Chương 303: Thần linh và Tín đồ
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 3 Cô gái bí ẩn nọ đã mất hút, Tanboku Baku nhìn quanh bốn phía, sắc mặt vẫn tĩnh lặng như không.
Hôm sau, Tanboku Baku tiếp tục vác rìu lên núi, chặt phá cây cối trong rừng để gom nhặt củi khô.
Không cảm thấy nhàm chán, cũng chẳng chút tẻ nhạt, ngày ngày đốn củi, câu cá, cuộc sống cứ thế bình lặng trôi qua.
Tính toán lại thời gian, e là bên ngoài trôi qua chưa tới một ngày.
Việc kéo dài một ngày thành hơn một tháng, giấc mơ tuyệt đẹp thế này ngày thường có muốn cũng chẳng dám mơ tới, cho nên Tanboku Baku cũng rất thích thú với lối sống này.
Chỉ có điều trong khoảng thời gian này, Tanboku Baku lờ mờ cảm nhận được vài ánh nhìn khác lạ, nhưng hễ anh quay sang hướng đó thì lại chẳng bắt gặp bóng dáng nào.
"..."
Tanboku Baku lắc đầu, quay lại tiếp tục vùi đầu vào công việc dang dở.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt lại một tháng nữa trôi qua.
Đêm khuya, vầng trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên cao, những đám mây thưa thớt khiến làng chài dù chìm trong màn đêm vẫn hiển hiện rõ mồn một.
Từng hạt cát dường như đều phản chiếu ánh trăng, tạo nên vầng hào quang hư ảo trải dài trên bãi biển.
Tanboku Baku một lần nữa bày biện lễ tế Hải Thần, nhóm lên ngọn lửa trại. Ánh lửa ấm áp lan tỏa, soi rọi bãi cát trắng, xua đi chút ẩm ướt do gió biển mang tới.
Múc một ly rượu dừa từ trong thùng, nhấm nháp thứ đồ uống có nồng độ nhạt nhẽo này, Tanboku Baku bước đến khu rừng gần đó, cất cao giọng:
"Thức ăn trên bàn đều chuẩn bị cho cô đấy, sao cô còn chưa chịu ra mặt?"
Trước đó, Tanboku Baku đã quan sát địa hình xung quanh, phát hiện ra khu rừng này là chỗ dễ nấp nhất. Chui vào đây là có thể thâu tóm toàn bộ động tĩnh quanh đống lửa của lễ tế Hải Thần.
Nhìn chằm chằm vào khu rừng, Tanboku Baku chờ một lúc mà vẫn không thấy ai chui ra, bấy giờ anh mới xoay người quay lại bên đống lửa.
Lần này, anh vẫn tiếp tục uống rượu dừa, nhưng ngay từ đầu đã chẳng hề đoái hoài gì đến bàn tiệc. Mãi đến khi uống cạn thùng rượu, Tanboku Baku mới nằm ườn ra đất, chìm vào giấc ngủ say.
Sáng sớm hôm sau, Tanboku Baku mở mắt ra, lồm cồm bò dậy từ trên bãi cát. Nhìn đống lửa đã tàn lụi, anh ngáp một cái thật dài.
"Thế này là sao, ba lần đến lều tranh cầu hiền à?"[note102376] Quay đầu lại, Tanboku Baku liếc mắt một cái đã thấy đống thức ăn trên bàn bị đánh chén sạch bách. Anh đứng dậy, vươn vai thư giãn gân cốt.
Thế nhưng, lúc Tanboku Baku đi đến trước bàn định dọn dẹp mâm bát, anh lại phát hiện trên bàn tự dưng xuất hiện thêm một chiếc vỏ sò.
Hơn nữa, bên trong vỏ sò còn đựng sẵn một vốc ngọc trai.
Thấy cảnh này, Tanboku Baku sửng sốt một chút, sau đó bật cười, đem nó mang về cất giữ cẩn thận trong phòng mình.
Kể từ hôm đó, Tanboku Baku vẫn duy trì nếp sống cũ, ngày ngày lên núi đốn củi, ra khơi câu cá.
Nhưng có một điểm khác biệt so với lúc trước, ấy là thành quả thu hoạch trong tháng này dồi dào hơn hẳn. Không chỉ dừng lại ở mức bách phát bách trúng, mà đám cá còn tranh nhau cắn câu, mặc kệ trên đó có gắn mồi hay không.
"Như vậy thì mất cả hứng."
Nhìn con cá lại mắc vào lưỡi câu, Tanboku Baku gỡ nó ra rồi ném trở lại xuống biển.
Bản thân anh chỉ cần đủ thức ăn để no bụng là được, nhiều hơn cũng chẳng để làm gì.
Dù câu được con cá to đến đâu, Tanboku Baku cũng không thay đổi dự định ban đầu, anh vẫn cứ tuần tự từng bước chuẩn bị cho buổi lễ tế Hải Thần tiếp theo.
...
Phù!
Ném ngọn đuốc trong tay xuống, Tanboku Baku nhìn đống lửa trại đã bùng cháy. Anh lùi lại vài bước, xoay người đi đến trước bàn tiệc.
Những thứ được bày trên bàn lúc này không phải là từng mâm thức ăn đã nấu chín, mà là một đống nguyên liệu vẫn còn sống nguyên.
Vẻ mặt Tanboku Baku vô cùng bình thản, anh xếp thức ăn lên đống lửa nhỏ bên cạnh, điêu luyện bắt đầu nướng.
Ngay lúc anh đang ngồi xổm trên bãi cát cúi đầu nướng thịt, một tiếng bước chân chợt vang lên. Tanboku Baku ngẩng đầu, bắt gặp ngay ánh mắt của cô gái.
"Yo, cuối cùng cũng chịu ló mặt ra rồi à?"
"..."
Lần đầu tiên chủ động xuất hiện trong tầm mắt người khác, cô gái tỏ ra vô cùng dè dặt. Cô hé môi, phát ra chất giọng mộc mạc: "Tại sao... lại làm như vậy."
Đây không phải là bất kỳ loại ngôn ngữ nào mà Tanboku Baku biết, nhưng nội dung cô muốn truyền tải lại trực tiếp vang lên trong tâm trí anh, khiến cho hai người dẫu nói hai thứ tiếng xa lạ vẫn có thể thấu hiểu lẫn nhau.
"Đó đáng ra là câu tôi muốn hỏi cô mới đúng?"
Tanboku Baku nhìn cô vặn lại: "Với tư cách là một vị thần được mọi người tín ngưỡng, thế mà khi đối mặt với buổi lễ tế của các tín đồ dành cho mình, cô lại chỉ dám xuất hiện lúc bọn họ đã say bét nhè. Rốt cuộc cô muốn làm cái gì?"
Nói đoạn, anh đưa tay rắc chút gia vị lên con cá vừa nướng chín, đưa về phía cô.
"Tôi... không phải thần linh. Bọn họ cũng chẳng phải... tín đồ của tôi."
Nhìn thức ăn Tanboku Baku đưa tới, ánh mắt cô gái tối sầm lại một chút, cô lắc đầu.
"Có chuyện gì thì vừa ăn vừa nói đi. Bình thường thức ăn trong lễ tế Hải Thần đều là người ta chuẩn bị sẵn từ trước rồi hâm nóng lại, chắc chắn không thể tươi ngon bằng đồ vừa mới làm xong thế này đâu."
Tanboku Baku vươn tay ra, định vỗ nhẹ lên vai cô thì lại đột ngột rụt tay về. Anh vờ như không có chuyện gì, ngồi phịch xuống đất tiếp tục nướng đồ ăn.
Cắn nhẹ một miếng cá vừa ra lò. Cá đã được làm sạch nội tạng rồi mới tẩm ướp gia vị, trong ngoài đều nướng cháy cạnh, gia vị ngấm sâu vào từng thớ thịt, ngay cả xương cũng giòn rụm khó tả.
Hai mắt cô gái sáng bừng lên, cô cắm cúi ăn, chẳng biết từ lúc nào đã ngồi xuống cạnh Tanboku Baku ngay trước đống lửa.
Mái tóc dài thõng xõa tung trên mặt đất, dính đầy những hạt cát, nhưng cô gái lại phớt lờ tất cả, chỉ cắm đầu cắm cổ ăn.
Ăn xong xiên cá này, cô dường như vẫn thòm thèm, dùng ánh mắt khao khát nhìn sang Tanboku Baku.
Khoảnh khắc tiếp theo, Tanboku Baku liền đưa cho cô một con cá nướng khác.
"... Cảm, cảm ơn anh..."
Run rẩy nhận lấy, cô gái vừa định há mồm cắn thì bỗng sực nhớ tới câu hỏi ban nãy của Tanboku Baku.
Đặt con cá nướng nóng hổi xuống, cô cụp mắt rũ rượi, lí nhí:
"Tôi... Trong mắt bọn họ, tôi vốn là vật hiến tế cho quái vật biển..."
"Sau đó, không biết vì lý do gì mà trong quá trình ấy cô lại có được sức mạnh bí ẩn, trở thành Hải Thần của dân làng, đúng không?"
Cô gái nhìn Tanboku Baku với ánh mắt mang chút kinh ngạc. Sau đó, nhận ra biểu hiện của mình, cô vội cúi gằm mặt xuống, lắc đầu nói khẽ:
"Tôi... chỉ là không muốn những người khác cũng rơi vào kết cục như mình. Hơn nữa, tôi cũng không thể bỏ mặc họ..."
"Ngay cả khi đám dân làng đó đã hiến tế cô cho quái vật sao?"
Lời lẽ của Tanboku Baku có phần thẳng thừng hơn, anh chăm chú nhìn cô gái rụt rè trước mặt.
"..."
Nghe câu này, cô gái không hề tỏ ra kích động. Cô chỉ cúi đầu nhìn ngọn lửa bập bùng trước mặt mình, khe khẽ gật đầu.
"Ừm."
Không tìm cớ bao biện cho dân làng, cô gái cũng chẳng biện minh cho hành động của chính mình. Cô chỉ đơn độc canh gác cho ngôi làng này, từ một đứa trẻ sáu tuổi chớp mắt đã biến thành một thiếu nữ, mà vẫn không một lời oán thán.
Mười năm ròng rã, cô không một lần dám lộ diện trước mặt mọi người. Vì sợ lời nói dối về Hải Thần vỡ lở, sợ con người sẽ lại lặp lại những hủ tục hiến tế tàn nhẫn, nên cô gái chỉ dám hiện hình vào dịp lễ tế Hải Thần diễn ra mỗi năm một lần. Cô hấp thụ niềm vui sướng mà dân làng dâng lên thần linh để tự an ủi tâm hồn cô độc của mình.
"..."
Nhìn cô gái, Tanboku Baku mở lời hỏi:
"Cô tên là gì?"
"Tôi không có tên."
Cô gái lắc đầu, nhưng lại đưa mắt nhìn viên đá quý trên cổ tay mình: "Chỉ là, ngay khi có được nó, tôi chợt có cảm giác đây chính là cái tên của mình... Soen."
Thấy vậy, Tanboku Baku đặt xiên thịt nướng tái sang một bên, vươn tay về phía cô.
"Soen đúng không. Tôi tên là Tanboku Baku —— chắc có thể coi là tín đồ đầu tiên của cô nhỉ?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn