Chương 145: Các ngươi là Tinh linh hay sơn tặc vậy?
Game of the World Tree · Yuelian · 237 chương · ~24 phút đọc · Tạo 30/07/2026
101 - 200 Đám người này thực sự là đồng bào của cô sao?
Bọn họ thực sự là Tinh linh sao?
Nhìn đám người chơi hau háu bới móc đống chiến lợi phẩm với vẻ mặt hám của, Dạ Yến cảm thấy thế giới quan của mình đang dần vỡ vụn từng mảnh.
Nhớ lại cái phong thái khát máu, sát khí đằng đằng của bọn họ lúc nãy, cô nàng Tinh linh tóc tro tàn không khỏi ớn lạnh sống lưng.
Bọn họ thực sự là đội viện binh mà cái tên kia đã nhắc tới sao?
Cái này, nhìn ngang nhìn dọc kiểu gì thì bọn họ cũng giống một băng sơn tặc đang hóa trang thành Tinh linh hơn. Dạ Yến thừa nhận bản thân cô cũng thuộc dạng nổi loạn ương bướng, vốn đã bị coi là cực kỳ thô lỗ trong mắt các Tinh linh khác. Hơn nữa, cô cũng chẳng có tí tẹo nào cái sự thanh tao và nho nhã vốn dĩ là bản tính thiên bẩm của giống loài mình, và kể cả cô có sở hữu những phẩm chất đó đi chăng nữa, thì cái trò giả vờ e ấp thục nữ cũng chẳng phải là phong cách của cô.
Nhưng dẫu sao đi nữa, nếu đem so với những Tinh linh quái dị này...
Dạ Yến tự thấy bản thân mình còn thục nữ chán.
Mà nhắc mới nhớ, cái tên kia đâu rồi nhỉ?
Cái gã đó biến đâu mất tiêu rồi?
Dạ Yến vội vã đưa mắt quét một vòng và cuối cùng cũng tìm thấy bóng dáng Cơm Hộp đang lúi húi bên trong ngọn tháp.
Sau khi cùng đồng đội quét sạch đám lính đánh thuê, Cơm Hộp lại lủi ngược vào trong tháp. Giờ thì trên người cậu lỉnh kỉnh một mớ trang bị vừa loot được, ấy vậy mà cậu vẫn đang săm soi bới móc mấy cái xác chết mà mình vừa hạ gục lúc nãy xem có rớt ra được món đồ nào không.
Dạ Yến: "..."
Sao anh ta lại rảnh hơi đi nhặt mấy cái món đồ rách này làm gì nhỉ!?
Cái đống kho báu ngoài kia chẳng phải giá trị hơn vạn lần mấy cái món đồ này sao?
Cô nàng Tinh linh trợn tròn mắt, một nửa là ngạc nhiên, một nửa là cạn lời.
Tuy nhiên, có một điểm vớt vát lại là vẻ mặt của Cơm Hộp vẫn giữ nguyên cái nét lạnh tanh vô cảm như mọi khi. Dù đang cúi nhặt mấy cái đồ thải loại đã qua sử dụng, trên mặt anh ta vẫn không hề xuất hiện cái biểu cảm hám của điên cuồng như lũ đồng đội của mình.
Quan sát cách anh ta cặm cụi bới đồ một cách gọn gàng và có tổ chức, Dạ Yến càng củng cố thêm ấn tượng rằng đối phương là kiểu người điềm đạm, hiếm có thứ gì trên đời đủ sức làm xao động tâm can. Hoặc có lẽ, anh ta chỉ đơn giản là một kẻ có cái đầu lạnh, luôn giữ được sự tỉnh táo trong bất kỳ tình huống nào. Nói chung, việc Cơm Hộp không hành xử điên khùng như đám đồng đội phần nào khiến Dạ Yến cảm thấy bớt rùng mình hơn.
Như đánh hơi được ánh mắt đang soi mói mình, Cơm Hộp ngừng tay, đứng thẳng dậy và đưa mắt nhìn về phía cô.
Ánh mắt họ chạm nhau trong một chớp mắt, trước khi cậu thong thả bước về phía cô với một phong thái dửng dưng.
Thấy Cơm Hộp tiến lại gần, đám nhóc tì sau lưng Dạ Yến theo phản xạ lùi lại vài bước, vội vã lẩn sâu vào bóng tối của chỗ nấp.
Cơm Hộp: "..."
Ngay khi vừa đứng trước mặt Dạ Yến, cậu lập tức bắt được ánh nhìn kỳ quái của cô nàng, đặc biệt là khi đôi mắt cô cứ xoáy sâu vào mớ trang bị của thương đoàn đang treo lủng lẳng khắp người cậu. Cậu khựng lại một nhịp, tự dưng cảm thấy có nhu cầu phải thanh minh một chút.
"Đây là chiến lợi phẩm của tôi." Nói đoạn, cậu bồi thêm.
"Chúng ta thắng rồi, giờ cô an toàn rồi đấy."
Nghe câu này, vẻ mặt Dạ Yến bỗng chốc trở nên cực kỳ phức tạp. Cô ngoái đầu nhìn đám người chơi vẫn đang hì hục nhặt nhạnh đồ đạc từ mấy cỗ xe ngựa phía xa, cười trừ vài tiếng gượng gạo rồi hỏi bằng một giọng điệu đầy vẻ dò xét và khó tin:
"Bọn họ... bọn họ thực sự là đồng đội của anh sao? Bọn họ... thực sự cũng là Tinh linh y như chúng ta sao?"
Đây là một câu hỏi cực kỳ nghiêm túc...
Bởi vì cái lũ kia cư xử quá đỗi kỳ dị!
Nhìn lũ đồng đội đang điên cuồng hốt đồ trái phải không sót món nào như thể chết đói, cộng thêm ánh mắt soi mói đầy vẻ chê bai của con Hắc Long, Cơm Hộp im lặng một thoáng, rồi chỉ biết gật đầu cái rụp.
Dạ Yến: "..."
Cô hít một hơi thật sâu, giọng vẫn chưa hết bàng hoàng: "T-Thế chắc các anh đã bị cái đả kích gì chấn động tâm lý lắm nên giờ mới tha hóa biến chất thành sơn tặc thế này à?"
Cơm Hộp: "..."
"Cô biết đấy, sơn tặc với đạo tặc thì cũng na ná nhau cả thôi." Cậu đáp trả với một giọng điệu pha chút cợt nhả.
Dạ Yến: "..."
C-Cái tên đầu đất chết tiệt này!
Đám người chơi càn quét chiến lợi phẩm sạch bách chẳng khác nào một bầy châu chấu tràn qua cánh đồng lúa chín.
Ngoại trừ đống tiền vàng và đồ xa xỉ bị con rồng nẫng mất, số hàng hóa còn lại được chia chác sòng phẳng giữa các thành viên của Ủy Ban Đáng Yêu và tổ đội của Cơm Hộp.
Little Salty Cat tia trúng mấy cái túi hạt giống lạ hoắc, cộng thêm mớ gia vị và vài vật liệu ma thuật, trong khi đám đực rựa team Cơm Hộp thì chủ yếu khoái gom trang bị với lương thực hơn.
Chỉ trong nháy mắt, đống hàng lậu đã được chia chác xong xuôi đâu vào đấy.
Quan sát hành động của những người chơi qua góc nhìn của Merril, Eve cảm thấy muối mặt thay cho họ.
"Bọn này đúng là hết thuốc chữa. Nếu không biết rõ xuất xứ, khéo ta cũng tưởng bọn chúng là một lũ sơn tặc điên khùng đang giả danh Tinh linh mất."
Xem ra cô phải tìm cách uốn nắn lại cái thói hành xử cộc cằn thô lỗ của đám người chơi này mới được.
Nhìn ngứa mắt quá, thực sự quá chướng tai gai mắt!
Khi không bị trói buộc bởi những rào cản đạo đức hay những luật lệ rạch ròi, đám game thủ này sẽ chỉ làm theo bản năng dục vọng cá nhân mà chẳng thèm đoái hoài gì đến việc giữ gìn hình tượng cho chủng tộc của mình.
Eve dám cá mười mươi rằng nếu đám người chơi này chính thức ra mắt toàn lục địa Saigües với tư cách là thế hệ Tinh linh mới, thì với cái thói lươn lẹo và xảo trá của chúng, chắc chắn không sớm thì muộn cũng bị toàn bộ các chủng tộc có trí tuệ gán cho cái mác "tà ác".
Nhưng khoan đã... ngẫm lại thì...
Mang tiếng là tà ác thì có gì sai sao?
Dẫu sao thì, lối chơi của game thủ vốn dĩ dĩ đã thiên biến vạn hóa khó lường, và chuyện bọn họ bày mưu tính kế làm mấy trò bẩn thỉu cũng là lẽ thường tình.
Tuy Eve không quá bận tâm đến việc thu nạp một đạo quân tay sai khoái trò giết chóc, đốt nhà và cướp bóc, nhưng xét đến cảm nhận của những Tinh linh bản địa, cũng như cái uy tín thanh cao của Cây Thế Giới...
Hừm...
Nếu cần thiết, có lẽ cô vẫn phải tung vòng kim cô ra siết chặt lại hành động của bọn họ nếu tình hình vượt tầm kiểm soát. Cái thói cướp bóc điên cuồng của đám người chơi nãy giờ có vẻ như đã dọa cho những Tinh linh bản địa sợ xanh mắt mèo rồi.
Với tư cách là một mỏ Thần Lực dồi dào, Eve vẫn muốn tiếp tục bành trướng tôn giáo của mình cơ mà.
Cô không hề muốn bị ép uổng trở thành một Tà Thần hàng real đâu.
Thông qua đôi mắt của Merril, Eve phóng tầm nhìn về phía Dạ Yến đang giang tay che chở cho những Tinh linh nhí núp trong bóng tối. Nhìn kỹ thì, khuôn mặt cô nàng hằn rõ sự phức tạp, còn ánh mắt của đám nhóc tì nhìn về phía người chơi thì đong đầy một nỗi khiếp sợ không hề giấu giếm, chúng rúc chặt vào nhau run rẩy trong chỗ nấp.
Mặc dù Tinh linh sở hữu tuổi thọ cực kỳ đáng nể, nhưng sự trưởng thành về mặt tâm lý của họ lại chậm chạp hơn nhân loại rất nhiều. Thế nên, dù đám Tinh linh nhí này xét về tuổi tác thì không còn trẻ trung gì cho cam, nhưng thực tế, ngoài việc có trí nhớ dai dẳng hơn, tâm trí của bọn chúng chẳng khác gì mấy đứa con nít loài người cùng độ tuổi.
Chúng thực sự đang rất sợ hãi.
Eve thầm thở dài trong bụng, rót Thần Lực phát đi một thông báo hệ thống.
Tức thì, đi kèm với tiếng chuông thông báo êm tai quen thuộc, toàn bộ người chơi tham gia nhiệm vụ phụ đều nhận được một dòng thông báo mới: 【 Ting❗】 【 Nhiệm vụ: Giải Cứu Tinh Linh đã hoàn thành 】 【 Tất cả người chơi tham gia sẽ nhận được 5000 điểm kinh nghiệm và 500 điểm cống hiến 】 Đọc xong dòng thông báo, đám người chơi sướng rơn cả người.
"Xong nhiệm vụ rồi!"
"500 điểm cống hiến cơ á? Ngon lành cành đào!"
【Ting❗】 【 Địa điểm Mới: Rivendell đã được mở khóa 】 Dòng thông báo hệ thống tiếp tục trôi lơ lửng trên không trung.
Và hòa cùng tiếng chuông báo nhẹ nhàng của hệ thống, một đoạn nhạc nền (background music) mới toanh cũng bắt đầu cất lên. Đây cũng là một bản nhạc do đích thân Eve chọn lọc từ trong ký ức truyền thừa của mình, nhưng khác với những bản nhạc êm dịu trước đây, bản nhạc Tinh linh này mang âm hưởng trầm buồn, cổ kính của dòng thời gian, tựa như đang phác họa lại một thế giới đã tàn lụi, cực kỳ hợp tông xuyệt tông với cái khung cảnh hoang tàn của Rivendell.
Bản nhạc đặc biệt này mang tên Ký Ức Xa Xăm.
Tương truyền, đây là tuyệt tác do một nhà soạn nhạc Tinh linh thời Kỷ Nguyên Bạch Ngân sáng tác, lấy cảm hứng mãnh liệt từ nền văn minh Titan đã lụi tàn cùng với Thời Đại Khổng Lồ.
Lắng nghe giai điệu nhạc nền mới, mắt những người chơi bừng sáng vì thích thú.
"Bản nhạc nền mới này nghe cuốn phết."
"Âm nhạc của con game này vẫn luôn là đỉnh chóp, tôi cực kết bản này nha."
"Tui cũng thế, tui cũng thế!"
Giữa lúc cả nhóm đang rôm rả bình luận về những cập nhật mới, một thông báo hệ thống nữa lại bật lên chình ình trước mặt bọn họ.
【Ting❗】 【Bạn đã kích hoạt một Nhiệm vụ phụ: Dẫn Dắt Đồng Bào Mới. 】 【Mô tả nhiệm vụ: Bạn đã giải cứu thành công những Tinh linh bị bắt cóc, nhưng họ vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận bạn. Với tư cách là bề tôi của Nữ Thần, bạn quyết định sẽ dẫn dắt và đưa họ trở về vòng tay che chở của Mẫu Thần. 】 【Mục tiêu nhiệm vụ: Dành được sự tín nhiệm của các NPC được giải cứu và hộ tống họ an toàn trở về Florence. 】 【Mục tiêu nhiệm vụ phụ: Khơi dậy đức tin của các NPC đối với Nữ Thần.
】 【Giới hạn thời gian: Vô hạn】 【Số lượng tham gia: Vô hạn】 【Phần thưởng nhiệm vụ: Điểm kinh nghiệm, Điểm cống hiến. 】 【Phần thưởng nhiệm vụ phụ: Danh hiệu độc quyền "Nhà Truyền Giáo Tự Nhiên"】
"Lại thêm một nhiệm vụ phụ nữa à?"
"Tới công chuyện rồi! Có cả danh hiệu độc quyền luôn kìa. Phần thưởng ẩn à?"
Đám người chơi nhao nhao ngóc đầu lên đầy phấn khích.
"Mấy NPC Tinh linh đó đâu rồi? Ở đâu?"
"Hình như bọn họ bị nhốt dưới ngục tối á."
"Đâu có, sếp vừa cứu bọn họ ra rồi kìa, nhìn qua bên kia kìa!"
Trong nháy mắt, mọi ánh mắt của đám người chơi đều đổ dồn về phía Dạ Yến, người đang mải mê nói chuyện với Cơm Hộp.
"Có NPC gái mới kìa!"
"Wow! Có cả mấy bé loli với shota dễ thương nữa."
Vừa thấy nhóm NPC mới toanh này, toàn bộ người chơi lập tức vứt hết đồ đạc đang gom dở, chạy xô tới như một bầy thiêu thân.
Cảm nhận được vô số ánh mắt rực lửa đang chĩa thẳng vào mình từ đằng xa, Dạ Yến bất giác rùng mình, nổi da gà khắp dọc sống lưng, cô vội vã lùi lại một bước theo phản xạ.
Và rồi... cô kinh hãi nhìn thấy đám Tinh linh quái dị kia mang cái vẻ mặt hưng phấn tột độ, đang điên cuồng lao sầm sập về phía mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn