Chương 245: Toàn bộ được cứu
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~26 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2
"Thì ra là lão quạ già nhà ngươi!"
Bắt gặp cảnh này, Yuuhi không khỏi nghiến răng trèo trẹo.
"..."
Một chuỗi dữ liệu lướt qua đôi đồng tử vàng rực của Furin. Cô trầm giọng phân tích:
"Bên trong cơ thể của Cường Kích Dạng Cuối có cấy một viên Chìa Khóa Minh Giới, mục đích của Ông Lão Quạ Đen chính là thứ này."
"Vậy nên lão mới nấp ở đây chờ chúng ta đánh bại Dạng Cuối sao..."
"Ông Lão Quạ Đen có bảy mươi phần trăm khả năng sẽ rời đi ngay lập tức. Nếu tính thêm mức độ e dè của lão ta với Nevil, con số này phải tăng lên thành tám mươi phần trăm."
Nghe những lời của Furin, Ông Lão Quạ Đen ném cho cô một ánh nhìn sâu xa, thân thể rã ra thành trăm ngàn chiếc lông chim bay lả tả rồi biến mất tại chỗ.
"Nếu lão ta định dùng tư thế phi hành để tháo chạy, thì em có hơn chín mươi phần trăm xác suất có thể tóm gọn lão."
Bấm nhẹ vào tai nghe, kính bảo hộ trượt về vị trí cũ, Furin nghiêm túc thông báo.
"Đứng lại đó... Khốn kiếp!"
Yuuhi vừa định đuổi theo, nhưng cơ thể vốn dĩ đã cạn kiệt đến giới hạn, suýt chút nữa thì mệt mỏi tới mức ép cô phải giải trừ trạng thái biến hình.
Các Ma Pháp Thiếu Nữ hoàn toàn không bắt kịp. Hành động của Ông Lão Quạ Đen quá sức dứt khoát, đến mức không thèm thốt lấy một lời, đoạt được món đồ mình cần là lập tức chuồn êm.
Mặc dù vậy, trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Furin vẫn kịp thấy lão liếc mắt về phía du thuyền. Không rõ là lão đang đề phòng kẻ nào trên đó hay đang canh cánh điều gì, nhưng rốt cuộc lão vẫn chọn cách bỏ đi.
"Dựa vào tình hình trước mắt, mối nguy cơ của thành phố Kazekawa giờ chỉ còn lại hai kẻ: Nevil và Ông Lão Quạ Đen." Furin giữ thái độ lạnh lùng tiếp tục phân tích: "Cả hai tên này đều mang phong cách hành tung bí ẩn, xuất quỷ nhập thần. Hiện tại chúng ta hoàn toàn không có cách nào tóm được bọn chúng, cho nên mục tiêu ưu tiên bây giờ là giải cứu nạn nhân trên du thuyền trước đã, chuyện của bọn chúng tính sau."
"Cũng đành vậy thôi."
Reine hít một hơi thật sâu, dõi mắt về phía du thuyền.
Ở nơi đó, đám đông đang vỡ òa hò reo vì cái chết của Dạng Cuối, những giọt nước mắt hạnh phúc thi nhau tuôn rơi vì sự xuất hiện của các Ma Pháp Thiếu Nữ.
"Đã đến lúc đón họ về rồi."
Furin nhìn chăm chăm vào con tàu, trong mắt lóe qua một chuỗi mã nguồn.
Ngay tức thì, chiếc du thuyền bắt đầu rục rịch chuyển động, từ từ rẽ sóng chạy về hướng thành phố Kazekawa.
"Dù có điều gì muốn nói, chúng ta hãy về trước đi." Furin quay sang Yuuhi đang phải tựa vào vai Koyoku mới đứng vững được, nói tiếp: "Sẵn tiện, tôi cũng cần thu thập chút dữ liệu để kiểm tra tình trạng của mọi người."
"Ừm... Lát nữa gặp lại nhé."
Koyoku luyến tiếc ngoái nhìn chiếc du thuyền. Dù thâm tâm vô cùng khao khát được lao ngay lên đó, nhưng cô đành nén lòng chờ thêm một lúc. Cô dìu Yuuhi, nhờ luồng gió nhẹ của Reine nâng lên, cả nhóm lướt đi giữa không trung, nhạt nhòa dần rồi biến mất khỏi tầm nhìn của đám đông.
... Chẳng bao lâu sau, dưới bàn tay can thiệp mạng lưới phát thanh của thành phố Kazekawa từ Furin, gần như tất cả cư dân còn bám trụ lại nơi đây đều nắm rõ tình hình trên du thuyền.
Trong số đó, không thiếu những phóng viên bất chấp nguy hiểm tính mạng lặn lội tới đây, sớm đã phong tỏa kín mít toàn bộ khu vực bến cảng, máy quay máy ảnh thi nhau chớp nháy ghi hình những con người trên thuyền.
Suốt quãng thời gian đó, những người bị giam giữ trên tàu đã trút bỏ bộ đồ tù nhân vướng víu, khoác lại trang phục của chính mình lúc bị bắt, vui vẻ vẫy tay chào giới truyền thông trên bờ.
Bên cạnh các nhà báo là lực lượng cảnh vệ cục chưa kịp rút lui đang cật lực duy trì trật tự hiện trường. Ngoài ra, rất nhiều người nhà, bạn bè thân thiết của các nạn nhân cũng đã lũ lượt đổ xô tới đây.
Du thuyền nhích từng chút một áp sát bến cảng. Cuối cùng, cầu thang tự động hạ xuống, dòng người trên tàu nối đuôi nhau tuôn ra ngoài, ai nấy đều bồi hồi cảm thán khi được một lần nữa đặt chân lên mảnh đất vững chãi.
Đám đông lập tức ùa tới bủa vây. Người thì vui mừng khôn xiết mừng thân nhân trở về bình an, kẻ thì nôn nóng tranh nhau phỏng vấn hòng vớt vát tin tức nóng sốt nhất.
Còn ở đằng xa, mấy Ma Pháp Thiếu Nữ cũng đang lặng lẽ quan sát trọn vẹn cảnh tượng ấm áp này.
Koyoku thở phào nhẹ nhõm, trên môi nở nụ cười: "Cuối cùng cũng cứu được bọn họ rồi."
"Em có việc gì muốn làm thì cứ đi làm đi." Reine nhìn cô trìu mến, mỉm cười khuyên nhủ.
"Vâng ạ."
Koyoku ngoan ngoãn gật đầu, giải trừ biến hình rồi rời khỏi chỗ ẩn nấp, sải bước thật nhanh về phía bến cảng.
Chẳng mấy chốc, cô đã bắt gặp hai bóng dáng quen thuộc. Giọng nói cô buông lỏng đi trông thấy, vui vẻ gọi to:
"Cha, mẹ ơi!"
"Kotori?"
Vừa nghe tiếng con gái, hai vợ chồng liền ngoảnh đầu lại, vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy cô.
"Hai người không sao thì tốt quá rồi." Kotori chạy tới trước mặt, thấy cha mẹ bình an bèn thở phào mừng rỡ nói.
Dẫu cho trước lúc rời đi, Kotori đã từng xảy ra cãi vã to tiếng với hai vị phụ huynh. Nhưng dù nói thế nào đi chăng nữa, cô cũng chẳng thể tuyệt tình tới mức cắt đứt quan hệ máu mủ chỉ vì dăm ba cái xích mích cỏn con ấy.
"... Kotori, con đang làm cái trò gì ở đây vậy?" Cha cô còn chưa kịp lên tiếng, mẹ cô là bà Aonari Shizuka đã nhăn mày cau có: "Tình hình ở thành phố Kazekawa thế nào con còn chưa rõ sao? Vì cớ gì mà còn lảng vảng ở đây?!"
"Chuyện này..."
Không ngờ câu đầu tiên mẹ thốt ra khi gặp lại con gái ruột lại là một lời trách móc, Kotori hơi khựng lại. Cô mấp máy môi, buồn bã xen lẫn bất lực đáp lời: "Con... không yên tâm để hai người ở lại..."
"Đó không phải là lý do để con liều mạng ở lại cái nơi quỷ quái này! Lỡ như con vô tình bị cuốn vào trận chiến giữa các Ma Pháp Thiếu Nữ và Quái Nhân thì tính sao hả..."
Giọng bà Shizuka cất lên vô cùng gay gắt. Bà định mắng mỏ thêm, nhưng ông Aonari Taku đã giơ tay lên, cắt ngang lời vợ:
"Thôi đủ rồi, con bé nó cũng chỉ vì lo lắng cho chúng ta thôi mà. Trong hoàn cảnh này, bà đừng khắt khe với nó quá."
"..."
Đợi khi vợ mình ngậm miệng, ông Taku mới chuyển dời tầm mắt sang con gái. Ông im lặng một đỗi rồi bảo: "Kotori à... Mẹ con tuy có hơi nặng lời, nhưng thâm tâm bà ấy lúc nào cũng đau đáu hướng về con. Dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng chỉ mong con được bình an vô sự."
"Vâng..."
Cực kỳ hiếm hoi mới nghe được cha mình thổ lộ những lời tình cảm như thế, Kotori ngược lại lại cảm thấy có chút không quen.
Bầu không khí bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng. Kotori dường như sực nhớ ra chuyện gì đó, cô lôi từ trong balo ra một xấp giấy rồi đưa tận tay hai người:
"Đúng rồi, còn cái này nữa..."
"Đây là gì thế?" Ông Taku đón lấy mấy tờ giấy, nghi hoặc hỏi.
"Trước khi hai người đi dự tiệc, mẹ có bắt con viết đơn giải trình tại sao không muốn kế thừa công ty gia đình... Con viết xong cả rồi đấy."
"..."
Trố mắt nhìn chi chít những dòng chữ viết tay trên giấy, chưa cần đọc kỹ cũng đã cảm nhận được sự nghiêm túc tột độ của con gái, đôi vợ chồng không khỏi rơi vào trạng thái cạn lời.
Bọn họ đang muốn khuyên răn thêm gì đó, thì đột nhiên Kotori lại rú lên sung sướng:
"A, anh Tanboku!"
Giọng điệu của Kotori lúc này hoàn toàn khác xa so với lúc nói chuyện cùng bố mẹ. Tông giọng trong trẻo cao vút mang đậm sự bất ngờ và mừng rỡ. So sánh qua mới thấy, những lời đáp lễ lúc nãy của cô mang cảm giác đè nén ngột ngạt tới nhường nào.
Kotori lách khỏi cha mẹ, bước chân thoăn thoắt tiến thẳng tới trước mặt Tanboku Baku - người vừa đi xuống từ du thuyền. Cô đưa tay níu chặt lấy vạt áo anh:
"Anh không sao thì tốt quá rồi..."
Giọng nói cô hơi run rẩy, nhưng chẳng cách nào ngăn nổi nỗi nhớ nhung đang cuồn cuộn dâng trào. Khoảng thời gian Tanboku Baku rời đi, áp lực đè nặng lên vai cô cứ ngày một tăng cao. Tuy việc Reine lấy lại được sức mạnh và sự tỉnh giấc của Soyoku đã phần nào xoa dịu bầu không khí, nhưng tảng đá trong lòng cô vẫn chưa thể buông lơi.
Mãi đến tận lúc đối diện với Tanboku Baku, cô mới thật sự cảm thấy bao gánh nặng khổng lồ trong tim tan biến thành mây khói, kéo theo đó là một cảm giác bình yên đến lạ thường - một loại an tâm hiếm hoi mà cô luôn nhung nhớ.
"Em... lúc nào cũng nhớ anh..."
Kotori gần như dán sát vào người Tanboku Baku. Cô khẽ ngước lên nhìn nét mặt có phần tiều tụy của anh, vành mắt đỏ hoe rưng rưng.
"Anh cũng rất nhớ em."
Tanboku Baku đặt tay xoa đầu cô, khóe môi hiện lên một nụ cười tán thưởng: "Nhưng lúc ở trên du thuyền, anh đã nhận ra em hoàn thành nhiệm vụ rất xuất sắc. Ngay cả khi không có anh ở bên, em vẫn giữ được sự bình tĩnh. Chẳng biết từ bao giờ, em đã trưởng thành đến mức khiến anh phải nhìn bằng con mắt khác rồi đấy."
"Anh Tanboku..."
Bờ vai Kotori rũ xuống, cô buông lỏng tâm trí, thoải mái vùi đầu vào lồng ngực Tanboku Baku.
Đứng cách đó không xa chứng kiến cảnh tượng tình tứ của hai người, sắc mặt mẹ Kotori đen kịt lại: "Mới nứt mắt ra đã làm mấy cái trò này, ra cái thể thống gì không biết..."
"Thôi bỏ đi bà."
Cha cô lắc đầu, đưa tay ngăn vợ lại.
"Ông cản tôi làm gì, bộ ông không thấy thái độ của con ranh Kotori sao..."
"Đừng lúc nào cũng kìm kẹp trói buộc con bé như thế, thỉnh thoảng bà cũng nên đặt mình vào vị trí của nó để suy nghĩ xem..." Người đàn ông thở dài, rầu rĩ bảo.
"Thế là ông định dung túng cho nó làm càn hả?"
"Cái cậu tên Tanboku đó bề ngoài tuy có vẻ chẳng đàng hoàng gì, nhưng chí ít cậu ta cũng không làm xằng làm bậy. Cứ chừa cho con gái chúng ta một chút tự do đi." Ông Taku ngó xuống mấy tờ giấy trong tay, lại buông thõng một tiếng thở dài thườn thượt: "... Có lẽ chúng ta cũng nên suy tính lại về tương lai của tập đoàn Aonari thôi."
"..."
Nhớ tới những chuyện tồi tệ xảy ra trên du thuyền, bà Shizuka trầm ngâm một đỗi. Bà miễn cưỡng đảo mắt sang hướng khác: "... Thôi được rồi, để tôi đưa ông tới bệnh viện."
Dìu người chồng đang khập khiễng, bà bước lên xe ô tô rời đi dưới sự hộ tống của nhân viên cục cảnh vệ.
Mãi một lúc lâu sau, Kotori mới chịu hoàn hồn. Nhận ra bản thân vừa làm trò gì, khuôn mặt cô liền đỏ bừng như quả cà chua chín, ăn nói lắp ba lắp bắp:
"Cái đó, anh Tanboku à... Bố mẹ em..."
Cô bối rối ngoái nhìn về vị trí cũ, lúc này mới phát hiện ra hai bậc thân sinh đã biến mất tăm mất tích từ đời nào.
"Nếu em định tìm bọn họ thì họ vừa rời đi rồi. Cha em bị bong gân cổ chân, bây giờ chắc đang trên đường tới bệnh viện đấy."
"Vâng..."
Má Kotori vẫn còn ửng hồng, cô bẽn lẽn e thẹn lảng sang chuyện khác: "À... Đúng rồi, em phải đưa anh đi gặp tiền bối Yuuhi và mọi người nữa."
Ha Yeon hiện giờ thân thể đã kiệt quệ tới mức cùng cực, hoàn toàn chẳng còn sức đâu mà tự lết đi nổi nữa. Còn Kamimai Ne thì bởi vì thân phận đặc thù nên không tiện ló mặt ra trước đám đông.
Về phần Kamimai Rin, cô ấy vẫn còn nhiệm vụ khác cần xử lý.
Dẫn Tanboku Baku rời khỏi bến tàu nhộn nhịp, hai người tiến tới một bãi cát hẻo lánh. Mọi người đã ngồi chờ sẵn ở đó.
"Tanboku Baku... Cuối cùng anh cũng chịu lết xác về rồi hả?"
Nhìn thấy bộ dạng lững thững của anh đi tới, Yuuhi siết chặt nắm đấm. Cô dùng chút sức tàn đấm bịch một cái vào vai anh, nghiến răng ken két chất vấn.
Đối mặt với màn bạo hành này, Tanboku Baku cũng chỉ giơ tay lên, ngoan ngoãn mặc cho cô trút giận.
Anh quay đầu, hướng mắt về phía Reine đang đứng mỉm cười cách đó không xa: "Khụ, khoảng thời gian này cô vất vả rồi."
"Không sao đâu, được nghe giọng nói của anh Tanboku là tôi an tâm rồi."
Điều Reine ám chỉ chính là khoảnh khắc cô được lời động viên của Tanboku Baku truyền sức mạnh để đứng lên một lần nữa.
Thấy vậy, anh cũng vươn tay ra vỗ vỗ lên đỉnh đầu cô: "Nhưng dù sao đi nữa, tôi cũng rất vui vì cô đã đưa ra được quyết định, và tìm lại được lý tưởng mà mình hằng theo đuổi."
Dừng một chút, anh liếc nhìn bộ cánh mới của Reine, bồi thêm một câu: "À đúng rồi, trang phục này của cô đẹp lắm."
Đứng hình mất vài giây, hai má Reine bất giác ửng đỏ. Cô cất giọng lí nhí: "Cảm ơn anh... Anh thích là tốt rồi."
Nhìn thấy màn "chim chuột" của hai người, Kotori ngẩn người ra, cô nghiêng đầu mang theo vẻ mặt đầy khó hiểu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn