Chương 242: Cải tạo
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~18 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2....
"Có vẻ như Tiến sĩ Suzuki đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi, tôi không cần phải mù quáng chọc ngoáy vào mấy thứ mình không rành rẽ này nữa."
Tanboku Baku bế Kamimai Rin đặt lên chiếc giường chuyên dụng, cẩn thận cố định thân thể cô lại.
Dù hợp tác nằm lên, vẻ bất an vẫn thoáng lướt qua trên gương mặt Kamimai Rin:
"Anh Tanboku... Nhỡ em thất bại thì..."
"Thì tôi sẽ phải dằn vặt suốt phần đời còn lại."
Tanboku Baku đặt tay lên đỉnh đầu cô, đáp lời vô cùng nghiêm túc.
Ngắm nhìn nét mặt không mang chút gì là giả tạo của Tanboku Baku, Kamimai Rin khẽ ngẩn người, khóe môi bất giác điểm một nụ cười mỉm:
"Em sẽ cố gắng hết sức... Cho dù kết quả ra sao, em cũng phải gửi lời cảm ơn đến anh. Từ sự kiện triển lãm game, cho đến việc anh dìu dắt em trên chiếc du thuyền này, và cả những lời động viên lúc này nữa..."
Dàn máy móc bắt đầu tự động kích hoạt. Nắp giường sắt hé mở, chầm chậm nâng lên rồi bao trùm lấy toàn bộ cơ thể Kamimai Rin.
Tanboku Baku lùi lại vài bước, nhưng ánh mắt Kamimai Rin vẫn đăm đăm dán chặt vào anh. Dường như chợt ngộ ra điều gì, nụ cười bất đắc dĩ thoáng hiện trên môi cô: "Lúc em chưa kịp ngỏ lời cảm ơn, anh luôn là người dang tay ra cứu giúp em nhiều đến thế. Đợi đến lúc em bừng tỉnh, em đã chẳng còn biết phải báo đáp anh ra sao —— hệt như cách chị gái em đối với anh vậy."
Tàn dư ảnh hưởng từ lần cải tạo đầu tiên vẫn bám rễ sâu sắc, nhưng giờ phút này, đám cảm xúc tiêu cực ấy đã âm thầm bị dồn chặt vào một góc khuất trong lòng.
"Việc giữ vững niềm tin của mình trong quá trình cải tạo đã là sự đền đáp to lớn nhất đối với tôi rồi. Nhắm mắt lại và tập trung tinh thần đi."
Tanboku Baku dõi theo Kamimai Rin - người giờ đây đã bị ôm trọn bởi lớp giáp dày cộm cồng kềnh - và khẽ gật đầu.
"... Vâng."
Trao cho Tanboku Baku một ánh nhìn thật sâu, Kamimai Rin nhắm nghiền mắt lại, đón nhận quá trình cải tạo sắp diễn ra.
Nhìn bờ mi khép kín của cô, Tanboku Baku điềm nhiên bước sang một bên. Anh giơ tay thò hẳn vào lọ chứa năng lượng Quái Nhân.
Ngay trước mặt Kamimai Rin, Tanboku Baku thong dong rút cạn luồng năng lượng nọ, quy tụ chúng vào lòng bàn tay.
Ngay sau đó, anh thò tay vào cái bóng của chính mình, lôi ra một khối năng lượng mang màu xanh biếc.
Đây chính là sức mạnh của chị gái Kamimai Rin, Kamimai Ne, hay còn gọi là Reine.
Dạo trước, luồng sức mạnh này đã bị Kamimai Ken bày mưu tước đoạt và giao nộp cho Ông Lão Quạ Đen, gã tính đường nhào nặn nó thành Chìa Khóa Minh Giới thứ ba.
Sau khi đánh hơi được mưu đồ của lão ta, Tanboku Baku đã bắt tay cùng Arami cướp mất viên Chìa Khóa Minh Giới từ tay Ông Lão Quạ Đen.
Kế đó, viên Chìa Khóa Minh Giới lẽ ra chỉ dùng được một lần kia lại bị Tanboku Baku chẻ làm đôi, chia tách thành hai luồng năng lượng độc lập.
Còn bây giờ, Tanboku Baku đang rắp tâm tráo đổi khối năng lượng nằm gọn trong bình.
.... Nếu nhìn nhận theo góc độ này, đồng nghĩa với việc phần lớn những lời Tanboku Baku vừa nói với Kamimai Rin hoàn toàn là chuyện nhảm nhí vớ vẩn.
Nào là dùng cảm xúc để khống chế sức mạnh chứ không để nó thao túng mình... Tất thảy đều là sáo rỗng. Bịa chuyện mà chẳng cần màng kịch bản, lời nói dối tuôn ra cứ như suối chảy mới là ngón nghề tủ của anh chàng.
Nhưng thứ Tanboku Baku sành sỏi nhất, ấy là nghệ thuật nói nửa vời khiến người ta đâm ra hiểu lầm.
Ví dụ điển hình là những câu triết lý về cảm xúc. Nếu giả như Kamimai Rin tuyệt nhiên chẳng còn lấy một mảy may hy vọng, dẫu cô có một lòng một dạ nằng nặc đòi cải tạo đi chăng nữa, Tanboku Baku cũng sẽ chẳng buồn thò tay tráo năng lượng trong bình. Việc anh làm ngay lúc này thực chất lại móc nối vô cùng chặt chẽ với cảm xúc của cô.
Nhìn từ khía cạnh này, hóa ra Tanboku Baku chẳng hề nói khoác chút nào.
Ngó qua khối năng lượng Quái Nhân trong tay, Tanboku Baku hờ hững ném nó vào lại bóng tối để cất giữ.
Món đồ chơi này, đối với anh về sau vẫn còn nhiều tác dụng.
Lùi ra xa một khoảng, anh âm thầm quan sát trạng thái hiện tại của Kamimai Rin.
"Ưm..."
Nương theo ánh đèn lấp lánh phát ra từ dàn máy móc, Kamimai Rin bật ra một tiếng rên rỉ kỳ lạ, hàng chân mày đang cau có dần giãn ra.
Một luồng cảm giác hoàn toàn mới mẻ, trái ngược hẳn với những gì từng trải dạt dào lan tỏa trong cơ thể, tựa như làn gió thanh mát thổi bay mây mù u ám chễm chệ trong tim cô.
Đám cảm xúc tiêu cực bấu víu trong lòng cô bỗng chốc bốc hơi không tì vết. Đồng thời, cô cũng nhận thấy một luồng năng lượng cuộn trào cuồn cuộn bên trong mình. Cùng với dòng điện len lỏi vào bộ giáp, một nghi vấn cũng len lén nảy sinh.
Tại sao lại có cảm giác giống sức mạnh của chị gái thế này... Hay vì mình với chị ấy là máu mủ ruột rà?
Chẳng ngọn ngành căn nguyên cớ sự, song cô cũng chẳng mảy may nghi ngờ điều gì ở Tanboku Baku. Cô chỉ lẳng lặng đắm chìm vào luồng sức mạnh đang bay lượn xung quanh người mình.
Trong một thoáng trực giác không bằng cứ, Kamimai Rin đã nhạy bén ngửi thấy dự định của luồng sức mạnh ấy.
Giống hệt như cách lần cải tạo trước đã đào sâu vào tận hang cùng ngõ hẻm moi móc nỗi tuyệt vọng của cô, thứ năng lượng này cũng đang chầm chậm đánh giá thâm tâm cô. Có điều, trái ngược hoàn toàn với nỗi tuyệt vọng, thứ nó nhọc công kiếm tìm lại là tia sáng của hy vọng.
Y như một bài kiểm tra hay buổi phỏng vấn vậy. Nếu vượt qua trót lọt, quá trình cải tạo chính thức sẽ bắt đầu; nếu gãy gánh giữa chừng, thứ chờ đợi cô chỉ là sự đào thải.
Chỉ là bài thi lần này còn chông gai hơn lần trước vạn phần. Cho dù Kamimai Rin lờ mờ cảm nhận được sợi dây đồng điệu mỏng manh giữa bản thân và nguồn năng lượng này, nó cũng chẳng buồn ban cho cô một kẽ hở nào để đi tắt đón đầu.
Hy vọng...
Dưới sự xao động của năng lượng, ý thức của Kamimai Rin lún sâu thêm một bậc, chủ động rà soát lấy tâm tư sâu thẳm của chính mình.
Trải qua sự suy đồi của cha mẹ, sự bi đát đau khổ và sự lầm đường lạc lối của bản thân, liệu Kamimai Rin có vững tâm với điều mình hằng mong mỏi hay không, điều đó quyết định cô có được luồng sức mạnh này dung nạp hay không.
Điều đó chẳng phải hiển nhiên quá rồi sao?
Những lời thủ thỉ âm thầm cất lên trong lòng cô.
Mình căm ghét sự yếu đuối của chị gái, nhưng không có nghĩa mình phủ nhận mọi mồ hôi nước mắt chị ấy đã bỏ ra. Nếu được trao cơ hội, mình muốn làm tốt hơn cả chị ấy. Không phải là đạp chị ấy dưới chân để ngoi lên, mà là dùng cách thức của riêng mình để bảo bọc chị ấy, chở che cho những người thân quen quanh mình... và bảo vệ anh Tanboku nữa.
Từng mảnh ký ức về quá khứ cuồn cuộn ùa về, Kamimai Rin cảm thấy tâm trí mình ngày càng sáng rõ.
Nếu cái giá của sức mạnh này là sự tổn thương không thể tránh khỏi của người khác, thì bất luận thế nào đi chăng nữa, mình cũng tuyệt đối cự tuyệt. Mình sẽ chỉ chọn con đường đúng đắn. Bằng mọi giá, không được để những người bên cạnh mình gánh chịu đau đớn.
Cảm nhận được sự ngộ đạo của Kamimai Rin, luồng năng lượng ấy rã tan vào trong tâm thức cô. Cảm giác phiêu diêu của gió tản biến, thay vào đó là sự đồng vọng cộng hưởng mãnh liệt cùng con tim cô.
Cùng lúc đó, bộ giáp với sứ mệnh truyền tải năng lượng cũng bắt đầu biến hình dưới sự nhào nặn của sức mạnh này. Thứ lẽ ra chỉ có thể tồn tại trong lớp vỏ máy móc, giờ lại hòa quyện đến kỳ diệu vào cơ thể Kamimai Rin. Nó chẳng buồn mượn nhờ bộ giáp nữa, mà triệt để đóng đô trong chính luồng sức mạnh của riêng cô.
....
Tanboku Baku buộc phải lui hẳn vào góc phòng thí nghiệm, dán mắt vào cảnh tượng trước mặt. Ý cười trên môi anh càng lúc càng đậm, dần dà thành hình cái nhếch mép mãn nguyện của kẻ đã rắp tâm mưu tính và đạt thành sở nguyện.
Vù!
Xung quanh Kamimai Rin, luồng năng lượng xanh biếc nhảy múa dần phai sắc. Thế vào đó, một vệt vàng sẫm len lỏi nổi lên.
Bộ giáp màu xám thép khoác trên người cô cũng được nhuộm đẫm ánh vàng rực rỡ.
Từng luồng điện xẹt qua chớp giật xung quanh, ầm ầm tuôn trào vào cơ thể Kamimai Rin đang án ngữ giữa phòng. Một luồng khí tức huyền bí thẳm sâu khác biệt cũng từ người cô tỏa ra.
Xì xì xì —— Cỗ máy điều khiển bên cạnh phát ra tiếng nhiễu sóng màn hình. Nương theo đống tạp âm rền rĩ ấy, một tiếng thì thầm khe khẽ thoảng bay lọt thỏm vào không gian:
"Hệ thống Zero... Nạp dữ liệu hoàn tất... Danh hiệu mã hóa: Furin[note102123]."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn