Chương 299: Lời cảm ơn
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 3
"... Ra là thế, Soen dùng cách đưa con người vào trong giấc mơ của chính mình để bảo vệ họ sao."
Ở phòng khách, Soyoku ăn uống với dáng vẻ vô cùng tao nhã, chẳng thể nhìn ra nổi khí thế sắc bén như lúc cô vung gươm.
Cô nhẩn nha nhai nuốt bữa sáng trong bát, ngẫm nghĩ một chốc rồi nói:
"Cách vào mộng thì tôi có, nhưng tôi không dám chắc cách này có hiệu quả với Soen hay không."
Nghe thế, Tanboku Baku dùng tay chống cằm, híp mắt nhìn Soyoku, chẳng biết đang tính toán điều gì.
Rõ ràng lúc trước anh hỏi thì Soyoku nửa chữ cũng chẳng buồn hé môi, thế mà bây giờ mọi người xúm lại hỏi thì lại đùng đùng nói là có cách...
Cùng chung một thân xác với Kotori mà sao tính cách lại khác nhau một trời một vực thế cơ chứ?
"Có điều, làm như vậy bắt buộc phải có được sự công nhận của Soen mới được."
Đảo mắt bắt gặp ánh nhìn của Tanboku Baku, Soyoku điềm nhiên tiếp lời:
"Dù sao thì cô ấy... hiện tại mặc dù nó sẽ nuốt tinh thần của các nạn nhân vào không gian giấc mơ để bảo vệ, nhưng nếu có kẻ muốn ngang nhiên xông vào giấc mộng của nó, thì lại là một chuyện hoàn toàn khác."
Hóa ra là vậy...
Nhớ lại hai lần chạm trán với con cá voi sát thủ kia, Tanboku Baku không kìm được muốn bật cười.
Lần sau gặp mặt, con cá voi đấy không nuốt sống mình luôn mới là lạ.
Tanboku Baku thầm mẩm trong bụng.
"... Khoan đã, mọi người đều ngầm đồng ý cho anh ấy vào đó rồi sao?"
Tuy nhiên, sau khi nghe những lời Soyoku nói, Ha Yeon là người đầu tiên nhíu mày thắc mắc.
"Em thấy không có vấn đề gì cả."
Kamimai Rin gật đầu, bình tĩnh phân tích: "Hơn nữa, chẳng phải anh Tanboku đang rất nóng lòng muốn thử đó sao? Thay vì một mực ngăn cấm anh ấy, chi bằng đổi cách ủng hộ anh ấy. Như vậy nếu nhỡ có xảy ra tai nạn gì, chúng ta cũng có thể kịp thời ứng phó."
"..."
Những lời lẽ thấu tình đạt lý của Kamimai Rin khiến Ha Yeon á khẩu. Nhìn vẻ mặt đầy hứng thú của Tanboku Baku, cô im lặng một lúc rồi quay sang hỏi Soyoku:
"Soyoku, cô có dám đảm bảo chuyện này tuyệt đối an toàn không?"
Soyoku liếc qua Tanboku Baku một cái, lại nhìn Ha Yeon, thờ ơ đáp: "Không thể chắc chắn là an toàn tuyệt đối, rủi ro vẫn luôn rình rập."
"..."
Nghe thế, Ha Yeon quay đầu sang, hướng ánh mắt dò hỏi về phía Tanboku Baku, dường như muốn nghe được quyết định của anh.
"Chỉ là rủi ro thôi mà, tôi sẽ cẩn thận hơn."
Tanboku Baku mỉm cười, ý bảo bản thân tự biết cân nhắc.
Thế nhưng anh càng như vậy, Ha Yeon lại càng đứng ngồi không yên. Cô lo âu nhìn Tanboku Baku, ánh mắt không hề rời đi lấy một giây.
Bầu không khí nhất thời trở nên căng thẳng. Đúng lúc này, Soyoku cũng đã đánh bay bát cơm. Cô đặt đũa xuống bàn, phát ra một tiếng "cạch" thanh thúy.
Bầu không khí bế tắc lập tức bị phá vỡ bởi âm thanh đó. Soyoku lau miệng, điềm tĩnh cất lời:
"Tóm lại, mọi người cứ tự mình cân nhắc đi. Tuy nhiên việc liên tục thâm nhập vào giấc mơ của Soen sẽ tạo thành gánh nặng cực lớn lên tinh thần đấy. Cứ chờ nghỉ ngơi vài ngày cho khỏe hẳn rồi hẵng nói với tôi."
Dứt lời, cô dứt khoát nhắm hai mắt lại. Những đốm sáng li ti trên người dần tan biến, cô đã trả lại quyền kiểm soát cơ thể cho Kotori.
Kotori mở mắt ra, nhìn thấy đồ ăn trong bát đã sạch bách, bèn sờ sờ vào cái bụng đã lưng lửng no, thở hắt ra một hơi rồi nói với Tanboku Baku:
"... Vậy, mấy ngày này anh cứ nghỉ ngơi cho tốt đi nhé? Ít nhất cũng đừng chạy lung tung ra ngoài."
Xem chừng, cô vẫn còn giận chuyện anh tự ý quyết định đây mà.
"Khụ, anh sẽ cố gắng chú ý."
Dưới ánh nhìn soi mói của cô, Tanboku Baku cũng đành phải giơ hai tay nhận lỗi.
Có điều người nhận sai là Tanboku Baku, chứ nào có liên quan gì đến Nevil cơ chứ.
Tanboku Baku ranh mãnh tính toán trong bụng.
...
Cơm nước xong xuôi, Ha Yeon thở ra một hơi, rồi từ từ đứng dậy:
"Tôi đi tập luyện đây."
Khuôn mặt của cô có phần sầm lại, dường như vẫn đang bị chuyện vừa nãy làm cho phiền não.
Nhìn bóng lưng Ha Yeon đi khuất, Tanboku Baku hướng mắt về phía mọi người, lặng lẽ đứng dậy: "Tôi đi nói chuyện với cô ấy một chút."
"Dạ, anh đi cẩn thận."
Vẫy vẫy tay với ba người, Tanboku Baku với lấy chiếc áo gió khoác lên người rồi rời đi.
Thấy Ha Yeon bước ra khỏi cửa, anh bèn leo lên chiếc mô tô đậu sẵn bên cạnh, nổ máy chạy theo cô.
Bíp bíp~ Tiếng còi xe lanh lảnh vang lên sau lưng Ha Yeon, Tanboku Baku chầm chậm lái xe chạy song song với bóng dáng đang tản bộ của cô.
"Dô, đang nghĩ gì đấy?"
Thấy Ha Yeon cứ lầm lầm lì lì, Tanboku Baku lại giở cái giọng cợt nhả, trông chẳng có vẻ gì là một người vừa mới tỉnh dậy sau mấy ngày ngất xỉu.
"... Chẳng nghĩ gì cả."
Ha Yeon trả lời với giọng điệu trầm đục, hệt như đang dỗi hờn chuyện gì đó.
Thấy thế, Tanboku Baku bật cười, vươn tay xoa đầu cô: "Thôi nào, đừng suy nghĩ lung tung nữa. Cô định đi đâu? Tôi chở đi."
"Văn phòng của anh."
Ha Yeon thở dài, nhìn chằm chằm vào Tanboku Baku đang phanh xe lại, sau đó giơ chân ngồi lên phía sau, vòng tay ôm lấy eo anh.
"Đến văn phòng làm gì?"
Tuy ngoài miệng hỏi vậy, nhưng chờ cô ôm chặt rồi, Tanboku Baku vẫn vặn tay ga. Chiếc xe lướt đi với tốc độ vừa phải, hướng thẳng về phía văn phòng.
"Tới đó nhìn thì biết."
Ha Yeon khẽ nói. Tanboku Baku cũng không vặn vẹo thêm, tiếp tục lái xe.
"Tôi nói này, Tanboku Baku..."
Ôm sát lấy eo anh, Ha Yeon lí nhí cất giọng: "Anh sẽ không ghét chuyện tôi lúc nào cũng phản đối dự định của anh chứ?"
"Sao gọi là phản đối được."
Tanboku Baku mỉm cười lắc đầu: "Đó là vì cô muốn bảo vệ tôi thôi, dẫu sao tôi cũng chỉ là một tên người thường tay trói gà không chặt. Cô lo lắng cho tôi như vậy, tôi biết ơn còn chẳng hết ấy chứ."
"Thế thì tốt..."
Ha Yeon mừng rỡ thở phào nhẹ nhõm.
"Sao tự nhiên lại nói những lời này?"
Cảm nhận được tâm trạng phức tạp trong câu nói của cô, Tanboku Baku hỏi lại.
Ha Yeon im lặng một chốc rồi mới đáp: "... Bố mẹ ruột của tôi là loại cặn bã thế nào, chắc anh cũng rõ phải không?"
Cô dừng lại một chút, tiếp tục nói với giọng điệu đầy tâm sự:
"Họ là lũ khốn nạn chết chưa hết tội, chẳng bao giờ màng đến suy nghĩ của người khác mà cứ tự tiện áp đặt quy củ của mình... Tôi sợ bản thân cũng sẽ trở nên giống họ, vì quá lo lắng cho anh mà xem nhẹ cảm xúc của anh."
Trong lòng đã tỏ tường sự e ngại của Ha Yeon, Tanboku Baku lập tức động não, cố nghĩ cách dụ dỗ để cô gật đầu đồng ý.
Cuối cùng, anh hắng giọng một tiếng:
"Cô lại tự chuốc lấy phiền não vào người rồi."
Chiếc xe mô tô từ từ đỗ lại. Hai nơi cách nhau không xa, thế nên chớp mắt bọn họ đã đến trước cửa văn phòng.
Thấy Ha Yeon nhảy xuống xe, Tanboku Baku vươn tay đỡ lấy sau gáy cô, kéo cô lại gần rồi nhẹ nhàng cụng trán mình vào trán cô.
Ở cự ly gần trong gang tấc này, Tanboku Baku nhìn thẳng vào mắt Ha Yeon, nghiêm túc giãi bày:
"Mục đích tôi muốn đi vào giấc mơ rất đơn giản, chính là để có thể san sẻ phần nào gánh nặng cho mọi người."
"Tanboku Baku..."
"Cô bảo tôi đang mạo hiểm, nhưng chẳng phải mọi người cũng thế sao? Chiến đấu với những kẻ địch vô danh, bao lần vào sinh ra tử thương tích đầy mình mà vẫn không chịu khuất phục. Tôi đã tận mắt chứng kiến mọi người trưởng thành, dần trở thành những anh hùng đáng để cậy dựa. Vậy nên, tôi cũng muốn dốc chút sức lực nhỏ bé này để đền đáp mọi người, coi như là lời cảm ơn gửi đến những Ma Pháp Thiếu Nữ đã luôn không ngừng nỗ lực —— Đó chính là mục đích của tôi."
"A..."
Chẳng ngờ Tanboku Baku lại nói ra những lời đường hoàng tới vậy, Ha Yeon nhất thời đứng ngây ra như phỗng. Cô há hốc mồm, nhìn anh bằng ánh mắt khó tin.
Trong phút chốc, mớ cảm xúc trong lòng cuồn cuộn dâng trào. Không thể tin nổi, vui sướng, kích động... Giữa muôn vàn những cung bậc cảm xúc hỗn độn ấy, cách duy nhất để biểu đạt chúng ra ngoài chỉ có một.
Một nụ hôn đơn giản mà cuồng nhiệt.
Khoảng cách gần đến thế này, Ha Yeon chỉ việc hơi nghiêng đầu là đã chạm được vào môi anh. Cô vươn tay quàng lên cổ Tanboku Baku, tham lam hít hà hơi thở của đối phương...
Dùng nụ hôn nóng bỏng để bộc lộ niềm hân hoan, Ha Yeon hôn một cách say đắm như chốn không người, mặc kệ cho đây là con phố vắng vẻ hiếm khi có người qua lại đi chăng nữa.
"Ưm... Ha..."
Đối mặt với nụ hôn cuồng nhiệt của Ha Yeon, Tanboku Baku định ngăn lại nhưng căn bản chẳng thể nào cản nổi cô.
Trước kia cô làm gì có chuyện chủ động như thế... Dù cũng không kém là bao, nhưng ít ra vẫn còn biết kiềm chế một chút. Nào ngờ sau khi trưởng thành, Ha Yeon lại biến thành cái dạng này.
Dưới từng nhịp thở của cô, Tanboku Baku bỗng nghiệm ra một chân lý... ngọn lửa là thứ càng cháy sẽ càng vượng.
"Ưm~" Hồi lâu sau, hai đôi môi mới chịu rời nhau, Ha Yeon thỏa mãn thở hắt ra một hơi.
Thế nhưng, ánh mắt cô vẫn rực lửa đê mê:
"Vào đi."
"Thôi xin, tôi chỉ vừa mới tỉnh lại thôi đấy."
Ha Yeon là vậy đấy, động làm việc gì là máu nóng bốc lên não ngay. Đứng trước chuyện khác, cô vẫn có thể duy trì sự điềm tĩnh, thế nhưng nếu đối diện với người có thể khiến cô hoàn toàn buông lỏng cảnh giác, thì Ha Yeon rất khó kìm nén được cảm xúc của bản thân.
"Không làm thật à?"
Ha Yeon nheo mắt, ánh nhìn vừa mang ý mời mọc vừa chứa đầy sự cám dỗ.
"Cô chạy tới đây chỉ vì chuyện này thôi sao?"
Tanboku Baku nghi ngờ liếc cô, sau đó đưa mắt nhìn vào trong văn phòng với vẻ kỳ lạ.
Văn phòng của mình biến thành tụ điểm ăn chơi từ khi nào thế này?
"Chán ngắt..."
Ha Yeon thở dài đánh thượt, đi thẳng vào tầng một.
Tanboku Baku đỗ xe xong xuôi cũng lục đục nối gót theo cô vào trong.
Vừa bước vào phòng, đập vào mắt anh là vài món dụng cụ thể hình chẳng biết xuất hiện từ lúc nào, từ máy chạy bộ, tạ tay cho đến ghế tập tạ, món nào cũng có đủ cả.
Lúc này, Ha Yeon đã cởi phăng chiếc áo hoodie mặc ngoài ra. Hiện lên dưới luồng không khí se lạnh là bộ đồ thể thao bó sát, tôn lên từng đường cong hoàn mỹ trên nửa thân trên của cô, để lộ ra vòng eo con kiến và đôi tay trần mềm mại.
Ngay cả quần dài cũng bị ném sang một bên, lộ ra chiếc quần đùi thể thao bó sát. Tuy không đến nỗi quá phô phang, nhưng cũng đủ phác họa trọn vẹn những đường nét tuyệt mĩ trên cơ thể cô.
"Thế hóa ra, cô mua đống đồ này trong lúc tôi bị hôn mê à?"
"Tôi đã muốn mua từ lâu rồi. Lỡ đâu có ngày tuyến đường chạy bộ quen thuộc bị bọn Quái Nhân phá hỏng, lại phải nhọc công vạch ra lộ trình khác. Có mấy thứ này chẳng phải tiện hơn bao nhiêu sao."
Ha Yeon quay đầu cười nói, sắc mặt thản nhiên như không, bắt đầu thực hiện vài động tác giãn cơ.
Vóc dáng của cô không được nở nang nảy nở như Kamimai Ne, thậm chí có thể coi là khá gầy gò. Nhưng dưới sự tôn dáng của bộ đồ này, mọi đường cong trên cơ thể đều được phơi bày một cách hoàn hảo nhất, đó mới là điểm thu hút nhất của cô.
Và giờ đây, theo từng nhịp chuyển động của Ha Yeon, mọi vẻ đẹp tinh tế ấy đều phô diễn trọn vẹn trước mắt Tanboku Baku.
... Thật khó để tin được Ha Yeon mua đống dụng cụ thể hình này chỉ nhằm mục đích tập luyện.
Dường như đã đoán được Ha Yeon sẽ giở cái trò mèo gì, Tanboku Baku cảm thấy đau hết cả đầu, bất lực buông một tiếng thở dài.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn