Chương 274: 3!
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~35 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 3
"Mắt kính?"
Tanboku Baku săm soi chiếc kính. Gọng kính màu đen cực kỳ giản dị, nhưng viền mạ vàng chạy dọc hai bên gọng lại ngầm khẳng định đây là một sản phẩm do chính tay Rin chế tạo.
"Thứ này dùng để làm gì?"
Đoán già đoán non, Tanboku Baku đột nhiên tròng kính lên mắt. Tiếc thay, cảnh tượng hoành tráng trong tưởng tượng của anh chẳng hề xuất hiện.
"Không biến thân được à."
"Thứ này sao mà biến thân được, với lại anh đang làm cái trò gì thế..."
Kamimai Rin có hơi cạn lời trước hành động đường đột của anh. Có thể thực hiện động tác đeo kính với tư thế oai phong lẫm liệt cỡ này, Tanboku Baku chắc chắn là người đầu tiên.
"Không biến thân được thì có tác dụng gì chứ?"
Tanboku Baku lắc đầu thắc mắc.
"Em có để lại chút sức mạnh của mình trên mặt kính, nó sẽ giúp anh nhìn thấu được khí tức của Quái Nhân."
Thấy Tanboku Baku đã bắt đầu hì hục lau mắt kính cực kỳ chuyên nghiệp, Kamimai Rin phì cười giải thích: "Hơn nữa... thấy anh Tanboku lúc nào cũng cắm cúi đọc sách, nên em nghĩ thứ này sẽ rất hợp với anh."
"Vậy nên... cái này làm ra là để bảo vệ thị lực cho tôi sao?"
Nhìn chiếc kính mộc mạc kia, Tanboku Baku rốt cuộc cũng hiểu ra. Thứ này vốn dĩ chẳng sở hữu năng lực thần bí gì cả. Hoặc nói cách khác, nó được sinh ra hoàn toàn xuất phát từ tấm lòng của Kamimai Rin dành cho anh, và đó chính là ý nghĩa tồn tại của chiếc kính này.
"Cảm ơn em nhiều nhé, anh rất thích."
Gật đầu thay lời cảm ơn gửi đến Kamimai Rin, Tanboku Baku cẩn thận xếp kính lên bàn, biến nó thành một phần trong đám đồ vật trang trí quen thuộc.
"Anh thích là tốt rồi."
Kamimai Rin nhoẻn miệng cười, bấy giờ mới để lộ vẻ ưng ý.
Thưởng thức xong món quà của Kamimai Rin, Kotori và Ne lại lao vào bếp chuẩn bị đồ ăn. Chẳng mấy chốc một bàn thức ăn thịnh soạn đã được bày biện tươm tất, mọi người quây quần chờ thưởng thức.
Tanboku Baku cũng tiện tay xách một chiếc ghế qua, an tọa ngay đầu bàn, nhường hai dải ghế sofa rộng rãi cho nhóm Kotori và Kamimai Ne.
"Này, chỗ tôi chỉ có mỗi nước ngọt có ga và nước ép thôi, mong mọi người đừng chê."
Vừa đặt mông xuống, Tanboku Baku sực nhớ ra điều gì đó. Anh lôi đám nước giải khát từ tủ lạnh ra rồi chuyền tay cho các cô gái.
"Dạ được. Hôm qua em lỡ hẹn tiệc sinh nhật của tiền bối Ha Yeon, nay em xin tự phạt một ly."
Kamimai Ne nâng ly nước về phía Ha Yeon, dốc ngược uống cạn sạch. Kamimai Rin cũng hùa theo nhấp một ngụm.
"Có sao đâu, các cô giải quyết êm xuôi công việc bên kia là quan trọng nhất rồi."
Ha Yeon lắc đầu cười xòa, tay cầm ly nước ngọt tay nhón thức ăn trên đĩa.
Sự vắng mặt của họ trong tiệc sinh nhật đêm qua chẳng những không làm cô phật ý, trái lại còn quá là tiện lợi cho kế hoạch của cô, mang ơn còn chẳng kịp nữa là.
Giấu giếm những toan tính đen tối trong lòng, Ha Yeon tiếp tục cúi gằm mặt ngấu nghiến đĩa thức ăn.
Đã là một bữa tiệc thân mật, đương nhiên không cần bó buộc bởi cái lề thói "ăn không nói, ngủ không mở miệng" khắt khe kia. Kamimai Ne nuốt trôi miếng rau xào do chính tay mình nấu, hớp một ngụm nước ép rồi ngoảnh sang Kotori hỏi:
"Kotori, dạo gần đây bố mẹ có nói gì với em không?"
"Dạ?"
Kotori lộ rõ vẻ ngẩn ngơ, khó hiểu đáp lời: "Chuyện này thì không... Nhưng mọi khi hai người họ thường lải nhải rất nhiều mới chịu cúp máy, thế mà bây giờ chỉ quan tâm dăm ba câu về tình hình dạo này của em rồi tắt luôn."
Cô lo lắng nhìn Kamimai Ne: "Có phải bố mẹ em gặp chuyện gì không?"
"Hai bác bây giờ vẫn rất an toàn. Chỉ là các doanh nghiệp bên đó đang liên kết lại chuẩn bị tái thiết thành phố Kazekawa, bác trai bác gái cũng vô cùng tích cực tham gia. Chẳng qua, nhìn vào hành động của họ thì lại có vẻ quá mức chú trọng vào tổ chức liên hiệp này, thậm chí còn chuyển dời cả một số bộ phận thuộc doanh nghiệp của mình sang bên đó."
"Thế ạ... Em cũng không rõ lắm."
Kotori khẽ lắc đầu, sắc mặt phảng phất nét ưu tư.
"Chắc là định nghỉ hưu rồi."
Tanboku Baku điềm nhiên buông lời. Yên vị giữa hai băng ghế sofa, anh gắp một miếng thịt cho vào miệng.
Bố mẹ Kotori vốn dĩ là những người không chịu thua kém bất kỳ ai. Chính vì tính cách quá đỗi độc đoán, họ mới gạt bỏ đi những suy nghĩ và cảm nhận của chính con gái mình.
Thế nhưng, một khi kiểu người có tính cách này đã thấu hiểu và chấp nhận quan điểm của con gái, họ chắc chắn sẽ nhanh chóng vạch ra lối thoát cho bản thân. Cái gọi là liên minh doanh nghiệp này, đối với họ cũng là một cơ hội vàng.
Tới cuối cùng, e rằng cái gọi là tập đoàn Aonari cũng sẽ dần bị đổi tên, thay máu quản lý bằng những kẻ không mang họ Aonari.
Tuy nhiên, như thế cũng tốt. Dù sao thì biến động kiểu gì đi chăng nữa, giao cho người ngoài quản lý vẫn đáng tin cậy hơn là vứt vào tay Kotori.
"Nghỉ hưu sao..."
Kotori trầm ngâm suy tính, để lộ một nụ cười bất đắc dĩ: "Thật sự chẳng thể tưởng tượng nổi bộ dạng của họ lúc rời xa công việc sẽ như thế nào."
"Anh lại thấy rất hợp lý đấy chứ. Tóm lại, việc họ buông lỏng quản lý với em cũng là chuyện tốt. Đừng có suy nghĩ lung tung nữa."
Tanboku Baku nhấc bình nước ép lên, rót đầy ly cho em ấy.
"Vậy mượn lời chúc lành của anh, anh Tanboku."
Nghe thế, Kotori cũng tươi cười trở lại, nhấp môi thưởng thức đồ uống.
Về phần Kamimai Ne, sau khi tủm tỉm cười quan sát cảnh tượng trước mắt, cô như sực nhớ ra điều gì, ánh mắt chợt trở nên nghiêm túc:
"Đúng rồi, ngoài chuyện đó ra còn một sự việc nữa. Rin có tìm thấy vài thông tin kỳ lạ trên mạng, liên quan đến một truyền thuyết đô thị đột ngột xuất hiện dạo gần đây. Nghe đồn ở các thành phố lân cận đã xuất hiện vài địa điểm, con người cứ hễ bước lại gần là tâm trạng sẽ trở nên ủ dột, chán nản một cách vô cớ. Rin đã qua đó kiểm tra thử, phát hiện những lời đồn thổi này hoàn toàn có thật. Mọi người có manh mối gì về chuyện này không?"
"Nếu em đoán không nhầm, đó chắc là hậu quả do cánh cửa không gian được mở ra mang lại."
Kotori gật gù, mang toàn bộ những lời Soyoku dặn dò truyền đạt lại cho cả nhóm.
Từ sự tồn tại của thực thể tinh thần Quái Nhân, ba giai đoạn tiến hóa của những nguồn năng lượng tiêu cực này, cho đến phương pháp triệt tiêu chúng đều được thuật lại không sót chữ nào.
"... Về sau, Nevil không biết dùng cách gì để lẻn vào trong phong ấn, rồi bị một thế lực nào đó đánh văng ra ngoài, đến cả Chìa Khóa Minh Giới cũng đánh rơi lại."
Cuối cùng, Kotori giơ cổ tay mình lên, nói với hai chị em:
"Có thứ này, chúng ta có thể tùy ý tiến vào phong ấn bất cứ lúc nào."
Mấy chuyện lặt vặt như bị đánh văng ra thì bớt kể lại giùm cái đi, tôi cũng cần chút mặt mũi chứ.
Âm thầm hút rột rột ly nước ép, Tanboku Baku chua xót gào thét trong lòng.
"Đến cả Nevil mà cũng chật vật thế sao?"
Kamimai Ne vốn đã nắm sơ qua nội dung qua bản tin thời sự, nay nghe Kotori thuật lại càng thêm nhíu chặt mày, lo âu nói:
"Nếu đã vậy, lỡ chúng ta cứ thế đâm đầu vào há chẳng phải sẽ nguy hiểm hơn sao?"
Nghe lọt lỗ tai đấy.
Nghe thế, Tanboku Baku ưỡn thẳng lưng lên, gắp một chiếc đùi gà bỏ thẳng vào bát Kamimai Ne.
"A... Cảm ơn anh."
Kamimai Ne gật đầu cảm tạ, rồi lại đánh mắt sang Kotori:
"Tuy nhiên, nếu Soyoku đã khẳng định chắc nịch như vậy, hẳn là cô ấy đã có phương án giúp chúng ta ra vào an toàn rồi đúng không?"
Cho dù lắm lúc Soyoku vẫn thích che giấu mục đích cá nhân để tự ý hành động trái với suy nghĩ của họ, nhưng suy xét từ kết quả đạt được, mọi chuyện vẫn đem lại lợi ích cho bọn họ.
Kotori gật đầu: "Soyoku nói đúng là cô ấy có cách giải quyết, nhưng ở đây rất khó để giải thích. Đợi khi nào chúng ta chuẩn bị sẵn sàng rồi hẵng bàn tiếp."
Nhè cục xương ra, Ha Yeon nuốt chửng phần thịt mềm tơi trong miệng rồi nói: "Hiện tại chúng ta vẫn chưa đủ khả năng tác động đến thực thể năng lượng tiêu cực ở giai đoạn hai. Thế nên nhiệm vụ cấp bách lúc này là phải trở nên mạnh mẽ hơn."
"Vậy thì, nếu ở đây có xuất hiện Quái Nhân, hãy giao cho tôi và Rin xử lý có được không."
Kamimai Ne quay sang nhìn Ha Yeon thăm dò.
"Tôi không có ý kiến gì."
Ha Yeon đưa mắt liếc Tanboku Baku một vòng, sau đó quay sang Kamimai Ne nở một nụ cười đồng ý.
"Thế thì mong mọi người giúp đỡ nhiều hơn."
Kotori gật đầu cười tít mắt, ném ánh nhìn cảm kích về phía cô.
Ăn uống no say, chùi rửa nồi niêu bát đĩa xong xuôi thì trời đã khuya. Kamimai Ne và Rin cũng không định nán lại lâu thêm nữa, bèn cất lời từ biệt mọi người.
"Bữa cơm thịnh soạn quá, cảm ơn mọi người đã thiết đãi."
Hai chị em nhà Kamimai khẽ cúi mình. Rin vô cùng thuần thục thả người xuống xe lăn, "Vậy thì, ngôi nhà kia của anh Tanboku, chúng em mạn phép ở nhờ nhé."
"Ồ, không thành vấn đề."
Tanboku Baku vui vẻ nhìn hai cô gái: "Sau này đành phải nhờ hai cô chiếu cố nhiều hơn rồi."
"Vâng, chỉ mong mọi người không chê phiền phức là được."
Kamimai Ne nở nụ cười ấm áp, tiếp đó dẫn theo Kamimai Rin quyến luyến nói lời tạm biệt với ba người trong văn phòng.
Dõi theo bóng lưng xa khuất của cả hai, Kotori dọn dẹp nốt mấy chiếc cốc trên bàn, thở hắt ra một hơi:
"Từ hôm nay trở đi, chị Ne và Rin cũng sẽ sinh sống ở đây rồi."
"Có bọn họ, công việc làm Ma Pháp Thiếu Nữ của hai người cũng vơi bớt được kha khá gánh nặng."
Tanboku Baku nhàn nhã ngồi trên ghế, điềm tĩnh nhấm nháp ngụm trà:
"Phải dành nhiều thời gian hơn cho việc huấn luyện mới được."
Ha Yeon vuốt ve cánh tay mình, sau đó thở phào nói: "Nhưng mà trời cũng khuya lắm rồi, tôi đi ngủ trước đây."
"Cũng được. Kotori, em đưa Ha Yeon về đi."
Bỏ chiếc cốc xuống bàn, Tanboku Baku nhìn Kotori mỉm cười: "Thêm nữa, ngày mai anh cũng có lên sẵn giáo án huấn luyện rồi. Tối nay em ngủ chung phòng với Ha Yeon đi, không thì cô ấy chắc chắn sẽ thức chơi game thâu đêm cho xem."
"Hả?"
Sắc mặt Ha Yeon biến đổi, cô nhìn anh bằng ánh mắt không dám tin.
Mặc dù chưa hiểu mô tê gì, Kotori vẫn ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ, em không sao. Tiền bối Ha Yeon, chúng ta về phòng thôi."
"Tôi nán lại thêm chút nữa không được à?"
"Không được, muộn quá rồi, cô ngủ sớm đi."
Tanboku Baku vừa mỉm cười từ chối, vừa xua xua tay làm tư thế tiễn khách luôn.
"Này..."
Dưới ánh mắt khó hiểu của Kotori, Ha Yeon thở dài, cắn răng gật đầu:
"Thôi được, chị về cùng em..."
Dù sao thì rạng sáng nay phải đến tận bốn năm giờ cô mới chợp mắt, buổi trưa cũng chẳng hề chợp mắt bù. Giờ bình tâm lại, cô lập tức cảm nhận được cơn buồn ngủ đang ùa về.
"Ngủ ngon~" Mỉm cười tiễn bước Ha Yeon và Kotori, Tanboku Baku thu hồi tầm mắt, thoải mái uống một ngụm trà.
Khởi động máy tính lên, Tanboku Baku bắt đầu nhào nặn kế hoạch huấn luyện cho ngày hôm sau.
...
"Thị lực động."
Bên trong sân bóng chày thành phố Kamishiro. Tanboku Baku đã nhờ vả quan hệ với một khách hàng ủy thác cũ để bao trọn nơi này.
Và vị trí đứng đối diện với chiếc máy ném bóng tự động kia, chính là địa ngục huấn luyện mà Tanboku Baku dành cho Ha Yeon.
"Chỉ khi nhìn rõ chuyển động của đối thủ nhanh hơn, cô mới có thể tránh né đòn tấn công bằng những động tác nhỏ nhất, từ đó giảm thiểu tiêu hao thể lực."
Tanboku Baku đút hai tay vào túi áo khoác dài, dõng dạc nói với một Ha Yeon đang ngơ ngác.
"Thị lực động?"
Tanboku Baku gật đầu: "Đúng thế. Mặc dù chúng ta đã có một chiếc máy tính hình người là Furin, nhưng trong những tính toán khẩn cấp, cô ấy không thể lúc nào cũng thông báo cử động của đối phương cho cô được. Do đó, cô phải tự mình nắm vững mấy thứ này."
"Tôi hiểu rồi."
Ha Yeon lờ mờ ngộ ra vấn đề. Cô liếc nhìn cỗ máy ném bóng, thoải mái bật cười:
"Bảo tôi tiến hành né bóng với biên độ nhỏ đúng không."
Dù không hứng thú gì với việc khống chế năng lượng, nhưng Ha Yeon cũng chẳng ghét bỏ việc tinh chỉnh động tác để né đòn. Biết đâu trong thâm tâm cô lại cảm thấy trò này ngầu lòi cũng nên.
"Cách đó có khi sẽ hiệu quả hơn trong thực chiến đấy, nhưng việc tôi bắt cô làm lại không phải cái này."
"Vậy anh muốn tôi làm gì?"
Trước ánh nhìn đầy thắc mắc của Ha Yeon, Tanboku Baku rút ra một chiếc điều khiển từ xa, hướng về phía máy ném bóng bấm nhẹ một nút.
Ngay sau đó, quá trình nạp đạn hoàn tất. Kèm theo tiếng động trầm đục, một quả bóng chày xé gió lao ra.
Riêng Tanboku Baku vẫn đứng lặng yên tại chỗ, sâu thẳm chăm chú nhìn vào quỹ đạo bay của quả bóng.
"Số 3!"
Chợt, anh hét lớn. Đồng thời vung tay chớp nhoáng, túm chặt lấy quả bóng.
Tròn mắt ngạc nhiên trước hành động chớp nhoáng của Tanboku Baku, Ha Yeon liền cúi xuống nhìn quả bóng chày nằm gọn lỏn trong tay anh.
Tanboku Baku xoay mặt bóng lại. Cô nhìn thấy trên mặt quả bóng rành rành in một con số "3".
"Nhiệm vụ của cô là phải nhìn rõ con số bên trên. Đó chính là bài huấn luyện mà tôi giao cho cô."
Tanboku Baku hất hàm nói với Ha Yeon đang nghệch mặt ra, đồng thời nhường lại vị trí đứng, lùi qua một bên: "Bắt đầu đi."
"Á, anh nghiêm túc đấy à?"
Ha Yeon sửng sốt liếc nhìn Tanboku Baku, chợt phát hiện máy ném bóng đã bắt đầu rục rịch nạp quả tiếp theo.
Cùng lúc đó, Tanboku Baku nhàn nhạt chêm thêm lời nhắc nhở: "À đúng rồi, máy ném bóng này được cài đặt ở tốc độ 150km/h đấy, cho nên nhớ chú ý né đòn nhé."
"Này..."
Bốp!
Ha Yeon chưa kịp hé răng, quả bóng đã hung bạo phóng ra ngoài. Cô chẳng kịp nhìn rõ gì sất đã phải hớt hải né tránh.
Trái bóng nện ầm vào tấm lưới phía sau cô, lăn lông lốc xuống đất. Số 7.
"Hết cách rồi..."
Cắn răng, Ha Yeon ngoảnh mặt lại trừng mắt nhìn chiếc máy, siết chặt nắm đấm đứng yên tại chỗ.
Nhìn bộ dạng nhanh chóng tập trung tinh thần của cô, Tanboku Baku ưng ý gật đầu.
Bản thân sức mạnh tinh thần của Ha Yeon đã không hề yếu kém. Việc phải nếm trải bạo lực gia đình, lang thang đầu đường xó chợ, bị phản bội hãm hại mà vẫn giữ được trạng thái tâm lý bình thường cũng đủ để chứng minh ý chí phi thường của cô rồi.
Quan trọng là những thảm kịch đó không hề kéo đến lần lượt, mà bèo nhất cũng ập tới theo cặp trong cuộc đời Ha Yeon. Ấy thế mà thứ cô vướng bận duy nhất cũng chỉ là... tính chiếm hữu hơi quá đà mà thôi.
Như sực nhớ ra chuyện gì, Tanboku Baku thở dài một hơi, cất bước lùi qua một góc rồi tiện tay lấy cuốn tạp chí đặt bên cạnh bắt đầu đọc.
Vừa lật ra trang đầu tiên, anh liền khựng lại, lục lọi lôi ra một cặp mắt kính, đeo vào đàng hoàng rồi mới đọc tiếp.
"Ừm, nhìn cũng được đấy chứ."
Khẽ gật gù, Tanboku Baku dán mắt vào cuốn sách.
"Xì..."
Lén lườm vẻ nhởn nhơ của anh một cái, nét mặt Ha Yeon lộ rõ vẻ không cam tâm, dời tầm mắt trở lại cỗ máy ném bóng.
Máy ném bóng lại tiếp tục nạp đạn. Ha Yeon trừng lớn mắt, ghim chặt tia nhìn vào hướng đạn bay.
Ngay khi quả bóng được bắn ra, Ha Yeon đăm đăm nhìn vào vòng xoay chớp nhoáng của nó giữa không trung, trân trân bám lấy con số in bên trên.
"... Số 5!"
Lưỡng lự một giây, Ha Yeon hét to. Lập tức, quả bóng chày va sầm vào vai cô, mang theo cơn đau nhức lan tỏa tức thì.
"Á..."
Bất quá trái bóng chỉ sượt qua bả vai chứ không trúng diện tích lớn, thế nên sát thương cũng không đến nỗi thê thảm. Mặc dù vậy, theo lực đàn hồi, nó văng ngược lên không trung rồi rơi chuẩn xác xuống tờ tạp chí trong tay Tanboku Baku.
"A..."
Dưới con mắt sửng sốt của Ha Yeon, Tanboku Baku ngẩng đầu lên. Anh tóm lấy quả bóng chày, chĩa bề mặt in số ra cho cô xem:
"Rất tiếc, là số 3... Chắc là do hình dáng hơi giống nhau, mà cô cũng chưa chắc chắn đó là số 5 hay số 3. Thành thử cô ôm suy nghĩ 'Cùng một số thì không có chuyện ra liên tiếp được', nên mới mạnh mồm hét số 5 đúng không. Tiếp tục đi."
"Vâng..."
Tanboku Baku quẳng quả bóng đi. Ha Yeon đưa tay chụp lấy, bắt đầu phân tích khuyết điểm của bản thân trong đầu.
Cùng một con số có thể xuất hiện nhiều lần, vậy nên không thể vận dụng kinh nghiệm cá nhân để phỏng đoán mù quáng mà phải xác nhận dựa theo tình huống thực tế. Bên cạnh đó, giả sử thị lực có được cường hóa mà vẫn bị ăn đòn thì cũng vô dụng như thường.
Do đó, chẳng những phải xác nhận tính chính xác của thông tin, cô còn phải thực hiện động tác né tránh kịp thời nữa.
Đúc kết bài học đắt giá, ánh mắt Ha Yeon nhanh chóng chuyển sang trạng thái tập trung cao độ, hướng thẳng sự chú ý về phía máy ném.
Bốp!
"Số 9, hoặc là số 6!"
Lách người né tránh, trái bóng sượt qua người cô, đáp gọn vào tấm lưới phía sau.
Ha Yeon hấp tấp nhặt nó lên, săm soi con số.
"Quả nhiên..."
Ha Yeon nở nụ cười, mừng rỡ trước sự tiến bộ của bản thân.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn