Chương 6: Đào thoát trong làn khói
Biến hình hay là chết · Calibus · 321 chương · ~32 phút đọc · Tạo 19/08/2026
Toàn chương Bốp─!
Nắm đấm cắm sâu vào chấn thủy của con quái nhân. Con quái nhân không còn khả năng duy trì sự sống liền nổ tung. Cùng với việc máu và nội tạng bắn tung tóe, chút sức mạnh ngôi sao ít ỏi mà nó sở hữu cũng tan biến vào hư không.
"Mãi không hết nhỉ."
Chẳng có thời gian để nghỉ ngơi. Tôi lập tức lùi lại, tung một cú đá vào thái dương của con quái nhân đang lao về phía mình.
Bỏ mặc kẻ đang lảo đảo ngã xuống, tôi tóm lấy con quái nhân phía trước.
Rắc!
Mặt đất nơi tôi đứng nứt toác như những mảnh kính vỡ. Tôi dồn lực từ đầu ngón chân, hất tung con quái nhân đang tóm được lên cao.
Vút!
Một đám mây hình sâu bướm trang điểm cho bầu trời ban ngày rực rỡ.
Trong khi nó vẫn còn lơ lửng trên không trung, tôi nhanh chóng đặt tay lên thắt lưng và xoay mặt khóa.
[DUBHE.] Một vầng hào quang trắng hình thành từ thắt lưng, bao phủ lấy cơ thể tôi không chút chậm trễ.
Bộ giáp vốn màu xanh lá giờ nhuộm một sắc trắng tinh khôi, và trên hai bàn tay mọc ra những chiếc vuốt (claw) sắc nhọn và thô ráp như móng gấu.
Dubhe.
Sao Tham Lang, ngôi sao Alpha của chòm Đại Hùng và là ngôi sao đầu tiên của Bắc Đẩu.
Ngôi sao này còn được gọi là Thiên Khu, nằm ở vị trí gần sao Bắc Cực nhất trong chòm Bắc Đẩu.
Tham Lang.
Ngôi sao đứng đầu trong số các ngôi sao tôi sở hữu, vốn dĩ phải cai quản sinh khí.
Nhưng thật mâu thuẫn thay, sức mạnh của ngôi sao này lại chuyên dùng để tước đoạt mạng sống hơn bất kỳ ngôi sao nào khác mà tôi có.
[SET. Bạch Hùng Song Lôi Cự.] Một cảm giác tê rần truyền đến từ những chiếc vuốt vừa mọc ra. Những luồng điện có thể nhìn thấy bằng mắt thường bắt đầu chạy dọc trên những món vũ khí sắc bén.
Ánh sao màu trắng xanh tích tụ đầy rẫy trên hai bàn tay, và trong lúc sức mạnh của ngôi sao này đang tập hợp, vô số quái nhân cũng đã tiến sát quanh tôi.
Lấy chân phải làm trụ, tôi xoay người và vung đôi vuốt trên hai tay hai lần.
Chỉ riêng lực đạo đó thôi cũng đủ để lật tung mặt đất và nghiền nát đá tảng thành bụi cám. Những con quái nhân ở gần bị xé xác bởi áp lực gió, còn những kẻ ở xa dù không nằm trong phạm vi trực tiếp cũng bị hất tung lên khỏi mặt đất.
Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó.
Sét bắt đầu đánh xuống những nơi vừa bị cào xé.
Oàng oàng oàng─!
Những tia sét trắng xóa không chút khoan dung ban tặng cái chết cho những con quái nhân vẫn còn hơi thở.
Mùi khét, mùi máu và mùi của những tòa nhà đổ nát hòa quyện vào nhau, tạo nên những gợn sóng lan tỏa trên mặt đất như thể ai đó vừa ném một hòn đá xuống hồ.
Một cơn bão không mưa bùng nổ trên mặt đất, một trận sóng thần được tạo nên từ những đợt sóng điện.
Đúng nghĩa là một thảm họa.
[Kích hoạt Bạch Hùng Song Lôi Cự thành công. Tỷ lệ tái hiện 40%.] Bạch Hùng Song Lôi Cự.
Chú gấu trắng giương vuốt cào xé, và ngay lập tức những tia sét khổng lồ giáng xuống nơi đó.
Quả nhiên diệt sâu bọ thì phải dùng vỉ đập điện mới đúng bài.
Tôi liếc nhìn đống chân tay của lũ quái nhân sâu bướm vương vãi khắp nơi, đồng thời đặt tay lên mặt khóa thắt lưng một lần nữa.
"Vẫn còn sót một con."
Con quái nhân mà tôi hất lên lúc nãy đang vùng vẫy rơi xuống.
Tôi đưa bộ giáp trở về trạng thái xanh lá ban đầu.
Cúi người.
Xoay hông.
Nhìn thẳng mục tiêu.
[SET. Nghịch Tinh.] Một luồng sáng xanh lục mờ ảo bao quanh nắm đấm.
Con quái nhân rơi xuống, và tôi vung nắm đấm lên.
Ngôi sao đi ngược. Cùng với ánh sao phun trào hướng về phía bầu trời, cơ thể con quái nhân nổ tung.
[Kích hoạt Nghịch Tinh thành công. Tỷ lệ tái hiện 58%.] Tôi bắt đầu quen dần với việc chiến đấu.
Điều đó có nghĩa là tôi đã nắm bắt được khi nào nên sử dụng kỹ năng nào.
Một kẻ mù tịt về đánh đấm mà chỉ trong hai ngày đã trở nên thuần thục thế này. Chắc hẳn ngoài sự xuất sắc của thắt lưng thì cơ thể của Han Jae-jung cũng đóng góp một phần không nhỏ.
Đúng là cơ thể của người từng đánh dạt cả đám côn đồ hồi cấp hai có khác.
Thật là một sức mạnh đáng kinh ngạc. Tôi một lần nữa cảm nhận sâu sắc điều đó.
Và khi cảm nhận được sức mạnh này, tôi lại bắt đầu suy nghĩ.
Sức mạnh này thật nguy hiểm.
Cảm giác bất an ập đến trước cả khi sự tự mãn kịp hình thành, khiến nó tan vỡ như những con sóng đập vào đá tảng.
"Nếu tôi sử dụng sức mạnh này vào mục đích cá nhân thì sẽ ra sao đây...."
Nó quá to lớn để một cá nhân sở hữu và sử dụng mà không có sự kiểm soát.
Dù có hệ thống nhiệm vụ để kiềm chế, nhưng tính cưỡng chế của nó là cực kỳ thấp. Nói trắng ra, nếu tôi vung vẩy sức mạnh này theo dục vọng của mình vào những lúc không có nhiệm vụ, thì ai có thể ngăn cản được chứ?
Một thanh niên nghèo khổ, lạnh lẽo và đói khát.
Nếu đi theo con đường hợp pháp, có vẻ như việc giải quyết những khó khăn đó thông qua những nhiệm vụ ngẫu nhiên của thắt lưng là một con đường rất xa vời.
Nhưng chỉ cần chuyển hướng nhìn một chút, vô số con đường đầy khả năng sẽ mở ra. Những con mồi béo bở mà bạo lực có thể giải quyết được vẫn tràn ngập trong xã hội hiện đại này. Chỉ cần quay về với thiên nhiên và tái hiện lại quy luật cá lớn nuốt cá bé là xong.
"Tất nhiên là tôi sẽ không làm thế."
Làm vậy thì chẳng khác gì quái nhân. À, mà tôi cũng đã đánh cả ma pháp thiếu nữ rồi, nên chắc cũng chẳng khác quái nhân là mấy nhỉ.
Nhưng hiện tại tôi vẫn chưa coi mình là quái nhân nên không sao cả.
Quan trọng là thái độ sống, đúng không?
Trước mắt, dù được gọi là Thủ hộ giả nhưng tôi cũng chẳng biết mình bảo vệ cái gì, tôi không có ý định đụng đến những đối tượng nằm ngoài mục tiêu nhiệm vụ.
Tại sao tôi lại phải tự chuốc lấy rắc rối bằng việc đối đầu trực diện với ma pháp thiếu nữ chứ?
Không, ngay từ đầu, chẳng phải sức mạnh này nên được trao cho một người chính nghĩa và có niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh hơn tôi sao?
"Họ tin tưởng gì ở tôi mà lại đẩy cái vị trí Thủ hộ giả này cho tôi chứ."
Thậm chí còn chẳng có tiền nong gì, bực cả mình.
Tôi hoàn toàn không thể đoán được ý đồ của chiếc thắt lưng.
"Nó đọc được suy nghĩ của mình mà cứ im thin thít thế kia...."
Định bắt mình tự suy luận à? Thật là đáng ghét.
[Đã tiêu diệt toàn bộ quái nhân.] Mà thôi, những suy nghĩ này cũng thật xa xỉ. Một kẻ vừa mới phải cuống cuồng giết quái nhân để giữ mạng như tôi thì lấy đâu ra tư cách mà đi triết lý cao siêu chứ.
Chắc hẳn mấy ông triết gia Hy Lạp cổ đại ngày xưa cũng vì có nô lệ làm hết mọi việc cho rồi, thời gian rảnh rỗi quá nhiều nên mới nghĩ ra được mấy cái triết học đó thôi. Chắc là vì ấm thân no bụng nên mới phát ra mấy cái tiếng ợ của giới tư sản, rồi bàn luận về bản chất với con người này nọ chứ gì?
Trước mắt cứ lo mà sống đã. Bản thân còn lo chưa xong thì bảo vệ được ai chứ. Đói chết đi được.
Liếc nhìn xung quanh, tôi thấy một màn hình điện tử lớn đang chiếu hình ảnh ma pháp thiếu nữ.
Chỉ cần nhìn thôi cũng thấy tâm hồn như được bồi bổ bởi vẻ đẹp đó. Nhưng cảm nhận của tôi bây giờ đã khác hẳn so với lúc còn là fan cuồng.
"Ít nhất thì bọn họ cũng được trả lương...."
Tất nhiên là họ liều mạng chiến đấu nên việc nhận lương là đương nhiên rồi. Nhưng hiện tại, họ chính là đối tượng để tôi ghen tị.
Khoan đã. Không phải, ở cái tuổi đó mà phải nhận lấy sự chú ý lớn lao như vậy và liều mạng chiến đấu với quái nhân thì đúng là ngược đãi trẻ em.
Thậm chí họ còn chẳng có sự hỗ trợ của thắt lưng như tôi nữa. Sau này sẽ xuất hiện những con quái nhân sở hữu sức mạnh của ba ngôi sao là chuyện bình thường.
"Ai lại đi ghen tị với ai cơ chứ...."
Tôi bật cười.
Nghĩ lại thì, họ là những người đáng thương hơn là đáng ghen tị.
"Thật là đáng thương."
"Có gì mà đáng thương cơ chứ?"
Gì vậy, ảo giác à? Vì đói quá nên tôi nhìn thấy ảo ảnh sao.
"Điên thật rồi...."
Đáng tiếc đó không phải là ảo giác. Nơi tôi vừa nhìn thấy rõ ràng có sự hiện diện của ma pháp thiếu nữ. Và không chỉ có mỗi Red Vega vừa mới chia tay lúc nãy.
"Hơi đông đấy."
Pink Deneb, Golden Aldebaran, White Dabih. Và cả.......
Blue Sirius nữa.
Họ kéo đến cả một đoàn.
Cảnh tượng đó có thể ví như một hộp trang sức lộng lẫy.
Những nhân vật tôi từng cuồng nhiệt đang đứng xếp hàng ngay ngắn. Khí thế áp đảo. Niềm vui khiến tôi nghẹn lời, còn nỗi sợ khiến tay tôi run rẩy.
Đối với tôi, họ giống như những viên ngọc bị nguyền rủa, những luồng sáng vừa đáng yêu vừa đáng sợ.
"Ngươi đã nhận ra từ bao giờ vậy?"
"Ta không biết ngươi đang nói gì."
"Đừng có giả vờ."
"...."
Nhận ra cái gì cơ. Các người ở đó từ bao giờ vậy. Thắt lưng ơi, mấy chuyện này thì phải báo cho tôi biết chứ.
[Cảm nhận được nhiều nguồn ma lực xung quanh.] Sao giờ mới báo hả con.
Đúng là một thế giới chẳng có thứ gì vận hành theo ý mình cả.
Tôi cố nén tiếng thở dài, tập trung quan sát xung quanh một lần nữa.
"Chẳng lẽ...."
Máy quay. Một luồng sáng nhân tạo còn đe dọa hơn cả bất kỳ ánh sao nào.
Chắc không có ai đang quay lại cảnh này chứ? Chỉ nghĩ đến thôi là tôi đã thấy buồn nôn rồi.
"Ta cảnh cáo ngươi. Hiện tại ngươi đang là quái nhân cấp S."
"Máy quay."
"Cái gì?"
"Không có máy quay sao?"
Tôi ngắt lời Blue Sirius, người đang đại diện lên tiếng, và kiên trì với câu hỏi của mình. Thật xin lỗi nhưng chuyện này liên quan đến nỗi ám ảnh tâm lý của tôi.
Dù không phải chuyện mình trực tiếp trải qua, nhưng tại sao tôi lại phải phản ứng nhạy cảm thế này chứ, uất ức chết đi được.
"Máy quay? Tại sao lại hỏi chuyện đó?"
"... Rõ ràng quá rồi còn gì!"
Red Vega đáp lại câu hỏi đầy nghi hoặc của Blue Sirius.
"Con quái nhân đó đang đinh ninh rằng mình sẽ thắng! Hắn muốn truyền hình trực tiếp cảnh chúng ta thất bại lên TV cho cả thế giới xem đấy!"
Tôi á?
"Hả? Thật sao? Nghe ghét thật đấy!"
"Ngạo mạn thật... Một kẻ thú vị đấy."
Tại sao họ lại tin sái cổ cái điều đó mà không chút nghi ngờ vậy? Tất nhiên diện mạo của tôi trông giống quái vật thật, nhưng tôi không phải là hạng rác rưởi lấy việc hành hung người khác làm niềm vui để khỏa lấp lòng tự trọng thấp kém đâu nhé.
Ngược lại, cho đến tận vừa nãy tôi vẫn còn đang trăn trở làm sao để chấm dứt tình trạng bạo lực này cơ mà.
Oan ức quá đi.
"Nực cười thật."
Tôi lập tức phản bác.
"Tại sao ta phải chơi cái trò chơi thấp kém đó chứ?"
Nếu có máy quay ở đây thì tôi đã chẳng nói những lời đó rồi.
Nhìn phản ứng của họ, có vẻ như đây là một cuộc triệu tập khẩn cấp chưa kịp thông báo cho báo giới.
Không có máy quay.
Tôi khẳng định như vậy.
Nói cách khác, tôi không cần phải đối mặt với cơn hoảng loạn trào dâng từ tận đáy lòng nữa. Việc phải trải qua cảm giác run rẩy đầu ngón tay hay chóng mặt như lúc ở quán net, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy kinh khủng rồi.
Nhưng nếu cứ đứng ngây ra đây, lũ săn tin nghe ngóng được chắc chắn sẽ lảng vảng kéo đến cho xem.
Thắt lưng cũng im lặng, nghĩa là không có nhiệm vụ bổ sung nào, chẳng có lý do gì để tôi phải đối đầu với năm ma pháp thiếu nữ ở đây cả.
Mau chóng rời khỏi đây thôi.
"Này các ngươi."
"C-Cái gì. Định lao vào ngay sao!"
"Yên tâm đi. Mục tiêu hôm nay của ta không phải là các ngươi."
Giống như ngày hôm qua, tôi buông một lời trấn an rồi đặt tay lên thắt lưng.
"C-Cái gì?! Đừng có đùa. Ta không có sợ đâu. Giờ ta sẽ đấu với ngươi một trận nữa...."
"Nghe nói võ sĩ chuyên nghiệp sau một trận đấu cũng phải nghỉ ngơi mười lăm ngày đấy. Hôm qua ngươi bị đánh bay chắc cũng mệt mỏi lắm rồi, thay vì bùng cháy nhiệt huyết thế này, chẳng phải nên chọn cách nghỉ ngơi sao?"
Con bé này điên rồi à. Hôm qua vừa đánh xong hôm nay đã đòi đánh tiếp? Đến võ sĩ chuyên nghiệp bị K. O xong ngày hôm sau cũng chẳng thèm đấu nữa đâu.
Cạch. Tiếng mặt khóa xoay chuyển.
[ALKAID.] Ngôi sao cuối cùng nằm ở phía Đông của chòm Bắc Đẩu, Alkaid.
Một trong những cách giải thích về hình dáng của chòm Bắc Đẩu ở phương Đông chính là những thiếu nữ đang kéo một chiếc quan tài.
Vì vậy, ngôi sao Alkaid nằm ở vị trí cuối cùng được đồng nhất với "kẻ dẫn đường cho quan tài", và bị coi là ngôi sao xui xẻo nhất.
Yêu.
Ngôi sao mang điềm gở.
Và.
Dao.
Ngôi sao nhấp nháy nhất khi nhìn bằng mắt thường.
Sức mạnh của Alkaid không mang lại sự thay đổi về diện mạo.
Nó chỉ âm thầm và yêu dị biến mất như một ngôi sao đang nhấp nháy mà thôi.
"Vất vả cho mọi người rồi."
Cùng với lời chào lịch sự.
Một làn sương mù dày đặc tỏa ra xung quanh. Cơ thể tôi ẩn hiện trong làn sương đó, lúc ẩn lúc hiện. Hình ảnh của một ngôi sao đang nhấp nháy.
Cứ thế nhấp nháy rồi hòa mình vào làn sương, tôi biến mất không dấu vết.
Alkaid.
Hình thái chuyên dùng để đào thoát chỉ có thể sử dụng ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
"Oa... Sợ thật đấy."
Chỉ một ma pháp thiếu nữ thôi khí thế đã kinh người rồi, vậy mà cả một đám cùng lườm nguýt khiến tim tôi như thắt lại.
Quả nhiên đào thoát thì phải đi kèm với khói sương mới đúng là quy luật bất biến!
Dù sao thì hôm nay tôi cũng đã thành công giữ được mạng.
"Một cuộc đời mà chỉ cần sống sót thôi đã thấy mãn nguyện, đúng là đậm chất hoang dã thật."
Sở hữu sức mạnh to lớn đến mức dư thừa mà thứ duy nhất nghĩ đến lại là sinh tồn sao.
Tôi tự cười nhạo sự thấp kém của bản thân.
Hình ảnh lý tưởng mà tôi cần tái hiện là gì? Tôi cần phải bảo vệ cái gì?
Chẳng biết gì, cũng chẳng quyết định được gì, vậy mà lại đi gào thét niềm vui sinh tồn giữa xã hội hiện đại này.
Dù có tiếp tục những suy nghĩ hụt hẫng đó thì kết luận cuối cùng vẫn vậy.
Dù có sức mạnh đến đâu thì hiện tại những suy nghĩ đó cũng thật xa xỉ. Nỗi trăn trở luôn phải là ngôi nhà được xây dựng trên nền tảng của sự sinh tồn.
Vì chưa có gì hối tiếc trong cuộc chiến với quái nhân, nên bây giờ chưa phải là lúc thích hợp để trăn trở.
"Thế nên mau chóng tạo dựng nền tảng cuộc sống thôi."
Sau đó chắc chắn sẽ có chút thong thả hơn. Tôi không phải là một Socrates đói khát nên không thể hạnh phúc nếu không giải quyết được bữa ăn và chỗ ngủ.
Kết luận được đưa ra từ một phán đoán mờ mịt trong đau khổ không thể nào bình thường được.
Nơi tôi tìm đến chính là ngân hàng. Dù không biết trong túi có bao nhiêu tiền nhưng tôi nghĩ chắc cũng phải có tài khoản gì đó, nên mới tìm đến đây.
"Suốt thời gian qua vì vướng nhiệm vụ nên chẳng đi đâu được."
Nhưng khoan đã. Chẳng phải hoàn thành nhiệm vụ thì phải có phần thưởng sao?
Nếu có hình phạt khi khước từ thì đương nhiên phải có phần thưởng khi thực hiện chứ.
Lát nữa hỏi thắt lưng là biết ngay. Trước mắt, để kiểm tra số dư, tôi đẩy cửa ngân hàng nhưng.
Cạch cạch.
"Ơ, gì vậy."
Cửa đóng rồi. Không thể nào. Đã đến giờ đó rồi sao? Chắc chắn vẫn chưa hết giờ làm việc mà.
Ngay khi đang thắc mắc, tôi thấy một tờ giấy được dán bên cạnh.
- Do vụ quái nhân tấn công gần đây nên hôm nay chúng tôi đóng cửa sớm.
"Aaa!"
Tôi hét lên như thể vừa bị ai đó đánh trúng. Thẻ ngân hàng thì báo số dư không đủ, ba mươi nghìn won dùng để ăn uống giờ chẳng còn nổi một nửa! Với số tiền đó thì làm sao vào khách sạn được chứ!
Hôm nay chắc chắn là phải ngủ ngoài đường rồi!!
Chắc là sẽ thấy nhiều sao lắm đây.
Vì không có trần nhà mà!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn