Chương 155: Chương 156: Đụng độ tường thành
Game of the World Tree · Yuelian · 237 chương · ~36 phút đọc · Tạo 30/07/2026
101 - 200 Thợ rèn Carlos Blaze thường trú của thành phố Florence dạo gần đây đang tận hưởng một cuộc sống vô cùng viên mãn.
Kể từ khi có hệ thống giao nhiệm vụ được Nữ Thần thiết lập, ông chẳng cần phải mòn mỏi lo việc kiếm đâu ra vài người thợ học việc để đỡ đần mấy cái công đoạn rèn đúc lặt vặt.
Tất nhiên, luật bất thành văn để trở thành học trò của ông là phải biết khóa chặt miệng lại, tuyệt đối cấm rò rỉ bất kỳ bí mật nghề nghiệp nào của ông ra ngoài, đặc biệt là mấy cái bản đồ kho báu hay mấy lời đồn đại về các di tích thất truyền.
Bởi ông thừa hiểu, nếu để lọt đến tai những Người Được Chọn kia, bọn họ đảm bảo sẽ vắt chân lên cổ chạy thục mạng đi săn lùng nhanh hơn cả đám thỏ bị dại.
Theo sự quan sát của Carlos, tụi thanh niên này có một niềm đam mê mãnh liệt, thậm chí là bệnh hoạn đối với việc truy lùng những kho báu huyền thoại và các di tích bị lãng quên. Đầu óc tụi nó lúc nào cũng lơ lửng trên mây với mộng tưởng trúng mánh đổi đời chỉ sau một đêm. Nên là, chỉ cần bắt lời vài ba câu, y như rằng tụi nó sẽ lái câu chuyện sang mấy cái vấn đề đào mộ bới rương này.
Tuy nhiên, dù đa phần đều bỏ xó sau khi thất bại trong việc moi móc thông tin về kho báu ẩn, vẫn lác đác vài kẻ tỏ ra hứng thú thực sự với nghề thợ rèn này.
Gần như ngày nào cũng đặn, lại có một thanh niên tới lò rèn của Carlos, xun xoe năn nỉ ông truyền thụ vài tuyệt kỹ rèn đúc.
Hầu hết những Người Được Chọn đều sở hữu sức lực và nhiệt huyết ngút ngàn, thậm chí nhiều người còn thẳng thừng từ chối nhận thù lao mà chỉ cần ông gật đầu đồng ý dạy cho chút ít kỹ năng rèn. Bọn họ sẵn sàng lao vào bưng bê phục vụ Carlos từ A đến Z, bất kể là việc chung hay chuyện cá nhân.
Cú sốc lớn nhất đối với ông là, có hẳn một cô nàng đã tự mình xung phong thầu luôn khoản cơm nước ba bữa mỗi ngày cốt chỉ để xin được bái sư học đạo. Ngày nào cô nhóc cũng vắt óc sáng tạo ra đủ mọi công thức nấu nướng mới lạ, và thành công rực rỡ trong việc bỏ bùa cái bao tử của ông.
Điều này khiến ông cực kỳ mãn nguyện và Carlos ngày càng cảm thấy sự sáng suốt vĩ đại của Mẫu Thần khi quyết định triệu hồi những Người Được Chọn này xuống đây.
Mà tóm lại thì, những chiến binh dũng cảm này đến từ nơi nào ra vậy nhỉ? Bọn họ quả thực là những Tinh linh trẻ vô cùng ưu tú, sở hữu tinh thần ham học hỏi đáng kinh ngạc và sự nhiệt tình bùng nổ với bất cứ thứ gì lọt vào tầm ngắm của mình.
... Dẫu thi thoảng cái nết của bọn chúng cũng hơi bị dở hơi.
Tất nhiên, không phải ai cũng đều có phúc phần lọt vào mắt xanh của ông. Hơn nữa, vài kẻ cũng tàng tàng vài cái thói hư tật xấu khiến Carlos chướng tai gai mắt, nhiều lúc muốn tăng xông mà tăng xông không nổi. Nhưng cái khiến ông nóng máu nhất là cái nết nhanh chán của tụi trẻ, vừa mới hăng máu xông lên đó mà thoắt cái đã bỏ cuộc dễ như bỡn.
Và... thỉnh thoảng tụi nó cũng đáng sợ ra phết, nhất là cái trò lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng, đang hớn hở cười cười nói nói đó, chớp mắt một cái đã trở mặt tàn nhẫn lạnh lùng.
Dù sao đi nữa, mọi Người Được Chọn khi tới xin học việc đều nằng nặc đòi học chế tạo trang bị ngay từ phút đầu tiên. Nhưng hỡi ôi, thợ rèn là một nghề yêu cầu kỹ thuật và công sức bỏ ra mướt mồ hôi. Nhảy cóc thẳng lên khâu rèn đồ mà không nắm vững kiến thức căn bản thì khác nào xây lâu đài trên cát.
Lạy Mẫu Thần linh thiêng trên cao, làm quái gì có chuyện một gã ất ơ nào đó lại đột nhiên thành bậc thầy rèn đồ mà không cần phải trải qua hàng năm trời học nghề cơ chứ?
Carlos thường xuyên mắng đám oắt con này té tát vì cái tư duy ấu trĩ ngây ngô đó. Ấy thế nhưng, khi biết được phải rèn luyện vài năm trời mới rành rẽ được kỹ thuật rèn đồ, hầu như 99% đều xanh mặt xin rút lui, và thay vào đó, chuyển sang xin học cách sửa chữa trang bị cho "nhanh, gọn, lẹ".
Công nhận là học sửa đồ dễ thở hơn nhiều thật, nhưng với tư cách là một lão làng trong nghề, Carlos luôn hy vọng bọn họ sẽ tự bồi đắp kỹ năng từ những viên gạch nền móng đầu tiên, vững bước leo lên để một ngày nào đó trở thành những thợ rèn Tinh linh xuất chúng nhất.
Đáng buồn thay, dẫu cho Carlos có hao tâm tổn trí khuyên can tới gãy cả lưỡi, đa phần vẫn cố chấp đâm đầu vào lối đi dễ thở nhất. Sau khi đánh hơi được việc học sửa đồ nhàn hạ hơn rất nhiều, đại đa số tụi trẻ này vứt luôn cái ý định học hỏi những kỹ năng cao siêu khác vào sọt rác, chỉ nhăm nhăm tập trung vào việc học cách sửa đồ sao cho nhanh nhất.
Điều này khiến Carlos cảm thấy bực dọc.
Ông không tài nào nuốt trôi được cái suy nghĩ tại sao lũ trẻ ranh này lại cứ nằng nặc bám víu vào cái nghề sửa đồ trong khi việc rèn luyện kỹ năng rèn có thể mang lại cho chúng một tương lai xán lạn hơn gấp vạn lần.
Chỉ cần kiên trì mài giũa thêm chục năm trời, tụi nó dư sức tự tay rèn ra những món ma khí cực phẩm.
Chẳng lẽ chỉ vì cái trò sửa đồ học nhanh hơn thôi sao? Mà cứ cắm đầu sửa mấy cái đồ ghẻ thì rốt cuộc tụi nó đào đâu ra tiền đồ?
Đương nhiên, tới cuối cùng, sự kiên nhẫn của Carlos cũng bị đám thanh niên này bào mòn bằng những lời năn nỉ ỉ ôi, ông đành tặc lưỡi chịu thua.
Cũng may, trong đống vàng thau lẫn lộn đó vẫn rớt lại hai ba mống chịu nghe lọt tai những lời khuyên can của ông, sẵn sàng đổ mồ hôi sôi nước mắt để học từ những kiến thức vỡ lòng của nghề thợ rèn. Và khi Carlos bắt tay vào truyền nghề, lão đã phải há hốc mồm kinh ngạc khi phát hiện ra những Người Được Chọn này thực chất lại ôm trọn cái thiên phú rèn đúc kinh người, tụi trẻ lĩnh hội kiến thức thần tốc đến mức khó tin.
Đặc biệt là ở cái khoản xây dựng nền tảng, có những kỹ thuật đòi hỏi phải trầy da tróc vẩy rèn luyện đi rèn luyện lại hàng ngàn lần mới tạo thành phản xạ cơ bắp. Ấy vậy mà đám thanh niên này chỉ cần dùng búa vài đường cơ bản là đã thành thạo mượt mà, khiến ông bối rối đến mức hoài nghi nhân sinh.
Thực chất, độ nâng cấp ảo ma này là hệ quả từ việc "gen" của những người chơi đã bị hệ thống tinh chỉnh. Dù chỉ số IQ thì đách thể hack được, nhưng Eve đã tăng tối đa cái tiềm năng thể chất của toàn bộ thể xác nhân vật đại diện mà người chơi đang sử dụng, thế nên khả năng tiếp thu kỹ năng vật lý của bọn họ vượt xa so với các NPC bản địa.
Tuy nhiên, dù cho đám này có mang trong mình thiên phú ngút trời, Carlos vẫn cảm thấy hụt hẫng và trái tim như rỉ máu. Cứ mỗi lần ông truyền thụ thành công cái kỹ năng sửa đồ cho một Người Được Chọn nào đó, là y như rằng ngày hôm sau kẻ đó liền mất tăm. Đứa nào biết điều chút đỉnh thì còn mở miệng rặn được câu cảm ơn trước khi chuồn, còn cái ngữ mất dạy thì cười hớn hở xong xách đít đi thẳng mà chẳng thèm để lại một lời từ biệt.
Cái thói "ăn cháo đá bát" này khiến Carlos có cảm giác mình bị đối xử như một món đồ nghề rẻ tiền, bòn rút xong kỹ năng thì vứt vào xó không thương tiếc.
Chuyện này khiến lão Tinh linh đã sống nhiều năm như ông trong bụng không khỏi dâng lên một nỗi ấm ức khó tả.
Cớ sao bọn họ không bao giờ chịu quay lại?
Ít nhất thì... tình nghĩa thầy trò giữa cả hai vẫn còn đó mà.
Ông có đến nỗi khó ưa thế đâu cơ chứ?
Bèo nhất thì tụi nó cũng nên mở mồm chào ông một tiếng trước khi rời đi chứ?
Ông thực sự dị ứng cái lũ Người Được Chọn coi mình như một cỗ máy vắt chanh bỏ vỏ này.
Tất nhiên, đâu phải vơ đũa cả nắm, không phải Người Được Chọn nào cũng khốn nạn như vậy. Những đứa chịu khó giữ liên lạc với ông thì lại cực kỳ ngoan ngoãn và lễ phép. Dẫu tuổi cao sức yếu, nhưng cái cảm nhận của ông vẫn còn nhạy bén lắm, và ông thừa biết có không ít đứa tôn trọng mình từ tận đáy lòng. Đặc biệt là cô nàng Người Được Chọn tên Mộng Chi Hàn này, người lúc nào cũng chăm chỉ rèn luyện và coi ông như một người thầy kính mến.
Thế nên, đối với những học trò có tâm lác đác này, ông không ngại mở rộng cõi lòng, dốc cạn ruột gan truyền thụ hết mọi bí kíp và nâng niu tụi nó như con đẻ của mình.
Thôi thì, mỗi người một chí hướng.
Cái đám vô ơn bốc hơi không rặn được nổi lời từ biệt đó, cứ để chúng nó đi cho rảnh nợ.
Dù sao thì, tụi nó khinh ông thì ông chẳng thèm nhìn mặt tụi nó.
Tụi nó coi ông như đồ nghề thì ông cũng đối xử với tụi nó như công cụ xài một lần.
Carlos lắc đầu ngao ngán.
Với cái tâm trạng bực dọc đó, ông xô mạnh cánh cửa nhà. Nhưng vừa thò chân ra ngoài, Carlos đã chết sững, đứng trân trân tại chỗ như bị đóng băng.
Cái quái gì đang diễn ra thế này?
Sao tự dưng lại có một đống Người Được Chọn lù lù đứng chật kín trước cửa nhà ông vậy?
Ông nhẵn mặt hầu hết đám này, vì phần lớn tụi nó đều từng vác xác tới xun xoe năn nỉ ông truyền nghề trong quá khứ. Có điều, đại đa số cái bọn này đều là cái phường học xong kỹ năng sửa đồ rồi chuồn thẳng không để lại một lời từ biệt, để lại một vết nhơ to đùng trong ấn tượng của ông.
Thế chuyện quái gì đã xảy ra?
Sao tụi nó bỗng dưng lũ lượt kéo về đây hết vậy?
Carlos ngơ ngác, hoang mang tột độ.
Ngay khi những Người Được Chọn nhìn thấy Carlos cuối cùng cũng ra khỏi nhà, mắt đứa nào đứa nấy sáng rực lên. Bọn họ ùa vào vây kín ông rồi nặn ra những nụ cười lấy lòng giả lả nhất có thể, miệng thi nhau chào hỏi rối rít và không quên nhét vào tay ông đủ thứ quà cáp lặt vặt như trái cây hái lượm được.
"Ahaha, chào buổi sáng, thầy Carlos!"
"Ông Carlos ơi, con tới thăm ông nè! Có chút quà biếu ông!"
"Ông Carlos, cảm ơn ông đợt trước đã dạy con kỹ năng sửa đồ. Bữa đó con kẹt việc bận quá nên chưa kịp cảm ơn đàng hoàng, hôm nay con qua thăm ông bù đây."
"Ông Carlos, dạo này nhìn ông phong độ quá nha."
Carlos: "..."
Nhìn những khuôn mặt cười tươi hơn hớn đầy vồn vã của tụi nó, ông cứ ngớ người ra, rặn nát óc cũng không hiểu nổi lý do gì khiến tụi nó giở chứng đổi thái độ xoành xoạch thế này.
"... Hừ, tụi bây lết xác tới đây làm cái gì nữa, chẳng phải đã bào xong cái mớ kiến thức tụi bây muốn rồi sao?" Carlos vuốt vuốt bộ râu, hậm hực hỏi lại với giọng điệu đầy bực bội.
Tuy nhiên, nét mặt của ông lại vô tình cũng giãn ra đôi chút.
Thấy vẻ mặt lão đã bớt cau có, đám người chơi đang tụ tập trước cửa đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Bọn họ ngừng việc bu lấy lão Tinh linh, dạt ra nhường đường cho ông trong khi vẫn không ngừng bắn liên thanh nịnh nọt.
"Thầy nói oan cho tụi con rồi. Tụi con biết ơn thầy dạy dỗ lắm chứ!"
"Đúng vậy, đúng vậy! Con ngàn lần cảm tạ ông Carlos!"
"Dù chỉ học ông có một ngày, nhưng tụi con coi ông như cha già. Tất nhiên là tụi con phải qua lại thăm nom ông rồi."
"Chuẩn luôn. Ông Carlos, ông đừng giận tụi con nữa nha."
Nghe những lời nịnh nọt ngọt như mía lùi này, nút thắt trong cõi lòng già cỗi của ông cũng dần tan chảy đôi chút.
Carlos nhìn đám thanh niên này bằng một ánh mắt phức tạp, lặng thinh một phút trước khi khẽ thở dài và phẩy tay.
"Thôi được rồi, bỏ đi bỏ đi. Ta hiểu rồi, tụi bây cũng bận bù đầu bứt tai với bao nhiêu việc, ta không giận nữa."
"Tụi bây lo đi làm việc của tụi bây đi. Ta nhận tấm lòng của tụi bây rồi, nhưng ta còn đống việc phải giải quyết."
Dứt lời, ông quay sang chào hai đứa học trò ngoan ngoãn đang kiên nhẫn đứng chờ mình bên ngoài, rồi cùng chúng thủng thẳng đi về phía lò rèn.
Ngặt nỗi, đám người chơi xung quanh lại chẳng chịu giải tán. Tụi nó sững người ra một giây trước khi tiếp tục bám gót nịnh bợ.
"Ông Carlos, ông có cần con phụ một tay không?"
"Ông Carlos, để con xách đồ cho ông!"
"Ông Carlos, ông hết giận tụi con thật rồi chứ?"
Carlos: "..."
Cái bọn này uống lộn thuốc gì vậy?
Ông đã rành rành bảo là bỏ qua rồi cơ mà?
Cớ sao tụi nó vẫn cứ chày cối sáp tới buông mấy lời khen ngợi giả trân sượng sùng thế này?
Chợt, Carlos như bắt được sóng, đảo mắt một cái rồi lẩm bẩm: "Lũ tụi bây, không phải là vừa mới vớ được cái nhiệm vụ gì đó mờ ám đúng không?"
Đám người chơi giật mình thon thót nhưng ngay lập tức nở nụ cười toe toét phủ nhận: "À-Ehem... làm gì có chuyện đó! Tụi con chỉ thật tâm thật dạ muốn tới thăm ông thôi."
"Đúng vậy! Tụi con rất cần sự công nhận của ông."
"Tuyệt đối là vậy. Tụi con cũng muốn làm bạn với ông nữa."
Carlos chỉ ném cho bọn họ một tiếng cười khẩy lạnh nhạt rồi lách người xé vòng vây bước đi, bỏ lại đằng sau một đám người chơi trố mắt ngỡ ngàng.
"Chuyện gì vừa xảy ra vậy, tụi mình thất bại rồi à?"
"Tui cứ đinh ninh ông Carlos ghiền cái loại trái cây này lắm, nên tôi đã hái cả rổ mang tới cho ổng."
"Lúc tôi xin lỗi xong, thanh hảo cảm của ổng có nhích lên chút xíu, nhưng cuối cùng lại tụt dốc về số mo."
"Đen vãi! Phải chi lúc trước tôi đách chơi bài chuồn gấp."
"Ai mà ngờ cái vụ chuồn thẳng không thèm chào hỏi sau khi làm xong nhiệm vụ lại kéo tụt điểm hảo cảm của NPC cơ chứ?"
Đám người chơi than ngắn thở dài về tình cảnh bi đát của mình.
Mộng Chỉ Hàn, người vẫn luôn miệt mài theo học Carlos, khựng lại khi nghe thấy tiếng rên rỉ của đám người chơi phía sau.
Cô nàng liếc nhìn ông lão râu ria đang đi khuất, ngập ngừng một thoáng rồi quay gót bước lại trước mặt đám người chơi, thì thầm: "Mấy ông tính cày hảo cảm theo cái kiểu này thì còn khước mới lên nổi."
Đám người chơi chớp mắt ngơ ngác hỏi: "Sao lại không lên?"
"Tui xem cái video của Tiểu Mục rồi, ổng bảo là đánh trúng sở thích của NPC thì điểm hảo cảm sẽ tự động tăng lên mà đúng không?"
"Đúng rồi! Tôi nhớ như in ông Carlos khoái khẩu cái loại trái cây này nhất."
Nghe xong, Mộng Chi Hàn chỉ biết lắc đầu ngao ngán, phán một câu xanh rờn: "Ừ thì coi video rồi đấy, nhưng mà mấy ông đã bỏ qua cmn cái yếu tố cốt lõi nhất rồi."
"Yếu tố gì cơ?"
Đám người chơi bu quanh tỏ vẻ hoang mang, Mộng Chi Hàn khoanh tay trước ngực, dõng dạc tuyên bố:
"Nhập vai và sự chân thành."
Rồi cô bồi thêm một cú chí mạng: "Mấy ông nên banh mắt ra mà coi lại cái video của Tiểu Mục cho kỹ vào, và nghiên cứu xem cái bí kíp thực sự giúp ổng tăng hảo cảm của NPC ầm ầm là cái gì."
Dứt lời, cô chỉ nhún vai tỉnh bơ rồi quay ngoắt đi, rảo bước đuổi theo lão Tinh linh, bỏ lại sau lưng một bầy game thủ mắt tròn mắt dẹt đứng nhìn nhau đực mặt ra.
Cảnh tượng hài hước tương tự cũng đang nổ ra nhan nhản khắp các nẻo đường Florence.
Cũng có vài tay chơi áp dụng chiến thuật tương tự và may mắn nâng thành công thanh hảo cảm của NPC. Tuy nhiên, dù có xích lên được chút xíu, thì số điểm hảo cảm thêm được cũng chỉ bằng móng tay.
Suy cho cùng thì, đụng tới mấy cái thứ liên quan đến cảm xúc, ngoại trừ vài trường hợp hy hữu, việc vun đắp tình cảm chưa bao giờ là dễ, nó cần một lượng lớn thời gian và sự nỗ lực chân thành mới đơm hoa kết trái được.
Đại đa số người chơi đều vỡ mộng khi nhận ra mấy cái trò nịnh nọt hời hợt của mình hoàn toàn vô dụng.
Họ đắng lòng nhận ra việc nâng hảo cảm với NPC chẳng hề dễ nhằn như cái mường tượng ngây thơ ban đầu của họ. Và chính ngay khoảnh khắc này, bọn họ mới thực sự thấm thía cái sự bá đạo khủng khiếp của Lý Mục, cái gã sở hữu Điểm Danh Vọng Tổng Hợp chạm ngưỡng 100 điểm kinh dị.
……
Tít trên bầu trời cao vợi, Eve hài lòng gật gù khi chứng kiến những người chơi liên tục đâm đầu vào tường.
"Đến lúc cho cả đám nếm mùi hành xác rồi."
"Chỉ khi những người chơi này thực sự khắc cốt ghi tâm tầm quan trọng của việc giao tiếp bình đẳng và chân thành với Tinh linh, tụi nó mới chịu dẹp bớt cái thói hư tật xấu và củng cố hiệu quả sự hợp tác với những Tinh linh bản địa." Cô lẩm bẩm, rồi ngẫm nghĩ thêm.
"Giải quyết xong vụ này, thì mấy cái kế hoạch mở rộng lãnh thổ và canh tác nông nghiệp trong tương lai của mình mới trơn tru được."
Cứ để mặc cái thái độ lồi lõm của tụi thì sớm muộn gì cũng rước họa vào thân, và đây chính là thời điểm vàng để uốn nắn lại cái nết của bọn họ, dẫn dắt người chơi đi theo cái viễn cảnh chung sống hòa bình với NPC mà cô đã vẽ ra.
Những người chơi này mang sẵn cái gen thích chống đối nên cô không thể cứ thế phán lệnh xuống bắt cả đám ngoan ngoãn được. Cách duy nhất là dùng chiêu củ cà rốt và cây gậy để đưa bọn họ vào khuôn khổ.
Nhưng mà...
Một thời gian nữa, mọi chuyện chắc chắn sẽ xoay chiều.
Eve tin chắc như đinh đóng cột rằng, một khi người chơi hoàn toàn chấp nhận và bị cuốn theo cái hệ thống hảo cảm và danh vọng mới toanh này, thì mối quan hệ của họ với các NPC cũng như thái độ chơi game của họ sẽ trải qua một cuộc lột xác kinh thiên động địa chưa từng có.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn