Chương 292: Cùng một giấc mơ
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~18 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 3
"Cảm giác đi ăn tiệc với bạn bè thế nào?" Đang chạy xe trên đường, Tanboku Baku cất tiếng hỏi vọng lại phía sau.
"Cũng tạm ạ, dẫu rất náo nhiệt, nhưng xung quanh nhiều người không quen biết quá, nên em không dám thoải mái cho lắm." Kotori ôm chặt lấy eo Tanboku Baku, giọng nói cách một lớp mũ bảo hiểm nên nghe hơi rầu rĩ.
"Thế là đúng rồi. Có vài người rất dễ bị đánh mất chính mình trong bầu không khí như thế, để rồi rước họa vào thân, tạo cơ hội cho kẻ xấu lợi dụng."
"Ý anh là đám Quái Nhân sao?"
"Không chỉ có thế, mà còn có cả người bình thường nữa. Trước đây anh từng nhận một nhiệm vụ ủy thác ở quán Karaoke, chính là cái quán mà em vừa bước ra đấy. Người ta đồn rằng có người bị lính chiến đấu bắt cóc ở đó, nhưng sau khi anh điều tra thì phát hiện ra đó là do người bình thường làm."
"Vậy ạ..." Nghe thế, Kotori ra chiều suy nghĩ. Cô khẽ gật đầu, giọng điệu có chút trầm xuống.
Dường như nhận ra sự thay đổi trong tâm trạng của Kotori, Tanboku Baku lập tức chuyển hướng câu chuyện, anh tỏ vẻ tò mò:
"Thôi được rồi, chúng ta sẽ không bàn về chuyện này nữa. Kể cho anh nghe xem trong buổi tiệc có chuyện gì vui đi. Chẳng phải em đến đó để điều tra chuyện cảm xúc tiêu cực sao? Có manh mối gì chưa?"
"Làm gì đến mức gọi là điều tra... Anh Tanboku tâng bốc em quá rồi." Kotori bật cười khanh khách, giọng nói mang chút e thẹn.
Ngay sau đó, cô sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu rồi kể tiếp: "Người bị hôn mê do ảnh hưởng của cảm xúc tiêu cực kia tên là Yumi. Chị ấy nói, trong lúc hôn mê hình như chị ấy đã có một giấc mơ dài đằng đẵng, còn nghe được cả tiếng hát... Chỉ là em chả nhận ra được bài hát đó là bài gì cả."
"Mơ sao?" Tanboku Baku cũng loáng thoáng nghe được đôi chút trên tin tức thời sự, thế nhưng giấc mơ cụ thể là gì thì anh vẫn chưa rõ.
Dù có là tin tức đi chăng nữa, thì cũng phải đợi xác nhận kỹ càng rồi mới được phát sóng ra ngoài. Tốc độ thua xa so với việc hỏi trực tiếp người trong cuộc thế này.
"Vâng, hình như là giấc mơ đi bắt cá ở một ngôi làng chài nào đó ạ?" Kotori thuật lại với chút ngập ngừng, không mấy chắc chắn.
"Đi bắt cá ở làng chài..."
Không hiểu sao, Tanboku Baku bỗng xâu chuỗi những lời Kotori vừa nói với nội dung câu chuyện của Soyoku lại với nhau.
Làng chài... Cá voi sát thủ?
"Ngoài những điều đó ra thì còn gì khác không?"
"Không còn gì đâu ạ, chị ấy bảo mình chỉ nhớ được nhiêu đó thôi."
"Ra là vậy." Tanboku Baku chìm vào trầm tư. Một suy đoán lờ mờ vừa lóe lên trong đầu anh.
"Anh đoán ra được điều gì rồi sao?" Kotori nhẹ nhàng cất lời.
"... Nói chung, cứ đưa em về nhà trước đã." Tanboku Baku lắc đầu, hướng mắt nhìn về phía trước cất giọng.
"Vâng."
...
"Cảm ơn anh vì ngày hôm nay nhé, anh Tanboku." Kotori đứng dưới khu chung cư, mỉm cười đưa lại chiếc mũ bảo hiểm cho anh.
"Ngủ sớm đi nhé, anh về trước đây." Tanboku Baku vẫy tay chào tạm biệt cô rồi phóng xe rời đi.
Về đến văn phòng, Tanboku Baku ngồi vào bàn làm việc. Anh khởi động máy tính rồi bẻ các khớp tay kêu răng rắc.
"Ừm, bắt đầu tra cứu chút xem sao."
Xâm nhập vào kho dữ liệu của bệnh viện, anh bắt đầu rà soát các camera trong phòng bệnh:
"Con gái, mẹ mang đồ ăn đến cho con này."
"Dạ, con cảm ơn mẹ... Hừm hừm hừm~"
"Con đang hát bài gì thế?"
"Là bài hát con nghe được ở trong mơ... Mẹ à, trong mơ con cảm thấy mình cứ như một ngư dân thực thụ vậy."
"... Mẹ có xem bản tin thời sự rồi, con bị hôn mê đều là do đám Quái Nhân gây ra, thế nên mấy chuyện trong mơ con đừng có vướng bận làm gì cho mệt óc."
"... Vâng ạ."
...
"Ê anh, em đang nghi ngờ là mình vừa nằm mơ thấy tiền kiếp đấy."
"Mày đang lảm nhảm cái gì thế thằng ranh? Ăn hết bát mì này đi rồi uống thuốc cho tao."
"Anh đừng có mà không tin! Em tra thử trên mạng rồi, mấy cách đánh cá trong mơ của em đều có thật ở ngoài đời hết, thế mà trước kia em đâu có học qua bao giờ!"
"Ừ, rồi rồi rồi, ăn xong nhớ uống thuốc nhé, tao đi đánh điện tử ở quán net gần đây."
"Thật đấy! Lúc cuối cùng em còn mơ thấy mình đang mở tiệc cùng với một đám người xung quanh đống lửa nữa cơ!"
"Kế bên mày có phải là xác của một con quái vật khổng lồ không? Rồi trên người bọn mày toàn là ngọc trai, châu báu đồ đúng không?"
"Thế thì không có..."
"Tại mày cày game nhiều quá rồi bị lú đó. Thôi, tao mặc kệ mày, có chuyện gì thì gọi cho tao."
"Haizz..."
...
Tanboku Baku quan sát từng thước phim đang chiếu trên màn hình. Anh buông tay khỏi bàn phím, vươn vai thư giãn.
"Làng chài, tiếng hát, tiệc lửa trại... Chậc, chẳng có nổi một bằng chứng nào mang tính quyết định..."
Anh đưa mắt nhìn một cửa sổ khác rồi click chuột mở ra. Trông thấy trong khung hình là một bệnh nhân vẫn còn đang hôn mê.
Đây không phải nạn nhân ở thành phố Kamishiro, mà là mấy gã xui xẻo bị vạ lây trong lúc Tanboku Baku đang làm thí nghiệm ở một thành phố khác vào ngày hôm qua.
Dù hiện tại vẫn chưa dám khẳng định chắc nịch, nhưng Tanboku Baku có dư thừa sự kiên nhẫn. Chỉ cần chờ bọn họ tỉnh lại rồi đem thông tin đi đối chiếu là anh có thể triển khai bước tiếp theo rồi.
Còn hiện tại...
"Anh vẫn chưa đi ngủ à?" Ha Yeon nằm trên giường, cô tháo tai nghe ra, nhìn Tanboku Baku với một ánh mắt mang theo đôi phần quyến rũ và mời gọi.
"... Ngày mai cô vẫn phải tập luyện mà đúng không?" Tắt máy tính đi, Tanboku Baku thở hắt ra một tiếng não nề.
"Chuyện của hôm nay thì liên quan gì đến ngày mai chứ?" Ha Yeon giả bộ như không hiểu, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một đường tuyệt mĩ.
Tanboku Baku lại thở dài lần nữa. Anh cởi áo khoác ra rồi ngồi xuống chiếc giường của mình. Ha Yeon cũng tiện đà rướn người lên. Tấm chăn trên người cô trượt xuống, để lộ ra làn da nhẵn nhụi trơn bóng như có thể tỏa sáng.
Thật ra cứ mỗi dịp như thế này, Tanboku Baku luôn trăn trở suy nghĩ rằng, rốt cuộc một cảnh tượng thực sự tuyệt đẹp trên cõi đời này là như thế nào.
Đến cuối cùng anh vẫn chỉ đi đến cùng một câu trả lời duy nhất: Đó chính là cái khoảnh khắc mà một cô nàng mang vẻ đẹp phi giới tính, lúc nào cũng toát lên khí chất mạnh mẽ bỗng dưng lại bộc lộ dáng vẻ lả lơi, kiều diễm.
Ha Yeon tựa cằm lên vai anh, nhẹ nhàng phả hơi thở vào tai người đối diện. Sau đó, cô vươn tay tiến lên, bắt đầu gỡ từng chiếc cúc áo sơ mi của anh.
Đèn điện vụt tắt, giữa sắc trời đang dần trở nên nguội lạnh, vẫn còn một thứ gì đó vẫn đang hừng hực bốc cháy.
...
Mấy ngày sau đó, lấy lý do đi điều tra tìm hiểu, Tanboku Baku cứ lượn lờ suốt trong mấy thành phố bị bao phủ bởi cảm xúc tiêu cực.
Đi qua đi lại cũng tốn mất mấy tiếng đồng hồ. May mà Tanboku Baku lái xe hơi đi nên những lúc cần thiết anh có thể ngả ghế thành một chiếc giường để nằm nghỉ.
Dẫu cho đám người Ha Yeon muốn biến thân thành Ma Pháp Thiếu Nữ để bay đến giúp Tanboku Baku di chuyển, nhưng anh vẫn cự tuyệt. Một mình một ngựa đi điều tra khắp nơi, nhiều nhất cũng chỉ là nán lại đợi mấy cô nàng đánh Quái Nhân xong rồi dẫn bọn họ đi tham quan thành phố một vòng mà thôi.
Rất nhanh, Tanboku Baku đã nhận được tin tức, nhóm người thứ hai bị hôn mê vì Quái Nhân Minh Giới cũng đã lần lượt tỉnh lại.
Tanboku Baku làm theo trình tự điều tra y như cũ. Và kết quả thu được lại khiến anh phải mừng thầm: Bọn họ vẫn mơ thấy cùng một giấc mơ ấy.
"Thú vị đấy..."
Đã nhen nhóm suy đoán trong lòng, Tanboku Baku mỉm cười tựa lưng vào ghế xe, trên mặt hiện rõ vẻ đắc ý.
"Anh Tanboku, anh ra ngoài cũng được mấy ngày rồi, đã đến lúc phải quay về rồi nhỉ?" Trong không gian yên ắng của chiếc xe, giọng Kamimai Rin chợt vang lên qua bộ đàm, mang theo sự can ngăn: "Nhỡ đâu anh cũng bị đám Quái Nhân nhắm trúng thì gay to đấy."
"Yên tâm đi, anh sẽ cẩn thận mà." Tanboku Baku gật đầu: "Để anh đi xem nốt thành phố tiếp theo rồi sẽ quay về ngay, mấy đứa nhớ nấu món gì ngon ngon đợi anh đó."
"Vâng ạ... Vậy em cúp máy đây, tạm biệt anh."
"Tạm biệt."
Tanboku Baku bước ra khỏi xe. Anh đút tay vào túi quần, đưa mắt nhìn cảnh vật bên ngoài. Những ngón tay đang mân mê tấm thẻ bài Quái Nhân trong túi xách, môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy bí hiểm.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn