Chương 308: Kế hoạch và tổng kết
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~31 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 3
"Phù —— Trời trở lạnh rồi."
Tanboku Baku ngẩng đầu, nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ, phả ra một luồng khói trắng.
Anh quay đầu, nhìn vào màn hình máy tính, nhíu mày suy tư.
Lũ Quái Nhân bị phong ấn không biết đã qua bao nhiêu năm tháng, hiện tại cơ thể đã tiêu biến, chỉ còn trơ trọi linh hồn. Mà những linh hồn bị giày vò vò nát rồi lại ngưng tụ này hẳn cũng đã bị khắc hằn hương vị của thời gian.
Bởi vậy, khi sự tra tấn trở thành thói quen, khoảng cách giữa vài năm và vài tháng cũng trở nên nhạt nhòa, nên cho dù có mở tung phong ấn ra, thì việc phản ứng chậm trễ một hai năm cũng chẳng phải là chuyện gì hiếm lạ.
Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, có một sự thật không thể phủ nhận —— những linh hồn đang ngắc ngoải vật lộn trong phong ấn, khi đứng trước cơ hội được đào thoát khỏi chốn ngục tù, chắc chắn sẽ điên cuồng ùa ra như lũ cá mập đánh hơi thấy mùi máu.
Bất kể có mất bao nhiêu năm, chỉ cần cánh cửa này vẫn còn bỏ ngỏ, thì sự việc này sẽ mãi mãi tiếp diễn.
... Tuy nhiên, ít nhất thì hiện tại mọi người vẫn còn có thời gian nghỉ ngơi.
Mà Tanboku Baku cũng tranh thủ nhân lúc Quái Nhân vắng bóng, còn "Nevil" thì vẫn đang nằm thẳng cẳng trong cõi chết, để lên kế hoạch làm vài việc khác.
"Sợ lạnh hả?"
Ha Yeon sáp lại gần, trên người vẫn còn tỏa ra hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, đột ngột nhào tới ôm chầm lấy Tanboku Baku.
"Thế nào! Như này là hết lạnh rồi đúng không?"
Cô nàng cười hì hì đắc ý. Còn Tanboku Baku thì khó chịu nhích nhích người: "Người cô vẫn còn đầy mồ hôi nhễ nhại kìa... Chú ý một chút có được không?"
Ha Yeon hiện đang khoác trên mình bộ đồ tập gym bó sát sạt, mồ hôi ướt đẫm bộ đồ đen, phô bày ra từng đường cong hoàn hảo, khiến dáng vóc của cô nàng càng thêm phần quyến rũ chết người.
Đáp lại, Ha Yeon chỉ cười hề hề, không những không tránh ra, mà còn nhanh nhẹn luồn qua cánh tay Tanboku Baku, chễm chệ ngồi lên đùi anh.
"Này..."
Lời của Tanboku Baku còn chưa ra khỏi miệng, Ha Yeon đã đột ngột biến hình, trở về dáng vẻ của Yuuhi.
Nguồn năng lượng đỏ rực lan tỏa, tự động bài tiết mồ hôi, bộ áo liền quần bó sát không có áo giáp hiện lên trên người cô. Ngồi trên người Tanboku Baku không hề thấy cấn, thậm chí còn tỏa ra một luồng hơi ấm áp, khiến Tanboku Baku bất giác thở dài khoan khoái.
"Rất tuyệt đúng không~" Yuuhi ngoảnh mặt lại, mỉm cười hỏi.
Mái tóc đen pha chút sắc đỏ cọ vào cằm Tanboku Baku, khiến anh hơi ngứa ngáy.
Kamimai Ne từng nói với Tanboku Baku rằng, cô không muốn thấy sức mạnh bị lạm dụng, nên dù nắm trong tay sức mạnh của Ma Pháp Thiếu Nữ, cô vẫn vô cùng tiết chế, như thể đang lo sợ một kẻ giống như cha mình sẽ lại xuất hiện.
Nhưng, Ha Yeon lại chẳng hề đoái hoài gì đến điều đó. Cô nàng thích biến hình là biến hình, hồi trước còn lợi dụng năng lực của Ma Pháp Thiếu Nữ để trộm cắp, à không, chính xác là tranh thủ lúc lũ Quái Nhân phá đám để cuỗm đi một phần chiến lợi phẩm của chúng.
Tuy vậy, cô vẫn quyết định gánh vác trách nhiệm của một Ma Pháp Thiếu Nữ, điều này cũng đủ chứng minh sự mạnh mẽ trong tinh thần của Ha Yeon.
Những việc Kamimai Ne làm không hẳn là không có lý, chỉ là những người phù hợp với cách hành xử khác nhau thì cách sống sẽ khác nhau mà thôi.
Không dừng lại ở đó, Ha Yeon thậm chí còn lạm dụng cả sự biến hình của Ma Pháp Thiếu Nữ để tiêu khiển... Không biết nếu Kamimai Ne mà biết chuyện này thì sẽ có biểu cảm thế nào nữa...
"Rất tuyệt."
Khen ngợi một cách trơn tuột chẳng chút giả trân, Tanboku Baku tì cằm lên đỉnh đầu Yuuhi, hai tay tiếp tục gõ gõ bàn phím làm việc.
"Anh đang làm gì đấy?"
Yuuhi kiêu hãnh cười, sau đó liếc nhìn màn hình.
"Chút tổng kết và kế hoạch cho tương lai thôi."
Tanboku Baku cũng chẳng có ý định giấu giếm, anh lướt lên một chút rồi lại từ từ lăn chuột xuống.
Yuuhi nhìn chằm chằm vào nội dung trên màn hình, thình lình phát hiện ra đó là bản tóm tắt thực lực của từng Ma Pháp Thiếu Nữ.
"Kotori... Koyoku là Ma Pháp Thiếu Nữ có khả năng điều khiển sấm sét, đi kèm một thanh Tachi, nhưng kiếm thuật hơi lởm, phần lớn là áp dụng kiếm khí và tung sét để tấn công."
Đọc dòng chữ trên, Yuuhi khẽ lẩm bẩm, sau đó quay sang nhìn Tanboku Baku: "Anh ghi chép chi tiết phết nhỉ~" Dù sao tôi cũng đã tẩn nhau với từng người các cô rồi, có mánh lới gì mà tôi không rõ mồn một đâu.
"Dù gì thì tôi cũng đã quan sát tỉ mỉ từng trận chiến của các cô mà."
Bịa đại một cái cớ, Tanboku Baku lên tiếng:
"Tốc độ bùng nổ tức thời của cô ấy được coi là nhanh nhất trong bốn người. Thêm vào đó, cần chú ý đến chiếc vòng tay... Ý tôi là, chiếc vòng tay của cô ấy có sức công phá vô cùng lớn, trong lúc giao tranh cần để tâm đến thời điểm sử dụng, ứng phó linh hoạt có thể giúp giảm thiểu tổn thất trong chiến đấu."
Trong vô thức, Tanboku Baku đã tự động coi Koyoku như một kẻ địch để đánh giá, một giây sau anh mới kịp thời sửa miệng.
"Ồ..."
Yuuhi chẳng suy nghĩ nhiều, vồ lấy tay Tanboku Baku vuốt dọc xuống, nóng lòng muốn xem đánh giá của anh về bản thân mình.
"Yuuhi, Ma Pháp Thiếu Nữ hệ Hỏa, có khả năng lợi dụng bộ đẩy trên người để di chuyển với khoảng cách ngắn, lực đấm và lực đá chắc là mạnh nhất hội, sức bạo phát tức thì cũng không tồi, thân là tiền bối nên có ý thức tác chiến cực cao."
"Hì hì~" Thấy đoạn đầu, Yuuhi cười toe toét, đắc ý ra mặt.
Nhưng đến khi liếc xuống đoạn sau, nụ cười của cô nàng chợt cứng đờ:
"Nhưng tuyệt đối không được để cô ấy bốc hỏa, bằng không sẽ hành xử vô cùng thiếu lý trí. Hơn nữa thân là hệ cận chiến, có trong tay sức mạnh và lực bạo phát mạnh mẽ, nhưng thể lực lại phế không tả nổi, xứng đáng là ví dụ điển hình của việc năng lực một đằng nhưng thể chất lại đi một nẻo."
Thấy vậy, cô nàng ngửa đầu ra sau, dùng ót huých mạnh một cú vào lồng ngực Tanboku Baku: "Anh đang lảm nhảm cái gì thế!"
"Tôi chỉ thực sự cầu thị thôi, việc vạch rõ nhược điểm của các cô là để dễ bề phối hợp ăn ý, có gì không đúng."
Thực ra là lén ghi chép lại nhược điểm của các cô, lỡ có choảng nhau lần nữa thì sẽ dư sức trêu đùa các cô thôi.
Tanboku Baku thầm nghĩ trong lòng, chứ không có gan nói toạc ra.
"..."
Yuuhi hừ một tiếng, nhúc nhích hai chân, chỉnh lại tư thế ngồi trên đùi Tanboku Baku, cố tình dán người dính sát vào cơ thể anh hơn nữa.
Chẳng thèm chấp nhặt tính khí trẻ con của Yuuhi, Tanboku Baku tiếp tục lăn chuột:
"Reine, vận dụng linh hoạt ma pháp hệ Phong, không chỉ có lớp khiên gió để chia sẻ cho đồng đội, mà còn có khả năng dùng gió thổi bay đội hình địch, khả năng dọn dẹp tạp binh cực gắt, dù là khống chế mục tiêu hay hỗ trợ đồng đội đều thuộc hàng top của top. Chướng ngại duy nhất là thiếu lực công kích, ngay cả lốc xoáy do năng lượng tích tụ lại cũng chỉ trở thành sự thay thế kém cỏi của đại bác ánh sáng từ chiếc vòng tay của Koyoku."
"Furin, Ma Pháp Thiếu Nữ vận dụng mười thanh kiếm bay, lúc đánh giáp lá cà thì có đòn tấn công bằng kiếm, đánh xa thì có thể chuyển sang chế độ pháo binh, khi bộc phát có thể ghép mười thanh kiếm bay lại tạo thành thanh đại kiếm cực kỳ đáng gờm, hàng phòng thủ cũng sở hữu lớp khiên bảo vệ xịn sò hơn của Reine nhưng không thể dùng chung.
Công thủ toàn diện, tốc độ di chuyển cực nhanh, phối hợp với ai cũng tạo ra sự ăn ý cực cao —— Một Ma Pháp Thiếu Nữ không có kẽ hở nào, không hổ là tập đoàn Kamimai đã chế tạo ra Cường Kích Dạng Cuối."
Đọc xong thông tin của hai người bên dưới, Yuuhi không kiềm chế được mà ngáp một cái thật dài:
"Nhất định phải chêm thêm cái Dạng Cuối kia vào à?"
Bởi vì vụ việc ở thành phố Kazekawa, cô nàng đã mang bóng ma tâm lý với cái thứ đó rồi. Hồi đó sau khi chùm sáng của Koyoku bắn nát Dạng Cuối, Yuuhi còn nơm nớp lo sợ không biết có nhảy ra thêm cái Dạng Cuối nào nữa không.
... Mặc dù cuối cùng thì Dạng Cuối chẳng xuất hiện, nhưng Nevil lại lấy nguồn năng lượng của Dạng Cuối để cường hóa thắt lưng, cũng được coi là Dạng Cuối thứ tư còn gì...
"Cô không thích thì tôi xóa."
Tanboku Baku giơ tay lên, xóa sạch đoạn cuối.
Sau đó, anh ấn Enter, chuyển sang người khác:
"Soyoku, có thể coi như một nhánh If của Koyoku, kiếm thuật siêu phàm, trình độ khống chế sức mạnh cực kỳ ảo ma, được coi là thực lực đỉnh chóp nhất hội, khuyết điểm là không thể tùy tiện bung lụa, nếu không Kotori sẽ hóa thành cái giá treo Soyoku."
"Giá treo Soyoku..."
Yuuhi bất lực phàn nàn: "Anh nói thế có phải thẳng thắn quá rồi không?"
"Cũng đúng."
Tanboku Baku ngẫm nghĩ một chốc, gạch bỏ câu cuối cùng, viết bù vào:
"Dù biết trước được sự phát triển ở tương lai, nhưng lại chẳng nói cho tường tận. Mà xét về phương diện tính cách, bạn không hỏi thì cô ấy không nói, lắm lúc có mở miệng nói thì cũng toàn nói kiểu chơi chữ đánh đố người khác."
Thấy vậy, Yuuhi bật cười, gật đầu tán thành không thể nào đồng ý hơn:
"Quả thực, những chuyện ở nơi đây vẫn cần phải do chính chúng ta giải quyết. Nhưng mà, có vài trường hợp đúng là khiến người ta phát điên lên được."
Tanboku Baku cũng mỉm cười, ấn phím Enter vài lần rồi tiếp tục gõ, vừa gõ vừa lẩm bẩm:
"Hiện tại, tần suất xuất hiện của Quái Nhân Minh Giới đã giảm đi đáng kể, Nevil cũng chẳng biết sống chết ra sao, giờ chúng ta cần phải vạch ra những dự định chuẩn bị cho các bước đi tiếp theo."
"Chuẩn bị gì? Phương pháp huấn luyện mới à?"
Tanboku Baku lắc đầu: "Chuyện xa xôi hơn thế."
Cảm nhận được sự cọ xát trên đỉnh đầu, Yuuhi "ừ" một tiếng, chăm chú nhìn màn hình.
"Việc cánh cổng phong ấn được mở ra chung quy không phải là chuyện tốt đẹp gì."
Tanboku Baku lên tiếng. Dẫu cho anh có kiếm chác được một trạng thái mới đi chăng nữa, mà cái giá phải trả cho chuyện này chỉ đổ lên đầu đám Ma Pháp Thiếu Nữ vất vả...
"Vậy nên, bước tiếp theo của chúng ta chính là đánh thức Soen. Nếu sức mạnh của cô ấy thực sự bá đạo như lời Soyoku nói, thì việc xử đẹp hơn phân nửa đám Quái Nhân kia chỉ trong một nốt nhạc cũng chẳng phải chuyện khó nhằn gì."
"Chẳng phải đây là chuyện chúng ta đang làm đó sao?"
Yuuhi nghi hoặc, Tanboku Baku chỉ khẽ gật đầu, cằm cọ cọ lên đỉnh đầu cô.
"Tôi biết, nhưng còn một phương án khác."
"Là gì?"
Tanboku Baku không đáp lời, anh dứt khoát gõ lên màn hình —— Đóng chặt cánh cổng đó lại.
"... Hả?"
Nhìn mấy chữ ngắn ngủi đó, Yuuhi đứng hình mất mấy giây.
Đúng lúc này, một tiếng bước chân vọng đến từ ngoài cửa. Kotori đang đeo cặp xách đẩy cửa bước vào:
"Phù —— Em về rồi đây... Hai người đang làm cái tư thế gì đấy?!"
Vì khí ấm trong phòng phả ra nên cô thở dài một hơi khoan khoái, vừa định cất tiếng chào Tanboku Baku thì đã đập ngay vào mắt là cảnh Ha Yeon, à không, Yuuhi đang ngồi chễm chệ trên đùi anh, chăm chú nhìn màn hình máy tính.
"À, Kotori đấy à."
Tanboku Baku điềm nhiên ngẩng đầu lên:
"Sưởi ấm ấy mà."
"Sưởi, sưởi ấm á?"
Nghe giọng điệu hùng hồn rành rọt của Tanboku Baku, Kotori nhất thời chưa kịp load não.
"Dù gì thời tiết này cũng hơi se lạnh, mà văn phòng của anh lại chẳng có lò sưởi."
Tanboku Baku vẫy vẫy tay gọi cô lại gần: "Cơ thể Yuuhi ấm lắm, em cũng lại đây hưởng ké một chút đi."
"Vậy, vậy em không khách sáo đâu..."
Kotori rón rén bước lại, đưa tay ra hơ, cảm nhận được hơi ấm bốc ra từ người Yuuhi.
"Ha... Y như cái lò sưởi vậy..."
Hưởng thụ sự ấm áp dễ chịu, Kotori bắt đầu thư giãn, nhưng rất nhanh cô đã bừng tỉnh:
"Khoan đã, dù có vậy thì tư thế này cũng hơi quá..."
"Có gì đâu, chỉ là sưởi ấm thôi mà —— Đừng ngại, cứ coi tôi như một túi chườm nóng đi!"
Yuuhi cười hi hi, vươn tay chộp lấy đôi tay lạnh buốt của Kotori.
"Ài... Hai người đang xem cái gì đấy?"
Kotori đành bất lực thở dài, đảo mắt nhìn màn hình máy tính hỏi.
"Chút kế hoạch cho tương lai thôi."
Tanboku Baku xoay xoay ghế, tạo điều kiện cho Kotori dễ dàng nhìn rõ hơn.
"... Phương án giải quyết đám Quái Nhân một lần và mãi mãi?"
Kotori nhẩm đọc, chợt nhớ ra điều gì đó.
"Đóng chặt cánh cổng lại sao..."
Nhìn vào dòng chữ mà Tanboku Baku cố tình tô đậm, cô trầm ngâm một lát:
"Thật ra, hồi trước lúc rảnh rỗi Soyoku từng nói với em là, muốn phong ấn lại cánh cổng đó, phải có người ngang tầm cỡ thực lực của Ma Pháp Thiếu Nữ cổ đại mới làm được, mà một cá nhân thì không thể tự thân hoàn thành được."
Nghe vậy, Yuuhi cũng gật gù, lờ mờ đoán được cái giá phải trả cho việc đó.
Nhưng Tanboku Baku lại tỏ ra vô cùng lạc quan: "Theo tốc độ thăng cấp của các em hiện giờ, có khi ngày nào đó các em lại chạm tới đẳng cấp đó thì sao? Cũng khó nói trước được."
Nghe vậy, Kotori mỉm cười: "Còn chẳng biết mất bao nhiêu năm, hơn nữa... em cũng không muốn cánh cổng bị đóng lại."
"Sao vậy, không nỡ từ bỏ thứ sức mạnh đó à?"
Tanboku Baku liếc xéo Kotori, giọng điệu đượm vẻ trêu chọc: "Kể ra, sức mạnh bá đạo thế này, không xài cho ra trò thì lãng phí lắm đó~"
"Anh lải nhải cái gì thế anh Tanboku?"
Kotori quắc mắt nhìn anh vẻ lạ lùng:
"Sao em có thể nghĩ đến mấy chuyện đó chứ?"
"Vậy coi như anh chưa nói gì."
Tanboku Baku giả vờ cười trừ: "Dù sao màn biến hình ngầu lòi như thế, ai mà chẳng muốn trải nghiệm một lần."
"Ngầu cái gì mà ngầu..."
Kotori lúng túng, hắng giọng chuyển chủ đề về chính sự ban nãy: "Chuyện là thế này, Ma Pháp Thiếu Nữ thời cổ đại phong ấn đám Quái Nhân lại, theo em thấy thì chả giải quyết được cái gì cả."
"Thế ý em là sao?"
"Tuy chưa biết có làm được hay không, nhưng ít nhất cũng không thể vứt cục nợ lũ Quái Nhân này cho tương lai, rồi đùn đẩy trách nhiệm cho thế hệ Ma Pháp Thiếu Nữ đời sau được, hành động như vậy chẳng đáng mặt chút nào."
Nói đoạn, Kotori ngượng ngùng mỉm cười: "Tuy nhiên, biết đâu bọn họ gom Quái Nhân lại phong ấn lại là có dự tính khác thì sao, nhưng dù thế nào đi chăng nữa, em cũng không muốn vì tham sống sợ chết mà từ bỏ việc tiêu diệt triệt để đám Quái Nhân Minh Giới này."
"Ồ?"
Nghe vậy, Tanboku Baku nhướng mày: "Ý em là, muốn xử đẹp toàn bộ Quái Nhân?"
"Chắc có thể nói là vậy đi..."
Giọng Kotori có phần xẹp xuống thiếu tự tin.
Tanboku Baku cũng bật cười: "Tiếc là, Quái Nhân và Ma Pháp Thiếu Nữ cùng đồng hành với sự phát triển của nền văn minh nhân loại. E là cứ diệt được một mống Quái Nhân, thì lại có một mống khác chui rúc từ cái xó xỉnh nào đó chui ra."
"Có lẽ là vậy, nhưng chúng ta đâu thể ngồi im chẳng làm gì cả?"
Dẫu cho không có lòng tin mười mươi, nhưng khi nói ra câu này, thái độ của Kotori lại nghiêm túc đến lạ:
"Cho dù có muôn vàn khó khăn, em vẫn tin mọi người sẽ kề vai sát cánh cùng em, đúng không tiền bối Yuuhi, anh Tanboku!"
"Hết cách với em luôn..."
Yuuhi hít một hơi thật sâu, trịnh trọng vỗ vỗ lên vai Kotori: "Yên tâm đi, bọn chị sẽ dốc hết sức mình để giúp đỡ em."
"... Còn có Kamimai Ne và Rin nữa, đừng bỏ sót bọn họ chứ."
Tanboku Baku cười hớn hở, sau đó xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn