Chương 258: Trở về văn phòng
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 3 Thành phố hoang tàn dần bị bỏ lại phía sau lưng. Thời gian chậm rãi trôi qua, cuối cùng, thứ hiện ra trước mắt mọi người là một đô thị tráng lệ chìm trong ráng chiều chạng vạng.
Những tòa nhà chọc trời vẫn sừng sững uy nghi, đan xen cùng hàng loạt dãy nhà thấp bé hiện hữu ở khắp mọi nơi. Chỉ cần đứng trên phố là có thể cảm nhận được từng cơn gió mát lạnh thổi lướt qua mặt.
Mặc dù những góc khuất tăm tối ẩn giấu sau vẻ hào nhoáng của thành phố tráng lệ này không thể nào bị ngó lơ, thế nhưng những người sống ở đây lâu năm sớm đã quen với điều đó.
Xuất phát từ thành phố Kazekawa lúc buổi trưa, đến khi mặt trời xế bóng, nhóm người Tanboku Baku cuối cùng cũng về lại thành phố Kamishiro.
"Trước tiên cứ đến văn phòng của anh Tanboku đã, bọn em sẽ giúp anh dọn dẹp một chút. Từ hôm trước mẹ em đã gọi người đến quét dọn phòng em xong xuôi rồi."
Nhìn chiếc xe tiến vào con phố quen thuộc, Kotori mỉm cười lên tiếng. Chợt nhớ ra điều gì đó, cô bèn ngoảnh đầu sang nhìn Ha Yeon:
"À đúng rồi tiền bối Ha Yeon, trước khi đi chị có đóng chặt cửa sổ không thế?"
"Hả?"
Ha Yeon bày ra vẻ mặt ngơ ngác. Thấy vậy, nụ cười trên môi Kotori hơi cứng lại:
"Thế thì... Đợi lát nữa dọn dẹp xong chỗ này, em qua nhà chị xem sao nhé..."
"Em nói chuyện bám bụi ấy hả? Đổi sang phòng khác là được mà?"
"Chuyện này... theo lẽ thường thì e là không ổn cho lắm."
Ha Yeon "ồ" một tiếng, tựa lưng vào ghế: "Cùng lắm thì tôi tới ở ké văn phòng Tanboku Baku là được chứ gì."
"Bản thân tôi cũng cần chỗ để ngủ mà."
Tanboku Baku cằn nhằn. Trong lúc trò chuyện, xe của anh đã dừng lại trước cửa văn phòng.
Mọi người bước xuống xe. Đúng như dự đoán, trước cửa ngôi nhà này đã bị dán chằng chịt mấy tờ quảng cáo rác. Tanboku Baku bực dọc bóc chúng xuống, bước lên tầng hai rồi mở cửa văn phòng.
May mắn là các biện pháp bảo vệ của Tanboku Baku được làm rất tốt, cộng thêm dạo gần đây thời tiết khô nóng nên bên trong không hề bị ẩm mốc, bụi bặm cũng chẳng có nhiều.
Sau khi khuân vài món hành lý trên xe xuống, Tanboku Baku ngả người một cách đầy tận hưởng trên chiếc ghế văn phòng của mình, gác hai chân lên bàn:
"Aaa —— Quả nhiên vẫn là chỗ này thoải mái nhất."
"Thiệt tình... Anh không thể vì ở đây ít bụi mà lại lười biếng đâu nhé."
Kotori cũng theo bước đi lên. Nhìn ngó xung quanh, cô đành bất lực bật cười.
"Có sao đâu nào~ Dù sao thì chúng ta cũng rời đi chưa được bao lâu mà."
Ha Yeon cũng thảnh thơi thả mình xuống sô pha. Tuy nhiên, khi nhìn Kotori lủi vào phòng tắm để giặt giẻ lau, cô gãi đầu rồi cũng lững thững đứng dậy.
"Được rồi, vậy thì chúng ta cũng bắt tay vào làm thôi!"
Tanboku Baku cũng đứng lên. Anh lấy chổi lau nhà cùng các dụng cụ khác đặt ở một góc, mở toang cửa sổ lẫn cửa chính rồi bắt đầu dọn dẹp.
Ba người chia nhau quét dọn văn phòng, từ tầng hai xuống tận tầng một, từ giá sách cọ đến gầm giường, mãi cho đến tận chỗ đặt máy chơi game của Ha Yeon ở tầng dưới. Cứ dọn dẹp quần quật như vậy đến đêm muộn mới coi là xong xuôi.
...
Lạch cạch ——
"Cạn ly~" Những lon nước giải khát chạm vào nhau côm cốp. Ba người ngồi trên chiếc sô pha, tận hưởng khung cảnh xung quanh sạch sẽ bóng loáng chẳng khác nào đồ mới.
Sau khi dọn dẹp xong, đương nhiên Tanboku Baku sẽ không nhẫn tâm đuổi hai cô nàng ra khỏi cửa. Trái lại, anh còn giữ bọn họ ở lại rồi đặt cơm hộp về ăn.
"Hà... ực, ực ——" Nốc cạn lon nước giải khát, Ha Yeon thở hắt ra một hơi, sảng khoái tựa sát vào người Tanboku Baku, giọng điệu vô cùng nhàn nhã:
"Phù~ Cuối cùng mọi chuyện cũng coi như tạm gác lại rồi."
"Dẫu vậy thì chúng ta vẫn không thể lơ là cảnh giác được đâu."
Kotori ngồi ở phía bên kia của Tanboku Baku. Qua khóe mắt, cô nhìn thấy hành động của Ha Yeon nên cũng lén lút rúc vào cánh tay anh.
Nhớ lại chuyện mát xa tối qua, mặt Kotori hơi đỏ lên. Cô thở hắt ra một hơi, từng miếng nhỏ nhấm nháp đồ ăn trong bát:
"Đề phòng bất trắc, chúng ta phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa mới được."
"Cũng đúng."
Gác đầu lên vai Tanboku Baku, Ha Yeon nếm thử một miếng thịt gà, hai mắt lập tức sáng rực lên:
"Miếng thịt này mềm lắm đấy, anh nếm thử đi~" Vừa nói, cô vừa gắp thịt gà đưa tới trước mặt Tanboku Baku.
"Cũng tàm tạm."
Há miệng ăn thịt, Tanboku Baku gật đầu: "Có lẽ là do trước đó mấy cô ăn nhiều đồ cứu trợ quá đấy."
"Tôi thì lại thấy bình thường... Cảm giác y như hồi tôi ở một mình tự nấu ăn vậy."
Ha Yeon lập tức thấy hơi cụt hứng, cô tiện tay bốc một cái đùi gà lên gặm.
"Cô cũng chẳng thèm nghĩ xem hồi đó bản thân mình đang trong hoàn cảnh nào."
Tanboku Baku lắc đầu, xoa xoa đỉnh đầu cô, nhân tiện gắp cho cô một miếng rau củ.
"Anh Tanboku, anh cũng nếm thử cái này đi."
Nhìn hành động của Ha Yeon, Kotori cũng giơ tay lên, gắp một miếng thịt mềm đưa tới.
"Ừ, ngon đấy."
Tuy chẳng có gì đặc biệt nhưng quả thực là rất ngon, thế nên Tanboku Baku cũng không nói nhăng nói cuội gì thêm mà chỉ xoa đầu Kotori.
"Hehe..."
Hai má Kotori tức thì ửng hồng. Cô xấu hổ cúi gầm mặt xuống, nhưng trong lòng lại ngập tràn cảm giác thỏa mãn.
"..."
Một bóng người đột nhiên xuất hiện trước mặt cô, điềm nhiên ngồi xuống chiếc sô pha đối diện. Kotori sửng sốt một chút, ngẩng đầu lên nhìn.
"A, Soyoku..."
"Hẳn là cô vẫn chưa quên những lời tôi từng nói với cô lúc trước chứ?"
"Lời gì cơ?"
Kotori nghiêng đầu thắc mắc, chẳng rõ đối phương đã nói những gì với mình.
Soyoku liền đứng dậy. Đôi chân vô hình của cô đi xuyên qua chiếc bàn và đống thức ăn phía trên, dừng lại ngay trước mặt Tanboku Baku.
"Sao thế?"
Tanboku Baku nhìn Kotori với vẻ mặt nghi hoặc, hoàn toàn không hay biết đến sự xuất hiện của Soyoku.
"Tôi sẽ huấn luyện cho cô, giúp cô trở nên mạnh mẽ hơn... Chỉ có như vậy, cô mới bảo vệ được thêm nhiều người."
"Bây giờ luôn sao?"
Kotori khó hiểu thốt lên, trong giọng điệu pha chút nuối tiếc.
"Không."
Trong lúc trả lời, Soyoku giơ tay lên, vuốt ve khuôn mặt của Tanboku Baku, hoàn toàn phớt lờ biểu cảm cổ quái của Kotori.
"Ma Pháp Thiếu Nữ trở nên lớn mạnh là để bảo vệ. Nhưng nếu không hiểu rõ rốt cuộc thứ mình muốn bảo vệ là gì, thì nguồn sức mạnh đó cũng sẽ đầy rẫy sơ hở, hệt như Reine lúc ban đầu vậy."
"Vậy..."
"Hãy cứ tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc hiện tại đi, thế nhưng cũng phải chuẩn bị sẵn sàng cho những mối đe dọa có thể ập đến——Sau khi Cánh Cửa mở ra, vẫn còn vô vàn nguy cơ đang rình rập các cô. Những gì tôi có thể nói, chỉ đến mức đó mà thôi..."
Bàn tay Soyoku khựng lại trên khuôn mặt Tanboku Baku, sau đó, cô dần tan biến ngay tại chỗ.
"..."
Kotori ngây ngốc nhìn chiếc vòng tay của mình, nhất thời chẳng thốt nên lời.
"Lại là Soyoku à?"
Tanboku Baku và Ha Yeon cùng quay sang nhìn cô, đồng thanh hỏi.
"Vâng..."
Mặc dù chưa hiểu mô tê gì, nhưng Kotori vẫn thuật lại những lời của Soyoku cho hai người kia nghe.
Nghe vậy, Ha Yeon ngẫm nghĩ một lát rồi chợt nói: "Nhắc mới nhớ, tôi cũng phải luyện tập đàng hoàng mới được. Reine và Furin đều mạnh lên rồi, tôi không thể tiếp tục lười nhác nữa."
"Bắt đầu huấn luyện đặc biệt sao?"
Sau khi nghe Kotori thuật lại, Tanboku Baku lại tỏ ra khá bình thản. Anh gắp một cái đùi gà bỏ vào bát Kotori: "Dù chẳng biết rốt cuộc mối nguy hiểm mà Soyoku nhắc tới là gì, nhưng mấy cô cũng đừng quá lo. Chẳng phải cô ta cũng bảo bây giờ cứ tận hưởng hiện tại sao? Đừng nghĩ ngợi nhiều làm gì, cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi đã."
Sớm đã quen với cái thói úp mở y hệt mấy kẻ thích đánh đố của Soyoku, Tanboku Baku chẳng buồn ngạc nhiên hay làm ầm lên.
Ít ra so với cái bộ dạng lúc mới xuất hiện thì thế này còn tốt chán.
Tanboku Baku thầm càu nhàu trong bụng. Anh gắp một miếng ức gà, quệt nhẹ vào bát nước chấm rồi cắn một miếng rõ to.
"Cũng đúng."
Ha Yeon gật đầu, gặm sạch bách thịt trên chiếc đùi gà trong tay, chỉ chừa lại mỗi xương.
"Mặc kệ Soyoku nói gì, bây giờ cứ ăn cơm cái đã tính sau~"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn