Chương 268: Bầy cá voi
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~25 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 3 Thật ra Tanboku Baku tiến vào phong ấn này cũng chẳng có mục đích cao cả gì sất, chỉ định tới thử nước, xem thực lực giữa mình và đám Quái Nhân trong này chênh lệch bao nhiêu.
Vốn dĩ anh cũng chẳng có ý định phá hủy cảm xúc tiêu cực, nên không có gánh nặng nhiệm vụ, hành động cũng vô cùng thoải mái. Hơn nữa, với Chìa Khóa Minh Giới trong tay, Tanboku Baku tràn trề tự tin có thể an toàn chuồn mất.
... Chỉ có điều, bây giờ Tanboku Baku mới nhận ra, ngoại trừ con cá voi kia, anh chẳng thấy mống Quái Nhân nào cả.
Không phải anh chưa chịu cất công tìm kiếm, mà mỗi lần lần theo luồng khí tức méo mó kia một lúc, Tanboku Baku lại phát hiện mình lạc cmn đường.
Một màn đêm đen đặc quả thực gây khó dễ cho việc xác định phương hướng, nhưng dẫu sao Tanboku Baku cũng là một người cải tạo, nếu ngay cả anh cũng mất phương hướng thì chỉ có thể đổ lỗi cho ngoại cảnh mà thôi.
"Nước biển ở đây cũng có công dụng này sao..."
Vù...
Bất chợt, một luồng khí tức từ phía sau xẹt qua với tốc độ nhanh như cắt. Phía dưới lớp mũ giáp, Nevil để lộ vẻ mặt bất đắc dĩ, cơ thể lại một lần nữa bị vòng xoáy đen thui nuốt chửng.
"Dây dưa không dứt, nhất quyết muốn khô máu với tôi đúng không..."
Cơ thể vừa biến mất khỏi chỗ cũ, giây tiếp theo hiện ra, anh liền thấy vị trí mình vừa đứng đã bị một con cá voi khổng lồ lao sầm qua.
Chẳng biết đây là lần thứ bao nhiêu Tanboku Baku lang thang trong vùng biển vô danh này, chỉ biết anh đang bị con cá voi sát thủ trong vùng phong ấn này truy đuổi gắt gao.
Sức mạnh kinh hồn cộng thêm tốc độ vô song, Tanboku Baku có cảm giác lúc nào mình cũng nằm gọn trong tầm ngắm của đối phương.
"Có vẻ nếu không tẩn xong con quái này thì chẳng thể tiến xa hơn được."
Lại cảm nhận được con cá voi đó đang xông về phía mình, lần này Tanboku Baku không buồn né đi nơi khác nữa. Thay vào đó, anh tạo ra một vòng xoáy đen kịt dưới chân rồi dùng sức đạp thật mạnh.
Vòng xoáy đen y như bị ghim chặt vào khoảng không. Tanboku Baku bật tung người khỏi chỗ cũ với tốc độ chóng mặt, trơ mắt nhìn con cá voi húc tan nát cái vòng xoáy.
Vừa lùi lại, Tanboku Baku vừa vung tay về phía nó, một móng vuốt ngưng tụ từ vật chất đen xuất hiện giữa không trung, bấu chặt vào mình con cá voi.
Ấy thế mà con cá voi sát thủ lại chẳng hề sứt mẻ gì, Tanboku Baku chỉ thấy móng vuốt của mình như cào trúng một lớp da trơn tuột và cực kỳ dẻo dai. Nó cứ thế đỡ trọn một đòn này mà chẳng hề lưu lại một vết xước nào trên cơ thể.
Liếc xéo Tanboku Baku một cái, cá voi sát thủ lại quẫy đuôi bơi ra xa, biến mất khỏi phạm vi cảm nhận của anh.
"Vừa trâu bò sức mạnh, vừa nhanh như điện xẹt, bản thân lại còn cứng như đá, thứ quái vật hack chỉ số gì đây?"
Nó lại đến rồi! Lần này con cá voi lao tới từ phía trên đầu. Tanboku Baku lại tiếp tục tụ vòng xoáy đen dưới chân làm bàn đạp để né đòn.
"Để tôi xem... Thử chiêu này coi sao."
Tanboku Baku giơ tay vung vào không trung lần nữa. Xúc tu đen kịt vươn ra từ tay anh trói nghiến lấy đuôi con cá voi. Sau đó, một cỗ lực khổng lồ truyền tới, Tanboku Baku bị lôi xềnh xệch lao vút đi.
Cảm nhận được trò vặt của Tanboku Baku, tốc độ của cá voi sát thủ lại càng được đẩy lên cực hạn. Đồng thời nó liên tục vung quẫy chiếc đuôi hòng hất văng anh ra xa.
"Ưm..."
Cái cảm giác này chẳng dễ chịu chút nào, Tanboku Baku bị ném qua quật lại, tư thế tuy có phần chật vật, nhưng cứ cố định trên đó một thời gian dài cũng chẳng hề hấn gì.
Nhưng mà sau nhiều lần quẫy đuôi bất thành, cá voi sát thủ bèn quay đầu lại nhìn anh một cái, rồi lại dồn sức quẫy đuôi thật mạnh.
Và lần này, Tanboku Baku nhìn thấy cơ thể nó bỗng chốc trở nên bán trong suốt, trót lọt thoát khỏi sự kìm kẹp của xúc tu, còn Tanboku Baku thì bị phần lực thừa lại hất văng ra xa.
Trên đường bị văng đi, anh loáng thoáng thấy một cái bóng mờ xuất hiện trên quỹ đạo mình sắp bay qua. Là con cá voi đó! Nó biến mất từ thinh không rồi lại bất thình lình xuất hiện, há to cái mồm chờ đón anh.
Ngoảnh lại nhìn con cá voi vừa bị mình quấn đuôi, Tanboku Baku nhận ra nó vẫn chưa biến mất hoàn toàn, chỉ hóa bán trong suốt rồi lại hiện nguyên hình, hai con cá voi khổng lồ đồng loạt lao sầm về phía anh.
"Biến thành hai con luôn?"
Tanboku Baku trố mắt nhìn cảnh tượng này. Sau đó, ngay khi anh chuẩn bị làm mồi cho cá voi, một vòng xoáy đen đã kịp thời xuất hiện trước trong mõm nó. Tanboku Baku bị quăng thẳng vào vòng xoáy trong họng cá voi.
Cái mõm khổng lồ sập xuống, nhai nát bấy cái vòng xoáy đen thui kia, nhưng Tanboku Baku giờ đã đứng tít ở đằng xa, lấy tay lau đi giọt mồ hôi không tồn tại trên mũ giáp.
"Phù, nguy hiểm quá... Nhưng xem ra, con cá voi sát thủ này chưa chắc đã là một cá thể đơn lẻ, mà có lẽ là hóa thân của một loại sức mạnh nào đó."
Từ lúc hai con cá voi sát thủ thành hình, Tanboku Baku đã manh nha nhận ra được chút mánh lới. Nhưng nếu quả thật là vậy, thì dù có đánh bại đám quái vật hack chỉ số này, e là cũng chẳng tìm ra cách nào để dấn sâu vào phong ấn.
"Dù chưa thử, nhưng dây dưa với một con thôi đã phiền toái lắm rồi, muốn giết chết nó lại càng khó như lên trời..."
"Gào!"
Trong lúc Tanboku Baku còn đang đăm chiêu suy tính, hai con cá voi dường như cũng nhận thấy anh là kẻ khó xơi, thế là xung quanh chợt nổi lên chi chít những chiếc bóng mờ.
Trước ánh mắt đông cứng của Tanboku Baku, một bầy cá voi sát thủ lũ lượt kéo ra từ tứ phía, mang theo sát ý ngút trời đăm đăm nhìn anh.
"... Xin cáo từ!"
Tanboku Baku không mảy may do dự. Anh cảm nhận rõ rệt sức mạnh của đám cá voi này, số lượng tăng lên nhưng sức mạnh lại chẳng hề suy giảm tẹo nào. Mỗi một con đều sở hữu thực lực kinh hoàng hệt như nhau, dư sức xé xác bất cứ kẻ thù nào.
Cơ thể thoắt ẩn thoắt hiện trong vòng xoáy, anh vọt lẹ ra xa, đồng thời lấy viên Chìa Khóa Minh Giới ra, định dùng nó để gọi mình về.
Thế nhưng ngay khoảng khắc Tanboku Baku vừa quay lưng bỏ đi, bầy cá voi đã điên cuồng lao về phía anh, thế công dồn dập tựa sóng thần.
Chẳng cần ngoảnh lại cũng có thể mường tượng ra cái tư thế hùng hổ của chúng. Năng lượng từ Chìa Khóa Minh Giới xoáy thành một lốc xoáy ngay trước mặt Tanboku Baku, nhưng để cánh cửa thoát khỏi phong ấn này thành hình thì phải tốn chút thời gian. Trong lúc dầu sôi lửa bỏng này, nếu Tanboku Baku lỡ khựng lại dù chỉ một giây, anh chắc chắn sẽ bị chúng xé xác thành trăm mảnh rồi chia nhau ăn thịt.
"Hết cách rồi——" Nhìn cánh cửa đang dần hiện rõ trước mặt, Tanboku Baku ngừng động tác. Ngoái nhìn đám cá voi đang rượt theo sát nút phía sau, anh tung mạnh hai tay.
Vòng xoáy do vật chất đen kịt cấu thành liền hiện ra trước mặt Tanboku Baku. Dưới sự thôi thúc từ sức mạnh của anh, vòng xoáy được phình to hết mức có thể, cốt sao đủ để nuốt trọn đám cá voi hung hãn kia.
Càng lúc càng có nhiều cá voi chui qua vòng xoáy để thò mặt ra tít đằng xa, rồi lại quay ngoắt lại lao về phía anh.
Nhưng chỉ một chốc lát câu giờ đó thôi cũng đủ để cánh cửa thành hình. Cơ thể lại bị bầy cá voi đâm sầm một cú. Tanboku Baku văng ngửa ra sau, rơi tõm vào không gian do Chìa Khóa Minh Giới mở ra, cơ thể bị nó bọc kín, cuốn phăng vào bên trong.
"Các ngươi cứ chơi tiếp đi nhé, tôi không bồi tiếp đâu!"
Trước lúc biến mất, giọng điệu cợt nhả của Tanboku Baku còn kịp vọng lại. Rồi vòng xoáy tan biến không tăm tích.
Bầy cá voi lượn lờ dáo dác xung quanh một hồi, mãi không tìm thấy đối phương, bèn hóa thành hư ảnh biến mất.
Vùng biển này lại trở về với dáng vẻ tĩnh mịch như tờ.
...
Oanh!
Quay lại thành phố Kamishiro, trong con hẻm mà Tanboku Baku tiến vào phong ấn cách đây không lâu, cơ thể anh bị văng ra khỏi một vòng xoáy vừa xuất hiện giữa không trung.
Đập nát hàng loạt công trình kiến trúc, tạo nên tiếng động vang trời lở đất không chút báo trước, để lại một đống đổ nát ngổn ngang. Cuối cùng, cơ thể anh nằm bẹp dưới một đường rãnh sâu hoắm, yên vị trên một đống gạch đá vụn nát.
"Ư..."
Đưa tay xoa xoa ngực, Tanboku Baku cảm giác được một cỗ lực lượng dồn từ lồng ngực lan ra toàn thân.
Không chỉ là cảm giác đau đớn từ một đòn duy nhất, luồng sức mạnh này như những đợt sóng tầng tầng lớp lớp cuộn trào, liên tục chồng chất sát thương bên trong cơ thể anh, để lại những vết thương mỗi lúc một nghiêm trọng.
Thường ngày Tanboku Baku có dính vài vết thương chí mạng thì vẫn có thể nhảy nhót tưng bừng, thế nhưng ăn phải đòn tấn công như thế này, anh cũng đuối sức không chịu nổi.
Những người đi đường xung quanh nháo nhào bỏ chạy thục mạng. Tanboku Baku cũng chẳng có ý định rời khỏi đây, cứ nằm ườn trên đống sỏi đá, hít thở sâu để điều chỉnh lại cơ thể.
Bíp bíp bíp...
Bộ giáp trên người cảm nhận được vết thương của Tanboku Baku, tự động chìa ra vài sợi xúc tu đen chui vào trong vết thương, âm thầm khâu vá lại cơ thể giúp anh.
... Không lâu sau, theo cảm nhận của Tanboku Baku, có hai Ma Pháp Thiếu Nữ đang phóng tới với tốc độ bàn thờ, dừng lại cách anh một khoảng không xa.
"Nevil!"
Đánh hơi được khí tức Quái Nhân tản ra, Ha Yeon lập tức phóng thẳng từ văn phòng ra ngoài. Kotori cũng lấy cớ ốm xin nghỉ để chuồn khỏi trường.
Chỉ là lúc nhìn thấy tình trạng hiện tại của Nevil, hai người lại thấy kỳ lạ vô cùng.
Tên này đang nằm vật vã giữa đống hoang tàn, trông y hệt như vừa bị thứ gì đó húc bay. Nhưng trên đời này còn thứ gì có thể đấm bay gã được cơ chứ?
Mà đứng cạnh Koyoku, Soyoku chứng kiến bộ dạng te tua của Tanboku Baku lúc này liền bật cười một tiếng.
"Hả? Cô vừa nói gì sao Soyoku?"
Koyoku nghe thấy tiếng cười kia, liền quay sang hỏi Soyoku với vẻ mặt ngơ ngác.
"Không, cô nghe nhầm rồi. Tóm lại đây là cơ hội hiếm có đấy, hai người chẳng phải đang rất thèm thuồng Chìa Khóa Minh Giới sao? Chớp thời cơ này mà nẫng tay trên của hắn đi."
"Rõ! Tiền bối Yuuhi, xông lên thôi!"
Koyoku không mảy may suy nghĩ, gật đầu nhìn sang Yuuhi. Hai Ma Pháp Thiếu Nữ lao vút về phía tên Nevil đang nằm im re trên mặt đất.
Thế nhưng, dù là đao chém hay nắm đấm đập xuống thì chỗ bị tấn công lập tức xuất hiện một vòng xoáy đen thui. Đòn đánh không những không sứt mẻ gì đến Nevil, mà sau lưng hai người bỗng dưng lù lù xuất hiện một vòng xoáy khác, phản đòn ném trả toàn bộ uy lực về phía chính họ.
May thay, nhờ kinh nghiệm xương máu từ trước, hai người đã lường trước được tuyệt chiêu này của Nevil, lập tức né lẹ sang một bên, tránh được đòn tự hủy từ chính mình.
"Tung đòn tấn công diện rộng đi, đừng cho hắn cơ hội dịch chuyển."
Dù qua lại khá thân thiết với Tanboku Baku, nhưng chuyện nào ra chuyện đó, trong lúc chiến đấu Soyoku sẽ không vì đối phương là Nevil mà buông lỏng cảnh giác.
Dưới sự chỉ dẫn của Soyoku, Koyoku cắm mạnh thanh Tachi xuống đất. Vô số tia sét bủa ra như mạng nhện, hóa thành những con rắn điện khổng lồ nhe nanh múa vuốt bổ nhào về phía hắn.
Yuuhi cũng nháy mắt hiểu ý, giơ tay đập mạnh xuống đất. Ngọn lửa hóa thành dung nham cuồn cuộn trào lên từ lòng đất, cuồng bạo lao về phía Nevil.
Đối mặt với đòn hợp kích của hai người, đôi mắt của Tanboku Baku đang nằm bẹp trên đất vụt sáng tia đỏ rực, cơ thể lập tức bị vòng xoáy nuốt chửng.
Lúc hiện ra thì đã đứng sừng sững trên không trung, cách lưng hai người một đoạn. Dưới chân anh dẫm lên một vòng xoáy đen, đăm đăm nhìn hai Ma Pháp Thiếu Nữ.
"Tôi còn tưởng anh tạch rồi chứ."
Yuuhi ngoái đầu lại, cười khẩy một tiếng rồi siết chặt nắm đấm, châm biếm Nevil.
Đưa tay xoa xoa phần giáp trước ngực, Tanboku Baku đứng giữa không trung vặn vẹo thân mình, thở ra một hơi dài rồi cất giọng:
"Tuy tôi rất muốn tìm lại chút tự tin từ hai người, nhưng thôi bỏ đi."
Nói xong, cơ thể anh lại tan biến, chuồn mất khỏi nơi đó.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn