Chương 142: Ngươi không có liêm sỉ à?
Game of the World Tree · Yuelian · 237 chương · ~28 phút đọc · Tạo 30/07/2026
101 - 200 Sau khi nhận được lời hứa chắc nịch từ miệng nữ Tinh linh, đám lính đánh thuê dưới sự chỉ đạo của Belus đành cắn răng lột sạch sành sanh trang bị trên người, rồi ngoan ngoãn gom lại thành một chỗ theo lời của con Hắc Long.
Hậu quả là, bọn chúng chỉ còn độc mỗi mảnh quần đùi vải thô mỏng dính che thân, đứng co ro run bần bật giữa những cơn gió đêm rít gào buốt xương của hẻm núi.
Ngay khi đám lính vừa lột đồ xong, Belus sửng sốt khi thấy vài bóng người cao ráo bất thình lình xuất hiện từ đằng xa. Lão nheo mắt nhìn kỹ thì tá hỏa nhận ra đám người mới đến thế mà lại là một lũ Tinh linh khác.
Bọn chúng khoác trên mình những bộ trang bị lấp lánh, hớn hở chạy ào tới đống đồ rồi phơi phới ôm trọn ổ toàn bộ trang bị mà đám lính đánh thuê vừa cởi ra.
Đám lính đánh thuê đứng đực mặt ra nhìn lũ Tinh linh đang thi nhau soi mói đống chiến lợi phẩm. Đã thế, vẻ mặt hám của của bọn chúng lại càng lộ rõ mồn một khi dán mắt vào bộ pháp bào và cây trượng của Belus cũng như thanh trường kiếm bạc của gã đội trưởng lính đánh thuê. Trông bọn chúng cứ như thể sắp xông vào đánh nhau sứt đầu mẻ trán xem đứa nào sẽ được mấy món này vậy.
Chỉ cần nhìn cái cách bọn chúng phân loại và lựa đồ thoăn thoắt điêu luyện, ai cũng có thể dễ dàng đoán ra đám Tinh linh này đã hành nghề không biết bao nhiêu lần rồi, y hệt một lũ sơn tặc chuyên nghiệp.
Cái biểu cảm cuồng loạn của bọn chúng trông chẳng khác gì lũ trộm cướp vô học, vứt sạch sành sanh cái phong thái thanh tao và nhã nhặn vốn dĩ là thương hiệu của tộc Tinh linh.
Belus: "..."
Lão dụi mắt liên tục vì không dám tin vào những gì mình đang thấy, cứ ngỡ mình bị quáng gà.
Đây... đây mà là cái biểu cảm mà một Tinh linh nên có sao?
Chẳng hiểu sao, lão bỗng cảm thấy lạnh sống lưng.
Hay là đám này thực chất là một giống loài nào đó đang dùng ma thuật ngụy trang để giả dạng Tinh linh?
Belus nheo mắt, lén lút tung một bùa giám định nhưng kết quả trả về lại khẳng định chắc nịch bọn chúng đích thị là Tinh linh.
Nếu không phải ngụy trang thì có lẽ nào là ảo ảnh?
Lão đau đầu day day thái dương.
Mặc kệ cái cảm giác bất an đang ngày một phình to trong bụng, lý trí lão vẫn đinh ninh rằng Tinh linh là giống loài thật thà nhất trần đời. Bọn chúng làm quái gì có cái thói lừa gạt người khác cơ chứ. Chỉ cần lão làm đúng giao kèo, thì ả Tinh linh kia chắc chắn sẽ dỗ ngọt con Hắc Long thả bọn lão đi.
Belus tự an ủi bản thân mình.
Lão chắc nịch như đinh đóng cột bởi lão đã có cả mớ kinh nghiệm giao thương với Tinh linh rồi.
Dù đa phần là đứng ở hai bờ chiến tuyến, nhưng lão thừa hiểu cái sự liêm khiết của bọn họ.
Cả thế giới đều biết Tinh linh không bao giờ biết đến hai chữ lừa lọc.
Bọn họ đã hứa là chắc chắn sẽ làm.
Hơn nữa, với tư cách là chủng tộc thánh thiện và yêu hòa bình nhất lục địa Saigües, Tinh linh tuyệt đối sẽ không để con Hắc Long làm hại thương đoàn miễn là bọn lão chịu giương cờ trắng đầu hàng.
Cho dù hai bên có là kẻ thù không đội trời chung đi chăng nữa.
Những chuyện tương tự thế này đã xảy ra như cơm bữa trong quá khứ rồi. Cái sự cứng nhắc đến mức bệnh hoạn này của Tinh linh thậm chí còn biến thành vũ khí chí mạng nhất để loài người lợi dụng khi đối phó với cái bọn tai dài này.
"Ngài Belus, bọn chúng vét sạch đồ của chúng ta rồi."
Đúng lúc này, một giọng nói trầm đục vang lên bên tai lão.
Belus quay đầu lại, phát hiện kẻ vừa lên tiếng là gã đội trưởng lính đánh thuê đi tháp tùng, một gã kiếm sĩ tóc vàng lực lưỡng đang ở ngưỡng Trung Vị Bạc.
Gã kiếm sĩ nhìn chằm chằm vào thanh trường kiếm của mình vừa bị nẫng mất với vẻ mặt vô cùng tiếc nuối và cam chịu.
Belus khẽ gật đầu đáp lại gã bằng một vẻ mặt áy náy.
"Đội trưởng, thứ lỗi cho tôi, chuyện này xảy ra đột ngột quá. Sau khi mọi chuyện êm xuôi, gia tộc sẽ đền bù thỏa đáng cho mọi tổn thất của anh."
Nghe lời giải thích của lão, gã đội trưởng nhắm nghiền mắt, đành cắn răng miễn cưỡng chấp nhận.
Belus thở phào nhẹ nhõm rồi quay sang đối mặt với con Hắc Long.
"Chúng tôi đã bỏ hết trang bị rồi. Hàng hóa nằm trong khu phế tích ngay cạnh ngọn tháp cao kia, còn lũ Tinh linh thì đang bị nhốt dưới ngục tối của ngọn tháp."
"Giờ thì giao kèo của chúng ta đã xong, chúng tôi có thể đi được rồi chứ?"
Im lặng.
"Đi á?"
Nghe những lời của Belus, con Hắc Long Merril nhếch mép nhe hàm răng lởm chởm sắc nhọn ra cười khẩy.
"Từ bao giờ bổn tọa nói là sẽ thả bọn mi đi vậy hả?"
Vừa nghe câu này, mặt Belus tối sầm lại ngay tắp lự.
"Hắc Long! Ngươi đừng có mà ép người quá đáng!"
Nói rồi lão ngoắt sang nhìn ả Tinh linh đang vắt vẻo trên lưng con rồng.
"Tinh linh, cô vừa mới thề thốt hứa hẹn với chúng tôi cơ mà."
Nghe Belus vặn vẹo, Little Salty Cat gật gù với vẻ mặt ngây thơ vô số tội.
"Đúng òi! Đừng lo, bọn tui giữ đúng lời hứa mà."
Rồi cô nàng cười hắc hắc, bồi thêm:
"Tụi tui xin đính chính nha, bọn tui hoàn toàn không nuốt lời. Mấy người não cá vàng quên mất lúc nãy Merril nói chính xác từng chữ như thế nào rồi à?"
Cô nàng hắng giọng vài tiếng, rồi bắt chước y xì đúc cái điệu bộ ngạo nghễ của Merril.
"Các ngươi không cần phải tự chặt tay nữa, thay vào đó, chỉ cần ngoan ngoãn dâng hết kho báu và lũ Tinh linh bị bắt cóc cho ta, à quên, phải giao nộp luôn toàn bộ vũ khí và trang bị trên người các ngươi nữa."
Little Salty Cat nhún vai tỉnh ruồi, lém lỉnh thè lưỡi ra trêu cợt.
"Bọn tui có nói là sẽ thả mấy người đi đâu ta~ Chẳng phải vụ đó đã được chốt hạ rõ ràng từ trước rồi sao?"
Belus "..."
Nghe xong câu trả lời đầy vẻ mỉa mai và cợt nhả của đối phương, gân xanh trên trán lão pháp sư già nổi hằn lên giật giật liên hồi, mặt mũi lão đỏ gay đỏ gắt y như một quả diệm sơn sắp phun trào.
Hóa ra bọn chúng từ đầu đã không có ý định tha mạng cho thương đoàn của lão.
Nhưng thế này chẳng phải là quá vô sỉ sao!?
Bọn chúng từ đầu đến cuối chỉ coi bọn lão như những con bò để dắt mũi!?
Sắc mặt Belus xám ngoét lại, mọi cục tức kìm nén nãy giờ cuối cùng cũng bùng nổ tung tóe. Lão quăng luôn cái vẻ đạo mạo quý tộc vào sọt rác, giậm chân bình bịch vì tức giận, chỉ thẳng tay vào mặt ả Tinh linh chửi xối xả.
"M-M-MÀY!!!... Con nhãi ranh khốn khiếp! Mày đang tống tiền tao đấy! Mày dám nuốt lời hả cái con Tinh linh rách nát này! Mày không còn tí liêm sỉ nào của giống loài Bạch Ngân cao quý sao!?"
Little Salty Cat chỉ lườm lão một cái sắc lẹm, hoàn toàn không si nhê trước tràng chửi rủa đang giáng xuống đầu mình.
"Nuốt lời á?" Cô nàng nhai lại bằng cái giọng mỉa mai y hệt lúc nãy rồi bồi thêm: "Bà đây nuốt lời lúc nào? Trách thì trách cái não tàn của ông đi, ai bảo lúc nghe điều kiện không chịu vểnh tai lên mà nghe cho kỹ rồi mới gật đầu."
Belus "..."
"MÀY!!... Mày đách có tí liêm sỉ nào cả!! Mày làm sao có thể mặt dày vô sỉ đến mức này hả!? Cái thứ gian trá lật lọng như mày mà cũng dám vỗ ngực tự xưng là Tinh linh sao!?"
Lão trừng trừng nhìn Little Salty Cat với vẻ phẫn nộ đến mức suýt tăng xông.
Cái thể loại Tinh linh quái thai gì đây?
Chẳng phải ả thuộc về cái giống loài được xưng tụng là thật thà và uy tín nhất cái đại lục Saigües này sao?
Ả thực sự là một Tinh linh sao?
Cõi lòng Belus tràn ngập sự bất an tột độ.
Vốn dĩ ngay từ đầu bọn lão đã nằm ở thế hạ phong, giờ lại còn tự cởi sạch trang bị dâng cho địch, hiện tại cả lũ chẳng khác nào một mớ rau cắt sẵn chờ con Hắc Long xơi tái.
Mẹ kiếp! Sao lão có thể phạm phải cái sai lầm sơ đẳng của tụi lính mới cơ chứ! Lão thế mà lại đi tin sái cổ mấy lời hứa suông của kẻ địch!
Biết trước bị lừa một vố đau thế này, thà lúc nãy lão hạ lệnh cho tất cả khô máu mở đường máu phá vây còn hơn.
Nhưng có trời mới biết đám Tinh linh này lại điêu toa lật lọng đến mức này!?
Vô lý! Hoàn toàn vô lý!
Bọn chúng... bọn chúng là Tinh linh cơ mà!
Cái giống loài thà chết vinh còn hơn sống nhục, thà bị diệt vong chứ quyết không bao giờ chệch khỏi con đường chính nghĩa.
Trong khi Belus đang tức lộn ruột, kênh chat trong phòng livestream của Little Salty Cat lại ngập lụt trong cơn mưa bình luận tấu hài của đám người chơi.
"Trời ơi, cái ông NPC này IQ chạm đáy mẹ rồi... sống chừng đó tuổi cũng phí (cười lớn)."
"Đúng rồi, sao lại đi tin lời địch cơ chứ?"
"Đúng là chiếu mới (noob)."
"Hahaha! Giờ thì đứng hình rồi chứ gì?"
"Lmao thời thế thay đổi rồi! Ông chú già ạ!"
"Hừ! Kẻ ác phải bị trừng trị, bất kể bằng phương pháp nào!"
Merril hếch mõm lên trời với vẻ mặt ngập tràn chính nghĩa.
Đúng lúc này, mấy tay người chơi vừa chạy đi gom đồ đã rục rịch quay lại, tay nào tay nấy vác lỉnh kỉnh mớ trang bị loot được rồi nhìn đám lính đánh thuê đang trần như nhộng với vẻ mặt hả hê ra mặt.
Little Salty Cat cảm thấy hơi ngượng ngùng trước cái bộ dạng bần nông và cách hành xử vô học của đồng đội.
Nhưng ai thèm quan tâm hình tượng khi chơi game chứ?
Với lại, lũ NPC này là kẻ thù chứ đâu phải dạng thân thiện như mấy NPC ở Florence, nên bọn họ cũng chả cần phải giữ kẽ làm gì cho mệt.
Giờ phút này, đám người chơi chỉ muốn quẩy banh nóc. Cũng phải nói thêm là cái nhiệm vụ này hoàn toàn không đính kèm phần thưởng lượt hồi sinh hoàn hảo. Ban đầu, bọn họ còn rén sợ lỗ vốn nếu có ai đó tạch trong lúc đánh nhau. Mà nếu cứ bám theo con Hắc Long, thì mớ trang bị rớt ra từ xác kẻ địch cũng bị lửa rồng thiêu thành tro bụi hết. Ai mà ngờ Little Salty Cat lại có chiêu lừa tình mượt mà đến thế, chỉ vài ba câu chém gió đã dụ được lũ nhân loại này tự tay lột sạch đồ.
Không có trang bị, lũ buôn lậu này chẳng khác gì hổ rụng răng.
Ngoại trừ hai tay cao thủ cấp Bạc ra, đám lính lác còn lại chắc chắn không phải là đối thủ của bọn họ.
Còn hai tên cấp Bạc kia à... Cứ ném cho con Hắc Long xử lý là xong!
Nhiệm vụ phụ này đúng là muỗi!
Sắc mặt Belus hơi biến dạng khi chứng kiến vẻ mặt ngày càng hung tợn của con Hắc Long và đám Tinh linh kỳ dị đang từ từ siết chặt vòng vây.
Nhưng rất nhanh, lão đã đè nén được cơn bão cảm xúc đang gầm thét trong lòng.
Lão nhìn chằm chằm nữ Tinh linh trên lưng con hắc long, gồng mình giữ vẻ bình tĩnh, nói: "Hừ... Hỡi Tinh linh, mục tiêu thực sự của các ngươi là giải cứu đồng bọn đúng không?"
"Hê hê, nếu không muốn đồng bọn của các ngươi gặp nguy hiểm thì khôn hồn mà thả bọn ta đi, vì thuộc hạ của ta vẫn đang mai phục bên trong ngọn tháp đấy."
"Nguy hiểm á?" Đám người chơi đang bao vây bỗng nhìn nhau rồi lại bò ra cười nắc nẻ.
"Hahaha! Lão này vừa nói sếp Cơm Hộp đang gặp nguy hiểm hả?"
"Hê hê... Đứa gặp nguy hiểm là lính của ông đấy, đồ ngốc."
"Đội trưởng của tụi này là một thằng trâu cày chính hiệu, có thể solo sấp mặt mấy con quái level 20 ngoài hoang dã đấy nhé."
... Ý của tụi nó là sao?
Lông mày Belus giật giật liên hồi.
Ngay lúc đó, cánh cửa ngọn tháp bỗng bị đạp tung, vài tên thuộc hạ của thương đoàn chạy trối chết ra ngoài với máu me đầm đìa khắp mặt. Bọn chúng mặt cắt không còn một giọt máu, vừa chạy vừa la hét thất thanh như thể đang bị quỷ rượt đuổi phía sau.
"C-Cứu... CỨU MẠNG!"
"Có chuyện quái gì vậy?" Belus xoay phắt người lại, cau mày khó hiểu.
Một tên thuộc hạ chạy hộc tốc tới chỗ lão, hớt hải báo cáo: "Chết... chết hết rồi... bọn chúng chết sạch rồi... hắn đã giết sạch bọn chúng rồi!"
... Hắn?
Belus khẽ sững người.
Rất nhanh sau đó, lão nhìn thấy một bóng người đang từ từ bước ra khỏi tháp. Đó là một nam Tinh linh với mái tóc màu tro tàn. Hắn ta đang lăm lăm một thanh đoản kiếm vẫn còn nhỏ tong tỏng máu tươi, áo xống cũng vương vãi thứ chất lỏng đỏ lòm đó.
Hơi thở của hắn ta hơi dồn dập, như thể vừa trải qua một cuộc tàn sát, vẻ mặt lạnh tanh vô cảm, toát lên một sự tàn nhẫn đến rợn người.
Chính là Cơm Hộp.
Sát khí thật kinh khủng!
Đây là một thợ săn Tinh linh cấp Trung Vị Sắt sao?
Nét mặt Belus đanh lại.
Từ lúc Cơm Hộp bước ra, Belus không còn thấy thêm bất kỳ tên thuộc hạ nào chạy ra khỏi tháp nữa.
Điều này khiến lão có linh cảm cực kỳ chẳng lành.
Khoan đã, bên trong tháp vẫn còn lại hơn chục người cơ mà?
Thằng Tinh linh này... lẽ nào...
Lão trân trân nhìn Cơm Hộp - kẻ đang tỏa ra sát khí nồng nặc - đồng tử co rúm lại vì không dám tin vào mắt mình.
Hắn... hắn đã tự tay giết sạch sành sanh sao?
Làm sao có thể như thế được?!
Khi đám người chơi tham gia nhiệm vụ nhìn thấy Cơm Hộp, mặt mày ai nấy đều bừng sáng hớn hở, vừa vẫy tay vừa í ới gọi sếp.
"Đội trưởng ra rồi anh em ơi!"
"Hahaha! Những Tinh linh bị bắt cóc chắc đã được giải cứu an toàn rồi."
"Đừng nhây nữa anh em, xông lên dọn dẹp cho xong cái nhiệm vụ phụ này đi."
"Haha! Kiếp sau nhớ chừa cái thói tin lời kẻ địch đi nhé!"
"Hê hê, không biết nướng đám lính đánh thuê này có được húp thêm xíu điểm kinh nghiệm nào không ta."
Dứt lời, cả đám đồng loạt rút vũ khí, hăm hở lao vào hội đồng lũ lính đánh thuê đang trần như nhộng.
Trong khi đó, tít trên trời cao, con Hắc Long Merril gầm lên một tiếng đầy phấn khích, rồi há cái miệng toang hoác khạc nguyên một bãi lửa rồng vào hai tên cao thủ cấp Bạc xui xẻo.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn