Chương 301: Lịch sử
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~31 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 3 Bùm!
Một tuần sau ngày Tanboku Baku tỉnh lại, một tên Quái Nhân mang hình dáng bộ xương khổng lồ bị ngọn lửa thiêu rụi, khói đen tản đi.
Nấp trong bóng tối nơi góc khuất, một cánh tay thò ra khỏi màn đêm, hút gọn đám khí đen lờ mờ xung quanh, lẳng lặng quan sát bầu trời.
Giữa bầu không trung, bốn Ma Pháp Thiếu Nữ tuy lộ rõ vẻ mỏi mệt nhưng thương tích không đáng kể. Rất nhanh, họ vút bay khỏi nơi này.
Chờ bọn họ đi khuất, Tanboku Baku cũng lặng lẽ hòa mình vào bóng đêm, nhanh chóng tẩu thoát.
Suốt mấy ngày ròng rã, anh chẳng mảy may để lộ thân phận Nevil, mà nương theo suy nghĩ của bọn họ, dựng lên một bức màn che đậy về sự sống chết của gã.
Còn bản thể Tanboku Baku thì vẫn luôn chịu sự giám sát của nhóm Ha Yeon, ung dung tận hưởng tháng ngày thảnh thơi nhàn hạ.
...
"Con trai tôi có thằng bạn dạo này cư xử cáu bẳn lắm. Ngặt nỗi con tôi lại cứ thích dính lấy nó, tôi lo không biết thằng bé kia có phải bị nhiễm cái cảm xúc tiêu cực gì đó rồi không? Chuyện này liệu có lây nhiễm không cơ chứ!"
Tại văn phòng, Kotori bưng hai tách trà đặt xuống bàn. Tanboku Baku nâng chiếc cốc màu đen in hình con mèo trắng lên, nhấp một ngụm nhỏ, dỏng tai nghe người phụ nữ ngồi đối diện càu nhàu.
Từ ngày Kamimai Rin tung tin tức liên quan đến cảm xúc tiêu cực ra ngoài, sự chú ý của dân chúng về vấn đề này cũng tăng vọt theo. Tuy đây là một dấu hiệu tích cực, nhưng vẫn có không ít người làm quá vấn đề lên.
Nhâm nhi ly trà nhạt thếch chỉ dùng để tiếp khách, Tanboku Baku liếc mắt sang nhìn Kotori.
Thấy thế, Kotori khẽ lắc đầu.
Ám hiệu này của Kotori mang nghĩa là cô bé không hề đánh hơi thấy bất kỳ luồng khí tức cảm xúc tiêu cực nào toát ra từ người phụ nữ kia.
Nói cách khác, bà ta không những chưa bị Quái Nhân đánh dấu, mà ngay cả những người xung quanh bà ta cũng hoàn toàn bình thường.
Tanboku Baku hắng giọng, cắt ngang màn ca bài ca muôn thuở của bà ta:
"Vị khách hàng này, chẳng phải các thành phố đều đã phát thông cáo chung rồi sao? Con người ai mà chẳng có cảm xúc tiêu cực, vấn đề nằm ở chỗ sự xuất hiện của nó có điểm bất thường hay không, lúc đó mới cần phải bận tâm. Còn với trường hợp của bà, tôi khuyên bà khoan hẵng có bất cứ hành động nào, cứ theo dõi thêm vài ngày hẵng hay, được chứ?"
"Nhưng nhỡ thằng con tôi bị lây thì sao!"
"Tôi có thể hiểu được nỗi lòng lo lắng cho con trẻ của bà, thế nên tôi mới khuyên bà cứ để mặc cho nó tự giải quyết đấy~" Trái ngược với dáng vẻ sốt sắng của vị khách hàng, Tanboku Baku vẫn giữ nụ cười tủm tỉm trên môi.
... Tốn bao nhiêu bọt mép ngon ngọt khuyên răn, cuối cùng anh cũng tiễn được vị khách ra cửa. Bà ta vừa đi khuất, Tanboku Baku buông tiếng thở dài sườn sượt, ngả lưng xuống sô pha.
"Trường hợp này rõ ràng là do vấn đề gia đình thôi đúng không anh?"
Kotori vừa thu dọn mấy tách trà trên bàn, vừa ngó vẻ mặt ngán ngẩm của Tanboku Baku lên tiếng hỏi.
"Đúng thế, chắc hẳn cái bà mẹ 'tốt bụng hiền từ' kia đã ngứa mắt với chuyện con mình đàn đúm lêu lổng từ lâu rồi, giờ chỉ mượn cớ cảm xúc tiêu cực để xả nỗi bực dọc trong lòng ra thôi. Những trường hợp kiểu này ở mấy thành phố lân cận chắc đếm không xuể."
Trên thực tế, người đàn bà này cũng chỉ là một trong số những vị khách tới vãn cảnh nơi đây dạo gần đây mà thôi.
Tanboku Baku nốc cạn chén trà, đưa lại cốc cho Kotori đem đi rửa, miệng lầm bầm:
"Những thứ khác thì chả nói làm gì, chỉ sợ mấy cái thói bé xé ra to thế này lại châm ngòi nổ, khiến những người vô tội xung quanh bị lũ Quái Nhân Minh Giới lây nhiễm thật thì khổ."
"Chỉ vì dăm ba chuyện cỏn con mà đã nơm nớp lo sợ... Dạo này em mới thấm thía một điều, người bình thường thật mỏng manh yếu đuối."
Kotori xả nước rửa cốc trước bồn rửa mặt trong phòng tắm, khẽ thở dài.
"Chính vì thế—— mới cần những Ma Pháp Thiếu Nữ như các em bảo vệ bọn anh, đúng không nào?"
Tanboku Baku rũ bỏ vẻ mệt nhọc, đứng dậy đi ra tới tận cửa phòng tắm, đưa tay vò tung mái tóc Kotori.
"Vâng..."
Kotori mỉm cười, gạt mớ suy nghĩ bùi ngùi sang một bên:
"Cơ mà, đây cũng là sở trường của anh Tanboku mà, phải không? Chẳng phải trong suốt thời gian qua, anh đã dẹp yên bao nhiêu vị khách hoảng loạn đến nhờ cậy rồi đó sao."
"Anh chỉ ngại phiền phức thôi."
Tanboku Baku bật cười, ngồi lại xuống ghế rồi móc chìa khóa xe ra:
"Nhiều lúc, anh chỉ muốn tống cổ mấy tay khách hàng ấy ra ngoài cho rảnh nợ. Anh đã quá chán ngấy việc lãng phí thời gian vào dăm ba cái chuyện vặt vãnh lặp đi lặp lại rồi."
"Cảm giác đó thì ai cũng sẽ có lúc gặp phải thôi mà."
Kotori bưng mấy chiếc tách đã rửa sạch từ trong phòng tắm đi ra, nhìn Tanboku Baku hỏi:
"Anh Tanboku định đi đâu đấy?"
"Đến gặp Rin, dạo trước anh có nhờ con bé giúp chút chuyện."
Tanboku Baku xoay xoay chùm chìa khóa. Chiếc chìa khóa cùng con gấu bông Yuuhi treo lủng lẳng lượn vài vòng qua kẽ tay rồi được anh túm gọn: "Em có đi cùng không?"
"Dạ... chiều nay em còn lớp học thêm, xin lỗi anh Tanboku nhé."
"Không sao, lo học cho tốt đi."
Tanboku Baku xoa đầu Kotori, vẫy tay chào tạm biệt cô bé.
Trèo lên mô tô, Tanboku Baku nổ máy, vút đi khỏi văn phòng.
... Chẳng tốn nhiều thời gian, Tanboku Baku đã đẩy cửa, rảo bước vào phòng khách.
"A, anh Tanboku đến rồi đấy ạ."
Nghe tiếng mở cửa, Kamimai Rin đang ngồi thu lu trên sô pha quay đầu lại nhìn anh.
Hiện giờ, cô bé đang ngồi vắt chéo chân trên ghế, dán mắt vào màn hình tivi cày game.
Thấy Tanboku Baku bước vào, cô lập tức thoát trò cũ, lôi ra một chiếc tay cầm khác chìa về phía anh:
"Anh có muốn chơi cùng không?"
Thấy thế, Tanboku Baku nhún vai, cởi phăng chiếc áo gió vắt lên sô pha rồi ngồi xuống cạnh cô.
Nhận lấy tay cầm, hai người dán mắt lên màn hình, bắt đầu thao tác:
"Trò này chơi kiểu gì đây... Mà chị gái em đâu rồi?"
"Chị ấy đang phỏng vấn trong phòng ạ."
"Phỏng vấn?"
"Vâng, dạo này chị ấy đang muốn tìm việc, nhưng kẹt nỗi vướng cái mác tập đoàn Kamimai nên có vẻ hơi xui xẻo."
"Vậy sao."
Nghe vậy, Tanboku Baku cũng chẳng mấy ngạc nhiên. Tóm lại có Kamimai Rin ở đây, muốn kiếm bao nhiêu tiền chẳng qua cũng chỉ là chuyện cỏn con.
Nhìn chằm chằm hai nhân vật bé xíu trên tivi, Tanboku Baku tò mò điều khiển một nhân vật trong số đó.
"Thế cái chuyện anh nhờ em điều tra mấy hôm trước tới đâu rồi?"
Cách đây vài ngày, Tanboku Baku đã mô phỏng lại một đoạn mơ hồ về khúc hát mình nghe được trong giấc mơ, rồi giao cho Kamimai Rin tìm hiểu.
Mặc dù làng chài đó xuất hiện trong giấc mộng của cá voi sát thủ, nhưng sự sắc nét và chân thật của nó không giống như là được thêu dệt nên từ những hoang tưởng hư vô. Khả năng cao vùng đất đó đã từng hiện hữu.
Vậy nên việc đào bới quá khứ dưới góc độ lịch sử hẳn sẽ đem lại cái nhìn thấu đáo hơn về lai lịch ngôi làng này.
"Bài dân ca đó ạ. Tuy những gì anh Tanboku ghi lại khá mờ mịt, nhưng vẫn rõ ràng chán so với những người khác."
Kamimai Rin gật gù, bắt đầu trò chơi. Cô điều khiển nhân vật chạy về một hướng, Tanboku Baku thấy vậy cũng bám gót theo sát.
Tanboku Baku lên tiếng dò hỏi: "Có tra ra được vị trí chính xác không?"
"Em tìm thấy một địa điểm khá giống, nhưng không dám chắc có đúng là nơi anh nhắc tới không."
"Em cứ nói nghe thử xem, đúng sai tính sau."
Các nhân vật tí hon tung tăng nhảy nhót trên màn hình, phối hợp nhịp nhàng dẫm lên các nút bấm để kích hoạt cơ quan cạm bẫy. Tanboku Baku cũng nhanh chóng thành thạo các thao tác.
Vừa chơi game, Kamimai Rin vừa gật gù, hé mở thông tin:
"Vài năm trước, có một nhà khảo cổ ở phương Tây đã đào được một cái chum đất nung có niên đại lên tới hơn ba ngàn năm. Trải qua một hồi lặn ngụp mò mẫm dưới đáy biển, bọn họ đã khai quật được những câu chuyện mà người dân ở đó từng lưu truyền."
"Sau khi dịch thuật, các nhà khảo cổ cho rằng người dân nơi đó tôn sùng tín ngưỡng sơ khai, mỗi khi mong mỏi đánh bắt được nhiều tôm cá, họ sẽ cử hành các nghi thức cầu xin."
"Ồ..."
Tanboku Baku miên man suy nghĩ, tay chân bỗng chốc lóng ngóng làm chậm một nhịp, may mà được Kamimai Rin ứng cứu kịp thời.
"Có ghi chép thêm gì về nghi thức cầu xin kia không?"
"Có ạ."
Kamimai Rin điều khiển nhân vật trước mắt. Trò này tuy không đòi hỏi những thao tác màu mè rắc rối, nhưng lại cần khả năng căn chỉnh thời gian chuẩn xác. Hễ lơ đễnh một tẹo là toi cơm.
"Người dân ở đó quan niệm rằng, những nghi thức cầu xin ấy sẽ mang lại niềm vui sướng và cuốn trôi bao nỗi muộn phiền."
"Cuốn trôi bao nỗi muộn phiền..."
Tanboku Baku nhăn trán, nhưng bàn tay lại không mảy may do dự.
"Ngoài ra thì không còn bất cứ ghi chép nào khác."
"Vậy sao, cảm ơn em nhé Rin."
Dù lượng thông tin ít ỏi, nhưng chừng ấy cũng quá đủ rồi. Tanboku Baku nắm chặt tay cầm, tiếp tục sát phạt game cùng Kamimai Rin.
Lát sau, có tiếng bước chân vang lên. Tranh thủ lúc vừa qua cửa ải, Tanboku Baku ngoảnh đầu nhìn thử. Vừa hay thấy bóng dáng uể oải của Kamimai Ne lếch thếch bước xuống lầu, rót cho mình cốc sữa từ trong tủ lạnh.
"Dô, sao rồi Ne."
Tanboku Baku đứng dậy, tiến về phía cô ân cần thăm hỏi.
"A, là anh Tanboku à."
Kamimai Ne thở phào, khi nhìn thấy anh lập tức nhoẻn miệng cười:
"Không có gì đâu, vừa mới giải quyết xong vài chuyện lặt vặt nên hơi uể oải một xíu."
"Chuyện phỏng vấn chứ gì? Rin kể cho anh nghe rồi."
"Vâng... Nhưng lần này cũng lại xôi hỏng bỏng không."
Kamimai Ne không chìm trong sự ủ rũ quá lâu, cô nhanh chóng xốc lại tinh thần, hiếu kỳ nhìn Tanboku Baku:
"Mà sao dạo này anh ít lui tới đây thế? Anh có chuyện gì bận rộn sao?"
"Đến hỏi Rin mấy chuyện liên quan tới giấc mơ thôi."
Nói đoạn, Tanboku Baku thuật lại tóm tắt nội dung câu chuyện ban nãy cho cô nghe.
"... Mang lại niềm vui sướng?"
Kamimai Ne lờ mờ suy luận, "Nếu đối tượng mà dân làng cầu khấn là Soen, thì nghe chẳng giống năng lực của cô ấy chút nào. Hay là việc cầu nguyện đó mang lại cho họ vụ mùa bội thu chăng?"
"Khó nói lắm..."
Nhớ lại cô thiếu nữ trong giấc mơ, và cả dáng vẻ nguyên sơ thuần khiết của con cá voi sát thủ, Tanboku Baku nhún vai, quyết định tạm gác chuyện này sang một bên.
"Nếu vẫn chưa thể kết luận thì chúng ta khoan bàn tiếp. Có điều này Ne, nếu cô muốn tìm việc, tôi có thể giới thiệu cho cô một chỗ, cô thấy sao?"
"Thế sao được, tôi đã mang nợ anh quá nhiều rồi, làm sao dám mặt dày phiền anh thêm nữa."
Kamimai Ne lắc đầu quầy quậy, cười bẽn lẽn.
"Cái này sao gọi là làm phiền được."
Tanboku Baku xua tay, "Ở khu phố ẩm thực quanh trường Kotori, trước đây từng có một khách hàng của tôi mở quán ăn nhỏ. Khốn nỗi dạo gần đây làm ăn bết bát, cộng thêm mấy rắc rối từ cảm xúc tiêu cực, nên anh ta định chuyển sang thành phố khác sinh sống. Cái tiệm cũng đang lo ngay ngáy vì ế ẩm không ai thèm ngó ngàng tới."
"... Lần nào cũng phải phiền anh dang tay cứu vớt, thực lòng... tôi chẳng biết lấy gì để đền đáp ơn nghĩa này."
Nghe thế, Kamimai Ne bất đắc dĩ mỉm cười. Hai tay cô bám hờ lấy cánh tay Tanboku Baku, những ngón tay âm thầm miết miết vào lòng bàn tay anh.
"Đừng nói như vậy."
Điềm nhiên rút tay lại, Tanboku Baku trầm giọng cất lời:
"Các Ma Pháp Thiếu Nữ như bọn cô phải quần thảo với Quái Nhân suốt ngày đêm đã mệt nhọc lắm rồi. Mang thân phận là kẻ được che chở, tôi giúp cô mấy việc vụn vặt này cũng là chuyện đương nhiên thôi."
"..."
Kamimai Ne bật cười, e thẹn gật đầu: "Vâng ạ. Vậy mấy bữa nữa, anh đi xem cửa tiệm cùng tôi nhé."
"Tôi không có ý kiến."
Tanboku Baku đáp.
Mấy ngày sau, Tanboku Baku giữ đúng lời hứa, dắt Kamimai Ne đến thị sát cái cửa tiệm ngoài phố ẩm thực.
Khu phố ăn vặt cạnh trường Kotori vốn là tụ điểm vui chơi số một của đám học sinh. Khổ nỗi từ bận Tanboku Baku xách Ha Yeon ra đây đi lượn, xui rủi thế nào lại đụng mặt tên Dokuman ra phá đám, nên cả con phố tan hoang chẳng khác gì bãi chiến trường.
Những hàng quán khác đời nào lại bỏ lỡ thời cơ béo bở hốt bạc tỉ. Sau khi nẫng tay trên lượng khách học sinh, dẫu con phố này có được tu bổ lại đàng hoàng thì lượng khách cũng lác đác, kém xa thời hoàng kim.
Tanboku Baku thả điện thoại xuống, an tọa giữa gian quán trống hoác, quay sang giải thích cho Kamimai Ne hiểu:
"Đây là tiệm đồ ngọt. Ban nãy khách hàng vừa thỏa thuận với tôi xong, nếu cô ưng đống máy móc làm bánh trong này, anh ta sẽ bán tống bán tháo lại cho chúng ta với giá hời, coi như trả ơn chuyện cũ."
Mặc dù chẳng liên quan mấy đến chuyện làm ăn, nhưng chứng kiến khung cảnh nơi đây, Kamimai Ne không kiềm được sự hiếu kỳ:
"Anh Tanboku từng nhận ủy thác gì của chủ quán thế?"
"Chủ tiệm là một đôi vợ chồng. Hồi đó bị kẻ gian hãm hại vu vạ đâm ra cãi vã ỏm tỏi đòi ly hôn. Sau khi tôi cất công dò la mới rõ, là do có kẻ nhòm ngó cái địa điểm đắc địa này. Chỉ có vậy thôi."
"Ra là thế."
Kamimai Ne đặt tay lên quầy thu ngân, đôi mi rủ xuống, sau đó ngoảnh đầu lại nhìn Tanboku Baku rồi lặng lẽ ngồi xuống sát cạnh anh.
"Cô tiểu thư sa cơ lỡ vận nhờ ơn cứu mạng của ân nhân năm xưa mà vực dậy tinh thần, mở một tiệm bánh ngọt, an nhàn sống nốt phần đời còn lại —— Nghe giống một bộ phim lãng mạn không?"
"Thôi cô bớt trêu tôi đi."
Tanboku Baku khẽ nhếch khóe miệng, bất lực cất giọng.
"Tôi không nói đùa đâu."
Kamimai Ne tựa sát rạt vào vai Tanboku Baku. Trong không gian yên ắng của cửa tiệm nhỏ với cánh cửa kéo kín bưng, sẽ chẳng có kẻ thứ ba nào quấy rầy khoảnh khắc tĩnh lặng của hai người.
"Anh Tanboku, anh thấy cuộc sống như thế nào?"
Giọng cô nhỏ nhẹ, tựa cơn gió thoảng mơn trớn bên tai: "Đừng bận tâm đến những thứ khác, cứ nói thẳng đáp án cho tôi nghe đi?"
"... Rất tuyệt vời."
Không khí im ắng một đỗi, sau đó Tanboku Baku mới chịu thốt nên lời: "Nhưng mà, tôi vẫn thích nhàn rỗi hơn."
Nghe vậy, Kamimai Ne khẽ bật cười, thanh âm trong trẻo vọng lại khắp gian phòng tĩnh mịch.
Cười mãi một lúc cô mới ngưng. Kamimai Ne mượn đà ngả hẳn đầu lên bờ vai vững chãi của Tanboku Baku, mặc cho toàn bộ trọng lượng cơ thể đều ký thác vào anh.
Chỉ cần Tanboku Baku xê dịch đôi chút thôi, Kamimai Ne sẽ ngã kềnh ra đất ngay tắp lự. Thế nên anh đành ngồi ngay đơ như tượng, chẳng dám nhúc nhích mảy may.
"Vậy thì... món quà này tôi xin nhận. Anh đoán thử xem tôi sẽ hậu tạ ân nhân bằng cách nào đây?"
Kamimai Ne ngước đầu, rỉ tai thầm thì.
"..."
Bầu không khí bỗng chốc lắng lại. Tanboku Baku nín thinh, còn Kamimai Ne thì đưa ánh mắt ngập tràn ý cười nhìn anh.
Thoạt nhìn có vẻ cô đang kiên nhẫn chờ Tanboku Baku hồi đáp, song sự thật lại chẳng phải thế. Kamimai Ne chưa từng có ý định chờ đợi. Hơn ai hết, cô biết rõ mình nên làm gì lúc này. Và khi thời cơ đã chín muồi, cô sẽ trở nên táo bạo hơn bất kỳ ai.
Khuôn mặt cô xích lại gần, gần thêm chút nữa, và cuối cùng... hai cánh môi gắn chặt vào nhau, trao một nụ hôn nồng cháy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn