Chương 122: Quái vật! Chúng là lũ quái vật!
Game of the World Tree · Yuelian · 237 chương · ~29 phút đọc · Tạo 30/07/2026
Chúng là lũ quái vật!
101 - 200 Sự điên cuồng bất chấp mạng sống của đám Tinh linh cũng kích thích bản năng hung hãn của bầy Orc. Sau những phút choáng váng ban đầu, bọn chúng cũng ném luôn sự an nguy của bản thân ra sau đầu, không ngần ngại ăn miếng trả miếng với mức độ tàn bạo chẳng kém cạnh gì phe Tinh linh.
Tuy nhiên, cũng giống như Thanh Thạch, những chỉ huy Orc cấp cao khác đều lờ mờ nhận ra có điều gì đó vô cùng bất thường ở đám Tinh linh điên rồ này. Nếu không thì làm sao cái lũ quanh năm suốt tháng chỉ biết ca tụng hòa bình này lại có thể máu lạnh đến mức coi mạng sống của mình như rác rưởi, sẵn sàng thí mạng để đổi lấy mạng của kẻ thù?
Bọn chúng đâu phải là loài người với cái tốc độ sinh đẻ chóng mặt cơ chứ?
Tổng dân số của bộ lạc Hang Động Đá đã vượt qua ngưỡng năm ngàn, với gần như tất cả, đặc biệt là nam giới, đều là những chiến binh toàn thời gian. Nếu đám Tinh linh này thực sự muốn chơi bài một mạng đổi một mạng, thì dù chúng có quay lại thời kỳ hoàng kim của nền văn minh ngàn năm trước, tộc Tinh linh vẫn sẽ phải nướng một phần đáng kể dân số của mình chỉ để đẩy lùi quân Orc.
Và đám Tinh linh đang đứng trước mặt bọn chúng đây, dám chắc rằng nếu cứ tiếp tục bám lấy cái chiến thuật tự sát điên rồ này, sau trận chiến e là chẳng còn nổi một trăm kẻ sống sót.
Thế nhưng, điều khiến Thanh Thạch ngày càng há hốc mồm kinh ngạc là đám Tinh linh này dường như... giết mãi không hết.
Gã đã chẳng buồn đếm xem mình đã chém chết bao nhiêu tên Tinh linh nữa. Nói chung là sau khi đếm tới mười thì gã chán chẳng buồn đếm tiếp. Chỉ tính riêng số lượng Tinh linh bỏ mạng dưới tay gã trong trận này thôi đã vượt qua tổng số lượng Tinh linh mà gã bắt được trong suốt mấy chục năm qua cộng lại rồi.
Thế nhưng, điều vô lý đến mức điên rồ là dù lũ Tinh linh này có bị chém chết hết lần này đến lần khác, tổng quân số của chúng dường như chẳng vơi đi chút nào.
Đảo mắt nhìn quanh, lực lượng của chúng vẫn đông đảo y như lúc đầu, thật kỳ quái.
Không chỉ vậy, cứ cách một lúc, lại có một tốp Tinh linh gần như trần truồng lại từ đâu nhảy bổ ra, vừa gào thét điên dại vừa sẵn sàng cảm tử chết chung với bất kì Orc mà chúng bám dính lấy.
Có thể nói, sau một hồi giao tranh ác liệt, chín mươi phần trăm bầy Orc đi đầu đã nằm xuống hoặc te tua tơi tả chỉ vì cái chiến thuật thí mạng khó hiểu này.
"Tại sao giết mãi mà chúng vẫn không chết hết vậy?!"
Nhìn mặt đất nhuộm đỏ một màu máu tươi, Thanh Thạch bỗng dấy lên một dự cảm bất an lạ thường, rằng chiến thắng dễ như trở bàn tay mà gã đinh ninh lúc đầu có vẻ như không còn chắc chắn nữa. Điều rùng rợn hơn cả là mỗi khi những Tinh linh này chết đi, dù cơ thể chúng có bị chém nát bét đến mức nào, tàn tích của chúng vẫn tan biến vào hư không chỉ vài khoảnh khắc sau khi trút hơi thở cuối cùng.
Trong một giây phút nào đó, Thanh Thạch thậm chí còn tưởng mình đang bị ảo giác.
Lẽ nào đám Tinh linh này đang xài ảo ảnh ma thuật để lừa bọn gã từ đầu đến giờ!?
Thế nhưng, cái cảm giác lưỡi đao cong của gã xé toạc da thịt và chẻ nát xương cốt của một Tinh linh nó chân thực đến mức rợn người, máu tươi phun thẳng vào mặt gã vẫn còn nóng hổi, làm sao có thể là giả được. Tất cả những điều đó gào thét với Thanh Thạch rằng kẻ thù trước mặt tuyệt đối không phải là ảo ảnh.
Nhưng nếu đó là sự thật, thì đám Tinh linh này rốt cuộc là cái thứ quái quỷ gì?
Thanh Thạch ngày càng trở nên cáu bẳn và điên tiết khi phải chém giết liên tục không ngừng nghỉ suốt hàng giờ đồng hồ. Đám chiến binh Orc theo sau gã đã phải thay phiên liên tục, cũng giống như những đồng đội tiên phong của gã đã bỏ mạng dưới những đòn cảm tử của phe Tinh linh. Điều này lại càng đổ thêm dầu vào ngọn lửa thịnh nộ của Thanh Thạch.
Nhưng đồng thời, sự hoài nghi trong lòng gã cũng ngày một lớn dần. Bởi vì không chỉ Tinh linh biến mất, mà ngay cả xác của những Orc nằm xuống cũng lão hóa với tốc độ kinh hoàng rồi hóa thành cát bụi ngay khi chết.
Tuy cách thức tan biến có khác với phe Tinh linh, nhưng rốt cuộc thì, trên chiến trường chẳng còn sót lại bất kỳ cái xác nào ngoài tro bụi và những vệt máu loang lổ, chỉ còn duy nhất trang bị của những Orc tử trận là nằm trơ trọi nguyên vẹn.
Đột nhiên, Thanh Thạch bừng tỉnh ngộ, gã cuối cùng cũng hiểu tại sao lão đại tư tế lại dè dặt đến vậy.
Đám Tinh linh này chắc chắn có vấn đề!
Bất thường!
Hoàn toàn bất thường!
Đúng lúc này, mệnh lệnh từ đại tư tế của bộ lạc oang oang vọng tới từ đằng xa:
"Xông lên! Phá nát cái trận pháp dịch chuyển trên đỉnh đồi của chúng! Bằng không, chúng ta có đánh tới sang năm cũng không giết hết được chúng đâu."
Trận pháp dịch chuyển...
Thanh Thạch chợt bừng tỉnh ngộ, lý giải được tại sao đám Tinh linh này lại giết hoài không hết. Hóa ra từ nãy đến giờ, bọn chúng vẫn liên tục dùng trận pháp để dịch chuyển đồng bọn tới chi viện. Thế nhưng sau đó, sự hoang mang của gã lại chuyển sang một hướng khác.
Cái trận pháp này thông tới xó xỉnh nào và tại sao lại có nhiều Tinh linh chui ra từ đó đến thế?!
Chẳng lẽ bọn chúng đã chạy vạy khắp thế giới để gom cho bằng hết mọi Tinh linh đang lưu lạc chỉ để dồn quân vào trận chiến này?!
Tại sao xác của bọn chúng lại biến mất và tại sao xác của đồng loại gã cũng không cánh mà bay?
Giữa lúc đầu óc đang bấn loạn, gã lại thấy hơn chục tên Tinh linh không một mảnh giáp che thân rống lên lao ra chiến trường thêm một lần nữa. Nhưng khi nhìn thấy bản mặt của cái tên có vẻ là thủ lĩnh của đám này, đồng tử Thanh Thạch giãn to hết cỡ cứ như thể vừa gặp ma giữa ban ngày.
"K-Không... không thể nào!!"
Gã thốt lên trong sự kinh hoàng tột độ. Gã nhận ra bản mặt hắn ngay tức khắc, bởi đó chính là tên Tinh linh mà gã đã từng tự tay kết liễu trước đó. Chẳng những thế, cái tên khốn này còn trơn như trạch, lúc đó Thanh Thạch đã phải trầy vi tróc vẩy mới lấy được mạng hắn. Gã nhớ rất rõ cái khoảnh khắc nhát chém của gã đã chẻ đôi đối thủ ngay tại eo, ruột gan phèo phổi nóng hổi đổ tràn ra đất trước khi hắn tan biến.
Và lý do khiến Thanh Thạch nhận ra hắn dễ dàng không chỉ vì hắn trơn như lươn mà còn vì cái gã tóc đỏ chết tiệt này đã dám làm mặt hề châm chọc gã ngay khoảnh khắc bị chém chết. Thậm chí, trước khi trút hơi thở cuối cùng, tên này còn giơ ngón giữa lên khinh bỉ gã. Thanh Thạch chẳng hiểu cái cử chỉ đó có nghĩa là gì, nhưng sự chế nhạo lố bịch thì hiện rõ mồn một trên khuôn mặt sắp chết của tên Tinh linh đó.
Đã hấp hối đến nơi rồi mà còn dám chế nhạo gã, đúng là đồ cặn bã!
Nhưng điều khiến Thanh Thạch kinh hãi hơn cả là một lần nữa, gã lại thấy cái tên Tinh linh rành rành đã chết ngắc kia đang sờ sờ đứng trước mặt, khỏe mạnh y như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Thậm chí hắn còn đang nhảy nhót tưng tưng trêu ngươi, trên người chẳng lưu lại bất kỳ dấu vết nào của vết thương chí mạng mà gã đã gây ra trước đó.
Ôi Thần Mùa Đông và Săn Bắn vĩ đại trên cao! Chuyện... chuyện quái quỷ gì đang diễn ra ở đây thế này?!
Chẳng phải tên Tinh linh này vừa mới chết sao?
Bọn chúng là lũ quái vật bất tử à?!
Khoan đã...
Nếu đám Tinh linh này giết không chết... thì cuộc chiến này còn có ý nghĩa quái gì nữa?!
Nhìn chỉ huy Orc đang hóa đá, ánh mắt bắt đầu lộ ra sự hoảng loạn, Demacia nhếch mép cười đắc ý rồi giơ ngón giữa lên lần nữa.
"Haha, bất ngờ chưa thằng ngu? Vẫn là bổn thiếu gia đây!"
Nói đoạn, thay vì lao vào khô máu với gã Orc cấp cao này, Demacia lại ngửa cổ gào toáng lên:
"El! Cần tiếp viện ngay! Chỗ này có một cục tạ cấp Thượng Vị Sắt, nhào vô húp lẹ đi."
Giữa chiến trường dầu sôi lửa bỏng mà chúng vẫn còn tâm trí đùa cợt sao?
Thấy cảnh này, Thanh Thạch quên cả sợ hãi, cơn thịnh nộ một lần nữa bốc lên ngùn ngụt.
"Mặc xác ngươi là Tinh linh hay quái vật, hay thậm chí là ma quỷ, ngươi cũng sẽ phải gục ngã dưới lưỡi đao của ta một lần nữa."
Gã gầm lên điên cuồng rồi lại một lần nữa lao thẳng vào Demacia. Nếu giết một lần chưa đủ để tống cổ thằng khốn này xuống địa ngục...
Thì ta sẽ giết ngươi hết lần này đến lần khác!
Tuy nhiên, ngay khi lưỡi đao cong của gã sắp chém trúng mục tiêu, một bóng dáng nhỏ bé bỗng lướt qua nhanh như cắt chặn đứng đòn tấn công của gã.
Thanh Thạch chợt thấy cổ tay nhói lên đau đớn tột cùng, lồng ngực như bị ai bóp nghẹt. Khi định thần lại, gã kinh hoàng phát hiện ra cả hai bàn tay của mình đã bị chém đứt lìa tự bao giờ, lồng ngực bị đâm thủng một lỗ chí mạng, máu tươi xối xả tuôn ra nhuộm đỏ cả một vùng. Gã cảm nhận rõ rành rành sinh mạng của mình đang tuột dốc không phanh theo từng giây. Và mãi cho đến những khoảnh khắc cuối đời, gã mới nhìn rõ được kẻ đã kết liễu mình.
Đó là một nam Tinh linh mang vẻ ngoài mong manh yếu ớt, với mái tóc bạch kim, đôi mắt xanh thẳm như ngọc bích, và một khuôn mặt thiếu niên lạnh lùng toát lên sự kiên nghị sắc bén.
Cậu ta chỉ ném cho Thanh Thạch một ánh nhìn lạnh lẽo rồi lập tức biến mất dạng vào vòng xoáy chiến trường như một tử thần đoạt mạng.
Cấp Bạc... là cấp Bạc!
Chỉ trong một thoáng, Thanh Thạch đã thấu hiểu toàn bộ sự tình.
Trong số đám Tinh linh này có những kiếm sư cấp Bạc đang che dấu cấp bậc.
Bọn Tinh linh vẫn đang giấu diếm thực lực.
Từ lúc nào mà bọn chúng lại trở nên quỷ quyệt đến thế này?
Thanh Thạch định há miệng gào lên để báo động cho những kẻ còn lại về phát hiện động trời này...
Nhưng hỡi ôi, đã quá muộn màng.
Thấy kẻ thù đã hoàn toàn bị phế võ công, đôi mắt Demacia rực sáng vẻ giảo hoạt man rợ, cậu ta vội vàng nhặt thanh đao cong mà Thanh Thạch vừa đánh rơi rồi tiện tay chém bay đầu gã chỉ bằng một nhát dứt khoát.
Trong chớp mắt, Thanh Thạch cảm thấy cả thế giới quay cuồng đảo điên.
Mơ hồ, gã nghe thấy một tiếng ré lên đầy phấn khích:
"Haha! Ngon! Rớt một cây đao cấp Sắt. Húp trọn!"
Sau đó, tầm nhìn của Thanh Thạch hoàn toàn chìm vào bóng tối vĩnh hằng.
Chỉ huy Orc này không phải là kẻ duy nhất bỏ mạng dưới tay đám Tinh linh "đội mồ sống dậy" này. Dần dần, ngày càng có nhiều Orc cũng phát hiện ra cái sự thật nghiệt ngã rằng đám Tinh linh này căn bản là giết không chết.
Sự thật nực cười này đã thổi bùng lên một cơn hoảng loạn tột độ trong hàng ngũ bầy Orc, khiến sĩ khí của chúng như rơi tự do.
"Bọn chúng không phải là Tinh linh! Chúng là quái vật! Chắc chắn là lũ quái vật bất tử!"
"Chúng ta không thể giết được chúng! Giết hoài không hết!"
"Ác quỷ! Chúng chắc chắn là tay sai của ác quỷ!"
Cảm xúc là thứ rất dễ lây lan.
Khi nỗi khiếp sợ lan rộng như bệnh dịch, toàn bộ các đội hình của bầy Orc cũng bắt đầu vỡ vụn liên tiếp.
Và El - người liên tục nhắm vào những mục tiêu sừng sỏ nhất của địch để kết liễu - chính là giọt nước tràn ly cuối cùng làm xoay chuyển hoàn toàn cục diện chiến trường nghiêng về phe Tinh linh.
Quân đoàn Orc cuối cùng cũng bắt đầu sụp đổ.
"Không được hoảng loạn! Không được rút lui! Nghe lệnh ta lũ ngu ngốc kia! CẤM HOẢNG LOẠN VÀ RÚT LUI!!"
Thấy đám Orc bắt đầu ôm đầu máu bỏ chạy trong sợ hãi, Cự Sơn vội vã gào thét khản cả cổ để vớt vát tình hình.
Khốn nỗi chẳng có lấy một tác dụng nào.
Bại trận giống như một ngọn núi sụp lở, một khi đã bắt đầu lăn, không có bất cứ sức mạnh nào có thể cản lại được.
Dưới sự bủa vây của nỗi sợ hãi trước những kẻ thù không thể chết, đám Orc vứt bỏ khiên và vũ khí, phớt lờ mọi mệnh lệnh, lũ lượt dẫm đạp lên nhau chạy trốn khỏi chiến trường.
Khi thấy kẻ địch vỡ trận, phe người chơi lại càng trở nên hưng phấn tột độ.
Bọn họ vừa hô to "Uraah!"
"Xông lên!"
"Ks mạng lẹ!" vừa điên cuồng truy sát tàn quân Orc bỏ chạy giống hệt một bầy linh cẩu đói khát. Trong quá trình truy kích, bộ lạc Hang Động Đá lại phải bỏ lại thêm hơn chục kẻ nằm lại trước khi hoàn toàn rút khỏi đỉnh đồi.
Khi thấy bầy Orc đã co cụm lại trong căn cứ, những người chơi cũng ngừng truy đuổi. Dù sao thì phe địch vẫn đang chiếm ưu thế vượt trội về mặt quân số, việc cắm đầu truy kích đâm sầm vào hang cọp lúc này là hành động vô nghĩa.
Đỉnh đồi lúc này đã bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm bởi máu tươi. Chỉ riêng cuộc xung phong này đã cướp đi sinh mạng của hơn hai trăm tên Orc.
Tuy nhiên, phe người chơi cũng chịu thương vong nặng nề, đặc biệt là bọn họ vẫn đang lỗ sấp mặt nếu tính theo chi phí điểm cống hiến. Kể cả với lợi thế hồi sinh vô hạn cùng sự trợ chiến của El, bọn họ vẫn phải lấy ba mạng mới đổi được một mạng kẻ thù, vì thế đã đốt sạch một lượng CP khổng lồ.
Thế nhưng, điều này chẳng hề dập tắt được ngọn lửa nhiệt huyết của đám người chơi. Bởi vì ngoài những cái xác vứt lại, trên mặt đất còn vương vãi những đống trang bị chất thành núi.
Của thiên trả địa từ những tên Orc đã ngã xuống.
Có thể nói, xét theo giá trị cống hiến quy đổi từ đống trang bị thu được, trận chiến này tính ra vẫn đáng đồng tiền bát gạo.
Thế là cả đám dừng tay, hớn hở tranh nhau loot đồ, trông hệt như một bầy châu chấu háu đói đang càn quét cánh đồng lúa chín.
Đứng từ xa chứng kiến toàn bộ sự việc, đại tư tế Cự Sơn chìm vào một sự câm lặng chết chóc.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn