Chương 261: Sinh nhật...?
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 3 Thời gian nhích từng chút một. Chẳng có biến cố nào to tát đáng để bận tâm, ngày tháng cứ bình lặng trôi đi như thế.
Kotori miệt mài rèn luyện thân thể dưới sự giám sát khắt khe của Soyoku. Tuy chỉ trong một thời gian ngắn chưa thu hoạch được gì nhiều, thế nhưng bản thân Kotori lại thấy cực kỳ thỏa mãn với cuộc sống hiện tại.
Một tuần sau ngày quay lại thành phố Kamishiro. Vẫn là thói quen chạy bộ dọc đường quen thuộc, đột nhiên Kotori dừng bước khi cảm nhận thấy tiếng rung báo tin nhắn từ chiếc điện thoại nằm gọn lỏn trong túi áo.
Mở điện thoại ra, dòng chữ hiện trên màn hình báo hiệu người gọi đến chính là mẹ cô.
"... A lô?"
Kotori thở hồng hộc, ấn nút nghe máy.
"Kotori..."
Ở đầu dây bên kia, mẹ cô định nói gì đó nhưng vừa mới há miệng đã nghe thấy những nhịp thở dốc khe khẽ. Im lặng một hồi, bà đột ngột trầm giọng:
"Bây giờ con đang làm gì thế?"
"Bây giờ á? Con đang chạy bộ."
Kotori khó hiểu cất lời: "Có chuyện gì thế hả mẹ?"
"..."
Tút—— Điện thoại bị dập một cách đột ngột. Kotori sửng sốt ngó trân trân vào cái màn hình đen ngòm.
Chẳng mấy chốc sau, màn hình lại sáng bừng. Người gọi đến vẫn là mẹ cô, nhưng lần này là gọi video.
"Hửm?"
Kotori trưng ra bộ mặt ngơ ngác, sau đó ấn nút chấp nhận cuộc gọi.
Gương mặt nghiêm nghị của mẹ cô lù lù hiện ra giữa màn hình, thế nhưng sau khi ngắm nghía kỹ lưỡng Kotori cùng khung cảnh đằng sau thì lại giãn ra thấy rõ.
Chẳng biết có phải là ảo giác hay không, nhưng Kotori ngờ ngợ thấy mẹ mình vừa thở phào nhẹ nhõm.
"Dạ... mẹ gọi con có chuyện gì không?"
Kotori lộ vẻ khó hiểu, lí nhí cất tiếng.
"Không —— Không có gì đâu con."
Mẹ cô lắc đầu, nhìn chăm chăm vào Kotori:
"Chỉ là mẹ hơi lo cho con thôi. Nhìn thấy con dạo này sống cũng tạm ổn thì mẹ yên tâm rồi."
"Vâng ạ, ở bên này con sống tốt lắm. Còn bố mẹ thì sao rồi?"
Kotori khẽ mỉm cười, lên tiếng hỏi thăm lại.
"Bố con đang bận xử lý đống rắc rối ở thành phố Kazekawa. Do sự tàn phá đợt vừa rồi nên công việc chất đống như núi, nhiều không xuể con ạ."
"Thế ạ... Bố mẹ vất vả quá."
Tưởng rằng bà lại chuẩn bị đem vấn đề tương lai của cô ra đay nghiến, giọng điệu Kotori lập tức chuyển sang chế độ dè chừng.
"Ừm, ở bên đó ráng mà tự chăm sóc cho bản thân nhé. Mẹ còn phải xử lý tài liệu, không làm phiền con nữa."
Tuy nhiên, nằm ngoài mọi dự tính của Kotori, sắc mặt của người phụ nữ ở đầu dây bên kia vẫn vô cùng thản nhiên.
"Vâng... Tạm biệt mẹ."
Kotori ngây ra như phỗng, trả lời một cách máy móc, sau đó trơ mắt nhìn màn hình điện thoại vụt tắt.
"Không quen với sự thay đổi thái độ của bọn họ à?"
Giọng nói của Soyoku phá vỡ sự im lặng, kéo Kotori ra khỏi dòng suy nghĩ mông lung. Cô mấp máy môi:
"Ưm... Nói sao nhỉ... Tại vì bố mẹ chẳng hề hé răng nửa lời về việc sau này sẽ ép tôi tham gia quản lý công ty, cũng không hề răn đe bảo tôi phải chăm chỉ học hành. Nhất thời tôi đâm ra không quen cho lắm."
Kotori cất điện thoại đi, ngượng ngùng cười một tiếng. Đưa mắt nhìn Soyoku đang im lìm, cô bỗng sực nhớ ra điều gì đó.
"À này, Soyoku. Tôi nhớ hồi trước cô từng bảo tôi rằng, bố mẹ sẽ..."
"Đó là chuyện của tôi, chẳng còn liên quan gì đến cô cả."
Soyoku cất lời. Nghe vậy, Kotori ngập ngừng:
"Ra là thế..."
"Bớt ủy mị lại đi. Hãy suy nghĩ xem chuyện quan trọng nhất cô cần làm lúc này là gì."
Soyoku vẫn luôn giấu mình sau chiếc mặt nạ kín bưng, chẳng ai có thể soi thấu được đôi mắt cô. Những lời buông ra vẫn mang vẻ lạnh nhạt, hà khắc. Kotori cũng chỉ đành gật đầu cho qua.
"Ừm."
Cô hít sâu một hơi, chỉnh đốn lại nhịp thở rồi lại xốc gót chạy bộ tiếp.
Khoảng thời gian từ lúc này cho đến ngày tựu trường cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Tranh thủ thời gian rèn luyện, Kotori cũng bắt đầu trăn trở. Cô muốn vạch ra rõ ràng rốt cuộc mình nên làm gì trong thời điểm hiện tại.
...
Phía bên Kotori thì có Soyoku ra sức chỉ bảo, còn nhiệm vụ huấn luyện cho Ha Yeon thì do Tanboku Baku trực tiếp đảm đương.
Hồi trước, vào cái lần cô bạn Keiko của Kotori bị bắt cóc, Tanboku Baku từng phóng chiếc mô tô quèn đuổi theo chiếc xe buýt chở đầy con tin, cuối cùng dí sát nút lên đến tận một con đường mòn trên núi.
Con đường núi này nằm ở vùng heo hút, cộng thêm việc tin đồn Quái Nhân lởn vởn xung quanh bị lan truyền ra ngoài, dần dà chẳng còn một mống người nào dám bén mảng tới con đường này nữa. Chốn này cứ thế bị bỏ hoang.
Và hiện tại, nơi này được trưng dụng làm bãi tập luyện của Ha Yeon.
Bíp bíp!
Giữa lòng đường phủ kín lá rụng, Ha Yeon thở hồng hộc cắm cổ chạy lên núi. Kèm theo tiếng còi chói tai là một chiếc ô tô đang gầm rú bám riết ngay sau đuôi cô.
"Chạy nhanh lên một chút nữa, đây là vòng cuối cùng rồi."
Giọng nói của Tanboku Baku vọng ra. Anh vừa cắn miếng pizza nhồm nhoàm vừa múc một thìa kem sundae dâu tây, sung sướng và nhàn nhã tận hưởng luồng khí lạnh phả ra từ chiếc máy lạnh trong xe.
"Grừ..."
Ha Yeon nghiến răng trèo trẹo. Bước chân cô đã bắt đầu lảo đảo, thế nhưng miệng vẫn không quên càu nhàu: "Rõ ràng Kotori nhẹ nhàng đến thế, sao mỗi tôi là bị hành hạ dã man vậy nè?"
"Bởi vì trường hợp của cô và Kotori hoàn toàn khác nhau. Thứ cô cần cải thiện ngay lúc này là tăng cường thể lực."
Chiếc bộ đàm mini kẹp trên cổ áo liên tục phát ra tiếng của Tanboku Baku. Tuy nhiên, âm thanh lấn át nhất lại là tiếng nhai nuốt chóp chép của anh.
"Được rồi, cố lết lên đến đỉnh núi là có thể nghỉ ngơi."
"Ưm ——" Ha Yeon hít sâu một hơi, tiếp tục xê dịch đôi chân trĩu nặng nhắm thẳng hướng đỉnh núi mà lết đi.
Thật ra quang cảnh ở lưng chừng núi cũng chẳng đến nỗi tệ, cây cối rậm rạp che lấp cả ánh nắng mặt trời, thậm chí còn mang tới một cảm giác mát mẻ dễ chịu.
Càng tiến gần về phía đỉnh núi, con đường lại càng rộng ra. Cây cối hai bên đường thi nhau dạt về phía bìa rừng, bóng râm cũng theo đó mà chẳng còn che phủ được mặt đường.
Bởi vậy, đến khi bò được lên đỉnh núi thì mồ hôi mồ kê đã ướt đẫm người Ha Yeon. Cô thở dốc, hai tay chống nạnh gối, đứng bất động tại chỗ.
"Đừng dừng lại, vận động giãn gân cốt đi."
Tiếng nhai nuốt lại hòa cùng giọng nói phát ra từ bộ đàm kẹp trên cổ áo. Ha Yeon điều hòa lại nhịp thở, tựa lưng vào dãy lan can bên đường bắt đầu kéo giãn cơ thể.
Chờ đến lúc nhịp thở của cô dần ổn định lại, Tanboku Baku mới chịu mở cửa xe.
Đôi mắt Ha Yeon sáng rực. Cô vội vàng chui tọt vào ghế phụ lái. Gió mát từ máy lạnh phả thẳng vào người, sảng khoái đến mức toàn thân cô rung lên bần bật.
"Đừng có để gió lạnh thổi thẳng vào người thế kia, cảm lạnh bây giờ."
Tanboku Baku vừa ăn kem sundae vừa vươn tay tắt máy lạnh.
"Xời, có làm sao đâu. Cùng lắm ốm đau thì tôi biến thân thành Yuuhi là xong chứ gì."
Ha Yeon lườm Tanboku Baku một cái trắng mắt, thế nhưng vẫn cố gắng tận hưởng nốt chút hơi lạnh tàn dư vương lại trong xe.
Cô kéo khóa áo khoác nỉ xuống, để lộ ra chiếc áo lót thể thao bên trong. Mồ hôi gần như thấm đẫm bộ quần áo trên người cô. Một luồng hơi nóng hầm hập bốc ra, làm bầu không khí trong xe đột nhiên nóng lên vài độ.
Từng lọn tóc bết dính mồ hôi dán chặt vào hai bên má. Nét đẹp phi giới tính của cô, dưới sự tô điểm của những giọt mồ hôi, lại càng tăng thêm phần oai phong lẫm liệt.
Khi thấy Tanboku Baku múc một muôi kem sundae to tướng định đưa vào miệng, Ha Yeon ngay lập tức chớp lấy thời cơ. Cô rướn người tới cắn phập vào chiếc thìa của anh, vui vẻ xơi trọn miếng kem lạnh buốt.
"Này..."
"Có làm sao đâu nào."
Ha Yeon liếm môi, chà xát cả cái cơ thể nhớp nháp mồ hôi dính chặt vào người Tanboku Baku.
"Người cô dính nhớp thế..."
"Tanboku Baku..."
Tanboku Baku còn chưa kịp nói dứt lời thì đã nghe thấy tiếng thì thầm của Ha Yeon bên tai. Cảm nhận độ nóng hổi phát ra từ cơ thể cô quyện cùng luồng hơi lạnh buốt từ miếng kem sundae lan tới, chẳng hiểu sao lại khiến anh phải sởn gai ốc.
"Chẳng còn bao lâu nữa là tới sinh nhật mười tám tuổi của tôi rồi đấy."
Giọng nói của Ha Yeon rủ rỉ bên tai Tanboku Baku, pha lẫn một nét tinh ranh và... quyến rũ chết người.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn