Chương 291: Bữa tiệc
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~27 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 3
"Chuyện là thế này ạ, một người đàn chị của bạn em vừa bị hôn mê do ảnh hưởng từ cảm xúc tiêu cực, tối qua chị ấy mới tỉnh lại..."
Kotori nói qua với Tanboku Baku về dự định lúc này của mình. Đang ngồi thả lưng trên chiếc ghế văn phòng, Tanboku Baku nghe vậy thì có hơi ngạc nhiên:
"Ồ? Hiếm khi thấy em có hứng thú đi chơi thế này nhỉ."
"Đâu có, em chỉ muốn đi cùng bạn đến ăn mừng với chị ấy một chút thôi."
"Cũng được. Tối mấy giờ về? Anh qua đón em."
"Để đến lúc đó em sẽ nhắn cho anh nhé..." Kotori đang nói dở thì bỗng nghe tiếng chuông báo vào học reo lên, cô nàng vội vàng hạ giọng: "Vậy chốt thế nhé anh Tanboku, bái bai anh."
"Ừ, tối gặp." Cúp máy, Tanboku Baku ngả người ra lưng ghế, chăm chú nhìn vào nội dung trên màn hình máy tính, ra chiều suy tư:
"Xem ra tất cả những người bị hại đều đã tỉnh lại rồi sao..." Tò mò nổi lên, Tanboku Baku gõ phím tìm kiếm một lát. Rất nhanh sau đó, đôi lông mày của anh liền nhíu chặt lại:
"...'Nghe thấy tiếng hát trong lúc hôn mê'? Thế này là ý gì?"
...
Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt Takamura Yumi, Kotori đã biết ngay cô ấy và Keiko đều là cùng một kiểu người.
Mái tóc nhuộm vàng rực, đôi bàn tay đắp móng nghệ thuật lộng lẫy, mặt sau ốp lưng dán chi chít các loại hình thù bắt mắt. Cộng thêm cái vẻ mặt lúc nào cũng hừng hực nhiệt huyết kia, có thể nói, đây đích thị là hình mẫu chuẩn không cần chỉnh của một "Gyaru" chính hiệu.
... Nếu anh Tanboku mà có mặt ở đây, chắc mẩm kiểu gì anh ấy cũng buông một câu chế giễu "Đúng là màu mè hoa lá cành" cho mà xem.
Kotori thầm lẩm nhẩm trong bụng, đưa mắt đảo quanh căn phòng Karaoke.
Căn phòng chẳng hề nhỏ nhắn chút nào. Đèn led chớp nháy liên hồi trên trần nhà, phóng ra đủ mọi loại tia sáng đủ màu rực rỡ. Rượu bia và đủ loại đồ ăn vặt bày la liệt trên bàn trông vô cùng phong phú.
Hơn nữa, số lượng người có mặt trong căn phòng này cũng chẳng hề ít. Đa phần đều mặc đồng phục học sinh, thế nhưng nhìn vào thần thái của họ, dường như bọn họ đã quá quen thuộc với không khí ở những nơi chốn như thế này.
Mấy người mang bộ dạng chân ướt chân ráo như Kotori cũng có vài người, nhưng chẳng mấy chốc họ đã hòa nhập được với đám đông.
"Chị Yumi." Keiko bước đến ôm chầm lấy Yumi. Cả hai hàn huyên tâm sự với nhau trong bầu không khí cực kỳ hòa hợp.
"Á, suýt thì quên mất, đây là Kotori bạn của em, cậu ấy cũng đến để ăn mừng cùng chị đấy~" Keiko bước đến sau lưng Kotori, vươn hai tay ấn lên vai cô nàng.
"Lần đầu gặp mặt, chị Yumi, chúc mừng chị xuất viện nhé." Kotori mỉm cười gửi lời chúc mừng tới cô ấy.
Tuy chưa từng đến những chốn tụ tập như thế này bao giờ, nhưng trước đây Kotori cũng đã từng cùng bố mẹ tham gia không ít buổi tiệc tùng nên cô rất biết mình nên làm gì vào lúc này.
Kể từ khi quen biết những người như Tanboku Baku hay Ha Yeon, Kotori cũng không còn khép kín như trước nữa. Cho dù có là giao tiếp với người lạ, giọng điệu của cô cũng cởi mở và thân thiện hơn rất nhiều.
"Ồ! Cảm ơn em nha~" Yumi nở một nụ cười rạng rỡ đầy nhiệt tình. Cô nắm tay hai người kéo đến chiếc ghế sofa rồi ngồi phịch xuống.
"Đến đây đến đây, uống đi, cạn ly nào~" Yumi lần lượt rót nước trái cây cho mấy người xung quanh. Còn bản thân cô thì tự bật nắp lon bia, cụng ly với mọi người xong liền ngửa cổ tu ừng ực.
"Chị uống nhiều thế không sao chứ?" Thấy cách uống bia của Yumi, Keiko ân cần hỏi han.
"Không sao không sao~ Chị có cảm giác mình chỉ đang làm một giấc mơ dài đằng đẵng mất mấy ngày thôi, tỉnh lại thấy người ngợm hơi mệt mỏi tí xíu." Yumi lắc lắc lon bia rỗng, tiện tay khui luôn lon khác: "Nhân lúc đang hăng, để chị hát cho mấy đứa nghe một bài!"
Dưới tiếng hò reo cổ vũ của đám đông xung quanh, Kotori thấy Yumi bấm chọn một giai điệu du dương êm ái. Sau một hồi ngâm nga, cô ấy nhắm nghiền mắt lại rồi nhẹ nhàng cất tiếng hát.
Vừa cất lời, một cảm giác ma mị khó tả đã ập đến. Giống như một khúc dân ca cổ xưa nào đó, thế nhưng khi thoát ra từ miệng của Yumi, nó lại trở nên vô cùng lạc điệu và quái gở.
Rốt cuộc chị ta đang hát cái quái gì vậy?
Hầu như ai nấy trong phòng đều đang tự lẩm nhẩm câu hỏi này trong đầu. Lời bài hát thì lầm bầm chẳng rõ chữ nào, còn nhịp điệu của giọng hát lại lệch hẳn so với tiếng nhạc đang chạy. Ngay cả nét mặt của Kotori lúc này cũng lộ rõ sự kỳ quặc.
"A, ể... Khụ khụ." Có lẽ bản thân Yumi cũng cảm thấy hơi xấu hổ nên cô ấy đành hắng giọng chữa ngượng: "Chắc là do họng chị vẫn chưa khỏi hẳn. Mấy đứa đợi đấy, để chị đổi bài khác!"
Loay hoay cầm điện thoại chọn một bài nhạc Pop, Yumi tằng hắng giọng một cái rồi lại hát tiếp. Lần này thì bình thường hơn rất nhiều chứ không còn quái gở như vừa nãy nữa, cho nên bầu không khí nhanh chóng được hâm nóng lại. Mọi người chỉ xem chuyện ban nãy là một pha lỡ nhịp nhỏ xíu xiu, chẳng mấy ai thèm để bụng tới nó.
"Phù, bài này mới hợp với chị." Yumi ngồi phịch xuống ghế thở phào nhẹ nhõm: "Suýt chút nữa thì mất mặt rồi."
"Chị Yumi, cái bài chị hát lúc nãy là bài gì vậy?" Keiko nhấp một ngụm nước trái cây, tò mò hỏi: "Bình thường chị chỉ thích nghe nhạc Pop thôi cơ mà?"
"Bài đó ấy à." Yumi nở một nụ cười bí hiểm, cố tình hạ thấp giọng xuống để tạo cảm giác thần bí: "Chị nói ra mấy đứa đừng có không tin nhé, bài đó là chị nghe được ở trong mơ đấy."
"... Trong mơ?" Nghe đến đây, sự chú ý của Kotori lập tức bị thu hút: "Chị Yumi, thế chị có còn nhớ được những chuyện xảy ra trong giấc mơ đó không?"
"Cái này hả." Yumi trầm ngâm nghĩ ngợi một chốc rồi tiếc nuối nói: "Thật ra chị cũng không nhớ rõ lắm đâu, chỉ nhớ mang máng là mình có nghe được tiếng ai đó hát thôi."
"Ê~ Nghe có vẻ thần bí quá đi." Thấy vậy, mắt đám người Keiko sáng rực lên, vẻ tò mò hiện rõ trên gương mặt.
Nắm bắt được nét mặt của cả đám, Yumi lập tức bắt đầu khoe khoang: "Thế mới nói. Chỉ tiếc là chị không nhớ được nội dung của giấc mơ đó là gì. Chỉ có cảm giác giống như là chị đã sống trong giấc mơ đó rất lâu, rất lâu rồi vậy."
"Thế chị còn nhớ được gì khác nữa không?" Kotori gặng hỏi.
"Ồ? Kotori có vẻ tò mò vụ này ghê nhỉ~" Yumi lướt mắt nhìn cô nàng rồi tiếp tục lục lọi ký ức: "Ừm... Chị cũng chả nhớ được bao nhiêu, chỉ mang máng nhớ mình đi đánh cá trong một ngôi làng nào đó thôi."
"Khéo nào lại là tiền kiếp của chị không chừng?" Keiko bắt đầu thấy hứng thú, "Sau đó nhờ vụ hôn mê lần này mà chị tự nhiên thức tỉnh luôn ký ức của kiếp trước. Oa! Nghe thôi đã thấy kích thích rồi."
"Cái này thì... Thật ra chị cũng chẳng phải người duy nhất đâu..." Yumi bẽn lẽn cào tóc, sau đó buông tiếng thở dài: "Hình như mấy người khác cũng gặp tình trạng giống chị. Thế mà bố mẹ chị chẳng thèm tin."
Nhìn tuổi tác của Yumi, dường như cô ấy cũng chỉ lớn hơn đám Kotori cỡ hai ba tuổi. Vì trạc tuổi nhau nên ai cũng có những nỗi muộn phiền giống nhau. Vừa nghe thấy lời than vãn kia, Keiko lập tức đồng tình gật gật đầu:
"Đúng thật đấy. Bố em cũng thế, tự dưng cắt xén luôn một nửa tiền sinh hoạt phí của em. Cứ cái đà này chắc em chỉ còn nước xách mông đi làm thêm ở cửa hàng tiện lợi mất..."
Nghe vậy, những người xung quanh cũng liên tục gật đầu cái rụp. Ai nấy đều thở vắn than dài về những nỗi uất ức trong cuộc sống.
"Ây da... Hóa ra ai cũng như nhau cả. Thôi, cạn ly đi mấy đứa!"
"Cạn ly!"
Bầu không khí ở chốn này lúc nào cũng vậy. Lâu lâu lại thi nhau kể khổ, mọi người cùng lắng nghe và chia sẻ, cứ thế những muộn phiền u uất trong lòng bỗng chốc tan biến đi lúc nào không hay.
Qua một chầu thi nhau oán thán cuộc đời, khoảng cách giữa mọi người dường như đã kéo gần lại thêm đôi chút. Yumi lau mép, lia mắt về phía Kotori:
"À đúng rồi, gia đình Kotori dạo này sao rồi? Muộn thế này mà em còn chạy ra ngoài chơi, bố mẹ em không phản đối à?"
"Chuyện này... Miễn cưỡng có thể coi như là em đang sống một mình ạ." Nghĩ đến văn phòng của Tanboku Baku, Kotori lặng người đi một lúc, sau đó mới thì thầm đáp trả: "Bố mẹ em đang ở thành phố khác, trước đây họ khắt khe với em lắm."
Miễn cưỡng...
Keiko giật giật khóe miệng. Cô nàng cúi gằm mặt xuống nhấp một ngụm nước trái cây, tuyệt nhiên không hé răng nửa lời.
"Ồ, thế thì sướng quá còn gì. Sống một mình thì ít ra khỏi bị bố mẹ xen vào chuyện cá nhân." Nghe xong câu này, Yumi cảm thán một tiếng rõ ghen tị, thuận tay rót cho Kotori một cốc nước ngọt.
Đối mặt với những lời hâm mộ của chị gái, Kotori chỉ biết mỉm cười đầy bất lực. Cô nàng nhâm nhi cốc nước ngọt trên tay, chẳng thèm biện minh thêm gì nữa.
Có điều, Yumi lại giống như vừa mới mở được máy nói, bắt đầu thao thao bất tuyệt không ngừng:
"Bố mẹ chị lúc nào cũng bắt phải về nhà trước giờ giới nghiêm, cho dù có về sát giờ cũng bị ăn mắng té tát, phiền phức chết đi được... Lên đại học rồi mà đi nhuộm cái tóc cũng bị rầy la... Đâu có giống Kotori em, mái tóc màu hạt dẻ này là màu tự nhiên đúng không? Đẹp hú hồn luôn á."
"..."
Trên mặt Yumi đã lờ mờ hiện lên vẻ say xỉn, nhưng cũng chẳng đến mức thất thố. Phần nhiều có lẽ là do cô ấy đang hùa theo cái không khí ồn ào náo nhiệt này để giải tỏa bản thân.
Sau màn càu nhàu ấy, dù Kotori có muốn hỏi thêm chút thông tin về nội dung trong giấc mơ kia thì Yumi cũng chẳng nói thêm được gì nữa.
"Haizz..." Buổi tiệc đi đến hồi kết, Kotori gửi vài dòng tin nhắn báo Tanboku Baku tới đón, sau đó lau tay bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Ở trong nhà vệ sinh, Keiko vẫn đang phải ở lại để đỡ lấy Yumi đang móc họng. Lâu lâu lại nghe thấy tiếng nôn ọe thê thảm vô cùng truyền ra ngoài.
Những người khác, kẻ thì có việc nên nán lại, người thì đã đi mất tiêu. Trong lúc chờ Tanboku Baku đến, Kotori vẫn có thể nán lại hầu chuyện cùng mọi người thêm chút nữa.
Một lúc sau, Keiko đỡ Yumi bước ra từ phòng vệ sinh. Yumi đã tẩy sạch lớp trang điểm trên mặt, cô ấy thở hắt ra một hơi dài.
"Chị nhai kẹo cao su đi." Keiko lấy một cái lọ ra, trút hai viên kẹo vào tay Yumi.
"Á—— Cảm ơn em nha."
"Đây, chia cho mọi người này." Keiko lướt mắt nhìn đám người xung quanh, chẳng ngần ngại gì mà phân phát cho mỗi người một ít.
"Kotori, bắt lấy này."
"Cảm ơn nhé." Đón lấy viên kẹo, Kotori nhoẻn miệng cười rồi bỏ vào miệng nhai.
Hòa trong những tiếng cười đùa rôm rả, đám thiếu nữ bước ra khỏi quán, tụ tập đứng bên lề đường.
Yumi ợ một cái rõ to nặc mùi rượu. Cô nàng mơ màng chớp chớp mắt nhìn mọi người, ngọng nghịu cất lời: "Ợ—— Chị đi hết nổi rồi... Mấy đứa có đứa nào gọi xe không? Nếu tiện đường thì mình cho đi ké với?"
"Thật ngại quá, em về trước đây ạ." Vừa nghe tiếng động cơ xe máy quen thuộc vọng đến từ phía xa, Kotori lập tức xoay đầu nhìn về phía ấy. Cô nàng nhoẻn nụ cười rạng rỡ nói.
Yumi lấy tay dụi dụi mắt, đầy quan tâm hỏi: "Hả? Kotori này, muộn thế này rồi mà em đi một mình có sao không đấy?"
"Không sao đâu chị, có người đến đón em mà." Kotori vừa nói vừa vẫy vẫy tay về phía ánh đèn pha xe máy.
Vù—— Tiếng gầm rú trầm thấp của động cơ xe máy vang lên, dù trên con đường ồn ào náo nhiệt vẫn rõ mồn một.
Rất nhanh, chiếc mô tô đã đỗ lại ngay trước mặt đám người. Ánh đèn đường phản chiếu xuống thân xe tạo nên một vẻ đẹp đầy khiêm nhường nhưng cũng không kém phần thâm trầm. Thoáng nhìn qua thì chẳng có gì nổi bật, thế nhưng nếu cẩn thận quan sát, tầm mắt sẽ khó lòng mà bứt ra khỏi những đường cong hoàn mỹ và những nét chạm trổ tinh xảo trên thân xe. Chẳng mấy chốc, mọi người đều bị phong thái của chiếc mô tô này làm cho mê mẩn.
Còn về phần người đàn ông đang vắt vẻo trên yên xe, Tanboku Baku phả ra một hơi dài, điềm đạm đưa mắt nhìn đám thiếu nữ. Hai tay anh vẫn ung dung tựa vào bình xăng phía trước.
"Chào các em." Khác hẳn với vẻ hoang dã ẩn giấu trong chiếc xe, giọng điệu của Tanboku Baku lại rất ôn hòa. Anh cất lời chào đám thiếu nữ một cách vô cùng tự nhiên.
"Anh Tanboku." Kotori rảo bước đi tới, tươi cười nhận lấy chiếc mũ bảo hiểm từ tay anh. Cô gật đầu chào mọi người: "Vậy em về trước nhé, bái bai mọi người~" Dưới ánh nhìn đổ dồn của bao người, Kotori trèo lên yên sau chiếc xe. Hòa trong tiếng nổ động cơ ầm ĩ, hai người dần dần khuất bóng.
Đứng nhìn chằm chằm một màn trước mắt, Yumi há hốc miệng: "Keiko này, con bé đó là bạn học của em hả?"
"... Vâng."
Nghe thế, Yumi đành ngậm miệng lại rồi thở dài đánh thượt một cái: "Đây chính là cái gọi là sống một mình sao —— Đáng ghen tị quá đi mất."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn