Chương 127: Chuyển dời trận địa
Game of the World Tree · Yuelian · 237 chương · ~30 phút đọc · Tạo 30/07/2026
101 - 200 Sức mạnh của một Bán Thần quả thực vô cùng khủng khiếp.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Bán Thần Volker, trực giác lập tức mách bảo Eve rằng hình nhân của cô tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn.
Suy cho cùng, cái hình nhân mà cô đang dùng hiện tại chỉ được nặn ra từ viên ngọc chứa một phần nhỏ Thần Lực của Nữ Thần Cái Chết làm lõi cốt lõi, khả năng chiến đấu tối đa cũng chỉ ép lên được ngưỡng Bán Thần, mà lại còn bị giới hạn thời gian eo hẹp.
Hơn nữa, đúng như Volker đã suy đoán, dù là một vị thần đích thực, nhưng cô vẫn chưa hoàn toàn làm chủ được Thần tính của mình.
Dẫu vậy, Chân Thần thì vẫn là Chân Thần. Chỉ vì hình nhân hiện tại của Eve không đọ lại Volker không có nghĩa là cô sẽ dễ dàng bị hắn giết trong nháy mắt, kể cả khi lúc này cô chỉ đang dùng một hình nhân tạm bợ đi chăng nữa.
Volker cũng đại khái cảm nhận được thực lực hình nhân của Eve. Điểm khác biệt duy nhất là hắn đã lầm tưởng cái hình nhân này chính là chân thân của cô.
Chà, chuyện này cũng không trách hắn được. Ngoại hình hiện tại của Eve không phải là một hình nhân theo định nghĩa thông thường của các vị thần. Quá trình phong thần thông qua sức mạnh đức tin đòi hỏi phải rũ bỏ những dục vọng phàm trần để ngưng tụ Thần tính của chính mình.
Khác với các Cổ Thần mang trong mình khối thần lực khổng lồ hợp nhất với cơ thể vật lý, nguồn sức mạnh của các vị thần phụ thuộc vào đức tin lại nằm ở chính những tín đồ của họ, thành phần đóng vai trò như một bình sạc năng lượng để cường hóa Thần tính.
Nói chung, một hình nhân được ngưng tụ từ sức mạnh của tín đồ thường sẽ luôn ở trong trạng thái thiếu hụt năng lượng. Thế nhưng hình nhân của Eve thì lại khác biệt hoàn toàn, vì nó được tạo ra bằng cách lấy viên ngọc lưu trữ của Tử Thần Hela làm lõi, kết hợp với một cơ thể Tinh linh hoàn hảo làm vỏ bọc vật lý.
Nói cách khác, luồng khí tức mà cô tỏa ra đã khiến Bán Thần Volker lầm tưởng rằng hình nhân của cô đang ở trong trạng thái không trọn vẹn, và rằng cô thực chất chỉ là một con Tinh linh nào đó may mắn vớ được cả Thần tính Tự Nhiên lẫn Sự Sống.
Đây cũng chính là lý do thực sự giải thích tại sao Eve, vốn đã tích lũy được hơn một trăm điểm thần lực, lại không dùng sức mạnh của mình để tạo lõi cho hình nhân mà thay vào đó lại xài tạm viên ngọc của Hela làm đồ thay thế. Cô muốn giăng bẫy để những kẻ mạnh hơn lầm tưởng cái hình nhân này chính là chân thân thực sự của mình.
Mục đích là để tạo ra một cái bẫy khiến kẻ thù nảy sinh tâm lý khinh địch rồi tự mình mắc phải những sai lầm chí mạng.
Hiện tại, những người chơi đã bắt đầu mở chế độ hóng hớt đoạn cutscenes ngay khi Eve vừa xuất hiện. Nhưng điều khiến họ hơi tụt mood lần này là Nữ Thần dường như không tỏa ra vầng hào quang chói lòa như mọi khi, cái thứ ánh sáng rực rỡ có khả năng khiến bất cứ ai vừa nhìn thấy đã muốn quỳ rạp xuống tôn thờ.
Mặc dù chỉ được bao quanh bởi một dải ánh sáng thần thánh mỏng manh, thần thái của Nữ Thần vẫn uy nghi và hoa lệ như cũ nhưng lại khiến người ta cảm thấy hơi lấn cấn. Bởi nếu đem so với hai lần xuất hiện hoành tráng chấn động trước đây thì màn ra sân lần này có vẻ hơi "thiếu thiếu" cái gì đó.
"Hê hê, xem ra tình trạng của ả ta quả thực đang rất tệ, đến mức phải dè sẻn từng giọt Thần Lực, thậm chí còn chẳng buồn giữ lấy chút uy nghiêm của một Chân Thần khi đứng trước tín đồ của chính mình."
Nhận ra điều này, sự tự tin của Volker lại càng bành trướng dữ dội.
Hắn vung cao thanh rìu chiến tỏa ra hàn khí buốt giá, một luồng sáng bạc phụt ra từ cơ thể hắn, điên cuồng rót thần lực vào vũ khí và biến chúng thành vô số con xà điện chớp giật liên hồi.
Thanh rìu hắn đang cầm là một món thần khí được đích thân Uller ban tặng, một Thánh khí cấp Bán Thần.
Một luồng áp bách nặng nề quét qua toàn bộ khu vực khiến những đám mây trên bầu trời không ngừng cuộn trào và sục sôi dưới sức mạnh của Volker. Ma lực trong không khí bắt đầu bạo động, hóa thành những cơn cuồng phong rít gào ngay khi hắn giải phóng toàn bộ khí tức. Nhiệt độ trong vòng bán kính ba kilomet bỗng chốc tụt dốc không phanh, những bông tuyết bắt đầu lả tả rơi xuống.
Lãnh Vực Thần Thánh Đây là một kỹ năng mà chỉ những thực thể hùng mạnh nhất mới có khả năng thi triển.
Đám Orc trân trân nhìn cảnh tượng này, trong lòng chấn động tột cùng.
Bán Thần!
Đây chính là sức mạnh hủy diệt của một Bán Thần!
Ngược lại, phe người chơi lại chẳng mấy ngạc nhiên trước màn phô diễn sức mạnh này. Dù sao thì, họ đã từng được tận mắt chứng kiến những quyền năng vi diệu của Nữ Thần trước đây, một màn trình diễn sức mạnh vượt trội và mãn nhãn hơn gấp vạn lần.
Sức mạnh của tên Bán Thần này chẳng nhằm nhò gì với họ.
Giọng nói ồm ồm đầy uy lực của Volker tràn ngập sự ngạo nghễ vô song, vang vọng khắp chiến trường:
"Hừ! Ngụy thần! Ngươi dám trơ trẽn đánh cắp Thần tính vốn dĩ phải thuộc về ngài Uller, lại còn dám tàn sát bề tôi và tín đồ của Ngài. Hôm nay sẽ là ngày tàn của ngươi."
Thế mà lại là một Ngụy Thần.
Vị thần ẩn náu trong Khu Rừng Tinh Linh hóa ra chỉ là một kẻ mạo danh.
Bầy Orc chấn kinh tột độ.
Nhưng ngay sau đó, nỗi sợ hãi lập tức bị thay thế bởi sự vui sướng tột cùng.
Thật vô liêm sỉ!
Không có sức mạnh của một Chân Thần mà vẫn dám xưng Thần, đây đích thị là dấu hiệu của một ngụy thần.
Đã là hàng giả mạo thì ả nữ thần này tuyệt đối không thể là đối thủ của Volker đại nhân.
Là một trong ba Bán Thần dưới trướng Thần Mùa Đông và Săn Bắn, những chiến tích oanh liệt của Volker đã được truyền tụng rộng rãi trong hàng ngũ tín đồ của Uller. Hắn là một huyền thoại sống, từng vô số lần nghiền nát đám ngụy thần và Bán Thần khác trong suốt quãng thời gian làm Vệ Thần Vật Tổ.
Cái quái gì cơ? Ngụy... Thần?
Nghe đám Orc gào thét ăn mừng, sắc mặt những người chơi chợt trở nên vô cùng kỳ quặc.
Cái gã này chỉ là một tên Bán Thần, thế mà dám mạnh miệng phán Nữ Thần là ngụy thần sao?
Lẽ nào... đây cũng là một trong những cú lừa ngoạn mục của Nữ Thần?
Nếu vậy, Nữ Thần rốt cuộc đang toan tính điều gì?
Đám người chơi bất giác dồn mắt về phía bóng người phụ nữ đang được bao bọc trong ánh sáng thánh thiện, nhưng tuyệt nhiên không thể nhìn rõ được khuôn mặt hay biểu cảm của cô. Giờ phút này, Nữ Thần lại càng toát lên vẻ bí ẩn và khó dò hơn bao giờ hết.
Tuy nhiên, có một điều chắc chắn là Nữ Thần đang ủ mưu lớn.
Ngụy thần sao? Đánh cắp Thần tính của Uller sao?
Alice và El khẽ biến sắc, nét giận dữ xẹt qua trên khuôn mặt khi phải nghe những lời lẽ báng bổ xúc phạm từ chính miệng Bán Thần Volker.
Thật vô liêm sỉ! Thật hèn hạ! Một tên khốn nạn đổi trắng thay đen!
Nhưng nhớ lại những lời răn dạy của Mẫu Thần, cả hai cố kìm nén cơn giận, chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một cái xác thối để lườm tên Bán Thần phe địch.
Chân Thần là đấng không thể bị báng bổ. Dù hắn có là Bán Thần đi chăng nữa, thì những lời lẽ ngông cuồng đó cũng tuyệt đối không thể tha thứ.
Trái ngược với hai tín đồ ngoan đạo của mình, Eve chẳng mảy may tức giận trước những lời lăng mạ của Volker. Cô chỉ khẽ buông một tiếng thở dài, giọng nói thánh thót uy nghiêm vang vọng khắp chiến trường:
"Nơi này không thích hợp để chúng ta giao chiến, hãy đổi một địa điểm khác."
"Hê hê, ngươi sợ trận chiến của chúng ta sẽ vạ lây đến đám tín đồ của ngươi sao? Quả nhiên, ngươi đúng là một ả ngụy thần ngu ngốc."
Volker bật cười lạnh lẽo, giễu cợt sau khi nghe Eve nói. Hắn đột nhiên vung thanh rìu bạc, gầm lên một tiếng rồi lao thẳng về phía cô. Cùng lúc đó, Eve cũng vươn tay ra, phóng đi hai gợn sóng Thần Lực liên tiếp.
"Oaaaa sắp choảng nhau rồi!"
Mắt đám người chơi sáng rực lên vì hưng phấn, y hệt mấy người đang coi phim hành động ngoài rạp. Bọn họ theo bản năng tìm chỗ nấp, trừng lớn mắt lên, háo hức chờ mong được chiêm ngưỡng một trận chiến thần thánh kinh thiên động địa.
Thế nhưng, những gì xảy ra tiếp theo lại hoàn toàn đi chệch khỏi kịch bản của mọi người. Gợn sóng đầu tiên do Nữ Thần phóng ra tức thì hóa thành một sợi Khóa Thần, lao thẳng về phía Volker.
Volker chỉ cười khẩy, dễ dàng lách người né qua đòn tấn công đầu tiên. Nhưng ngay khoảnh khắc hắn vừa né xong, gợn sóng thứ hai bỗng chốc bùng nổ thành một trận pháp dịch chuyển khổng lồ, xuất hiện đúng ngay tại vị trí mà Volker vừa đáp xuống để né đòn, rồi nuốt chửng hắn vào trong.
Dưới những ánh mắt ngỡ ngàng của tất cả mọi người, tên Bán Thần bỗng tỏa ra một luồng ánh sáng chói lòa. Và sau khi ánh sáng vụt tắt, hắn cứ thế biến mất tăm biến tích... cùng với Nữ Thần cũng đã bốc hơi theo.
Dịch chuyển đi rồi sao?
Trong một thoáng, cả chiến trường chìm vào câm lặng.
Tiếp tục vây hãm bọn Orc.
Ngay lập tức, một giọng nói trong trẻo và thanh thúy vang lên trong tâm trí tất cả người chơi.
Là Nữ Thần!
Đám người chơi bừng tỉnh khỏi cơn ngơ ngác. Đây là lần đầu tiên Nữ Thần dùng thần giao cách cảm để đích thân truyền lệnh cho họ. Cũng ngay lúc này, các game thủ cũng nhận ra rằng bản thân đã có thể mở miệng nói chuyện trở lại.
"Mau nhìn về phía Khu Rừng Tinh Linh kìa!"
Bỗng nhiên, một người chơi tinh mắt chỉ tay về phía chân trời xa, hướng về phía bên kia của trận pháp dịch chuyển. Những người chơi khác đồng loạt quay sang nhìn, và kinh ngạc phát hiện ra những đám mây đen đang vần vũ cuồn cuộn trên bầu trời Khu Rừng Tinh Linh.
Lẽ nào Nữ Thần đã tống cổ cái tên Vệ Thần Vật Tổ của bọn Orc về lại Khu Rừng Tinh Linh?
Chỉ trong một cái chớp mắt, những người chơi đã đọc vị được mưu kế của Nữ Thần, mắt ai nấy đều sáng rỡ lên vì bừng tỉnh ngộ.
Khu Rừng Tinh Linh, đó chính là sân nhà của Nữ Thần.
"Chà, xem ra cái tên Bán Thần phe địch chuyến này no đòn rồi."
"Khoan đã, Boss chính đã bị bế đi rồi, vậy anh em mình lại được farm quái tiếp à?"
Nghĩ đến đây, sự hưng phấn lại bắt đầu râm ran trong lòng đám người chơi.
Con Boss khủng bố đã bị dịch chuyển đi chỗ khác…
Vậy nghĩa là con át chủ bài của phe địch giờ đã phế võ công rồi sao?
Tuy nhiên, vài thanh niên lại đang ôm ngực đấm thùm thụp, dậm chân cành cạch vì cay cú.
"Đệt mợ không chịu đâu! Tui muốn coi Nữ Thần PK cơ! Tui muốn coi đại chiến thần linh cơ!"
Nhìn Sứ giả của mình bị bế đi mất dạng, bầy Orc cũng ngẩn tò te chẳng hiểu chuyện gì. Nhưng rất nhanh, chúng đã nhận ra vẻ mặt hăm hở háu đói của phần lớn đám người chơi. Chẳng hiểu sao, các chiến binh của bộ lạc Hang Động Đá bỗng cảm thấy lạnh sống lưng khi bị nhìn chằm chằm bằng những ánh mắt rỏ dãi thèm thuồng đó.
Dù vậy, lão đại tư tế vẫn mạnh miệng gào lên:
"Lũ Tinh linh kia! Bán Thần của chúng ta đã ra tay rồi, cái ả ngụy thần của các ngươi coi như xong đời. Đừng có cố phản kháng vô ích nữa."
Nghe tiếng gào thét đầy giận dữ của lão, đám người chơi ban đầu hơi khựng lại, rồi sau đó đồng loạt bật cười khả ố.
"Hahaha!"
"Đứa nào xong đời còn chưa biết đâu nha."
"Lũ ngu, nhìn ra đằng sau đi mấy thằng đần."
Đằng sau ư?
Bầy Orc hơi ngớ người.
Chúng theo phản xạ ngoái đầu nhìn lại, và bất giác nổi hết cả da gà da vịt khi một cái bóng khổng lồ đầy áp bức đang sừng sững phủ bóng xuống bọn chúng. Khuôn mặt dữ tợn, những chiếc vảy đen bóng và cặp đồng tử dựng đứng hằn học đầy phẫn nộ…
Chính là con Hắc Long.
Merril cuối cùng cũng đã đòi lại được sự tự do.
"C-Cái gì... từ lúc nào?"
Mắt phần lớn đám Orc trở nên trống rỗng, vô hồn khi nhìn thấy con sinh vật khủng bố này đang từ từ tiến về phía mình.
Sắc mặt Cự Sơn biến đổi kịch liệt khi một sự thật tàn khốc chợt lóe lên trong đầu lão.
"Đòn tấn công đầu tiên của ả ngụy thần hóa ra là để mở khóa Khóa Thần của Vệ Thần đại nhân. Ả đã giải thoát cho cái con rồng chết tiệt này."
Đúng vậy, đó chính là Khóa Thần của Eve. Vài phút trước, Volker thực sự đã né được đòn Khóa Thần đầu tiên do Eve tung ra. Thế nhưng từ đầu chí cuối, Eve chưa từng có ý định trói hắn bằng đòn đó, mục đích thực sự của cô luôn là giải cứu Hắc Long.
Nhìn con Hắc Long với đôi mắt đỏ ngầu đằng đằng sát khí đang chằm chằm nhìn mình, toàn bộ bầy Orc không khỏi cảm thấy một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng.
Vẻ mặt Cự Sơn hiện rõ sự kinh hoàng tột độ, lão vội vã gào lên:
"Rút lui! Tất cả rút lui mau!"
Ngay khi lệnh vừa dứt, Hắc Long đã rống lên một tiếng "Ruaaah!" rồi lao sầm sập vào đám đông Orc, bắt đầu cuộc thảm sát.
"Đệch! Chừa lại tí quái cho anh em farm với chứ."
"Tụi mình cũng lên thôi."
"Giết!"
"Uraah!"
Đám người chơi cũng rống lên đầy phấn khích rồi ào ạt xông vào cuộc chiến, biến chiến trường trở thành một mớ hỗn độn vô tiền khoáng hậu thêm một lần nữa.
………
Khu Rừng Tinh Linh.
Tít trên bầu trời cao, Bán Thần Volker cúi nhìn khu rừng rậm rạp bên dưới, nét kinh ngạc hiện rõ trên khuôn mặt hắn.
"Ta không ngờ ngươi lại dám dịch chuyển ta đến tận đây."
"Hê hê, khu rừng này là lãnh địa của ngươi sao? Nhưng ta đang thắc mắc đây, ngươi còn lại bao nhiêu sức lực khi dám to gan dịch chuyển một Bán Thần như ta?"
Volker bật cười đầy giễu cợt.
Lượng Thần Lực tiêu hao cho phép dịch chuyển tức thời luôn tỷ lệ thuận với sức mạnh của mục tiêu bị dịch chuyển. Volker có thể cảm nhận rõ ràng rằng sau cú dịch chuyển vừa rồi, ả ngụy thần kỳ lạ trước mặt hắn đã cạn kiệt phần lớn sức mạnh.
"Lượng tiêu hao quả thực không hề nhỏ."
Nghe Volker nói, Eve khẽ thở dài, nghe có vẻ hơi xót xa.
"Nhưng..."
Giọng điệu cô bỗng nhiên thay đổi ngoắt một trăm tám mươi độ:
"Ta tin rằng đây là một khoản đầu tư xứng đáng."
Có ý gì?
Volker khẽ nhíu mày, một dự cảm bất an bất thần le lói trong lòng hắn.
Ngay sau đó, hắn thấy ả ngụy thần trước mặt bỗng nhiên tỏa ra một ánh sáng xanh lục rực rỡ đến chói mắt. Dưới cái nhìn bàng hoàng của hắn, cơ thể của đối phương đột nhiên vỡ vụn ra, hòa quyện vào bầu trời và mặt đất xung quanh.
Cùng lúc đó, một nỗi khiếp sợ không tên bắt đầu nhen nhóm trong lòng Volker.
Vào khoảnh khắc ấy...
Hắn có cảm giác như toàn bộ khu rừng này...
Toàn bộ thế giới xung quanh hắn...
Đột nhiên sống dậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn