồi đã gây ra thương vong nặng nề cho bộ lạc. Bùa chú bảo vệ của đại tư tế không thể bao bọc cho tất cả, và những vụ nổ trên không đó thừa sức lấy mạng những con Orc bình thường đang kẹt lại trong căn cứ.
Mớ máy ném đá đó vẫn đang liên tục nã đạn...
"Lũ Tinh linh khốn kiếp! Đồ hèn hạ!" Bầy Orc nghiến răng ken két, với những đôi mắt rực lửa điên cuồng, lại một lần nữa lao vào vòng vây của người chơi.
Thấy lũ Orc đã hoàn toàn phát rồ, đám người chơi trên đỉnh đồi reo hò vang trời.
"Phải thế này mới vui chứ."
Bọn họ rút vũ khí, một lần nữa lao vào choảng nhau sứt đầu mẻ trán với bầy Orc đang ùn ùn kéo tới.
Và thế là, trận giáp lá cà điên cuồng lại tiếp diễn.
Hai bên lao vào chém giết, đao kiếm va chạm chan chát, ma thuật nổ tung tóe khắp mọi nơi. Tiếng gào thét, tiếng la hét thảm thiết vang lên không ngớt, có kẻ ngã xuống nhưng lập tức được thay thế bởi những kẻ khác tràn lên từ phía sau.
Trong lúc đó, đám người chơi ở hậu phương cũng chẳng rảnh rỗi, bọn họ vẫn miệt mài dùng máy ném đá nã cầu lửa tới tấp vào căn cứ của địch. Thậm chí, vài tay chơi lầy lội còn vác theo cả vũ khí sinh hóa tự chế: một thùng phân ủ mắm từ thị trấn được vận chuyển nóng hổi qua trận pháp dịch chuyển.
Trong Vương Quốc Tinh Linh, mọi thứ đều chân thực đến từng milimet, từ việc ăn, uống, và dĩ nhiên, cả đi vệ sinh nữa. Khi số lượng người chơi đông lên, lẽ dĩ nhiên là bọn họ cũng phải xây thêm nhà xí công cộng quanh thị trấn, nên việc thu thập ba cái loại "vũ khí sinh hóa" này chẳng có gì là khó khăn.
Bọn họ múc cái đống hổ lốn bốc mùi kinh tởm đó vào từng bao tải, yểm thêm ma thuật nổ chậm, rồi cẩu lên máy ném đá bắn thẳng ra ngoài làm đám Orc buồn nôn đến mật xanh mật vàng.
Thực ra, trong lịch sử Trái Đất thời trung cổ, rất nhiều đội quân cũng thường xuyên xài cái chiến thuật bẩn bựa này để hạ gục nhuệ khí của kẻ thù.
Bất ngờ thay, hiệu quả lại tốt ngoài sức tưởng tượng. Khi những quả "vũ khí sinh hóa tự chế" nổ tung, vô số con Orc xui xẻo dính đạn bị tắm trong một bãi nhầy nhụa hôi thối.
Tuy nhiên, khác với loài người, Orc vốn dĩ đã não cơ bắp lại còn nóng tính, khi bị sỉ nhục bằng cái trò bẩn thỉu này, chúng lại càng trở nên điên tiết và mất trí hơn.
"Đám chó đẻ bệnh hoạn tởm lợm! Lũ tai dài vô liêm sỉ khốn khiếp!"
"Á á á! Tao sẽ xé xác mày! Tao phải giết sạch bọn mày!"
Đám Orc càng lúc càng hung bạo.
"Á đù! Trò này vui vãi! Cho tui thử phát! Cho tui thử với!"
Thấy cái máy ném đá còn có thể xài theo kiểu này, Demacia lập tức hưng phấn tột độ. Cậu ta dẹp luôn ý định nướng mạng tự sát, tình nguyện chạy tới cái máy ném đá rồi hăm hở nghịch ngợm mớ đạn pháo bốc mùi.
Lý Mộc: "..."
HootyBird: "..."
Little Salty Cat: "..."
Thương vong của bầy Orc lại tiếp tục tăng vọt trong mớ hỗn chiến này, nhưng chúng vẫn không tài nào chọc thủng được phòng tuyến của người chơi. Vài tên Orc kiên trì nhất cũng hoảng sợ nhận ra rằng thực lực của lũ Tinh linh đang ngày càng mạnh lên một cách khó tin. Bọn chúng gào lên kinh ngạc, tin tức này lập tức lan truyền trong bộ lạc, đẩy sự hỗn loạn lên mức đỉnh điểm.
Trái lại, sĩ khí của người chơi lại dâng cao vút khi nhìn điểm kinh nghiệm, điểm cống hiến và trang bị cứ ào ào chảy vào túi. Rất nhiều tay to xông pha ở hàng tiền tuyến đã nhảy cấp ầm ầm, và bọn họ cũng đã gom được một đống trang bị chất cao thành núi nhỏ.
Thừa thắng xông lên, đám người chơi mở một cuộc tổng tiến công nhắm vào bầy Orc khiến chúng lại một lần nữa lộ ra dấu hiệu vỡ trận. Đại tư tế tuyệt vọng nhìn đội hình đang từ từ sụp đổ, lòng nóng như lửa đốt. Lão không ngừng tự hỏi liệu nghi thức triệu hồi của bá tước Dạ Du Thần đã thành công hay chưa.
Đúng lúc đó, một luồng dao động năng lượng khủng khiếp bùng nổ từ căn lều trung tâm của tộc trưởng. Một vòng tròn ma thuật khổng lồ được khắc họa bằng những ký tự thiêng liêng và bí ẩn của Thần Mùa Đông và Săn Bắn đột ngột hiện ra giữa không trung kèm theo một quầng sáng màu bạc rực rỡ. Một khúc thánh ca mang âm hưởng của một bài hùng ca chiến trận từ từ vang vọng khắp không gian. Cùng lúc đó, một bàn tay khổng lồ màu vàng óng thình lình vươn ra từ phía bên kia vòng tròn ma thuật.
Chứng kiến cảnh tượng này, Cự Sơn sững sờ mất vài giây. Nhưng khi nhìn rõ những ký tự vật tổ trên vòng tròn ma thuật, nét mặt đau khổ của lão ngay lập tức vỡ òa thành sự chấn động và mừng rỡ tột độ:
"Đây... đây là... ma trận triệu hồi. Là... sứ giả của thần!"
"Sứ giả của thần ư?!"
Nghe tiếng hét của đại tư tế, đám Orc thoạt đầu còn bối rối nhưng ngay sau đó lập tức chìm trong niềm hân hoan cuồng loạn:
"Vệ Thần Vật Tổ! Sứ giả cuối cùng cũng thành công rồi."
Giữa tiếng hò reo vang dậy của đám đông, luồng sáng bạc lại càng trở nên chói lòa. Một luồng khí tức cổ xưa, thô ráp nhưng lại toát lên uy nghiêm thần thánh từ từ lan tỏa theo sự xuất hiện của bàn tay vàng khổng lồ khiến toàn bộ bầy Orc đều phải quỳ rạp xuống trong sự kính sợ tột cùng.
Tuy nhiên... ngay khoảnh khắc bàn tay vàng đó vừa với ra ngoài, một vật thể không xác định bỗng rít gió xé toạc bầu trời bay thẳng tới.
Nó vẽ nên một đường cong hoàn mỹ, bay thẳng tắp lọt thỏm vào ngay giữa tâm ma trận mà chẳng hề trượt đi lấy một ly.
"Hừ!"
Một tiếng hừ lạnh đầy uy nghi vang vọng trong không trung. Bàn tay vàng khổng lồ vươn ra chộp gọn cái vật thể đang rơi xuống đó rồi bóp mạnh.
Bép...
Cái vật thể không xác định bay tới từ đỉnh đồi vỡ nát bét, những chất lỏng sền sệt màu vàng đen văng tung tóe lên khắp người thực thể bí ẩn còn chưa kịp ra khỏi trận pháp dịch chuyển.
Một mùi hôi thối kinh tởm xộc thẳng vào mũi dần lan tỏa khắp không gian quanh vòng tròn triệu hồi ngay sau đó. Cả chiến trường bỗng chìm vào một sự im lặng chết chóc.
Trên đỉnh đồi, Demacia ngớ người, vô thức há hốc mồm, bàn tay nãy giờ vẫn đang khư khư bưng cái thùng phân ủ mắm từ từ buông thõng xuống.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn