Chương 117: Chỉ người giàu mới đủ tư cách làm Kỵ Sĩ Rồng
Game of the World Tree · Yuelian · 237 chương · ~26 phút đọc · Tạo 30/07/2026
101 - 200
"Thưa tộc trưởng Philociel, cháu xin lỗi, nhưng cháu vẫn tin rằng chúng ta nên sát cánh cùng những Người Được Chọn."
Một thanh niên Tinh linh kiên định nhìn thẳng vào tộc trưởng của nhánh tộc Liệt Diễm, giọng điệu vẫn còn vương chút nhiệt huyết sục sôi của tuổi trẻ.
"Trong suốt mấy ngày qua, cháu đã được chứng kiến một khía cạnh hoàn toàn khác ở họ. Bọn họ lúc nào cũng tràn trề sinh lực và đam mê, lại luôn sẵn lòng làm mọi thứ bất chấp tính mạng vì một tương lai tươi sáng hơn. Không chỉ vậy, họ còn cống hiến hết mình giúp đỡ chúng ta không màng tư lợi."
Giọng điệu cậu tràn ngập sự ngưỡng mộ và quyết tâm sắt đá.
"Họ chính là ân nhân cứu mạng của chúng ta. Cháu tin rằng khi họ đã quyết định đứng lên chiến đấu, chúng ta tuyệt đối không thể chỉ khoanh tay đứng nhìn."
"Cháu cũng đồng ý."
Một thanh niên Tinh linh khác gật đầu tán thành, nét mặt cũng kích động không kém.
"Cháu vẫn luôn tự hỏi, liệu đức tin bao lâu nay của chúng ta có thực sự đúng đắn? Liệu sự lương thiện có phải lúc nào cũng là con đường dẫn tới ánh sáng?"
"Trước đây cháu từng mang vấn đề này ra tranh luận với một vài người trong số họ, thậm chí bọn cháu còn cãi nhau kịch liệt, nhưng chính những lời phản biện của họ đã tát cho cháu tỉnh mộng. Cuộc đấu tranh sinh tồn giữa các chủng tộc và hệ tư tưởng không phải là thứ có thể giải quyết êm thấm chỉ bằng sự thấu hiểu và nhượng bộ. Đây là chiến tranh. Mà chiến tranh thì tàn khốc lắm, nó là hành động bạo lực đẫm máu nơi giống loài này chà đạp lên giống loài khác để giành quyền sống."
"Lương thiện với kẻ thù chính là tàn nhẫn với chính mình."
Nhiều người chơi vốn dĩ là những "anh hùng bàn phím" thâm niên, từng phun ra đủ thứ lý lẽ độc hại trên mạng, nên việc dùng mớ lý thuyết hùng hồn rỗng tuếch để nhồi sọ mấy thanh niên Tinh linh ngây thơ như tờ giấy trắng này quả thực dễ như ăn kẹo. Hơn nữa, những bài diễn văn sặc mùi tuyên truyền kiểu này thì nhan nhản trên Trái Đất, dư sức để kích động thứ cảm xúc nhiệt huyết đó.
Chỉ cần xào nấu lại chút đỉnh là xong việc ngay ấy mà.
Trưởng lão Philociel sững sờ nhìn đám trẻ đã hoàn toàn lột xác chỉ sau vài ngày "giao du" với những Người Được Chọn.
"Các... các cháu..."
Bà hoàn toàn thấu hiểu bầu nhiệt huyết của đám thanh niên Tinh linh này, nhưng bộ tộc Liệt Diễm giờ đây chỉ còn vỏn vẹn chưa đầy hai trăm. Bà thực sự không muốn nhìn thấy những đứa con ruột thịt của mình lại phải đâm đầu vào chỗ chết một lần nữa.
Nhưng nhìn những ánh mắt kiên định rực lửa kia, rồi lại nhớ đến những lời gợi ý ẩn ý từ Nữ Thần, bà chỉ biết thở dài sầu não:
"Thôi được rồi, các cháu cứ đi đi. Nhưng xin hãy giữ gìn mạng sống."
Bằng một linh cảm nào đó, bà nhận ra rằng bất luận kết quả của cuộc chiến này có ra sao, tộc Tinh linh chắc chắn sẽ thay đổi mãi mãi.
Dù bị nhiều Tinh linh lớn tuổi cấm cản, vẫn có hơn chục thanh niên Tinh linh lén lút trốn nhà đi theo để gia nhập chiến dịch của người chơi. Tuy nhiên, sự xuất hiện của bọn họ lại khiến những người chơi bắt đầu đau đầu hói trán. Đối với bọn họ, những NPC bản địa này không chỉ là những cái máy bào tài nguyên, mà còn là các nhân vật cốt cán để duy trì mạch truyện.
Hơn nữa, nhiệm vụ của Nữ Thần cũng đã có lệnh cấm nghiêm ngặt: Cấm để NPC tạch.
Nếu có NPC nào ngủm củ tỏi, người chơi sẽ bị dính hiệu ứng bất lợi và hình phạt cực nặng. Thế nên, điều người chơi mong mỏi nhất lúc này là mấy Tinh linh đó cứ yên vị ăn no ngủ kỹ ở Florence cho lành.
Khổ nỗi, nhiệm vụ của Nữ Thần lại đẻ thêm một điều khoản oái oăm: Người chơi không được quyền ngăn cản nếu NPC quyết tâm muốn tham chiến.
Người chơi: "..."
Rồi, ok luôn.
Đám NPC này đích thị là kho báu di động, còn Nữ Thần là bà Boss tối cao nói gì cũng phải nghe. Thế này thì khác quái gì bắt bọn họ vừa đi đánh trận vừa phải làm bảo mẫu hộ tống một đám hóa thạch trẻ trâu mong manh dễ vỡ đâu cơ chứ, độ khó cứ gọi là x mấy lần liền.
Rốt cuộc NPC là công cụ, hay bọn họ mới là công cụ đây?
Dù vậy, sau một hồi nặn óc suy nghĩ, Lý Mục - người giữ vai trò tổng tư lệnh của chiến dịch lần này - rốt cuộc cũng nghĩ ra một tối kiến. Cứ ném luôn chục mống Tinh linh bản địa này ra tuyến sau làm xạ thủ bắn tỉa là xong chuyện. Dù sao Tinh linh vốn dĩ đã có thiên phú bắn cung bẩm sinh rồi. Xếp bọn họ đứng tít đằng sau làm hỏa lực bắn tỉa, vừa đảm bảo an toàn tuyệt đối lại vừa đóng vai trò hỗ trợ cực kỳ ngon nghẻ.
So về khoản ngắm bắn thì kỹ năng của bọn họ ăn đứt phần lớn người chơi. Hơn nữa, đa số người chơi đều ưu tiên cày cuốc kỹ năng cận chiến trước và ngó lơ luôn mấy kỹ năng tấn công tầm xa nên độ chính xác của bọn họ thực sự là mù mắt lắm. Đặc biệt là mấy thanh niên chuyên đánh giáp lá cà, điểm ngắm bắn bằng không mà bắt cầm cung lên bắn thì đúng là thảm họa, chỉ tổ lãng phí tên.
Tuy nhiên, kẻ hưng phấn nhất trước những động thái rầm rộ này không phải là người chơi, chẳng phải đám Tinh linh bản địa, cũng không phải Alice hay ai khác...
Mà là con Hắc Long Merril.
Chẳng ai biết Nữ Thần đã tỉ tê đàm đạo những gì với nó, nhưng cái con rồng bướng bỉnh lúc trước bỗng chốc lật mặt như lật bánh tráng, ngoan ngoãn đến lạ thường. Sự thay đổi chóng mặt này khiến cả đám người chơi lẫn Tinh linh đều trố mắt ngạc nhiên, và họ lại một lần nữa phải quỳ gối bái phục trước quyền năng cảm hóa vô biên của Nữ Thần.
Thực ra, đến chính Eve cũng chẳng ngờ con rồng lại trở nên "tuyệt đối nghe lời" sau khi biết được chân thân thực sự của cô.
Dù vậy, cô lại rất rõ cái tên mà Merril nhắc tới...
Nidhogg.
Đó là một con Hắc Long cổ đại từng khuynh đảo Cuộc Chiến Chư Thần hàng ngàn năm về trước. Con Thủy tổ Hắc Long này mạnh mẽ đến mức khiến cả chư thần cũng phải e dè kiêng kỵ. Nó cũng chính là kẻ đã cắn nát rễ của Cây Thế Giới cũ, khiến sinh lực của Ngài suy kiệt trầm trọng.
"Con Hắc Long nhỏ này ghét cái ác, đề cao công lý, lại còn tự nhận mình là Ngân Long... Lẽ nào kẻ nuôi dưỡng nó lại là một Ngân Long?"
Eve bắt đầu suy đoán về lai lịch của người cha nuôi ẩn danh kia.
Thủy tổ Hắc Long Nidhogg tà ác vốn luôn là tử địch không đội trời chung của loài Ngân Long. Thế nên việc bọn họ nhận nuôi hậu duệ của kẻ thù đúng là chuyện không tưởng.
Về phần Ngân Long, theo như ký ức truyền thừa của Cây Thế Giới, mối quan hệ giữa bọn họ và Cây Thế Giới có vẻ khá êm đẹp. Tuy nhiên, có vẻ như họ chẳng hé răng nửa lời về cô cho Merril biết, bởi vì hồi mới gặp, con Hắc Long chỉ buông thõng một câu "cái cây bự chà bá" rồi thôi chứ chẳng có phản ứng gì khác.
Con rồng nhỏ này tính tình tếu táo lại còn hơi ngây thơ, trái ngược hoàn toàn với bản tính tàn độc khát máu thường thấy của loài Hắc Long, điều này khiến Eve không khỏi tò mò xem lũ Ngân Long rốt cuộc đang ấp ủ âm mưu gì với sinh linh này.
………
Khu Rừng Tinh Linh.
Toàn bộ quân đội tham gia chiến dịch càn quét căn cứ của tộc Orc đều đã tập hợp đầy đủ và được dịch chuyển tới Florence.
Sau một thời gian cày cuốc, hơn 900 trong số 1. 200 người chơi đợt thử nghiệm đã thăng cấp lên ngưỡng bậc Sắt, và hơn 800 anh chị em đã quyết định tham gia chiến dịch nhiệm vụ chính tuyến đợt này.
Dưới sự chỉ huy thống nhất của Lý Mục, những người chơi xếp thành một đội hình tác chiến cơ bản, toát lên chút hơi hướm kỷ luật quân đội.
Ngoài lực lượng người chơi nòng cốt, còn có hơn mười thanh niên Tinh linh thuộc bộ tộc Liệt Diễm tham chiến với vai trò xạ thủ. Hơn 100 Tinh linh của bộ tộc Liệt Diễm, dưới sự dẫn dắt của tộc trưởng Philociel, cũng đã tề tựu đông đủ để tiễn đưa họ lên đường.
Những ngày qua, dưới sự giúp sức tận tình của người chơi, các Tinh linh bản địa đã dần an cư lạc nghiệp tại Florence, và họ vô cùng biết ơn những Người Được Chọn.
Mặc dù đúng như lời Thánh nữ từng nói, những Người Được Chọn đôi lúc cũng có vài thói hư tật xấu, chẳng hạn như ăn thịt động vật, hay lợi dụng người khác, cãi cùn, đôi khi nịnh bợ thái quá, thỉnh thoảng lại gõ cửa nhà người khác lúc nửa đêm... vân vân và mây mây. Nhưng nhìn chung, bọn họ vẫn là một đám trẻ nhiệt tình, chăm chỉ và thực sự đang dốc lòng cống hiến vì tương lai của tộc Tinh linh. Ngay cả những Tinh linh cổ hủ và bảo thủ nhất cũng không thể phủ nhận công lao to lớn của họ.
Nhìn ngắm Những Kẻ Được Chọn dù trông có vẻ vô kỷ luật, nhưng ánh mắt ai nấy đều hừng hực lửa chiến đấu mà không hề nao núng hay sợ hãi, Philociel âm thầm gật đầu tán thưởng.
Tuy kỷ cương quân đội của bọn họ có hơi lỏng lẻo nhưng đây thực sự là một đội quân dũng cảm, sẵn sàng xả thân quyết tử đến cùng.
Không sợ hãi chính là thứ vũ khí đáng sợ nhất.
Cộng thêm năng lực bất tử của họ, sự phò tá của Hắc Long, Thánh nữ, cùng người bảo hộ Tinh linh, có lẽ... bọn họ thực sự có thể đánh bại thế lực Orc đã chui lủi quanh Khu Rừng Tinh Linh bao năm qua và tống cổ bọn chúng đi nơi khác.
Bà quay người lại, vẫy tay ra hiệu, cùng với vài người trong tộc mang ra một số nguyên liệu ma thuật:
"Đây là những vật liệu cần thiết để thiết lập trận pháp dịch chuyển. Ta nghe Thánh nữ bảo đây là thứ các cậu đang cần nhất lúc này. Mấy vị pháp sư Tinh linh trong tộc đã thức trắng đêm qua để chế tạo ra chúng đấy."
Trận pháp dịch chuyển!
Mắt Lý Mục sáng rực lên.
Đây chính là món đồ tối quan trọng quyết định thành bại của chiến dịch lần này.
Theo báo cáo từ đội trinh sát, khu định cư của bọn Orc nằm cách đây rất xa. Kể cả những Tinh linh có được tăng cường tốc độ di chuyển nhờ thiên phú rừng rậm, rồi cứ cắm đầu chạy thục mạng và nghỉ ngơi ít nhất có thể, thì cũng phải mất tới 20 ngày mới tới nơi.
Hơn nữa, quân số bọn Orc lên tới hàng ngàn tên.
Nói thật thì, nếu không có sự giúp sức của con rồng và El, chiến dịch lần này chẳng khác nào nhiệm vụ bất khả thi.
Thực lực tổng thể của phe người chơi vẫn còn quá phèn, lợi thế duy nhất của họ chỉ là khả năng hồi sinh liên tục và chiến thuật lấy thịt đè người theo kiểu "cảm tử quân".
Tuy nhiên, nếu lỡ bỏ mạng ở gần sào huyệt bọn Orc, họ sẽ không thể nào quay lại chiến trường kịp lúc vì điểm hồi sinh hiện tại đang được đặt tuốt ở Khu Rừng Tinh Linh.
Nhưng với sự hỗ trợ của trận pháp dịch chuyển thì câu chuyện lại hoàn toàn khác.
Lý Mục gật đầu ra hiệu cho Little Salty Cat nãy giờ vẫn luôn túc trực bên cạnh. Cả hai nhanh chóng đón lấy vật liệu thiết lập trận pháp rồi ríu rít cảm ơn Philociel không ngớt:
"Cảm ơn bà nhiều lắm ạ!"
Philociel thở dài, khẽ vẫy tay:
"Đó là tất cả những gì chúng ta có thể làm."
Đám trẻ tuổi thì hừng hực khí thế muốn chủ động tấn công bọn Orc, nhưng đa số các Tinh linh bản địa lớn tuổi lại chẳng mấy mặn mà với việc này.
Sau khi nhận xong mớ nguyên liệu dịch chuyển, Little Salty Cat vẫy tay gọi con rồng Merril:
"Lấy được đồ rồi. Đi thôi Tiểu Hắc."
Merril liếc xéo hai người chơi bên dưới, miễn cưỡng hạ thấp cơ thể xuống, lầm bầm:
"Hừ, nếu lần này bắt bổn tọa cõng các ngươi, thì lúc về các ngươi phải nướng thịt cho bổn tọa suốt một... à không... ba ngày liền đấy nhé."
Nghe tiếng nó lải nhải, khóe mắt Little Salty Cat cong lên cười tít mù:
"Có ba ngày thôi á? Một tuần luôn cũng được nha."
Dứt lời, họ mang theo đống nguyên liệu rồi, dưới ánh mắt ghen tị nổ đom đóm của mấy người chơi bên dưới, cả hai phốc một cái nhảy lên lưng rồng.
Khi hai người đã ngồi yên vị, Merril cất một tiếng gầm dài rồi từ từ vỗ cánh lấy đà bay vút lên không trung. Nhìn theo bóng dáng con Hắc Long cứ nhỏ dần, nhỏ dần rồi hòa vào nền trời, Demacia không ngừng cảm thán:
"Đệt mợ, đúng là muốn làm Kỵ sĩ rồng thì phải giàu mới được."
Nghe câu cảm thán đầy chua xót đó, tên người chơi bên cạnh liền tinh nghịch liếc xéo cậu ta, giọng trêu chọc:
"Tui nghĩ cỡ ông thì có tiền tấn cũng chưa chắc được cho leo lên lưng rồng đâu."
Demacia: "..."
Ông nội ơi, bớt chọc ngoáy đá đểu nhau một ngày thì ông ăn không ngon ngủ không yên à?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn